Lúc Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu nhìn thấy Chu Sĩ Khiêm đã là quá trưa. Nhị Hắc và Báo Tử vừa chạy vừa đánh hơi 5 kilomét, đến một bờ sông mùi hôi thối hun trời thì không đi nữa. Chu Sĩ Khiêm nhìn rác rưởi khắp nơi trên bờ, nước sông bị nhuộm thành màu mực mà lo nghĩ đủ đường.
“Anh Chu, anh ngồi trên đống rác này hơn hai tiếng rồi đấy.” Vương Hồng Tiến ngồi trên xe bên cạnh, gọi Chu Sĩ Khiêm qua cửa kính xe. Chu Sĩ Khiêm như thể không nghe thấy, vẫn cứ ngẩn người nhìn dòng sông như bị mất hồn.
“Này, Chu Trọng Kiệt, cậu có phát hiện gì à?” Vương Hồng Tiến nhìn thấy Chu Trọng Kiệt cầm đôi giày đi tới với vẻ hưng phấn, đoán chừng anh đã phát hiện manh mối.
“Giày này cùng kiểu với dấu giày phát hiện ở hiện trường.”
Vương Hồng Tiến vội vã xuống xe: “Anh Chu, anh qua đây xem đi!”
Chu Sĩ Khiêm quay sang nhìn một cái rồi chậm rãi quay về, thoạt nhìn không hề có hứng thú. Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu cứ tưởng ông sẽ rất vui nhưng không hiểu sao tâm trạng ông lại sa sút như vậy. Lưu Liễu làm mặt xấu với Vương Hồng Tiến rồi chỉ chỉ Chu Sĩ Khiêm.
Vương Hồng Tiến không tỏ vẻ gì: “Đối tượng tình nghi chạy đến đây thì biến mất. Chúng ta đã tìm kiếm xung quanh nhưng không có manh mối. Có vẻ hắn đang cố ý đánh lạc hướng chúng ta.”
Ông nhận lấy đôi giày từ tay Chu Trọng Kiệt, nhìn một cái rồi đẩy đẩy Chu Sĩ Khiêm: “Nếu kẻ đi đôi giày này chính là nghi phạm, theo anh, rốt cuộc có phải là Trì Tác Xương không? Hắn có ý đồ gây án, động cơ gây án đúng không? Hơn nữa, hắn đang lẩn trốn… Xem ra phải bắt được hắn thì chân tướng mới rõ ràng.”
“Chân Trì Tác Xương không to như vậy, trừ phi…” Trước đó, Chu Sĩ Khiêm đã so sánh dấu giày với chân Trì Tác Xương.
“Trừ phi gã cố tình đi giày to hơn size mà gã thường đi.” Vương Hồng Tiến tỉnh ngộ, nói: “Khi tôi còn bé, bố tôi thường mua giày to hơn một cỡ cho tôi để đi được lâu. Chân to ra nhưng giày vẫn vậy, càng đi càng vừa chân. Ai bảo khi đó không có tiền, to cũng phải đi, lại phải làm sao cho vừa chân. Làm thế nào? Độn thôi.”
Chu Sĩ Khiêm cười gượng: “Cậu nói thế này gọi là bắn tên trước rồi vẽ bia sau, lúc nào cũng tìm được cách giải thích. Giống như một số chuyên gia, bất kể vấn đề gì cũng có thể đưa ra lời giải thích hợp lí. Nếu cậu là hung thủ, nếu cậu phải giết người thì cậu có cho nạn nhân biết trước không, chẳng hạn như có đe dọa không?”
“Chuyện như vậy đâu thiếu. Có rất nhiều kẻ sát nhân trước khi giết người đều có hành động đe dọa nạn nhân.”
“Cậu cho rằng kẻ mà chúng ta đang truy tìm giống những thằng ngu đó sao?”
“Ý của anh là…”
“Ý tôi là kẻ này tuyệt đối không đơn giản như chúng ta tưởng tượng. Ở đây có quá nhiều vấn đề. Khi chúng rối vào nhau, sự thật sẽ bị che giấu, thế là chân tướng cũng trở nên phức tạp.”
“Tôi hiểu anh muốn nói gì. Dù thế nào, Trì Tác Xương cũng khó có khả năng là hung thủ, đúng không? Vậy còn một tên nữa, gọi là… Vương Thất Bát. Hắn có khả năng giết người không? Tôi phải nhắc nhở anh, anh Chu, đừng suy luận theo cảm tính, sẽ bị chính mình lừa đấy!”
Chu Sĩ Khiêm thở dài: “Không nói nữa. Tôi chỉ muốn mau mau bắt được hung thủ, sau đó về hưu. Tôi không muốn về vườn mà vẫn còn một vụ án chưa giải quyết xong.” Sau đó, ông chuyển giọng: “Việc phác họa tâm lí của cậu thế nào rồi?” Không đợi Vương Hồng Tiến trả lời, ông đã nói tiếp: “Tôi đoán không ăn thua gì đâu.”
“Mẹ nó chứ, tôi đợi một tiếng đồng hồ mà cậu ta chưa đến. Lúc tôi gọi điện lại, anh đoán xem cậu ta bảo sao? Cậu ta nói: ‘Ơ, tôi quên mất. Tức chết đi được. Xem ra, vừa rời khỏi trụ sở đại đội hình sự là không có ai coi đại đội trưởng ra cái gì nữa!’”
Chu Trọng Kiệt cảm thấy khó tin, không ngờ Vương Hồng Tiến lại tìm chuyên gia tư vấn tâm lí đến phác họa tâm lí gì đó.
“Chó cùng rứt giậu.” Lưu Liễu lẩm bẩm, không ngờ lại bị Vương Hồng Tiến nghe thấy, vội vàng ngậm miệng.
“Nói cái gì thế hả?” Vương Hồng Tiến nghiêng mặt sang, dùng khóe mắt nhìn hai người phía sau: “Tôi làm cái gì mà chó cùng rứt giậu? Tôi nói cho cô cậu biết, đã không cố gắng làm việc thì chớ lại còn nói cạnh nói khóe, cẩn thận ngày mai tôi cho cô cậu cuốn xéo hết!”
“Tôi không nói gì mà!” Chu Trọng Kiệt nói.
“Nhưng cậu cười. Cười cũng không được. Cười nhạo cấp trên hậu quả còn nghiêm trọng hơn mỉa mai cạnh khóe. Đi ra xe mang cốc nước của tôi lại đây, nhân tiện lấy chai nước cho trưởng phòng Chu!”
Chu Trọng Kiệt khẽ kéo Lưu Liễu: “Nói em đấy, đi mau đi!”
Lưu Liễu trợn mắt nhìn lên trời một cái rồi đi ra xe, tìm được cốc nước của Vương Hồng Tiến được làm từ lon nước ngọt đã sử dụng, lại lục lọi tìm một chai nước khoáng.
“Nhân đây, tôi hỏi cô cậu mấy vấn đề, để xem trong thời gian thực tập ở đội này học đã được những gì.” Vương Hồng Tiến nhận lấy cốc nước, uống một ngụm, tay đưa chai nước cho Chu Sĩ Khiêm.
“Tiểu Lưu, cô trả lời câu hỏi thứ nhất. Cô nói đi, Trì Tác Xương có phải là hung thủ không?”
“Đầu tiên hay thứ hai ạ?”
“Cái gì mà đầu tiên với thứ hai.” Vương Hồng Tiến chưa nói xong đã chợt hiểu ra, nạn nhân đầu tiên là Triệu Quan Nhất, nạn nhân thứ hai là Lâm Bảo Sâm. “Thứ hai, Lâm Bảo Sâm có phải do Trì Tác Xương giết không?”
“Tôi cho rằng là gã.”
“Vì sao?”
“Trước khi xảy ra chuyện, Lâm Bảo Sâm đã từng nói Trì Tác Xương dọa giết mình. Ông ta sợ đến mức không dám về nhà.”
“Sáng hôm qua, cảnh sát mới đi tìm Trì Tác Xương. Mà việc gã đe dọa Lâm Bảo Sâm ít nhất cũng từ mấy ngày trước đó đúng không ạ?”
“Đúng vậy.”
“Xin hỏi, làm sao gã biết mà đe dọa Lâm Bảo Sâm? Gã có khả năng tiên tri sao? Khi chưa bị chú ý tới, làm sao gã biết Lâm Bảo Sâm sẽ gặp cảnh sát ở quảng trường Ngân Tọa, sẽ khai hết tất cả những chuyện bọn chúng làm đêm hôm đó?”
“Đúng vậy, hơi khó hiểu. Vậy chuyện này là thế nào?”
“Tiểu Chu, cậu trả lời câu hỏi tiếp theo.” Vương Hồng Tiến không để ý Lưu Liễu đang rơi vào trầm tư. “Nếu người giết Lâm Bảo Sâm là Trì Tác Xương, vậy có phải Lâm Bảo Sâm mở cổng cho gã không? Có thể cậu sẽ nói lúc mở ông ta không biết đó là Trì Tác Xương, vậy thì cậu sai rồi. Một người đang vô cùng lo sợ bị truy sát, trước khi mở cổng không biết xác nhận người đến là ai sao? Cổng nhà Lâm Bảo Sâm có mắt mèo, mà chỉ cần nhìn qua khe cửa cũng thấy!”
“Có thể Trì Tác Xương đã giả dạng thành người khác. Có lẽ… có lẽ Lâm Bảo Sâm biết là Trì Tác Xương, nhưng gã có đủ lí do khiến ông ta mở cửa.”
“Theo hiện trường vụ án, Lâm Bảo Sâm bị hạ thủ từ phía sau. Hung thủ dùng dây rút nhựa siết cổ nạn nhân đến chết, dùng lực rất mạnh, động tác rất thành thạo. Nguyên nhân cái chết không chỉ là ngạt thở mà vì động mạch cổ chịu ngoại lực mạnh dẫn đến tim ngừng đột ngột. Nếu không, ông ta không thể ngã gục trong vòng vài bước được.”
Lưu Liễu không bỏ lỡ thời cơ, vỗ tay mấy tiếng, giống như vén được một đám mây mờ, nói với vẻ bội phục: “Đội trưởng Vương, ngài phân tích đúng quá!”
“Hiện trường gần như không có dấu vết xô xát. Nạn nhân bị tấn công từ phía sau và duy trì tư thế gục ngã xuống đất, gần như không giãy giụa. Tổng hợp những manh mối này sẽ suy luận ra cái gì?”
“Hung thủ và nạn nhân quen nhau.” Chu Trọng Kiệt nói.
“Chưa đủ. Cô cậu chỉ chú ý tới dây rút nhựa trên cổ nạn nhân mà không chú ý tới hình dạng của nó. Nhìn từ sau lưng, góc độ siết dây lệch lên phía trên.”
“Tôi biết rồi. Chắc chắn hung thủ cao hơn nạn nhân, ít nhất cũng phải một cái đầu rưỡi. Như vậy mới có thể tạo thành góc siết hướng lên trên.”
“Cậu thông minh đấy. Các cậu đã gặp Trì Tác Xương, vậy gã cao bao nhiêu?”
“Mặc, mặc dù cao hơn Lâm Bảo Sâm nhưng gã vẫn không đủ cao.”
“Vương Thất Bát thì sao? Hắn cũng không cao như vậy đúng không? Vậy ai giết Lâm Bảo Sâm? Vì sao phải giết?”
“Câu hỏi của đội trưởng Vương phức tạp quá! Chúng tôi học sau tài mọn, những vấn đề này quá chuyên nghiệp, mong ngài giảng giải cho.”
“Giảng giải? Để anh Chu làm đi. Vừa rồi anh ấy hỏi tôi những câu này, cả suy luận cũng là của anh ấy.” Vương Hồng Tiến vừa nói vừa vỗ Chu Sĩ Khiêm một cái: “Đừng nghĩ nữa, cơm trưa cũng không ăn. Mọi người rút hết rồi, về đi. Cấp trên vừa mắng tôi một trận té tát qua điện thoại, người buồn bực nhất là tôi mới đúng, thế mà bây giờ tôi còn phải làm công tác tư tưởng cho anh.”
“Được rồi, đội trưởng Vương.” Chu Sĩ Khiêm đứng lên, lắc chân mấy cái, đột nhiên cười gượng: “Càng ngày càng thú vị, thú vị thật.” Ông nhìn dòng sông bốc mùi hôi thối hun trời này, bờ bên kia lác đác mấy ngôi nhà hoang, trên tường vẽ vòng tròn to, trong vòng tròn viết một chữ “phá”.
Từ khi xảy ra án mạng đến nay đã mấy ngày, Chu Sĩ Khiêm đã điều tra gần như tất cả những người quen biết Triệu Quan Nhất hoặc có thể biết anh ta. Trước khi bị sát hại, Triệu Quan Nhất vay rất nhiều tiền, làm giả hợp đồng biển thủ công quỹ của công ty hơn hai triệu. Sau khi anh ta chết, khoản tiền này đi đâu vẫn là một bí ẩn. Hiện nay, Trì Tác Xương và Vương Thất Bát không rõ tung tích, Lâm Bảo Sâm chết oan. Hơn nữa, rất nhiều chi tiết không khớp với suy đoán, chẳng hạn như một dấu giày xuất hiện ở hai hiện trường, chiều cao của hung thủ sát hại Lâm Bảo Sâm… Những nghi vấn này khiến vụ án càng thêm phức tạp. Chu Sĩ Khiêm cảm thấy hơi đau đầu.
“Tôi thấy chủ nhân của đôi giày này chính là hung thủ” Giọng nói của Chu Trọng Kiệt kéo Chu Sĩ Khiêm ra khỏi những suy nghĩ rối bời. “Nhưng vấn đề là dấu chân để lại hiện trường hôm nay rất không bình thường, như thể cố ý để lại manh mối cho cảnh sát. Chẳng lẽ là để dẫn chúng ta tới cái nơi thối um này? Rốt cuộc có mục đích gì? Kẻ giết người này là một gã ngu ngốc hay thông minh tuyệt đỉnh?”
“Cậu suy luận rất tốt. Như tôi đã nói, đây là hung thủ đang thách thức cảnh sát.” Vương Hồng Tiến vừa nói vừa lấy điện thoại ra xem tin nhắn, tiện tay vỗ Chu Sĩ Khiêm: “Về đội thôi. Người của cục cảnh sát thành phố đến rồi. Lát nữa tôi sẽ giới thiệu sơ lược, anh bổ sung ý kiến. Ngoài ra, đã có kết quả giám định những bằng chứng sinh học và dấu vết liên quan đến vụ án, anh nhất định sẽ hứng thú.”
Chu Sĩ Khiêm ừ một tiếng: “Có bệnh vái tứ phương, về xem rốt cuộc có phát hiện gì mới.”
Mọi người đang về đội hình sự thì có tin mới. Trì Tác Xương và Vương Thất Bát đã bị bắt ở quê nhà Vương Thất Bát cách đây mấy trăm kilomét. Lúc cảnh sát bắt được bọn chúng, hai tên này đang trốn trong một lò gạch bỏ hoang. Xe áp giải bọn chúng đang trên đường về, nhanh nhất là có thể thẩm vấn vào sáng sớm mai.
“Chân tướng sắp lộ rồi.” Vương Hồng Tiến ngồi trên xe, không kìm được hưng phấn. Dường như ông đã nhìn thấy cái kết của vụ án. Từ khi lên xe, Chu Sĩ Khiêm vẫn không nói gì, cũng không vui vẻ. “Trì Tác Xương mọc cánh à? Trong nửa ngày đã chạy đến lò gạch bỏ hoang ở cách đây mấy trăm kilomét?”
Một “gáo nước lạnh” giội thẳng xuống làm Vương Hồng Tiến rùng mình.
“Có thể loại trừ đối tượng tình nghi. Mặc dù không thể kết án nhưng cũng có tiến triển quan trọng trong công cuộc điều tra. Huống hồ địa điểm xảy ra vụ án cách lò gạch đó chỉ hơn ba trăm kilomét. Từ khi gây án đến khi bị bắt, nghi phạm có bảy tiếng đồng hồ. Nếu sau khi giết người, Trì Tác Xương đi đường cao tốc, Vương Thất Bát đón hắn thì nhanh nhất chỉ cần ba, bốn tiếng để đến nơi.” Vương Hồng Tiến phân tích.
Mặc dù chính ông cũng cảm thấy gượng ép nhưng quả thực có khả năng như vậy.
Tại đại đội hình sự, cục trưởng cục cảnh sát thành phố - Tần Cương - và chi đội trưởng chi đội hình sự thành phố - Dương Chấn - đã đến từ sớm, có mấy chuyên gia về chứng cứ đi theo. Tần Cương vừa xuống xe đã hùng hổ quát Lai Tấn Thăng: “Gọi Vương Hồng Tiến tới cho tôi, cả người phụ trách của vụ án nữa, ngay lập tức! Ngay lập tức!”
Lai Tấn Thăng không dám hỏi thêm một câu nào, lặng lẽ kéo Dương Chấn: “Tình hình thế nào?”
Sau khi nghe Dương Chấn kể sơ qua, Lai Tấn Thăng mới vội vàng gửi tin nhắn cho Vương Hồng Tiến, có tin hồi đáp ngay: “Đã nhận.”
Vương Hồng Tiến đi vào phòng hội nghị, vừa nhìn tình hình này đã biết việc kiểm nghiệm chứng cứ có đột phá hoặc cấp trên xuống bảo ông tránh sang một bên để họ tiếp quản vụ án. Ông cho rằng khả năng thứ nhất khá lớn.
Sau khi chào hỏi, Vương Hồng Tiến đang định ngồi xuống thì…
“Anh đứng báo cáo cho tôi!” Dương Chấn nặng nề đặt chén trà xuống bàn làm Vương Hồng Tiến giật cả mình.
“Lại một vụ giết người! Anh nói đi, sau vụ án mạng 28.3, việc điều tra của các anh có tiến triển gì? Đây chính là tiến triển của các anh hả? Cục cảnh sát thành phố yêu cầu mỗi ngày báo cáo một lần, xem lại báo cáo của các anh đi!” Dương Chấn đập một tập tài liệu xuống, giấy tờ văng ra khắp mặt bàn.
“Báo cáo đội trưởng, chúng tôi chỉ biết làm việc, khả năng viết báo cáo hơi kém.” Nếu là trước kia, câu này của Vương Hồng Tiến để làm dịu bầu không khí, nhưng hôm nay hiển nhiên không như vậy.
“Vương Hồng Tiến!” Dương Chấn đứng phắt dậy, suýt làm đổ cả ghế. Cái ghế phát ra tiếng két chói tai. Dương Chấn chỉ Vương Hồng Tiến, mãi không tìm được từ nào thích hợp, tức giận đến tím mặt, một lúc lâu mới nói: “Anh bớt nói nhảm cho tôi! Các anh làm những việc gì? Báo cáo công tác mỗi ngày toàn là: Nghiêm khắc quán triệt thực hiện yêu cầu của cục cảnh sát thành phố và cấp trên, kiên định, đẩy mạnh công tác điều tra phá án. Hiện nay, việc điều tra đang được tiến hành từng bước rành mạch, rõ ràng, đã đạt được tiến triển sơ bộ. Tôi hỏi anh, anh có đọc qua báo cáo trước khi nộp lên cấp trên không? Mỗi lần chỉ sửa ngày tháng của báo cáo trước đó rồi nộp bừa cho xong việc!”
Vương Hồng Tiến cúi đầu, liếc nhìn về phía sau, hi vọng có người đứng ra giảng hòa. Lai Tấn Thăng đứng ở cửa cũng cúi đầu, không dám ho he.
“Được rồi, được rồi.” Tần Cương kéo Dương Chấn ngồi xuống: “Công việc điều tra tiến triển không tốt không thể đổ hết trách nhiệm cho họ được, càng không thể trách anh.” Ông ta ra hiệu cho Vương Hồng Tiến ngồi xuống: “Buổi sáng lại xảy ra một vụ giết người, chúng tôi đã nắm rõ tình hình hiện trường và thông tin nạn nhân. Hôm nay, tôi đại diện cục cảnh sát thành phố đến đây không phải để nghe các anh báo cáo công việc mà cùng mọi người nghiên cứu vụ án, phá án càng sớm càng tốt, không thể trì trệ mãi được. Tấn Thăng, anh gọi tất cả thành viên cốt cán trong đội đến đây, chúng tôi sẽ tiếp thu ý kiến của mọi người.”
Lai Tấn Thăng đứng ở cửa lập tức gọi đám người Chu Sĩ Khiêm đi vào. Mọi người ngồi xong, lưng ưỡn thẳng tắp, không ai dám thở mạnh.
Trước hết, Vương Hồng Tiến báo cáo chi tiết về vụ án Lâm Bảo Sâm và đưa ra suy luận sơ bộ. Sau đó, Dương Chấn lần lượt trình bày tình hình giám định chứng cứ thu thập được ở hiện trường trước.
“Những bằng chứng này chủ yếu của hiện trường vụ án mạng 28.3, bao gồm tổ chức cơ thể người, lông tóc, vân tay, cả thông tin sinh học từ đầu lọc thuốc lá, giấy vệ sinh.” Dương Chấn lần lượt trình bày trên màn chiếu với vẻ nghiêm túc.
“Qua phân tích, chúng tôi phát hiện ra một chi tiết thú vị” Dương Chấn nhìn quanh một lượt: “Giám định vân tay, vết máu hay ADN, mọi chứng cứ đều hiển thị trong căn phòng này chỉ có hai người.”
“Chúng tôi đã báo cáo việc nạn nhân giấu vợ đi thuê nhà ở ngoài, chắc chắn có ngoại tình. Khi đó, chúng tôi nghi ngờ đây là vụ án giết người liên quan đến tình cảm.” Vương Hồng Tiến nói chen vào.
“Vấn đề là người ra vào căn nhà này hoàn toàn không phải một nam một nữ mà là… hai người đàn ông. Một trong số đó chính là nạn nhân, vậy người còn lại là ai?”
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, hết sức kinh ngạc.
“Cứ coi như hai người đàn ông nhưng nó có thể chứng minh điều gì? Trừ phi đó là một người trong đám Trì Tác Xương mới chứng minh được người này có liên quan đến án mạng, nếu không, tôi không nghĩ bằng chứng này có giá trị” Vương Hồng Tiến nói.
Tần Cương: “Mặc dù vân tay của họ không khớp nhưng không thể loại trừ tính phù hợp của bằng chứng sinh học. Chỉ cần nghi phạm về đến đây sẽ tiến hành giám định ngay lập tức.”
“Lông tóc, bàn chải đánh răng thu được từ nhà của nạn nhân có tác dụng gì không ạ?” Chu Trọng Kiệt vẫn nhớ những thứ mà mình đã thu thập, anh rất hi vọng chúng có thể phát huy được tác dụng gì đó.
“Đương nhiên là có. Ít nhất có thể chứng minh nạn nhân đã dùng những đồ vật này. ADN trên các món đồ đó trùng khớp với ADN thu được ở hiện trường. Cụ thể hơn, nạn nhân chính là Triệu Quan Nhất.” Dương Chấn nói.
Chu Trọng Kiệt “A” một tiếng như nhận ra gì đó: “Cục trưởng Tần, đội trưởng Dương, tôi có một nghi vấn. Vì sao hung thủ phải phân thây nạn nhân? Vì sao hắn lại hủy hết vân tay của người đó? Còn nữa, vì sao hung thủ phải để lại dấu chân máu ngoài cửa - một manh mối rõ ràng như vậy?”
Dương Chấn và Tần Cương nhìn nhau. Dương Chấn chỉ Vương Hồng Tiến: “Đội trưởng Vương, anh có ý kiến gì không? Chắc hẳn đại đội hình sự các anh đã thảo luận vấn đề này rồi.”
Vương Hồng Tiến nói: “Chúng tôi mới thảo luận trong phạm vi hẹp. Việc phân thây có thể hiểu được. Trong hầu hết các vụ án phân xác, hung thủ làm vậy để thuận tiện cho việc phi tang. Chúng tôi cho rằng vụ án này không phải ngoại lệ. Còn việc hủy vân tay của nạn nhân đúng là khó hiểu. Trong một vụ án mạng như thế này, tâm lí của nghi phạm cực kì phức tạp. Chi tiết này có thể có ích đối với nghiên cứu tâm lí học tội phạm nhưng tôi cho rằng không cần thiết phải sa đà vào bởi nó không giúp ích cho việc phá án. Còn dấu chân ngoài cửa, đó đơn thuần là nghi phạm thách thức cảnh sát mà thôi.”
“Ở hiện trường vụ án hôm nay, các anh cũng phát hiện dấu chân giống như vậy đúng không?”
“Đúng thế. Chúng tôi đã tìm được đôi giày có hoa văn ở đế tương tự với dấu giày ở hiện trường.”
“Sao? Là giày gì?” Dương Chấn vừa nói vừa nhìn thoáng qua Tần Cương. Hai người đều có hứng thú với đôi giày này.
Chu Trọng Kiệt lập tức đứng lên đi ra ngoài, lát sau, anh cầm đôi giày Nike đó trở vào, đặt giữa bàn hội nghị. Dương Chấn cầm lên, xem đi xem lại một hồi.
“Hàng hiệu đấy. Nghi phạm có thể đi một đôi giày đắt tiền như vậy.”
“Không những là hàng hiệu mà còn là bản giới hạn của năm ngoái, giá thị trường thời điểm đó là một ngàn tám trăm tám mươi tám tệ. Bây giờ không còn bán nữa.” Chu Trọng Kiệt nói.
“Các cậu kiếm ở đâu thế? Bên trong có cả hóa đơn.”
“Chúng tôi mua lại từ một tên đầu cơ.”
Tần Cương nói: “Rất tốt. Nghi phạm đi đôi giày này để giết người cho thấy cái gì?”
Dương Chấn đáp: “Có thể nói nghi phạm có nguồn tài chính nhất định hay không? Người bình thường ai lại đi mua hàng đắt tiền như thế. Việc này hiển nhiên không phù hợp với đám người Trì Tác Xương.”
Tần Cương ờ một tiếng: “Việc này không thể nhận định qua loa. Đám Trì Tác Xương không có nghề nghiệp đàng hoàng, nguồn tiền bất chính, tiêu xài hoang phí. Tôi cho rằng trong số bọn chúng cũng có thể có người đi giày đắt tiền. Chắc sáng sớm ngày mai, hai nghi phạm sẽ về đến đây, lúc đó chân tướng sự việc sẽ rõ ràng. Tạm thời không cần thảo luận về vấn đề này nữa.”
Tần Cương uống hết nước trong cốc rồi đứng lên: “Xét thấy vụ án hôm nay và vụ án trước có liên quan chặt chẽ, chúng tôi quyết định gộp hai vụ án để điều tra.”