Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
26 CĂN PHÒNG KHÓA TRÁI

❊ ❊ ❊

Vương Hồng Binh đã được tìm thấy. Nhưng Chu Sĩ Khiêm không hề vui mừng, bởi vì cảnh sát tìm được thi thể của hắn. Địa điểm hắn chết chỉ cách đội thợ điện mấy chục mét. Chỗ đó ngổn ngang mấy căn nhà container, bởi vì chỉ để tạm thời nên người ta tiện đâu đặt đó.

Lúc Chu Sĩ Khiêm đến nơi, hiện trường đang có rất nhiều người tập trung. Nghe thấy tiếng còi cảnh sát, mọi người tới tấp tránh sang một bên. Một chiếc cần cẩu màu vàng đỗ ở hiện trường, dưới cần trục có treo một căn nhà container nhỏ, xung quanh đã căng dây cách li. Xem ra, hiện trường chính là căn nhà này. Vài sợi dây cáp được cố định vào nóc nhà và xung quanh, bị móc cần cẩu kéo căng. Trên thùng xe đã có ba nhà container.

Chu Sĩ Khiêm xuống xe, lập tức nhìn thấy có người đang bám cửa sổ nhìn trộm vào trong nhà. Ông đang định quát thì người đó phát hiện cảnh sát đến nên vội vàng lẩn vào đám đông, bóng dáng thấp thoáng rồi biến mất như cá chạch. Đám người lập tức vây quanh và nhìn kẻ đó bằng ánh mắt tò mò lẫn chờ mong. Tên này hơi nghiêng người, ngước mắt lên nhìn quanh với vẻ căng thẳng, sau đó y nói nhỏ nhưng rất nhanh: “Tự tử, là tự tử. Chính là gã thợ điện Vương Hồng Binh đó. Chết thẳng cẳng rồi. Xác cũng đổi màu rồi.”

Nơi này rất ồn ào. Mấy cảnh sát đang bận rộn bảo vệ hiện trường. Đội trưởng đội thợ điện Chu Đại Lang nhìn thấy Chu Sĩ Khiêm lập tức chạy tới.

“Ôi, cảnh sát Chu, ngài đến rồi!” Chu Đại Lang rất nôn nóng, nói với vẻ vô cùng hối hận: “Tại sao tôi lại không nghĩ ra chứ! Là một người quản lí, cán bộ của công ty, đáng lẽ tôi phải nghĩ đến từ lâu rồi mới đúng. Vương Hồng Binh giữ chìa khóa của mấy căn nhà tôn này, tôi nên nghĩ đến chuyện cậu ta có thể trốn ở đây mới phải.”

“Ai phát hiện ra đầu tiên?” Chu Sĩ Khiêm hỏi anh ta.

Chu Đại Lang đứng lại, nhìn đám đông một lượt: “Này, Trần Đạt Khai, lại đây, lãnh đạo có việc hỏi anh.”

Một công nhân thoạt nhìn khoảng 50 tuổi, người tròn ủng, miệng rộng, mắt to chạy tới, vừa lau mồ hôi vừa gật đầu với Chu Sĩ Khiêm. Chu Đại Lang giới thiệu: “Anh ta là công nhân lái cần cẩu của công ty, vẫn chưa hoàn hồn.”

Trần Đạt Khai hít sâu mấy hơi, cố bình tĩnh lại rồi nói vắn tắt quá trình phát hiện thi thể. Buổi sáng hôm nay, công ty khai thác cát Đông Thành phải chở những nhà tôn này đi. Bộ khung nhà hàn bằng thép chữ V, các bộ phận còn lại dùng thép góc, ống tuýp và tôn, bình thường họ sử dụng cần cẩu để chuyển, đưa lên xe tải chở đi. Hiện trường có tổng cộng 5 nhà container. Khi vận chuyển căn thứ tư, cần cẩu vừa nâng nhà lên thì công nhân chỉ huy là Trần Đạt Khai phát hiện khác thường.

“Khi đó, tôi sợ chết khiếp. Nhà vừa nâng lên thì cái xác rơi ra.” Trần Đạt Khai nhớ lại cảnh tượng đó mà run rẩy. Từ khi phát hiện xác người, ông ta đã kể đi kể lại vô số lần. Lúc miêu tả, mắt ông ta trợn trừng, hai cánh tay buông thõng làm người nghe cũng giật mình, như thể đang tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó.

Căn nhà vừa được nâng lên, Trần Đạt Khai đã thấy lạ vì trên mặt đất có đồ đạc linh tinh. Những căn nhà này không phải cho công nhân ở nên không có người, cửa vẫn khóa nên đáng lẽ không có dấu vết sử dụng. Cần cẩu vẫn đang hoạt động nên ông ta không dám đến gần xem.

Những căn chưa cần dùng đến đều được khóa để đề phòng có người phá hoại, vứt rác linh tinh.

Chắc là có trẻ con nghịch ngợm. Nhưng cửa sổ cũng khóa, ngay cả thỏ cũng không chui vào được, trừ khi là chuột đào hang. Ông ta thầm nghĩ. Cũng có khi là đồ đạc có sẵn trong nhà từ trước.

Thậm chí, Trần Đạt Khai định sau khi xong việc sẽ báo cáo việc này với chủ nhiệm phân xưởng, ít nhất cũng có thể tạo ấn tượng nghiêm túc trong công việc với lãnh đạo. Nghĩ đến đó, trong lòng ông ta cảm thấy vui vẻ.

Trần Đạt Khai ngậm còi, mắt nhìn theo căn nhà từ từ nâng lên cao rồi chỉ huy cần cẩu đặt nhà lên xe tải bên cạnh.

Đúng lúc cánh tay cần cẩu bắt đầu xoay thì Trần Đạt Khai nhìn thấy có hai bàn chân thoáng lộ ra bên dưới nhà tôn, có một chiếc giày rơi xuống gần như cùng lúc. Ông ta sợ đến mức đánh rơi cả chiếc còi, vội vàng vung gậy chỉ huy và hô to: “Dừng lại! Dừng lại! Hạ xuống! Hạ xuống!” Ông ta nhũn hết cả chân, ngã ngồi xuống đất, muốn đứng lên nhưng hai chân không nghe sai bảo, thế là ông ta bò lồm cồm trên mặt cát. Đến khi nhìn thấy chiếc điện thoại di động rơi dưới đất, ông ta mới nghĩ đến việc gọi điện báo cáo lãnh đạo công ty.

Công nhân lái cần cẩu không biết có chuyện gì nên thò đầu ra nhìn lên trên, thấy trong nhà có một người đang treo lủng lẳng. Trong lúc căng thẳng, luống cuống tay chân, anh ta thao tác nhầm, căn nhà tôn lắc lư giữa không trung một hồi, dây cáp dùng để giữ căn nhà ma sát với mặt tôn tạo ra đốm lửa bắn tung tóe. May mà dây cáp không bị đứt, nếu không sẽ khiến cho việc khám nghiệm hiện trường của cảnh sát gặp khó khăn lớn.

Sau khi gọi điện thoại cho lãnh đạo công ty, Trần Đạt Khai chẳng còn tâm tư để ý đến tài xế cần cẩu. Ông ta đứng lên, chạy vội về phía đội thợ điện, chẳng để ý gậy chỉ huy và mũ bảo hộ rơi cả xuống đất. Chưa tới nơi, ông ta đã vội kêu lên: “Có ai không? Có người tự tử. Chết người rồi…”

Chu Sĩ Khiêm hỏi Trần Đạt Khai và Chu Đại Lang: “Quản lí đâu? Ai báo cảnh sát? Mở cửa ra!”

Một người cao gầy, đeo kính từ trong đám người đi ra: “Tôi. Tôi là người báo cảnh sát. Chìa khóa nhà cũng ở chỗ tôi.”

Chu Sĩ Khiêm chỉ cửa nhà, người cao gầy lấy trong túi quần ra một chùm chìa khóa, vừa đi về phía cửa vừa lẩm bẩm: “Đây là chìa khóa dự phòng.”

Chu Sĩ Khiêm ra hiệu cho Trần Đạt Khai và Chu Đại Lang có thể rời khỏi đây rồi chờ người cao gầy mở cửa, nhưng anh ta cắm chìa vào lại không thể mở được, bèn bực bội nói: “Là chìa này mà, có thay khóa đâu chứ.”

Chu Sĩ Khiêm thử vặn khóa nhưng cảm thấy ổ khóa như bị chặn lại, chỉ vặn được một chút. Người cao gầy chỉ chỉ khu đất trống bên kia: “Hay là dùng đồ chính hãng xem. Có vẻ bị rơi ở bên kia. Vừa rồi tôi nhìn thấy một chùm chìa khóa ở đó, sợ người chết đã động vào nên không dám cầm. Nếu căn nhà không bị cẩu đi thì chùm chìa khóa đang ở trong ấy mới đúng. Nó vốn được đặt ở đó mà.”

Chu Sĩ Khiêm nghiêng người nhìn theo tay anh ta chỉ, thấy trên khoảnh đất trống bên cạnh nhà tôn rải rác đồ đạc linh tinh. Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu đang ở đó khám xét. Dưới đất, khắp nơi toàn là dấu chân người. Hiện trường đã bị phá hoại nghiêm trọng. Mấy cảnh sát hình sự đang chăng dây cách li và dồn đám đông ra bên ngoài.

Chu Sĩ Khiêm không chịu bỏ cuộc, vừa lần lượt cắm mấy chiếc chìa khóa còn lại vào ổ vặn thử vừa hỏi thăm người đàn ông đeo kính.

“Anh làm gì ở đây? Xưng hô thế nào?”

“Tôi là trưởng bộ phận điều hành sản xuất của công ty khai thác cát Đông Thành. Họ Lưu, Lưu Bộ Bình.”

“Tôi đã tới công ty các anh mấy lần nhưng sao chưa từng thấy anh nhỉ?”

“Tôi vừa lên chức, mấy ngày trước mới tới, bình thường đều ở ngoài.” Vẻ mặt tươi cười của Lưu Bộ Bình thoạt nhìn rất thiếu tự nhiên.

“Anh có biết vị trí của anh trước kia là của ai không?”

“Biết biết! Là Triệu Quan Nhất. Tôi không thân với anh ta lắm, mới gặp mặt mấy lần thôi.”

“Cậu ta chết rồi, anh lại là người được lợi.” Câu này của Chu Sĩ Khiêm khiến Lưu Bộ Bình giật nảy mình.

Mấy chìa còn lại đều không đúng, cái thì không cắm vào được, cái thì không vặn được. “Vừa rồi cánh cửa này đã mở chưa?”

“Chưa. Tuyệt đối chưa.” Anh ta nói rồi quay lại gọi: “Anh Trần, anh Trần!”

Trần Đạt Khai vừa quay lại, hòa vào đám người xem náo nhiệt, nghe thấy Lưu Bộ Bình gọi mình lại đi ra: “Tôi đây.”

“Anh tới đây. Lúc nãy cửa này đã mở chưa?”

“Chưa. Tôi vừa nhìn thấy người chết đã sợ đến bủn rủn chân tay, vội chạy về đội thợ điện ngay.” Ông Trần xòe tay ra lau mồ hôi trên trán, tiện tay vẩy vẩy rồi lại lau vào vạt áo.

“Anh đi gọi thợ nguội đến, bảo họ mang theo một bộ hàn hơi để cắt cửa. Cảnh sát phải khám xét.”

Trần Đạt Khai đang định đi thì Chu Sĩ Khiêm gọi ông ta lại, quay sang nói với Lưu Bộ Bình: “Không cần phiền phức như vậy, cửa đã khóa trái rồi. Anh tìm mấy người khiêng căn nhà lên rồi bảo ai chui vào, mở cửa từ bên trong là được.”

“Ngài cảnh sát, ngài nói đùa à! Đống sắt này nặng bao nhiêu ngài biết không? Đừng nói là một người, ba, năm người cũng không nâng nổi một khe nhỏ đâu. Mà có nâng được cũng không ai dám chui vào trong. Vừa chui vào mà nhà rơi xuống là mất mạng đấy, quá mạo hiểm.”

“Cái này nặng bao nhiêu?”

“Kiểu gì cũng phải hơn tấn.”

Chu Sĩ Khiêm gãi gãi quai hàm, thoáng nhìn chiếc cần cẩu. Ông hỏi Trần Đạt Khai: “Anh biết lái cần cẩu đúng không? Nâng căn nhà lên một chút, tôi chui vào. Đợi tôi mở cửa xong anh lại hạ xuống.”

“Tôi lái cần cẩu hơn hai mươi năm rồi. Bình thường là tôi lái, nhưng hôm nay chỉ cẩu mấy căn nhà tôn nên tôi để cho cậu học việc luyện tập. Ai ngờ lại xảy ra chuyện này.” Trần Đạt Khai cau mày, không biết là vì cảm thấy hối hận hay xui xẻo. Dường như ông ta muốn nói “Nếu hôm nay mình lái thì có khi đã không nên chuyện”.

“Nhanh lên.” Thấy ông ta lề mề, Lưu Bộ Bình giơ chân đạp một cái vào mông ông ta.

Trần Đạt Khai trèo lên xe cẩu, lúc nâng căn nhà lên cách mặt đất nửa mét, Chu Sĩ Khiêm bò sát xuống đất để nhìn vào bên trong. Ông nhìn thấy một đôi chân sát tường bên kia đung đưa khe khẽ. Chu Sĩ Khiêm lo sẽ phá hoại thi thể nên bảo cần cẩu dừng lại, sau đó quỳ xuống đất, bò vào.

Ông vừa chui vào đã ngửi thấy mùi thối. Thi thể bị treo thẳng đứng, dựa sát vào tường bên dưới ô cửa sổ nhỏ, đầu hơi cúi như đang nhìn xuống mặt đất. Đầu thi thể bị trùm một chiếc túi ni lông rách màu trắng, lộ ra nửa mặt. Chiếc túi đó giống như cái mũ ôm chặt đầu người. Một đàn ruồi đông nghịt đang bay vù vù quanh thi thể.

Chu Sĩ Khiêm quan sát xung quanh. Căn nhà nhỏ có ba cửa sổ, một cái to bên cạnh cửa chính, hai cái nhỏ hơn phía đối diện, nằm khá cao. Thi thể treo dưới cửa sổ nhỏ bên phải. Các cửa sổ đều có chấn song chống trộm, có thể vì môi trường xung quanh khá phức tạp, cần đảm bảo an toàn.

Hiện tại, căn nhà nhỏ đang quay lưng về phía mặt trời, ánh nắng chiếu vào qua cửa sổ nhỏ tạo thành hai cột sáng chói mắt. Thi thể Vương Hồng Binh treo lủng lẳng trong góc, phía sau cột sáng. Ánh sáng chiếu lên mặt hắn chuyển thành màu vàng xỉn, giống như bôi một lớp sáp ong đã để lâu năm.

Chu Sĩ Khiêm đến gần thi thể rồi đuổi đám ruồi. Thân trên thi thể mặc một chiếc áo sơ mi kẻ ca rô chấm bi trắng, vai trái áo sơ mi đã rách một lỗ to, quần tụt xuống cổ chân, không có quần lót, dương vật lộ ra ở trạng thái cương cứng. Có sợi dây điện màu đỏ, một đầu buộc vào cửa sổ nhỏ, đầu khác quấn chặt hai vòng trên cổ thi thể rồi buộc một nút thòng lọng phía trên, cách đầu 20 xentimét. Chu Sĩ Khiêm nhìn qua tiết diện sợi dây. Đây là dây điện đơn lõi đồng, khoảng 6 mili vuông. Tường phía sau thi thể có dấu vết cọ xát, có thể có từ khi căn nhà này được lắp ghép. Nhà đã bị nâng lên hai lần, rất khó xác định vị trí ban đầu của thi thể.

Chu Sĩ Khiêm kiểm tra khóa cửa, quả nhiên cửa bị khóa trái từ bên trong. Trên khóa còn then cài cửa đã bị kéo vào. Chu Sĩ Khiêm đeo găng tay, cẩn thận kéo then ra rồi vặn khóa.

Cửa vừa mở ra, ông đã thấy Lưu Liễu đứng bên ngoài, vẻ mặt sốt ruột: “Trưởng phòng Chu, bên kia có chuyện.”

Chu Sĩ Khiêm ra hiệu cho Trần Đạt Khai trong khoang lái cần cẩu, ông ta điều khiển cần cẩu hạ nhà xuống đất.

Lưu Liễu nói: “Vị trí của căn nhà này đã bị thay đổi, nó vốn được đặt ở bên kia. Trên mặt đất có một số thứ có thể hữu dụng. Tốt nhất là chú tới xem đi.”

“Mày vào đây.” Chu Sĩ Khiêm không vội ra ngoài mà vẫy tay với Lưu Liễu, ra hiệu cho cô đi vào.

Lưu Liễu vào nhà, đứng ở dưới khoảng sáng và thấy rõ thi thể Vương Hồng Binh. Trên mặt thi thể ruồi bu đầy, chúng bay vù vù trong túi ni lông, phát ra tiếng rào rào. Lưu Liễu nôn khan, lập tức che miệng rồi quay mặt đi. Cô chưa từng nhìn thấy thi thể đã chết vài ngày như thế này, hơn nữa còn là thi thể đàn ông ở truồng.

“Thấy sao?”

“Tử vong do ngạt thở.” Lưu Liễu giải thích: “Chết vì ngạt thở, dương… dương vật sẽ cương.”

“Bị giết hay tự tử?” Ánh mắt của Chu Sĩ Khiêm lướt dọc theo sợi dây điện, dừng lại trên cửa sổ.

“Áo ở vai trái bị rách.” Lưu Liễu đeo găng tay, bất chấp tiến lên một bước, cúi xuống xem xét tỉ mỉ: “Các vị trí khác không bị tổn hại, cũng không có vết thương. Trong nhà không có nội thất trang trí, hiện trường đã bị dịch chuyển, không thể kết luận có phải bị giết hay không.”

Chu Sĩ Khiêm gật gật đầu: “Vừa rồi mày nói gì? Bên kia phát hiện cái gì cơ?”

Ông chỉ tay ra ngoài cửa sổ.

“À, cháu nói căn nhà này vốn được đặt ở bên kia, bởi vì cần chuyển đi nên mới được đưa đến đây. Có một số thứ ở trong nhà bị rơi ở chỗ cũ. Chu Trọng Kiệt đang ở bên kia giám sát, sợ có người động vào.”

Hai bác sĩ pháp y và mấy nhân viên điều tra mặc đồng phục đứng ngoài cửa, chờ để vào thu thập chứng cứ. Chu Sĩ Khiêm vẫy tay bảo họ vào, còn ông và Lưu Liễu đi ra ngoài. Vừa ra đã thấy người đến xem ngày càng đông. Đại đội hình sự buộc phải điều động cảnh sát đảm bảo trật tự. Tiếng quát tháo lui lại, tránh ra xa vang lên không ngừng.

Vị trí cũ của căn nhà đã được quây lại bằng dây. Chu Trọng Kiệt đứng bên trong, thấy Chu Sĩ Khiêm đi tới bèn chỉ một đống đồ dưới đất. Có một thùng các tông, trên thùng có một túi vải bạt rất bẩn, bên dưới là chiếc máy tính xách tay màu đen, bên cạnh máy tính có một chùm chìa khóa. Chùm chìa khóa này vốn nằm dưới đất nhưng không biết ai đã nhặt, ném lên trên thùng các tông. Những thứ này đều phủ một lớp cát, có thể việc di chuyển căn nhà làm cát rơi xuống. Chu Trọng Kiệt cau mày, có vẻ hơi căng thẳng. Chu Sĩ Khiêm vừa nhìn đã biết nhất định anh đã phát hiện ra gì đó.

Chu Sĩ Khiêm kéo khóa của chiếc túi vải ra, bên trong có một con dao dính đầy máu, một chiếc rìu, hai cuộn băng dính, trong đó một cuộn dùng dở chỉ còn lại một nửa. Có một chiếc túi vải bạt khác được bó lại thành cuộn dài. Ông mở chiếc túi thứ hai ra, giũ giũ, không phát hiện bất cứ thứ gì, nhưng gần khóa kéo có hai vết máu rất rõ ràng.

Chu Sĩ Khiêm mở máy tính ra rồi khởi động, đèn báo nhấp nháy vài cái rồi không có tín hiệu. Chu Trọng Kiệt nhắc ông: “Hết pin rồi.”

Chu Sĩ Khiêm nhìn pháp y, mấy người bên trong lần lượt đi ra cùng thi thể, chuẩn bị đưa về làm khám nghiệm tử thi. Ông bảo tài xế cần cẩu nhấc căn nhà lên, đặt về vị trí ban đầu. Ba căn nhà tôn đã ở trên xe tải cũng được hạ xuống, khôi phục nguyên trạng.

Chu Sĩ Khiêm nhìn mấy ngôi nhà nhỏ giống container nằm ngổn ngang. Ông quan sát xung quanh hiện trường mấy lần. Căn nhà nhỏ xảy ra vụ án nằm ở phía trong, bị mấy căn khác che khuất, phải đi qua một lối đi dài và hẹp mới đến. Ông dùng chùm chìa khóa phát hiện ở hiện trường để mở cửa.

“Trưởng phòng Chu, chúng ta làm gì bây giờ? Mọi người đều rút hết rồi.” Lưu Liễu đứng trong căn nhà tôn trống trơn, vừa nghĩ chỗ cửa sổ từng có một xác chết đã cảm thấy sau lưng lạnh toát.

Chu Sĩ Khiêm đi mấy vòng trong nhà. Tường xung quanh đều là tôn, không có bất cứ tổn hại nào. Cửa sổ cũng không có dấu vết bị cạy phá. Khóa cửa không bị phá hoại, nếu khóa trái từ bên trong thì bên ngoài không mở được, huống hồ còn cài cả then cửa.

“Trưởng phòng Chu, đây là sợ tội nên tự tử. Quá rõ rồi. Hắn bị lộ tẩy, đến bước đường cùng rồi.” Chu Trọng Kiệt sờ sờ cánh tay bó bột của mình, nói với vẻ căm giận: “Thế này thì hắn lại hời quá, còn được toàn thây. Nếu ăn đạn thì chắc nửa cái đầu cũng bị bắn tung mất.”

“Còn mày thì sao?” Chu Sĩ Khiêm hỏi Lưu Liễu: “Có ý kiến gì không?”

“Trong không gian khép kín thế này, nếu khóa trái từ bên trong, đừng nói là người, ngay cả muỗi cũng không vào được. Cháu cho rằng đây là tự tử. Vết hằn trên cổ cũng khớp với đặc trưng tử vong. Vừa rồi, người bên trinh sát kĩ thuật nói trong nhà chỉ phát hiện một số dấu vân tay mờ, cháu đoán đều là của nạn nhân. Bởi vì căn nhà đã bị cẩu đi chỗ khác, rất nhiều người đã đi qua đi lại nên việc khám nghiệm mặt đất không còn giá trị. Ngoài ra không phát hiện dấu vết khả nghi khác.” Lưu Liễu khoanh tay, ánh mắt đảo một vòng trên trần nhà.

Chu Sĩ Khiêm ngồi xuống, dùng tay gạt mấy cái trên mặt đất. Mặc dù mặt đất trong nhà rất mấp mô, lại còn phủ một lớp cát nhưng vẫn cứng. Ông lại tỉ mỉ kiểm tra một lượt, không hề có dấu vết đào bới, càng không có hầm ngầm.

“Trưởng phòng Chu.” Lưu Liễu vừa định hỏi thì Chu Sĩ Khiêm đã giơ tay lên ngắt lời: “Để kết luận là tự tử, đầu tiên phải loại trừ khả năng bị sát hại. Cho dù loại trừ khả năng đó cũng không có nghĩa chính là tự tử mà có thể là tai nạn. Chẳng lẽ hai đứa không nghĩ thế à?”

“Cửa khóa trái, cài then, căn phòng kín tuyệt đối, cổ người chết quấn dây điện, đầu trùm túi ni lông. Chẳng lẽ đây không phải tự tử?”

“Suy luận phá án cần rất nhiều luận cứ. Chỉ khi hiện thực khách quan và tâm lí chủ quan khớp với nhau mới có thể trở thành luận cứ pháp luật theo đúng nghĩa. Trên cổ nạn nhân quấn dây điện, đầu trùm túi ni lông, đây mà là hiện thực khách quan? Vậy xin hỏi về chủ quan, nạn nhân có tâm lí tìm đến cái chết hay không? Không biết đúng không? Có thể chỉ là tử vong do ngạt thở ngoài ý muốn.”

“Người chết không biết nói. Ai mà biết được tâm lí của hắn như thế nào.” Chu Trọng Kiệt nói.

“Trong luật hình sự, tâm lí tội phạm kì lạ ở chỗ có thể suy đoán được.” Khóe miệng Chu Sĩ Khiêm nhếch lên: “Chẳng hạn như một tên côn đồ điên cuồng chém mười mấy nhát dao vào chỗ trí mạng của nạn nhân, cảnh sát có thể suy đoán hắn cố ý giết người. Còn việc nạn nhân có tử vong hay không chỉ khác nhau giữa hành động của hung thủ đạt hay chưa đạt.”

“Vậy… làm sao chúng ta biết Vương Hồng Binh có tâm lí tự tử hay không?” Chu Trọng Kiệt lơ mơ, vẫn thấy tức giận với cái chết của Vương Hồng Binh. Trước đó, anh vẫn tưởng tượng phải đại chiến với Vương Hồng Binh mấy hiệp, tự tay bắt hắn để trả thù vụ đánh lén, lấy lại thể diện. Bây giờ, thể diện đã mất chẳng bao giờ lấy lại được nữa.

“Để suy đoán có phải tự tử hay không, bước thứ nhất là loại trừ khả năng bị sát hại, bước thứ hai là phán đoán có động cơ tự tử hay không. Cái này cũng giống như phạm tội. Không có động cơ mà chỉ có kết quả phạm tội, có thể là sự cố ngoài ý muốn, cũng có thể là ngộ sát, tuyệt đối sẽ không cấu thành tội cố ý.”

Trong lúc nói chuyện, Chu Sĩ Khiêm tranh thủ dùng đèn pin soi hết một lượt ngóc ngách trong nhà. Không có dấu vết phá hoại, cũng không có dấu vết đánh nhau. Ông thở dài rồi tắt đèn.

Lưu Bộ Bình vẫn chờ ở ngoài cửa, xem ra hơi sốt ruột. Chu Sĩ Khiêm vừa ra, anh ta đã vội đi tới.

“Cảnh sát Chu, là bị giết hay tự tử?”

Chu Sĩ Khiêm nhìn anh ta: “Không phải tai nạn lao động. Các anh còn lo lắng cái gì?” Chỉ một câu đã khiến Lưu Bộ Bình đỏ bừng mặt. Mấy năm nay, cơ quan nhà nước quản lí vấn đề an toàn lao động của các công ty chặt hơn trước. Một khi xảy ra sự vụ, ngoài việc phải thanh toán bồi thường cho người nhà nạn nhân, công ty còn bị phạt rất nặng. Sau đó, một loạt người sẽ gặp xui xẻo, đặc biệt là người chịu trách nhiệm trực tiếp và người chịu trách nhiệm chính sẽ bị giáng chức, thậm chí phải đi tù. Câu này của Chu Sĩ Khiêm lọt vào trong tai Lưu Bộ Bình có nghĩa là: “Những người như các anh chỉ quan tâm đến tiền đồ của mình, đâu thèm để ý đến sống chết của công nhân”.

Chu Sĩ Khiêm đi vài bước, đột nhiên nghĩ đến gì đó nên quay đầu lại, hỏi: “Mấy ngày nay có cần cẩu hoạt động ở đây không?”

“Làm sao có chuyện đó được. Cho dù có thì tiếng ồn lớn, đội thợ điện ở ngay đây, chắc chắn sẽ nghe thấy. Buổi tối còn có người trực.” Lưu Bộ Bình vừa nói vừa gọi điện cho đội thợ điện để xác nhận lại.

Trên đường về, Chu Sĩ Khiêm không nói một lời. Trong đầu ông không ngừng hiện ra những hình ảnh nhìn thấy ở hiện trường đó.

Chưa về đến đơn vị, Vương Hồng Tiến đã gọi điện thoại đến.

“Tên này tự sát. Trong máy tính có di thư.” Giọng điệu của ông ta nghe có vẻ rất hưng phấn: “Còn nữa. Trên các hung khí toàn là vân tay của hắn. Dấu vân tay tại hiện trường phân xác ở tiểu khu Quan Trang và trên chiếc cốc thủy tinh phát hiện trong căn nhà hoang nơi Tiểu Chu bị tấn công cũng là của hắn… Bây giờ, nhân chứng vật chứng đã đầy đủ, anh về đi rồi nói tiếp.”

Sau khi gác điện thoại, Chu Sĩ Khiêm thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm tự nói: “Nhân chứng vật chứng đầy đủ.”

“Trưởng phòng Chu, tình hình thế nào? Có thể kết án được rồi chứ ạ?”

“Vương Hồng Tiến nói trong chiếc máy tính ở hiện trường phát hiện di thư của Vương Hồng Binh. Còn nói nhân chứng vật chứng đầy đủ. Hắn hào hứng không khác gì gà chọi say đòn.”

“Hung khí cũng phát hiện rồi, hung thủ đã tự sát. Đây rõ ràng là nhân chứng vật chứng đầy đủ chứ còn gì nữa!” Lưu Liễu cười, thầm nghĩ dù thế nào, vụ án cũng coi như kết thúc.

“Thế này là xong rồi à?”

“Không xong còn thế nào nữa ạ? Hung thủ chết rồi, tiếp theo chính là kết thúc điều tra, làm báo cáo, đóng dấu đỏ, thế là xong.”

“Tiền đâu? Mấy triệu cơ mà.”

Một câu của Chu Sĩ Khiêm khiến Lưu Liễu cứng họng.

“Không tìm được tiền tang vật thì không thể kết án. Nếu hung thủ cho một mồi lửa đốt hết tang vật thì vụ án này vẫn phải treo ở đấy à?” Lưu Liễu vừa nói xong, Chu Trọng Kiệt ngồi ghế sau vỗ cô một cái, ra hiệu cho cô đừng cãi lời Chu Sĩ Khiêm.

Chu Sĩ Khiêm nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Trên đường, xe cộ nườm nượp. Mấy ngày nay, ông cảm thấy mình gầy đi trông thấy, bụng vừa mới béo lên lại biến mất rồi.

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.