Trong một khu nhà đắt tiền ở trung tâm thành phố, một người phụ nữ trẻ ngồi bên ban công vách kính, phía sau là đứa con gái 5 tuổi của cô đang ngồi chơi bóng bay. Vẻ mặt cô nặng nề, mắt nhìn màn mưa ngoài cửa sổ như người mất hồn. Dường như cô đang nghĩ vì sao mùa xuân năm nay lại có mưa to như vậy, đúng là rất không bình thường.
Không lâu trước, cảnh sát khu vực tới đây. Sau khi xác nhận thân phận của cô, họ bảo cô ở nhà, không được ra ngoài, lát nữa sẽ có người tới hỏi một số chuyện cực kì quan trọng. Cụ thể là gì thì họ không nói.
Chuông cửa vang lên, cô vuốt tóc rồi đứng dậy đi mở cửa. Một người râu ria xồm xoàm, tóc hoa râm, mặc áo da cũ đứng bên ngoài, phía sau là hai người mặc trang phục cảnh sát, một nam một nữ, rất trẻ.
“Cô là Mạc Mạc phải không?” Không đợi cô trả lời, đối phương đã lấy thẻ cảnh sát ra, giơ lên loáng một cái mang tính tượng trưng rồi nói tiếp: “Tôi là cảnh sát hình sự, họ Chu. Hai vị này là điều tra viên. Chúng tôi có mấy câu hỏi cần hỏi cô, mong cô phối hợp.”
Người phụ nữ kinh ngạc nhưng vẫn khẽ gật đầu rồi tránh đường để ba người vào nhà. Chu Sĩ Khiêm quan sát một lượt. Bên trong được bài trí cầu kì, chỉ có chậu cây cảnh trên tủ tivi có vẻ không được hài hòa lắm, không phải cây thật mà là cây nhựa, chắc vì trong nhà có trẻ con.
Sau khi ngồi xuống, người phụ nữ hơi căng thẳng, ngón tay cô đan vào nhau: “Cảnh sát Chu, rốt cuộc có chuyện gì thế?”
“Có phải chồng cô tên là Triệu Quan Nhất không?” Chu Sĩ Khiêm nhìn thấy bức ảnh cưới trên tường, cô dâu chú rể cười rạng rỡ, rất xứng đôi.
“Đúng thế.”
“Đêm qua, chồng cô không ở nhà đúng không?”
“Vâng.”
“Anh ta rời khỏi nhà lúc nào?”
“Tối hôm qua.”
“Tôi muốn hỏi là mấy giờ.”
“Sáu giờ hơn, khoảng sáu giờ mười lăm.”
“Anh ta ra ngoài làm gì, cô có biết không?”
“Tôi không biết. Từ trước đến nay, tôi không hỏi chuyện riêng của anh ấy. Rốt cuộc có chuyện gì thế?” Người phụ nữ đứng dậy, vẻ mặt cô phức tạp.
“Cô có nhận ra cái này không?” Chu Sĩ Khiêm lấy từ trong túi giấy mang theo một chiếc ví tiền đã được niêm phong, bên trong còn có một bức ảnh.
Người phụ nữ gật gật đầu: “Có, thì sao ạ?”
Ông lấy bức ảnh ra: “Cô xem cái này đi, có thể nhận ra chồng cô không?” Ông cố ý dùng tay che rìa bức ảnh, như vậy sẽ không thấy rõ cái chân này đã lìa khỏi cơ thể.
“Đúng là anh ấy… là anh ấy… Anh ấy nói xăm hình này có thể trừ tà gì đó.” Người phụ nữ ngẩng lên nhìn Chu Sĩ Khiêm, vẻ mặt ngỡ ngàng: “Bức ảnh này ở đâu ra? Vì sao lại chụp mỗi cái chân?”
Chu Sĩ Khiêm thoáng nhìn ảnh cưới trên tường rồi lại nhìn thẳng vào cô, nói chậm rãi: “Anh ta chết rồi”. Giọng nói của ông nghe có vẻ rất hời hợt như đang nói chuyện thời tiết.
Ông quan sát kĩ vẻ mặt người vợ, cho dù là những thay đổi nhỏ bé nhất cũng không bỏ qua. Sắc mặt người phụ nữ tên Mạc Mạc trở nên tái mét trong nháy mắt, cả người như đột ngột bị rút mất xương, chậm rãi rũ ra ghế. Tay cô run run, môi mấp máy nhưng không nói được lời nào.
Lưu Liễu đi tới chỗ máy lọc nước, rót một cốc nước cho Mạc Mạc. Cô thoáng nhìn Chu Sĩ Khiêm với ánh mắt nghi ngờ, chu môi một cái, ý muốn nói cô vợ rất khả nghi.
Chu Sĩ Khiêm nhìn em bé đang yên lặng chơi một mình rồi nói nhỏ: “Chồng cô bị sát hại. Thi thể đã bị… tách rời. Tạm thời, chúng tôi chỉ tìm được…”
Ông cảm thấy việc diễn đạt hơi khó khăn. Mấy sợi tóc mai của người phụ nữ rung rung.
“Anh ấy chết ở đâu?”
“Tiểu khu Quan Trang.” Chu Sĩ Khiêm quan sát căn hộ lớn này, thoạt nhìn rất khó có thể liên hệ với căn phòng nhỏ cũ nát ở Quan Trang. Nhưng chủ nhà Trịnh Phát Minh nói rằng người thuê nhà chính là Triệu Quan Nhất. Cậu ta còn chỉ vào ảnh, nói chắc như đinh đóng cột: “Đúng, người thuê nhà của tôi chính là anh ta, chắc chắn không sai, dù tôi có mù cũng nhận ra.”
Trịnh Phát Minh nói thêm rằng Triệu Quan Nhất đã thuê nhà của cậu ta được 3, 4 năm rồi.
“Vì sao chồng cô lại thuê nhà ở đó?”
“Không thể có chuyện đó được. Tối nào chồng tôi cũng về nhà. Sao anh ấy có thể thuê nhà bên ngoài được chứ! Nếu có thì tôi nhất định phải biết, chắc chắn anh ấy không giấu tôi đâu.”
Người phụ nữ ngẩng lên nhìn người cảnh sát già: “Từ khi kết hôn đến nay, dù khuya đến mấy, anh ấy cũng chưa bao giờ qua đêm bên ngoài.”
“Vợ chồng cô biết nhau từ bao giờ?”
“Tháng Tám năm 2008.”
“Kết hôn khi nào?”
“Cuối năm đó.”
“Tình cảm vợ chồng thế nào? Ý tôi là cô có yêu chồng cô không?”
“Ông có ý gì? Tình cảm của vợ chồng tôi rất tốt.” Người phụ nữ cười gượng: “Ông nghi ngờ tôi giết chồng à?”
Chu Sĩ Khiêm ra hiệu cho Chu Trọng Kiệt quan sát xung quanh, còn Lưu Liễu ghi chép.
“Cô có thể kể chi tiết chuyện tối hôm qua không? Chi tiết lúc chồng cô rời khỏi nhà ấy.”
“Tối qua… chúng tôi cùng ăn tối. Sau đó, anh ấy nhận một cuộc điện thoại rồi ra ngoài.”
“Gặp ai?”
“Tôi chỉ biết có thể anh ấy đi mua đồ cổ. Cụ thể gặp ai thì tôi không biết, chuyện đàn ông tôi không hỏi.”
“Vừa rồi cô nói mình không biết chồng mình ra ngoài làm gì?”
“Bởi vì tôi không biết anh ấy đã…” Cô vợ không nói tiếp được nữa.
Chu Sĩ Khiêm hỏi tiếp: “Anh ta lái xe đi à?”
Người phụ nữ gật gật đầu.
“Xe loại gì? Biển kiểm soát bao nhiêu?”
“BMW X3, biển kiểm soát C8686, mới mua năm ngoái.”
Lưu Liễu và Chu Sĩ Khiêm nhìn nhau. Hiển nhiên họ đã bỏ sót một manh mối quan trọng: Chiếc xe đó ở đâu?
“Gần đây, anh ta có đắc tội người nào không? Có xảy ra tranh chấp hay xích mích với ai không?”
“Quan hệ xã hội của anh ấy rất đơn giản, không đắc tội với ai, cũng không có tranh chấp.”
Một tiếng “bụp” vang lên, vai người phụ nữ cũng run theo. Em bé làm vỡ quả bóng bay nên bật khóc. Người vợ đứng lên, nước mắt cô chảy như vỡ đê, không thể kìm lại được: “Xin lỗi, tôi phải dỗ con.”
Chu Sĩ Khiêm lấy danh thiếp ra: “Nếu nhớ ra chuyện gì, mong cô lập tức liên hệ với tôi.”
Nghe thấy tiếng trẻ con khóc, Chu Trọng Kiệt lập tức bước nhanh về phía cửa. Cậu ta cầm một chiếc bàn chải đánh răng màu xanh nước biển: “Chiếc bàn chải đánh răng này là của chồng chị đúng không?”
Người phụ nữ gật đầu.
“Chúng tôi có thể mang đi xét nghiệm không?”
“Dù sao cũng đã vô dụng, các anh đem đi đi.”
Chu Trọng Kiệt hơi cúi người với người phụ nữ, cất bàn chải đánh răng vào túi ni lông rồi đi theo Chu Sĩ Khiêm ra cửa. Phía sau vang lên tiếng khóc như mưa gió của người vợ.
“Làm sao anh biết bàn chải đánh răng đó là của nạn nhân?” Lưu Liễu tò mò hỏi Chu Trọng Kiệt.
Chu Trọng Kiệt ra vẻ bí mật, khẽ cười: “Không nói với em.”
Ba người lên xe, Chu Sĩ Khiêm ngồi ở ghế phụ lái, Lưu Liễu lái xe.
“Người phụ nữ này rất đẹp, tên cũng hay, Mạc Mạc.” Chu Trọng Kiệt nói.
Lưu Liễu mỉm cười: “Em lại cảm thấy người này rất giả tạo, chắc chắn rất khả nghi.”
“Em không thấy chị ta khóc như xé vải đấy à? Không giống hung thủ.” Chu Trọng Kiệt quay mặt sang hỏi Chu Sĩ Khiêm: “Bây giờ chúng ta đi đâu ạ?”
“Cậu nói xem?” Chu Sĩ Khiêm rút một điếu thuốc ra, ngậm trên miệng rồi lại bỏ xuống, ném vào màn mưa.
Chu Trọng Kiệt lật xem một tập tài liệu: “Nạn nhân làm việc tại công ty khai thác cát Đông Thành, a, còn là giám đốc sản xuất.”
“Năm ngoái, công ty này lên thời sự, nói phải chào bán cổ phiếu ra công chúng nhưng đến giờ vẫn chưa thấy gì.” Lưu Liễu liếc nhìn Chu Trọng Kiệt qua gương chiếu hậu. “Một công ty bé như thế mà cũng có thể chào bán cổ phiếu ra công chúng, nếu không có cơn sốt bất động sản sợ là đã sấp mặt từ lâu rồi.”
“Chỉ cần dính dáng đến bất động sản đều sốt hết. Công ty làm ăn tốt là nhân viên có tiền, có tiền liền dậm dật trong lòng, không biết làm gì cho tốt. Nghe nói tiền lương của một trưởng phòng quèn ở công ty đó cũng hai mươi ngàn tệ. Tiền là thứ tốt.” Chu Trọng Kiệt lơ đãng hùa theo.
“Tiền là thứ tốt? Anh còn trẻ, nhớ lời tôi nói, mặt xấu của tiền nhiều hơn mặt tốt, hầu như gây tai rước họa đều liên quan đến nó.” Những vụ án mà Chu Sĩ Khiêm từng phụ trách hầu hết đều liên quan đến tiền. Cho dù là giết người vì tình nhưng tiền bạc cũng đóng vai trò quan trọng trong đó.
Mưa ngày càng to. Xe cộ tắc cứng trên phố, tiếng còi xe inh ỏi. Sau khi đi qua hai giao lộ, Chu Sĩ Khiêm bảo Lưu Liễu dừng xe rồi tự mình mở cửa đi ra.
“Trưởng phòng?” Lưu Liễu không biết Chu Sĩ Khiêm có ý gì, cảm thấy hơi bối rối, cho rằng mình lái xe không tốt khiến ông tức giận nên vội vàng xuống xe. Cô mới vào ngành được hai tháng, từ thời đi học đã biết Chu Sĩ Khiêm, cô cho rằng có thể theo ông học tập là một điều vinh hạnh. Có điều, cô luôn vô tình làm ông phật ý. Ngày nào cũng phải đối mặt với khuôn mặt hầm hầm của ông khiến cô cảm thấy ngột ngạt và căng thẳng. Chẳng trách người ta gọi ông là “thần giữ cửa”.
“Cô cậu làm theo kế hoạch, năm giờ về đội tập hợp. Báo với Vương Hồng Tiến thông tin phương tiện của nạn nhân ngay lập tức.” Chu Sĩ Khiêm nhận lấy chiếc ô mà Chu Trọng Kiệt đưa qua cửa, nói chưa dứt đã đi băng qua dòng xe cộ đông đúc, sang bên kia đường.
Trở lại ghế lái, Lưu Liễu hỏi nhỏ Chu Trọng Kiệt: “Chúng ta làm gì đây?”
“Không nghe thấy trưởng phòng nói sao? Làm việc theo kế hoạch.” Chu Trọng Kiệt nói: “Ơ, nhưng mà kế hoạch của chúng ta là gì? Trưởng phòng chưa từng nói gì về kế hoạch mà.”
“Ông ấy đã nói với em rồi.” Lưu Liễu cười rồi lắc lắc điện thoại di động: “Tin nhắn.”
Theo báo cáo của phòng trinh sát kĩ thuật, cuộc điện thoại cuối cùng mà Triệu Quan Nhất nhận được lúc 18 giờ 5 phút tối qua, thời gian gọi điện ba phút, người gọi là ông chủ cửa hàng đồ chơi văn hóa ở chợ đồ cổ, tên là Lâm Bảo Sâm. Thông tin này khớp với những gì Mạc Mạc đã khai. Triệu Quan Nhất gọi cuộc điện thoại cuối cùng lúc 22 giờ 58 phút, người nhận cũng là Lâm Bảo Sâm. Từ những phần thi thể được phát hiện tại hiện trường, có thể xác định thời gian tử vong từ 23 giờ đến 0 giờ đêm qua.
Chu Sĩ Khiêm cho rằng dù Lâm Bảo Sâm không phải hung thủ nhưng vẫn có thể cung cấp manh mối có giá trị.
Ông đi bộ qua một giao lộ, đến điểm mượn xe đạp miễn phí trước cổng đại học kiến trúc lấy một chiếc xe. Đây là tính toán trong kế hoạch của ông, để Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt đến công ty của Triệu Quan Nhất điều tra, còn mình đi tìm Lâm Bảo Sâm.
Từ đây đến cửa hàng của Lâm Bảo Sâm chỉ 2 kilomét. Chu Sĩ Khiêm một tay cầm ô, một tay cầm lái, thỉnh thoảng lại đi vào làn xe cơ giới. Một chiếc ô tô suýt nữa tránh ông không kịp, tiếng phanh gấp vang lên chói tai. Tài xế tức giận, lái xe vượt qua Chu Sĩ Khiêm rồi dừng lại, sau đó hùng hổ xuống xe, hét lên với ông: “Lão già điên, muốn chết à? Có mắt không hả?” Chu Sĩ Khiêm không xuống xe, cứ thế đạp xe lướt qua người tài xế đang giận dữ.
Những ngày đẹp trời, chợ đồ cổ huyên náo suốt cả ngày, cả con phố vô cùng tấp nập. Nhưng hôm nay không giống mọi ngày, tiếng mưa át tiếng người, nước thải tràn lan khắp nơi, mùi hôi và mùi nước mưa hòa vào nhau khiến Chu Sĩ Khiêm có cảm giác buồn nôn khó tả.
Ông đã hỏi thăm mấy cửa hàng, người lạnh lùng lắc đầu, người cười nói không biết, không hề tiết lộ thông tin. Đến một cửa hàng bán văn phòng tứ bảo, Chu Sĩ Khiêm chứng minh thân phận, sau đó nói ở đây có một người bán đồ cổ tên là Lâm Bảo Sâm, cảnh sát muốn làm việc với hắn. Ông chủ cửa hàng văn phòng lập tức nhiệt tình báo địa chỉ, ở ngay đầu con ngõ nhỏ phía trước, đó là một ngôi nhà nhỏ, vừa thấp bé vừa cũ nát. Người cùng nghề chính là oan gia. Câu này không sai chút nào.
Chu Sĩ Khiêm dựng xe đạp vào tường, nhìn qua cửa sổ có thể thấy bên trong chất đầy hàng hóa. Cứ tưởng cửa hàng này không mở cửa nhưng bên trong lại có hai người khoảng 40, 50 tuổi đang ngồi uống trà, hút thuốc bên một chiếc bàn được làm từ gốc cây to, có vẻ rất ung dung, tự tại. Trong phòng bật đèn nhưng vẫn tù mù, khói thuốc lượn lờ xung quanh, rất hợp với không khí âm u của một ngày mưa gió.
Lúc Chu Sĩ Khiêm mở cửa, chiếc chuông trên cửa phát ra âm thanh lanh canh. Một người đàn ông bụng phệ đầu trọc đứng lên, trên khuôn mặt không biểu cảm lập tức toàn là nét cười, giọng hơi khàn khàn nói: “Xin chào quý khách, quý khách muốn mua gì ạ?”
Chu Sĩ Khiêm nhìn một cái đầu linh dương treo trên tường: “Tôi là người của đội hình sự, tôi tìm Lâm Bảo Sâm.”
Ông lục mấy cái túi, cuối cùng cũng tìm được thẻ cảnh sát ở túi trong của áo khoác. Người đàn ông đầu trọc chưa kịp nhìn rõ cái thẻ thì ông thì đã cất.
“Tôi… tôi chính là Lâm Bảo Sâm.” Ông ta nói bằng giọng run run, nụ cười gượng gạo, cẩn thận dò hỏi: “Ngài có chuyện gì ạ?”
“Tối hôm qua, anh gặp một người tên là Triệu Quan Nhất đúng không?”
Hai tay Lâm Bảo Sâm xoa xoa ống quần, mắt thoáng liếc cầu cứu ông bạn già đang uống trà với mình rồi lập tức nhìn sang Chu Sĩ Khiêm, không ngờ lại bắt gặp ánh mắt ông. Ánh mắt này khiến Lâm Bảo Sâm cảm thấy sởn tóc gáy, giống như nhũ băng nhọn hoắt dưới mái hiên có thể rơi bất cứ lúc nào.
“Không nhớ à?” Chu Sĩ Khiêm nhìn khuôn mặt trắng đang dần chuyển đỏ. Bởi vì thường ăn thịt mỡ nên khóe miệng hồng hào bóng nhẫy của Lâm Bảo Sâm lấp lánh ánh sáng, nhìn lướt qua có cảm giác như đang chảy nước miếng.
Chu Sĩ Khiêm chậm rãi rời mắt, nhìn người vẫn ngồi bên bàn. Trên mặt người đó đầy chân râu quai nón, xương gò má rất cao, hai mắt trũng sâu, sống mũi rất dài lại hẹp, như một nét bút lông thẳng đứng, cằm rộng nhưng miệng rất nhỏ.
“Nhớ ra rồi nhớ ra rồi! Mỗi ngày tôi gặp rất nhiều khách hàng, vừa rồi nhìn thấy cảnh sát còn tưởng vi phạm lỗi gì. Tính tôi nó thế, cứ căng thẳng là đầu óc lại chập mạch.” Lâm Bảo Sâm vừa nói vừa rút một điếu thuốc lá Giang Tô rồi đưa cho Chu Sĩ Khiêm, hết sức cung kính.
Chu Sĩ Khiêm đẩy bàn tay mời thuốc của ông ta ra, thoáng nhìn người đang ngồi, giơ tay chỉ chỉ cửa: “Cảnh sát làm việc, mời tránh ra bên ngoài một lát.”
Người đó có vẻ không hài lòng, chậm chạp đứng lên, mở cửa đi ra. Chu Sĩ Khiêm có thể cảm nhận được địch ý rõ ràng. Đối với cảnh sát, nơi nào có địch ý và giả vờ hảo ý mới là chỗ tốt.
“Nào, mời ngồi mời ngồi.” Lâm Bảo Sâm cúi người, đợi Chu Sĩ Khiêm ngồi xuống mới lấy một tách trà có nắp ra, khúm núm rót cho ông: “Trà Nhật Chiếu Lục mới nhất, ngài uống thử đi.”
Chu Sĩ Khiêm nhấp một ngụm, quả nhiên là trà ngon, ngon hơn rất nhiều so với trà tiếp khách ở đơn vị: “Trà này bao nhiêu tiền một cân?”
“Nếu ngài thích, tôi biếu ngài năm cân, tôi mới nhập nhiều lắm.”
“Anh bán trà nữa à?”
“Cứ ra tiền thì cái gì cũng bán.”
“Thế anh bán cái gì cho Triệu Quan Nhất?”
“Hả.” Lâm Bảo Sâm nghẹn lời. Ông ta nuốt nước bọt, trên trán chảy mấy giọt mồ hôi. Ông ta nhìn người đàn ông tuổi tác cũng khoảng như mình trước mặt. Người này mặc một chiếc áo da, cổ tay và cổ áo đều đã sờn bạc cả màu, chân râu đen trắng lẫn lộn, cũng muối tiêu như mái tóc. Ông ta đã gặp đủ kiểu người, xác định người trước mặt này nhất định không dễ “chơi”.
“Một bình hoa cổ, là đồ có chủ, không vi phạm pháp luật. Thật không ngờ chuyện đó lại đưa ngài tới đây.”
“Hai người gặp nhau lúc nào?”
“Khoảng bảy rưỡi gì đó. Tôi gọi điện thoại hẹn anh ta, bảo anh ta đến giờ đó.”
“Gặp ở đâu?”
“Ở cửa hàng của tôi.”
“Chỗ này của anh có camera giám sát không?”
“Cửa hàng nhỏ xíu, đói đến chết cả chuột, đâu cần camera giám sát.”
“Mấy giờ anh ta đi?”
“Ở chỗ tôi khoảng mười phút rồi đi luôn. Chúng tôi là người quen cũ, anh ta thường tới ủng hộ việc làm ăn của tôi.”
“Sau khi rời khỏi đây, anh ta đi đâu?”
“Tôi không biết.”
“Sau khi anh ta về, anh vẫn ở trong cửa hàng chứ?”
“Vâng vâng, tôi vẫn ở đây. À không đúng, mười rưỡi tôi đóng cửa rồi về nhà ngủ.” Giọng điệu của Lâm Bảo Sâm trở nên thoải mái, dường như chỉ cần không hỏi đến món đồ giao dịch thì ông ta sẵn sàng trả lời bất cứ câu hỏi nào.
“Mấy giờ anh về đến nhà?”
“Khoảng mười hai giờ đêm. Nhà tôi gần đây nên tôi thường đi bộ giảm béo. Hơn nữa, tối qua thời tiết không tốt, khó bắt xe.” Lâm Bảo Sâm sợ Chu Sĩ Khiêm không tin nên vừa nói vừa lấy điện thoại ra: “Ngài xem, tuyến đường tôi đi đều lưu trong đây, có cả lịch sử. Hôm qua, tôi đi bộ tổng cộng hơn mười ngàn bước.”
Ông ta vừa nói vừa đưa điện thoại đến trước mặt Chu Sĩ Khiêm. Chu Sĩ Khiêm nhìn, đúng là bản đồ. Tuyến đường màu xanh lá từ một vị trí ở chợ đồ cổ chạy quanh co, khúc khuỷu qua đường Đoàn Thanh Niên, tiếp tục theo đường Thanh Chiếu.
“Điểm đến chính là nhà tôi.” Lâm Bảo Sâm chỉ vào màn hình và nói.
Chỗ đó là một thôn lọt thỏm trong thành phố. Chu Sĩ Khiêm biết nơi đó, mấy năm trước ông đã bắt vài tên buôn người ở đó. Mấy năm nay, người ở đây đua nhau xây nhà ống hai tầng, chia làm nhiều phòng đơn rồi cho thuê, kiếm được rất nhiều tiền.
“Lúc về đến nhà, anh có gặp người nào không?”
“Ôi đừng nói nữa. Lúc tôi về, không biết bọn trẻ con nhà ai để vỏ chai rượu ở cửa nhà tôi, tôi giẫm phải, thế là ngã nhào. Tôi tức điên lên, cầm vỏ chai ném ra ngoài. Ngài nói tôi có xui xẻo không, ném một phát trúng ngay xe hơi nhà hàng xóm nên bị mắng té tát. Xe BMW người ta mới mua, biển số chưa lắp, bảo hiểm cũng chưa mua, tiền sửa xe chắc cũng phải mất mấy chục ngàn tệ.” Lâm Bảo Sâm hơi kích động, nước miếng bắn tứ tung, nói một hồi rồi lau mồ hôi trên đầu, há miệng thở hổn hển mấy hơi mới bình tĩnh lại.
“Triệu Quan Nhất có gọi điện thoại cho anh không?”
“Có.”
“Lúc nào?”
“Khoảng mười một giờ. Chỉ vài câu khách sáo, còn nói phải cảm ơn tôi gì đó.” Lâm Bảo Sâm vô thức vuốt điện thoại, tìm lịch sử cuộc gọi.
Chu Sĩ Khiêm cầm lấy điện thoại của ông ta, lần lượt xem lịch sử cuộc gọi gần đây. Không ngờ tối qua lại không có thông tin cuộc gọi.
“Lịch sử cuộc gọi đâu?”
“Có thể tôi lỡ tay xóa mất rồi.”
“Trùng hợp nhỉ.”
“Thật mà, tôi không chống chế.”
“Anh muốn chống chế cũng không được.”
“Đúng thế đúng thế, các ngài tra được lịch sử cuộc gọi mà, cái này tôi biết.” Lâm Bảo Sâm cười.
“Anh không xây nhà cho thuê à?”
Thấy Chu Sĩ Khiêm đột nhiên chuyển đề tài, Lâm Bảo Sâm ngẩn ra, sau đó thái độ lập tức dịu xuống: “Tôi lấy đâu ra tiền mà làm nhà. Tôi không ham mê tiền tài, đủ dùng là được. Tôi thích ngôi nhà nhỏ đó của tôi, không xây thêm. Trong nhà tôi có bảy, tám phòng trống đang dùng làm kho hàng. Tôi không cho thuê vì ồn ào lắm.”
Chu Sĩ Khiêm nghe ra được Lâm Bảo Sâm rất đắc ý khi nói những lời này. Người nghèo đắc ý khi nói mình có tiền, người giàu lại hết sức đắc ý khi nói mình không sống vì tiền. Mục đích quyết định phong cách, có phong cách là tỏ ra thanh cao hơn người khác.
Chu Sĩ Khiêm tự rót trà cho mình, uống một ngụm hết sạch rồi đứng dậy: “Trà của anh rất khá.”
Vừa nói, ông vừa đặt một tấm danh thiếp lên bàn uống nước rồi quay người định đi. Lâm Bảo Sâm vội vàng dùng hai tay cầm tấm danh thiếp, nhìn một lượt. Thông tin trên danh thiếp rất sơ sài, chỉ có họ tên và số điện thoại: “Cảnh sát Chu đi thong thả ạ.”
Lâm Bảo Sâm chạy trước vài bước, giành mở cửa cho Chu Sĩ Khiêm.
Tiếng mưa rơi bên ngoài lập tức được phóng đại. Chu Sĩ Khiêm đứng dưới mái hiên, tiện tay mở chiếc ô, đang định đi thì Lâm Bảo Sâm chạy đến gần hỏi nhỏ: “Cảnh sát Chu, ngài đến không phải vì chuyện bình hoa à?”
Chu Sĩ Khiêm quay lại: “Vậy anh đoán xem tôi đến vì chuyện gì?”
Bỗng nhiên, sắc mặt Lâm Bảo Sâm tái mét, ông ta gắng gượng cười: “Làm sao tôi đoán được. Nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt. Có điều, tôi không phạm pháp, hàng tôi kinh doanh được pháp luật cho phép.”
Chu Sĩ Khiêm cười, gật đầu mấy cái rồi quay đi. Nụ cười của ông khiến Lâm Bảo Sâm cảm thấy rất quỷ dị, đặc biệt là trong thời tiết mưa dầm thế này, có cảm giác người cảnh sát già y như ôn thần làm mình hãi hùng khiếp vía.
“Xe đạp của ngài!”
“Tìm điểm mượn xe để trả lại đi.” Chu Sĩ Khiêm không quay đầu lại mà đi thẳng.
Lâm Bảo Sâm quay vào cửa hàng, hầm hầm ném tấm danh thiếp xuống đất rồi giẫm lên mấy cái: “Mẹ nó chứ, chó thật, chó má thật!”
Ông ta nhìn qua cửa kính quan sát bên ngoài một lát, xác nhận người cảnh sát già đó không quay lại mới lấy điện thoại ra gọi, nói nhỏ: “Mày hay lắm! Mày làm giỏi lắm! Tao bị cảnh sát soi rồi… Sau này không được gọi điện, cũng đừng gặp nhau nữa… Tao cảnh cáo mày, tao với mày là hai con châu chấu bị buộc vào cùng một sợi chỉ rồi, cút mẹ mày đi, đồ chó má!”