Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19 BI KỊCH CỦA TÔN TIỂU SẢNH

❊ ❊ ❊

Trước khi gặp Mạc Mạc, Tôn Tiểu Sảnh vẫn hừng hực khí thế, chính khí lẫm liệt, nhưng sau khi gặp, cô ta trở thành con gà chọi thua trận, không thể lấy lại tinh thần. Vừa nghĩ đến khuôn mặt của Mạc Mạc, Tôn Tiểu Sảnh lập tức cảm thấy mất hết tự tin. Cô ta so sánh giữa mình và Mạc Mạc, ngoài gia cảnh, e rằng các phương diện khác của mình đều không bằng chị ta. Mạc Mạc đẹp hơn, cũng chín chắn hơn. So về trí tuệ, có lẽ còn lâu cô ta mới bằng được người phụ nữ ấy.

Mạc Mạc nói sẽ sớm tìm đến nói chuyện. Điều này làm cho Tôn Tiểu Sảnh vừa chờ mong lại vừa lo sợ. Dù thế nào, trong lòng cô ta vẫn có một niềm hi vọng. Nhưng cô ta biết kì thực hi vọng ấy vô cùng bé nhỏ. Thái độ của Triệu Quan Nhất không rõ ràng nhưng cô ta lại hiểu đó là sự khích lệ. Thái độ của Mạc Mạc rất kiên quyết nhưng cô ta lại cho đó là lạt mềm buộc chặt. Bất kể thế nào, bây giờ cô ta phải xốc lại tinh thần, chuẩn bị nghênh đón “cuộc chiến” thứ hai với người phụ nữ đó. Cô ta phải khôi phục ý chí chiến đấu nhanh nhất có thể và làm tốt việc diễn tập trong tâm tưởng về cuộc gặp mặt sắp tới của hai người, như vậy mới có thể tăng thêm cơ hội thắng.

Tôn Tiểu Sảnh không ngờ Mạc Mạc sẽ đến sớm như vậy. Mình vừa bị quật ngã, chưa kịp bò dậy thì đối phương đã đạp một chân lên cổ mình.

Buổi sáng hôm sau, tâm trạng mất mát của Tôn Tiểu Sảnh chưa giảm được chút nào, lại thêm cả đêm mất ngủ, lúc đến văn phòng, đồng nghiệp đều tưởng cô ta bị ốm. Cô ta gửi tin nhắn cho Triệu Quan Nhất, nói rằng tối qua mình đã đến nhà anh ta, mọi chuyện rất thuận lợi, nhưng Triệu Quan Nhất không hề hồi âm. Điều này khiến cô ta càng thấp thỏm không yên. Chẳng lẽ sự nhiệt tình của Triệu Quan Nhất với mình chỉ là tình bạn, thậm chí là một kiểu xã giao không được tính là bạn? Những lời Triệu Quan Nhất từng nói với mình đều là vui đùa chọc ghẹo? Nếu đúng là vậy thì anh ấy nghĩ gì về mình? Cô ta nghĩ ngợi lung tung, không có tâm tư làm việc nên liên tục phạm sai lầm khi nhập mã các mặt hàng mà mình phụ trách mua sắm. Trong lúc đang buồn bã ủ ê, Lưu Dương Hòa nhẹ nhàng đi tới bên cạnh cô ta, nói nhỏ bên tai: “Có người nói là đến tìm em, đứng ngoài cửa lâu rồi.”

“Người nào?” Tôn Tiểu Sảnh bất giác quay lại và nhìn ra cửa. Cô ta giật mình, không ngờ Mạc Mạc tới nhanh như vậy, càng không ngờ chị ta sẽ đến tận phòng làm việc của mình. Nhất định là Triệu Quan Nhất đã nói cho chị ta biết.

Trên mặt người phụ nữ đó vẫn là nụ cười nhẹ nhàng, hai mắt cong cong, con ngươi đen láy phản chiếu ánh sáng từ cửa sổ. Ánh mắt đó khiến cô ta nhớ đến tia chớp trong đêm tối, có thể đâm thủng thân thể mình nhưng cũng có thể chiếu sáng tất cả. Cô ta chậm rãi đứng lên, run rẩy nói: “Chị đến rồi à?”

Vì câu này mà đến bây giờ Tôn Tiểu Sảnh vẫn hối hận, bởi vì nghe như thể cô ta gọi Mạc Mạc đến, cũng bởi vì chính cô ta cũng nghe thấy giọng nói của mình thật là nhát gừng.

“Buổi tối hôm qua, cô đến nhà chúng tôi, nhưng chuyện chưa nói xong nên hôm nay tôi đến. Đêm qua, tôi đã hỏi chồng tôi, anh ta rất không hiểu về việc làm của cô. Người quen của chồng tôi đều biết anh ta nhiệt tình với tất cả mọi người. Bởi vì sự nhiệt tình ấy khiến cô hiểu lầm với anh ta nên chuyện này không trách cô được. Chồng tôi nhờ tôi đến xin lỗi cô, mong cô có thể chấp nhận, cũng hi vọng sau này cô đừng đến nhà chúng tôi làm một số chuyện không phù hợp nữa. Được không?”

Mọi người trong phòng đồng loạt dừng việc đang làm, mười mấy đôi mắt thay nhau “oanh tạc” hai người phụ nữ. Tôn Tiểu Sảnh như bị lột sạch quần áo đứng giữa đám đông. Cô ta nghe thấy có người thì thầm bàn tán: “Sao có thể làm người thứ ba… còn đến tận nhà người ta nữa. Sao lại thế được nhỉ.”, “Người đàn ông đó cũng ở công ty chúng ta, là giám đốc bộ phận sản xuất… Một bàn tay vỗ không kêu, gã đó chắc chắn cũng không phải loại tốt đẹp…”

Trong đầu Tôn Tiểu Sảnh trống rỗng, thậm chí cô ta không biết Mạc Mạc đã rời đi từ khi nào.

Lưu Dương Hòa đi tới, an ủi cô ta: “Chị cũng tưởng gã đó vẫn độc thân, ngoại hình trắng trẻo, ai biết được đã có vợ. Đàn ông đúng là không biết xấu hổ, chỉ giỏi vờ vịt, muốn ăn cả trong lẫn ngoài!”

Lưu Dương Hòa đưa khăn giấy cho Tôn Tiểu Sảnh lau nước mắt: “Thôi, việc này không thể trách em được. Để chị đi tìm thằng cha rác rưởi kia nói chuyện phải quấy.” Nói xong, bà ta vừa định đi thì Tôn Tiểu Sảnh giữ lại: “Chị Lưu, bỏ đi chị. Bỏ qua chuyện này đi. Em không sao.”

Lưu Dương Hòa đứng dậy đóng cửa lại rồi nói: “Mọi người chú ý, chị em có chuyện khó xử, mọi người phải cùng hỗ trợ. Theo tôi được biết, gã Triệu Quan Nhất đó thấy Tiểu Tôn ở phòng chúng ta vừa trẻ vừa đẹp, muốn lợi dụng nên che giấu sự thật mình đã kết hôn, trăm phương ngàn kế tiếp cận Tiểu Tôn. Đến khi Tiểu Tôn của chúng ta nảy sinh tình cảm, rơi vào vũng bùn tình yêu không thể tự thoát ra, hắn mới nói với Tiểu Tôn mình đã có vợ nhưng đang làm thủ tục li hôn. Không những thế, hắn còn xúi giục Tiểu Tôn đi tìm bà xã hắn. Mọi người nói xem, đã có ai gặp gã đàn ông khốn nạn như vậy chưa?”

“Chị Lưu, đừng nói nữa.” Tôn Tiểu Sảnh kéo góc áo Lưu Dương Hòa, không cho bà ta nói tiếp.

“Cóc ba chân khó tìm chứ đàn ông hai chân đi đầy đường. Mọi người nói có đúng không?” Lưu Dương Hòa nói to.

Các đồng nghiệp mồm năm miệng mười an ủi Tôn Tiểu Sảnh, có người khuyên nhủ, có người hứa giới thiệu đối tượng cho cô ta khiến Tôn Tiểu Sảnh rất cảm động.

Chuyện này là một cú sốc rất lớn đối với Tôn Tiểu Sảnh. Từ đó trở đi, cô ta và Triệu Quan Nhất cắt đứt liên hệ, thỉnh thoảng chạm mặt nhau nhưng không khác gì người dưng. Cô ta biết mình không thể trở lại như trước kia. Người khác vẫn bàn tán và chế nhạo sau lưng cô ta, khiến cho cô ta sớm thân bại danh liệt.

Ngăn chặn hết những lời bàn tán sau lưng là điều không thể. Thỉnh thoảng vẫn có một số tin đồn lọt vào tai Tôn Tiểu Sảnh. Có ai không bị người khác nói xấu sau lưng, có ai không nói xấu sau lưng người khác chứ? Nghĩ như vậy, tâm tình cô ta nhẹ nhõm hơn hẳn.

Thời gian sẽ “pha loãng” tất cả mọi thứ tình cảm. Mỗi ngày trôi qua, Tôn Tiểu Sảnh lại tỉnh táo hơn một chút. Cô ta dần hiểu ra có lẽ Triệu Quan Nhất chưa từng có tình cảm nam nữ với mình, ngay cả tình dục cũng không. Cô ta bắt đầu cảm thấy buồn cười vì hành vi của chính mình khi đó.

Lưu Dương Hòa nói: “Phụ nữ sẽ trở nên ngu xuẩn trong hai trường hợp: Trường hợp thứ nhất là khi rơi vào bể tình. Trường hợp thứ hai là khi được người khác vớt từ bể tình ra.”

Thỉnh thoảng, Tôn Tiểu Sảnh cũng gặp Triệu Quan Nhất nhưng đều ở khoảng cách khá xa. Hai người như có một sự hiểu ngầm không cần phải nói ra, không hẹn mà cùng giả vờ không biết nhau, như chưa hề xảy ra chuyện gì.

Tôn Tiểu Sảnh nói với Chu Sĩ Khiêm: “Chuyện này giống như đi xe buýt vậy. Chúng tôi không xuất phát ở cùng một điểm, cũng không xuống xe ở cùng một điểm, chỉ là tình cờ đi cùng một đoạn đường. Chúng tôi chỉ chào hỏi nhau, trò chuyện mấy câu mà thôi. Anh ta chỉ muốn giết thời gian trên hành trình buồn tẻ, vậy mà tôi lại coi những lời tán gẫu đó như tình yêu.”

Chu Sĩ Khiêm hỏi: “Sau khi Mạc Mạc đến công ty tìm cô, cô không thôi việc ngay à?”

“Sau chuyện đó, tôi vẫn làm ở công ty khoảng nửa năm mới nghỉ. Hơn nữa, việc tôi nghỉ không liên quan đến chị ta.” Tôn Tiểu Sảnh cười rất nhẹ nhàng, dáng vẻ thờ ơ như không.

“Sau đó, cô và Triệu Quan Nhất.”

“Không hề qua lại. Ngay cả gọi điện, nhắn tin cũng không.” Tôn Tiểu Sảnh không đợi Chu Sĩ Khiêm nói xong, như thể cô ta cực kì không muốn nghe thấy cái tên Triệu Quan Nhất.

“Cô nghĩ gì về Mạc Mạc? Có hận cô ấy không? Dù sao nếu không có cô ấy, có khi cô đã không bị tổn thương.”

“Đã từng. Bây giờ thì không.” Tôn Tiểu Sảnh uống một ngụm cà phê: “Cảnh sát Chu, đừng nói là các ngài đang nghi ngờ tôi là hung thủ giết người đấy nhé? Tôi không tàn ác như vậy. Cái lí lẽ mình không có được thì người khác cũng đừng hòng chỉ trong phim thôi. Cho dù hận chị ta, tôi cũng không hi vọng người chị ta yêu sẽ chết.”

“Triệu Quan Nhất thì sao? Chẳng lẽ cô chưa từng có cảm giác bị lừa hay bị đùa giỡn à? Cô không hận anh ta sao?”

“Thực tế, có thể toàn bộ câu chuyện tôi kể cho ngài đều dựa trên nhận thức sai lầm của tôi, đều là những tưởng tượng của chính tôi. Hiện tại, tôi không cho rằng Triệu Quan Nhất đã từng có ý đồ với tôi. Nếu bây giờ anh ta đứng trước mặt tôi, kể cả khi anh ta đã li hôn, chúng tôi cũng không thể nảy sinh cảm tình giữa đàn ông và đàn bà được.”

“Bởi vì cô hận anh ta.”

“Cảnh sát Chu, nếu các ngài nghi ngờ tôi giết người, và buổi nói chuyện hôm nay chính là để tìm chứng cứ thì tôi nghĩ các ngài đang lãng phí thời gian đấy. Coi như tôi là hung thủ nhưng các ngài cũng không thể hi vọng tôi tự nhận tội. Đây là nguyên tắc hình pháp và tinh thần tư pháp thông dụng trên toàn thế giới.”

Chu Sĩ Khiêm cười: “Cảnh sát điều tra phải nắm giữ toàn diện các thông tin liên quan đến vụ án, hi vọng cô có thể phối hợp. Trước khi chân tướng vụ án rõ ràng, bất kì ai cũng bị nghi ngờ. Công việc của chúng tôi chính là loại trừ người không thể gây án từ trong tất cả những người có liên quan đến Triệu Quan Nhất và tìm ra đối tượng tình nghi. Vậy nên, chúng tôi mong cô có thể cung cấp càng nhiều thông tin có liên quan đến nạn nhân càng tốt. Những thông tin này có thể không quan trọng với cô nhưng lại là manh mối then chốt giúp chúng tôi điều tra phá án.”

Tôn Tiểu Sảnh gật gật đầu, vẻ mặt căng thẳng cũng dịu xuống. Chu Sĩ Khiêm nói tiếp: “Buổi tối ngày 27 tháng 3, cô làm gì?”

Tôn Tiểu Sảnh không trả lời mà đặt điện thoại di động lên bàn, bấm số rồi mở loa ngoài. Điện thoại mới kêu một tiếng đã kết nối: “Tôi là Tôn Tiểu Sảnh, đừng gác máy, kiểm tra lại hoạt động của công ty ngày 27 tháng 3 giúp tôi.”

“Vâng, thưa sếp Tôn.” Là giọng nam.

Sau đó có tiếng bấm chuột: “Chào sếp Tôn, tôi xin báo cáo về hoạt động ngày 27…”

“Nói thẳng vào buổi tối. Buổi tối hôm ấy có hoạt động gì không?”

“Sáu giờ, các chủ quán có hội nghị thường lệ, địa điểm là phòng hội nghị quán số 3 đường Hòa Bình. Bảy rưỡi, lãnh đạo cấp cao công ty hội ý tại phòng ăn số 3 của nhà ăn tại hội sở. tám rưỡi diễn ra hoạt động ‘Tôi là khách hàng’ mỗi tuần một lần, thưa sếp Tôn”.

“Gửi ngay cho tôi biên bản cuộc họp, ghi âm, ảnh chụp hiện trường và sổ điểm danh nữa nhé.” Sau khi nhận được câu trả lời, cô ta gác điện thoại: “Cần chút thời gian, từ bên đó qua đây hơi xa.”

Tôn Tiểu Sảnh nói tiếp: “Kì thực, dù có thể chứng minh mình không ở hiện trường nhưng tôi cũng không thể loại trừ hoàn toàn nghi ngờ của các ngài đối với tôi. Chẳng hạn như các ngài sẽ cho rằng tôi có khả năng thuê sát thủ, đúng không cảnh sát Chu?”

Chu Sĩ Khiêm không trả lời câu hỏi của cô ta mà nói: “Vừa rồi, trước khi kể chuyện, cô đã đổ cà phê lên bàn, còn khóc rất thương tâm. Cô có thể nói cho tôi biết nguyên do không?”

“Trước kia, quán cà phê này làm ăn không tốt. Kì thực, không chỉ quán này mà cả ba quán của chúng tôi đều như vậy. Khách hàng rất khắt khe, họ nói cà phê không ngon. Sau khi tôi đến, tôi đổi toàn bộ bàn ghế sắt nghệ thuật thành đồ gỗ, sau đó đổ cà phê lên các bàn. Những chiếc bàn gỗ này đều có mặt bàn thô ráp, không phải vì tôi muốn xây dựng phong cách mà là để cà phê dễ thấm hơn. Như vậy, mùi mới giữ được lâu.”

“Ý cô là sao?”

“Nếu ngài đựng cà phê trong cốc sẽ không bao giờ bán được.”

“Tôi không hiểu.” Chu Sĩ Khiêm nói: “Tôi không biết thưởng thức văn hóa. Huống hồ, cảnh sát không bao giờ dùng biện pháp tu từ trong văn học mà chỉ quan tâm đến đúng hoặc không đúng.”

“Tất cả mọi chuyện đều có đạo lí tương thông. Tôi chỉ muốn nói, mở tay ra mới thấy rõ thứ trong tay mình. Khi nắm chặt, ngài cho rằng đó là bảo bối vô giá, lúc mở tay ra mới thấy rõ chỉ là thứ không đáng một đồng. Giống như cà phê, đựng trong cốc, có ngon hay không, người khác không ngửi thấy được, đổ ra bàn có khi lại tốt hơn.”

“Cô đưa ra một ví dụ vòng vo như vậy chỉ để nói… Triệu Quan Nhất.”

“Không xứng đáng!” Tôn Tiểu Sảnh nói như chém đinh chặt sắt.

“Thái độ của cô khi đó không giống, đã không đáng thì buông tay là chuyện tốt, sao cô phải đau lòng?”

“Ngài không hiểu được đâu. Nếu ngài là tôi, nếu có một ngày ngài phát hiện người mình từng yêu đến tận xương tủy không xứng đáng với mình, có khi ngài còn không bằng tôi, có lẽ ngài sẽ khóc đau đớn hơn… Không, có thể ngài sẽ phát điên đấy.”

Chu Sĩ Khiêm nhìn Lưu Liễu, ông không nhắc lại từ “không hiểu” nữa. Lưu Liễu chép miệng, tỏ vẻ mình cũng không hiểu. Có một số vấn đề tình cảm và cảm nhận tâm lí, cho dù đặt mình vào vị trí người khác để suy nghĩ vẫn rất khó có thể nhận thức.

Nhân viên phục vụ đến gõ cửa, hỏi mọi người bên trong có nhu cầu gì nữa không. Tôn Tiểu Sảnh định gọi cà phê tiếp nhưng Chu Sĩ Khiêm vội vàng nói: “Không cần, uống nữa là đêm nay không ngủ được đâu. Cảm ơn!”

Tôn Tiểu Sảnh xua tay, đợi nhân viên phục vụ đóng cửa lại mới nói: “Nếu cảnh sát các ngài nghi ngờ cái chết của Triệu Quan Nhất có liên quan đến chuyện tình cảm thì đối tượng tình nghi hàng đầu của các ngài là vợ anh ta mới phải. Giữa tôi và anh ta chưa từng xác định quan hệ yêu đương, đó chỉ là ảo tưởng đơn phương của tôi mà thôi. Huống hồ anh ta không hề cố ý làm tổn thương tôi, mặc dù tôi hận anh ta nhưng đó chỉ là thẹn quá hóa giận mà thôi, chưa đến mức phải lấy mạng anh ta.”

“Thế vừa rồi cô nói không xứng đáng. Tại sao cô lại nói như vậy?” Điểm then chốt mà Chu Sĩ Khiêm muốn tìm hiểu nằm ở chỗ này, nhưng Tôn Tiểu Sảnh lại “đi vòng” qua đó.

“Ngài biết vì sao tôi nghỉ việc không? Sau khi cắt đứt liên hệ với anh ta, tôi làm việc trong công ty hơn nửa năm nữa mới nghỉ.”

“Việc này cho thấy cái gì?”

“Tôi nói chuyện này hoàn toàn không phải đang muốn truyền đạt thông điệp tới ngài mà nguyên nhân dẫn đến chuyện này mới là điều cảnh sát các ngài nên quan tâm.”

“Nói đi, là chuyện gì đã khiến cô xin nghỉ việc ở công ty khai thác cát Đông Thành?”

Phòng hành chính công ty khai thác cát Đông Thành cực kì bận rộn. Tất cả mọi việc mua sắm của công ty, từ cái lớn như thiết bị máy móc cho đến cái nhỏ như đinh mũ, chỉ cần có liên quan đến mua sắm đều do phòng này phụ trách, mua về còn phải phân phối theo nhu cầu đến các phòng ban khác.

Một buổi trưa, Tôn Tiểu Sảnh đang cùng Lưu Dương Hòa kiểm tra danh sách nhập kho, nói làm xong sẽ cùng ra ngoài ăn cơm. Bỗng nhiên, Lưu Dương Hòa vỗ bàn: “Hỏng rồi hỏng rồi!”

“Chuyện gì mà làm chị giật mình thế?”

Lưu Dương Hòa mở tủ tài liệu, lục tung một hồi rồi nói: “Hóa đơn tháng này chưa nộp, hôm nay là ngày cuối rồi.”

Tôn Tiểu Sảnh biết Lưu Dương Hòa rất sợ đến phòng tài vụ nộp hóa đơn vì bà ta và trưởng phòng tài vụ Ngô Kiến Thuận không hợp nhau, chưa nói với nhau được mấy câu đã tranh cãi.

“Ngô mặt thớt đã mách lẻo chị ba lần làm chị bị kiểm điểm. Mẹ cha nó chứ, lần này chị không lật tung cái phòng tài vụ thì chị không phải họ Lưu nữa!”

“Chị Lưu, chị không rút kinh nghiệm gì cả. Cứ đến ngày cuối cùng của tháng chị mới nộp hóa đơn, anh ta còn phải làm báo cáo. Chị không hòa nhã với anh ta thì anh ta có ý kiến với chị cũng phải thôi.”

“Ngô mặt thớt không mách lẻo chuyện này với sếp thì sao chị phải mặt nặng mày nhẹ với hắn! Đó là vì hắn ham mê sắc đẹp của chị đấy!” Lưu Dương Hòa soi gương, trang điểm lại một chút: “Lại có nếp nhăn rồi, đều tại Ngô mặt thớt làm mình tức giận.”

“Chị đi gặp người chị ghét thì chỉnh trang nhan sắc làm gì?”

“Càng đi gặp người đáng ghét thì càng phải chú ý hình ảnh, phải áp đảo hắn từ khí chất, văn hóa, mọi phương diện. Chị phải làm cho hắn tự thấy xấu hổ, cảm thấy mình là một thằng hề. Đúng, một thằng hề chỉ biết nhảy nhót làm trò!”

Trang điểm xong xuôi, Lưu Dương Hòa ngồi xuống như quả bóng da xì hơi, giữ chặt tay Tôn Tiểu Sảnh, nói: “Này em, hay là em đi đi! Hôm nay, khí chất của chị không ổn, bụng cũng không được thoải mái lắm, bác sĩ nói thời kì nhạy cảm không thể tức giận. Nếu chị đi, Ngô mặt thớt chắc chắn sẽ làm chị giận, nếu tức giận mà ra bệnh phụ khoa thì lại khổ lão chồng chị ở nhà.”

“Chị cứ nói rõ là muốn em đi giúp chị cũng được mà.”

“Em gái ngoan của chị đúng là thông minh. Có đi hay không? Trưa nay không có thời gian mời em ăn cơm, tối mai mời em đến nhà hàng xoay, đủ thành ý chưa?”

Tôn Tiểu Sảnh cười gượng: “Thôi được rồi, vì bữa cơm tối mai, em sẽ đi thay chị. Nếu chị mua cho em hai cái móng giò kho tàu, em còn có thể trút giận thay chị, mắng cho Ngô mặt thớt một trận, OK không?”

“Đừng dài dòng nữa, mau đi đi. Đến muộn là Ngô mặt thớt đi mất đấy. Thà đắc tội quân tử, không thể đắc tội tiểu nhân.”

Lúc Tôn Tiểu Sảnh cầm túi hóa đơn đến phòng tài vụ, trong phòng không có ai, cửa cũng khóa. Cô ta đang định đi thì Ngô Kiến Thuận về đến nơi, tay còn cầm một cốc nước ngọt miễn phí, vừa nhìn đã biết mới đi ăn cơm ở căn tin về.

“Cô tìm ai?” Ngô Kiến Thuận thấy trước cửa văn phòng của mình có người nên hỏi. Anh ta vừa mở cửa vừa quan sát Tôn Tiểu Sảnh.

“Tìm anh, trưởng phòng Ngô.”

“Cô biết tôi à?”

“Công ty có ba ngàn bốn trăm người, có ai mà không biết trưởng phòng Ngô chứ.”

“Ôi, cô khách sáo quá! Có chuyện gì thế?”

“Tôi nộp hóa đơn.”

“A, tôi biết rồi. Cô ở phòng hành chính đúng không? Sao Lưu Dương Hòa không đến? Bị ốm à?” Ngô Kiến Thuận nhận hóa đơn rồi xem từng tờ một: “Cái này không được. Hóa đơn từ bao giờ đây? Tên người nhận cũng không đúng. Đầu óc Lưu Dương Hòa bị úng nước à? Cô về nói với bà ấy rằng tôi sẽ giữ lại tờ hóa đơn này. Bà ấy đã nộp tờ này bốn tháng liền rồi, hôm nay tôi mà trả lại thì tháng sau bà ấy sẽ lại nộp đấy.”

“Sao lại thế được ạ?”

“Tôi không dám nói những chuyện này ra vì sợ mọi người sẽ cho rằng tôi tung tin đồn thất thiệt về bà ấy. Sẽ chẳng ai tin trên đời này còn có một người không hiểu quy củ lại khó chơi như vậy. Ngay cả cấp trên của các cô cũng không tin. Hôm nay, cô nhìn thấy rồi chứ? Một tờ hóa đơn có hai mươi đồng, bà ấy có cần phải làm như vậy không? Thế mà cứ như vậy suốt nửa năm rồi.” Ngô Kiến Thuận nói, lại rút một tờ giấy ra: “Tờ này là cái gì? Hóa đơn mua sắm siêu thị! Cái mụ hâm này, may mà hôm nay mụ ta không đến.” Ngô Kiến Thuận muốn nói nếu Lưu Dương Hòa đến nhất định sẽ mắng bà ta xối xả.

“Được rồi, cô đi đi.” Ngô Kiến Thuận vừa thở hổn hển vừa cất hóa đơn: “Về nói với Lưu Dương Hòa, lần sau nộp hóa đơn sớm một chút. Lần nào cũng phải đợi đến phút cuối cùng, vì bà ta mà tôi luống cuống tay chân. Lần sau, tôi sẽ không đợi nữa. Tôi sẽ không chậm trễ việc báo nợ của công ty chỉ vì phòng hành chính đâu. Xảy ra chuyện gì các cô tự chịu trách nhiệm!”

Tôn Tiểu Sảnh gật đầu rồi đi về.

“Bên này chúng tôi có căn tin, cô đến ăn đi. Bây giờ về bên ấy chắc căn tin của các cô cũng hết đồ ăn rồi.” Ngô Kiến Thuận ở phía sau nói.

Công ty khai thác cát Đông Thành quy định 12 giờ trưa ăn cơm, 14 giờ làm việc. Buổi trưa có hai tiếng đồng hồ giải lao, ai nhà gần thì về, ai nhà xa thì ăn cơm ở căn tin rồi tìm chỗ nghỉ.

Tôn Tiểu Sảnh đi vào căn tin bên dưới phòng tài vụ. Ở đó đã không còn người đi ăn cơm, nhân viên phục vụ đang dọn vệ sinh nói rằng đã quá giờ ăn nên bây giờ chỉ còn bánh bao, không còn đồ ăn khác nữa.

Dùng bữa trong một không gian bừa bãi thật khó mà nuốt được. Tôn Tiểu Sảnh gọi mấy chiếc bánh bao, đóng gói để ăn trên xe. Về đến công ty, cô ta đỗ xe ở sau nhà ăn vắng vẻ, ăn xong sẽ ngủ luôn trên xe.

Tôn Tiểu Sảnh đang ăn bánh bao thì thấy một chiếc xe ô tô địa hình chậm rãi dừng lại ở phía trước, nhưng người trên xe mãi không xuống. Tôn Tiểu Sảnh nghĩ xem ra không chỉ có mình nghỉ giải lao ở đây, biết đâu lát nữa sẽ có thêm người đến. Cũng may vị trí mà cô ta đỗ xe vừa khéo ở giữa hai hàng cây, phía trước lại có bụi cây che khuất. Cô ta hạ kính xe xuống một chút để lưu thông không khí trong xe.

Đang mơ mơ màng màng, Tôn Tiểu Sảnh bị tiếng đóng cửa xe làm cho giật mình tỉnh lại. Cô ta nhìn thấy một bóng người quen thuộc. Là Triệu Quan Nhất. Sau đó, có một nam thanh niên cao gầy bước từ trên xe địa hình xuống. Cậu ta mặc quần bó sát người, nước da trắng trẻo. Triệu Quan Nhất nhìn quanh một lượt như để xác định xung quanh không có người, sau đó đến gần người thanh niên, đưa tay sờ mặt đối phương. Chàng trai nắm lấy tay hắn có vẻ lưu luyến không muốn rời.

Tôn Tiểu Sảnh rùng mình, cơn buồn ngủ lập tức bay biến. Cô ta cúi rạp người xuống vô lăng. Trong lòng cô ta dâng lên ý nghĩ nhìn trộm một cách mãnh liệt, không rõ đó là kích thích hay căng thẳng. Hai chân cô ta cũng run lên không kìm lại được. Tôn Tiểu Sảnh không nghe rõ cuộc nói chuyện của hai người nhưng vẫn nhận bầu không khí đó không thể là đồng nghiệp hay bạn bè. Bỗng nhiên, cô ta hiểu ra hai người đàn ông này là gay.

Hóa ra, chàng trai kia đưa Triệu Quan Nhất đi làm. Hai người nói với nhau vài câu rồi cậu ta lên xe. Lúc thanh niên quay đi, Triệu Quan Nhất vỗ bộp vào mông cậu ta, xoa xoa bóp bóp mấy cái. Mặt thanh niên đỏ ửng, vùng ra khỏi tay Triệu Quan Nhất. Tôn Tiểu Sảnh loáng thoáng nghe thấy cậu ta thẹn thùng nói “Đồ quỷ sứ”.

Chiếc xe địa hình đi rồi mà Triệu Quan Nhất vẫn đứng đó, có vẻ chưa tận hứng. Hắn cúi đầu nhìn quần, lại chỉnh thắt lưng rồi nhanh chóng rời đi.

Đầu óc Tôn Tiểu Sảnh trống trơn, như thể vừa xem một vở kịch câm. Vở kịch này rất sinh động, tất cả ý tưởng đều được thể hiện đến không thể rõ ràng hơn được nữa. Cô ta lấy điện thoại ra, chỉ cần kể cho Lưu Dương Hòa thì trong vòng ba ngày, chuyện của Triệu Quan Nhất sẽ truyền khắp công ty. Trong điện thoại, bên kia có vẻ rất ồn ào.

“Chị Lưu, không ngủ à?”

“Ngủ với ai? Đang đánh bài trong phòng làm việc. Có chuyện thế? Giờ này gọi điện thoại là có chỉ thị quan trọng à?”

“A.” Bỗng Tôn Tiểu Sảnh đổi ý. Lan truyền tin tức như vậy chẳng có gì vui. Cô ta nói nhỏ: “Báo cáo với chị, việc đã hoàn thành. Lát nữa em sẽ về.”

Tôn Tiểu Sảnh ngồi trong xe một lát, không biết mình có cảm giác cái gì, cũng không rõ vì sao lại như vậy.

“Biết đó là cảm giác gì không? Đó là cảm giác khó chịu hơn thất tình gấp vạn lần! Người nào chưa trải qua sẽ mãi mãi không hiểu được.” Trên mặt Tôn Tiểu Sảnh không có cảm xúc gì khiến Chu Sĩ Khiêm nhớ đến con rối trên kệ trong cửa hàng đồ chơi.

Ông sờ sờ cằm: “Gay mà cô nói nghĩa là gì?”

Tôn Tiểu Sảnh nhìn thoáng qua Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu, xem ra ở đây chỉ có ông cảnh sát này là không hiểu: “Gay chính là đồng tính!”

“Ý cô muốn nói Triệu Quan Nhất là người đồng tính? Người thanh niên mà cô nhìn thấy là… tình nhân của anh ta? Có thể nói thế này chứ?”

“Đúng vậy.”

Lúc này, nhân viên phục vụ đến gõ cửa, dẫn một người đeo kính mặc vest đi vào: “Sếp Tôn, đây là tài liệu sếp cần. Biên bản cuộc họp, sổ điểm danh, file ghi âm và video liên quan đều ở trong USB.”

Người đàn ông đeo kính đặt một tập tài liệu, một chiếc máy tính xách tay và một cái USB xuống bàn rồi đi ra ngoài.

Tôn Tiểu Sảnh đẩy những thứ này đến trước mặt Chu Sĩ Khiêm: “Bằng chứng ngoại phạm ngày 27 tháng 3 của tôi đều ở đây. Nếu bây giờ, các ngài không có thời gian xem thì có thể mang về. Dù sao cũng không phải bí mật thương mại. Có điều, những tài liệu này đều là bản gốc, hi vọng dùng xong, các ngài trả lại sớm cho tôi.”

Chu Sĩ Khiêm mở tập tài liệu xem qua. Tối hôm đó, lịch làm việc của Tôn Tiểu Sảnh kín mít, không thể có thời gian gây án. Không chỉ có một mình cô ta tham gia hội nghị mà tất cả những người có mặt đều kí tên, rất dễ chứng minh tính chân thực của tài liệu. Ông đóng tập tài liệu và USB rồi giao cho Lưu Liễu. Ông lại hỏi Tôn Tiểu Sảnh: “Người thanh niên mà cô nhìn thấy là ai?”

“Tôi không biết. Nhưng với vốn hiểu biết của tôi về Triệu Quan Nhất, đó không thể là người của công ty chúng tôi, có thể là nhân viên ủy thác.” Công ty thường ủy thác một số công việc mà nhân viên nội bộ không muốn làm cho công ty khác nhận thầu, nhân viên của công ty nhận thầu phụ trách các công việc đó gọi là nhân viên ủy thác.

Lưu Liễu tranh thủ lấy bức ảnh trong túi xách ra, đặt bên cạnh Tôn Tiểu Sảnh.

Chu Sĩ Khiêm nhìn chằm chằm vào mắt Tôn Tiểu Sảnh: “Cô có thể nhìn ra cái gì trong bức ảnh này không?”

Tôn Tiểu Sảnh cầm ảnh lên nhìn một lát rồi lắc đầu.

“Cô có thấy người đứng phía sau bụi cây quen mắt không? Có phải người thanh niên đó không?”

Tôn Tiểu Sảnh nhìn kĩ một lần nữa mới phát hiện trung tâm của bức ảnh là người xoay lưng về phía ống kính thoạt nhìn không hề nổi bật đó.

“Tôi mới nhìn thấy một lần từ xa, không rõ chính diện. Người trong ảnh mặc quần dài, còn người tôi thấy mặc quần ngắn vì khi đó đang mùa hè. Tôi không thể xác định hắn có phải là người trong ảnh này hay không.” Tôn Tiểu Sảnh nói, ngón tay lướt trên điện thoại rồi đưa cho Chu Sĩ Khiêm: “Có điều, nếu các ngài muốn tìm hắn thì chắc không khó lắm đâu.”

Chu Sĩ Khiêm tưởng Tôn Tiểu Sảnh cho ông xem ảnh cô ta chụp trộm Triệu Quan Nhất và người thanh niên đó hẹn hò với nhau nhưng hóa ra không phải, đó là biển số xe được ghi lại trong mục ghi chú của điện thoại.

“Khi đó, tôi rất căng thẳng, không tiện chụp ảnh vì sợ bị phát hiện. Tôi đã ghi lại cái này. Vốn tôi định đi tìm người đó nhưng sau cảm thấy vô nghĩa. Tất cả chuyện này thật khiến người ta buồn nôn.”

“Đây mới là lí do cô nghỉ việc?”

“Không hẳn. Bố tôi muốn tôi tiếp quản công việc của ông ấy, đúng lúc tôi cũng không muốn làm ở công ty đó nữa nên đã từ chức rồi về đây làm.”

“Việc kinh doanh của cô có vẻ ổn đấy, đặc biệt là quán này, rất nổi tiếng.”

“Cũng bình thường thôi. Nếu có việc gì cần tôi, ngài cứ gọi, tôi sẽ tích cực phối hợp. Trong tập tài liệu có thông tin liên lạc của tất cả các lãnh đạo cấp cao của công ty tôi, các ngài có thể yêu cầu bất cứ ai hỗ trợ công việc điều tra.”

Tôn Tiểu Sảnh đưa ba người lên xe, cô ta thất thần đứng đó cho đến khi không nhìn thấy chiếc xe nữa. Gió nổi lên, Tôn Tiểu Sảnh vuốt tóc, nhớ đến người phụ nữ tên là Mạc Mạc. Bây giờ, người thật sự đáng thương không phải mình mà là chị ta.

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.