Tôn Tiểu Sảnh sống tại một trong những khu nhà đắt đỏ của thành phố. Nơi này có người gác cổng nên xe không thể vào tự do. Chu Trọng Kiệt xuống xe, đến phòng bảo vệ giao thiệp, một hồi sau mới đi ra, nói: “Bảo vệ nói hiện tại Tôn Tiểu Sảnh không có ở nhà. Họ cho tôi số điện thoại của cô ta.”
Nhận được điện thoại của cảnh sát, Tôn Tiểu Sảnh rất bất ngờ, cho rằng gặp phải bọn lừa đảo. Sau khi hiểu rõ tình hình, mặc dù không được vui cho lắm nhưng cô ta vẫn đồng ý gặp mặt. Hai bên hẹn 30 phút sau gặp tại một quán cà phê.
“Quán cà phê đó ở gần cổng đông đại học giao thông, đi theo đường Văn Hóa về phía đông là tới. Cà phê ở đó đắt chết đi được, không hợp với người nghèo như chúng ta.” Chu Sĩ Khiêm biết nơi đó. “Từ đây chỉ mất hai mươi phút lái xe.”
Ông dặn Lưu Liễu đi nhanh một chút: “Hôm nay công việc chỉ có vậy, xong sớm nghỉ sớm.”
“Trưởng phòng Chu, lúc nãy cô Tôn Tiểu Sảnh suýt nữa tưởng chúng ta là bọn lừa đảo thật à?” Chu Trọng Kiệt hỏi.
Lưu Liễu tiếp lời: “Cái này gọi là thật giả đan xen, trắng đen lẫn lộn. Có người đã từng giả mạo cảnh sát để lừa đảo, có lừa tiền, lừa tình, có cả lừa tiền lẫn tình.”
Chu Sĩ Khiêm nói: “Tiểu Lưu, nếu mày là cô ta, trời tối thế này, đột nhiên có người tự xưng là cảnh sát cần gặp mày, mày sẽ làm thế nào?”
“Vô duyên vô cớ nhận được một cuộc gọi như vậy đảm bảo không phải lừa thì là trộm. Cháu sẽ cúp máy ngay lập tức. Cuộc đời này ngắn lắm, đâu có thời gian để lãng phí nước bọt.”
“Chú đã từng tham gia một số vụ án lừa đảo, tất cả đều là thông qua lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ nạn nhân cắn câu, sau khi nhận tiền lại không thực hiện lời hứa, tình tiết đơn giản, công an khu vực cũng giải quyết được. Bây giờ, thủ đoạn lừa đảo càng ngày càng nhiều, khó lòng phòng bị, khiến cho mọi người lúc nào cũng phải cảnh giác, nghi ngờ.”
“Trưởng phòng Chu, làm thế nào để đề phòng lừa đảo ạ? Chú dạy cháu đi. Chú nghĩ xem, là một cảnh sát, nếu có ngày bị lừa thì đúng là mất hết cả mặt mũi, không dám đi tố giác ấy chứ!”
“Đúng rồi, như thế gọi là giẫm phải cứt chó mà không dám nói.” Chu Trọng Kiệt bật cười, rất đắc ý với lối so sánh mà mình mới nghĩ ra.
Chu Sĩ Khiêm nói: “Cách đơn giản nhất, thực dụng nhất chính là đừng tham lam, không được tìm cách chiếm lợi của người khác. Nếu thật sự có món hời thì vì sao kẻ lừa đảo không nghĩ đến cha mẹ hắn trước mà lại nghĩ đến mày?”
“Chú đã nói không có cái gì tự nhiên rơi từ trên trời xuống ngoài mưa và cứt chim.” Lưu Liễu vừa nói vừa đánh vô lăng đi vào làn trong, phía trước chính là quán cà phê đã hẹn. May mà ở đó có chỗ đậu xe.
Ba người đi vào quán, một nhân viên phục vụ đi tới, hỏi: “Xin hỏi có phải ngài Chu không ạ?”
Chu Sĩ Khiêm gật đầu, lập tức hiểu ra, nhất định là Tôn Tiểu Sảnh đã đặt chỗ trước.
Nhân viên dẫn ba người vào một phòng riêng, xem ra là nơi chuyên dùng để bàn chuyện làm ăn: “Quý khách dùng gì ạ?”
Chu Sĩ Khiêm xua tay: “Chúng tôi đợi người, lát nữa sẽ gọi…”
“Chờ một chút.” Không đợi Chu Sĩ Khiêm nói xong, Lưu Liễu đã gọi nhân viên phục vụ lại. Cô chỉ thực đơn: “Cho chúng tôi ba cốc cà phê loại này. Cảm ơn!”
Nhân viên phục vụ đã đi khuất mà ánh mắt hầm hầm của Chu Sĩ Khiêm vẫn chưa rời khỏi mặt Lưu Liễu.
“Trưởng phòng Chu, chú giận cháu chuyện gì thế ạ?” Lưu Liễu nói nhỏ: “Cái này gọi là không hưởng thụ thì phí, ai đặt phòng người đó trả tiền, đơn giản mà.”
Chu Sĩ Khiêm à một tiếng: “Nhưng cũng không thể không khách sáo với người ta thế được.”
“Nếu chú cảm thấy không ổn thì lát nữa chú trả tiền là được mà. Nhưng cháu đảm bảo nhân viên sẽ không thu tiền của chú đâu.”
Lúc phục vụ bưng cà phê vào, một người phụ nữ cũng vào theo. Cô ta mặc trang phục văn phòng, tóc ngắn, không trang điểm, thoạt nhìn khoảng 30 tuổi.
“Xin lỗi đã để các vị đợi lâu.” Giọng điệu của cô ta thể hiện sự tự tin không thể nghi ngờ.
“Chúng tôi cũng mới đến. Mời ngồi.” Chu Sĩ Khiêm đứng lên, khẽ gật đầu rồi đưa thẻ cảnh sát cho Tôn Tiểu Sảnh xem. Cô ta nói: “Không cần đâu. Tôi đã thấy ngài trên tivi rồi.”
Tôn Tiểu Sảnh ngồi xuống, mặt vẫn “đeo” một nụ cười chuyên nghiệp, nói với nhân viên phục vụ: “Cho tôi một cốc cà phê như họ.”
“Tôi làm việc ở gần đây. Bởi vì lát nữa tôi có một hội nghị quan trọng nên đã làm phiền các vị phải tới tận đây, thật là ngại quá. Không biết tôi có thể giúp gì được cho các vị?”
Ánh mắt Tôn Tiểu Sảnh tiếp xúc với ánh mắt ba người không hề kiêng kị. Lưu Liễu cảm thấy trên người cô ta có một sự uy nghiêm đặc biệt. Giọng nói của cô ta hơi nhỏ, tốc độ nói không nhanh không chậm, ung dung, bình tĩnh như thể tất cả đã nắm chắc trong tay.
“Việc hơi gấp nên chúng tôi đành phải tới quấy rầy.” Chu Sĩ Khiêm nói: “Vụ án này đã gây xôn xao dư luận, chắc hẳn cô cũng đã biết. Tôi không giới thiệu nữa, hôm nay chúng tôi chỉ muốn hỏi cô mấy câu, hi vọng cô phối hợp.”
“Nhất định rồi.” Tôn Tiểu Sảnh gật đầu.
Nhân viên phục vụ mang cà phê tới, cô ta khuấy vài cái rồi uống một ngụm.
“Cô và Triệu Quan Nhất có quan hệ thế nào?”
“Chúng tôi là đồng nghiệp một thời gian, làm việc ở cùng công ty nhưng khác bộ phận. Hai năm trước, tôi thôi việc, từ đó không còn là đồng nghiệp nữa.”
“Từ ấy đến giờ, hai người còn qua lại không?”
“Không. Ngay cả điện thoại cũng không liên lạc bao giờ.”
“Vì sao? Bởi vì cô biết anh ta đã có gia đình à?”
Tôn Tiểu Sảnh cười hì hì, sau đó bật cười ha ha, như thể Chu Sĩ Khiêm vừa kể một câu chuyện cười mà cô chưa từng được nghe. Điều này làm cho người khác cảm thấy câu nói vừa rồi của ông đã động chạm đến một nỗi đau nào đó của cô ta nên cô ta mới dùng tiếng cười để che giấu. Trong xã hội này, tất cả mọi người đều có một nhận thức chung, đó là thân phận của người thứ ba vĩnh viễn hèn mọn. Một khi đã mang cái danh ấy, nó sẽ trở thành vết sẹo cả đời không thể lành lại, bất cứ lúc nào, bất kể bị ai chạm đến đều sẽ đau đến nhói lòng.
Đột nhiên, nụ cười của Tôn Tiểu Sảnh vụt tắt, sắc mặt cô ta sa sầm, trong ánh mắt lộ ra một sự oán hận chưa từng có, như phun ra lửa. Ngay cả chính cô ta cũng không biết ngọn lửa mà cô ta tự nhận đã tắt từ lâu thì ra vẫn luôn cháy âm ỉ dưới đáy lòng, chỉ chờ cơ hội thích hợp để bùng lên, phun trào như núi lửa.
Bỗng Tôn Tiểu Sảnh bưng tách cà phê lên, chậm rãi đổ một ít lên bàn và ngơ ngác nhìn chất lỏng đó mặc sức lan ra. Sắc mặt cô ta trở thành màu đỏ tía, gân xanh trên trán cũng nổi lên. Bầu không khí thay đổi quá nhanh, không hề có bước quá độ khiến đám người Chu Sĩ Khiêm cả kinh, trợn mắt há mồm.
Lưu Liễu vừa định nhấp một ngụm cà phê, môi còn chưa chạm vào thành cốc thì sự thay đổi bất ngờ của Tôn Tiểu Sảnh khiến cô phải đặt cốc xuống. Chứng kiến thần thái này của cô ta, cô không còn hứng thưởng thức cà phê nữa. Vừa nãy, cô gái này còn là một người phụ nữ xinh đẹp, tự nhiên, hào phóng, phong độ, trong nháy mắt đã biến thành kẻ điên.
“Tôn Tiểu Sảnh, cô có thể trả lời câu hỏi của tôi không?” Chu Sĩ Khiêm giành lấy cốc cà phê đã bị đổ một nửa trong tay cô ta, đặt lại vào trong đĩa. Hiển nhiên ông đã hơi tức giận.
Tôn Tiểu Sảnh ngẩng đầu lên, lần lượt nhìn ba người. Ánh mắt của cô ta không còn sắc bén, bởi vì nó đã bị màn nước che khuất. Nước mắt của người phụ nữ này gần như đồng thời chảy xuống cùng với nước mũi, để không làm ảnh hưởng đến người khác, cô ta gục xuống bàn, vùi mặt thật sâu vào hai cánh tay.
Lưu Liễu dùng giấy ăn lau bàn. Cà phê chảy ra quá nhiều, một hộp giấy đã dùng hết ngay trong chốc lát. Thùng rác đầy giấy thấm đẫm cà phê màu nâu.
Tôn Tiểu Sảnh khóc xong, dùng tay xoa xoa mặt rồi lấy điện thoại ra gọi: “Báo cáo lên trên, tôi không tham gia hội nghị được, sắp xếp lại nội dung tối nay gửi cho tôi. Ngoài ra, đổi cà phê khác, mang bốn cốc loại ngon nhất ra đây.”
Sau khi đặt điện thoại xuống, nhìn ba người cảnh sát với vẻ mặt kì lạ, cô ta cười cười: “Các ngài không cần lo chuyện trả tiền. Quán này là của tôi.”
Chu Sĩ Khiêm xua tay: “Xin lỗi đã động chạm đến chuyện thương tâm của cô. Nhưng vấn đề này rất quan trọng đối với chúng tôi, hi vọng cô có thể hiểu được.”
“Tôi biết, tôi biết.” Tôn Tiểu Sảnh lại lau mắt và mũi.
Nhân viên phục vụ bưng tới bốn cốc cà phê bốc khói.
“Cứ để đó là được. Cốc này chúng tôi chưa uống xong, lát nữa dọn sau.” Chu Sĩ Khiêm nói.
Nhân viên đặt cốc cà phê của Tôn Tiểu Sảnh lên khay, quan sát khách một lượt. Có vẻ người này chưa từng gặp cảnh tượng tương tự, khách gọi hai loại cà phê khác nhau định uống lần lượt từng loại hay sao.
“Tôi không sao. Trước hết, tôi sẽ kể sơ lược chuyện giữa tôi và Triệu Quan Nhất, như vậy có lẽ rất nhiều nghi vấn của các vị sẽ được giải đáp. Một số câu hỏi chắc không cần phải hỏi nữa đâu nhỉ?” Tôn Tiểu Sảnh chỉnh lại dáng ngồi rồi hắng giọng.
“Vậy thì tốt quá. Cô kể đi.” Chu Sĩ Khiêm bưng cốc cà phê cũ lên nhấp một ngụm, còn chưa nguội: “Cà phê ngon đấy?”
“Cốc kia còn ngon hơn.” Tôn Tiểu Sảnh nhẹ nhàng chỉ cốc cà phê vừa được mang lên, sau đó bắt đầu kể chuyện.
Lúc Tôn Tiểu Sảnh vào làm tại công ty khai thác cát Đông Thành đã biết Triệu Quan Nhất. Nhưng cô nảy sinh tình cảm với Triệu Quan Nhất là sau khi anh ta kết hôn. “Việc này không trách anh ta, tôi theo đuổi anh ta mà.” Tôn Tiểu Sảnh nói như vậy. Sau đó, cô cố ý tạo cơ hội gặp gỡ Triệu Quan Nhất, khiến anh ta cảm thấy hai người gặp nhau chỉ là tình cờ. Triệu Quan Nhất đã từng nói với cô ta: “Tất cả đều là ý muốn của thánh thần, chúng ta không thể kháng cự.”
Cô ta nói Triệu Quan Nhất là loại người luôn duy trì khoảng cách với tất cả mọi người, bất kì ai cũng rất khó “đi vào” lòng anh ta. Trong mắt cô ta, Triệu Quan Nhất là người có học thức, nho nhã lại khéo ăn nói, đặc biệt là khi nói chuyện với phụ nữ. Cho dù chỉ có hai người, Triệu Quan Nhất vẫn có thể kiềm chế bản thân. Đây là điều rất hiếm thấy với một người đàn ông đang ở độ tuổi sung mãn. Khi Tôn Tiểu Sảnh cầu hôn Triệu Quan Nhất, anh ta nói: “Sao có thể như vậy được. Tôi đã kết hôn, có vợ con rồi.” Cô ta hiểu lời này của Triệu Quan Nhất với hàm ý bóng gió, chỉ cần thuyết phục được vợ anh ta thì mọi chuyện đều có thể. Vậy nên, cô ta nói: “Bất kể con đường phía trước là núi đao hay biển lửa, em sẽ nhảy xuống, không hối hận.”
Một buổi tối, Triệu Quan Nhất phải đi tiếp khách hàng nên không ở nhà. Tôn Tiểu Sảnh đến tìm vợ của Triệu Quan Nhất để “ngả bài”. Cô ta cho rằng trên thế giới này không có người phụ nữ nào thấy tiền mà mắt không sáng. Chỉ cần cho nhiều tiền, vợ của Triệu Quan Nhất nhất định sẽ bị thuyết phục. Thế nên, trước khi người phụ nữ tên là Mạc Mạc mở cửa, Tôn Tiểu Sảnh vẫn tràn đầy hi vọng. Nhưng cô ta không ngờ trên đời này thật sự có phụ nữ không bị tiền bạc làm động lòng.
Mạc Mạc hỏi cô ta: “Cô tìm ai?”
“Tìm chị.”
“Có chuyện gì?”
“Em vào nhà nói chuyện được không?”
Từ những thay đổi biểu cảm rất nhỏ trên mặt Mạc Mạc, cô ta đã biết có lẽ đối phương đã phát hiện ý đồ của mình. Mạc Mạc nghiêng người cho cô ta vào nhà: “Ngồi đi. Tôi đang nấu cơm trong bếp nên…”
Ý của Mạc Mạc rất rõ ràng: Nơi này không chào đón cô. Nói ngắn gọn thôi.
“Em rất xin lỗi, bởi vì em đã yêu chồng chị.” Tôn Tiểu Sảnh đi thẳng vào vấn đề, vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào mặt Mạc Mạc. Cô ta cho rằng người phụ nữ này sẽ giận dữ nhưng không ngờ Mạc Mạc lại cười. Điều này khiến cho Tôn Tiểu Sảnh cảm thấy việc mình chuẩn bị tâm lí từ trước trở nên vô dụng.
“Tưởng có chuyện gì. Lúc tôi quen biết anh ta, xung quanh anh ta đã có cả đống phụ nữ rồi. Khi đó, chúng tôi còn chưa kết hôn.” Đến bây giờ vẫn như vậy. Mạc Mạc cười rồi lấy nước cho cô ta như thể đang an ủi một người thất tình. Phản ứng và hành động của Mạc Mạc lập tức làm xáo trộn kế hoạch mà Tôn Tiểu Sảnh đã diễn thử trong đầu nhiều lần. Tôn Tiểu Sảnh cảm thấy mình có đủ lí do cũng như năng lực để nắm chắc quyền chủ động, nhưng không ngờ mới “giao chiến” một hiệp mà tình thế đã nghịch chuyển. Hai tay Tôn Tiểu Sảnh cầm cốc thủy tinh, cảm thấy đầu mình trống rỗng.
“Cô tên là gì?” Tôn Tiểu Sảnh nhận ra có một bàn tay đang nhẹ nhàng đặt lên vai mình. Cô ta hơi run lên, vội vàng né tránh như bị điện giật.
“Cô thích chồng tôi, tôi cảm ơn cô. Thiên hạ có rất nhiều đàn ông tốt. Đừng làm một người phụ nữ ngốc, hoang phí khoảng thời gian đẹp đẽ nhất cho một người đàn ông mà mình không thể có được.”
“Làm sao chị biết tôi không thể có được?”
“Anh ta là chồng tôi, sao tôi lại không biết chứ! Cô chỉ biết mình thích Triệu Quan Nhất, nhưng cô đã bao giờ hỏi anh ta rằng có phải anh ta cũng thích cô giống như cô thích anh ta không?”
“Em biết anh ấy cũng yêu em. Em với anh ấy đã lên giường. Em có thai rồi.”
Mạc Mạc bật cười: “Thôi nào, đừng đùa nữa.” Cô vừa nói vừa đi về phía điện thoại, ấn một phím tắt. Tôn Tiểu Sảnh biết chắc chắn Mạc Mạc đang gọi điện cho Triệu Quan Nhất. Cô ta chỉ nghe thấy Mạc Mạc nói: “Ở đâu đấy? Chúc mừng anh… Có một người đẹp muốn kết hôn với anh… Tìm đến tận nhà anh rồi… Rất đẹp…”
Trong khi nói chuyện điện thoại, Mạc Mạc vẫn cố nín cười như đang giới thiệu một bộ phim hài: “Người cao ráo, dáng rất đẹp… Đương nhiên đẹp hơn tôi rồi. Tôi còn gì nữa đâu, cả ngày hầu hạ anh, trở thành mụ vợ già rồi… Anh cho biết ý kiến đi. Chỉ cần anh gật đầu, tôi sẽ đưa chìa khóa nhà cho cô ấy ngay, còn tôi về nhà mẹ tôi. Nếu anh thích thì tôi để con lại, không thích thì tôi mang đi.”
Mạc Mạc gác điện thoại rồi đi tới ngồi xuống đối diện Tôn Tiểu Sảnh: “Anh ta bận lắm, không thể phân tâm, tạm thời không về được.”
“Anh ấy đi tiếp khách hàng rồi, em biết anh ấy không ở nhà” Tôn Tiểu Sảnh vừa nói vừa mở túi xách, để lộ ra mấy cọc tiền: “Chỉ cần chị nhường anh ấy cho em, tất cả số tiền này đều là của chị.”
“Xem ra cô đang nghiêm túc đấy nhỉ?”
“Em nghiêm túc mà. Em xin chị, không có anh ấy, em không biết sau này em và đứa bé trong bụng phải sống thế nào. Chẳng lẽ em để con em vừa sinh ra đã không có bố sao?”
“Nếu cô còn tiếp tục nói dối là tôi trở mặt đấy.” Mạc Mạc cầm cốc nước trước mặt Tôn Tiểu Sảnh lên, đổ vào chậu hoa lan bên cạnh.
“Em không nói dối.” Tôn Tiểu Sảnh lấy que thử thai trong túi xách ra: “Chị xem đi.”
“Tôi không xem. Nếu là hai vạch, nhất định không phải của cô. Mà cho dù của cô thật thì nhất định không phải của anh ta.”
Tôn Tiểu Sảnh lấy cuốn sổ khám bệnh và tờ kết quả siêu âm màu ra: “Chị xem đi. Cái này thì chị tin chứ?”
“Coi như cô đã có thai, nhưng đứa con trong bụng cô không phải họ Triệu. Triệu Quan Nhất là ai tôi còn không biết chắc? Nếu anh ta là loại người dễ dãi, cô cho rằng tôi sẽ kết hôn với anh ta sao?”
Mạc Mạc đứng lên đi vào bếp, bận rộn mấy phút. Lúc đi ra, tay trái cô đeo một chiếc găng tay, bưng một cái đĩa, bên trên có một miếng bánh ngọt: “Quá lửa rồi. Cô có biết anh ta thích ăn cái gì nhất không?”
Tôn Tiểu Sảnh không muốn nói những chuyện này với Mạc Mạc, cô ta đặt túi xách lên bàn uống nước: “Coi như em cầu xin chị được không? Ở đây có một trăm ngàn tiền mặt. Chỉ cần chị li hôn với anh ấy, để chúng em đến với nhau, em sẽ cho chị thêm ít nhất một triệu, bố em có rất nhiều tiền.”
“Đừng nói nữa!” Mạc Mạc hơi tức giận: “Coi như cô thật lòng yêu anh ta, chẳng lẽ cách cô yêu một người chính là khiến người đó bỏ vợ bỏ con sao? Đừng quên anh ta đã có gia đình, cô có hiểu không?”
“Em hiểu, cho nên em mới bồi thường cho chị.”
“Cô chẳng tạo thành bất cứ ảnh hưởng nào đối với chúng tôi. Tôi không những không bị tổn thất mà cô còn giúp tôi hiểu chồng tôi là một người ưu tú, ngay cả cô gái vừa xinh đẹp vừa giàu có như cô cũng sẵn sàng không tiếc hết thảy để trở thành vợ anh ta.”
Lời này của Mạc Mạc khiến Tôn Tiểu Sảnh cứng họng.
“Em đang mang thai con của anh ấy. Đứa bé này phải làm thế nào?” Tôn Tiểu Sảnh xoa bụng, nhưng cô ta biết dù mình nói gì cũng phí công.
Mạc Mạc cười chán nản, không có hứng tiếp chuyện nữa. Cô cầm chiếc túi xách đựng tiền lên, nhét vào lòng Tôn Tiểu Sảnh: “Lát nữa, bố mẹ tôi đến ăn cơm, tính tình ông bà không được tốt lắm, nếu cô không muốn biến cuộc nói chuyện của chúng ta thành một vụ xô xát thì tôi đề nghị cô đi về đi.”
Tôn Tiểu Sảnh gật gật đầu trong thất vọng, nói với vẻ chán chường: “Thôi được rồi, hôm khác em sẽ quay lại, cho đến khi nào chị đồng ý. Em sẽ không bỏ cuộc đâu.”
Mạc Mạc ngẩn ra: “Cô không cần quay lại. Nhưng nếu cô thật sự cho rằng mình có thể thuyết phục được tôi, vậy thì tôi sẽ đến tìm cô, được chưa?”
“Khi nào?”
“Chắc chắn sớm hơn dự tính của cô.”
Mạc Mạc đứng dậy mở cửa phòng, lúc Tôn Tiểu Sảnh đi ra, cô ta quay lại liếc một cái, nhìn thấy hai mắt người phụ nữ tên là Mạc Mạc đó mang ý cười như ánh nắng xuân rực rỡ. Nét cười ấy khiến Tôn Tiểu Sảnh càng thêm mất mát. Lúc đến mang đầy hi vọng, khi đi lại để tất cả những hi vọng đó cho một người phụ nữ khác.
Tôn Tiểu Sảnh luôn cho rằng mình và người đó là tình địch không đội trời chung nhưng xem ra đây chỉ là suy nghĩ của một mình cô ta, bởi vì cô ta cảm thấy người phụ nữ tên Mạc Mạc vốn chẳng coi mình ra gì. Cho dù cô ta nói chuyện nghiêm túc đến mức nào, quyết tâm đến đâu, người phụ nữ đó chỉ cần nở nụ cười đã khiến cô ta thua tan tác. Đối phương giống như một bóng ma không có hình thể, cô ta cảm giác được nhưng không thể nào sờ thấy. Cô ta không rõ nụ cười của Mạc Mạc có ý gì. Đó là một kiểu cười nhạo, cười nhạo cô ta ấu trĩ, cười nhạo cô ta không biết lượng sức chăng?
Tôn Tiểu Sảnh lê bước, cảm thấy sức cùng lực kiệt, 30 phút nói chuyện mà dài đằng đẵng như một cuộc chiến tranh kéo dài cả thế kỉ. Cô ta đi lang thang không có mục đích, lòng như tro tàn. Từ nhỏ tới lớn, cô ta chưa bao giờ thất bại như hôm nay. Cô ta ngồi ở vỉa hè, dưới ánh đèn đường. Nước mắt cô ta bắt đầu lã chã. Cô ta không nhịn được nên gọi điện về nhà, chẳng nói gì mà chỉ vừa khóc vừa gọi mẹ, đau lòng như đứa bé đánh mất con búp bê.
Hôm đó, Tôn Tiểu Sảnh mất ngủ cả đêm. Cô ta lật qua lật lại, nghĩ thế nào cũng không rõ vì sao Mạc Mạc không phải loại phụ nữ thấy tiền là sáng mắt, nhiều tiền như vậy mà không hề động lòng chút nào. Nghĩ đi nghĩ lại, cô ta cho rằng đó là một cách ngụy trang của phụ nữ để tránh mang tiếng vì tiền mà bỏ chồng. Vậy nếu tìm được một lí do hợp lí để Mạc Mạc nhận số tiền này, chị ta nhất định sẽ thành toàn cho mình và Triệu Quan Nhất. Chẳng phải Mạc Mạc đã nói sẽ đến tìm mình nói chuyện sao? Có lẽ chị ta muốn tìm một lí do để có thể thanh thản nhận tiền của mình. Nhất định là như vậy.
Kết luận này trở thành hi vọng mới của Tôn Tiểu Sảnh. Tuy nhiên, tia hi vọng mới le lói đã bị hiện thực phá tan ngay lập tức.