Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21 BỊ TẬP KÍCH

❊ ❊ ❊

Ngôi nhà này nhìn từ bên ngoài có vẻ vô cùng rách nát, tường bao đã lâu không tu sửa, có mấy chỗ xiêu xiêu vẹo vẹo, thoạt nhìn có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Trên tường có mấy chữ “phá” như graffiti bằng sơn trắng rất bắt mắt.

Cánh cổng gỗ đã bị tháo bỏ, trong vườn có một giàn nho và dây thường xuân rậm rạp, chồi non mọc len lỏi giữa cành khô lá mục. Lá cây che khuất ánh sáng nên nhìn từ ngoài cổng vào bên trong chỉ thấy âm u, hun hút.

Chu Trọng Kiệt tiểu tiện bên ngoài tường rồi nhìn vào bên trong qua khe hở. Ngôi nhà yên tĩnh khác thường, xem ra chủ nhân đã chuyển đi từ lâu, không biết bị bỏ hoang từ khi nào.

Chu Trọng Kiệt đứng do dự ở cổng một lát rồi nhìn chằm chằm biển số nhà han gỉ trên khung cửa bằng gỗ. Anh thầm nghĩ chi bằng cứ vào xem, nếu có người ở nhà thì nói muốn hỏi đường. Nhưng chắc sẽ không có ai, nếu có cái gì xuất hiện trong một ngôi nhà y như nhà ma thế này thì chỉ có thể là ma.

“Có ai ở nhà không?” Chu Trọng Kiệt đi vào sân, lách qua những dây nho rậm rạp. Anh không nhìn thấy bóng người nào, cũng không nghe thấy bất cứ động tĩnh nào. Căn nhà có ba phòng và hai buồng ở hai đầu, mái buồng phía tây đã sụp, chỉ còn lại bốn bức tường. Kính cửa sổ phòng chính phủ đầy bụi, có hai tấm kính chắc là bị trẻ con dùng đá ném vỡ, để lại hai cái lỗ hình tam giác, trên đó có một con nhện đang treo mình giữa không trung, lắc lư hạ dần xuống đất.

Chu Trọng Kiệt đến trước cửa phòng rồi gọi mấy tiếng. Không có người trả lời. Anh đẩy cửa. Ánh nắng chiếu vào bên trong, tạo thành vệt sáng hình chữ nhật trên sàn nhà, bóng anh ở chính giữa vệt sáng. Không khí trong phòng ẩm ướt, lẫn với mùi dưa muối và mùi mốc.

Chu Trọng Kiệt quay lại, định gọi Lưu Liễu tới nhưng tầm mắt bị giàn nho che khuất nên đổi ý. Đúng lúc anh xoay người định vào nhà xem xét thì đột nhiên trước mắt tối sầm. Sau khi kêu lên một tiếng kinh hãi, anh cảm thấy có thứ gì đó giống như bụi phấn tràn vào họng.

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Chu Trọng Kiệt đã cảm thấy hai chân mình bay lên rồi uỵch một tiếng, anh nặng nề ngã xuống đất. Sau đó, anh cảm thấy có thứ giống như gậy gộc mang theo tiếng gió vù vù trút xuống người mình. Anh đã bị tập kích.

Đối phương không nói gì mà chỉ ra sức đánh đập Chu Trọng Kiệt. Anh bò dậy, vừa lăn lộn né tránh vừa cố gắng kéo thứ ở trên đầu xuống. Cứ thế này thì dù không bị đánh chết cũng bị thứ bột đó làm cho ngạt thở. Nhưng anh lập tức nhận ra những cố gắng của mình đều vô dụng. Hai tiếng răng rắc vang lên, cánh tay phải của anh truyền đến cảm giác đau buốt. Anh biết đó là âm thanh và cảm giác khi bị gãy xương.

Có vẻ kẻ tấn đã chuẩn bị trước. Hắn lấy trong túi quần ra một cuộn băng dính rồi ngồi xuống bên cạnh Chu Trọng Kiệt, như đang quan sát con mồi giãy giụa hấp hối. Cái túi vải màu trắng trùm đầu Chu Trọng Kiệt đã loang lổ vết máu. Tay trái hắn túm tóc Chu Trọng Kiệt qua lớp vải, tay phải kéo băng dính quấn vài vòng quanh cổ anh, sau đó kéo kéo để xác nhận cái túi đã bị quấn chặt.

Chu Trọng Kiệt cảm thấy họng mình nghẹn đầy bột, không thể phát ra âm thanh. Anh chỉ có thể dùng tay trái cố gắng xé cái túi trên đầu, nhưng nó đã bị băng dính quấn chặt. Trong lúc khẩn cấp, bên ngoài bất ngờ có tiếng còi cảnh sát và tiếng động cơ xe hơi từ xa đến gần. Sau đó, Chu Trọng Kiệt nghe thấy tiếng cây gậy bị ném xuống đất bên cạnh mình. Có lẽ người này đang định đánh hoặc thủ tiêu anh thì bị âm thanh bên ngoài làm cho hoảng sợ nên bỏ cuộc.

Chu Trọng Kiệt nghe thấy trong phòng có tiếng sột soạt như thể người đó đang vội vàng thu dọn đồ đạc. Sau đó, tất cả yên tĩnh trở lại. Anh cố mở mắt. Xuyên qua lớp túi, anh nhìn thấy ánh sáng nhờ nhờ, nơi đó nhất định là cửa ra vào. Anh lật người lại, gian nan bò về phía đó. Đúng lúc này có hai bóng người xông vào. Anh nghe thấy Lưu Liễu kêu lên. Biết cứu tinh đã đến nên tinh thần anh được thả lỏng, rồi anh ngất đi.

Chu Sĩ Khiêm gần như lao đến bên Chu Trọng Kiệt. Ông dùng răng cắn băng dính, cố sức xé ra rồi kéo cái túi trùm trên đầu Chu Trọng Kiệt xuống, bột trắng bay lên, lập tức tỏa ra khắp phòng. Khuôn mặt Chu Trọng Kiệt như tượng thạch cao đang chờ hoàn thiện, hốc mắt, lỗ mũi gần như bị bột bịt kín, không nhìn ra lông mày và mắt.

“Chu Trọng Kiệt! Chu Trọng Kiệt!” Chu Sĩ Khiêm vừa gọi vừa vội vàng đặt Chu Trọng Kiệt nằm xuống, sau đó ông nắm quai hàm, bóp miệng anh. Chu Trọng Kiệt lập tức cảm thấy dễ thở hơn, ngực anh phập phồng, một ít bột trong lỗ mũi anh phun ra ngoài.

“Sẽ không chết… Không sao đâu con.” Đầu Chu Sĩ Khiêm đầy mồ hôi. Thấy Chu Trọng Kiệt vẫn còn thở, kiểm tra người anh không có vết thương nghiêm trọng, ông mới thoáng yên tâm. Lúc này, ông vừa thổi vừa lau mặt Chu Trọng Kiệt, cuối cùng cũng nhìn rõ mặt mũi.

Chu Sĩ Khiêm nói với Lưu Liễu: “Gọi xe cứu thương!”

Lưu Liễu sợ ngây người, nghe thấy tiếng quát của Chu Sĩ Khiêm mới bừng tỉnh, vội vã gọi xe.

Chu Sĩ Khiêm vỗ Chu Trọng Kiệt, gọi tên con trai. Cùng với tràng họ mãnh liệt, Chu Trọng Kiệt chậm rãi mở mắt ra.

“Mày thế nào rồi? Bị thương ở đâu?” Chu Sĩ Khiêm hỏi.

“Mau đuổi theo, tên kia chưa chạy xa.”

“Hắn không chạy được.” Thấy Chu Trọng Kiệt đã tỉnh lại, cuối cùng Chu Sĩ Khiêm cũng được thở phào nhẹ nhõm: “Mày bị thương chỗ nào không?”

“Tay phải… có khi gãy rồi… không còn sức, đau.” Chu Trọng Kiệt dùng tay trái chống người ngồi dậy, điều chỉnh tư thế rồi quan sát mặt đất xung quanh, chỉ chỉ một cây gậy cách đó vài bước, nói: “Chính là cái gậy đó.”

Chu Trọng Kiệt nhìn cái túi, lại ho kịch liệt: “Suýt nữa thì sặc chết. Có khi bột đi vào phổi rồi, rất khó thở.”

Chu Sĩ Khiêm chỉ cái túi: “Có vẻ là túi từng đựng bột mì. Cũng may chỉ là túi không, nếu bên trong còn bột thì thần tiên cũng không cứu được mày?” Chu Sĩ Khiêm cầm túi lên, cẩn thận nhìn rồi nhúm một ít bột trong túi cho vào miệng: “Ờ, đúng là bột mì. Không phải vôi.”

Chu Sĩ Khiêm chép miệng vài cái rồi nhổ ra, hỏi Chu Trọng Kiệt: “Có nhìn thấy hình dạng kẻ đó không?”

“Không. Con còn chưa vào trong thì thằng khốn đó đã trùm túi lên đầu con từ phía sau, sau đó ôm con quật thẳng vào tường. Có lẽ cao hơn con, rất khỏe, ra tay rất tàn nhẫn.” Chu Trọng Kiệt ho mạnh một tràng, lại khạc mấy cái, sau đó nhận lấy cốc nước mà Lưu Liễu đưa cho, súc miệng hai lần mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

“Con còn tưởng mình sẽ chết cơ. Ai ngờ lại không. Sợ gần chết.” Chu Trọng Kiệt cười, bột mì trên mặt lẫn với máu, thoạt nhìn như thổ dân ăn thịt người.

“Bố biết ngay mày sẽ xảy ra chuyện mà. Bây giờ, chúng ta đang phải đối mặt với một kẻ giết người hàng loạt, thủ pháp giết người rất chuyên nghiệp, rất nguy hiểm. Bố quên nói với mày điều này… Nhóc con.” Chu Sĩ Khiêm không biết mình thương con hay vui mừng nhiều hơn.

Chu Sĩ Khiêm và Lưu Liễu đỡ Chu Trọng Kiệt đứng lên. Chu Trọng Kiệt nhe răng trợn mắt, không ngừng rên rỉ.

“Chắc xương sườn cũng gãy một, hai cái rồi.” Chu Trọng Kiệt nói.

“Lát nữa xe cứu thương sẽ đến, tạm thời đừng cử động.” Chu Sĩ Khiêm vừa nói vừa nhìn quanh xem xét ngôi nhà này. Khắp nơi toàn bụi bặm, trần nhà chăng đầy mạng nhện, không giống nơi có người ở. Ông dùng bộ đàm gọi Vương Hồng Tiến, yêu cầu chi viện.

Căn nhà này có kết cấu thời xưa rất điển hình, đầu đông đầu tây đều có một buồng và cửa thông với phòng khách ở giữa. Chính giữa nhà kê một chiếc bàn bát tiên sát tường, bên trên tường dán một bức tranh in bản gỗ rất kì quái.

“Trời! Đây là cái gì? Đừng nói là đồ cổ nhé? Quả này giàu to rồi!” Chu Trọng Kiệt loạng choạng đến gần, nhìn bức tranh to bằng một tờ giấy A4 và nói.

“Trời.” Chu Sĩ Khiêm nói.

Đây là lần đầu tiên Lưu Liễu nhìn thấy loại tranh in bản gỗ này. Cô tò mò nhìn ngó một hồi, không thấy có gì đặc biệt bèn liếc Chu Sĩ Khiêm: “Trưởng phòng Chu, chú cũng không biết ạ?”

Chu Sĩ Khiêm nhìn hai người. Vậy mà vẫn còn hứng thú với một bức tranh. Ông cảm thấy hơi buồn cười: “Chú nói tên của bức tranh này là Trời! Xem cho kĩ đi!”

Chu Sĩ Khiêm vừa nói vừa nhặt mấy đôi đũa trên bàn lên, dựng đứng dựa vào bức tranh và nói: “Phải xếp như thế này. Khi chú còn bé, mỗi khi tết đến, nhà nào cũng phải thỉnh thần. Ông bà nội mày cũng phải đi chợ mua một bức tranh như thế này. Mua tranh nhưng không được nói là mua, càng không được nói là mua Trời, phải nói là thỉnh thần, như vậy mới cung kính. Đã rất nhiều năm chú không nhìn thấy Trời, cứ tưởng đã hết rồi, không ngờ lại nhìn thấy ở nơi này.”

“Ngài đã nói đến rằm tháng Giêng, Trời sẽ phải lên trời mà?” Chu Trọng Kiệt nói.

“Xem ra lúc người nhà này chuyển nhà còn chưa đến rằm tháng Giêng. Nếu không, nhất định phải ‘tiễn thần’. 30 tết phải thỉnh thần về thờ cúng, rằm tháng Giêng phải tiễn thần đi, hóa vàng cả bức tranh này cùng vàng mã. Như vậy, mọi việc mới có thể viên mãn.”

Ba người đang nói chuyện thì xe cứu thương đến. Lưu Liễu dìu Chu Trọng Kiệt đi ra, mấy bác sĩ lập tức đặt Chu Trọng Kiệt lên cáng rồi đẩy vào xe, sau đó bật còi, lái xe đi ngay.

Chu Sĩ Khiêm nhìn vệt đất vàng bay trên đường, như thể chiếc xe cứu thương mọc ra một cái đuôi dài. Ông nhớ lại cảnh tượng vừa nãy, nghĩ lại vẫn thấy sợ. Nếu mình đến muộn một phút, có thể Chu Trọng Kiệt đã mất mạng.

Lưu Liễu đứng bên cạnh ông, vừa sợ vừa áy náy, chẳng dám nói gì. Chu Sĩ Khiêm đã nói rõ với cô rằng không được hành động thiếu suy nghĩ, kết quả là Chu Trọng Kiệt gặp nguy hiểm mà mình lại không hề biết gì.

“Tiểu Lưu, không cần tự trách. Bây không có lỗi gì cả. Sau này, chú ý là được. Làm cộng sự tốt không phải chuyện dễ.” Chu Sĩ Khiêm nói: “May mà không chết. Nếu không, chú tuyệt hậu mất.”

“Trưởng phòng Chu, chúng ta làm thế nào bây giờ?”

“Đợi đám Vương Hồng Tiến. Chắc là sắp đến rồi.” Chu Sĩ Khiêm nhìn giao lộ xa xa bên kia con sông thối, thấp thoáng mấy chiếc xe cảnh sát đang phi tới.

“Trưởng phòng Chu, hung thủ có thể làm gì trong căn nhà này? Chắc không phải sống ở nơi rách nát hoang vu này đâu nhỉ?”

“Bây nghĩ sao?”

“Cháu cảm thấy rất kì quái. Nhưng bất kể thế nào, một nơi như vậy không thể có người ở được.” Lưu Liễu nói không chắc chắn lắm. Cô thầm nghĩ biết đâu lại có người thích ở một nơi như thế này thì sao? Có một số người lang thang chỉ mong tìm được một ngôi nhà, chỉ cần che gió che mưa là tốt rồi. Nhưng chẳng lẽ đối tượng tình nghi là người lang thang?

Vương Hồng Tiến dẫn một đám người đến. Trông ông có vẻ rất sốt ruột, vừa xuống xe đã xổ một tràng: “Có người bị thương à? Tại sao không báo cáo? Xe cứu thương đến làm gì?”

“Vừa rồi Chu Trọng Kiệt bị kẻ xấu đánh lén trong ngôi nhà phía sau, bị thương nhẹ, không sao rồi.”

“Chạy về hướng nào?”

“Không thấy. Lúc bị tấn công chỉ có mình nó. Lúc tôi và Tiểu Lưu đến thì hắn đã chạy rồi.”

Vương Hồng Tiến hơi chán nản. Cảnh sát bị tấn công, vậy mà chẳng có ai nhìn thấy hung thủ trông như thế nào. Chuyện này truyền ra đúng là mất hết cả thể diện. Nhưng cũng may mà không ai mất mạng. Trong quá trình phá án, cảnh sát cũng bị sát hại mới là chuyện đáng sợ. Nghĩ như vậy, trong lòng ông cảm thấy được an ủi một chút.

Cảnh sát lục soát kĩ càng mỗi một ngóc ngách, bận rộn gần một tiếng đồng hồ mà không tìm được thứ gì hữu dụng. Chỉ thấy trên bệ cửa sổ của buồng phía đông đặt một chiếc cốc, bên trong có gần nửa cốc nước. Ngoài cốc nước, còn lại đều là những đồ vật có sẵn trong ngôi nhà này, gần như toàn bộ đều bị bao phủ trong mạng nhện và bụi bặm, chỉ cần quệt một cái, bụi sẽ lập tức bay lên làm người ta ho sặc sụa.

Chu Sĩ Khiêm nhìn cửa sổ, cốc nước đã được chuyển đi, chỉ còn lại một vòng tròn vệt nước cốc khung cửa sổ phủ bụi. Ông đã xem xét cả trong lẫn ngoài nhà vài lần. Ông không rõ vì sao người tập kích Chu Trọng Kiệt phải ở chỗ này. Hắn có mục đích gì? Chỉ vì uống một cốc nước ở đây? Hay là hắn chờ cảnh sát tới đây để sát hại? Trong phòng, ngoài dấu vết hình thành khi đi lại trên nền xi măng thì không còn gì khác, không có bất cứ đồ vật nào bị động chạm. Điều này cho thấy kẻ đó đứng hoặc ngồi xổm, bởi vì hắn không hề ngồi vào những chiếc ghế cũ hỏng, lại càng không nằm ở đâu. Trong đây không có bất cứ đồ ăn nào, càng không có đầu lọc thuốc lá, thứ duy nhất chính là cốc nước còn thừa. Nhưng nước đó ở đâu ra? Trong ngôi nhà này không có nước máy, cũng không có giếng. Nếu người này mang nước theo thì chẳng lẽ còn chuẩn bị thêm một chiếc cốc hay sao? Tất cả những điều này khiến Chu Sĩ Khiêm cảm thấy kì lạ. Vấn đề lớn nhất là Chu Trọng Kiệt không nhìn thấy nhân dạng kẻ đó nên không thể khẳng định hắn có phải là Vương Hồng Binh hay không.

So với Chu Sĩ Khiêm, đám người Vương Hồng Tiến và Lai Tấn Thăng lạc quan hơn hẳn.

“Tôi cực kì khẳng định người xuất hiện ở đây và hung thủ sát hại Triệu Quan Nhất, Lâm Bảo Sâm là cùng một người, cũng có nghĩa Vương Hồng Binh chắc chắn chưa chạy trốn.” Vương Hồng Tiến nói.

Lai Tấn Thăng: “Tôi cũng cho rằng như vậy.” Ông ta rất ít khi phụ họa Vương Hồng Tiến, cho dù đồng tình cũng sẽ không tỏ thái độ. Nếu ông ta tỏ thái độ thì nhất định là phản đối. Bây giờ, ngay cả ông ta cũng cho rằng người tấn công Chu Trọng Kiệt là Vương Hồng Binh, Vương Hồng Tiến càng tin chắc như vậy, không thể sai được.

Vương Hồng Tiến vỗ vai Chu Sĩ Khiêm, nói: “Anh Chu, tôi tổng kết được anh có hai tật xấu, nhưng hai tật xấu suy cho cùng chỉ là một.”

“Thật sao?”

“Nói ra sợ anh giận. Anh sắp về hưu đến nơi rồi, tôi sợ làm anh cảm thấy ấm ức.” Vương Hồng Tiến thấy Chu Sĩ Khiêm không hứng thú cho lắm bèn nói tiếp: “Được rồi, để tôi nói. Anh quá phụ thuộc vào bằng chứng. Nếu không có bằng chứng liên quan, cho dù sự thật và suy luận logic đến mấy cũng không được. Đây là tật xấu thứ nhất của anh. Tật xấu thứ hai trái ngược với tật xấu thứ nhất. Bởi vì có lúc anh quá tin tưởng vào cảm nhận chủ quan và suy luận nhân quả nên bất kể chứng cứ xác thực đến đâu, anh vẫn nghi ngờ.”

“Cậu tổng kết hai tật xấu này rất chính xác, nhưng chúng lại mâu thuẫn với nhau, nghe có vẻ rất không bình thường.”

“Không mâu thuẫn chút nào. Cho nên, tôi thống nhất hai tật xấu mâu thuẫn này thành một thể, chính là lòng nghi ngờ của anh quá mạnh. Nếu sự thật là thế này, anh sẽ nghi ngờ là thế kia. Nếu sự thật là thế kia, anh nhất định sẽ nghi ngờ là thế này.”

Chu Sĩ Khiêm châm thuốc: “Cậu cứ nói thẳng là thái độ của tôi với chân tướng giống như điện cảm với dòng điện, hoặc điện dung với điện áp là được. Đều cùng một đạo lí.”

“Cái gì mà điện cảm với điện dung?” Vương Hồng Tiến không hiểu.

“Tật xấu lớn nhất của cậu là thiếu hiểu biết thông thường. Đây là kiến thức vật lí cơ bản về điện, nhà sách có bán sách loại này đấy, cậu mua một quyển về đọc đi.”

Chu Trọng Kiệt gọi điện thoại đến, nói rằng mình đã ổn, chỉ có tay phải gãy xương, ngực và đùi bầm tím, nghỉ ngơi vài ngày là được.

Vương Hồng Tiến không đợi Chu Sĩ Khiêm cúp điện thoại đã giành lấy và nói: “Tiểu Chu, tôi là Vương Hồng Tiến. Hôm nay, cậu rất dũng cảm, tôi và chính trị viên đánh giá cậu rất cao. Cậu cứ yên tâm nghỉ ngơi vài ngày cho khỏe. Chúng tôi tổ chức hội nghị nghiên cứu, tranh thủ báo cáo thành tích của cậu lên thành phố, cuối năm bình bầu tiên tiến cho cậu, được chứ!”

“Cái gì mà dũng cảm với không dũng cảm ạ. Đây đều là nhờ đội trưởng và chính trị viên dạy dỗ, nhưng tôi làm chưa đủ tốt, không bắt được kẻ xấu nên rất áy náy. Tôi chỉ bị thương ngoài da, không có vấn đề gì đâu a.”

Sau khi cúp máy, Vương Hồng Tiến chỉ chỉ Chu Sĩ Khiêm, nói: “Tôi còn phải cho anh một đề nghị, thằng con anh không giống anh gì cả. Anh nói xem, mồm mép nó có một giống anh tí nào không? Ăn nói rõ khéo, lãnh đạo muốn nghe cái gì nó nói cái đó, biết làm việc, lại biết làm lãnh đạo động lòng. Lần này, nó bị thương một cách anh dũng, làm chúng tôi nở mày nở mặt, cũng làm anh nở mày nở mặt đấy!”

“Biết làm việc nhưng cũng phải làm được việc.” Sắc mặt Chu Sĩ Khiêm không được tốt. Ông giập tắt điếu thuốc còn chưa hút được mấy hơi, đang định gọi Lưu Liễu lái xe thì Vương Hồng Tiến đã gọi lại: “Không cần đi, bố trí xong hết rồi.”

“Cậu biết tôi đi làm gì không mà nói là đã bố trí xong?”

“Anh chỉ cần nhấc mông là tôi biết anh định làm gì.” Vương Hồng Tiến vừa nói vừa mở túi xách đang kẹp dưới nách, lấy ra một xấp gì đó đưa cho Chu Sĩ Khiêm: “Vương Hồng Binh, tư liệu cơ bản đều ở đây. Lúc anh rời đại đội hình sự, tôi đã dự đoán được nước cờ này của anh, chỉ là không ngờ tới đối tượng tình nghi lại trốn ở nơi rách nát này.”

Chu Sĩ Khiêm xem qua tài liệu, là thông tin cơ bản và chỗ ở hiện nay của Vương Hồng Binh.

“Anh nói xem, là một vị cảnh sát hình sự già dặn, muốn tìm một người chỉ cần biết tên hắn là đủ, trong hệ thống có thiếu cái gì đâu?”

“Cậu nói đúng. Hệ thống cái gì cũng có, chỉ không có bằng chứng phạm tội.” Chu Sĩ Khiêm phát hiện trong tài liệu có mấy bức ảnh: “Còn có ảnh sinh hoạt cơ à? Dài thế này? Ở đâu ra thế?”

“Sau khi Triệu Quan Nhất bị sát hại, thông tin trong mấy tài khoản mạng xã hội của hắn bị xóa sạch và đóng luôn. Anh không thấy kì lạ sao?”

“Hỏi một đằng trả lời một nẻo.”

“Chỉ là tôi đang nói rõ với anh rằng không phải cảnh sát hình sự nào cũng tìm được mấy bức ảnh này?” Vương Hồng Tiến cố ý nhướng mày, tỏ vẻ tự đắc: “Lợi hại không? Trước mặt cảnh sát hình sự, xóa bỏ bất cứ thứ gì cũng vô dụng. Chúng tôi khôi phục lại thông tin hắn đã xóa, không những tìm được ảnh mà còn tìm được một số thông tin hữu dụng khác. Nhất định anh sẽ rất hứng thú.”

“Nó cho thấy cái gì? Có thể chứng minh hắn là hung thủ à?”

“Tôi nói ra nhất định anh sẽ kinh ngạc đến rớt cả hàm. Chúng tôi phát hiện quan hệ không bình thường giữa hắn và Triệu Quan Nhất.”

“Không phải là đồng tính à?”

Chu Sĩ Khiêm nói rồi gọi Lưu Liễu cùng ra ngoài. Vương Hồng Tiến nói với sau lưng ông: “Tôi đã bố trí người theo dõi những nơi Vương Hồng Binh có thể xuất hiện mà anh vẫn phải đi à?”

“Tôi biết cậu đã theo dõi. Nếu không, với cách hành sự của cậu thì vừa xuống xe đã hò hét mọi người đuổi theo nghi phạm.” Chu Sĩ Khiêm quay đầu lại, giơ tài liệu và ảnh trong tay lên: “Thứ này có tác dụng. Tôi phải đến nơi vụ án này bắt đầu, hàng xóm của nạn nhân đã từng gặp một người thanh niên, tôi phải xác nhận có phải người này không, biết đâu lại có phát hiện mới.”

Vương Hồng Tiến nhìn Chu Sĩ Khiêm và Lưu Liễu ra khỏi nhà hoang. Hai người lên chiếc xe địa hình cũ, chốc lát sau đã biến mất trong cát bụi.

Vương Hồng Tiến nhìn theo hướng Chu Sĩ Khiêm đi xa, hồi lâu sau mới mỉm cười: “Tôi biết anh đi đâu rồi. Anh chỉ cần hơi nhấc mông, tôi đã biết ngay anh chuẩn bị đánh rắm gì mà.”

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.