Quá trình thẩm vấn Hà Tài Quan dễ dàng hơn nhiều so với dự tính của cảnh sát. Hà Tài Quan cung cấp một loạt địa chỉ cụ thể: “Tôi không có đồng phạm. Tôi tự liên hệ với người mua, sau khi thương lượng giá cả thì hành động một mình.”
Dựa theo manh mối hắn cung cấp, cảnh sát tìm được 13 trẻ em khỏe mạnh và trả lại cho cha mẹ của chúng, trong đó có 4 trẻ không được người nhà báo mất tích. Ngoài ra có 2 đứa bé bị bán cho băng nhóm ăn xin, bị chúng đánh gãy tay chân, cắt lưỡi, trở thành công cụ đi ăn xin trong khu trung tâm thành phố. Trong đó có 1 em bé tử vong trong quá trình mua đi bán lại. Trong số những đứa trẻ này không có con gái của Chu Sĩ Khiêm.
Hà Tài Quan nói: “Con gái mày không phải tao bắt nên tao không biết. Tao đã khai hết những chuyện tao làm rồi.”
Buổi chiều xét xử công khai Hà Tài Quan, trời nắng vàng rực rỡ, Hà Tài Quan cùng một số trọng phạm đứng thành hàng trên quảng trường. Hà Tài Quan là phạm nhân duy nhất lừa bán trẻ em, những kẻ khác phạm tội phóng hỏa, giết người hoặc hiếp dâm. Hà Tài Quan là người nhận phán quyết nhẹ nhất. Chung thân.
Chu Sĩ Khiêm đứng trong đội ngũ cảnh sát phụ trách duy trì trật tự, Lý Lai Phượng tham dự buổi xét xử với tư cách người nhà nạn nhân. Quá trình tuyên án rất dài. Thẩm phán tuyên đọc phán quyết dành cho Hà Tài Quan rằng: “Bị cáo Hà Tài Quan nhiều lần dùng phương thức dụ dỗ, bắt cóc, lừa bán trẻ em, dẫn đến hai trẻ sơ sinh bị tàn tật, trong đó có một trẻ tử vong trong quá trình giao dịch, để lại hậu quả cực kì nghiêm trọng, gây nguy hiểm cho xã hội, xử phạt bị cáo tử hình. Tuy nhiên, bị cáo đã thành khẩn nhận tội, tích cực cung cấp manh mối, trợ giúp cảnh sát tìm lại mười ba trẻ em. Căn cứ quy định tại điều 240 bộ luật hình sự nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, tội mua bán trẻ em của Hà Tài Quan được thành lập, xử phạt bị cáo tù chung thân, tịch thu toàn bộ tài sản cá nhân.”
Sau khi nghe phán quyết về tội ác của mình, Hà Tài Quan lập tức bị hai cảnh sát trói tay và cắm một tấm biển ghi “tội phạm lừa bán trẻ em Hà Tài Quan” lên lưng.
Hà Tài Quan nheo mắt nhìn lướt qua đám đông với vẻ mặt vô cảm. Rồi hắn nhìn thấy Chu Sĩ Khiêm. Hắn khẽ cười, ngẩng đầu nhìn mặt trời đang ngả về phía tây.
Rất nhiều năm sau đó, Chu Sĩ Khiêm nhiều lần đi thăm hắn chỉ vì muốn hỏi tung tích của con gái. Nhưng Hà Tài Quan luôn ậm ờ, lúc thì nói để mình nghĩ lại, lúc lại bảo chuyện đó không phải do hắn làm. Cứ như thế, cho đến khi ngay cả bản thân Chu Sĩ Khiêm cũng cảm thấy Hà Tài Quan thật sự không phải hung thủ bắt cóc con gái mình, mọi sự lại có chuyển biến.
Hà Tài Quan nói: “Cảnh sát Chu, mày nên cảm ơn tao mới phải. Nếu tao không tự thú, chúng mày sẽ không phá được án, rồi mày sẽ mất việc. Và người đang ngồi tù nên là mày, còn tao vẫn sẽ sống tự do tự tại.”
Chu Sĩ Khiêm đáp: “Anh nói đúng một nửa. Nếu anh không tự thú thì có thể chúng tôi sẽ không phá được vụ án. Nhưng vì sao tôi phải cảm ơn anh? Tôi nổ súng bắn anh là vì anh chống đối người thi hành công vụ và tấn công cảnh sát. Phát súng đó vốn ngắm vào đầu anh, đáng tiếc tôi nhất thời mềm lòng nên mới bắn vào chân anh. Cho dù tôi bắn bay đầu anh cũng là hợp pháp. Cho nên, người phải nói cảm ơn là anh mới đúng. Tôi đã tha mạng cho anh.”
Không ngờ Hà Tài Quan tức giận: “Mày nói dối, mày nói dối!” Nói xong, vẻ mặt hắn trở nên chán nản.
Một lúc lâu sau, Hà Tài Quan mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn Chu Sĩ Khiêm với vẻ rất tự tin, như đứa trẻ đánh nhau bỗng tìm được cách chuyển bại thành thắng, hai mắt hắn cũng phát sáng: “Cảnh sát Chu, để tao nói cho mày một bí mật, mày không được nói với ai đâu đấy. Tao tự thú bởi vì tao muốn bất cứ lúc nào mày cũng có thể tìm đến tao nhưng lại không thể làm gì được tao. Tao phải trả lại thù hận cho mày, làm cho mày hận tao, giống như tao hận mày. Nhưng tao biết, tao vĩnh viễn hận mày nhiều hơn mày hận tao, bởi vì mày hại chết con tao trước nên tao hận mày sớm hơn đến mấy năm.”
“Phải làm thế nào anh mới trả lại con gái cho tôi?”
“Khi tao chết.”
Từ đó trở đi, mỗi khi Chu Sĩ Khiêm hỏi hắn, Hà Tài Quan lại đổi giọng: “Tao không biết chuyện của con gái mày. Không phải tao làm. Trong lòng Chu Sĩ Khiêm hiểu Hà Tài Quan đang nói dối. Hắn phải trả thù ông vì mối hận mất con. Chu Sĩ Khiêm đã đi khắp cả nước, giúp người khác tìm lại con nhưng vẫn chẳng thể tìm được con mình.”
Năm ngoái, Hà Tài Quan nói: “Tao muốn cung cấp tin cho mày để lập công, có thể giúp mày thăng quan tiến chức. Mày có muốn làm không?” Vậy nên mới có chuyện Chu Sĩ Khiêm đến Vân Nam bắt Tiền Tiểu Mạn. Ông từng hỏi hắn nguyên nhân: “Mục đích của anh không phải là giúp tôi thăng quan tiến chức đúng không?”
Hà Tài Quan đáp: “Quản giáo nói với tao, lập công có thể được ra tù sớm. Thời gian của tao không còn nhiều nữa, tao không muốn chết trong này. Tao có một người bạn cũ quá bạc bẽo. Tao ngồi tù bao nhiêu năm mà mụ ta không đến thăm lấy một lần. Mà tao lại biết một chút chuyện của mụ ta nên nhân tiện dùng nó để lập công.”
Chu Sĩ Khiêm kể mãi, một số chi tiết tưởng như đã quên bỗng hiện ra rõ ràng.
Lai Tấn Thăng nói: “Anh Chu, hình như đầu óc lão già đó không tốt lắm, cứ nói năng lộn xộn, không đầu không đuôi.”
“Anh đừng xem thường lão ta. Lão giỏi diễn trò lắm đấy.” Chu Sĩ Khiêm đáp: “Tôi biết nhất định lão ta biết tung tích của con gái tôi. Đây đúng là an bài của ông trời. Tôi về hưu, lão được tạm tha. Một trận chiến kéo dài hơn ba mươi năm, đánh từ khi còn trẻ đến khi đã thành ông già…”
“Anh Chu, đừng ủy mị nữa. Biết đâu đây là cái bẫy mà Hà Tài Quan cố ý bày ra thì sao. Mục đích của hắn chính là khiến anh hận hắn. Chỉ khi làm anh tin chắc rằng con gái anh bị hắn bắt cóc thì anh mới hận hắn, đúng không? Thế là hắn đạt được mục đích, còn sự thật có phải như vậy hay không chẳng quan trọng với hắn. Anh thấy có đúng không?” Dương Chấn cầm một chiếc đũa gõ gõ chén rượu.
“Nhất định là lão. Chắc chắn lão biết tung tích của con gái tôi, lão phải biết!” Khóe miệng Chu Sĩ Khiêm giật giật. Chỉ khi tin như vậy, niềm hi vọng cuối cùng của ông mới không tan biến.
Mọi người trò chuyện một lát, thấy không còn sớm nên giải tán. Lúc về, Tần Cương nói: “Rảnh rỗi thì đến đơn vị nhé, chúng tôi rất cần anh.”
Chu Sĩ Khiêm biết đây chỉ là lời khách sáo nhưng vẫn gật đầu.
Sau khi tiễn đồng nghiệp, Chu Sĩ Khiêm đóng cửa rồi nhìn Chu Trọng Kiệt dọn dẹp. Trước kia, những việc này đều là vợ ông xử lí, sau khi bà ấy qua đời thì đến tay ông, còn Chu Trọng Kiệt từ nhỏ đến lớn chưa từng phải làm việc nhà.
Chu Sĩ Khiêm về phòng, bật chiếc tivi không có tiếng, sau đó nửa nằm nửa ngồi trên sofa. Rượu bắt đầu ngấm, ông vừa nhắm mắt đã cảm thấy trời đất quay cuồng. Trong lúc mơ màng, ông nhìn thấy khuôn mặt Hà Tài Quan lắc lư qua lại trước mắt mình. Ông bắt đầu nói sảng: “Hà Tài Quan, nói cho tôi biết Mạnh Kiệt ở đâu, có còn trên đời này nữa hay không.”
Sau khi ra tù, việc đầu tiên Hà Tài Quan làm là về thăm nhà. Ngôi nhà hắn xây năm xưa đã sụp, xà nhà, cột kèo bằng gỗ đều bị người trong thôn coi như vật vô chủ mà lấy mất. Ngay cả mấy cây ngô đồng ở sân cũng bị người ta đào lên. Ngoài cỏ dại mọc đầy sân vườn, tất cả đều trống trơn. Lão ra đồng, tìm được mộ của cha mẹ, đắp thêm đất rồi quỳ xuống vái lạy. Người trong thôn đều không biết lão, họ nhìn ông già ăn mặc kì lạ, tay chống nạng, chân lê từng bước đi xa. Đến tận vài ngày sau, mọi người mới đoán: “Lão già đó có thể chính là kẻ buôn người phải ngồi tù, tên là Hà Tài Quan. Nhà này đúng là phong thủy xấu, trước kia tan cửa nát nhà, phải vào tù, chân thì què, nhất định là vì buôn bán trẻ con nên bị báo ứng”. Từ đó, người trong thôn không còn nhìn thấy lão về lần nào nữa.
Không lâu sau, loạt án mạng 28.3 dần chìm vào quên lãng. Dòng chảy của cuộc sống thành thị quá nhanh. Mỗi ngày xảy ra biết bao nhiêu sự kiện, chuyện mới chôn vùi chuyện cũ, hôm nay chôn vùi hôm qua, ngày mai sẽ chôn vùi hôm nay, giống như từng lớp đất vàng phủ lên, trở thành những mô đất, mộ phần. Tất cả mọi chuyện và chân tướng đều sẽ bị chôn vùi sâu trong đất.
Chu Sĩ Khiêm nhận được điện thoại của Vương Hồng Tiến, bảo ông tranh thủ đến đơn vị, có chuyện rất quan trọng. Chu Sĩ Khiêm đáp: “Không đi. Bây giờ tôi bận lắm.”
Vương Hồng Tiến nói: “Chuyện liên quan đến vụ án Triệu Quan Nhất anh cũng không tới sao?”
Chu Sĩ Khiêm đáp: “Đừng nói đùa. Vụ ấy đã đóng hồ sơ rồi còn gì.”
“Anh cứ đến sẽ biết.” Nói xong, Vương Hồng Tiến gác máy luôn. Chu Sĩ Khiêm không biết ông ta định làm gì, có cảm giác nửa tin nửa ngờ.
Từ sau khi ông về hưu, Vương Hồng Tiến thường xuyên gọi điện mời ông đến đơn vị, nói là để dìu dắt đám trẻ. Chu Sĩ Khiêm bận việc riêng, mượn quan hệ trong ngành để hỏi thăm bộ phận hộ khẩu của các đồn công an với hi vọng có thể tìm được chút manh mối. Mỗi lần nói chuyện điện thoại với Vương Hồng Tiến, chỉ cần ông vừa nói đang bận chuyện đó, ông ta lại thở dài nặng nề, không quên nói thêm: “Rồi sẽ có hi vọng”. Nghe tiếng thở dài mệt mỏi của Vương Hồng Tiến là biết đó không phải lời động viên mà chỉ là không đành lòng đả kích ông mà thôi.
Chu Sĩ Khiêm tưởng đã tìm được đầu của Triệu Quan Nhất hoặc số tiền đó nhưng vừa thấy Vương Hồng Tiến đã thất vọng.
Vương Hồng Tiến lấy một lá cờ thưởng ra, nói: “Bà xã của Triệu Quan Nhất đưa tới. Tôi hâm mộ anh lắm đấy. Về hưu rồi còn có người dân tặng cờ thưởng.”
Chu Sĩ Khiêm nhìn qua, trên cờ thưởng thêu bốn chữ to màu vàng kim: “Thiên Địa Chính Khí”, bên dưới có hàng chữ nhỏ: “Thị dân Mạc Mạc cảm tạ siêu thám tử Chu Sĩ Khiêm”.
Chu Sĩ Khiêm ngồi xuống, tức giận nói: “Làm trò! Chuyện bằng cái mắt muỗi!”
“Mạng người to hơn trời, sao lại bằng cái mắt muỗi được.” Vương Hồng Tiến rót cho ông cốc nước: “Vụ án đã phá được. Công lao của anh lớn nhất. Nếu không có anh, có khi chức đại đội trưởng của tôi đã bị Dương Chấn lột từ lâu rồi.”
Chu Sĩ Khiêm nhìn cờ thưởng: “Triệu Quan Nhất hạ táng rồi à?”
“Từ đời nào rồi. Sau khi kết thúc vụ án, chúng tôi đã mang các phần xác đến đài hoả táng.” Vương Hồng Tiến chỉ cờ thưởng: “Cô Mạc Mạc này mang tro cốt về, hôm sau hạ táng luôn. Nghe nói mộ phần nằm trong một nghĩa trang ở góc đông bắc của bãi cát đó.”
“Chỉ là không có đầu. Hung thủ chết rồi, sợ rằng không bao giờ tìm được nữa.” Chu Sĩ Khiêm thở dài, chỉ chỉ lá cờ thưởng: “Cô ta đến lúc nào?”
“Chiều qua. Lúc ấy, anh không có ở đây, cô ta vừa nhìn thấy chúng tôi đã nói cảm ơn rối rít, khi đi còn dặn dò là nhất định phải chuyển cờ cho anh.”
“Hỏi tôi ở đâu rồi mang đến đặt ở cửa nhà tôi là được, cần gì phải phức tạp như vậy.”
“Anh thì biết cái gì! Người phụ nữ này rất thông minh. Nếu mang đến để ở cửa nhà anh thì ai biết anh được tặng cờ thưởng? Đội hình sự chúng ta cũng tham gia một số vụ án lớn về tham ô hối lộ mà anh không thấy tâm đắc chút nào à?”
“Tâm đắc cái gì?”
“Khen ngợi phải cố gắng công khai, hối lộ phải hết sức bí mật!” Vương Hồng Tiến cười: “Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn gần.”
“Tôi chỉ nghe câu tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa thôi.”
Vương Hồng Tiến không tranh cãi mà lấy một điếu thuốc trong túi ra, ném lên bàn, Chu Sĩ Khiêm cất vào túi mình rồi nói: “Cái này thực tế hơn cờ thưởng đấy.”
Vương Hồng Tiến tức giận nói: “Chu Sĩ Khiêm, tôi mà có bản lĩnh của anh, lại thêm đầu óc của tôi thì tôi đã không còn là đại đội trưởng từ lâu rồi!”
“Làm sao? Cậu muốn làm trung đoàn trưởng à?” Chu Sĩ Khiêm cuộn cờ thưởng lại, kẹp vào nách rồi bỏ đi nhưng lại quay đầu, chỉ chỉ Vương Hồng Tiến đang cười: “Đừng có mơ!”
“Này, tôi mời anh ăn cơm, anh đi đâu đấy?”
“Hôm khác. Tôi phải đi cảm ơn người ta.”
Nhìn Chu Sĩ Khiêm đi xa, Vương Hồng Tiến chép chép miệng rồi tự nói một mình: “Mời ăn mà cũng chê, cái ông già chết tiệt này!”
Chu Sĩ Khiêm đến nhà cha mẹ Mạc Mạc. Ông gõ cửa, nói rõ mục đích mình đến đây. Mạc Đại Khuê đã nghe Mạc Mạc nói về người cảnh sát này nên rất nhiệt tình mời ông vào nhà. Trì Thanh Liên rót nước cho Chu Sĩ Khiêm xong, Mạc Đại Khuê mới nói: “Hiện nay, Mạc Mạc không sống ở đây nữa. Nó chuyển về rồi.”
“Chuyển về đâu? Về căn hộ cũ à?”
“Đúng vậy. Dạo trước nó định bán nhà nhưng mãi không bán được. Lại thêm chúng tôi chiều cháu ngoại quá. Thế là nó suy nghĩ một hồi, cuối cùng quyết định chuyển về, mang cả đồ đạc, nhà cửa sửa sang lại một lượt.”
“Cô ấy chuyển về từ khi nào?” Chu Sĩ Khiêm vừa hỏi vừa đứng lên chuẩn bị ra về.
“Nó chuyển từ tuần trước.” Mạc Đại Khuê tiễn ông ra cửa.
Đang là giờ tan tầm nên chắc chắn sẽ tắc đường. Chu Sĩ Khiêm dừng xe, tìm một quán hàng rong ăn bát mì. Ông định gọi cho Mạc Mạc, báo tối nay sẽ đến nhà cô nhưng có vẻ không ổn lắm. Ông mở điện thoại ra rồi lại cất vào trong túi. Thôi, gọi làm gì, nói mỗi một câu thôi mà.
Chu Sĩ Khiêm không ngờ đường tắc đến vậy, kẹt trên cầu vượt tiến không được, lùi không xong. Có mấy người xuống xe, vừa nhìn quanh vừa hỏi thăm tình hình. Phía trước có hai chiếc xe va vào nhau, nghe nói tài xế đang tranh cãi ầm ĩ.
Lúc ông đến nhà Mạc Mạc đã gần 21 giờ. Thấy cửa sổ phòng khách nhà cô ta sáng đèn, ông do dự một lát rồi đi lên.
Mạc Mạc mở cửa ra, vừa nhìn thấy Chu Sĩ Khiêm, nét cười trên mặt lập tức đông cứng. Cô tưởng người đến là một người khác.
“A… Cảnh sát Chu, sao lại là… ngài? Muộn thế này rồi, có việc gì à?”
Cô quay lưng về phía ánh sáng, Chu Sĩ Khiêm ở ngoài cửa không thấy rõ vẻ mặt nhưng có thể cảm nhận được sự bất an của cô ta qua giọng nói.
“À, đáng lẽ tôi đến sớm hơn nhưng đường tắc quá, kẹt trên cầu vượt hai tiếng đồng hồ.”
Mạc Mạc đang mải nghĩ việc khác, không chú ý đến lời ông nói, chỉ “À” một tiếng, cười một cái, ra vẻ có chuyện quan trọng đang chờ xử lí. Chu Sĩ Khiêm lại không vội đi ngay. Ông cứ tưởng Mạc Mạc sẽ mời ông vào nhà uống nước vì dù sao cô ta cũng đã tặng ông một lá cờ thưởng, ông còn phải chịu tắc đường hai tiếng đồng hồ mới đến được nhà cô ta, cho nên cô ta nhìn thấy ông nhất định có rất nhiều lời cần nói chứ không thể chỉ đơn giản “À” như vậy là xong.
“Ngài… có việc à?” Mạc Mạc không giữ được bình tĩnh nữa. Cô ta cười cười để làm dịu bớt thái độ đuổi khách cứng ngắc.
Chu Sĩ Khiêm nhìn chăm chú vào mắt cô: “A… Cô không nói tôi lại quên mất mục đích đến đây. Cô xem, người có tuổi nên đầu óc cũng không còn tốt. Chuyện cờ thưởng, xin cảm ơn cô.”
“Không có gì, tôi nên làm vậy mà. Tôi phải cảm ơn ngài mới đúng.” Mạc Mạc nhìn vào trong nhà.
Chu Sĩ Khiêm cũng nghiêng đầu nhìn theo: “Tôi nghe bố cô nói cô lại không bán nhà nữa à?”
“Đúng vậy. Ngài gặp bố tôi rồi à?” Mạc Mạc vừa hỏi xong đã hối hận. Cô chỉ muốn kết thúc thật nhanh để “mời” Chu Sĩ Khiêm về.
“Vừa rồi, tôi cứ tưởng cô đang ở nhà ngoại nhưng bố cô nói là cô đã chuyển về rồi… Những người đó còn tìm cô đòi tiền nữa không?”
Mạc Mạc không hề cảm kích trước sự quan tâm của Chu Sĩ Khiêm. Cô không trả lời mà nói: “Cảnh sát Chu, hôm khác tôi đến nhà ngài cảm ơn sau. Cũng muộn rồi, con tôi hơi sốt.”
“Cũng được, cô vào chăm cháu đi. Muộn thế này còn quấy rầy, rất xin lỗi.”
“Không có gì, không có gì. Tôi mới phải cảm ơn ngài.” Mạc Mạc khẽ gật đầu: “Cảnh sát Chu, ngài đi thong thả, tôi không tiễn được.”
Chu Sĩ Khiêm chậm rãi đi xuống tầng. Ông thầm nghĩ trước kia người phụ nữ này không như vậy. Tại sao hôm nay lại có vẻ trốn tránh? Còn nữa, khi vừa mở cửa, nụ cười của cô ta rõ ràng không phải biểu cảm nên có của một người vợ vừa mới mai táng chồng. Cô ta nhầm ông là người nào? Phụ nữ khó hiểu đều do thay đổi thất thường, đúng là quỷ thần khó lường. Quả nhiên là vậy.
Chu Sĩ Khiêm chưa kịp khởi động xe đã nhìn thấy một chiếc xe dừng lại cách chỗ ông không xa. Sau đó có một bóng đen cao to ra khỏi xe. Bóng đen đó đi lên tầng. Một lát sau, ông nhìn thấy đèn cảm ứng tầng nhà Mạc Mạc sáng lên.
Chu Sĩ Khiêm lặng lẽ đi tới nhìn biển kiểm soát chiếc xe ấy.
Ông gọi điện cho Lưu Liễu, bảo cô kiểm tra thông tin xe.
“Trưởng phòng Chu, chú về hưu rồi còn tra biển số xe làm gì ạ?”
“Bảo mày tra thì cứ tra đi, nhanh lên. Chú về hưu nên nói mày không nghe nữa có phải không? Đừng có giở cái giọng đó với chú. Nhanh lên, chú chờ máy.”
Chu Sĩ Khiêm nghe thấy tiếng gõ bàn phím lách cách một hồi: “Oa, trưởng phòng Chu, đây là một chiếc xe mini kiểu mới, vừa mới xuất xưởng ba tháng trước, số khung xe…” Lưu Liễu nói một cách quái dị.
“Đừng nói những cái vô dụng, nói thông tin chủ xe!” Chu Sĩ Khiêm biết Lưu Liễu cố ý kéo dài thời gian.
“Chủ xe ấy ạ? Là một người tên Liêu Ngu.”