Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
36MƯỢN DAO GIẾT NGƯỜI

❊ ❊ ❊

Chuyện này hoàn toàn không như dự tính của Chu Sĩ Khiêm. Ông cho rằng Lan Hoa nhà ông Ba địa chủ là một người phụ nữ điên khùng, tràn ngập địch ý, nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Bà ta chỉ là một người phụ nữ miền núi nhìn già hơn rất nhiều so với tuổi thật. Ông cho rằng hành trình lần này sẽ ngập tràn nguy hiểm nên ban đầu ông đã nói dối bà ta rằng Hà Tài Quan đang ngồi tù, hắn có một khoản tiền nhờ ông chuyển giao cho bà ta. Ông còn chuẩn bị một tấm thẻ ngân hàng có mấy ngàn tệ và lên kế hoạch làm thế nào để khiến số tiền này như thể tiền tiết kiệm của Hà Tài Quan để lại cho Lan Hoa, tránh để bà ta nghi ngờ mình. Bây giờ, xem ra việc này không cần thiết nữa. Bởi vì không lâu sau khi hai người gặp mặt, Lan Hoa nhà ông Ba địa chủ đã bóc mẽ ông.

Lúc Chu Sĩ Khiêm đến nhà Lan Hoa, trong nhà chỉ có một con chó. Một số nông cụ chất đống trong góc tường. Ngôi nhà sàn làm bằng tre không biết đã được bao nhiêu năm, cũng già nua giống Lan Hoa, chỉ cần một cơn gió là sập.

Lan Hoa rót cho ông một bát rượu gạo, còn mình thì ngồi trên ghế tre đối diện, nhìn ông uống xong mới nói: “Ông nói thật cho tôi biết, ông là ai? Tới đây làm gì?”

“Tôi đã nói với bà đấy thôi.” Chu Sĩ Khiêm lấy giấy đăng kí kết hôn của Hà Tài Quan và thẻ ngân hàng mà ông đã chuẩn bị đặt lên bàn: “Hà Tài Quan nhờ tôi chuyển cái này cho bà, ông ấy ở trong tù sắp không sống được nữa rồi, sợ rằng không thể sống đến khi ra tù được.”

Lan Hoa bảo Chu Sĩ Khiêm tạm thời cất những thứ này đi, bà ta lại rót đầy một bát rượu gạo cho ông, nói nhỏ như đang tự nói với mình: “Rượu này là tôi tự ủ, uống nhiều cũng không say, còn giải tỏa mệt mỏi.” Sau khi đặt vò rượu xuống, bà ta ngẩng lên nhìn Chu Sĩ Khiêm: “Tôi quá hiểu Hà Tài Quan. Ông ta sẽ không đưa tiền cho tôi đâu. Ông ta không nhờ ông mang tiền cho tôi, vậy ông đi máy bay từ rất xa tới đây là vì cái gì? Tôi không nghĩ ra được.”

Chu Sĩ Khiêm nhìn vào mắt Lan Hoa, hai con ngươi lõm sâu trong hốc mắt đầy nếp nhăn dài ngắn xung quanh, càng tỏ ra lạnh nhạt, hờ hững. Ông thầm nghĩ nếu người phụ nữ này biết mình chính là cảnh sát hộ khẩu năm đó đã khiến con trai bà ta xảy ra chuyện thì không biết bà ta sẽ làm gì. Có phải mình sẽ chết ở chỗ này không?

Một hồi im lặng dài giữa hai người bị tiếng trâu phá vỡ. Chu Sĩ Khiêm nhìn ra cửa, thấy một ông già gầy yếu còng lưng dắt một con trâu đi vào sân.

Lan Hoa đứng dậy, đi ra thì thầm với ông già, ông già đó nhìn vào trong nhà một cái, buộc con trâu vào gốc cây to trong sân rồi vội vàng đi ra ngoài. Lúc này, Chu Sĩ Khiêm mới để ý ở sân có một cây đa tán cực kì rộng, cả cái sân gần như nằm dưới bóng của cây đa, làm cho ánh sáng trong nhà càng thêm u ám.

Chu Sĩ Khiêm nhìn điện thoại di động, không ngờ lại không có tín hiệu sóng. Trong đầu ông suy nghĩ rất nhanh, đó là có phải mình đã rơi vào bẫy của Hà Tài Quan hay không. Ông phải đưa ra phán đoán chính xác trong tình cảnh của mình, bây giờ thoát thân vẫn kịp. Có lẽ hắn đã nói với Lan Hoa thân phận của ông và mục đích chuyến đi này từ sớm, nếu không, làm sao bà ta có thể khẳng định ông nói dối? Bây giờ, người phụ nữ này và ông già kia thì thầm với nhau cái gì? Vì sao ánh mắt ông già nhìn mình căng thẳng như vậy? Ông ta vội vàng chạy ra ngoài làm gì? Có phải đi gọi người hỗ trợ không?

Khi Lan Hoa lại ngồi xuống đối diện với Chu Sĩ Khiêm, ông biết mình đã không còn thời gian suy nghĩ những vấn đề này nữa.

“Chồng tôi. Không cần để ý đến ông ấy, không có việc gì đâu.” Mặt Lan Hoa không có cảm xúc: “Ông vẫn chưa nói ông tới làm gì.”

“Tại sao chồng bà chưa vào nhà đã ra ngoài vậy?” Chu Sĩ Khiêm quan tâm đến vấn đề này, nhưng ông không kì vọng bà ta sẽ trả lời.

“Ông đến từ xa như vậy, dù sao cũng không thể để ông ngủ dưới gốc cây được. Thời tiết miền nam ẩm lắm, dễ ốm.”

“Ở đây có khách sạn không?”

“Trên thị trấn mới có, cách đây hơn mười dặm, đường núi khó đi. Đêm nay ông ngủ lại đây đi. Nhà chú hai của chồng tôi rất rộng, ba đứa con đều làm thuê trong thành phố, chỉ có hai ông bà ở nhà, ông đến đó ngủ là tốt nhất. Chồng tôi đi chuẩn bị phòng cho ông đấy.”

“Con bà cũng làm thuê trong thành phố không về à?”

“Tôi chỉ có một đứa con gái, lấy chồng ở thị trấn rồi.” Lan Hoa thở dài: “Con gái gả chồng như bát nước đổ đi… Đúng rồi, ông và Hà Tài Quan là quan hệ gì?”

“Bạn cũ nhiều năm.”

Nghe ông nói như vậy, Lan Hoa dùng hai tay bưng bát rượu gạo vốn rót cho Chu Sĩ Khiêm lên, uống một hơi hết sạch, sau đó úp chiếc bát không lên trên vò rượu, giọng điệu rõ ràng không còn thân thiện: “Ông cũng là tội phạm.”

Chu Sĩ Khiêm kinh ngạc. Không đợi ông lên tiếng, Lan Hoa đã nói tiếp: “Hà Tài Quan ngồi tù cả đời, không thể sống để ra khỏi nơi ấy. Vậy nhất định ông cũng đã ngồi tù nhiều năm. Trước khi ông ta vào tù, ngoài một người họ hàng chẳng mấy khi qua lại, ông ta không có một người bạn nào. Tôi biết rõ ông ta là kiểu người gì.”

Lan Hoa đứng lên, kéo ghế tre về phía cửa. Bà ta dùng hành động ấy để biểu đạt mình không chào đón Chu Sĩ Khiêm: “Nếu không phải thấy ông đi đường xa đến đây, lạ người lạ đất, tôi thật sự muốn đuổi ông đi. Tối nay, ông ở tạm đây một đêm, trời vừa sáng thì đi ngay đi.” Nói xong, Lan Hoa quay mặt qua nhìn cây đa ngoài sân, không nói nữa.

Chồng Lan Hoa đi ra ngoài rất lâu, lúc về thì trời đã tối. Bà ta nấu một nồi cơm, làm mấy đĩa thức ăn: cà om xì dầu, đậu chiên tóp mỡ và thịt rang.

Chu Sĩ Khiêm ngồi yên lặng ở đó rất lâu, Lan Hoa không để ý đến ông. Sau khi trở về, chồng của Lan Hoa không nói gì, cũng không tỏ thái độ, dường như hết sức không vui.

Lúc ăn cơm, chồng Lan Hoa mới nói: “Đã rất lâu rồi vợ tôi không làm nổi món ăn ra hồn. Có phải… ông muốn đón bà ấy về không?”

“Đón ai?” Chu Sĩ Khiêm không nghe rõ, phương ngữ ở đây rất khó nghe.

“Tôi biết sớm muộn gì cũng có một ngày như thế. Đã rất nhiều năm rồi, cuối cùng ông vẫn đến. Có điều, tôi vẫn thấy lạ, làm thế nào mà ông tìm tới nơi này?”

Lan Hoa gõ đũa lên tay ông ta: “Cái ông già này! Tôi đã nói với ông là ông ấy không phải Hà Tài Quan. Tại sao đến bây giờ ông vẫn không tin?”

Ông ta nhìn Chu Sĩ Khiêm, nói với vẻ bán tín bán nghi: “Ông không đến cướp vợ của tôi thật à? Ông không phải Hà Tài Quan sao? Vợ của tôi nói bà ấy không quen ông, không biết ông tên là gì, cũng không biết ông đến làm gì. Nói vậy thì bà ấy không lừa tôi à?”

Chu Sĩ Khiêm trầm ngâm một lát, thầm nghĩ thôi được rồi, không cần phải che đậy nữa, là phúc thì không phải họa, là họa thì không tránh được. Ông nhìn chằm chằm Lan Hoa, nói từng chữ như thể sợ bà ta nghe không rõ: “Tôi tên là Chu Sĩ Khiêm, tôi chính là người cảnh sát hộ khẩu ba mươi năm trước.”

Mặc dù Lan Hoa chưa bao giờ gặp Chu Sĩ Khiêm nhưng bà ta vẫn nhớ rõ cái tên này. Bà ta run lên như thể bị điện giật, bất giác nhìn chồng như tìm kiếm sự giúp đỡ, trong ánh mắt tràn ngập bất an.

Chồng Lan Hoa không chú ý tới sự thay đổi của vợ, trông ông ta có vẻ không hề biết Chu Sĩ Khiêm: “Hay quá, tôi cũng họ Chu. Tôi tên là Chu Thất Đấu, chúng ta là người một nhà!”

“Bà nó này, bà làm sao đấy hả?” Chu Thất Đấu phát hiện ra Lan Hoa không bình thường, lại hỏi Chu Sĩ Khiêm: “Hai người biết nhau từ lâu rồi à? Rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Ba mươi năm trước, vì tôi mà con của bà ấy và Hà Tài Quan bị hại chết.”

“Thì ra chính là ông!” Chu Thất Đấu chỉ Chu Sĩ Khiêm nhưng trên mặt ông ta không hề có thái độ giận dữ như dự tính: “Bà ấy đã từng kể cho tôi nghe những chuyện này. Tôi biết, tôi biết.”

Chu Thất Đấu vỗ vỗ Lan Hoa: “Bà xem, ông ấy đến để xin lỗi. Tôi đã từng nói với bà rồi, chuyện năm đó có trách thì trách Hà Tài Quan, không liên quan đến cảnh sát Chu. Hà Tài Quan là người thế nào bà còn không biết sao? Thực ra, đây cũng coi như là nhờ họa được phúc. Nếu không có chuyện năm đó khiến bà quyết tâm bỏ Hà Tài Quan thì bây giờ bà chính là vợ của hung thủ giết người.”

Chu Sĩ Khiêm kinh ngạc: “Sao ông biết Hà Tài Quan từng giết người?”

“Sao tôi lại không biết chứ? Hắn đã nói với vợ tôi, khi đó tôi chưa biết Lan Hoa. Chúng tôi đã nhận lời xin lỗi của ông. Ăn cơm đi, ăn cơm đi!”

“Tôi đến đây ngoài xin lỗi còn có mục đích khác. Đó là nhờ ông bà giúp tôi một việc.”

Chu Thất Đấu nói: “Ông nói đi. Cảnh sát Chu lặn lội đường xa đến đây, không thể để ông đi một chuyến vô ích được. Chỉ cần giúp được, chúng tôi sẽ cố gắng.”

“Con gái tôi mất tích ba mươi năm trước, Hà Tài Quan nói với tôi là ông bà nhận nuôi nó. Tôi đến tìm nó.”

“Sao?” Chu Thất Đấu nhìn Chu Sĩ Khiêm đầy kinh ngạc rồi nhìn Lan Hoa: “Chuyện này là thế nào?”

Lan Hoa dụi mắt rồi đặt bát xuống, miệng cười buồn: “Nói vậy thì quả nhiên Hà Tài Quan bảo ông đến đây. Khi đó, tôi bỏ ông ta mà đi, định sẽ quay về. Nhưng vì ông ta làm những chuyện đó, tôi thấy rõ con người thật của ông ta nên mới đi theo Chu Thất Đấu. Trên đời này không còn ai hiểu rõ ông ta hơn tôi. Ông ta là người có thù tất báo. Cả đời này ông ta sống trong thù hận, vì thù hận nên mới sống.”

“Con gái tôi ở đâu?”

“Ông ta nói mình bắt cóc con gái ông là thật, nhưng chuyện chúng tôi nhận nuôi nó là giả. Ông ta bảo ông vượt ngàn dặm xa xôi đến đây chính là muốn khiến ông chết ở chỗ này. Tôi từng nói với ông ta rằng tôi không đội trời chung với người đã hại chết con tôi, đời này có tôi không có hắn. Không ngờ đã rất nhiều năm rồi, đến khi ông ta sắp chết còn nhớ mãi chuyện báo thù. Tôi đã quên hết mọi chuyện từ lâu rồi. Nếu ông không đến đây, tôi cũng quên cả ông ta.”

“Vậy con gái tôi ở đâu? Bà biết Hà Tài Quan bắt cóc nó thì nhất định cũng biết tung tích của nó.”

Lan Hoa không trả lời, nước mắt nước mũi lại cùng chảy ra. Trong lòng Chu Sĩ Khiêm dâng lên dự cảm chẳng lành, ông sốt ruột: “Có phải nó đã chết rồi không?”

“Từ hôm ông ta nói với tôi rằng ông ta dìm chết con trai của quả phụ Chu, tôi biết ngay sớm muộn gì ông ta cũng sẽ tìm ông tính sổ. Ông ta sẽ khiến cho những người hại mình cũng phải trải qua đau khổ như vậy. Kẻ thù trong mắt ông ta chính là quả phụ Chu và ông. Ông ta đã nói quả phụ Chu và ông cùng sát hại thằng bé.”

Chu Sĩ Khiêm thất thần nhìn mâm cơm, trong đầu hiện lên khuôn mặt của Hà Tài Quan. Đột nhiên, ông cảm thấy khuôn mặt ấy trở nên thật đáng sợ. Ông vẫn muốn biết tung tích của con gái, bây giờ nguyện vọng ấy đột nhiên không còn mãnh liệt nữa, thậm chí, ông bắt đầu có ý muốn vĩnh viễn sẽ không biết con gái mình ở đâu.

Lan Hoa kể: “Có một đêm, khuya lắm rồi, ông ta đến tìm tôi, bảo tôi ngày mai đi đến một nơi, nơi đó có tuyến đường sắt… Tôi đến mới biết.” Lan Hoa òa khóc. Sau khi bình tĩnh lại, bà ta nói tiếp: “Tôi đến nơi mới biết… ông ta đã bắt con của ông… Ông ta cho con bé uống thuốc ngủ… đặt con bé… lên đường ray… Tôi rất muốn đi cứu nó… Tôi nói tôi sẽ nuôi nó. Ông ta ngăn cản tôi… Một đoàn tàu hỏa chở than đang từ xa chạy đến.”

“Nói vậy thì… con gái tôi bị tàu hỏa… cán chết rồi?”

Lan Hoa không nghe thấy câu hỏi của Chu Sĩ Khiêm, vẫn tự nói: “Khi đó, tôi cũng không dám kêu to, ông ta ôm tôi kéo về phía sau mấy thùng rác to. Tôi không nhìn thấy gì cả. Đến tận khi tiếng còi tàu vang lên, ông ta mới buông tôi ra… Tôi lao ra nhưng tàu hỏa đã chạy tới… Tôi kêu lên nhưng tàu hỏa không dừng lại… chạy thẳng qua…”

Dây thần kinh căng cứng của Chu Sĩ Khiêm lập tức chùng xuống, cả người ông rũ ra trên ghế tre. Sống lưng vừa thẳng tắp vì căng thẳng cũng còng xuống, như cành đa già trong sân nhà Lan Hoa, gần như rủ xuống tận mặt đất. Trong nháy mắt, ông như già đi mười tuổi, ánh mắt sắc bén lập tức trở nên tối tăm, u ám, gương mặt đờ đẫn. Ông cảm thấy mình như đã mất cả thế giới. Giờ khắc này, đột nhiên ông không còn lại gì cả, đến nước mắt cũng không kịp chảy xuống.

Chu Sĩ Khiêm lẩm bẩm tự nói một mình: “Chết rồi… Chết rồi.”

Chu Thất Đấu vừa nghe Lan Hoa kể lại chuyện năm xưa vừa ăn cà om xì dầu. Ông ta hơi cúi xuống, không để miếng cà ngậm trong miệng làm bẩn áo. Lúc này, ông ta đang cắn một miếng cà dài, vừa thấy tình hình này bèn vội vàng ăn hết miếng, nhưng càng sốt ruột lại càng không nuốt được. Cho nên, ông ta quyết định vừa gắp miếng cà kéo ra, vừa ngước mắt lên nhìn Chu Sĩ Khiêm, tay ra hiệu không ngừng, miệng kêu ú ớ.

Chu Thất Đấu thấy Chu Sĩ Khiêm không chú ý đến mình bèn nhả miếng cà ra bát rồi nói to: “Cảnh sát Chu, vợ tôi dọa ông đấy. Bà ấy chưa kể xong, con bé không chết.”

Ông ta đánh Lan Hoa một cái: “Bà muốn hù chết người hay sao? Kể nhanh lên, sau đó thì sao? Con bé thế nào rồi?”

Nghe ông ta nói như vậy, Chu Sĩ Khiêm giống như được tiêm một mũi thuốc trợ tim, lập tức ngẩng đầu lên: “Cái gì? Không chết?”

Lan Hoa lau mắt rồi thở dài: “Con bé không chết. Sau khi tàu hỏa chạy qua, tôi mới phát hiện nó biến mất. Nó được một người dắt xe đạp bế đi. Khi đó, người ta đã đi rất xa, không quay đầu lại. Hà Tài Quan bỏ tôi lại để đuổi theo. Tôi không chạy nổi nên đi về. Về đến nhà, tôi vô cùng thất vọng với Hà Tài Quan. Không lâu sau, tôi bỏ đi đến nơi này”.

“Nói vậy thì con gái tôi đang ở huyện sao?”

Chu Thất Đấu đứng dậy, cầm vò rượu rót cho Chu Sĩ Khiêm một bát đầy: “Uống rượu uống rượu, đừng căng thẳng. Cháu nó không có việc gì. Vợ tôi nói chuyện toàn thế, chuyện gì cũng phải kể từ đầu, phần quan trọng nhất nhất định phải để đến cuối cùng. Hôm nay không kể từ Đại Vũ trị thủy là ngắn gọn lắm rồi.”

Lan Hoa nói: “Đó là lần cuối cùng tôi và Hà Tài Quan nhìn thấy nhau. Còn chuyện sau đó tôi không biết. Sau khi về nhà mẹ đẻ, tôi nghe nói ông ta đi tù vì tội buôn người.”

Thấy Chu Thất Đấu giơ bát rượu lên với mình, Chu Sĩ Khiêm cũng hai tay nâng bát. Hai người chạm bát rồi uống một hơi cạn sạch. Ông lại hỏi Lan Hoa: “Con gái bà bây giờ ở đâu?”

“Ở huyện. Nếu ông không yên tâm, ngày mai tôi gọi nó đến.”

Ba người ăn cơm xong, Lan Hoa và Chu Thất Đấu dẫn Chu Sĩ Khiêm lên ngọn núi sau nhà. Bà ta phải gọi điện thoại cho con gái, trên đỉnh núi mới có tín hiệu. Lan Hoa kể với Chu Sĩ Khiêm rằng bởi vì bà ta sinh con gái vào tháng Chạp, muốn đặt tên là Mai Hoa, nhưng vì miền nam không có hoa mai nên đặt tên là Chu Giai Mai, nghĩa là hoa mai giả. Chu Sĩ Khiêm thầm nghĩ không ngờ còn có cách đặt tên con như vậy, đúng là mới lạ.

Hôm sau, Chu Giai Mai đến. Chu Sĩ Khiêm vừa nhìn đã thấy đúng là cô rất giống Lan Hoa, giống từ mắt, mũi đến cái cằm. Lan Hoa nói: “Ông yên tâm rồi chứ? Con bé này ngay cả tay cũng giống tôi, ngón giữa tay phải của tôi chỉ có hai đốt xương, tay nó cũng vậy.”

Chu Sĩ Khiêm nhìn lại, quả nhiên là thế. Chuyện bên này đã rõ ràng, Chu Sĩ Khiêm định trở về. Nhưng thời tiết ngày càng xấu, trời đổ mưa to xối xả, đến tận hôm sau mới tạnh. Sau khi mưa ngớt, Chu Giai Mai về huyện, nhưng đi chưa lâu đã quay lại. Một cây cầu đá bị đất lở làm sập, đó là tuyến đường duy nhất kết nối thôn với bên ngoài. Chu Giai Mai nói chính quyền đang tu sửa khẩn cấp, có lẽ phải ba, bốn ngày mới xong.

Chu Sĩ Khiêm không còn cách nào khác, đành phải ở lại. Đến ngày thứ ba, ông không bình tĩnh được nữa nên đích thân đi xem. Chu Thất Đấu phải ra đồng làm ruộng, vừa khéo tiện đường bèn dẫn ông đi. Chu Thất Đấu để Chu Sĩ Khiêm ngồi lên lưng trâu, còn mình dắt trâu, vai vác một bó cọc gỗ rồi xuất phát. Lan Hoa đội một chiếc nón rộng vành đi theo phía sau.

Chu Sĩ Khiêm nhấp nhô trên lưng trâu. Dãy núi màu xanh sậm xa xa và ruộng bậc thang dưới chân núi dường như cũng nhấp nhô theo. Nơi này có rất nhiều ao nước nhỏ, chỗ này một cái, chỗ kia một cái, bên cạnh mọc đầy bụi tre. Trời xanh, mây trắng in bóng xuống mặt mặt nước xanh xanh. Thì ra, thế giới lại yên bình như vậy. Ngay cả hơi nước trong không khí, tiếng bước chân và tiếng thở phì phò của con trâu cũng hòa thành một thể với trời đất này. Chu Sĩ Khiêm nheo mắt, bỗng cảm thấy thì ra mình mải chiến đấu nhiều năm mà bỏ lỡ.

Công trường cây cầu đá có một máy xúc đang thi công. Ngọn núi gần đó bị lở đất, không những làm sập cầu đá mà còn gây tắc nửa dòng sông. Nước sông tạo thành dòng chảy xiết như thác đổ, tiếng nước ào ào, từ rất xa đã nghe thấy. Chu Sĩ Khiêm tưởng cầu sập nhưng vẫn có thể bơi sang bên kia sông. Ông đến hiện trường xem mới biết nước quá xiết, đến xuồng ba lá neo đậu ở bên bờ cũng bị nước cuốn trôi. Công nhân thi công nói rằng dù bắc một cây cầu tạm ít nhất cũng phải ba, bốn ngày nữa mới xong. Nếu trời lại mưa thì có thể mất nhiều thời gian hơn.

Chu Sĩ Khiêm không làm gì được, đành quay về. Ban ngày, ông ra đồng giúp Chu Thất Đấu, buổi tối lên núi ngắm sao. Mặc dù chỗ nghỉ mà Lan Hoa bố trí cho ông đơn sơ nhưng cũng coi như sạch sẽ, ban đêm rất yên tĩnh. Ông thấy thức ăn không tệ, đặc biệt là món miến xào mà Lan Hoa làm. Ở miền bắc rất khó được ăn món này, mùi vị cũng không giống mì xào. Thứ duy nhất làm ông lo lắng là thằn lằn ở đây không ngờ lại vô cùng lớn. Lần đầu tiên nhìn thấy, ông giật nảy mình, còn tưởng là cá sấu con.

Buổi tối trước hôm cây cầu sửa xong, Chu Trọng Kiệt nói với ông rằng có người muốn hại Mạc Mạc.

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.