Đúng như dự liệu, hôm sau, Chu Sĩ Khiêm nhận được bằng chứng Hà Tài Quan không ở hiện trường, cũng xác định chủ nhân của đoạn ruột thừa có quan hệ huyết thống với Triệu A Trân.
Chỗ ở của Hà Tài Quan cách nhà Mạc Mạc khoảng 30 kilomét, phải đi 2 tuyến xe buýt. Hôm đó, khoảng 5 giờ sáng, Hà Tài Quan lên xe buýt ở giao lộ, 6 giờ 40 phút chuyển sang một chiếc xe buýt khác. Tính toán sơ bộ, hắn đến nhà Mạc Mạc khoảng 7 giờ. Nói cách khác, hắn có thời gian chứng kiến toàn bộ quá trình cảnh sát giải cứu người bị hại và khám nghiệm hiện trường nhưng không có thời gian gây án.
Vương Hồng Tiến vẫn nghi ngờ: “Có khả năng Hà Tài Quan đã đến từ nửa đêm, rạng sáng gây án, sau đó đi taxi về nhà rồi lại từ nhà bắt xe buýt đến hiện trường vụ án không?”
“Tôi có chứng cứ xác thực không phải hôm phát hiện vụ án Hà Tài Quan mới đến nhà Mạc Mạc mà là ngày nào hắn cũng đến ít nhất một lần. Trong đó, lần đến vào buổi sáng rất có quy luật, mỗi ngày hắn đều xuất hiện vào cùng một thời điểm, ở lại ba mươi phút, nhặt chai lọ trong thùng rác, sau đó ra về.” Chu Sĩ Khiêm lấy ra một chiếc USB: “Tất cả chứng cứ đều ở trong này, có cả video giám sát gần nơi ở của hắn. Năm giờ chiều hôm trước ngày xảy ra vụ án, hắn về nhà, sau đó ra ngoài mua sắm ba mươi phút, sau khi trở về thì không còn ngoài nữa.”
“Vậy vì sao hắn phải nói dối?”
Chu Sĩ Khiêm ngẫm nghĩ: “Có lẽ là vì muốn nổi tiếng… Trước khi chết làm một việc thật oanh liệt. Cũng có khả năng để trả thù tôi, bởi vì tôi đã từng bắn hắn một phát. Hắn vẫn ôm hận trong lòng nên phải tìm người vô tội để xả hận… Những lí do này đều thuộc phạm trù tâm lí học tội phạm, không phải sở trường của chúng ta.”
Lai Tấn Thăng vẫn nhìn trần nhà, nói như đang mê sảng mà không phải mê sảng: “Có lẽ là để quấy nhiễu chúng ta, làm cho việc điều tra gặp nhiều khó khăn hơn.”
Vương Hồng Tiến nói: “Qua những gì mà Hà Tài Quan nói, có thể thấy hắn tưởng Mạc Mạc sắp chết nên mới nói mình giết cô ta. Tóm lại, mấy vụ án gây thương tích gần đây xem như đã kết thúc.”
Chu Sĩ Khiêm: “Đúng vậy. Không ngờ lão già khốn nạn này đã giấu một lọ thuốc sâu và cuộn răng cưa từ ba mươi năm trước khi vào tù…” Ông định nói tiếp “Phải có thù hận lớn đến mức nào mới làm như vậy” nhưng lại đổi ý, nói: “Điều này cho thấy hắn chính là người lúc nào cũng sẵn sàng phạm tội.”
“Thù hận xã hội! Chính là thù hận xã hội điển hình, phạm tội kiểu phản xã hội.” Lai Tấn Thăng phán chắc như đinh đóng cột.
Vương Hồng Tiến chắp tay sau lưng, cúi đầu đi qua đi lại trong phòng, không biết đang nghĩ cái gì.
Chu Sĩ Khiêm nói: “Này, đội trưởng Vương, cậu đừng đi nữa. Chúng tôi nhìn chóng cả mặt. Cậu có tâm sự gì thì cứ nói ra, đừng lầm lì như vậy nữa.”
Vương Hồng Tiến dừng lại, nói nghiêm túc: “Tôi đang nghĩ việc lớn.” Nói xong, ông ta lại chắp tay sau lưng đi qua đi lại, đi được vài bước thì dừng, nói: “Vốn dĩ Triệu Quan Nhất thiết kế một âm mưu gần như hoàn hảo, cuối cùng lại vẽ rắn thêm chân, nếu không sẽ trở thành án treo mất. Vấn đề là hắn trốn đi đâu được?”
Toàn thành phố đều đã bố trí rất nhiều cảnh sát nhưng đến bây giờ vẫn không phát hiện bất cứ hành tung nào của Triệu Quan Nhất.
“Các anh câm hết rồi à? Có ý kiến gì không?” Vương Hồng Tiến nhìn trái lại nhìn phải, ánh mắt luân phiên di chuyển trên mặt Chu Sĩ Khiêm và Lai Tấn Thăng, nhưng hai người vẫn không nói một lời.
“Với những vấn đề then chốt này vẫn phải nghe theo ý kiến của lãnh đạo cao nhất, chúng tôi nghe theo chỉ huy, phục tùng mệnh lệnh của tổ chức, không có bất cứ ý kiến nào.” Chu Sĩ Khiêm nói.
Vương Hồng Tiến lẩm bẩm: “Cái lão già này! Anh cố ý chọc giận tôi đúng không?”
Chu Sĩ Khiêm xoa xoa mặt, Vương Hồng Tiến càng sốt ruột: “Anh đừng có suốt ngày xoa mặt nữa, xoa đến chai cả da rồi!”
Chu Sĩ Khiêm nói: “Những nghi vấn còn lại đã được giải đáp, chính trị viên phân tích rồi. Lúc trước, chúng ta không nghĩ ra vì sao thi thể của Triệu Quan Nhất không có đầu và vân tay. Bây giờ, đáp án đã rõ ràng, bởi vì người bị giết căn bản không phải anh ta, và anh ta cũng chính là hung thủ. Anh ta cũng có một đôi giày giống như dấu chân ở hiện trường… Anh ta giá họa cho Vương Hồng Binh, sau đó lại giết người diệt khẩu.”
Lai Tấn Thăng: “Như vậy mới có vấn đề. Người bị giết ở tiểu khu Quan Trang là ai?”
“Đang điều tra.” Chu Sĩ Khiêm thở ra một hơi nặng nề: “Từ khi xảy ra án mạng đến giờ, toàn thành phố không có người mất tích, khu vực lân cận thì có nhưng tuổi tác, chiều cao, hình thể đều không khớp với thi thể bị phân xác.”
“Nói cách khác là vụ án này hiện đang không có tiến triển nào? Đi vào ngõ cụt rồi hả?” Vương Hồng Tiến lúc thì đút tay vào túi quần, lúc lại bắt chéo sau lưng, tâm trạng hơi nôn nóng bất an: “Anh Chu, anh phải khẩn trương lên!”
Chu Sĩ Khiêm hừ một tiếng, đứng lên đi ra ngoài.
“Anh đi đâu đấy?”
“Tôi phải đi khẩn trương!”
Sau khi xem video mà Chu Sĩ Khiêm đưa đến, Mạc Mạc lắc đầu: “Tôi không biết người này. Vì sao ông ta phải giết tôi?”
“Chó điên cắn người còn phải có lí do à? Sau này, cô không phải lo lắng nữa, hắn chết rồi.” Chu Sĩ Khiêm nhìn cô, đột nhiên nói nhỏ: “Trước khi chết, không ngờ hắn lại nói… Mình mới là hung thủ đâm cô.” Ông cười: “May mà cô nhìn thấy hung thủ thật sự là Triệu Quan Nhất, chúng tôi suýt bị hắn lừa.”
Mạc Mạc tỏ vẻ hết sức đau buồn, dường như trong lòng cô rất khó chịu nhưng chỉ nói lạnh nhạt: “Đột nhiên có người lạ muốn lấy mạng tôi, không thù không oán, đúng là kì lạ.”
Bỗng cô có một suy nghĩ: “Cảnh sát Chu! Tôi hiểu rồi, nhất định là chồng tôi… thuê đến!”
Chu Sĩ Khiêm kinh ngạc: “Ý cô là chồng cô thấy Hà Tài Quan liên tục thất bại, không nhịn được nữa nên mới đích thân hành động.”
“Ông đã nói cái lão tên…”
“Hà Tài Quan.”
“Đúng, cái lão Hà Tài Quan là tù nhân được tạm tha, mắc bệnh nan y, đằng nào cũng chết. Có lẽ chồng tôi đồng ý cho lão ta cái gì đó nên lão mới làm như vậy.”
“Theo những gì cô hiểu về chồng mình, anh ta có khả năng thuê sát thủ không?”
“Bình thường, khi nói đến những chuyện bất bình trong xã hội, chẳng hạn như ai đó bị ức hiếp, anh ta sẽ nói: Thuê người giết tên kia là xong, vừa an toàn vừa đảm bảo. Lẽ nào anh ta thật sự làm như vậy, áp dụng suy nghĩ đó với tôi, ngay cả con ruột của mình cũng không tha? Tôi hiểu rồi, chỉ khi ra tay với con bé mới không ai nghi ngờ anh ta là hung thủ. Hổ dữ không ăn thịt con, đây cũng là lí do A Trân có thể tai qua nạn khỏi.”
Tâm trạng Chu Sĩ Khiêm trở nên phức tạp. Ông im lặng một lát, cuối cùng gật đầu bày tỏ sự đồng tình với ý kiến của Mạc Mạc. Ông hỏi: “Vậy cô cho rằng bây giờ anh ta ở đâu?”
“Anh ta mang theo rất nhiều tiền mặt, còn nói cái gì mà phải làm lại từ đầu. Có thể anh ta trốn ở một nơi không ai tìm được, chẳng hạn như ra nước ngoài, có lẽ dùng giấy tờ giả hoặc vượt biên trái phép.”
“Có khả năng Triệu Quan Nhất quay về không?”
Mạc Mạc nhẹ nhàng lắc đầu: “Tôi cho rằng chồng tôi không thể quay về. Anh ta rất ít khi làm việc gì mà không chắc chắn. Nếu anh ta biết tôi còn sống thì cũng biết mình đã bị lộ, cho nên tôi nghĩ khả năng anh ta lại xuất hiện cực kì nhỏ.”
Nửa tháng sau, cảnh sát vẫn không có bất cứ tin tức nào liên quan tới Triệu Quan Nhất. Cả ngày, Chu Sĩ Khiêm không tới đội hình sự, Lưu Liễu không chịu nổi bèn gọi điện thoại hỏi ông ở đâu, ông nói đang phơi nắng trên bãi sông. Lưu Liễu hỏi vị trí cụ thể rồi vội vã đi tìm Chu Trọng Kiệt.
“Chán sống rồi! Chán sống rồi!” Lưu Liễu kêu lên với Chu Trọng Kiệt. Chu Trọng Kiệt đang rửa xe, cầm vòi nước xối hết bùn trên lốp xe. Nghe thấy Lưu Liễu kêu, Chu Trọng Kiệt ngừng tay, nhìn thấy cô thở hổn hển bước nhanh về phía mình. Chiếc áo sơ mi ngắn tay của cô ướt đẫm mồ hôi, trở thành nửa trong suốt dán vào ngực.
Chu Trọng Kiệt nuốt nước bọt, nói đùa: “Sếp à, chuyện gì khiến ngài tức giận thế?”
Lưu Liễu thấy ánh mắt Chu Trọng Kiệt quét qua quét lại trên ngực mình nên cúi đầu nhìn theo, sau đó cô lập tức kéo áo để không lộ ngực. Cô không có tâm tư cãi nhau với Chu Trọng Kiệt, hổn hển nói: “Trưởng phòng Chu chán sống rồi, đang chế tạo xác ướp!”
Chu Trọng Kiệt ném vòi nước xuống: “Nói rõ một chút, xác ướp cái gì?”
“Hôm nay có cảnh báo nhiệt độ ngoài trời cao, nóng chết người, thế mà bố anh đang phơi nắng trên bãi sông. Vừa rồi em gọi điện, nghe giọng ông già nói chuyện thều thào, anh mà không đi sợ là sẽ thành trẻ mồ côi đấy!” Lưu Liễu nói chưa xong đã nhảy lên xe: “Anh còn ngẩn ra đấy làm gì, có đi không?”
Chu Trọng Kiệt không sốt sắng như Lưu Liễu, anh chậm rãi ngồi vào xe: “Khả năng không cao, chắc chắn là trêu em thôi.”
Lúc hai người nhìn thấy Chu Sĩ Khiêm, ông đang ngồi dưới một cái lều vải bên bờ sông. Gió ở đây mang theo nóng nực và hơi ẩm khiến người ta có cảm giác như vừa mặc áo vừa tắm. Dưới sông rất náo nhiệt. Hàng năm, cứ đến thời điểm này có rất nhiều người nhảy xuống sông tránh nóng.
Chu Sĩ Khiêm nhận chai nước Lưu Liễu đưa cho, uống một ngụm rồi chỉ bờ sông phía dưới, nói: “Thế nào, phong cảnh được đấy chứ? Có thú vị hơn đi làm không?”
Trên bờ sông gần mặt nước có mấy chiếc ô tô, vài người phụ nữ đeo kính râm nằm dưới ô, ngậm ống hút uống nước ngọt, tạo một tư thế ra vẻ nhàn nhã tuyên bố địa vị của mình trong xã hội. Chu Sĩ Khiêm nghĩ tới đây lại tức giận.
“Chó má!” Chu Sĩ Khiêm ngẩng lên nhìn chiếc lều vải dựng bằng mấy cây tre của mình, lại liếc nhìn những chiếc ô sặc sỡ đó, không biết từ đâu sinh ra cảm giác ghen tị. Lưu Liễu cho rằng đó là lòng đố kị.
“Nhìn thấy không, người phụ nữ đeo kính râm đó cả ngày ảo tưởng làm minh tinh, chỉ cần nghe nói ở đâu có cuộc thi sắc đẹp là mò đến, giờ đang là bồ nhí của một đại gia lớn tuổi hơn cả cha cô ta. Chẳng nghề ngỗng gì cả. Thanh niên bây giờ không thích nghiên cứu, cũng không thích lao động, chỉ muốn làm thần tượng, minh tinh, muốn một đêm đổi đời, tư tưởng này không phải chó má thì là cái gì? Dục vọng luôn đi liền với cạm bẫy và phạm tội, cho nên cảnh sát sẽ không bao giờ thất nghiệp.”
Chu Trọng Kiệt nhìn trời, nói: “Căn cứ vào mô hình hành vi nhất quán của trưởng phòng Chu, tôi mạnh dạn đưa ra một phán đoán.”
Chu Sĩ Khiêm chọc một cái vào đùi Chu Trọng Kiệt: “Tôi có mô hình hành vi gì?”
“Hễ vụ án có tiến triển sẽ kêu ca than vãn, đưa ra một số đánh giá phiến diện về cuộc đời, xã hội, thậm chí về tình hình quốc tế!”
“Cái này gọi là phát biểu ý kiến, sao gọi là kêu ca than vãn được?” Chu Sĩ Khiêm lấy trong túi quần ra một mảnh giấy, chính là mảnh giấy ông bóc xuống từ trên cửa sổ phòng khách nhà Mạc Mạc, trên giấy có một chữ D và một kí tự tia chớp.
Lưu Liễu liếc nhìn: “Đây là cái gì thế ạ?”
Chu Sĩ Khiêm đáp: “Phát hiện trên cửa sổ trong nhà Mạc Mạc.”
“Hung thủ để lại ạ?”
“Không, là người bị hại để lại…”
Chu Trọng Kiệt ngồi xuống cát bên cạnh Chu Sĩ Khiêm, định ghé lại gần để xem, không ngờ mặt cát nóng rẫy khiến anh nhảy dựng lên, vừa phủi mông vừa kêu: “Bỏng chết tôi rồi, bỏng chết tôi rồi!”. Lúc này, anh mới phát hiện dưới mông bố anh lót một cái đệm đan bằng lá cao lương.
Chu Sĩ Khiêm chỉ bãi sông phía dưới, có mấy đứa trẻ dùng chân viết ba chữ cái A,O, E rất lớn trên mặt cát bằng phẳng.
“Đó là cái gì?” Chu Trọng Kiệt nhìn Lưu Liễu: “Từ này có nghĩa gì?”
Lưu Liễu lắc đầu, ấp úng nói: “Tiếng Anh của em tạm được, chắc chắn viết sai rồi.”
Chu Sĩ Khiêm gắt: “Tiếng Anh cái gì? Đó là bính âm A, O, E!”
Ông uống mấy ngụm nước rồi dốc gần nửa chai còn lại lên đầu, kéo áo phông lên lau mặt. Ông nhìn mảnh giấy trong tay: “Nếu bị mắc kẹt trên đảo hoang, người ta sẽ viết chữ SOS thật to trên mặt đất, như vậy máy bay trên trời có thể nhìn thấy.”
“Trưởng phòng Chu, ý chú là… Nhà Mạc Mạc giống như đảo hoang?”
Chu Sĩ Khiêm trừng mắt nhìn Lưu Liễu đang nghiêm túc suy nghĩ, ông chỉ tay sang bờ bên kia sông, có thể thấy một căn nhà container thấp thoáng phía sau cồn cát: “Căn nhà tôn đó chính là nơi phát hiện thi thể của Vương Hồng Binh.”
Chu Trọng Kiệt đứng hơi mỏi chân, cát lại quá nóng không dám đặt mông nên ngồi xổm ở bên cạnh, nhìn mảnh giấy, lại nhìn căn nhà tôn bên kia sông, không biết giữa hai thứ này có liên quan gì. Anh đang lau mồ hôi thì đột nhiên nhớ tới một việc: “Trưởng phòng Chu, nếu không phải Vương Hồng Binh tự tử thì tôi biết hung thủ đi vào nhà thế nào rồi.”
Chu Sĩ Khiêm nhìn anh với vẻ không tin, chờ anh nói tiếp. Chu Trọng Kiệt bèn kể lại chuyện mình cùng Lai Tấn Thăng đi ăn đồ nướng với họ hàng của ông ta, người họ hàng đó cũng làm nhà container, trong lúc thi công thì bị nhà đè. Hôm đó, Chu Sĩ Khiêm đang ở nhà Lan Hoa, vợ cũ của Hà Tài Quan.
Chu Sĩ Khiêm nghe xong thì nói: “Nhà container… hiểu rồi!” Ông cười: “Hai đứa đi chuyến này không uổng công, cái này gọi là vô tình cắm liễu liễu lại xanh!”
Ba người lập tức lái xe đến căn nhà container đã han gỉ loang lổ đó. Trên xe vừa khéo có hai cái kích, Chu Trọng Kiệt tìm được một mảnh tôn có thể dùng để đào đất.
Chu Sĩ Khiêm xác định vị trí đặt kích rồi đào một hố nhỏ sát chân tường nhà, để lộ ra thanh thép chữ V phía dưới, lót một tấm gỗ dưới hố rồi đặt kích lên đó. Sau khi đặt xong kích còn lại, ông để một mình Chu Trọng Kiệt thao tác xem có thể nâng căn nhà lên một khoảng đủ cho một người chui vào hay không.
Chu Trọng Kiệt lần lượt nâng hai cái kích, không lâu sau, một bên nhà container đã được nâng lên 30 xentimét.
“Được rồi.” Chu Sĩ Khiêm thở phào một hơi dài rồi cúi xuống sát đất để xem xét. Mặc dù khe hở hơi nhỏ nhưng vẫn có thể chui vào.
Xem ra nhà tôn đã bị bỏ hẳn. Cửa cũng không khóa. Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu vào nhà theo lối cửa chính. Hai người vừa bước vào thì bị thứ mùi tanh hôi tạt vào mặt. Không ngờ nơi này đã trở thành nhà vệ sinh công cộng, khắp nơi là toàn phân là phân. Chu Sĩ Khiêm đang lau tay, rõ ràng vừa vớ phải phân. Ông tức giận nói: “Trúng thưởng rồi, trúng thưởng rồi…”
Ông đi ra khỏi phòng, tìm một chỗ cát mịn cắm tay xuống xoa xoa. Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu nhìn ông rồi cười ha hả, quên mất mình đang ở trong “nhà ma”.
Chu Sĩ Khiêm đứng lên, phủi hết cát dính trên tay, nghe thấy Chu Trọng Kiệt nói: “Trong kẽ móng tay vẫn còn…”
Chu Sĩ Khiêm nhìn lại, trong kẽ móng tay ông quả nhiên toàn thứ đen sì sì, thậm chí một số chỗ còn thấy rõ thứ dính dính. Ông vô thức đưa tay lên định ngửi để xác nhận nhưng đang giơ lên thì quyết đoán từ bỏ.
Chu Sĩ Khiêm và Lưu Liễu nhìn Chu Sĩ Khiêm, Chu Trọng Kiệt đứng bên cạnh ghé sát vào tai Lưu Liễu, giải thích: “Bởi vì trưởng phòng Chu cảm thấy dù có phải phân hay không cũng phải rửa sạch. Nếu là phân thật thì ngoài việc phải ngửi thấy mùi sẽ chẳng có thu hoạch nào khác.”
Lưu Liễu lập tức tránh ra. Trong nhà, khắp nơi là phân nhưng không làm cô cảm thấy buồn nôn bằng câu này của Chu Trọng Kiệt.
Chu Sĩ Khiêm hết sức khó chịu đi xuống sông rửa tay. Người bơi dưới sông đông hơn hẳn, phần lớn tụ tập ở gần bờ bên kia. Người phụ nữ phơi nắng lúc nãy đã xuống nước, vị trí cách xa đám người, gần phía bên này hơn. Cô ta mặc áo phao màu hồng, đang bị một người đàn ông ôm lấy từ phía trước. Hai tay cô ta ôm cổ người đàn ông nên nhìn cao hơn một chút. Cô ta nhắm mắt lại, cắn răng nhếch miệng như đang kìm nén nỗi đau, cùng với động tác của người đàn ông chìm nổi ở dưới nước.
Chu Trọng Kiệt lấy ống nhòm trên xe ra xem đôi nam nữ.
“Ôi… Trưởng phòng Chu nói chỉ có chuẩn.”
Lưu Liễu vội vàng giật lấy ống nhòm trong tay Chu Trọng Kiệt, vừa nhìn đã đỏ bừng mặt.
Chu Trọng Kiệt nói nhỏ: “Thế nào?”
Lưu Liễu há to miệng. Qua ống nhòm, cô nhìn thấy áo bơi của người phụ nữ đã tuột xuống mà cô ta vẫn mặc kệ.
“Nhảm nhí!” Lưu Liễu trả lại ống nhòm cho Chu Trọng Kiệt: “Có cái gì hay ho mà xem! Các anh vẫn thích xem phim hành động Nhật Bản hơn đấy thôi!”
“Xem bóng đá trên tivi và xem tại sân vận động có gì khác nhau? Đáp án là xem tại sân vận động có cảm giác thật hơn.”
Chu Sĩ Khiêm quay về, thấy hai người chuyện trò vui vẻ, tưởng vẫn đang cười mình. Hiển nhiên ông không hề chú ý tới đôi nam nữ dưới sông.
“Đi, buổi tối chú nấu cơm cho hai đứa. Lâu lắm rồi không làm mì cán.” Chu Sĩ Khiêm đi về phía xe nhưng phát hiện hai người không đi theo, bèn hỏi: “Làm sao thế?”
Chu Trọng Kiệt đáp: “Trưa con ăn no rồi, buổi tối không ăn nữa.”
Lưu Liễu nhăn mặt, nói: “Trưởng phòng Chu, tay chú mà cán mì thì thôi ạ. Trưa cháu cũng ăn no lắm rồi, buổi tối không ăn nữa đâu.”
Chu Sĩ Khiêm bảo hai người hạ kích xuống rồi mang lên xe. Vừa nổ máy, Chu Trọng Kiệt đã bước nhanh tới, bám cửa xe nói: “Bố còn chưa nói chuyện mảnh giấy đó.”
Chu Sĩ Khiêm chỉ chỉ lên trên, cười thần bí rồi lái xe đi.