Căn cứ vào miêu tả của Trì Thanh Liên, Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu đến khu vực xung quanh trạm xe buýt để điều tra nhưng đến nửa đêm nhưng vẫn không thu hoạch được gì. Hôm sau, hai người đến công ty khai thác cát Đông Thành, tra hỏi từng người có cho Triệu Quan Nhất vay tiền. Những người này đều có bằng chứng ngoại phạm và không có thời gian gây án. Sau khi phiên tòa kết thúc, bọn họ cùng nhau đến một nhà hàng, dùng bữa xong lại cùng về công ty. Lúc xảy ra vụ án, họ đang ăn cơm, hơn nữa trong thời gian này không có ai rời khỏi đó.
Trời tối, hai người vẫn chưa làm rõ được bản chất của vụ án, cũng không thu được manh mối nào.
Lưu Liễu nói: “Đi bao nhiêu con đường, tra hỏi bao nhiêu người, tất cả đều phí công vô ích. Xem ra, hướng điều tra của chúng ta không đúng.”
Chu Trọng Kiệt hỏi: “Vậy nên điều tra theo hướng nào?”
Lưu Liễu đáp: “Em cho rằng hung thủ là kẻ biến thái trả thù xã hội. Có một số kẻ thất bại trong cuộc sống còn đến trường mầm non, tiểu học chém giết học sinh. Anh không thấy bây giờ các trường học và trường mầm non đều có cảnh sát canh gác à? Anh cho rằng hung thủ của vụ này và những kẻ biến thái đó có gì khác nhau không?”
Nghe cô nói như vậy, Chu Trọng Kiệt cũng hơi nản. Vừa nản đã thấy mệt, hai chân mỏi nhừ, hít thở cũng khó khăn. Anh bèn nhặt một viên gạch bên đường, dựng thẳng rồi ngồi lên.
Lưu Liễu cười: “Thật là được mở mang tầm mắt. Không ngờ gạch cũng có thể ngồi như vậy. Anh ngồi thế không sợ đau mông à?”
Chu Trọng Kiệt tức giận nói: “Đây là để phá án nhanh nhất có thể, không có thời gian đi vệ sinh, anh muốn đẩy vào cho dễ chịu!” Anh vừa nói vừa điều chỉnh lại viên gạch, quay dọc nó lại, thoạt nhìn như kẹp nguyên một viên gạch vào mông.
Chu Trọng Kiệt không để ý đến vẻ mặt kinh ngạc của Lưu Liễu, tiếp tục nói về vụ án: “Nếu là biến thái trả thù xã hội thì sẽ rất phiền phức, đồng nghĩa với việc sẽ còn đứa trẻ khác bị hại. Không được, chúng ta phải lập tức báo cáo về đội. Em thấy thế nào?”
Chu Trọng Kiệt nhìn Lưu Liễu, chớp mắt một cái, lại xoay chuyển ý nghĩ: “Cũng không đúng. Cha mẹ chị ta không gây thù với ai, bản thân chị ta cũng không có kẻ thù. Chị ta không có không đồng nghĩa với Triệu Quan Nhất cũng không. Hiện tại không có chưa chắc trước kia cũng không. Em thấy đúng không?”
“Anh nói cũng đúng, nhưng theo anh, kẻ thù này phải tìm ở đâu? Mạc Mạc và cha mẹ chị ta đều nói không đắc tội người nào, càng không có kẻ thù.”
“Có!” Chu Trọng Kiệt đứng lên, lắc lắc mông, chỉnh quần rồi lại ngồi xuống: “Mạc Mạc có kẻ thù. Anh còn nhớ, thế mà chị ta lại quên rồi.”
Lưu Liễu trợn mắt, nói với vẻ khó tin: “Đừng bảo là Tôn Tiểu Sảnh nhé?”
“Hừ, không phải cô ta còn ai được nữa? Độc nhất là lòng dạ đàn bà.”
“Chu Trọng Kiệt, anh quá đáng rồi đấy! Em cho rằng không thể có chuyện đó được.”
“Chỉ vì em cho rằng không thể mà để sổng mất hung thủ mới gọi là quá đáng.” Chu Trọng Kiệt đứng dậy, gảy viên gạch đổ xuống mu bàn chân mình rồi hất một cái, viên gạch bay vào bụi cây. Bụp một tiếng, ngay sau đó có giọng nói vang lên: “Mẹ kiếp, thằng nào ném gạch đấy? Suýt nữa đập trúng người rồi!”
Lưu Liễu sợ đến mức run lên, lập tức kéo Chu Trọng Kiệt quay về ô tô. Hai người mới đi được vài bước đã thấy có một người đàn ông to khỏe, khoảng 40 tuổi xách quần chạy ra khỏi bụi cây, quát to với hai người: “Không được đi! Đứng lại đấy cho tao!”
Lưu Liễu sốt ruột, thúc giục Chu Trọng Kiệt: “Nhanh lên, bị đuổi kịp thì phiền lắm!”
Chu Trọng Kiệt chạy chậm lại rồi giữ Lưu Liễu: “Không trúng người, em sợ cái gì.”
Lưu Liễu quay đầu lại nhìn, chỉ thấy người kia lại chui vào bụi cây.
“Sao lạ thế nhỉ? Hóa ra đang đi vệ sinh à?”
“Chúng ta ở đó ít nhất ba mươi phút, hắn đã ở trong bụi cây trước khi chúng ta đến, cho dù bị táo bón cũng phải xong rồi.”
“Vậy thì làm gì? Ăn trộm à?”
“Đúng thế đấy.”
“Nhưng ở đây có gì mà trộm? Trộm rễ cây à?”
Chu Trọng Kiệt cười quái gở: “Có một thứ phải cởi quần mới trộm được, lại còn phải là hai người, em đoán xem là cái gì?”
Lưu Liễu hiểu ra ngay, mặt cô ửng đỏ: “Sao anh biết là trộm tình? Biết đâu người ta là quan hệ vợ chồng hợp pháp thì sao?”
“Hơn bốn mươi tuổi, buổi tối chui vào bụi cây, điều kiện ở đó không tốt, vừa bẩn vừa nhếch nhác, còn có muỗi, vợ chồng hợp pháp ai lại chui vào đó làm gì?”
Hai người lên xe, Chu Trọng Kiệt gọi điện thoại cho Tôn Tiểu Sảnh, nói muốn gặp mặt, có một số việc cần hỏi. Tôn Tiểu Sảnh không từ chối, cô ta hẹn gặp ở quán cà phê lần trước, 30 phút sau sẽ đến.
Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt đến quán cà phê, nhân viên phục vụ dẫn họ vào phòng riêng: “Xin hỏi anh chị hẹn sếp Tôn đúng không ạ?”
Chu Trọng Kiệt gật đầu: “Xem ra sếp Tôn của các cô đã dặn dò trước rồi nhỉ?”
Nhân viên mỉm cười, nói: “Sếp Tôn nói anh chị là bạn của chị ấy, dặn chúng tôi phải phục vụ cho tốt” rồi ra ngoài, lát sau bưng hai cốc cà phê vào: “Sếp Tôn mời anh chị. Vẫn là loại lần trước. Anh chị còn nhu cầu gì nữa không ạ?”
Lưu Liễu khách khí nói: “Không cần đâu, cảm ơn cô.”
Nhân viên mới đi ra thì Tôn Tiểu Sảnh đến. Vừa vào cửa, cô ta đã hỏi: “Cảnh sát Chu chưa tới à?”
Chu Trọng Kiệt đáp: “Ông ấy nghỉ hưu rồi.”
Tôn Tiểu Sảnh “A” một tiếng. Lưu Liễu chú ý tới vẻ mặt của cô ta. Có vẻ cô ta hơi mất mát và phiền muộn vì thông tin trưởng phòng Chu không còn công tác nữa.
“Vụ án đã kết thúc, cảnh sát Chu cũng về hưu. Vậy là tốt rồi.” Tôn Tiểu Sảnh cười rồi nói thêm: “Ông ấy là người tốt. Lâu lắm rồi không gặp ông ấy, tôi cũng hơi nhớ. Cô ta nói nửa đùa nửa thật: “Nói thật, nếu trong điện thoại cô cậu nói với tôi là cảnh sát Chu không đến, có lẽ tôi cũng không đến. Cô cậu cứ hỏi đi, vẫn là chuyện về Triệu Quan Nhất à? Tôi nghĩ lần trước tôi đã khai tất cả những gì tôi biết rồi.”
“Là chuyện về gia đình anh ta, chính xác là về cô con gái.” Chu Trọng Kiệt nhấp một ngụm cà phê: “Chị biết chuyện con anh ta xảy ra chuyện không?”
Tôn Tiểu Sảnh nhíu mày, vội hỏi: “Cô bé xảy ra chuyện à?”
“Bị người ta đâm kim vào người.” Chu Trọng Kiệt vừa nói vừa chỉ vào cổ và lưng mình: “Ở đây và ở đây. Bị đâm ba kim, hai chiếc ở lưng đâm vào trong người, chỉ lộ ra một mẩu thế này…” Anh giơ ngón cái và ngón trỏ lên ước lượng: “Đã lấy ra rồi.”
“Hiện giờ cô bé bình an rồi chứ?”
“Mặc dù nguy hiểm nhưng không để lại hậu quả nghiêm trọng. Bây giờ ổn định rồi.”
Tôn Tiểu Sảnh thở phào, vẻ căng thẳng cũng giảm bớt: “Năm nay, sao nhà họ xảy ra nhiều chuyện hung hiểm vậy? Cô cậu đến đây để điều tra chuyện cháu bé bị đâm à? Nhưng tôi nghĩ tôi không thể giúp được gì. Tôi không biết gì hết, càng không phải tôi làm. Tôi đã nói với cô cậu rằng chúng tôi cắt đứt mọi quan hệ rồi.”
Chu Trọng Kiệt nói nửa đùa nửa thật: “Có thể chị vẫn còn hận vợ chồng họ hoặc một trong hai.”
Tôn Tiểu Sảnh bật cười: “Không có. Mạc Mạc là người đáng được cảm thông, đương nhiên Triệu Quan Nhất cũng vậy, bởi vì anh ta mất rồi. Làm sao? Cô cậu nghi ngờ tôi à?”
Chu Trọng Kiệt lập tức nói: “Đâu có. Chúng tôi đang nghi ngờ một người đàn ông.”
Đang nói chuyện, điện thoại của Chu Trọng Kiệt đổ chuông. Là Mạc Mạc gọi. Chu Trọng Kiệt vâng một tiếng, cuối cùng nói: “Được, tôi sẽ đến ngay.”
Chu Trọng Kiệt trao đổi ánh mắt với Lưu Liễu rồi bảo với Tôn Tiểu Sảnh: “Chúng tôi phải đi rồi. Xin lỗi đã làm phiền chị.”
Tôn Tiểu Sảnh đứng dậy tiễn khách: “Tôi không giúp được gì, thật ngại quá.”
Sau khi hai người lên xe, Chu Trọng Kiệt nói: “Đến nhà Mạc Mạc, có chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Chị ta nói có người theo dõi mình.”
“Cô bé xuất viện chưa?”
“Xuất viện vào sáng nay. Nó ở nhà ông bà ngoại.”
Lưu Liễu lái xe rất nhanh, chỉ chốc lát đã đến nơi. Lúc hai người đi lên tầng, Mạc Mạc đã mở cửa chờ, vẻ mặt sốt sắng và bất an.
Hai người vào nhà, Mạc Mạc rót nước cho họ: “Có người theo dõi tôi, lén lén lút lút.”
“Chị có nhìn rõ là ai không?”
“Không thấy người.”
“Thế sao chị biết có người theo dõi mình?”
“Cảm giác này rất khác thường. Giống như có người nhìn chằm chằm, sau lưng rất nhột. Tôi khẳng định có người theo dõi tôi.” Mạc Mạc nói.
Chu Trọng Kiệt: “Đây là do tâm lí thôi. Vì chị vẫn còn sợ hãi việc hôm qua.”
“Nếu là vì tâm lí, vậy trưa nay tôi suýt bị chậu hoa rơi trúng thì sao?”
Chu Trọng Kiệt kinh ngạc: “Có việc này hả? Ở đâu?”
“Chính tại nơi tôi làm việc. Cô cậu cũng từng đến đó rồi. Hai bên cầu thang bộ có nhiều cửa sổ, bên ngoài cửa sổ tầng bốn và tầng sáu đặt mấy chậu hoa nên tôi cho rằng nhất định là chậu hoa ở một trong hai tầng này bị gió thổi rơi xuống.” Mạc Mạc day huyệt thái dương, cảm thấy đầu hơi đau. Cô ta nói tiếp: “Cũng may không rơi trúng người. Lúc chậu hoa rơi xuống đất phát ra tiếng động rất lớn, mảnh vỡ bắn tung tóe khắp nơi, may mà tôi chỉ bị kinh động một chút.”
“Chị đã báo cảnh sát chưa?”
“Lúc ấy, tôi nghĩ là gió thổi nên không báo cảnh sát, chỉ gọi điện khiếu nại phòng bảo vệ của tòa nhà. Họ lập tức phái người bỏ hết chậu hoa ở cửa sổ đi để tránh lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Bây giờ nghĩ lại, chuyện này đúng là rất kì quặc.”
“Khi đó, chị có đang đi cùng ai không?”
“Không. Khoảng thời gian từ mười hai giờ đến một giờ trưa là giờ nghỉ, cũng không có khách hàng. Bình thường, lúc ấy tôi đang ngủ trưa.”
“Một mình chị đi xuống tầng… Chị xuống làm gì thế?”
“Đánh xe. Tôi nhận được cuộc gọi nói xe của tôi chặn đường xe người ta, tôi không nghĩ nhiều mà xuống ngay. Tôi vừa mới đi ra khỏi tòa nhà thì chậu hoa rơi xuống.”
“Chị có biết người gọi điện bảo chị đánh xe đi không?”
“Chắc là không. Bởi vì tôi không nhìn thấy người. Đến bãi đỗ xe, tôi phát hiện xe của tôi không hề cản đường, bên cạnh cũng không có xe khác. Chẳng lẽ không kì quặc sao? Khi đó, tôi gọi lại số điện thoại đó nhưng hắn nói với tôi là gọi nhầm. Trước đó, hắn gọi điện còn đọc biển số xe của tôi, hỏi tôi có phải chủ xe không, sau khi xác nhận mới bảo tôi xuống đánh xe ra. Sau khi tôi xuống đến nơi, hắn lại nói với tôi là hắn xem nhầm xe, gọi nhầm người, chẳng lẽ không kì lạ sao?” Mạc Mạc vừa nói vừa cho Lưu Liễu xem số điện thoại mà cô ta đã viết trên một tấm bìa nhỏ: “Chính là số này, cô cậu điều tra xem.”
“Chị cảm thấy có người theo dõi mình từ khi nào?”
“Buổi sáng, lúc đưa con từ viện về nhà tôi đã có cảm giác này. Nhưng tôi không để ý cho lắm. Khi đó, bác sĩ tâm lí của tôi cũng đang ở đó.”
“Anh ta cũng cảm thấy có người theo dõi à?”
“Anh ấy nói đó là ảo giác của tôi, là một loại phản xạ về tâm lí. Sau khi đón con, tôi đi làm luôn. Cảm giác bị theo dõi này càng ngày càng rõ ràng. Tôi cứ cảm thấy có người đang nhìn tôi, trốn ở gần tôi. Buổi trưa lúc tôi đến bãi đỗ xe, cảm giác này cực kì mãnh liệt, tôi biết hắn trốn ở vị trí nào đó trong tòa nhà, có lẽ chính là người gọi điện thoại bảo tôi đi đánh xe. Khi đó, có thể hắn trốn ở tầng sáu rồi gọi điện cho tôi, đợi tôi ra khỏi tòa nhà thì ném chậu hoa xuống. Lúc tôi đến bãi đỗ xe, nhất định hắn đang ở cửa sổ phía đông hành lang tầng sáu nhìn tôi, từ chỗ đó vừa khéo có thể nhìn thấy.”
“Nói vậy thì chuyện chậu hoa tưởng là tai nạn nhưng thực chất là mưu sát à?” Lưu Liễu hỏi.
“Hôm qua con tôi bị đâm, hôm nay tôi suýt bị chậu hoa rơi trúng. Nhưng tôi thật sự không nghĩ ra rốt cuộc là ai có thù hận với mẹ con tôi ghê gớm như vậy.”
“Chị đừng sợ. Chúng tôi sẽ điều tra nhanh nhất có thể.” Chu Trọng Kiệt vừa nói vừa cùng Lưu Liễu đứng lên. Anh nói tiếp: “Mấy ngày nay, chị chú ý bảo vệ bản thân, cẩn thận một chút, có gì bất thường lập tức báo cảnh sát, chúng tôi sẽ bảo vệ chị hết mức có thể. Chị cứ yên tâm.”
Sau khi rời khỏi nhà Mạc Mạc, hai người bàn bạc sẽ về đội hình sự trước rồi phân tích lại tình hình mấy ngày nay.
“Biết bây giờ anh có cảm giác gì không? Là cảm giác giống như thi chạy với thần chết.” Chu Trọng Kiệt nói.
“Nói nghe nguy hiểm thế, anh bị bệnh sắp chết à?”
Chu Trọng Kiệt biết cô hiểu ý của mình nhưng vẫn giả vờ không hiểu để chế giễu. Anh nói tiếp: “Gia đình chị Mạc Mạc này làm sao ấy nhỉ. Đây rõ ràng là bị kẻ xấu theo dõi, muốn ra tay với chị ta và con gái. Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra kẻ này, nếu không sợ rằng lại xảy ra án mạng mất.”
Hai người về đến đại đội hình sự thì gặp ngay Vương Hồng Tiến. Ông ta vừa thu dọn xong đồ đạc, chuẩn bị về nhà.
Vương Hồng Tiến gọi họ lại: “Cô cậu đi làm cái gì đấy? Việc đó điều tra hai ngày rồi vẫn chưa rõ ràng à? Đêm hôm khuya khoắt lại về đội, định biến việc nhỏ thành việc lớn hả?”
Vương Hồng Tiến để Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu đi điều tra vụ án Triệu A Trân bị đâm, cứ tưởng sẽ xong nhanh, không ngờ điều tra từ hôm qua đến giờ vẫn chưa báo cáo kết quả.
“Nếu cô cậu không quen biết Mạc Mạc, tôi đã không giao vụ án này cho cô cậu. Điều tra bao nhiêu lâu vẫn không xong, một vụ án nhỏ như vậy mà còn phải tăng ca? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, chỉ có người năng lực kém mới phải tăng ca.”
“Đại đội trưởng, vụ án có manh mối.” Chu Trọng Kiệt đi tới gần và nói: “Hay là chúng tôi đến văn phòng của ngài để báo cáo tình hình điều tra mấy ngày nay nhé?”
Lưu Liễu thấy Vương Hồng Tiến có vẻ không hài lòng lắm bèn nói thêm: “Đại đội trưởng, chúng tôi phát hiện manh mối khác. Vụ án này phức tạp hơn dự tính. Mục tiêu của hung thủ cực kì rõ ràng, chính là mẹ con Mạc Mạc.”
Vương Hồng Tiến kêu lên một tiếng ngạc nhiên, vẫy tay ra hiệu cho hai người rồi đi về văn phòng của mình.
Lưu Liễu nói: “Đại đội trưởng, sao muộn thế này mà ngài vẫn chưa về?”
Vương Hồng Tiến vừa nghe đã biết cô có ý gì, bèn nói: “Tôi muốn xem rốt cuộc cô cậu có thể tra ra cái gì. Có mỗi một vụ án nhỏ như vậy mà bận suốt hai ngày? Với hiệu suất làm việc này, sau này cô cậu nên chuyển sang bộ phận điều tiết giao thông đi.”
Vừa vào văn phòng, Vương Hồng Tiến đã bảo: “Nói đi, có phát hiện gì mới? Nhanh chút, tôi còn có việc.”
Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu kể lại chuyện Mạc Mạc bị theo dõi và chuyện cô ta suýt bị chậu hoa rơi trúng.
“Đội trưởng Vương, chúng tôi đã điều tra rồi, hung thủ không phải các chủ nợ. Tại thời điểm xảy ra vụ việc, đám người ấy đang cùng dùng bữa, đều không có mặt ở hiện trường và không có thời gian gây án.” Chu Trọng Kiệt mở nắp chai nước rồi uống mấy ngụm.
“Nói vậy thì trong hai ngày đã xảy ra một vụ cố ý gây thương tích và một vụ án giết người chưa đạt à?” Vương Hồng Tiến xoa cằm, đi qua đi lại trong phòng rồi xoay người, nói với Lưu Liễu: “Bây giờ, cô đi tra số điện thoại đó.”
Lưu Liễu ra ngoài một lát đã về, cầm một tờ giấy: “Đội trưởng, đây là thông tin của chủ thuê bao.”
Vương Hồng Tiến nhìn lướt qua: “Đi bắt người.”
Chu Trọng Kiệt vội vàng hỏi: “Đội trưởng Vương, chỉ có ba chúng ta thôi ạ? Có cần gọi trực ban đi cùng không?”
Vương Hồng Tiến trợn mắt nhìn anh, hàm ý rất rõ ràng. Không cần gọi ai hết, chỉ có ba người đi thôi. Ông ném chìa khóa cho Lưu Liễu: “Lái xe riêng của tôi. Tôi còn có việc.” Ông lại quay sang nói với Chu Trọng Kiệt: “Hỏi xem gã này ở đâu?”
Chu Trọng Kiệt khó xử nói: “Chúng tôi đã gọi thử rồi. Điện thoại của đối phương tắt máy.”
Vương Hồng Tiến nói: “Vậy thì càng cho thấy có vấn đề. Có tên có họ còn sợ hắn chạy chắc? Đến chỗ ở của hắn.”
Lên xe, Vương Hồng Tiến rút súng ngắn đeo bên hông ra kiểm tra rồi vỗ Chu Trọng Kiệt ngồi ghế phụ lái một cái: “Tiểu Chu, biết đánh nhau không? Ở đội hình sự lâu rồi mà có đúng một lần thực chiến, nhưng chưa kịp ra tay thì bị người ta đánh lén. Bình thường, tôi không thấy cậu tập luyện gì cả. Chỉ đấm bao cát thì không ăn thua. Cánh tay khỏi rồi chứ?”
Chu Trọng Kiệt hiểu ý của ông, lát nữa không biết chừng sẽ phải động thủ. Có thể ba người sẽ phải đối mặt với một kẻ hung ác. Anh giơ cánh tay phải lên: “Khỏi lâu rồi ạ.”
Lưu Liễu bật cười: “Đội trưởng, anh ấy chịu đòn rất tốt, gãy tay rồi vẫn có thể tiếp tục chiến đấu.”
“Tránh ra chỗ khác chơi. Lần trước, nếu không phải bị đánh lén mà mặt đối mặt thì chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu. Anh đã luyện Thái Cực quyền đấy.”
Vương Hồng Tiến kêu lên: “Luyện Thái Cực tốt đấy. Nhưng không có văn hóa, e rằng luyện cũng không ăn thua, không ra được công phu thật sự. Nội gia quyền uyên thâm, lấy văn hóa làm căn cơ, không am hiểu văn hóa truyền thống thì không hiểu được quyền lí, chỉ là bắt chước một cách máy móc mà thôi, cuối cùng, vẽ hổ không thành lại ra chó.”
Chu Trọng Kiệt nói: “Đội trưởng, người trong nghề vừa lên tiếng đã biết nông sâu ra sao. Nghe ngài nói như vậy biết ngay ngài là người có võ.”
Lưu Liễu nói tiếp: “Anh không biết chứ, đội trưởng từng giành giải quán quân vật tự do năm bốn mươi hai tuổi đấy.”
“Hai đứa không phải nịnh hót nữa, khéo lại sắp lên quán quân Olympic đến nơi rồi ấy chứ. Có điều, về mặt này đúng là tôi mạnh hơn anh Chu.” Vương Hồng Tiến nhìn ra ngoài cửa sổ, nhớ đến Chu Sĩ Khiêm, nói tiếp: “Cũng không phải quán quân gì đâu. Đó là hoạt động do ủy ban thể dục thể thao thành phố tổ chức, toàn vận động viên nghiệp dư tham gia. Khi đó, tôi vừa mới tập Hình Ý quyền được mấy tháng, có chút công phu tán thủ, lại thêm tí chút may mắn. Đám thanh niên hai, ba mươi tuổi thấy tôi lớn tuổi, sợ một quyền đấm chết tôi nên nhường thôi.”
Chu Trọng Kiệt quay lại nhìn Vương Hồng Tiến: “Đội trưởng Vương, ngài khiêm tốn quá. Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói ngài giành quán quân võ thuật, sau này ngài phải dạy tôi mới được.”
“Tôi biết một cao thủ nội gia quyền. Nếu cậu có hứng thú, tôi có thể nhờ ông ấy chỉ điểm cho cậu.”
“Ông ấy mở võ đường ạ?”
“Là nông dân. Phần lớn những người mở võ đường không có bản lĩnh thực sự mà chỉ biết sơ sơ thôi, lúc nào cũng khoe khoang mình là truyền nhân đời thứ mấy thứ mấy nhưng thực chất toàn là giả danh lừa bịp người học.”