Lưu Liễu báo cáo với Chu Sĩ Khiêm rằng Lâm Bảo Sâm vẫn qua lại mật thiết với mấy người có tiền án. Nhưng gần đây, dường như mấy người này đã biến mất tăm, hai bên không hề có một cuộc điện thoại nào. Bình thường, ban ngày, họ ru rú trong nhà, ban đêm mới ra ngoài, toàn làm những việc lén lút như trộm gà bắt chó. Nhưng từ sau khi Chu Sĩ Khiêm đến tìm Lâm Bảo Sâm, bỗng nhiên đám ấy rất an phận.
“Tập trung vào nội dung chính.” Có vẻ Chu Sĩ Khiêm hơi thiếu kiên nhẫn.
“Để anh để anh!” Chu Trọng Kiệt nhìn Lưu Liễu rồi nói chen vào với vẻ hơi bất bình: “Trưởng phòng Chu, đây chỉ là một trong nhiều điều bất thường. Thứ hai, trong đám đó có một người tên là Trì Tác Xương, khoảng bốn mươi tuổi, từng đi tù ba năm vì tội cướp giật, chúng tôi đã xác minh. Gã này nghiện cờ bạc không bỏ được, nghe nói đang nợ đầm đìa. Tình hình của Lâm Bảo Sâm cũng không hơn bao nhiêu, năm nay buôn cổ phiếu, năm lần sóng lên, kiếm được khoảng ba triệu, lại vay ngân hàng năm triệu, kết quả tháng trước sập hầm, lỗ hết sạch…”
Chu Sĩ Khiêm chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt lấp lánh ánh sáng: “Thế này thì hợp lí rồi, thế này thì hợp lí rồi!”
“Trưởng phòng, ngài nói cái gì hợp lí ạ?”
Chu Sĩ Khiêm thong thả nói: “Vì sao Lâm Bảo Sâm phải làm giả bằng chứng không có mặt ở hiện trường? Bởi vì hắn có chuyện phải giấu. Rất có khả năng hắn chính là hung thủ.” Ông dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Nhưng vì sao khi đó, chúng ta không bắt hắn ngay?”
“Chú đã nói bằng chứng không đầy đủ, không thể đánh rắn động cỏ mà.” Lưu Liễu đáp.
“Cô chỉ thấy bề ngoài mà không nhìn bản chất. Bằng chứng không đầy đủ ở chỗ nào?” Chu Sĩ Khiêm nhìn hai người, cả hai đều ngỡ ngàng: “Đó là vì ông ta không đủ thời gian gây án. Thời gian tử vong của nạn nhân là từ mười một giờ đến mười hai giờ. Hung thủ cần thời gian để giết người, phân thây, sau đó đến sông Long Đào vứt xác… Tôi hỏi cô cậu, nếu hung thủ là Lâm Bảo Sâm thì ông ta làm thế nào để về đến nhà lúc mười hai giờ?”
Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt bàng hoàng tỉnh ngộ.
“Hiểu rồi chứ?”
Chu Trọng Kiệt vỗ đầu: “Trưởng phòng Chu, đây là hợp tác giết người đúng không?”
“Không chuyên nghiệp gì cả, phải gọi là hợp mưu.” Lưu Liễu đắc ý: “Trong vụ án này, nếu Lâm Bảo Sâm nhúng tay thì chắc chắn là hợp mưu gây án. Hơn nữa, rất có khả năng ông ta là chủ mưu, cần một người khác thực hiện hành vi giết người, như vậy sẽ hợp lí. Trưởng phòng Chu, chú thấy cháu nói có đúng không?”
Chu Sĩ Khiêm khẽ gật đầu: “Lâm Bảo Sâm cố ý làm giả bằng chứng không có mặt ở hiện trường nhưng lại giấu đầu hở đuôi, khéo quá hóa vụng, không khác gì lạy ông tôi ở bụi này.”
Chu Sĩ Khiêm cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, ông thở phào một cái. Đột nhiên nhớ tới gì đó, ông nhìn Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt bằng ánh mắt nghi ngờ, nói: “Vương Hồng Tiến điều tra à? Tại sao anh ta không báo về? Không chịu chia sẻ thông tin gì cả, chết tiệt!”
Lưu Liễu cười nham hiểm, ghé lại gần, nói: “Sao chú ấy có thể vượt trước chú được. Chú không biết thì chú ấy lại càng không. Bọn cháu có được những manh mối này là vì có người báo tin.”
“Báo tin?” Chu Sĩ Khiêm có vẻ không tin: “Nói đùa hả? Chẳng lẽ thông báo treo thưởng trên tivi có hiệu quả thật sao?”
“Cũng có nhưng có vẻ người báo tin không phải vì tiền thưởng.” Chu Trọng Kiệt nói: “Là tin báo nặc danh.”
“Rốt cuộc chuyện này ra sao? Từ khi nào?” Chu Sĩ Khiêm hơi giận: “Tại sao không báo cáo với tôi?”
“Trưởng phòng Chu, chú đừng giận, cháu chưa nói xong mà.” Lưu Liễu vừa nói vừa lấy trong ba lô ra một túi hồ sơ, đưa cho Chu Sĩ Khiêm: “Cháu vừa mới nhận được chuyển phát nhanh.”
Chu Sĩ Khiêm nhận lấy. Thông tin người gửi trên biên lai là giả, họ tên là “Trâu ăn cỏ”, chỗ người nhận chỉ điền một số điện thoại, là số của Lưu Liễu. Toàn bộ thông tin đều được đánh máy.
“Sao người này biết số điện thoại của cháu nhỉ? Đúng là lạ thật.” Lưu Liễu cố gắng nhớ lại gần đây có ai hỏi số điện thoại của mình hay không.
“Vì có phong trào vệ sĩ ánh sáng gì đó mà số điện thoại của mọi người đều được dán ở cục. Số của chi cục trưởng cũng có.” Chu Trọng Kiệt nói.
“Hiểu rồi. Em nghĩ người này chắc chắn không biết chuyện chi cục treo thưởng để thu thập manh mối. Sao có thể không động lòng với năm mươi ngàn tệ chứ.”
Chu Sĩ Khiêm lật xem tài liệu. Có vài bức ảnh chụp đám người mà người báo tin nói là có qua lại với Lâm Bảo Sâm. Những thông tin mà Lưu Liễu nói chỉ là hai đoạn giải thích in trên cùng một tờ giấy.
“Ơ?” Chu Sĩ Khiêm nhìn một bức ảnh chụp cận mặt: “Tôi từng nhìn thấy người này rồi.”
“Thật ạ? Chẳng lẽ trùng hợp thế sao?” Lưu Liễu ghé lại xem. Người trong ảnh rất xấu, hắn đứng trước một cửa hàng tạp hoá, hai tay đút trong túi áo jacket, quay người lại nhìn về phía ống kính. “Hắn chính là Trì Tác Xương, vẻ mặt lạnh lùng cùng đôi mắt hung ác, nhìn kiểu gì cũng thấy dữ tướng. Đúng không trưởng phòng?”
Chu Sĩ Khiêm lật mặt sau bức ảnh, có chữ “số 1” viết bằng bút đánh dấu. Trong tài liệu ghi chú rõ số 1 chính là Trì Tác Xương.
“Người báo tin chu đáo đấy. Những bức ảnh này nhìn qua giống như chụp trộm. Còn lập sơ yếu lí lịch cho mỗi người, đúng là chu đáo hết sức.” Chu Sĩ Khiêm cất tài liệu vào túi rồi đưa cho Lưu Liễu: “Hai đứa đi kiểm chứng những thông tin này.”
Chu Trọng Kiệt nói: “Chúng tôi đã kiểm chứng án tích của đám người Trì Tác Xương, bây giờ cần xác minh tình hình tài chính của họ nữa thôi.” Anh nhíu mày: “Kể cũng lạ, người này cực kì hiểu Lâm Bảo Sâm, nhất định rất thân quen với ông ta. Chẳng lẽ đám đó chia phần không đều dẫn đến đấu đá nội bộ? Trong số này chắc chắn có một người không thấy trong danh sách, hắn chính là người báo tin.”
“Trước hết đừng quan tâm nhiều. Mấy chuyện vụn vặt tạm thời để đó, tập trung điều tra vấn đề then chốt.” Chu Sĩ Khiêm đứng lên, nói mà không quay đầu: “Lập tức đi ngay.”
Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt đứng lên, nhìn Chu Sĩ Khiêm đi băng qua quảng trường. Bóng dáng ông bị đàn bồ câu bay lên bay xuống và người đi đường nhấn chìm. Lưu Liễu nói: “Ông già đi đâu, làm gì mà không nói một tiếng nhỉ!”
“Em đi mà hỏi, làm sao anh biết được. Nhưng hình như ông ấy đã nói sẽ cố gắng để em tự giải quyết một số việc, như vậy mới có thể giúp em nhanh trưởng thành. Em có để ý vừa rồi khi nghe chúng ta báo cáo, ông ấy có vẻ rất đắc ý không?”
“Đương nhiên rồi. Mặc dù những thông tin này không thể dùng làm bằng chứng nhưng ít nhất cũng có thể giải quyết một vấn đề then chốt.”
“Vấn đề then chốt gì?”
“Động cơ phạm tội.” Lưu Liễu nhếch khóe miệng, nói chắc như đinh đóng cột: “Mấy người cấp bách cần tiền, lại có khuynh hướng bạo lực, giữa đêm khuya đụng phải một người đơn độc mang theo một số tiền lớn, khác nào thuốc nổ gặp mồi lửa?”
Chu Trọng Kiệt nắm cánh tay Lưu Liễu: “Đi, chúng ta đến công ty chứng khoán và ngân hàng, điều tra tình hình tài chính của những người này.”
“Cả quan hệ xã hội nữa.” Lưu Liễu khoác ba lô lên vai trái như thể đang làm chuyện quan trọng. Đột nhiên, cô cảm thấy bầu không khí bí bách mấy ngày nay trở nên thoáng đãng. Tất cả đã thông suốt, tảng đá lớn trong lòng cô biến mất, hơi thở cũng trở nên thoải mái.
Bệnh viện tâm lí Sáu Chín không có một người khách nào. Liêu Ngu nửa nằm nửa ngồi trên ghế, chân phải gác lên bàn. Y nhìn đồng hồ treo tường qua khe mắt khép hờ, ngón trỏ tay phải gõ nhẹ vào tay vịn theo tiếng tích tắc của kim giây.
Khách hàng mà y hẹn đến muộn 5 phút nhưng dường như y không hề sốt ruột. Là bác sĩ tâm lí, thứ y không thiếu nhất chính là kiên nhẫn.
Người phụ nữ tên Mạc Mạc đã đến, không gõ cửa mà đi thẳng vào. Con gái Triệu A Trân nắm vạt váy mẹ yên lặng đi theo phía sau, cằm hơi rụt lại như đang bẽn lẽn.
“Em đến muộn.” Liêu Ngu mở mắt ra, ngáp một cái.
“Xin lỗi bác sĩ Liêu vì đã làm ảnh hưởng đến giờ nghỉ của anh.” Một bên khóe miệng Mạc Mạc hơi cong, như cười như không, thoáng cái đã biến mất.
“Đâu có. ”Đột nhiên, Liêu Ngu nhận ra chân mình vẫn đang gác lên bàn nên vội vàng hạ xuống.
“Ngáp đến chảy cả nước mắt mà còn chối. Anh là người đầu tiên em thấy ngáp mà không há miệng đấy.”
“Cái này thì có gì khó, em cũng làm được mà. Chỉ cần hàm dưới mở to hết mức có thể mà môi vẫn chạm vào nhau là được, giống như dùng môi ngậm thứ gì đó, rất tự nhiên.” Liêu Ngu vừa nói vừa ném một viên kẹo cao su vào trong miệng, dùng môi ngậm lấy, chỉ chỉ miệng mình, thị phạm cho cô xem.
“Ra ngoài chơi không con?” Liêu Ngu nháy mắt với Triệu A Trân. Cô bé cười. Y vừa nói vừa lấy từ túi quần ra một cây kẹo que, Triệu A Trân chạy tới rồi cầm lấy.
“Anh nói thật đi, tình hình tâm lí của em bây giờ thế nào?”
“Rất phức tạp, khó giải quyết, cần tiếp tục trị liệu bằng liệu pháp đặc biệt.” Liêu Ngu vừa nói vừa chỉ chỉ ngực cô, nói: “Em bị thương ở chỗ này.” Anh ta bước lại gần, nói nhỏ bên tai cô: “Không trị sẽ chết.”
“Trị thế nào? Dùng liệu pháp đó của anh hả? Em cũng là chuyên gia tư vấn tâm lí có giấy phép đấy.”
“Em chỉ cần đến đúng giờ như trong kế hoạch là được, còn những thứ khác em không nên biết thì hơn.” Liêu Ngu bế Triệu A Trân lên, trong giọng nói tràn ngập tự tin: “Không tin anh à?”
Mạc Mạc không nói gì, quay sang nhìn cửa sổ. Có một con bồ câu đậu xuống lan can. Liêu Ngu nhìn khuôn mặt nghiêng của người phụ nữ này. Trên gương mặt xinh đẹp ấy như có mây đen bao phủ, rất không hài hoà.
Mạc Mạc im lặng một lúc lâu rồi khẽ thở dài: “Em đã đánh giá cao trình độ của cảnh sát. Em vừa gặp lại Chu Sĩ Khiêm, người phụ trách vụ án này ở quảng trường.”
Liêu Ngu hơi ngạc nhiên: “Chẳng lẽ cảnh sát đang theo dõi em?”
“Không phải. Ông ta muốn tìm manh mối.”
“Thế em có nói với ông ta cái gì không?”
“Em nói em đang tự điều tra. Ông ta rất quan tâm làm cách nào em biết Lâm Bảo Sâm nên em đã kể. Có áp lực mới có động lực, cảnh sát phá án cũng vậy.” Dừng lại một lát, cô nói thêm: “Ngoài ra, không có bất cứ tin tức hữu dụng nào đối với ông ta, bởi vì em cũng chỉ biết như vậy.”
“Ông ta không nói với em chuyện này à?” Liêu Ngu tiện tay ném mấy trang tài liệu mới in lên bàn: “Cảnh sát đã tìm được địa điểm vứt xác và chiếc xe BMW đó.”
“Ở đâu?”
“Sông Long Đào, dưới cây cầu bỏ hoang.” Liêu Ngu nhìn cô cầm tài liệu lên, nói thêm: “Em không lên mạng à? Những tin tức này đều được lấy từ diễn đàn của khu dân cư, có điều đã bị quản trị viên xóa rồi.”
“Vì sao?”
“Đề phòng ảnh hưởng đến việc điều tra của cảnh sát ấy mà.”
Mạc Mạc lật mấy tờ tài liệu, có cả hình ảnh. Một lúc lâu sau, tâm trạng cô mới ổn định lại, cô thở dài: “Cảnh sát có thể thu được manh mối hữu dụng gì từ hiện trường?”
“Trong xe có thể để lại thông tin về thân phận của hung thủ, chẳng hạn như vân tay, mẫu máu. Khoảng cách giữa hiện trường vụ án và điểm vứt xác có thể suy đoán phạm vi hoạt động của hung thủ, thu hẹp thời gian gây án, đương nhiên cũng có thể loại trừ một số đối tượng tình nghi.”
Liêu Ngu nói điềm nhiên như không, dừng lại một chút rồi tiếp tục: “Kiểm nghiệm vết tích cần chút thời gian, nhưng nếu cảnh sát vẫn đến quảng trường ngắm bồ câu được thì anh đoán có thể hiện trường không có chứng cứ gì giúp ích cho việc điều tra.”
“Cảnh sát hết cách rồi à?”
“Cảnh sát sẽ định vị lại vụ án này. Chính vì chứng cứ quá ít, cho thấy hung thủ gây án rất chuyên nghiệp, cảnh sát sẽ tập trung thu thập manh mối và chứng cứ, quá trình phá án sẽ cẩn thận hơn.”
“Hiện nay, cảnh sát nghi ngờ ai?”
“Nếu em là cảnh sát, em cho rằng là ai?”
“Lâm Bảo Sâm? Em đã gặp lão già đó, béo đến mức không đi nổi nữa. Nếu em là cảnh sát, em sẽ không nghi ngờ ông ta.”
“Tại sao không thể? Mấy con sư tử già cùng săn một con tê giác là chuyện rất bình thường mà.” Liêu Ngu xem đồng hồ. “Không còn sớm nữa, anh mời em ăn cơm.”
Dường như tin chắc Mạc Mạc sẽ nhận lời nên anh ta mặc áo khoác, sắp xếp lại tài liệu trên bàn, nhét vào ngăn kéo, sau đó bế Triệu A Trân lên: “Đi, đi ăn cơm với chú.”
Gương mặt Mạc Mạc lộ vẻ tức giận: “Anh quá đáng rồi đấy, em đã nhận lời đi ăn cơm với anh chưa?”
Liêu Ngu đã bước được một bước, quay đầu lại nói: “A Trân đi với anh, nếu em thích có thể đi theo.”
Y biết mình nhất định phải tỏ ra thoải mái, trừ khi cực chẳng đã, nếu không y sẽ luôn cố gắng né tránh những đề tài nặng nề đó. Đương nhiên, Mạc Mạc hiểu rõ tâm tư của Liêu Ngu.