Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
28 BÍ MẬT CỦA CHU SĨ KHIÊM

❊ ❊ ❊

Chu Sĩ Khiêm nhìn tờ quyết định kết thúc điều tra trên bàn, không tỏ vẻ gì.

Vương Hồng Tiến nói: “Hôm nay có hai tin tốt. Một là loạt án mạng 28.3 đã khép lại. Một nữa là đồng chí Chu Sĩ Khiêm vinh dự về hưu, áo gấm về quê, kết cục viên mãn!”

Từ ngày mai, Chu Sĩ Khiêm không cần đi làm nữa. Mọi người đã nhìn thấy thông báo về hưu của ông trên mạng nội bộ.

“Trưởng phòng Chu, sinh hoạt đảng của chú đã được chuyển về tổ dân phố. Còn thẻ ngân hàng nhận lương hưu một tuần sau mới làm xong.” Lưu Liễu vừa vào đã nói, đầu cô đầy mồ hôi, tiện tay bật quạt. “Nhưng mà, tại sao không có thông báo nhận trợ cấp sinh con một[1] nhỉ?”

“Người ta bảo cô làm gì thì làm, không bảo cô làm thì đừng có hỏi nhiều.” Vương Hồng Tiến quay lại, hầm hầm trợn mắt nhìn Lưu Liễu: “Đi sửa lại báo cáo tổng kết thực tập của cô đi, nộp cho tôi và chính trị viên trước khi hết giờ.”

“Tôi đã viết xong rồi ạ.” Lưu Liễu nói rất nhỏ, cô cảm thấy bầu không khí đột nhiên trở nên kì lạ.

“Tiếp tục hoàn thiện thêm. Phải làm nổi bật thành tích công tác, kết quả thu hoạch, phương hướng phấn đấu. Phải có bốn cái nổi bật.” Thấy Lưu Liễu đứng yên không động đậy, Vương Hồng Tiến bắt đầu bực mình: “Không đi còn đứng đây làm gì!”

Lúc này, Lưu Liễu mới vội vàng đi ra ngoài.

Cô biết Vương Hồng Tiến cố ý đuổi mình đi, chỉ là không biết vì sao. Cô vừa đi vừa cau mày suy nghĩ, bỗng đụng phải Chu Trọng Kiệt ở góc rẽ.

“Nghĩ cái gì thế?” Chu Trọng Kiệt cười hì hì chào hỏi làm Lưu Liễu giật mình.

“Việc của anh à?”

Chu Trọng Kiệt đi mấy bước rồi quay đầu lại, nhìn theo bóng dáng Lưu Liễu, nói với vẻ cười trên nỗi đau của người khác: “Biết rồi nhé, chắc chắn là vừa bị ăn mắng!”

Đại đội hình sự được bao phủ trong bầu không khí vui vẻ, thoải mái. Vụ án đã kết thúc, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Chỉ có phóng viên làm cho Vương Hồng Tiến cảm thấy phiền hà. May mà Lai Tấn Thăng đã sớm chuẩn bị thông cáo, bớt được bao nhiêu phiền phức.

Buổi tối, mọi người liên hoan, vừa để chúc mừng vụ án đã khép lại vừa để tiễn Chu Sĩ Khiêm về hưu.

Vương Hồng Tiến vốn định tổ chức ở nhà ăn của đơn vị nhưng Chu Sĩ Khiêm lại nhất quyết làm ở nhà mình.

“Tay nghề nấu ăn của tôi hơi bị tốt đấy! Nhân hôm nay rảnh rỗi nên muốn thể hiện một chút. Sau này, dù các cậu có rảnh cũng chưa chắc đã được tôi hầu hạ đâu.” Chu Sĩ Khiêm vỗ vỗ vai Vương Hồng Tiến, nói nửa đùa nửa thật. Vương Hồng Tiến chẳng thấy buồn cười chỗ nào, chỉ có cảm giác mất mát và thê lương.

Buổi tối, Chu Sĩ Khiêm đã nấu nướng xong từ sớm. Vương Hồng Tiến, Lai Tấn Thăng và Lưu Liễu đến trước, mang một thùng rượu trắng, hai két bia và hai chai rượu vang. Chu Sĩ Khiêm không vui lắm: “Tới nhà tôi ăn cơm mà còn mang rượu à?”

“Biết anh nghèo, không những mang rượu mà cả trà cũng mang theo.” Vương Hồng Tiến đặt một hộp trà lên bàn: “Anh không biết đấy thôi. Ở quê tôi, khi đi thăm họ hàng, ít nhất cũng phải mang một túi lương khô chứ chẳng ai đi tay không.”

Chu Sĩ Khiêm mời mọi người vào bàn, Vương Hồng Tiến xua tay: “Không vội, chuyện hay còn ở phía sau.” Ông chưa nói xong thì Tần Cương đã đến, không gõ cửa mà đi thẳng vào: “Đường đường thám tử điển hình tiên tiến, vậy mà lại ở trong một căn hộ tồi tàn hẻo lánh thế này. Nhà ở khu tập thể Cục Công an đâu?”

Vừa nói Tần Cương vừa đưa cho Chu Trọng Kiệt hai chai rượu rồi ngồi vào ghế chủ tọa: “Anh Chu, anh ngồi bên cạnh tôi đi.”

Chu Sĩ Khiêm cũng không khiêm nhường, đáp: “Mấy năm trước bán rồi, cho bà xã tôi khám bệnh.”

Chu Sĩ Khiêm đứng dậy rót nước, thoáng nhìn hai chai rượu Tần Cương mang đến: “Cục trưởng Tần mang rượu Phần hả? Rượu này ngon, chỉ là mùi không quen lắm. Thôi, cứ uống rượu này của tôi đi.”

“Anh lắm chuyện quá! Mở to mắt ra mà xem, ba mươi năm rồi đấy. Cục trưởng Tần để dành bao nhiêu năm không nỡ uống. Đúng là không biết nhìn hàng!” Dương Chấn vừa nói vừa mở luôn chai rượu ra, rót cho mỗi người một cốc, vừa khéo hết hai chai.

“Hết rồi à?” Tần Cương lắc lắc chai rượu, không còn giọt nào.

“Một cốc là ba trăm ba mươi, bảy người, anh nói xem còn hay hết?” Dương Chấn gõ gõ bàn: “Đáng lẽ anh Chu phải ngồi ghế chủ tọa, nhưng bởi vì chủ đề hôm nay là tiễn anh Chu nên để anh ấy ngồi ghế khách quý, cục trưởng Tần ngồi ghế chủ tọa, tôi ngồi ghế phó chủ tọa.”

Tần Cương nghe ông ta nói như vậy bèn nâng cốc: “Đồ ăn đã đủ rồi, không dài dòng nữa, tôi xin phép mời rượu trước. Anh Chu đã có cống hiến rất lớn cho sự bình yên của nhân dân, luôn luôn cần cù cẩn trọng, là tấm gương để chúng ta học tập. Chúc anh Chu sau khi về hưu tiếp tục phát huy tinh thần, thường lên lớp cho các đồng chí trẻ, đào tạo nên thế hệ cảnh sát hình sự tinh anh.”

“Cục trưởng Tần, xem khí thế này của ngài là phải trăm phần trăm à?” Chu Sĩ Khiêm hỏi.

“Đây là rượu trắng, trăm phần trăm. Chưa bắt đầu ăn đã say rồi thì sao tiếp tục được nữa? Thế này đi, bảy lên tám xuống, chia làm bảy lượt. Tôi chủ trì ba lượt, Dương Chấn hai, Hồng Tiến và Tấn Thăng mỗi người một, thế nào?”

Mọi người vừa trò chuyện vừa uống rượu. Ngoài Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt không dám uống nhiều, những người khác đều dần dần thấm hơi men.

Lai Tấn Thăng kính Chu Sĩ Khiêm một ly, sau đó nói: “Anh Chu, hôm nay tôi uống nhiều rồi, có chuyện tôi muốn hỏi anh, không biết có ổn hay không. Dù gì tôi cũng là chính trị viên, bổn phận của tôi là làm tốt công tác tư tưởng cho các đồng chí, cho nên hôm nay mượn rượu… muốn hỏi cho rõ ràng. Không hỏi rõ, trong lòng bứt rứt khó chịu.”

Vương Hồng Tiến lén đá Lai Tấn Thăng một cái, Lai Tấn Thăng phất tay, nói với ông ta: “Đội trưởng Vương, anh không cần nhắc nhở tôi, bây giờ không phải ở đơn vị. Cục trưởng Tần và đội trưởng Dương ở đây, tôi xin chỉ thị cấp trên… tôi có thể hỏi được không?”

Tần Cương và Dương Chấn cười rồi gật đầu. Tần Cương nói: “Đang ở nhà riêng mà còn phải xin chỉ thị à? Có vấn đề gì mau hỏi, ngày mai anh Chu không đi làm nữa rồi.”

Lai Tấn Thăng nhìn Chu Sĩ Khiêm: “Anh Chu, các đồng chí có thâm niên trong đội đều nói anh phải đi tìm một người. Chúng tôi đều muốn biết người đó là ai.”

Chu Sĩ Khiêm gắp mấy miếng thức ăn rồi chỉ Chu Trọng Kiệt, nói: “Đi mang bức ảnh chụp gia đình mình ra đây, khung ảnh đặt ở đầu giường bố ấy.”

Chu Trọng Kiệt không hiểu nhưng vẫn làm theo.

Chu Sĩ Khiêm hà hơi vào khung ảnh, kéo vạt áo lên lau rồi đưa lại cho Chu Trọng Kiệt: “Giới thiệu cho các lãnh đạo, tiền bối đi.”

“Ơ bố, cái này thì có gì mà phải giới thiệu?”

“Bảo con giới thiệu thì cứ làm đi.”

Chu Trọng Kiệt nói: “Bức ảnh này chụp khi cháu hai, ba tuổi, nhưng cháu chẳng nhớ gì cả. Đây là mẹ cháu, đây là bố cháu, còn đây là cháu. Hết rồi ạ.”

Mọi người chuyền tay nhau xem bức ảnh. Trong ảnh, Chu Sĩ Khiêm còn trẻ, rất có tinh thần, thật khó liên tưởng đến ông già râu ria xồm xoàm bây giờ.

Lai Tấn Thăng chỉ bức ảnh, bán tín bán nghi hỏi: “Anh Chu, người anh cần tìm… Lẽ nào ở trong ảnh? Cần tìm bà xã, con trai hay là anh? Đều không cần à! A… Hiểu rồi… Anh tìm lại cảm giác khi còn trẻ đúng không!”

Lưu Liễu sốt sắng. Mọi người trong đội đều biết bà xã Chu Sĩ Khiêm là Lý Lai Phượng mới qua đời không lâu, tuần trước vừa tròn trăm ngày. Từ khi vợ qua đời, ông càng trở nên sầu não, không vui. Chu Sĩ Khiêm nói cần tìm người, chẳng lẽ là đến thế giới khác đoàn tụ với vợ? Có phải ông định sau khi về hưu… Lưu Liễu không dám nghĩ tiếp.

Chu Sĩ Khiêm cười ha hả, dùng đũa chỉ Lưu Liễu, nói: “Tái hết cả mặt rồi kìa! Có phải mày cho rằng chú muốn chết không?”

“Đâu có đâu có! Chú cứ nói đùa.” Lưu Liễu uống một ngụm trà, che giấu vẻ lúng túng của mình.

“Tôi thấy anh đúng là muốn chết đấy. Không sắp xếp cuộc sống của mình sau khi về hưu, cái này gọi là tự làm khổ mình.” Vương Hồng Tiến cầm một chai rượu khác lên, rót đầy cốc của mình, mời Tần Cương và Dương Chấn rồi nói tiếp: “Không phải tôi muốn làm anh nản chí nhưng thế giới rộng lớn như vậy, muốn tìm một người có khác gì mò kim đáy bể. Huống hồ đã qua bao nhiêu năm rồi, cho dù người anh muốn tìm đi, đến, đứng bên cạnh cũng chưa chắc anh đã nhận ra.”

Chu Sĩ Khiêm thong thả nói: “Lúc sắp mất, Lý Lai Phượng nắm chặt tay tôi. Khi đó, bà ấy không thể nói chuyện, cứ trợn mắt nhìn tôi. Tôi nói bà cứ yên tâm, tôi hứa với bà tôi nhất định sẽ làm được. Bà ấy mới nhắm mắt.”

Chu Trọng Kiệt hết nhìn Chu Sĩ Khiêm lại nhìn Vương Hồng Tiến, đột nhiên hiểu ra gì đó: “Bố này, người trong ảnh không phải con à?”

Chu Sĩ Khiêm gật gật đầu: “Không phải.”

“Con không phải con ruột của bố mẹ sao?”

“Mày là con ruột. Nhưng người trong ảnh này không phải mày… Mày có một chị gái tên là Chu Mạnh Kiệt, lớn hơn mày ba tuổi… Mất tích rồi… Bố với mẹ mày vẫn đi tìm nhưng không tìm được.”

Mắt Lai Tấn Thăng sáng lên: “Thì ra là vậy. Anh có manh mối gì không?”

“Chẳng có gì cả. Bao nhiêu năm nay, tôi đã chạy khắp cả nước, ven biển, sa mạc, miền núi, thảo nguyên… đều không thấy. Nó bị bọn buôn người bắt đi. Mấy năm trước, cứ nghe nói ở đâu phát hiện phụ nữ bị lừa bán, ở đâu bắt được một băng nhóm ép buộc phụ nữ bị lừa phải bán dâm, tôi lại đi tìm như phát điên, xem có phải nó không. Tôi rất hi vọng không phải nó nhưng cũng hi vọng chính là nó.”

Chu Sĩ Khiêm vuốt ve bức ảnh, mượn rượu trút tâm tình, đột nhiên nước mắt như chuỗi vòng đứt dây rơi xuống.

“Uống đi, uống đi! Chỉ cần có chúng tôi ở đây, việc của anh cũng là việc của chúng tôi, chúng tôi sẽ tìm giúp anh.” Dương Chấn cầm cốc rượu lên uống cạn: “Mặc dù tướng mạo thay đổi nhưng không quá khó. Còn xét nghiệm ADN nữa đúng không?”

“Mấy năm nay, tiền tiết kiệm của tôi gần như đều tiêu hết vào việc xét nghiệm ADN.” Chu Sĩ Khiêm lau mặt, cảm thấy mình hơi kích động bèn ra vẻ thoải mái, nói: “Một lần xét nghiệm tốn nửa tháng lương.”

Vương Hồng Tiến nói: “Cục trưởng Tần, đội trưởng Dương, bao nhiêu năm nay, những vụ án mà anh Chu phá nhiều nhất không phải giết người mà là buôn bán phụ nữ trẻ em.”

Tần Cương nói: “Chúng tôi đều nắm được chuyện này, có điều, hôm nay mới biết căn nguyên. Thảo nào anh Chu căm thù bọn buôn người đến vậy.”

Dương Chấn nói: “Năm ngoái, anh Chu và anh Vương Chiêm Xuân đến Vân Nam bắt mẹ mìn Tiền Tiểu Mạn. Nhờ lần theo manh mối, không những giải cứu được hàng trăm nạn nhân mà còn phá được mạng lưới buôn bán phụ nữ trẻ em xuyên quốc gia, làm chấn động cả nước.”

Tần Cương đáp: “Đúng vậy. Mặc dù đồng chí Vương Chiêm Xuân đã hi sinh nhưng việc phá được một vụ án lớn, giải cứu nhiều nạn nhân, giúp nhiều người không trở thành món hàng cũng đủ để an ủi đồng chí ấy. Nghe nói có phóng viên vẫn muốn phỏng vấn anh, muốn viết quá trình phá án thành chuyên đề dài kì đúng không?”

Chu Sĩ Khiêm nói: “Đúng. Nhưng không phỏng vấn được.”

Dương Chấn hỏi: “Chuyện tốt thế sao anh không nhận?”

Vương Hồng Tiến đáp: “Các anh không biết rồi. Phóng viên đó thông qua ban tuyên truyền thành ủy giới thiệu, không trao đổi gì trước đã đến thẳng đại đội hình sự, vừa đến đã nói tôi là người được ban tuyên truyền thành ủy giới thiệu đến, mời lãnh đạo của các anh ra đây, oai như cóc. Anh Chu vừa thấy đã bực mình, không nói câu nào xoay người đi luôn.”

Tần Cương và Dương Chấn cười to. Tần Cương nói: “Hiểu rồi hiểu rồi! Chu Sĩ Khiêm, anh được lắm!”

“Nếu không phải vì tìm nó thì tôi cũng không phá nổi vụ án này. Nói một cách thẳng thắn, tôi vì mục đích cá nhân là tìm con gái nên chẳng có gì đáng để tuyên dương.” Chu Sĩ Khiêm lại mở một chai rượu trắng nhưng Tần Cương ngăn lại rồi lấy mấy chai bia đặt lên bàn: “Vụ án Vân Nam đó, anh thu được manh mối ở đâu thế? Chúng ta cách Vân Nam mười vạn tám ngàn dặm, huống hồ cảnh sát Vân Nam cũng không hề biết về đường dây này vì mụ Tiền Tiểu Mạn đó ngụy trang kĩ lắm.”

“Từ một phạm nhân đang trong nhà giam của tỉnh.”

Nghe Chu Sĩ Khiêm nói như vậy, mọi người đều hứng thú. Tần Cương nói: “Nếu vậy thì tổ chức buôn người quốc tế này cũng có chân rết ở tỉnh ta?”

“Không có. Phạm nhân này đã bị giam ba mươi năm rồi. Năm ngoái, lúc tôi gặp hắn, hắn đang ốm, bác sĩ nói bệnh này ăn mùa không ăn chiêm, bây giờ không chết thì cũng chẳng sống được lâu.”

Tần Cương hỏi: “Ăn mùa không ăn chiêm nghĩa là sao?”

“Nghĩa là nếu lúc thu hoạch vụ mùa năm ngoái hắn chưa chết thì cũng không sống được đến vụ chiêm năm sau. Đã sắp đến vụ chiêm rồi, ai biết hắn còn sống không.”

Lai Tấn Thăng hơi căng thẳng, nhìn quanh một vòng rồi nhìn chằm chằm Chu Sĩ Khiêm, hỏi: “Anh Chu, có phải hắn tên là Hà Tài Quan không?”

Chu Sĩ Khiêm kinh ngạc: “Làm sao anh biết?”

Thấy Chu Sĩ Khiêm nói như vậy, mọi người đều rùng mình. Trong vụ án này, ngoài Chu Sĩ Khiêm, trong hệ thống công an chỉ có một người biết nguồn tin báo, đó chính là Dương Chấn. Ngay cả Vương Hồng Tiến cũng không biết gã Hà Tài Quan.

Tần Cương hỏi: “Đồng chí Lai Tấn Thăng, sao đồng chí biết?” Ông ta biết Lai Tấn Thăng nói ra tên của người cung cấp tin thì nhất định phải có lí do. Lai Tấn Thăng là cảnh sát hình sự lâu năm, đương nhiên biết điều này.

Vẻ mặt của Lai Tấn Thăng trở nên phức tạp: “Tôi làm sao biết ấy à? Hắn ra tù rồi.”

Chu Sĩ Khiêm kinh hãi: “Ra tù rồi? Sao có thể như vậy được? Lão già này lĩnh án chung thân cơ mà. Nếu hắn không chết trong tù thì hời quá. Hắn ra tù từ bao giờ? Tôi không biết, làm sao anh biết?”

“Đến hôm nay tôi mới biết, chính xác là một tiếng đồng hồ trước khi tôi đến nhà anh.”

“Càng nói càng thấy lạ. Nói nhanh lên chút, lề mà lề mề không khác gì bóp kem đánh răng.” Vương Hồng Tiến sốt ruột.

Lai Tấn Thăng cười ha ha, nhìn Vương Hồng Tiến nói: “Anh còn nhớ ông già trong phòng tôi trước khi chúng ta đến nhà anh Chu không?”

“Có. Tôi nghe nói người dân phản ánh tình hình, còn tưởng là cung cấp manh mối cho vụ án nào đó.”

“Tôi chưa kịp báo cáo việc này với anh. Hắn không phải người dân phản ánh tình hình, càng không phải đến cung cấp manh mối. Nói đúng ra là đến tố cáo.”

Vương Hồng Tiến hỏi: “Chuyện gì? Tố cáo cũng không phải đến đại đội hình sự cơ à, có bộ phận phụ trách mà.”

“Chuyện gì ấy à?” Lai Tấn Thăng liếc nhìn Chu Sĩ Khiêm: “Cái này phải hỏi anh Chu. Chân Hà Tài Quan có tật phải chống nạng, một chân đi một chân lê. Hắn đến yêu cầu bồi thường.”

Chu Sĩ Khiêm hừ một tiếng: “Cái chân đó là tôi bắn khi bắt hắn đấy. Thì sao? Không cảm ơn tôi đã giữ lại mạng cho hắn lại còn đòi tôi bồi thường à? Thế hắn ra tù bằng cách nào?”

“Tạm tha.” Lai Tấn Thăng nói: “Tôi đã gọi điện hỏi, hắn ra tù được một tháng rồi. Được tạm tha đúng với trình tự pháp luật. Nhưng tôi đoán không phải vì hắn bị bệnh nguy kịch mà vì năm ngoái, hắn đã cung cấp manh mối cho anh, phá được một vụ án lớn, trường hợp này thuộc về lập công lớn. Lập công lớn sẽ được giảm án, đây là quy định, chắc chắn anh cũng biết. Cho nên, hắn được giảm án cũng đúng thôi. Nhưng lạ ở chỗ hắn lại đến đòi bồi thường.”

“Không hẳn là đòi bồi thường, hắn chỉ muốn cho tôi biết hắn đã ra tù.” Chu Sĩ Khiêm nói, mặt ông không có cảm xúc gì. “Trong mắt Hà Tài Quan, tôi là kẻ thù đã hại cả đời hắn. Chuyện giữa tôi và hắn đã vài chục năm rồi. Khi đó, các chú…” Chu Sĩ Khiêm dùng ngón tay lia một vòng: “Các chú còn chưa phải đồng nghiệp của tôi.”

Nhân lúc chếnh choáng, Chu Sĩ Khiêm kể lại toàn bộ những chuyện cũ đã giấu kín mấy chục năm.

❀ ❀ ❀

[1] Trợ cấp con một: Chính sách dân số của Trung Quốc, khi cha mẹ về hưu nhưng vẫn chỉ có một con sẽ được nhận khoản trợ cấp vì đã chấp hành tốt chính sách sinh một con. (ND)

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.