Chu Sĩ Khiêm điều tra ở công ty khai thác cát Đông Thành cả một buổi chiều nhưng không có thu hoạch. Dù là đồng nghiệp làm cùng bộ phận với Triệu Quan Nhất cũng biết rất ít về cuộc sống thường ngày của anh ta. Họ không có chút ấn tượng nào với hoạt động ngoài giờ làm việc của Triệu Quan Nhất.
“Anh ấy phụ trách bộ phận điều hành sản xuất của chúng tôi. Mặc dù là lãnh đạo nhưng anh ấy không bao giờ tỏ ra kiêu ngạo, lúc nào cũng rất khách sáo, lễ phép với mọi người, hòa đồng với đồng nghiệp. Chúng tôi đều có ấn tượng tốt về anh ấy.” Một người trong công ty quen biết Triệu Quan Nhất nói: “Nhưng chúng tôi đều không biết anh ấy vay mượn đồng nghiệp nhiều tiền, càng không ngờ anh ấy lại biển thủ công quỹ của công ty.”
Người bảo vệ già của công ty nói: “Tôi không tin cậu ta vay tiền không trả. Tôi cũng không tin cậu ta lại thụt két, càng không tin người tốt như vậy lại bị sát hại một cách tàn nhẫn.”
Ông ta nói thêm: “Hàng ngày, công ty có bao nhiêu người ra vào mà chỉ mỗi cậu ta lần nào đi qua cũng chào tôi. Thanh niên tốt mà sao khổ như vậy chứ!”
“Trước khi chết, hắn còn làm chuyện xấu, vay của tôi mấy chục ngàn thì làm thế nào? Các ông có giải quyết được không? Tôi không biết hắn, chúng tôi đều không biết hắn. Hắn chết đi càng tốt. Người này tên là Trịnh Kỳ Nhân, nghe nói bình thường rất thân với Triệu Quan Nhất.”
Khi biết mục đích đến đây của Chu Sĩ Khiêm, Trịnh Kỳ Nhân cực kì tức giận: “Nể tình hắn là sếp của tôi, tôi mới tin tưởng hắn, ngay cả giấy vay nợ cũng không bắt hắn viết. Giờ tự dưng hắn lăn ra chết, tiền của tôi làm thế nào! Cảnh sát các ông phải giải quyết cho tôi!”
Chu Sĩ Khiêm cho Trịnh Kỳ Nhân xem bức ảnh đó, hỏi anh ta có ấn tượng gì với sự kiện trong ảnh hay không, có biết người quay lưng lại ống kính không. Trịnh Kỳ Nhân lắc đầu: “Tôi biết hắn là người có tiền nhưng chưa từng mời ai đi ăn. Chúng tôi cũng chưa bao giờ mời hắn. Ai bảo người ta là sếp chứ. Những người chơi với hắn đa số không trong công ty này.”
Bên ngoài công ty chính là công trường hút cát. Những cồn cát kéo dài dọc theo dòng sông đến mười mấy dặm. Chu Sĩ Khiêm ngồi trên đống cát bên sông, dưới sông có mấy chiếc thuyền nhỏ hút cát. Nhìn sang bên kia sông, xa xa có những cồn cát và đống đá cuội giống như những ngôi mộ lớn. Mặt trời đã bị những cồn cát san sát kéo dài che khuất, khoảng tối nhanh chóng lan xa, cả dòng sông bỗng chốc không còn rực rỡ mà bị bao trùm trong bóng tối. Một số loài côn trùng bắt đầu kêu râm ran trong bãi cỏ.
Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu không cam lòng nên tiếp tục đi điều tra. Công trường bên kia có mấy ngôi nhà bằng tôn trông giống thùng container, bên trong có ánh sáng hắt ra, nhất định là có người.
Chu Sĩ Khiêm đang lơ mơ như người mất hồn, bỗng nghe thấy có tiếng bước chân giẫm trên cát từ xa đi tới. Ông quay đầu lại. Thì ra là Trịnh Kỳ Nhân.
“Tôi đi làm về qua đây, thấy xe của các ngài đỗ ở đây nên đến xem sao.” Trịnh Kỳ Nhân vừa nói vừa đi tới bên cạnh Chu Sĩ Khiêm rồi ngồi xuống cát.
“Cảnh sát Chu, có một chuyện tôi không biết có nên nói hay không?” Trịnh Kỳ Nhân do dự nhưng không hề có ý định hỏi ý kiến của Chu Sĩ Khiêm, đây chỉ là một câu dạo đầu. Anh ta nói tiếp: “Nghĩa tử là nghĩa tận. Anh ta mất rồi. Thực ra, tôi không muốn nói những chuyện không tốt về anh ta.”
Chu Sĩ Khiêm nhìn Trịnh Kỳ Nhân, chờ anh ta nói hết.
“Triệu Quan Nhất là một người có chút vấn đề về tác phong.” Trịnh Kỳ Nhân chép miệng: “Kì thực, khi người ta có tiền, việc có tình nhân không phải chuyện to tát.”
“Ý anh là Triệu Quan Nhất ngoại tình?”
“Vâng. Anh ta có một tình nhân. Mọi người đều nói như vậy. Người phụ nữ đó từng là nhân viên trong công ty chúng tôi, rất đẹp, rất giàu. Nghe nói cô ta từng đi tìm bà xã anh ấy.”
“Tình nhân ép vợ bỏ chồng à?”
“Để bà xã anh ấy đồng ý li hôn, cô tình nhân đã đưa ra điều kiện rất hào phóng. Triệu Quan Nhất không những tay trắng ra đi mà người phụ nữ này sẽ cho bà xã anh ấy mấy triệu. Khi ấy, việc này khiến cả công ty xôn xao, tin đồn này lan truyền rất rộng. Sau đó, người phụ nữ kia nghỉ việc rồi đi nơi khác.”
“Chuyện này xảy ra khi nào?”
“Hai, ba năm rồi. Sau đó, chúng tôi không nghe nói Triệu Quan Nhất ngoại tình với ai nữa. Có lẽ việc này không hữu ích với cảnh sát. Nếu ngài đi chứng thực thì nhất định không được nói là tôi kể. Tôi không muốn mang tiếng nói xấu sau lưng người khác.” Trịnh Kỳ Nhân đứng lên định đi.
“Anh biết nhiều về người phụ nữ đó không? Chẳng hạn như họ tên, nơi ở.”
“Tên thì tôi quên rồi, nhưng ngài có thể đến phòng hành chính của công ty để hỏi. Trước kia, cô ta làm việc ở đó.”
Chu Sĩ Khiêm không kịp đợi Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt đã lập tức trở lại công ty khai thác cát Đông Thành. Ông bảo vệ thấy ông quay lại nên chỉ chỉ tòa nhà làm việc, nói: “Ngài thấy không, đèn tắt cả rồi. Đã hết giờ làm việc, không còn ai nữa đâu.”
Chu Sĩ Khiêm nhìn. Tòa nhà cao bảy, tám tầng, chỉ có ba, bốn ô cửa sổ còn sáng đèn.
Ông già đi vào phòng trực ban rồi quay đầu lại, vẫy tay với Chu Sĩ Khiêm, ra hiệu cho ông đi vào. Ông già lấy trong ngăn kéo ra một tờ danh sách số điện thoại rồi đặt lên bàn: “Tự xem đi. Mắt tôi kém rồi, khó đọc chữ. Đừng gọi số nội bộ, đó là số của phòng làm việc, mọi người về hết rồi. Gọi số di động ấy. Dùng điện thoại bàn mà gọi.”
Chu Sĩ Khiêm hiểu ý ông già. Có một số người nhìn thấy số điện thoại lạ sẽ không nghe máy, đặc biệt là ngoài giờ làm việc. Ông gọi điện cho trưởng phòng hành chính, đối phương bảo ông chờ ở phòng trực ban một lát, sẽ cho người tới ngay. Hiển nhiên đối phương không quá tin tưởng ông là cảnh sát.
Đợi khoảng 10 phút, một người phụ nữ tầm 50 tuổi đi đến. “Trưởng phòng chúng tôi bảo tôi xuống đây gặp… cảnh sát. Đã muộn thế này rồi, có chuyện quan trọng gì không thể đợi đến ngày mai sao?” Mùi nước hoa trên người bà ta lập tức lan khắp gian phòng trực ban nhỏ.
Chu Sĩ Khiêm đứng lên, cho bà ta xem thẻ cảnh sát của mình.
“A, đúng là cảnh sát thật. Đi, chúng ta lên văn phòng nói chuyện. Trưởng phòng của tôi dặn tôi lập tức xuống gặp ngài, còn nói ngài có chuyện cực kì quan trọng.” Người phụ nữ cười, lộ ra hàm răng, răng thoạt nhìn rất dài và không đều nhau.
Tuổi này bị tụt lợi là bình thường. Dáng người bà ta cao ráo, đôi lông mày dài nhỏ, môi tô son đỏ tươi. Bà ta đi trước, cố ý lắc mông hết bên nọ đến bên kia.
“Cảnh sát các ngài vất vả thật, muộn thế này rồi mà còn chưa được nghỉ, đúng là không dễ dàng gì.” Người phụ nữ nói: “Đúng rồi, cảnh sát Chu, tôi tên là Lưu Dương Hòa.” Bà ta quay lại nhìn một cái, Chu Sĩ Khiêm chỉ khẽ gật đầu, không trả lời.
“Xem ra chúng ta cũng tầm tuổi nhau, ngài sắp về hưu rồi chứ? Như tôi đây cũng sắp rồi mà vẫn phải bận bịu. Ông xã tôi cũng thế, suốt ngày đi công tác, mấy ngày nay lại ra nước ngoài, tháng sau mới về được, đúng là chán chết.” Người phụ nữ cứ tự nói chuyện.
Tiếng giày cao gót của Lưu Dương Hòa vang vọng trong tòa nhà im ắng.
Đi lên được mấy tầng, đột nhiên bà ta dừng lại, than vãn: “Ôi mẹ ơi, sáu tầng liền, mệt chết đi được.” Bà ta che ngực khom lưng, xem ra có vẻ khá mệt, nhưng tư thế ấy lại thành ra chổng mông lên. Chu Sĩ Khiêm bước sang bên phải mới không đụng vào bà ta. Người phụ nữ này khiến Chu Sĩ Khiêm cảm thấy mất tự nhiên, ông gọi điện thoại cho Lưu Liễu: “Lập tức đến tòa nhà văn phòng của công ty khai thác cát Đông Thành, lên tầng sáu.”
Người phụ nữ hơi không vui nhưng không nói gì mà đi nhanh hơn, đột nhiên khôi phục thể lực như thể vừa uống thuốc.
Đến văn phòng, sau khi nghe Chu Sĩ Khiêm nói sơ qua mục đích, người phụ nữ cười cười.
“Tìm tôi là đúng rồi. Sếp lớn sếp nhỏ trong công ty có chuyện lùm xùm gì tôi đều biết hết. Triệu Quan Nhất giám đốc bộ phận sản xuất chứ gì? Đúng là cô tình nhân của cậu ta làm việc ở công ty này, còn ngồi cùng phòng với tôi. Hồi đó, cô ta ngồi ở chỗ này.” Lưu Dương Hòa đi tới một vị trí gần cửa sổ rồi gõ gõ bàn: “Cô ta không phải người đứng đắn, hôm nay cặp với người này, ngày mai cặp với người khác.
“Cô ấy tên là gì? Nhà ở đâu?”
“Đã mấy năm rồi, ai biết có chuyển chỗ ở không.” Lưu Dương Hòa chậm rãi khởi động máy tính. “Tôi đã dùng cái máy tính này mấy năm rồi. Máy cũng giống như người, cũ quá là không dùng được nữa, có sốt ruột đến mấy cũng chịu.”
Nghe bà ta nói ẩn ý, Chu Sĩ Khiêm ra vẻ không nghe thấy. Nhưng vừa mới nghĩ mình râu ria xồm xoàm, chẳng mấy chốc sẽ phải về vườn, vậy mà còn bị một người phụ nữ trêu chọc, ông cảm thấy dở khóc dở cười. Ông nghĩ, nếu người phụ nữ này đột nhiên cắn ngược lại mình, kêu lên bị một lão cảnh sát già sàm sỡ thì có khi nhảy xuống Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch oan khuất, cả cuộc đời bạch của mình sẽ bị hủy hoại trong phút chốc mất.
Trong lúc bầu không khí đang khó xử, bỗng có tiếng bước chân hỗn loạn vang lên trên hành lang, càng ngày càng gần.
Chu Sĩ Khiêm thở phào, thần kinh đang căng cứng của ông lập tức chùng xuống. Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu đến rồi.
“A, có cứu viện!” Lưu Dương Hòa quay đầu lại, nhìn thoáng qua Chu Sĩ Khiêm. Nụ cười này rõ ràng có ý chế nhạo.
“Chị nghĩ sao?”
“Tôi cứ tưởng cảnh sát Chu học Gia Cát Lượng dùng không thành kế chứ?”
“Không cần, tôi có cái này rồi.” Chu Sĩ Khiêm vén áo lên, để lộ ra khẩu súng ngắn.
“Ôi trời, súng thật kìa! Chẳng biết súng của ngài có dùng được hay không nữa!” Mắt Lưu Dương Hòa lóe sáng, dáng vẻ õng ẹo, giọng nói cũng trở nên lẳng lơ. Lúc nói câu này, bà ta nhấn mạnh từ “súng” và “dùng”. Đây rõ ràng là trêu chọc ác ý, trong lời nói có ý giễu cợt rõ ràng, như thể đang nói hàng dâng lên đến tận miệng mà không ăn, nhất định “khẩu súng” kia không dùng được nữa nên mới vậy.
Từ xa, Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt đã nghe thấy tiếng nói chuyện của phụ nữ. Lên đến tầng sáu, hai người thấy chỉ có một phòng sáng đèn, còn cửa mở nên bước nhanh tới. Đến cửa phòng, hai người nhìn thấy ngay Chu Sĩ Khiêm đang ngồi nghiêm chỉnh như gặp đại địch, vội vội vàng vàng vẫy tay với mình nên đi thẳng vào.
“Trưởng phòng Chu.” Lưu Liễu liếc nhìn người phụ nữ, lại thoáng nhìn Chu Sĩ Khiêm, cảm thấy bầu không khí hơi có vấn đề. Chu Sĩ Khiêm chỉ chỉ chiếc ghế bên cạnh, ra hiệu cho Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt ngồi xuống.
“Xong rồi.” Lưu Dương Hòa vừa nói xong, máy in vang lên tiếng lạch xạch: “Cảnh sát Chu, thông tin đều ở trong bảng này…”
Bà ta đứng dậy, đưa tờ giấy cho Chu Sĩ Khiêm rồi đứng khoanh tay, tỏ ý tiễn khách.
Chu Sĩ Khiêm nhìn qua, họ tên địa chỉ đều rất đầy đủ. Ông lấy bức ảnh ra, đưa cho người phụ nữ xem. “Chị biết đây là đâu không?”
“Không biết.” Lưu Dương Hòa không còn dáng vẻ õng ẹo như lúc nãy, chẳng thèm nhìn đã trả lời rất dứt khoát.
Chu Sĩ Khiêm nói cảm ơn rồi đứng dậy đi về.
Ra khỏi công ty khai thác cát Đông Thành, ba người tìm chỗ ăn cơm. Thấy Chu Sĩ Khiêm không nói gì, có vẻ tâm trạng đang rất không tốt, Lưu Liễu rụt rè nói: “Trưởng phòng Chu, bọn cháu đã đi hỏi thăm nhưng không có thu hoạch gì cả. Tình hình bên kia thì rất đặc biệt, có nhiều nhà tôn kiểu đó cho người ở.”
Chu Sĩ Khiêm mải ăn cơm, chỉ “ờ” một tiếng.
“Cháu đã hỏi rồi. Loại nhà đó rất rẻ. Giá nhà bây giờ đắt quá, mua một căn nhà container như vậy cũng tạm ổn, có thể di chuyển. Ở chỗ này chán rồi thì thuê cần cẩu và xe tải chuyển nhà đi chỗ khác. Cũng hay đấy.”
“Cái loại nhà đó hả? Thế sau này chồng mua một cái như thế cho em làm nhà cưới, em đồng ý không?”
“Tránh ra, em không nói chuyện với anh!”
Chu Trọng Kiệt tiếp tục phá đám: “Ai mà ở được loại nhà đó? Sau này sinh đẻ, con cái đi học thế nào?”
Chu Sĩ Khiêm nghe hai người cãi nhau cũng mặc kệ, tự gắp thức ăn và cơm, đến khi ăn hết mới đẩy bát ra, nói: “Vừa rồi, nếu cô cậu không đến thì có khi người phụ nữ đó nói suốt đêm mất. Cái kiểu lề mề đó thật khó chịu.”
Lưu Liễu đáp: “Đúng vậy, trưởng phòng Chu. Lúc nghe điện thoại cháu đã thấy giọng chú có vẻ không ổn. Chú chưa bao giờ căng thẳng như vậy. Cháu còn tưởng chú gặp nguy hiểm nên bọn cháu mới vội vàng đến đó ngay. Thì ra là vậy.”
“Căn cứ vào con mắt chuyên nghiệp của tôi, người phụ nữ đó nhất định có vấn đề. Bà ta lại còn gõ chữ bằng một tay, tôi nhìn mà suýt thì nổi điên.” Chu Trọng Kiệt trút hết canh và thức ăn trong đĩa vào bát mình, khuấy đều, bưng bát lên vừa và vừa húp soàn soạt rồi nói tiếp: “Trời ạ, đến tuổi đó rồi còn tô son đánh phấn, mùi nước hoa đó… Nhưng nói đi cũng phải nói lại…” Chu Trọng Kiệt cau mày, nghiêm trang nhìn Chu Sĩ Khiêm, thay đổi giọng điệu rồi nói nhỏ: “Bố này, có phải bà già đó muốn… quyến rũ bố không?”
Suýt nữa thì Lưu Liễu phun hết cơm ra. Cô ho sặc sụa.
Chu Sĩ Khiêm hết nhìn trái lại nhìn phải rồi nói nhỏ: “Chưa thực hiện được. Nhưng lúc nãy đúng là nguy hiểm, nguy cơ tứ phía, cạm bẫy khắp nơi, sát cơ trùng trùng. Hai đứa xem, sao bây giờ người ta lại có thể trắng trợn như vậy chứ!”
Lưu Liễu cười: “Trưởng phòng Chu, chú ăn muối còn nhiều hơn bọn cháu ăn cơm, chú nói chưa từng thấy mấy trò trẻ con ấy thì cháu không tin đâu. Bây giờ, chuyện kì quái hơn chuyện này nhiều lắm, đâu đâu cũng có.”
“Mày nói chú lạc hậu rồi à? Từ bé đến giờ, chú chưa từng gặp người như vậy. Chú mới chỉ thấy loại người này trong tạp chí, tiểu thuyết, còn trong cuộc sống thực thì chưa từng. Thời chú còn trẻ, nếu cô gái nào như vậy thì chắc chắn không gả cho ai được, bị gọi là bại hoại gia phong.”
“Bây giờ còn ai quan tâm đến gia phong với không gia phong nữa, tất cả đều xem tiền hết.” Chu Trọng Kiệt nói.
“Chỉ cần có tiền thì cái gì cũng mua được, ngay cả nhân phẩm.” Dường như Lưu Liễu có rất nhiều ấm ức trong lòng, đã nói ra là không thu lại được nữa.
“Nhân phẩm mà cũng có thể mua được sao?” Chu Sĩ Khiêm cảm thấy mình đúng là lạc hậu thật rồi.
“Đương nhiên ạ. Bây giờ, Internet phát triển lắm, thuê mấy chục ngàn âm binh đăng bài, dùng mọi kĩ xảo khen ngợi, thế là người xấu cũng biến thành người tốt. Ngược lại, người tốt cũng có thể biến thành người xấu. Ai thèm xác nhận những thông tin ấy là thật hay giả. Hơn nữa, người hóng chỉ lo chuyện không đủ lớn chứ chẳng ai rảnh đến mức đi phân biệt thị phi.”
“Người tốt cũng có thể biến thành người xấu ư?”
“Vâng ạ. Chẳng hạn như cháu có tiền, cháu không thích Chu Trọng Kiệt. Tất nhiên anh ấy là người tốt, nhưng cháu thuê một đám người bôi nhọ anh ấy, nói xấu đủ kiểu, khiến anh ấy hết đường chối cãi. Chỉ cần mấy tiếng đồng hồ là danh tiếng của anh ấy trở nên thối um.”
“Pháp luật đâu?” Chu Sĩ Khiêm nói: “Xúc phạm người khác một cách trắng trợn là phạm tội!”
“Ôi, trưởng phòng Chu của cháu ơi, nếu cháu nói với người khác là chú suốt ngày khạc nhổ lung tung, mặc dù cháu nói không đúng sự thật nhưng có bị coi là vi phạm pháp luật không? Đám âm binh cũng không bị thiểu năng, chỉ cần làm người ta ghét anh ấy là đủ, bọn họ sẽ không làm việc phạm pháp đâu. Xem ra, chú không hay lướt web, những chuyện này rất phổ biến trên Internet.”
“Đúng là chú chưa bao giờ xem, phải tranh thủ học mới được.”
“Cái này có gì mà phải học. Những chuyện cãi qua cãi lại trên mạng đều là chó cắn chó. Gặp phải hai bên ngang sức ngang tài như đánh trận, mỗi bên thuê một đám người rồi bày trận, cắn xé lẫn nhau mà thôi. Chán lắm!” Chu Trọng Kiệt nói.
Ba người đang trò chuyện thì điện thoại của Chu Sĩ Khiêm đổ chuông. Người gọi đến là Mạc Mạc.
“Có chuyện này tôi không biết có liên quan gì đến vụ án không nhưng tôi cảm thấy cần phải nói với ngài.” Giọng nói của Mạc Mạc hơi do dự.
“Có liên quan hay không cứ giao cho cảnh sát là được. Chuyện gì, cô nói đi.”
“Hôm nay, ngài nói cái chết của chồng tôi có thể liên quan đến chuyện tình cảm… Đây là chuyện của mấy năm trước… Bọn họ đã cắt đứt quan hệ từ lâu rồi… Liệu có liên quan đến cô ta không?”
“Cô ta tên là gì? Chuyện là thế nào?”
“Tôi không nhớ nữa. Cô ta tên là Tôn gì đó, từng làm cùng công ty với chồng tôi nhưng khác bộ phận. Chuyện của hai người bị tôi phát hiện. Tôi đến công ty tìm người phụ nữ đó cãi nhau một trận. Sau đó, cô ta từ chức. Chồng tôi và cô ta cũng cắt đứt quan hệ. Chuyện chỉ có vậy thôi.”
“Họ Tôn.” Chu Sĩ Khiêm mở tờ giấy Lưu Dương Hòa đưa cho mình ra: “Tôn Tiểu Sảnh?”
“Đúng đúng đúng! Ngài biết chuyện này rồi à?”
“Tôi đang xác minh. Cô cho rằng Tôn Tiểu Sảnh giết người sao? Nhất là sau một thời gian dài như vậy?”
“Ai mà biết có phải hai người đó đã chấm dứt thật hay không. Nếu thật thì chuyện ở tiểu khu Quan Trang là thế nào?”
“Cô biết nhiều về Tôn Tiểu Sảnh không? Cô cho rằng cô ta giết người sao?” Chu Sĩ Khiêm nói thật nhỏ. Ông không muốn những người xung quanh nghe thấy.
“Cảnh sát Chu, trước khi bị sát hại, chồng tôi không có bất cứ dấu hiệu nào. Anh ấy vẫn rất lạc quan. Sau khi xảy ra chuyện, không những tất cả tiền tiết kiệm của anh ấy đều biến mất mà họ còn nói anh ấy ôm một khoản tiền lớn của công ty, hơn nữa còn vay đồng nghiệp. Chẳng lẽ đây không phải dấu hiệu muốn bỏ đi cùng ả đó sao?” Mạc Mạc trở nên kích động, cô nói một tràng dài.
“Cô Mạc, chúng tôi sẽ điều tra chuyện này. Nếu nhớ ra cái gì, cô hãy cho chúng tôi biết nhé?”
Chu Sĩ Khiêm gác điện thoại rồi lẩm bẩm: “Thế mà không nói sớm, làm tôi mất bao nhiêu công sức.”
“Chúng ta đang tiếp cận chân tướng đúng không ạ?” Chu Trọng Kiệt nói.
“Hi vọng là vậy.” Chu Sĩ Khiêm tính tiền, đứng dậy chuẩn bị đi.
“Trưởng phòng Chu, không về nhà ạ?” Lưu Liễu nhìn dáng vẻ này của ông là biết chắc chắn chưa xong việc.
“Về nhà ấy hả? Cơm ăn rồi, tiền cơm tôi cũng trả rồi, về nhà sớm làm gì?”
“Thế… chúng ta đi đâu ạ?”
“Đi tìm chân tướng.” Chu Sĩ Khiêm đáp.
Ra khỏi quán cơm, đèn đường đều đã sáng. Gió đêm dịu dàng như quả bóng bay va nhẹ vào mặt người. Mùi thơm của các loài hoa thoang thoảng trong không khí làm người ta cảm thấy lười nhác, không thể phấn chấn. Chẳng mấy chốc, thời tiết sẽ bước vào mùa nóng. Chu Sĩ Khiêm cởi áo da ra, có lẽ ngày mai không cần phải mặc nó nữa.