Chu Sĩ Khiêm im lặng nghe Lâm Bảo Sâm kể. Ông ta như đang kể một truyền thuyết cổ xưa, sâu sắc nhưng lê thê. Nghe xong, Chu Sĩ Khiêm cười: “Tình tiết rất quanh co. Nội dung rất phong phú. Hơi thiếu trí tưởng tượng. Nếu chế thêm một chút nhất định sẽ trở thành một tác phẩm văn học rất hay.”
Lâm Bảo Sâm sốt ruột: “Ngài không tin à? Tôi nói tất cả đều là sự thật mà!”
“Vừa rồi anh nói Triệu Quan Nhất đi tới cửa hàng của anh lúc bảy rưỡi đúng không?”
“Đúng thế. Cái này không sai được. Buổi chiều hôm đó hầu như tôi không có tâm tư làm việc khác, chỉ chờ đợi, nóng lòng như lửa đốt, liên tục nhìn đồng hồ. Mốc thời gian này chắc chắn không sai?”
“Mấy giờ các anh đi? Mốc thời gian này anh còn nhớ không?”
“Ngồi hơn bốn mươi phút, hơn tám giờ gì đó, đại khái tám giờ mười lăm.”
“Nói như vậy thì những gì anh nói hôm 28 đó là nói dối đúng không? Anh nói Triệu Quan Nhất ngồi ở cửa hàng của anh mười phút rồi đi. Anh chờ đến mười rưỡi mới đi bộ về nhà. Những chuyện này đều là nói láo hả?”
Trán Lâm Bảo Sâm lập tức rịn một lớp mồ hôi mỏng. Ông ta đứng lên: “Tôi phải đi vệ sinh. Tuyến tiền liệt kém rồi, cứ căng thẳng lại mót tiểu.” Ông ta vừa nói vừa đứng dậy. Chu Trọng Kiệt đi theo ông ta.
Lâm Bảo Sâm quay về, lấy lại tinh thần giống như hạ quyết tâm, tiếp tục nói chuyện vừa rồi: “Đúng thế. Tôi không nói thật. Tôi còn tưởng các ngài tìm tôi vì chuyện buôn đồ cổ, đương nhiên những thứ trước đó tôi bán cho anh Triệu đều được pháp luật cho phép. Có câu không làm việc mờ ám không sợ ma gõ cửa, nhưng còn lâu tôi mới tin. Không làm việc mờ ám lại càng sợ ma gõ cửa, tôi đã từng suýt chết oan ngài có biết không? Hôm ngài đến hỏi tôi, khi đó tôi không hề biết có liên quan đến mạng người. Chuyện lớn như vậy, tôi phải có chút dự cảm chứ, đằng này vẫn rất bình thường. Vì chẳng có dự cảm nào hết nên tôi mới cảm thấy không có gì to tát.”
“Mặc dù không gây chết người nhưng cướp tài sản cũng là tội nặng. Anh cho rằng mình có thể trốn tránh được sự trừng phạt của pháp luật à?”
“Cảnh sát Chu, tôi thừa nhận tôi đã phạm sai lầm. Nhưng trong chuyện cướp tài sản này, tôi hoàn toàn không phải đồng mưu. Toàn bộ chuyện này đều là chủ ý của Trì Tác Xương. Hắn nói có một món đồ cổ làm giả rất siêu, ngay cả chuyên gia cũng không nhìn ra được, bảo tôi tìm người mua. Chẳng lẽ ngài cho rằng tôi là hung thủ hoặc đồng lõa, đồng phạm? Không phải, tôi là người bị hại.”
“Lúc Triệu Quan Nhất biến mất là mấy giờ?”
“Khoảng tám rưỡi. Khi đó tôi ngớ người, làm gì còn tâm tư xem đồng hồ. Đợi một lúc lâu, mà điện thoại của Vương Thất Bát và Triệu Quan Nhất đều không liên lạc được, tôi và tên rác rưởi Trì Tác Xương chỉ có thể ngồi chờ ở đó. Sau đó, tôi ngồi xe máy của hắn về, hắn thả tôi ở gần viện y học cổ truyền. Khi ấy, mưa to nên không có taxi, tôi đi bộ về đến nhà đã là mười hai giờ rồi.”
Lâm Bảo Sâm dừng lại chốc lát, lại cố ý nói thêm: “Ngài thấy có lạ không. Chiếc xe máy không hỏng hóc gì cả, tại sao đúng thời điểm then chốt lại không nổ máy được? Lúc tôi và Trì Tác Xương về, vừa khởi động đã được ngay. Có lẽ là ý trời.”
“Sau khi Trì Tác Xương thả anh xuống xe, gã đi đâu, anh biết không?”
“Tôi không biết. Tôi chỉ nghĩ về sau phải cắt đứt quan hệ với những người này để vạch rõ giới hạn.”
“Xe máy mà gã đi trông như thế nào?”
“Tiểu Mộc Lan của hãng Gia Lăng, phía sau hàn một cái giá sắt, xe màu xanh lam, tróc sơn rất nghiêm trọng, vứt ngoài phố có khi chẳng ai thèm nhặt.”
“Hiện nay, Vương Thất Bát ở đâu?”
“Tôi không biết. Sau đêm hôm đó, tôi không gặp lại hắn, điện thoại của hắn vẫn tắt máy. Tôi nghĩ Trì Tác Xương cũng chưa chắc đã gặp lại hắn. Theo tôi, tên khốn Vương Thất Bát này chắc chắn đã trốn rồi.”
“Anh cho rằng người là do hắn giết?”
“Lại còn phải nói nữa? Vương Thất Bát mang một cái túi lên xe, Trì Tác Xương nói trong túi đó không phải món đồ cổ giả kia mà là dao găm, dây thừng, băng dính, còn có cưa sắt. Tôi đoán sau khi hắn lên xe, Triệu Quan Nhất phát hiện sự tình không ổn nên lái xe chạy đi. Vương Thất Bát ở trên xe muốn ngăn cản anh ta, thế là xô xát, cho nên chiếc xe mới chạy chệch choạc bên trái bên phải như người say rượu. Tôi dám khẳng định tốc độ xe khi đó cực kì nhanh, gần như trong nháy mắt đã chạy mất hút rồi.”
“Bọn họ đi đâu?”
“Làm sao tôi biết được.”
“Khoảng mười một giờ đêm, Triệu Quan Nhất có gọi điện cho anh. Anh ta nói gì?”
“Có gọi nhưng căn bản không có tiếng nói, tôi chỉ nghe thấy tiếng thở gấp rất nặng nề, sau đó gác máy luôn. Khi đó, tôi rất sợ. Xảy ra chuyện lớn như vậy, chắc chắn Triệu Quan Nhất rất hận tôi, anh ta tức giận đến mức không nói được lời nào.”
Chu Sĩ Khiêm lấy ví tiền trong túi quần ra, vẫy tay gọi nhân viên phục vụ.
“Nếu tôi phát hiện thông tin anh cung cấp không đáng giá bằng bữa ăn này thì tôi nhất định sẽ lại đến tìm anh, không những bắt anh nôn ra đĩa bít tết mà còn gô cổ anh luôn đấy.”
“Không không! Lần này, câu nào của tôi cũng là thật, không hề bịa đặt!” Lâm Bảo Sâm rút một điếu thuốc trong bao thuốc của Chu Sĩ Khiêm, gài lên vành tai.
Sau khi thanh toán, Chu Sĩ Khiêm đứng dậy định đi thì Lâm Bảo Sâm vội vàng nói: “Nhất định không được để Trì Tác Xương biết chuyện chúng ta gặp nhau. Nếu không hắn sẽ giết tôi thật đấy.”
Chu Sĩ Khiêm quay đầu lại nhìn ông ta, miệng như cười như không. Ông chỉ chỉ tay vào Lâm Bảo Sâm, không nói gì, ý rõ ràng là: “Nếu anh nói dối thì cứ chờ xem tôi xử lí anh thế nào.”
Mấy người rời khỏi quán ăn, lên xe. Chu Sĩ Khiêm nói: “Thông báo cho Vương Hồng Tiến, đề nghị triệu tập cảnh sát, lập tức bắt người. Cứ bảo là tôi nói.”
Ông mở tư liệu của đám người Trì Tác Xương ra xem: “Lập tức cung cấp thông tin của bốn người này cho đội viên.” Vừa nói, ông vừa đưa tài liệu cho Chu Trọng Kiệt ngồi ở ghế sau.
Lưu Liễu nổ máy xe: “Chúng ta đi đâu ạ?”
“Đi tìm Trì Tác Xương, cứ bắt gã rồi tính tiếp.”
“Không phải xin lệnh bắt trước ạ?”
“Xin lệnh thì sự cũng đã rồi.”
“Chúng ta sẽ bị kiện vì thủ tục không hợp pháp, thua là cái chắc.”
“Cô không phải lo. Ai nói phải đi bắt người? Là mời họ đến để phối hợp điều tra. Ngày mai đi làm lệnh bắt vẫn kịp.”
Lúc đến nhà của Trì Tác Xương, chỉ có Vương Kim Liên ở nhà. Bà ta nói: “Các ông tới bắt ông ấy đúng không? Ông ấy chạy rồi. Điện thoại, ví tiền đều không mang. Tôi không biết ông ta đi đâu.”
Ba người Chu Sĩ Khiêm tìm hết một lượt trong nhà, không phát hiện được gì. Ông nói với Lưu Liễu: “Lập tức thông báo về đội, đối tượng tình nghi Trì Tác Xương đã bỏ trốn, đề nghị tổ chức đón lõng toàn thành phố, đặc biệt là bến tàu bến xe, đề phòng đối tượng tình nghi chạy trốn.”
Vương Hồng Tiến gọi điện thoại tới, nói đã bắt được hai tên đồng bọn. Bây giờ chỉ có Trì Tác Xương và Vương Thất Bát đang trốn. Ba người về đội, thẩm vấn ngay trong đêm. Hai người này không hề chống cự, hỏi gì đáp nấy.
22 giờ, Vương Hồng Tiến sai người đi mua đồ ăn khuya rồi tranh thủ lúc ăn, mở một cuộc họp phân tích vụ án trong phòng hội nghị nhỏ.
“Người này tên là Vương Tự Dục, biệt danh Đầu To.” Chu Sĩ Khiêm vừa ăn vừa dùng đũa chỉ hình ảnh trên màn chiếu, giới thiệu cho mọi người: “Còn người này tên là Lưu Thiên Phúc, biệt danh là Than Đen. Hai người này đã bị bắt. Còn lại hai tên đang trốn, gã này tên là Trì Tác Xương, lại gọi là Trì Đầu Gáo. Từ những thông tin mà chúng ta nắm được, hắn là chủ mưu. Người này gọi là Vương Thất Bát, tên thật là Vương Tự Sinh, là anh họ của Vương Tự Dục. Lời khai của nhân chứng cho thấy Vương Thất Bát là kẻ thực hiện, hắn chính là người mang hung khí lên xe.”
Vương Hồng Tiến nói: “Đã bắt được hai người, lời khai không mâu thuẫn với nhau, cũng khớp với những chứng cứ mà chúng ta đã nắm. Nhưng tôi cho rằng bọn chúng vẫn không nói thật bởi chúng là đồng phạm, chẳng lẽ chỉ phụ trách đánh mạt chược?”
“Có gì mà không thật? Bọn chúng phân công rất rõ ràng, chủ mưu là Trì Tác Xương, hắn lo tính toán tất cả kế hoạch. Người đến hiện trường trực tiếp thực hiện hành vi phạm tội là Vương Thất Bát, vai trò của hai người còn lại là đánh mạt chược trong phòng, giả vờ vẫn có đủ bốn người, sau đó lợi dụng Hoàng Tam Muội chứng minh bọn chúng không có thời gian gây án. Đây chính là toàn bộ kế hoạch của chúng. Tuy nhiên, kế hoạch xảy ra biến cố. Bọn chúng không ngờ sau khi Vương Thất Bát lên xe của nạn nhân, tình hình lại không thể khống chế.”
“Hai người này khăng khăng chỉ được mời đến đánh mạt chược, cho dù biết kế hoạch phạm tội của đám người Trì Tác Xương cũng không thể chứng minh là đồng phạm. Bọn chúng vi phạm điều nào trong luật hình sự?” Chính trị viên Lai Tấn Thăng đang sầm mặt bỗng lên tiếng.
Cả đội đều biết Lai Tấn Thăng và Vương Hồng Tiến không hợp nhau. Bất kể Vương Hồng Tiến nói gì, Lai Tấn Thăng đều đưa ra ý kiến phản đối, rất ít khi đồng ý. Đặc biệt trong một số vấn đề quan trọng, Vương Hồng Tiến rất kiêng kị Lai Tấn Thăng.
Vương Hồng Tiến đẩy cốc nước: “Chính trị viên có cao kiến gì?”
“Không dám nói là cao kiến. Hiện tại có hai vấn đề: Thứ nhất, hai tên nghi phạm chính đang bỏ trốn, phải tìm được bọn chúng càng sớm càng tốt. Thứ hai, các anh đã nghĩ đến mức độ tin cậy trong lời khai của nhân chứng chưa? Biết đâu hắn chính là một trong các nghi phạm thì sao? Các anh có bao giờ nghĩ bởi vì chia chác không đều mà nội bộ cắn xé không? Vấn đề then chốt hiện nay chính là tìm được Trì Tác Xương và Vương Thất Bát, chân tướng mới có thể rõ ràng.”
Vương Hồng Tiến cười: “Có khả năng Trì Tác Xương sẽ quay về nhà tìm Vương Kim Liên. Tôi đã phái người theo dõi rồi. Vương Tự Sinh, cũng chính là Vương Thất Bát, vẫn bặt vô âm tín, có thể đã rời khỏi thành phố này từ lâu rồi.” Vương Hồng Tiến ngẩng lên nhìn Lai Tấn Thăng: “Chính trị viên có ý kiến gì không?”
“Mất bò mới làm chuồng cũng không muộn. Báo cáo lên cục cảnh sát thành phố, đề nghị cấp trên ban hành lệnh truy nã, dán thông cáo tại tất cả bến xe, trạm xe buýt, tàu điện ngầm, thậm chí bệnh viện, thị trường lao động. Ít nhất cũng phải tạo áp lực tâm lí cho nghi phạm.” Lai Tấn Thăng nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở Vương Hồng Tiến: “Nếu anh đồng ý, tôi sẽ bố trí hành động ngay lập tức.”
“Làm như vậy đi. Trong đêm nay phải gửi báo cáo lên cấp trên, nội dung ngắn gọn trong một trang giấy về tiến trình điều tra vụ án.” Nói xong, Vương Hồng Tiến quay sang nói với Chu Sĩ Khiêm: “Anh Chu, anh có đề nghị gì không?”
“Tôi không có.” Chu Sĩ Khiêm đưa tay gãi chân râu trên quai hàm rồi cầm chai nước lên uống hai ngụm: “Đã có kết quả xét nghiệm của những vật chứng thu được ở hiện trường chưa?”
“Sắp rồi. Có một số vật chứng phải đưa lên cục cảnh sát thành phố, vì yêu cầu kĩ thuật nên cần chút thời gian.” Vương Hồng Tiến hơi lơ đãng: “Nghi phạm đã xác định, việc trước mắt là bắt được bọn chúng.”
Vương Hồng Tiến lại nói một số công việc, sắp xếp nhiệm vụ ngày mai, cuối cùng nhấn mạnh: “Đây là giai đoạn then chốt. Cán bộ lãnh đạo phải phát huy vai trò đi đầu nêu gương, đảng viên phải phát huy vai trò lá cờ đầu, kiên quyết đánh thắng trận này, trả lại kết quả hài lòng cho chi đội, cho cục cảnh sát thành phố.”
Ra khỏi phòng hội nghị, Lưu Liễu cười ngặt nghẽo: “Tại sao lần nào đội trưởng Vương cũng phải dùng câu chốt hạ hùng hồn dõng dạc như vậy? Đúng là thú vị!”
“Cái này phải hỏi hắn chứ!” Chu Sĩ Khiêm vừa nói vừa đi thẳng đến phòng tạm giam.
Đầu To Vương Tự Dục và Than Đen Lưu Thiên Phúc bị giam trong hai phòng khác nhau. Chu Sĩ Khiêm lại thẩm vấn một lần nữa. Lời khai của hai người này vẫn giống như lần đầu. Bọn chúng nhất quyết khai mình không hề tham gia mà là được Trì Tác Xương hẹn đến đánh mạt chược và làm theo yêu cầu của gã. Sau khi Trì Tác Xương và Vương Thất Bát rời khỏi phòng bài, hai người giả vờ như vẫn đủ bốn người đang đánh mạt chược là được. Trì Tác Xương hứa hẹn sau đó sẽ cho mỗi người ba ngàn tệ nhưng đến bây giờ vẫn chưa thấy xu nào.
“Mẹ nó chứ, Trì Đầu Gáo và Vương Thất Bát có bao giờ giữ lời đâu. Khi đó, tôi còn nghĩ Trì Đầu Gáo nhất định là đi làm chuyện xấu nên mới bảo chúng tôi làm trò che mắt thiên hạ, nếu không sao có thể hào phóng như vậy được!” Lưu Thiên Phúc nói.
Vương Tự Dục vẫn đang khóc lóc: “Tôi cùng anh họ lên thành phố kiếm ăn, sắp được chục năm rồi. Mỗi lần về, chúng tôi đều nói phét là mở công ty, mua nhà mua xe ở thành phố, oách lắm. Người trong thôn rất hâm mộ. Anh họ tôi từng nói phải kiếm một ít tiền, nhất định phải mua một căn hộ lớn trong thành phố, nếu không đến lúc bị lộ sẽ không còn mặt mũi nào về quê gặp mọi người nữa.”
Theo Chu Sĩ Khiêm, lời khai của Vương Tự Dục đủ để chứng minh Vương Tự Sinh có động cơ phạm tội.
“Anh ấy xảy ra chuyện rồi, nhiều năm nói dối cuối cùng cũng lộ tẩy. Về quê, tôi biết ăn nói với mọi người thế nào? Còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa!” Vương Tự Dục rơi nước mắt, nói rất tội nghiệp.
Chu Sĩ Khiêm cười: “Yên tâm, chuyện anh lo lắng sẽ không xảy ra đâu. Anh cho rằng anh còn về được à? Anh không về được nữa rồi, anh là đồng phạm giết người.”
“Tôi không phải đồng phạm, tôi không phạm tội, tôi chỉ đánh mạt chược!”
“Đó là anh yểm hộ cho tội phạm, là tòng phạm. Có phạm tội hay không, có phải tội phạm hay không, có bị phạt hay không, những cái này anh nói không tính, tôi nói cũng không tính, quan tòa nói mới tính. Các anh phạm tội, chúng tôi bắt người, tòa án định tội. Anh thấy không, đều có phân công cả. Anh đi mà nói với tòa rằng anh không có tội ấy, nói với tôi cũng vô dụng. Anh có thể tự chứng minh bản thân trong sạch không? Chứng minh cũng vô ích, bởi vì tôi không tin những kẻ cặn bã các anh là người tốt.”
“Tôi không thể chứng minh mình trong sạch nhưng nhất định anh họ tôi làm được. Anh ấy có thể chứng minh tôi thật sự không tham gia giết người.”
“Anh họ Vương Thất Bát của anh đang ở đâu?”
“Tôi không biết.”
“Chúng tôi đã phát lệnh truy nã. Không lâu nữa, tất cả người quen của các anh sẽ biết các anh là kẻ giết người. Anh ta có thể trốn đến bao giờ? Nếu anh cung cấp manh mối để bắt được Vương Tự Sinh hoặc khiến anh ta ra tự thú sẽ có lợi cho cả anh và anh ta. Nếu anh ta có thể cung cấp chứng cứ có lợi cho anh, chứng minh anh vô tội thì anh có thể về nhà ngay lập tức!”
Vương Hồng Tiến và Lai Tấn Thăng đã đến. Trong lúc nghỉ ngơi, mấy người bàn bạc đối sách. Xem ra Vương Tự Dục và Lưu Thiên Phúc không thể cung cấp thêm thông tin gì nữa, tung tích của Vương Thất Bát và Trì Tác Xương cũng không biết thật.
“Tôi đã phái người về quê nhà của Vương Tự Sinh, mười phút trước gọi điện thoại về báo không có động tĩnh. Công an địa phương đã cho người giám sát, đồng thời đang sàng lọc người quen và họ hàng của bọn chúng. Khi nào có tin tức sẽ cho chúng ta biết ngay.” Vương Hồng Tiến nói.
“Lớn tuổi như vậy mà vẫn độc thân.” Chu Sĩ Khiêm lần lượt chỉ chỉ hai nghi phạm trên màn hình giám sát trong phòng quan sát: “Nhóm bốn người này rất thú vị, tuổi từ bốn mươi đến ngoài năm mươi, đều hói đầu, đều chưa lập gia đình. Đây quả là lập chí phải làm nên nghiệp lớn.”
Nghe thấy trong giọng điệu của Chu Sĩ Khiêm có ý châm chọc lại như đang nói một mình, Vương Hồng Tiến đưa cho ông một điếu thuốc: “Thôi về đi, nghỉ ngơi sớm chút. Biết đâu ngày mai chúng ta có thể bắt được kẻ đầu sỏ.”
“Cậu chắc chứ? Dù sao tôi cũng chỉ còn vài ngày nữa, tôi không có gì phải bận tâm về vụ án này. Cứ đến ngày là tôi đến phòng nhân sự làm thủ tục thôi.”
“Anh nói thế nào sẽ là thế ấy, được chưa? Mau về nghỉ ngơi đi. Đừng quên anh còn phải kèm cặp hai đứa đồ đệ đấy.” Vương Hồng Tiến nhìn thoáng qua Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt sau lưng Chu Sĩ Khiêm rồi cười.
“Tôi luôn cảm thấy mình đã bỏ sót chuyện gì đó, cứ có cảm giác là lạ. Chẳng lẽ cậu không cảm thấy gì à?” Chu Sĩ Khiêm nhìn chằm chằm hai nghi phạm trên màn hình giám sát. Hai người đều đang ngồi trong góc, không hẹn mà cùng nhìn về phía camera như biết có người đang nhìn họ chằm chằm, đối mặt với Chu Sĩ Khiêm.
Vương Hồng Tiến nghĩ mạch của vụ án này đã rõ ràng, bắt được nghi phạm bỏ trốn là có thể kết án. Nhưng Chu Sĩ Khiêm cho rằng vụ án không đơn giản như vậy. Ông luôn cảm thấy mình đã để sót đầu mối nào đó. Ông bắt đầu có cảm giác sai sai từ khi phát hiện vụ án.
Hiện trường vụ án là căn phòng kín, hung thủ đi vào bằng cách nào? Vì sao hắn phải phân thây? Hung thủ bỏ lại chân tay của nạn nhân là cố ý hay vì vội vàng nên bị rơi? Vì sao hiện trường vứt xác phải xa như vậy? Làm sao hung thủ có thể bình tĩnh xử lí sạch sẽ mọi dấu vết trong xe BMW? Điều khiến Chu Sĩ Khiêm cảm thấy quỷ dị nhất là chủ nhân của dấu chân dính máu trên hành lang tại hiện trường. Cả những dấu vân tay thu thập được, sau khi đối chiếu và xác nhận không phải của Lâm Bảo Sâm, cũng không thuộc về Trì Tác Xương và hai nghi phạm đã bắt được, khả năng duy nhất chính là của Vương Thất Bát.
Đầu óc Chu Sĩ Khiêm rất lộn xộn. Kinh nghiệm nói với ông rằng nếu những bằng chứng quan trọng phát hiện tại hiện trường vụ án không thể phát huy tác dụng thì những tình tiết vụ án mà cảnh sát nắm được rất có thể chính là giả. Chưa có báo cáo xét nghiệm một số lông tóc, vết máu và dịch thể. Tất cả bằng chứng hiện có đều không có sức thuyết phục.
Ông gửi gắm hi vọng vào hai nghi phạm đang bỏ trốn. Chỉ cần bắt được Vương Thất Bát và Trì Tác Xương là có thể biết bọn chúng có những mánh khóe, quỷ kế gì. Tất cả nghi vấn sẽ được giải quyết dễ dàng.