Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31KẾ HOẠCH CỦA NHÀ TÂM LÍ HỌC

❊ ❊ ❊

“Em nói cái gì? Chu Sĩ Khiêm tới đây?” Vẻ mặt Liêu Ngu trở nên nghiêm túc, đôi lông mày nhíu chặt vào nhau.

“Ông ta vừa mới đi thì anh đến. Ông ta cứ đứng mãi ở cửa không chịu đi, em rất sợ để ông ta bắt gặp anh đến đây. Anh không gặp ở dưới kia à?”

“Không. Mà gặp thì có sao. Đây là cách làm việc của anh, bây giờ anh đang đi làm, em trả tiền cho anh. Hơn nữa, anh độc thân, em mới mất chồng, dù ông ta nghĩ anh muốn tranh thủ nhảy vào thì chuyện đó cũng không vi phạm pháp luật.” Liêu Ngu không để ý, đi tới chăm sóc chậu hoa lan: “Em xem, trên lá có đốm vàng, nghĩa là thiếu Kali. Mai anh phải mang ít phân bón đến mới được. Mà ông ta tới đây làm gì? Muốn nhân lúc vắng chủ để vào hả? Ông già đó không phải loại người như vậy, mặc dù cứng nhắc nhưng đảm bảo là người tốt, mà người tốt thì tự có khí chất đoan chính.”

Mạc Mạc vén rèm cửa sổ, nhìn đèn đường ảm đạm dưới lầu, không để ý đến câu đùa của Liêu Ngu mà nói một cách lạnh nhạt: “Vì vụ án này mà cảnh sát Chu đã rất vất vả. Sau khi kết thúc, em đã tặng cho ông ấy một lá cờ thưởng. Vì việc này mà ông ấy đến tận đây để cảm ơn em.”

“À, chuyện này thì có gì đâu.”

“Bây giờ, trong mắt người khác, giữa chúng ta có quan hệ gì? Anh là bác sĩ tâm lí của em, em là khách hàng của anh, chỉ đơn giản vậy thôi.” Mạc Mạc quay đầu lại, nhìn Liêu Ngu cười, nói với giọng điệu trêu đùa: “Hơn nữa, đêm hôm khuya khoắt, anh đến nhà khách hàng nữ để khơi thông tâm lí, ảnh hưởng không tốt đến danh dự nghề nghiệp của anh.”

“Em biết cái gì, có tiền lệ đấy. Em không thấy hòa thượng cũng vào làng lúc nửa đêm để khai quang cho thiếu nữ sa ngã à? Mà anh có thể đến nhà khách hàng nữ vào buổi tối chứng tỏ người ta rất tín nhiệm anh, cho thấy anh làm rất tốt công việc của mình.” Liêu Ngu nhướng mày: “Không phải sao?”

“Lại không đứng đắn rồi.” Mạc Mạc đi vào phòng ngủ xem con gái. Triệu A Trân vẫn đang ngủ: “Cứ coi như anh không quan tâm đi, nhưng chẳng lẽ anh không suy nghĩ cho em một chút sao? Theo tục lệ, em vẫn đang phải để tang chồng. Cha mẹ em cả đời thanh cao, tuyệt đối sẽ không cho phép em làm như vậy đâu.”

“Được rồi, chuyện này dễ mà. Không để người khác nhìn thấy là được chứ gì. Dù sao việc trị liệu của em cũng sắp kết thúc rồi, vết thương tinh thần phải dùng thuốc tinh thần mới có hiệu quả.” Liêu Ngu ngồi xuống sofa: “Cảnh sát đã phá xong án, Vương Hồng Binh thì chết rồi, mọi chuyện đã kết thúc. Bây giờ, việc của em là ứng phó với những kẻ đòi tiền.”

Mạc Mạc cười gượng: “Rận nhiều không sợ ngứa. Hơn nữa, không có bằng chứng, họ thích làm gì thì làm.”

“Em không sợ thật à? Nếu bọn chúng giam lỏng em hoặc dùng A Trân để ép em, em cũng không sợ hả? Hoặc đơn giản nhất là bọn chúng kéo cả lũ đến, không đánh không mắng mà chỉ ngày ngày ngồi trước cửa nhà, em chịu được không?”

Mạc Mạc do dự một lát rồi lẩm bẩm: “Bọn họ sẽ không làm như vậy chứ?”

“Nếu có người nợ em một khoản tiền lớn nhưng nhất quyết không trả, em sẽ làm thế nào? Chẳng lẽ không đi tìm người ta đòi nợ? Coi như không có chuyện gì xảy ra à?”

Mạc Mạc khẽ cắn môi, nhớ lại mấy ngày trước. Các chủ nợ đã thông đồng với nhau, cùng kéo đến nhà cô, mười mấy người bịt kín cả hành lang, mồm năm miệng mười, la hét ầm ĩ. Bây giờ, nhớ lại cảnh tượng đó mà Mạc Mạc vẫn còn sợ.

“Mấy ngày nay, đám người ấy không tới, cũng không giở trò gì, có thể vì lần trước, họ nhìn ra em quả thực không có tiền nên đành bỏ cuộc.”

Liêu Ngu cười lạnh lùng: “Em đúng là ngây thơ. Theo nguồn tin đáng tin cậy, bọn chúng vẫn hành động, chỉ là không đến nhà em mà thôi.”

Nghe giọng điệu của Liêu Ngu, Mạc Mạc có cảm giác y không nói đùa, cô kinh ngạc: “Ý anh là sao? Anh đừng có dọa em.”

“Bây giờ, những người này hợp tác với nhau, đang chuẩn bị kiện em đấy. Em vẫn không biết gì à?”

Mạc Mạc rùng mình: “Sao lại như thế? Kết quả xấu nhất là gì?”

“Tòa bắt em trả tiền, nhà em sẽ bị đấu giá. Quãng đời còn lại của em phải nai lưng ra mà trả nợ, đến tận khi em trả hết mới thôi.”

Mạc Mạc đứng dậy, cực kì hoang mang, lo sợ: “Không đâu. Bọn họ sẽ không liên thủ với nhau kiện em đâu. Công ty của hắn cũng tham gia à?”

“Nếu trừ đi số tiền của công ty thì sao phải bán nhà để trả mấy đồng lặt vặt còn lại chứ?”

Mạc Mạc khoanh tay, tay trái xoa cằm, sốt ruột đi qua đi lại trong phòng, một hồi lâu sau mới dừng lại. Cô nhìn Liêu Ngu đang cười xấu xa: “Anh dọa em đúng không? Đừng đùa như thế, cái bản mặt của anh đã bán đứng anh rồi.”

“Anh không nói đùa. Đó là sự thật.” Liêu Ngu vẫn cười: “Bởi vì đây là ý tưởng của anh.”

“Anh nói cái gì?” Mạc Mạc cảm thấy đầu óc mình hỗn loạn. Đột nhiên, nụ cười và giọng điệu của Liêu Ngu trở nên khác thường: “Anh không bị sao chứ? Tại sao em cứ cảm thấy là lạ.” Mạc Mạc đứng khoanh tay, ánh mắt hoài nghi.

“Anh không sao. Em mới có sao.”

“Vậy anh nói đi, rốt cuộc là chuyện gì? Em không hiểu gì cả.”

“Chuyện dài lắm. Thôi thì anh kể đơn giản một chút vậy. Hôm ấy, sau khi đám người chặn cửa nhà em đòi nợ, anh đã đến công ty khai thác cát Đông Thành, gặp chủ tịch hội đồng quản trị là Vạn Hữu Quốc. Bởi vì những kẻ đòi nợ đều là người của công ty này nên chỉ cần thuyết phục Vạn Hữu Quốc thì mọi chuyện sẽ giải quyết được một nửa.”

“Vì sao ông ta phải nghe lời anh?”

“Quá đơn giản. Bởi vì công ty khai thác cát Đông Thành là công ty quốc doanh.”

“Còn liên quan?”

“Chính vì là công ty quốc doanh nên mới sợ xảy ra chuyện. đến chế độ sở hữu công ty nữa à?”

“Sau đó, anh xúi giục bọn họ kiện em, làm to chuyện?” Mạc Mạc không biết Liêu Ngu có ý đồ gì. Nhìn thái độ của y, cô biết chuyện kiện tụng này là thật. Nhưng làm như vậy nhất định có lợi cho cô. Cô cũng không biết Liêu Ngu đang giấu hậu chiêu ở chỗ nào.”

“Anh đến tìm Vạn Hữu Quốc, nói rằng anh là bác sĩ tâm lí của em, gần đây trạng thái tinh thần của em rất tệ.” Anh nói: “Thông tin nhân viên Triệu Quan Nhất của công ty các ông có ôm tiền chạy trốn thật hay không chưa được cơ quan điều tra xác nhận, nói miệng không có bằng chứng thì nói thế nào cũng được. Vợ của Triệu Quan Nhất nói các ông vu oan lừa tiền người ta. Trong tình cảnh này, cả đám nhân viên công ty đến nhà người ta gây rối, đây là mượn gió bẻ măng hay nhân lúc cháy nhà mò vào hôi của? Hay là giậu đổ bìm leo? Các ông có để cho cô nhi quả phụ người ta được sống hay không? Nếu lúc này lại có án mạng, là một công ty quốc doanh sắp chào bán cổ phiếu ra công chúng, hẳn là ông biết rõ những hậu quả mà các ông sẽ phải đối mặt. Nếu bị đối thủ cạnh tranh lợi dụng để quấy phá thì sợ rằng hình tượng của quý công ty sẽ xuống dốc không phanh. Đến lúc đó, cho dù giá cổ phiếu giảm nhẹ thì tổn thất của các ông cũng không chỉ đơn giản là vài triệu đâu?”

“Anh nói mấy câu như vậy mà ông ta đã nghe lời?”

“Chưa đủ sức thuyết phục. Anh còn nói cho ông ta biết hai lợi ích của việc kiện em. Thứ nhất là nắm quyền chủ động trong việc định hướng dư luận. Theo tình hình hiện nay, khoản tiền này rất khó đòi lại được. Các cổ đông, thậm chí sớm muộn gì ủy ban quản lí vốn nhà nước cũng hỏi đến, khi đó họ nên trả lời thế nào? Nếu nói là bị một nhân viên trong công ty lấy rồi trốn mất, bây giờ hắn đã chết thì ai tin? Nếu tin thì ủy ban sẽ nghi ngờ năng lực quản lí của lãnh đạo công ty. Chức năng của công ty quốc doanh là quản lí vốn, ngay cả người còn không quản không nổi thì sau này quản tiền kiểu gì? Vậy nên, cách tốt nhất là mời cơ quan công quyền can dự. Đây là đáp án chuẩn bị trước để trả lời chất vấn của đại hội cổ đông và ủy ban quản lí vốn nhà nước.”

Liêu Ngu nói tiếp: “Thứ hai, hẳn là công ty còn một số nợ xấu khó đòi, thậm chí có quỹ đen. Công ty có thể mượn danh nghĩa người đã mất, bỏ ra một số tiền bịt lỗ thủng và bỏ thêm vào quỹ đen, sau đó nói khoản tiền này bị người đã mất lấy rồi, dù sao người chết rồi không thể đối chứng được.”

Khoản tiền không to tát với công ty. Thông qua kiện tụng, chủ động khiến cấp trên chú ý, việc nhỏ sẽ thành nhỏ hơn, thậm chí khiến cho cấp trên cảm thấy lãnh đạo công ty đặt lợi ích chung của tập thể lên hàng đầu. Nếu sau này rơi vào tình thế bị động, bị cấp trên tra hỏi thì có thể dùng chuyện này để nâng cao quan điểm.”

“Nói vậy thì bây giờ, trên danh nghĩa em nợ nhiều tiền hơn?”

“Đúng thế. Rất nhiều. Nhưng em yên tâm, em sẽ bình an vô sự. Ngày mai, chắc lệnh triệu tập của tòa án sẽ tống đạt, em chú ý kí nhận. Hôm nay, anh đến chủ yếu là nói với em chuyện này để em chuẩn bị tâm lí. Còn việc ứng tố, anh sẽ thu xếp hết cho em.”

Mạc Mạc khát nước đến nỗi uống hết một cốc nước: “Anh về đi, e muốn bình tĩnh một chút.”

“Chẳng lẽ em không muốn biết bước tiếp theo làm thế nào à? Ra tòa ứng tố em có bao nhiêu cơ hội thắng?” Liêu Ngu cười rồi đứng lên đi về. Y lấy chiếc túi xách mà lúc đến y đặt trên tủ giày lên, rút ra một xấp giấy đưa cho Mạc Mạc.

“Em xem đi. Nếu đồng ý thì kí vào.”

“Đây là cái gì?” Mạc Mạc nhận rồi xem qua: “Anh là người đại diện tố tụng của em hả?”

“Nói một cách chuyên nghiệp thì là luật sư đại diện cho thân chủ tham gia tố tụng. Nhưng bây giờ không phải. Sau khi em kí tên trao quyền, anh mới có thể thực hiện các bước tiếp theo giúp em.”

“Nói vớ vẩn. Anh trở thành luật sư từ khi nào?”

“Hai năm trước. Chứng chỉ hành nghề vẫn treo ở văn phòng luật sư, chưa tiếp nhận vụ kiện nào.”

Mạc Mạc nửa tin nửa ngờ nhưng vẫn kí tên vào một bản rồi đưa cho Liêu Ngu, bản còn lại cô giữ. “Như vậy được rồi chứ? Em nói cho anh biết, bây giờ, cả tài sản và tính mạng của em đều nằm trong tay anh. Nếu thua vụ kiện này thì nửa đời còn lại của em phải ăn bám anh đấy.”

Liêu Ngu nhận lấy rồi cất vào túi xách. “Anh về đây. Khóa kĩ cửa sổ, chú ý an toàn.” Chưa đợi Mạc Mạc trả lời, y đã đi mất. Mạc Mạc nghe tiếng bước chân dồn dập mà nhẹ nhàng vang lên trên hành lang, càng đi càng xa. Cô nhìn xấp giấy tờ. Sau khi chuyện này trôi qua, cuộc sống sẽ an ổn trở lại.

Hôm sau, Mạc Mạc nhận được bản sao cáo trạng khởi tố do tòa án gửi tới, trong thời hạn mấy ngày, cô phải trả lời các cáo buộc và tiến hành trao đổi chứng cứ. Ngoài ra có một tờ thông báo yêu cầu bảo toàn tài sản trước tố tụng. Người của tòa án bảo cô kí vào đó để chứng minh công văn đã được tống đạt rồi ngay mà không nói gì.

Mạc Mạc kể cho Liêu Ngu biết mình nhận được bản sao cáo trạng khởi tố chứ không phải lệnh triệu tập cùng một xấp giấy dày, rất nhiều yêu cầu tố tụng. Còn có một tờ thông báo yêu cầu bảo toàn tài sản trước tố tụng. Liêu Ngu nói: “Yêu cầu bảo toàn tài sản trước tố tụng chính là đóng băng tài sản của em, bất động sản cũng tạm thời đóng băng không thể giao dịch, đề phòng em tẩu tán tài sản.”

Giọng nói của Liêu Ngu rất nhẹ nhàng, an ủi Mạc Mạc: “Em không cần lo lắng, chỉ là tạm thời đóng băng tài khoản ngân hàng của em, em không thể rút tiền, bất động sản cũng không thể giao dịch. Không bị ảnh hưởng đâu. Tòa án sẽ mở phiên tòa, đối phương cũng muốn làm sớm cho xong. Anh đã xử lí mấy việc còn lại như trả lời cáo buộc và trao đổi chứng cứ, em không cần để ý, chờ đến lúc ra tòa là được.”

Mạc Mạc cảm giác Liêu Ngu không hề coi trọng vụ kiện này, trong lòng cô hơi hồi hộp. Những yêu cầu mà nguyên đơn đưa ra rất lớn, thậm chí bao gồm việc bắt cô thanh toán án phí. Cô nhất định không được thua vụ kiện này, nếu thua, tất cả sẽ mất hết.

Bỗng Mạc Mạc nhớ đến Chu Sĩ Khiêm. Mặc dù ông cảnh sát già này đã về hưu nhưng thế nào cũng quen biết người trong hệ thống công an, kiểm sát, tư pháp, nhất là tòa án quận, biết đâu ngay cả chánh án cũng phải nể mặt ông ta. Nhưng Chu Sĩ Khiêm nói ông ta đang bận, lát nữa sẽ gọi lại cho cô.

Chu Sĩ Khiêm đang ở trại tạm giam để gặp một nghi phạm. Đó là một người phụ nữ tóc hoa râm, cơ thể gầy gò, thoạt nhìn khoảng hơn 60 tuổi, bước đi loạng choạng, ánh mắt hung ác. Ông cảm thấy người phụ nữ này tràn ngập thù hận, không chỉ đối với ông mà với cả thế giới. Ông nhớ tới lúc mình gặp Trì Tác Xương ở nơi này. Nhưng khi đó là vì công việc, còn bây giờ là vì chuyện riêng. Trì Tác Xương đã rời khỏi nơi này, bị tòa án trung cấp phạt 15 năm tù. Trong nhóm bọn chúng, Vương Thất Bát ngồi tù 14 năm, Vương Tự Dục và Lưu Thiên Phúc mỗi tên 4 năm.

“Chu Sĩ Khiêm, ông đến đây làm gì? Xem tôi đã bị tuyên án chưa à? Còn sớm lắm.” Chu Sĩ Khiêm không lạ gì thái độ của người phụ nữ này. Những người không còn hi vọng chỉ có hai loại biểu cảm, một loại là không quan tâm thế sự, loại còn lại là cầu xin được sống.

“Tiền Tiểu Mạn, tôi không quan tâm đến sống chết của bà.”

“Có thể cho tôi biết khi nào xét xử không?”

“Đòi hỏi của bà rất cao. Công an, kiểm sát, tư pháp cấp cơ sở đều không có tư cách phục vụ bà. Bây giờ, mọi sự của bà do viện kiểm sát cao cấp phụ trách, nghe nói đang điều tra bổ sung lần thứ ba, chắc là cũng hòm hòm rồi. Bà thật có bản lĩnh, ngay cả nước ngoài cũng muốn dẫn độ bà sang đó để xét xử.”

“Ông tìm tôi có chuyện gì? Chỉ để nói với tôi những lời này sao?”

“Tôi muốn làm một giao dịch với bà.”

“Ông có thể thả tôi à?”

“Bà cảm thấy có khả năng không? Bây giờ, bà có thể cầu xin ông trời phù hộ độ trì cho bà không bị xử bắn.”

“Thế ông muốn giao dịch cái gì? Ông cho rằng tôi còn có thể làm gì sao?”

“Bà có thể nói chuyện là được rồi. Bà có muốn biết là ai đã bán đứng bà không?”

Khuôn mặt Tiền Tiểu Mạn giống như con cá giãy giụa hấp hối, bật nhảy lung tung. Bà ta nghiến răng nghiến lợi, nhìn chằm chằm Chu Sĩ Khiêm một hồi như thể soi ra người đã bán đứng mình qua vẻ mặt ông. Một lúc lâu sau, bà ta mới nói: “Ông muốn hỏi cái gì, nếu biết tôi nhất định sẽ nói. Chỉ cần ông nói cho tôi biết thằng rác rưởi đó là ai, nếu không, tôi chết cũng không nhắm mắt.”

Chu Sĩ Khiêm kể cho Tiền Tiểu Mạn nghe về chuyện con gái ông.

“Mấy năm nay, tôi đi tìm rất nhiều nơi, hỏi thăm hàng ngàn hàng vạn người nhưng vẫn không tìm được nó.”

Tiền Tiểu Mạn cười to, vô cùng thỏa mãn và sảng khoái. Đột nhiên, ánh mắt bà ta trở nên sắc bén như xuyên thủng trần nhà. Khi biết Chu Sĩ Khiêm đau khổ tìm con mấy chục năm trời, tưởng tượng đến cảnh ông tuyệt vọng, trong lòng bà ta dâng lên khoái cảm báo thù.

Chu Sĩ Khiêm mặc kệ Tiền Tiểu Mạn, mặc cho ánh mắt bà ta tung hoành trên mặt mình không thèm kiêng nể. Tiền Tiểu Mạn cười đủ rồi nói một cách chậm rãi: “Cảnh sát Chu, vốn dĩ tôi cho rằng ông đi khắp nơi bắt kẻ buôn người vì cái gọi là quốc gia và nhân dân, hóa ra ông cũng không thoát được tư lợi. Mặc dù bị ông bắt nhưng tôi vẫn cho rằng ông là anh hùng. Nhưng bây giờ, tôi phát hiện ra ông không phải. Người không vì mình, trời tru đất diệt. Chân lí từ xưa truyền lại, nào ai có thể phá vỡ được.”

Chu Sĩ Khiêm xoa mặt, chân râu đâm vào trong lòng bàn tay ông. Ông nhìn người đàn bà, đợi bà ta nói tiếp.

Tiền Tiểu Mạn lắc đầu: “Không phải tôi. Trẻ con qua tay tôi rất ít đứa ở thành phố này.”

“Nhưng bà có thể biết là ai?”

Tiền Tiểu Mạn lại lắc đầu.

Chu Sĩ Khiêm lấy bức ảnh cho Tiền Tiểu Mạn xem: “Bà biết hắn không?”

Tiền Tiểu Mạn cầm ảnh lên nhìn kĩ: “Không biết.”

“Họ hàng của bà. Họ Hà, tên Hà Tài Quan. Trước kia, hai người có qua lại… Nhớ ra rồi chứ?”

“Hơn ba mươi năm không gặp. Hắn ngồi tù, có khi đã chết rồi.”

“Chưa chết, nhưng cũng sắp rồi. Tôi biết hắn chính là kẻ bắt cóc con gái tôi nhưng hắn không chịu nói. Ba mươi năm trước, hai người có qua lại, bà nhất định biết chút chuyện của hắn.”

Tiền Tiểu Mạn nhìn chằm chằm Chu Sĩ Khiêm, một lúc lâu mới nói: “Tôi từng nghe hắn kể hắn có một đứa con trai, sau đó bị người ta hại chết.”

Chu Sĩ Khiêm kích động: “Không phải hại chết.”

Tiền Tiểu Mạn gắn từng chữ: “Cảnh sát Chu, thì ra… ông chính là… cảnh sát hộ khẩu đó?”

Chu Sĩ Khiêm không tranh cãi vô nghĩa với bà ta, ông thở dài, nói: “Con trai hắn là tôi hại chết.”

“Tôi và hắn là họ hàng xa. Ông nội hắn là ông cậu tôi. Bà nội tôi là em gái của ông nội hắn, là bà cô của hắn. Cho nên, cũng không hẳn là họ hàng xa. Hắn có một ông chú đi buôn trà. Mùa xuân hằng năm, ông ta mang trà ở vùng này đến Vân Nam bán, lúc về lại mang trà Phổ Nhị về. Hắn đi theo ông chú này, mỗi năm đến nhà tôi vài lần nên tôi và Hà Tài Quan coi như thân quen. Mấy năm đó, nhà tôi có vay nhà ông chú hắn một khoản tiền, vẫn chưa trả. Sau đó, có một lần, bọn họ từ Vân Nam trở về, trên đường gặp kẻ xấu, chúng nó bám theo mấy trăm kilomét. Khi chuyển tàu, chú hắn bị đâm một dao, tiền và hàng đều bị cướp, về đến nhà thì chết.”

Tiền Tiểu Mạn rút một điếu trong bao thuốc mà Chu Sĩ Khiêm đặt trên bàn, châm lửa rồi nói tiếp: “Sau khi chú hắn chết, mấy năm sau, hắn lại đến Vân Nam, đó cũng là lần cuối cùng tôi gặp hắn. Hắn nói đến đòi lại số tiền mà nhà tôi nợ chú hắn. Khi đó, nhà tôi không dư dả nên không trả. Hắn cũng không giận. Lúc đi, hắn nói hắn đã kết hôn, có con trai nhưng bị một cảnh sát hộ khẩu hại chết. Tôi hỏi hắn: ‘Vậy anh định làm thế nào?’. Hắn cười, tôi còn nhớ rất rõ vẻ mặt hắn khi nói chuyện.”

Tiền Tiểu Mạn cau mày, bắt chước giọng nói của Hà Tài Quan, nói rất bình thản: “Hắn nói một mạng đổi một mạng, hắn hại chết con anh thì anh lấy mạng con hắn. Tôi hỏi hắn anh báo thù thế nào. Hắn nói anh bắt cóc con gái hắn.”

Tiền Tiểu Mạn nhả ra một hơi rồi búng tàn thuốc: “Nói vậy, ông chính là cảnh sát hộ khẩu đó?”

Chu Sĩ Khiêm gật gật đầu, cảm thấy tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Hơn 30 năm nay, ông chưa bao giờ cảm thấy mình cách Chu Mạnh Kiệt gần như bây giờ. Ông vội vàng hỏi: “Nó thế nào rồi?”

“Ai? Con ông ấy hả?” Tiền Tiểu Mạn nhìn Chu Sĩ Khiêm rất nghiêm túc. Bà ta chú ý đến từng biểu cảm của ông, cho dù có thay đổi vô cùng nhỏ cũng muốn ghi nhớ.

Thần thái, giọng điệu của Tiền Tiểu Mạn tỏ rõ sự soi xét và hưởng thụ, bà ta nói chậm rãi từng chữ một: “Chết rồi.”

“Không thể! Không thể nào!”

Tiền Tiểu Mạn cho rằng ông sẽ nhảy dựng lên, thậm chí sẽ đánh mình, nhưng Chu Sĩ Khiêm chỉ ấp a ấp úng: “Không thể nào, không phải đâu. Nếu nó có việc gì, tôi nhất định phải cảm nhận được. Nó nhất định sẽ báo mộng cho tôi. Tôi có thể cảm thấy nó vẫn còn sống.”

“Ông làm cảnh sát mà cũng mê tín à?” Tiền Tiểu Mạn mỉm cười, tỏ thái độ khinh thường. Nhưng bà ta biết, lúc này Chu Sĩ Khiêm nhất định sẽ không nghe mình nói, cũng không để ý lời châm chọc và chế giễu của mình.

“Hắn có nói với bà là hắn hại chết nó như thế nào không?” Chu Sĩ Khiêm hơi gục đầu, ngay cả giọng nói cũng nhỏ đến mức gần như không nghe được. Trong mắt Tiền Tiểu Mạn, ông như con chó vừa cắn nhau thua, cúi đầu cụp đuôi, không còn ý chí chiến đấu.

Tiền Tiểu Mạn hơi mím môi, liếc nhìn ông. Tròng mắt bà ta phản xạ ánh sáng, bà nói một cách hằn học: “Hắn cho nó uống thuốc ngủ, sau đó… đặt lên đường ray.”

Chu Sĩ Khiêm bật dậy, cả người lảo đảo. Ông cảm thấy choáng váng.

“Cảnh sát Chu, không phải ông đã nói giao dịch sao? Thứ ông cần tôi đã cho ông rồi, bây giờ đến lượt ông trả tiền.” Tiền Tiểu Mạn mỉm cười. Bà ta nói rất nhỏ, Chu Sĩ Khiêm phải lắng tai mới nghe được.

Chu Sĩ Khiêm quay đi, bỏ lại một câu: “Hàng thật hay giả còn chưa biết, bà nói trả tiền thì tôi phải trả ngay chắc?”

“Cảnh sát Chu, ông không thể làm như vậy. Ông đi đâu?” Bỗng Tiền Tiểu Mạn hét lên một cách thê lương, như người mắc kẹt trên đảo hoang, trơ mắt nhìn con tàu vốn có thể cứu mình lại từ từ đi xa. Tiếng hét của người đàn bà tràn ngập tuyệt vọng. Bà ta biết Chu Sĩ Khiêm đã đi sẽ không bao giờ quay lại. Bởi vì ‘hàng’ bà ta đưa cho Chu Sĩ Khiêm có lẽ đã vĩnh viễn không thể kiểm chứng thật giả được nữa.

“Kiểm hàng!” Chu Sĩ Khiêm đi thẳng không quay đầu lại. Bao thuốc lá vẫn để lại trên bàn.

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.