Chu Sĩ Khiêm tìm đọc toàn bộ hồ sơ điều tra hiện có về vụ án này nhưng vẫn không có manh mối gì. Ông nghe thấy Vương Hồng Tiến đang nói to trên hành lang: “Đám người Trì Tác Xương này nhất định đã thông cung với nhau. Phải tăng cường độ thẩm vấn, tôi không tin không cạy được miệng chúng nó!”
“Hai đứa thấy thế nào?” Chu Sĩ Khiêm ngẩng lên, nhìn thoáng qua Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt đang sắp xếp tài liệu, không đợi hai người trả lời đã nói tiếp: “Vương Hồng Tiến đã đến bước đường cùng, chạm đến điểm tới hạn nổi điên rồi.”
Chu Sĩ Khiêm dừng lại một chút, đôi mày giãn ra: “Tôi cũng sắp điên rồi.”
“Trưởng phòng Chu, vụ án này luôn khiến tôi có cảm giác như bị lạc đường, đi mãi mới thấy đó là ngõ cụt, vừa quay lại nhìn thấy có một lối khác nhưng.”
“Nhưng chưa vui vẻ được lâu thì lối mới lại dẫn đến một ngõ cụt khác!” Chu Sĩ Khiêm nói.
“Chú không cảm thấy chuyện này kì quặc ạ? Giống như bóc lá bắp cải ấy, hết lớp này đến lớp nọ.” Lưu Liễu bỏ túi hồ sơ trên tay xuống rồi chống cằm, ánh mắt trống rỗng nhìn cửa sổ. Cô nhìn thấy một con ruồi cố gắng bay ra ngoài, không ngừng đâm đầu vào cửa kính.
Chu Sĩ Khiêm nhớ tới tiếng hét như phát điên của Trì Tác Xương: Chúng ta trúng kế rồi! Đây là một cái bẫy! Là bẫy!
“Tiểu Lưu, mày có hay mua quần áo không?”
“Ơ? Sao đột nhiên chú lại hỏi chuyện này?” Lưu Liễu ngơ ngác, cảm thấy không thể hiểu nổi câu hỏi bất chợt này của Chu Sĩ Khiêm: “Một năm mua hai, ba cái thôi ạ.”
Lưu Liễu nhìn Chu Sĩ Khiêm, không biết ông đang nghĩ đến chuyện gì.
“Khi nó còn bé…” Chu Sĩ Khiêm chỉ chỉ Chu Trọng Kiệt, nói: “Chú mua quần áo cho nó, chọn đi chọn lại, xem cái này lại cảm thấy cái kia đẹp hơn, cầm cái kia lên lại thấy vẫn không bằng cái khác. Mày đoán xem, cuối cùng chú mua cái nào? Thông thường, người ta sẽ mua cái mà mình đã ưng ngay từ đầu.”
Chu Trọng Kiệt cười hì hì, nói: “Trưởng phòng Chu, ngài định nói gì vậy? Tôi biết ngài tốt với tôi, tôi vẫn ghi tạc trong lòng. Chẳng lẽ quần áo ngài mua cho tôi hồi bé có liên quan đến vụ án hôm nay à?”
“Làm sao? Hai đứa đều nghĩ ta lẩm cẩm rồi hả?”
“Đâu có! Chúng tôi tài mọn học ít, chuyện ngài nói cao thâm quá trình độ của chúng tôi nên chúng tôi chưa thể lĩnh hội ngay được.” Chu Trọng Kiệt bắt đầu nói huyên thuyên.
“Tiểu Lưu, hôm 28, lúc mày đến hiện trường, chú đã hỏi quan điểm của mày về tính chất vụ án, mày còn nhớ khi đó mày nói thế nào không?”
“Đương nhiên nhớ ạ. Suy nghĩ đầu tiên của cháu chính là giết người vì tình. Nạn nhân có nhà có gia đình nhưng lại thuê phòng ở một nơi hang cùng ngõ hẻm, không qua đêm ở đó, không phải chỗ để hẹn hò mới là lạ.”
“Trưởng phòng Chu, khi đó tôi cũng cho rằng như vậy nhưng ngài không hỏi tôi.” Chu Trọng Kiệt nói.
“Lắm miệng, không có quy củ gì cả!” Chu Sĩ Khiêm vớ được một chiếc bút chì trên bàn ném về phía Chu Trọng Kiệt nhưng anh bắt được, cắm lại vào ống đựng bút, sau đó anh nhếch miệng một cái rồi không nói nữa.
Chu Sĩ Khiêm thở dài: “Khi đó, chúng ta đều cho rằng vụ này có liên quan đến chuyện tình cảm. Nhưng ngay sau đó lại chạy ra một gã Lâm Bảo Sâm, rồi thêm Trì Tác Xương, lại còn là một nhóm bốn tên, bọn chúng có động cơ gây án nhất. Hơn nữa, lời khai tưởng như như giấu đầu hở đuôi của bọn chúng khiến ta buộc phải lần theo. Nhưng sau đó, ta lại phát hiện mỗi người bọn chúng đều không có thời gian gây án. Nếu các đối tượng tình nghi đều không phải hung thủ, vậy nghĩa là gì?”
“Nghĩa là hung thủ là người khác!” Không biết Vương Hồng Tiến vào từ bao giờ, đang đứng dựa vào cửa, khoanh tay nghe ba người nói chuyện.
“Đội trưởng Vương, ngài nói đúng quá đi mất! Lời dạy của ngài làm tôi như vén mây mờ!” Chu Sĩ Khiêm nói mỗi chữ lại dừng một chút, ý châm biếm quá rõ ràng.
“Đây không phải tôi nói mà là Lai Tấn Thăng. Tôi chỉ trích dẫn thôi.” Vương Hồng Tiến cười một cách khó hiểu, có lẽ là cười nhạo. Ông ta nhại giọng Lai Tấn Thăng, nói: “Nếu mấy người này không phải hung thủ, vậy nghĩa là gì? Nghĩa là hung thủ là người khác”. Lai Tấn Thăng hiếm khi uốn lưỡi lúc nói chuyện, âm thanh cũng nhỏ, Vương Hồng Tiến dùng tay bóp cổ họng, vừa nói xong liền cười.
“Không buồn cười à?” Vương Hồng Tiến cười chán rồi, thấy ba người trong phòng chẳng ai cười mà nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu.
“Thôi được rồi, tiếp tục làm việc đi.” Vương Hồng Tiến quay ra ngoài: “Không có tinh thần tự tìm niềm vui trong nỗi khổ gì cả.”
Chu Sĩ Khiêm nói: “Lúc nãy nói đến đâu rồi?”
Lưu Liễu nhìn theo bóng lưng Vương Hồng Tiến, cố ý nói thật nhỏ: “Mấy người này đều không phải hung thủ thì nghĩa là gì?” Cô thầm nghĩ Vương Hồng Tiến trả lời không hề sai. Mấy người này không phải hung thủ, vậy chắc chắn hung thủ là người khác.
“Ai cũng biết chắc chắn là người khác!” Chu Sĩ Khiêm nói: “Kì thực, suy nghĩ kĩ thì việc này cũng giống như mua quần áo. Nghi ngờ người này, nghi ngờ người kia, cuối cùng vẫn phải quay lại ban đầu.”
“Trưởng phòng Chu, chú nói vụ án này là giết người vì tình phải không?”
“Có phải giết người vì tình hay không tạm thời chưa khẳng định vội, nhưng chúng ta trở lại chỗ ban đầu có lẽ sẽ phát hiện được gì đó.” Chu Sĩ Khiêm rút ra một tập tài liệu, mở ra rồi đặt lên bàn: “Chứng cứ mà chúng ta thu được ở hiện trường hôm phát hiện vụ án, bao gồm chứng cứ trong nhà và trên xe BMW của nạn nhân, báo cáo giám định đều ở trong này.”
Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu hết nhìn báo cáo trên bàn lại nhìn Chu Sĩ Khiêm, chờ ông nói hết.
“Kì lạ ở chỗ trong những bằng chứng này không phát hiện thông tin về đám người Trì Tác Xương, cũng không phát hiện thông tin của Lâm Bảo Sâm. Không có vân tay, máu hay dịch của bọn chúng, ngay cả một giọt nước bọt, một sợi tóc cũng không.” Giọng điệu của Chu Sĩ Khiêm như đang nói một mình chứ không phải thông báo tin tức mới. Bởi vì ngày Lâm Bảo Sâm bị giết, kết luận này đã có, Tần Cương và Dương Chấn đã mở cuộc họp lấy ý kiến đánh giá kết quả giám định. Hôm ấy, Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu cũng tham dự và đã biết.
“Nhưng nếu là giết người vì tình thì không có bằng chứng cho thấy trong nhà trọ có sự xuất hiện của phụ nữ, nhưng lại xuất hiện một người đàn ông khác… Điều này nghĩa là gì?” Chu Sĩ Khiêm nhìn Lưu Liễu: “Mày nói đi.”
“Nếu là giết người vì tình, cháu cho rằng khả năng người đàn ông đó là hung thủ rất lớn. Triệu Quan Nhất bị tình địch sát hại, có vẻ rất hợp lí.”
“Căn hộ này không phải dùng để hẹn hò sao? Vì sao không phát hiện dấu vết của phụ nữ?” Chu Trọng Kiệt hỏi.
“Đúng vậy. Phụ nữ đâu?” Lưu Liễu cau mày, dùng răng cắn chiếc bút, bắt đầu nghi hoặc: “A, có rồi! Triệu Quan Nhất có tình nhân, sau đó vì nhiều lí do nên cô ta không muốn hoặc không dám đến đó nữa. Lúc này, chồng cô ta phát hiện. Đương nhiên cũng có khả năng vì lí do ấy nên cô ta mới không dám hoặc không thể tiếp tục ngoại tình với Triệu Quan Nhất. Chồng cô ta hận Triệu Quan Nhất thấu xương nên lén đánh thêm một chiếc chìa khóa nhà trọ, đáng sợ hơn là Triệu Quan Nhất không hề phát hiện ra. Ngày ngày, cứ đến tối là hung thủ lại đến tiểu khu Quan Trang chờ đợi thời cơ thủ tiêu người tình của vợ. Đêm ngày 27 tháng 3, Triệu Quan Nhất bị thương chạy về phòng trọ, cơ hội tốt nhất giết Triệu Quan Nhất đã đến. Thế là hắn dùng chìa khóa mở cửa phòng, dễ dàng thực hiện hành vi sát hại. Trưởng phòng Chu, chú thấy suy luận của cháu có hợp lí không?”
“Ờ, rất có lí” Chu Sĩ Khiêm đóng tập tài liệu, ném cho Lưu Liễu rồi đứng dậy: “Đi.”
“Đi đâu ạ?” Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt vội vàng đứng lên.
“Đến địa điểm ban đầu của chuyện này.”
Bầu không khí bất an đã không còn ở tiểu khu Quan Trang như thể nơi này chưa từng xảy ra án mạng. Chỉ có những người đi dạo hoặc ngồi nhàn rỗi nhìn thấy xe cảnh sát đi vào sẽ theo dõi một lát rồi nhìn nơi khác, như thể họ không hề biết chuyện.
Nhà trọ xảy ra án mạng ở tầng ba đang bị khóa, trên cửa dán đầy giấy niêm phong. Tại vị trí dễ thấy nhất còn dán hai tờ giấy vàng vẽ những kí tự kì quái.
“Không phải hàng xóm thì chủ nhà.” Chu Sĩ Khiêm chỉ chỉ hai tờ giấy vàng và nói: “Mê tín quá.”
“Đây là… bùa sao?” Lưu Liễu ghé lại gần: “Cháu từng thấy trong phim cương thi.”
“Ít nhất cũng có tác dụng tâm lí. Trong phòng có người chết, sau này ai dám thuê nữa. Không cho thuê cũng không bán được. Căn hộ này coi như bỏ.” Chu Trọng Kiệt nói.
Ba người gõ cửa các phòng tầng dưới một lượt, tất cả đều không trả lời.
“Chẳng lẽ người ở tầng này chuyển đi hết rồi à?” Lưu Liễu mệt đến toát mồ hôi.
Một ông già dắt chó đi dạo ở bãi cỏ trước tòa nhà nói với Chu Sĩ Khiêm: “Người ở tầng ấy đi hết rồi. Có chuyện ma quái, ban ngày có, buổi tối còn ồn ào hơn. Không những tầng này mà các tầng khác trong tòa nhà này, chỉ cần chuyển được thì đều đi hết.”
“Nhà ma! Nhà ma!” Ông già chắp tay sau lưng, dắt con chó Chihuahua to hơn bàn tay một chút, vừa lẩm bẩm vừa đi thẳng.
Ba người đang vô kế khả thi thì thấy có người phụ nữ đẩy một chiếc xe ba bánh, trên xe có một túi bột mì, đi từ phía đông tới, thẳng đến chỗ mình.
“Chị sống ở tầng này à?” Chu Sĩ Khiêm gọi bà ta lại.
“Không ở đây thì ở đâu được? Tiền thuê nhà ở chỗ khác đắt ơi là đắt, tôi chỉ thuê được ở đây thôi. Thà bị ma dọa chết còn hơn chết đói.” Người phụ nữ không hề ngẩng đầu lên, một tay kéo túi bột mì đến mép xe, sau đó vác lên vai.
Trên mặt bà ấy đẫm mồ hôi, trước ngực và sau lưng dính đầy bột mì.
“Chị ở tầng mấy?”
“Tầng hai.” Người phụ nữ đi từng bước lên cầu thang, bước đi rất nhịp nhàng, có thể thấy bà ta đã quen với việc này.
“Tôi nhớ ra rồi. Chị chính là người bán bánh trứng chiên ở tầng hai đúng không? Hôm đó, nhà chị đã báo cảnh sát.”
Người phụ nữ giả vờ không nghe thấy, lên đến nhà mình, một tay đỡ túi bột, tay còn lại lấy chìa khóa ra mở cửa. Chu Sĩ Khiêm cảm thấy người này có vẻ không vui, sợ bà ta không cho ba người vào nhà nên cửa vừa mở đã vội vàng vào theo.
Bố cục trong nhà này và căn phòng ở tầng ba giống nhau như đúc nhưng bừa bộn hơn. Quanh nhà chất đầy quần áo rách, nồi niêu bát đĩa, dưới cửa sổ chất đống túi ni lông, không biết đựng cái gì. Trong nhà có mùi tất thối nồng nặc.
Người phụ nữ đặt bột mì xuống rồi gọi điện thoại, nói rất to: “Lão Lục, ông ở đâu? Mau về nhà, có người tìm.” Không đợi Vương Lão Lục nói gì, người phụ nữ đã cúp máy rồi tiện tay ném điện thoại lên chiếc bàn bên cạnh. Chiếc điện thoại di động đã vô cùng lạc hậu, chữ số trên nút bấm đã mờ gần hết.
Người phụ nữ kéo ghế tới rồi ngồi xuống, tay trái chống cằm, tay phải đặt trên đùi, cứ thế nhìn lọ chao trên bàn không hề nhúc nhích, cũng không để ý tới đám người Chu Sĩ Khiêm, mặc cho họ đứng đó.
Phòng khách vốn đã không có cửa sổ, cửa sổ phòng ngủ và bếp lại kéo rèm nên trong nhà rất u ám. Xem ra người nhà này quen như thế. Lưu Liễu đánh bạo, hết sức thận trọng tránh đồ đạc linh tinh khắp nơi như bước qua bãi mìn để đi vào đã phòng ngủ và bếp, kéo rèm cửa sổ ra lấy ánh sáng. Tức thì, bụi bặm rơi xuống ào ào.
“Rèm cửa sổ nhà cô chú không mở bao giờ ạ? Nhìn xem, bao nhiêu là bụi này.” Lưu Liễu một tay bịt mũi, một tay phủi tóc mình rồi nhảy vội ra mấy bước.
Chu Trọng Kiệt nhìn quanh nhà một lượt. Ngoài chiếc ghế mà người phụ nữ đang ngồi không tìm được thứ gì khác có thể ngồi được nữa.
Người phụ nữ biết Chu Trọng Kiệt tìm cái gì. Bà nhìn bọn họ một cách sốt sắng. Ba người này giống như ba bó thân cao lương đã thu hoạch đứng thẳng tắp trên cánh đồng, trông cực kì chướng mắt. Bà ta đứng dậy, vào phòng ngủ ôm một chồng ghế gấp đi ra. Hai cánh tay bà ta mở ra, chồng ghế gấp để ngang hông trông kì lạ hết sức.
Bà ta đặt ghế xuống bên chân Chu Sĩ Khiêm: “Ngồi đi. Đừng đứng đực ra đó, nhìn ngớ ngẩn.”
Chu Sĩ Khiêm cảm thấy vừa bực vừa buồn cười. Từ khi công tác đến nay, ông đã gặp biết bao người cáu kỉnh, khóc lóc, xin tha thứ, có cả người chạy trốn, nhưng đây là lần đầu tiên ông gặp phải tình cảnh này. Nhưng bà ta không phải tội phạm, cũng không phải nạn nhân, sao phải khóc lóc xin tha hay chạy trốn? Có điều, thái độ này của bà ta khiến Chu Sĩ Khiêm nghi ngờ, không hẳn là hiếu khách.
Chu Trọng Kiệt lập tức đi tới, mở ba chiếc ghế gấp ra, dùng chân gạt những thứ linh tinh dưới đất ra chỗ khác, dọn một chỗ ngồi tạm cho ba người, sau đó để đống ghế gấp còn lại vào góc tường. Lưu Liễu thoáng nhìn những chiếc ghế đó, đen sì như thể dính cặn dầu, cô không nhịn được mà lùi về phía sau một bước.
“Các vị đều là người cao sang, ngay cả ghế gấp cũng không ngồi nổi thì làm được gì?” Đột nhiên, người phụ nữ nói chuyện, giọng điệu không thân thiện pha chút chế nhạo.
Từng thẩm vấn vô số nghi phạm mà hôm nay phải đối mặt với một người như vậy, Chu Sĩ Khiêm cảm thấy ngôn ngữ của mình bị hạn chế, không nghĩ ra từ nào thích hợp. Ông ngồi không được, không ngồi cũng không xong. May sao đúng lúc này, Vương Lão Lục đi vào.
“Cảnh sát Chu, ngài đến rồi.” Không ngờ Vương Lão Lục vừa mở miệng lại nói một câu như vậy.
“Ông có việc cần tìm tôi à?” Chu Sĩ Khiêm thuận miệng đáp một câu. Lưu Liễu bên cạnh hơi bất an. Căn nhà bày biện lộn xộn, người phụ nữ dính bột mì trên người, mặt chảy mồ hôi, ngay cả cuộc nói chuyện của Vương Lão Lục và Chu Sĩ Khiêm đều khiến cô cảm thấy kì lạ.
“Tôi không… không có việc gì.” Nụ cười của Vương Lão Lục rất gượng ép: “Tôi quen rồi, đối với ai cũng như vậy. Ngài… có việc à?”
“Có. Những người sống ở tầng này đi đâu rồi?”
“Bây giờ chỉ có mỗi nhà tôi, còn lại chạy hết rồi. Chuyện ma quỷ bây giờ càng ngày càng quá quắt.”
“Tầm bậy.”
“Thật mà, ngài nghe đi.” Vương Lão Lục giơ ngón trỏ lên, ngước mắt nhìn trần nhà, im lặng vài giây: “Bây giờ không có. Cả ngày có tiếng bi ve, cũng có thể là bi sắt. Chúng tôi đều nghe thấy. Hình như tầng trên có người chơi bi ve, thả xuống sàn nhà lạch cạch, lạch cạch,.” Vương Lão Lục bắt chước âm thanh đó, giống như có viên bi ve hoặc bi sắt đang nảy trên sàn nhà, phát ra tiếng động ngày càng dồn dập.
“Hàng xóm ở tầng dưới tưởng tôi chơi bị sắt nên lên tìm tôi một lần, sau đó họ chuyển nhà. Bởi vì lúc ông ta ở trong nhà tôi, âm thanh đó lại vang lên, nghe có vẻ từ tầng trên vọng xuống, tầng trên chính là căn hộ xảy ra án mạng đó.” Vương Lão Lục kể: “Vài ngày sau, cả tầng nhà tôi đều chuyển đi hết. Mọi người đều nghe thấy tiếng động đó, đặc biệt là ban đêm, nó khiến người ta ngủ không yên. Có người nói từng nhìn thấy một người máu me đầy mình thả bi từ trên bàn ăn xuống sàn nhà.”
“Thế sao anh chị không chuyển đi? Bởi vì tiền thuê nhà ở nơi khác đắt à?”
“Bây giờ, nơi này thành nhà ma rồi, cho ở miễn phí cũng chẳng ai đến. Chủ nhà nói chỉ cần tôi ở đây, cậu ta sẽ không thu tiền nhà của tôi nữa. Ở tiểu khu bên cạnh, một căn nhà rộng chừng này, tiền thuê ít nhất cũng phải tám, chín trăm tệ. Tôi lại hi vọng tòa nhà này có chuyện ma quỷ thật.”
“Vì sao anh ta không thu tiền thuê nhà của ông? Nghe rất lạ đấy.”
“Cả tòa nhà này đều là của cậu ta, tôi nhớ tôi đã từng nói với ngài rồi. Chỉ cần tôi còn ở đây, bất kể cho thuê hay bán, những căn hộ khác của cậu ta sẽ dễ tìm được khách hơn. Cậu ta sẽ nói với khách hàng: Nhà ma cái gì chứ, toàn nói tầm bậy, không tin thì hỏi Vương Lão Lục xem, ông ấy ở đây vẫn rất tốt mà.”
Chu Sĩ Khiêm cười: “Làm gì có ma, tự mình dọa mình thôi. Hôm nay, chúng tôi tới vì muốn hỏi anh chị chút chuyện về căn hộ ở tầng trên.”
“Ngài hỏi đi, ngày nào tôi cũng mong các ngài phá được án sớm, xử bắn hung thủ, báo thù cho người chết, để anh ta không phải làm âm hồn, ngày ngày ở đây quấy rối khiến láng giềng bất an.” Vương Lão Lục vừa nói vừa cúi người, cầm một cái ghế gấp lên, dùng chân dọn đồ đạc linh tinh dưới đất, thoáng cái đã dọn ra một chỗ trống, xếp cùng với ghế mà ba người đang ngồi thành một vòng. Rồi ông ta lại chạy vào phòng ngủ, cầm ra một chiếc thùng các tông to đặt vào giữa làm bàn uống nước tạm thời.
“Mời ngồi mời ngồi… Này bà xã, tôi còn ít trà, bà mang ra pha đi. Các vị này đều là khách quý đấy! Không sai đi đâu được.”
“Không cần đâu. Chúng tôi chỉ hỏi mấy câu rồi đi ngay, không cần phiền phức.” Lưu Liễu bị dọa sợ, ngay cả ghế cũng không dám ngồi mà vẫn đứng đó, nói chi đến uống trà.
“Nếu các vị không đến, túi trà đó để đến mốc tôi cũng không nỡ uống.” Vương Lão Lục cười thật lòng. Ông ta lấy một bao thuốc trong túi quần ra, đặt mạnh xuống “bàn trà” một cách khí thế. Xem ra, bình thường ông ta rất ít khi hào phóng như vậy.
“Trà ở đâu?” Trong phòng bên cạnh vọng ra tiếng của bà xã Vương Lão Lục.
“Dưới gầm giường… Trong đôi ủng ấy.” Vương Lão Lục nói rất tự nhiên. Lưu Liễu ọe một tiếng, suýt thì nôn thật. Trong phòng vốn đã tràn ngập mùi tất thối khó ngửi, mãi cô mới quen được, không cảm thấy buồn nôn nữa, giờ lại phải uống trà cất trong ủng sao?
Chu Trọng Kiệt vẫn bình thường, vừa nhìn dáng vẻ khó chịu của Lưu Liễu vừa cười, có vẻ như đang hoan nghênh sự nhiệt tình của Vương Lão Lục. Lưu Liễu cảm thấy Chu Trọng Kiệt đang giễu cợt mình.
“Ông bán bánh trứng chiên thì ông có ăn không?” Nhân lúc vui vẻ, Chu Trọng Kiệt hỏi.
“Anh muốn nói điều kiện vệ sinh của tôi không đạt tiêu chuẩn hả? Trong số những người bán bánh trứng chiên, điều kiện vệ sinh của tôi đảm bảo nhất đấy! Không sai đi đâu được!”
Đang nói chuyện, bà xã của Vương Lão Lục đã xách một ấm trà rồi bưng một chồng bát to đi ra. Chồng bát đó được bà ta bưng trong lòng bàn tay rất vững vàng, nhìn như Thác Tháp thiên vương[1]. Mấy cái bát đó to không kém gì bát ăn mì. Ấm trà chính là ấm đun nước, không biết đã bao năm không lau rửa, cả ấm đen sì, quai xách còn quấn vải, trên vải dính đầy những thứ trông như dầu mỡ. Người phụ nữ lần lượt xếp bát rồi rót trà ra.
“Sao đặc thế này? Bà đổ hết vào à? Không để lại chút nào à?” Vương Lão Lục nhìn màu nước trà, nói với vẻ hơi tiếc nuối, cũng có thể là xót ruột.
“Để cái gì mà để! Không pha ngay thì mốc hết, đã để trong cái ủng kín không kẽ hở đó hai năm rồi.” Người phụ nữ đặt ấm trà xuống đất rồi ngồi lại chỗ cũ.
Vương Lão Lục vội dùng hai tay bưng bát hít sâu một hơi. Lưu Liễu nhìn chiếc bát, thầm nghĩ chắc chắn bát chưa rửa. Hai vợ chồng này nhất định vấn đề về tinh thần.
“Các vị uống đi, đây chính là trà ngon thượng hạng, tôi để dành rất lâu không dám uống.”
Không ngờ Chu Sĩ Khiêm không phụ lòng hiếu khách của Vương Lão Lục mà bưng bát lên uống một ngụm to: “A, đúng là ngon! Đã quấy rầy anh chị lại còn làm anh chị phải lãng phí!”
“Đâu có đâu có! Các vị không uống mới gọi là lãng phí” Vương Lão Lục đặt bát xuống: “Lát nữa, tôi còn phải nhào bột, các vị là lãnh đạo, thời gian của lãnh đạo quý hơn, có chuyện gì các vị hỏi đi.”
Lưu Liễu cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn. Nếu còn rề rà thế này chắc cô điên mất.
“Chúng tôi đến điều tra vụ án giết người. Chúng tôi muốn hỏi anh chị có từng nhìn thấy hàng xóm tầng trên tiếp xúc với ai không? Chẳng hạn như anh ta tranh cãi với người nào, cùng người nào ra vào căn hộ đó?”
“Ngài cảnh sát, sáng hôm đó tôi đã nói rồi. Bình thường, nhà trên rất yên tĩnh, buổi tối chưa bao giờ thấy sáng đèn, chỉ ban ngày thỉnh thoảng có thể nghe thấy một vài động tĩnh, nhưng không phải tiếng bi ve rơi như bây giờ mà là âm thanh vừa nghe đã biết trong nhà có người.” Vương Lão Lục dừng lại mấy giây, hạ thấp giọng, nặng nề nhấn mạnh: “Không sai đi đâu được!”
“Anh khẳng định chưa từng gặp anh ta chứ?” Chu Sĩ Khiêm vừa nói vừa đưa ảnh của Triệu Quan Nhất cho ông ta xem. Lưu Liễu sợ Vương Lão Lục không nhìn rõ, định bật đèn nhưng ấn công tắc trên tường mấy cái mà đèn vẫn không sáng. Bà chủ đứng lên, kéo một sợi dây buông thõng bên tường, đèn mới được bật sáng. Thì ra hệ thống chiếu sáng nhà này đã được sửa lại, công tắc trên tường đổi thành công tắc kéo dây.
Vương Lão Lục nhìn chằm chằm bức ảnh, lắc đầu: “Tôi và người tầng trên không có cơ hội chạm mặt nhau, cho dù đã gặp cũng không có ấn tượng. Ban ngày, tôi thường ngủ trong nhà, rất ít khi ra ngoài. Nếu không phải dạo này căn hộ đó có chuyện ma quái gây ồn ào thì bây giờ tôi đang ngủ trên giường chứ không phải chạy ra nằm dưới gốc cây dương. Đúng là trời hơi lạnh nhưng còn hơn bị tiếng động ma quỷ đó quấy rầy.”
Chu Sĩ Khiêm liếc nhìn Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu, cảm thấy hơi thất vọng.
Bà xã Vương Lão Lục lườm ông ta một cái rồi nói: “Hỏi thăm tin tức ông ấy làm gì, ông ấy chẳng biết cái gì đâu, chỉ biết có ma, suốt ngày ngủ rồi ăn, ăn rồi ngủ.”
“Này bà kia, đàn ông nói chuyện với nhau, bà nói leo cái gì? Không có quy củ gì hết!” Vương Lão Lục quay sang mắng vợ.
Người phụ nữ không thèm để ý, đưa tay vén tóc mái ra sau tai, nói: “Tôi không biết hàng xóm tầng trên ra vào với ai nhưng tôi từng thấy họ đánh nhau.”
“Đánh nhau? Ý chị là anh ta xích mích với người khác? Nói cách khác là có kẻ thù?” Chu Sĩ Khiêm cảm thấy lần điều tra này nhất định phải thu hoạch được gì đó.
“Kẻ thù gì chứ. Có một cậu thanh niên đã từng đến nơi này, tôi đã gặp vài lần, có điều mấy tháng gần đây không nhìn thấy. Cậu thanh niên đó cũng được lắm. Có lần, thấy tôi vác hai túi bột mì về, cậu ta vác giúp tôi một túi, còn mang vào tận nhà cho tôi.” Người phụ nữ kể.
“Bọn họ có quan hệ gì? Họ hàng à?”
“Tôi không biết. Nhưng có một lần, khoảng nửa đầu năm ngoái, người ở tầng trên đánh nhau với thanh niên đó. Tôi nghe thấy tiếng động lạ, là tiếng đi xuống cầu thang nhưng người ta cố ý giẫm chân rất mạnh. Nhà tôi thường mở cửa nên tôi nhìn thấy hai người họ lần lượt đi qua. Hàng xóm tầng trên muốn kéo thanh niên đó về, có vẻ sợ bị người khác nghe thấy nên nói rất nhỏ. Tôi không biết anh ta nói gì nhưng thanh niên kia nói rất to, không sợ bị người khác nghe thấy, còn kêu mấy tiếng oai oái, nghe như đang khóc. Khi đó, tôi thấy lạ, hai người đàn ông đánh nhau sao lại khóc lóc. Tôi định ra khuyên họ nhưng lại cảm thấy không tiện lắm nên không ra nữa. Sau đó, tôi nhìn xuống dưới qua cửa sổ, chỉ thấy thanh niên đó đi một mình, còn người kia chắc là đứng ở nên tôi không nhìn được. Một hồi lâu sau, tôi mới thấy anh ta chậm chạp đi lên một mình.” Người phụ nữ kể một lèo rồi thở dài: “Sau này, tôi lại thấy thanh niên đó khoảng vài lần. Chỉ có vậy thôi.”
“Nếu gặp lại người đó, chị có thể nhận ra cậu ta chứ?”
“Chắc chắn có nhận ra. Cậu ta đã vác bột mì giúp tôi mà, ba kiếp sau tôi cũng nhận ra được.”
“Về người thanh niên mà chị nói, chị còn biết gì nữa không? Chẳng hạn như tên tuổi, sống ở đâu, làm nghề gì.”
“Tôi không biết gì hết. Lần vác bột mì, cậu ta đứng ở chỗ ông đang ngồi, tôi hỏi cậu ta làm nghề gì, cậu ta chỉ cười không nói rồi rời đi.”
“Mặt mũi cậu ta thế nào? Cao bao nhiêu? Khoảng bao nhiêu tuổi?”
“Rất cao, cao hơn Vương Lão Lục khoảng một cái đầu rưỡi. Mỗi lần cậu ta đến đều mặc quần rất bó, đi giày da mũi rất nhọn, có đeo hoa tai, da rất trắng, mặt mũi sáng sủa, thoạt nhìn cũng chỉ hơn hai mươi tuổi, ít tuổi hơn hàng xóm tầng trên khá nhiều. Nhưng cũng có thể họ là anh em.”
“Chị có nhận ra khẩu âm của cậu ta không?”
“Cậu ta chắc chắn là người địa phương. Dân bản địa đều nói khẩu âm đó, cách dùng từ cũng giống nhau. Những người nói ‘không biết thành sao mà biết, vì sao thành vì làm sao’ đều là người địa phương.”
“Trên mặt hoặc trên người cậu ta có điểm đặc trưng gì nữa không?”
“Hết rồi. Dáng người cao gầy, mặt mày thanh tú, có hoa tai, mặc quần bó, giày da mũi chọn, người địa phương, rất nhã nhặn. Chỉ vậy thôi.” Người phụ nữ nói.
Chu Sĩ Khiêm bưng bát trà to lên uống hết sạch rồi lau khóe miệng: “Đây là trà ngon nhất mà tôi từng uống. Không sai đi đâu được!”
❀ ❀ ❀
[1] Thác Tháp thiên vương: Còn gọi là Thác Tháp Lý thiên vương, một nhân vật trong thần thoại Trung Quốc, cha của Na Tra.