Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35ĐIỆU HỔ LI SƠN

❊ ❊ ❊

Địa điểm cần đến không khó tìm. Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu hơi căng thẳng, lại thêm thời tiết nóng nực nên mồ hôi trên mặt hai người không ngừng chảy xuống.

Vương Hồng Tiến ra hiệu cho Lưu Liễu gõ cửa, còn mình và Chu Trọng Kiệt trốn bên cạnh.

Sau một trận gõ cửa dồn dập, trong nhà vọng ra tiếng của một người đàn ông: “Ai đấy?”

Lưu Liễu không biết trả lời thế nào bèn nhìn Vương Hồng Tiến. Ông không nói gì mà chỉ chỉ vào cửa, bảo cô gõ tiếp.

“Ai đấy hả?” Giọng nói nghe có vẻ không còn thân thiện nữa.

Lưu Liễu đáp: “Là… là tôi!” Mặc dù nghe rất mất tự nhiên nhưng cô nói rất to.

Có lẽ vì nghe thấy giọng nói của phụ nữ ở bên ngoài nên người trong nhà buông lỏng cảnh giác. Kẻ đó vừa mở hé cửa thì Chu Trọng Kiệt dùng vai đẩy mạnh. Uỳnh một tiếng, người trong nhà bị xô đến ngã ngửa.

Chu Trọng Kiệt đè người đàn ông xuống đất rồi quát: “Không được cử động, cảnh sát đây!”. Vừa nói, anh vừa dùng đầu gối đè lên cổ đối phương, vặn hai tay hắn ra sau lưng, đeo còng tay vào.

Người đó kêu lên: “Các ông làm gì thế hả? Bắt nhầm người rồi… Bắt nhầm người rồi…”

Trong phòng còn có một người phụ nữ và một đứa trẻ. Hai người chưa bao giờ thấy cảnh tượng như thế này nên sợ đến mức không nói nên lời. Lưu Liễu nói: “Đừng sợ, chúng tôi là cảnh sát.”

Vương Hồng Tiến đóng cửa lại, hỏi người đàn ông nằm dưới đất: “Biết vì sao chúng tôi bắt anh không?”

Người đàn ông đáp: “Làm sao tôi biết được! Tôi không trêu ai không chọc ai, các ông lại hỏi tôi vì sao. Các ông đột nhập vào nhà dân, xâm phạm quyền tự do, tôi nhất định sẽ kiện các ông. Các ông sẽ phải hối hận!”

Vương Hồng Tiến nhìn Lưu Liễu, cô lập tức hiểu ý, bảo người phụ nữ và đứa trẻ tránh sang phòng khác. Người phụ nữ hỏi bằng giọng run rẩy, nói tiếng phổ thông không sõi: “Anh ấy phạm tội gì? Các người nhất định bắt nhầm người rồi!”

“Chúng tôi đang điều tra một vụ việc bạo lực nghiêm trọng, chứng cứ cho thấy có liên quan đến chồng chị. Chúng tôi cần xác minh một chút, chị và cháu cứ vào trong đi. Yên tâm, nếu anh ta không phạm tội, chúng tôi sẽ thả ngay lập tức.”

Vương Hồng Tiến nhìn người đàn ông: “Nhìn giống trong ảnh. Anh tên là Tào Vô Thương đúng không?”

“Đúng.”

“Gan to thật đấy! Nói chuyện hôm nay anh đến bệnh viện thú cưng đi.”

“Tôi đưa chó nhà tôi đi làm đẹp, chỉ vậy thôi.”

“Chó hả? Nhà anh có chó sao?”

Tào Vô Thương quay đầu nhìn quanh: “Con chó đâu rồi?” rồi tự nói một mình: “Đồ khốn! Con súc sinh này suốt ngày quấn chân tôi, thế mà bây giờ tôi bị còng tay cũng không thấy nó sủa lấy một tiếng. Nếu có kẻ trộm vào nhà, tôi còn trông chờ cái quái gì vào nó nữa!”

Vương Hồng Tiến nhìn thấy một con chó vàng nằm dưới gầm ghế sofa, đang run lẩy bẩy.

“Mấy giờ anh đến? Mấy giờ anh về?”

“Mười giờ sáng đến, khoảng mười một giờ về. Sau đó, tôi quay lại lần nữa, ở đó khoảng ba mươi phút. Hơn mười một rưỡi tôi về.”

“Sau mười hai giờ anh ở đâu?”

“Sau khi rời khỏi bệnh viện thú cưng, tôi về trường ngay. Tôi là giáo viên.”

“Anh công tác ở trường nào?”

“Trường cấp ba trực thuộc đại học sư phạm. Tôi là tổ trưởng bộ môn toán, trong phòng làm việc có các giáo viên khác. Họ đều có thể làm chứng cho tôi.”

“Nói vậy thì sau mười hai giờ, anh không ở bệnh viện thú cưng, cũng không gọi điện thoại cho một người phụ nữ tên là Mạc Mạc?”

“Tôi không hề gọi điện thoại cho ai hết, bởi vì vừa từ bệnh viện thú cưng đi ra thì phát hiện điện thoại di động bị mất. Tôi quay lại tìm, người trực ở phòng bảo vệ của tòa nhà nói tìm được sẽ báo cho tôi. Ông có thể đến kiểm tra, những gì tôi nói đều là sự thật.” Tào Vô Thương rất ấm ức: “Tôi biết rồi. Chắc chắn là có người dùng điện thoại của tôi để lừa đảo đúng không? Bọn lừa đảo qua điện thoại lên trình rồi à?”

Chu Trọng Kiệt giơ chìa khóa trong tay lên cho Vương Hồng Tiến nhìn thấy. Ông gật đầu, Chu Trọng Kiệt bèn mở còng cho Tào Vô Thương, vợ con anh ta cũng từ trong phòng ngủ đi ra.

“Đây có vẻ là một sự hiểu lầm.” Lưu Liễu cố gắng nở nụ cười.

Tào Vô Thương cười: “May mà là hiểu lầm. Nếu không nửa đời còn lại của tôi hỏng mất. Vừa rồi tôi còn nghĩ tiết học sáng mai nên làm thế nào, nếu xin nghỉ thì lấy lí do gì?”

Tào Vô Thương kéo con gái đến: “Bố đã nói sẽ biểu diễn cho con xem cảnh sát bắt kẻ trộm như thế nào mà. Biểu diễn xong rồi, xin mời chấm điểm.”

Cô bé lập tức vỗ tay: “Một trăm điểm! Hay lắm bố ạ!”

“Cảm ơn cô chú với… ông trẻ đi.” Anh ta nhìn Vương Hồng Tiến, ngừng lại một chút. Để con gọi Vương Hồng Tiến là ông thì có vẻ hơi già, gọi bác thì hơi trẻ, thôi thì gọi là ông trẻ vậy.

Cô bé lần lượt cảm ơn mọi người. Bà xã Tào Vô Thương đi rót nước. Vương Hồng Tiến nói: “Được rồi. Chúng tôi đi đây, không làm phiền anh chị nữa. Chúng tôi vô cùng xin lỗi.”

Lưu Liễu xoa đầu cô bé, nói đùa: “Hôm khác cô chú lại đến biểu diễn cảnh sát bắt kẻ trộm cho con xem nhé?”. Cô bé đáp vâng. Người nói vô tình, người nghe hữu ý. Tào Vô Thương nghe xong nghiêm khắc trách mắng con gái: “Vâng cái gì mà vâng! Cô chú ấy bận lắm. Con không thể làm phiền người khác được. Bình thường bố dạy con thế nào?”

Lưu Liễu nghe ra người này có hàm ý khác. Mình chỉ muốn trêu đùa cô bé, thế mà Tào Vô Thương lại không nhìn ra. Cô chưa bao giờ chịu thua miệng lưỡi người khác nhưng lại không nghĩ ra lời nào để phản bác, đành phải nhìn Tào Vô Thương, nói: “Chúng tôi không phiền. Lúc nào rảnh, mời anh đến đại đội hình sự uống trà.”

Tào Vô Thương nghe xong sợ hãi nuốt nước bọt, chẳng dám nói gì nữa.

Ba người lên xe, Vương Hồng Tiến nói: “Tôi mời cô cậu đi ăn đồ nướng nhé!” Không đợi Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu trả lời, Vương Hồng Tiến nói tiếp: “Đến quảng trường Hòa Bình, bên đó có một homestay làm rất ngon.”

Lưu Liễu cười: “Đội trưởng Vương, lúc ở đại đội, ngài có nói có việc, thì ra là việc này ạ?”

Vương Hồng Tiến gắt gỏng: “Việc này không gọi là việc à? Chẳng lẽ tôi không thể có cuộc sống riêng tư, không thể có bạn bè à? Mà đây không phải đi họp đồng hương hay họp lớp, tôi đi ăn đồ nướng cũng không được sao?”

Lưu Liễu nhịn cười. Vương Hồng Tiến tức giận như vậy là có nguyên nhân. Mấy hôm trước, lúc đến đơn vị, Tần Cương nói: “Một số cán bộ không quan tâm đến hình tượng, hết giờ hành chính đi xe công đến nhà hàng ăn cơm. Các anh nói là đang tăng ca, ai tin? Cho dù đang tăng ca thật thì cũng không thể nói như vậy, nhất là nói với cánh báo đài. Đám phóng viên chỉ sợ thiên hạ thái bình, suốt ngày nghĩ những chuyện vô căn cứ.”

Hôm ấy là Tiết thanh minh, Vương Hồng Tiến nhận được thông tin một nghi phạm bị truy nã có thể đang ở thành phố này. Ông bèn đi điều tra nhưng đến tận trưa vẫn không có kết quả. Ông dừng xe trước một quán cơm rồi vào dùng bữa, nào ngờ bị tổ điều tra mật của ủy ban kỉ luật thành phố dẫn theo phóng viên bắt quả tang. Người ta hỏi Vương Hồng Tiến đang làm gì, ông đáp đang tăng ca. Việc này thiếu chút nữa lên thời sự. Nếu thế, Vương Hồng Tiến chắc chắn sẽ bị kỉ luật. Khi đó, ông hùng hổ nói: “Tôi làm thêm giờ, bây giờ mới được ăn. Tôi ăn một bữa cơm bình thường thì làm sao?” Người của Ủy ban kỉ luật hỏi: “Chi phí trích từ công quỹ hay anh tự trả?”. Ông đáp: “Tôi làm thêm giờ, đương nhiên lấy công quỹ thanh toán”.

Người của ủy ban kỉ luật nói: “Cái này tôi không biết, tôi chỉ biết ngày nghỉ có đảng viên đi xe công đến nhà hàng ăn cơm bằng tiền công quỹ”. Nói xong, đám người rời đi.

Ăn xong, Vương Hồng Tiến bắt đầu thấy sợ, vội gọi điện cho cấp trên trực tiếp là Dương Chấn. Dương Chấn vừa nghe đã đau đầu, thông báo cho Tần Cương. Tần Cương ra mặt, tìm bí thư ủy ban chính pháp, bí thư ủy ban chính pháp lại đi tìm ủy ban kỉ luật. Kết quả là đại đội hình sự đưa ra bằng chứng Vương Hồng Tiến làm thêm giờ cho ủy ban kỉ luật, việc này coi như xong. Nếu không thì cứ theo quy định mà làm, thông báo toàn thành phố, lên thời sự, cuối cùng ít nhất cũng phải kỉ luật vì vi phạm nghiêm trọng. Bí thư ủy ban chính pháp nói với Tần Cương: “Tiết thanh minh kiểm tra việc sử dụng xe công cho việc riêng là bí thư thành ủy nhấn mạnh trong buổi học chính trị của cán bộ thành phố, sau khi tra rõ phải thông báo toàn thành phố, đưa lên truyền thông. Chỉ đạo này đã được viết vào biên bản, không ai thay đổi được. Tốt nhất là anh nhanh chóng đưa ra chứng cứ, nếu không tôi cũng không giúp được anh.” Cuối cùng, Vương Hồng Tiến đưa chứng cứ, thậm chí còn đích thân đến ủy ban kỉ luật, việc này mới coi như xong. Vậy nên, bây giờ ông vừa nghe thấy “sử dụng xe công cho việc riêng” lại nổi giận.

Đến homestay, Lai Tấn Thăng cùng hai người lạ đang đợi bọn họ. Hai người lạ này là bố con.

Lai Tấn Thăng nói: “Đây là chú tôi và con trai chú ở quê lên. Chú tôi đến thành phố khám bệnh, hôm nay vừa khám xong, nghỉ ngơi một thời gian là ổn.”

“Chú làm sao thế? Bị bệnh gì à?”

Ông già lắc đầu, nói: “Tôi không muốn nhắc đến nữa. Tôi đã làm một việc ngu ngốc, bị vật nặng đè vào chân, đau hơn nửa năm không hết, nhưng xương không sao, chỉ đau cơ. Bác sĩ ở quê nói là chấn thương dây chằng.”

Ông già kể lại đầu đuôi mọi chuyện. Thì ra ông ấy chuyên làm nhà container. Hôm đó, ông phải xử lí một thanh thép chữ V. Sau khi kích một đầu căn nhà lên, ông định chui xuống bên dưới, ai ngờ vừa mới thò một chân vào thì mấy viên gạch kê khe hở bị sức nặng của căn nhà đè vỡ, đè vào chân ông.

Vương Hồng Tiến ngồi xuống. Lai Tấn Thăng gọi chủ homestay đến, gọi thêm ba mươi xiên thịt cừu, mười xiên tỏi và mấy xiên cá.

Mấy người vừa ăn vừa nói chuyện. Vương Hồng Tiến, Lai Tấn Thăng và ông già uống mấy cốc bia, chuyện trò đến khuya mới về.

Mấy ngày nay, Chu Trọng Kiệt không ở kí túc xá, Chu Sĩ Khiêm đi xa nhà vài ngày nên dặn con trai về trông nhà. Về đến nơi, anh gửi một tin nhắn cho Chu Sĩ Khiêm, hỏi ông đã ngủ chưa. Chu Sĩ Khiêm trả lời: “Đang ở trên đỉnh núi ngắm sao. Có việc gì không?”

Chu Trọng Kiệt bèn kể với bố chuyện của Mạc Mạc và tình hình điều tra. Một hồi lâu Chu Sĩ Khiêm không đáp lại. Chu Trọng Kiệt nằm trên giường đã sắp ngủ, ông mới gửi tin nhắn: “Mấy đứa cho rằng đây là vụ án mới hay cũ?”

Chu Trọng Kiệt bị tiếng chuông báo tin nhắn làm cho tỉnh hẳn, dứt khoát gọi điện thoại cho bố. Chu Sĩ Khiêm không nghe máy, sau đó lại gửi đến một tin nhắn: “Cước chuyển vùng đắt, bố đang ở miền nam Giang Tây, ngày mai về.”

Chu Trọng Kiệt vừa xem tình hình này đã biết tâm trạng Chu Sĩ Khiêm chắc chắn không tốt, không được việc, chuyến này đi mất công. Anh quá hiểu bố mình. Nếu có tiến triển, Chu Sĩ Khiêm đã gọi điện về báo từ lâu rồi. Lúc ông rời nhà, Chu Trọng Kiệt đã biết chuyện này không đáng tin, chỉ tổ mất công. Gã Hà Tài Quan đó vẫn là tù nhân, từng phạm trọng tội. Trong lòng hắn vẫn ôm nỗi hận với Chu Sĩ Khiêm. Không những thế, hắn nói chuyện lúc thế nọ lúc thế kia, thật thật giả giả. Theo lời Lai Tấn Thăng chính là: “Hà Tài Quan toàn nói nhảm, mười câu không tin nổi một. Loại người này không thể tin được”.

Chu Trọng Kiệt từng phân tích cho Chu Sĩ Khiêm nghe: “Chị không thể do Hà Tài Quan bắt cóc. Cho dù đúng thế thật thì lão cũng không thể thừa nhận. Bởi vì lão vẫn đang trong thời gian được tạm tha, nếu cảnh sát phát hiện vẫn còn tội ác chưa bị xử lí, lệnh tạm tha của lão sẽ lập tức bị hủy bỏ.”

Chu Trọng Kiệt nói: “Sở dĩ Hà Tài Quan làm như vậy là để chọc bố. Bố có điểm yếu, lão biết chắc trước khi tìm được chị, bố sẽ không để lão quay lại nhà tù. Lão đang trêu đùa bố đấy.”

Chu Sĩ Khiêm nói trong nỗi thất vọng: “Con chim sắp chết, tiếng kêu ai oán. Người sắp chết, lời nói cũng lành. Bố cứ tin hắn một lần cũng được, nhỡ đâu là thật thì sao?”

Chu Trọng Kiệt nói: “Bố ạ, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Con chỉ nghe nói chó không bỏ được thói ăn phân. Đây không phải lương tâm lão thức tỉnh mà là lão trêu bố như trêu khỉ. Trước khi chết, lão dùng chút tinh thần và sức lực cuối cùng để trút toàn bộ thù hận đã tích tụ ba mươi năm trong lòng mình lên bố.”

Chu Sĩ Khiêm nói một cách lạnh nhạt: “Thà rằng tin là có.”

Bất kể Chu Trọng Kiệt cho rằng chuyện này không đáng tin thế nào, Chu Sĩ Khiêm vẫn quyết tâm phải đi một lần. Ông nói: “Ba mươi năm nay, bố đã thất vọng vô số, vô số lần rồi. Có lần nào không phải vì một phần vạn hi vọng chứ? Mỗi lần trước khi đi, bố đều biết thất vọng là điều tất nhiên. Nhưng nếu không thất vọng, không xác định người đó không phải là nó thì sao bố có thể yên tâm được?”

Theo Hà Tài Quan chỉ dẫn, Chu Sĩ Khiêm đến Tào Trang tìm Lan Hoa nhà ông Ba địa chủ. Người trong thôn nói ông Ba địa chủ chết từ lâu rồi, mấy năm trước Lan Hoa còn về thăm nhà mấy lần, bây giờ họ hàng gần cũng mất gần hết nên sau này có thể bà ta sẽ không về nữa. Thông qua một người họ hàng của Lan Hoa, Chu Sĩ Khiêm hỏi thăm được tung tích của bà ta. Điều khiến ông vui mừng là người này còn cho ông số điện thoại.

Chu Sĩ Khiêm gọi điện thoại Lan Hoa, nói: “Tôi là bạn của Hà Tài Quan. Ông ấy ở trong tù, sắp chết rồi, muốn gặp bà trước khi chết.”

Bên kia im lặng một hồi lâu, như thể đang cố nhớ lại Hà Tài Quan là ai, sau đó kéo dài giọng “A” một tiếng. Cuối cùng, bà ta cũng nhớ ra Hà Tài Quan chính là chồng cũ của mình, nhưng bà ta không hề có cảm xúc gì, không kinh ngạc, cũng không giận dữ. Lan Hoa mà Chu Sĩ Khiêm nói chuyện qua điện thoại có giọng nói hết sức già nua, yếu ớt, dường như đã tê liệt đối với tất cả mọi thứ xung quanh, cũng chẳng quan tâm đến chuyện chồng cũ của mình sắp chết.

Chu Sĩ Khiêm nhắc lại một lần nữa: “Hà Tài Quan sắp chết rồi, bà có thể tới gặp ông ấy không?”

Lan Hoa đáp: “Thôi thôi. Đã bao nhiêu năm không gặp rồi, từ lâu đã không còn tình cảm, tôi gặp ông ta làm gì? Không gặp.”

“Ông ấy có một thứ quan trọng nhờ tôi chuyển đến cho bà.”

“Ông ta có cái gì quan trọng chứ? Tôi không thích bất cứ thứ gì của ông ta hết. Ông cứ nói với ông ta rằng tự mang xuống mồ đi.”

“Ông ấy có một ít tiền nhờ tôi chuyển cho bà, bây giờ bà là người thân duy nhất còn sống của ông ấy, số tiền này không thể mang xuống mồ được. Nếu bà không nhận, ông ấy chết, tiền sẽ kẹt trong ngân hàng.”

“Thật không? Bao nhiêu tiền?” Giọng Lan Hoa cao hơn, rõ ràng đã hứng thú.

“Ông ấy chỉ đưa cho tôi một thẻ ngân hàng, không nói với tôi có bao nhiêu tiền, bảo tôi tự tay giao cho bà, sau đó mới nói mật khẩu cho tôi. Hay là ngày mai tôi hỏi ông ấy, sau đó đến ngân hàng tra số dư rồi gọi lại cho bà nhé?”

Lan Hoa nói ngay: “Không cần. Nếu ông không sợ xa thì đến chỗ tôi, còn tôi không quay về nữa đâu.”

Lan Hoa cho ông địa chỉ rồi dặn đi dặn lại: “Ông nhất định phải mua vé tàu hỏa chuyến sớm nhất.”

Hiển nhiên Chu Sĩ Khiêm còn mong hai người sớm gặp nhau hơn cả Lan Hoa nên ông mua vé máy bay thay vì tàu hỏa. Chu Sĩ Khiêm xuống máy bay, bắt xe khách rồi chuyển sang xe ba gác. Ông đến một sơn thôn nhỏ tên là Bát Lí Hương Hạ Sơn Khẩu sớm hơn hai ngày, Lan Hoa nhà ông Ba địa chủ như có khả năng tiên tri, đã ra đầu thôn chờ ông từ sớm.

Bà ta đeo một chiếc gùi tre, bên trong đựng rau dại. Bên đường phía sau có mấy người phụ nữ ăn mặc cũng tương tự như bà ta. Bà ta nghiêng đầu nhìn chằm chằm Chu Sĩ Khiêm từ xe ba gác nhảy xuống: “Ông đến tìm Lan Hoa đúng không?”

Chu Sĩ Khiêm nhìn người phụ nữ mặt đầy nếp nhăn, giọng nói nặng khẩu âm địa phương này, cảm thấy kinh ngạc: “Sao bà biết?”

Lan Hoa và mấy người phụ nữ cùng bật cười: “Bởi vì chỉ có người ngoài mới đi xe ba gác đến.” Lan Hoa tiến lên phía trước vài bước, lại quan sát Chu Sĩ Khiêm một lát nữa: “Tôi chính là Lan Hoa.”

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.