Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20 CHUYỆN RIÊNG CỦA NGƯỜI CHẾT

❊ ❊ ❊

Căn cứ vào biển số xe mà Tôn Tiểu Sảnh cung cấp, cảnh sát đã nhanh chóng tìm được chiếc xe địa hình đó. Nó được một công ty dịch vụ cung ứng lao động đứng tên. Công ty này cung cấp dịch vụ tu sửa, bảo dưỡng thiết bị cho công ty khai thác cát Đông Thành trong thời gian dài, tiếp nhận cả nghiệp vụ buôn bán cát sông.

Chu Sĩ Khiêm tìm được người người lãnh đạo trong công ty này, người đó nói: “Công ty nhiều xe, người cũng nhiều. Tôi không nắm được.”

Ông ta bảo Chu Sĩ Khiêm đến hỏi phòng điều phối. Trưởng phòng điều phối nói: “Xe dễ tìm, tôi biết ở đâu, nhưng tìm người thì khó. Hôm nay người này lái, ngày mai người khác lái, tôi không nắm hết được. Nếu ngài hỏi hồi tháng Sáu, tháng Bảy ai lái thì có trời mới biết. Ngài đến phòng nhân sự hỏi xem, thông tin của tất cả nhân viên đều ở đó.”

Chu Sĩ Khiêm lại đến phòng nhân sự, trưởng phòng nhân sự chỉ cung cấp thông tin nhân viên, trên mỗi bảng có dán ảnh thẻ: “Công ty chúng tôi có bảy trăm tám mươi người. Đây là các nhân viên đang công tác.”

“Anh có thông tin của những người khác không?”

“Công ty chúng tôi biến động nhân sự rất lớn, hai năm thay đổi một loạt. Lúc nào cũng có nhân viên nghỉ việc nên phải tuyển dụng liên tục.”

“Anh có thông tin của những người đã nghỉ không?”

“Đều ở trong kia.” Ông ta chỉ một đống hồ sơ gần góc tường, nói: “Ít nhất cũng hai, ba ngàn người, có cả nhân viên thời vụ.”

Chu Sĩ Khiêm hơi nản. Cả chồng dày như vậy, sàng lọc từng túi một thì phải làm đến năm nào.

“Anh có thể cung cấp file cho chúng tôi không?” Chu Trọng Kiệt lấy một chiếc USB ra rồi đặt lên bàn: “Việc này khá gấp, hi vọng các anh phối hợp.”

Trưởng phòng nhân sự thoạt nhìn rất nhát gan, lập tức nói cẩn thận: “Được thôi, nhưng tôi phải báo cáo với cấp trên, ngài chờ một lát.”

Ông ta gọi một cuộc điện thoại, sau đó nói: “File đều ở trong máy tính, lát nữa tôi sẽ sao chép cho các ngài.”

Chu Sĩ Khiêm vừa nghe đã nổi cáu, giận xanh mặt nhưng vẫn phải cố nhịn. Ông vẫy tay với trưởng phòng nhân sự, nói nhỏ: “Người chúng tôi cần tìm khoảng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, dáng cao gầy, cao khoảng một mét bảy mươi lăm trở lên, có thể có hoa tai…”

“Đồng tính hả?” Trưởng phòng nhân sự cười: “Công ty chúng tôi không tuyển người như vậy. Toàn công việc tay chân, tuyển một thằng ẻo lả làm gì! Dù có cũng sẽ tìm lí do đuổi ngay.”

“Anh khẳng định là không có?”

Trưởng phòng nhân sự cau mày, không dám khẳng định lần nữa: “Nói đi cũng phải nói lại, công ty nhiều người, tôi không thể nhận ra hết. Thế này đi, tôi sẽ tra kĩ, nếu có người như vậy thì chúng tôi sẽ báo cáo cho các ngài ngay. Tuyệt đối không giấu giếm.”

Chu Sĩ Khiêm đi chuyến này, ngoài thông tin của mấy ngàn nhân viên gần như chẳng thu hoạch thêm được gì. Trở về đơn vị, ông rầu rĩ không vui, ngồi bên cạnh Lưu Liễu xem cô đối chiếu từng trang trên máy tính.

“Trước hết là loại trừ, sau đó dùng phương pháp định vị chính xác.” Lưu Liễu thong thả làm việc, cô nói định vị chính xác chỉ là nói bừa: “Đầu tiên là loại trừ dựa trên giới tính, rồi đến tuổi tác, chiều cao, còn lại thì phải xem mặt. Cho nên, nhìn qua tưởng nhiều nhưng sau khi sàng lọc, cuối cùng, số đối tượng phù hợp yêu cầu không có nhiều. Chú thấy có đúng không, trưởng phòng Chu?”

“Đúng, mày nói đúng.”

“Trưởng phòng Chu, rốt cuộc bức ảnh đó có gì đặc biệt? Sao biết người xoay lưng về phía ống kính đó chính là người chúng ta cần tìm?”

Chu Sĩ Khiêm nheo mắt, có vẻ như sắp ngủ gật, nói ồm ồm: “Chỉ trách hai đứa mắt mũi không tốt. Nhìn đôi giày hắn đi xem, không thấy quen sao?”

Lưu Liễu lập tức dừng việc đang làm, lấy ảnh ra nhìn, sáng mắt lên: “Trưởng phòng Chu, chú lợi hại quá! Đúng là thế thật! Sao cháu lại không phát hiện ra nhỉ?”

“Trên toàn thế giới không phải chỉ có một đôi giày, người đi giày ấy cũng không chỉ có một, nhưng vì sao có thể nhận định người này có mức độ tình nghi rất cao?”

“Đúng vậy, trưởng phòng Chu. Có thể nói nghi phạm đã đi đôi giày như vậy khi gây án, nhưng nếu như nói người đi loại giày ấy chính là nghi phạm thì không khoa học.”

“Cho nên các nhà lập pháp đã sáng tạo ra một danh từ, chính là từ nghi phạm mà mày vừa nói đó. Nghi phạm, đối tượng tình nghi chính là người bị nghi ngờ gây ra vụ án. Huống hồ, loại giày này mới bán mấy chục đôi trong phạm vi thành phố, đôi có cùng cỡ với dấu chân ở hiện trường chắc không nhiều. Toàn thành phố có bao nhiêu người? Vậy nên, nếu người quen của nạn nhân đi đôi giày như vậy thì mày nói xem, mức độ tình nghi của người đó lớn bao nhiêu?”

Lưu Liễu gật gật đầu, đặt bức ảnh xuống rồi bắt đầu dùng phương pháp loại trừ đối chiếu thông tin nhân sự.

“Chu Trọng Kiệt đi đâu rồi?”

“Anh ấy không xin phép chú ạ? Anh ấy nói phải tìm lối đi riêng gì đó.”

“Tìm lối đi riêng cái gì? Cái gì hỏi được đã hỏi rồi, con đường còn lại duy nhất chính là để Tôn Tiểu Sảnh phân biệt. Cho dù là người quen thì hai năm qua cũng sắp quên hết rồi, nói chi đến việc chỉ nhìn thấy người đó trong thoáng chốc.”

Hai người đang nói chuyện thì Chu Trọng Kiệt về: “Công việc sàng lọc thế nào rồi?”

Lưu Liễu cố ý nói với vẻ uể oải: “Anh tìm lối đi riêng đến đâu rồi?”

Cô cố ý kéo dài từ “riêng”, nghe có vẻ như đang chế giễu.

Chu Trọng Kiệt trả lời với giọng tương tự: “Đương nhiên là tìm ra rồi.”

Lưu Liễu lập tức buông tay khỏi chuột máy tính, quay người lại, nhìn thẳng vào Chu Trọng Kiệt: “Thật hả? Còn không mau báo cáo với trưởng phòng Chu. Chú ấy ngồi nghe em bấm chuột lách tách buồn ngủ lắm rồi.”

Chu Sĩ Khiêm ở một tiếng: “Mày nói đúng rồi đấy. Chú nghe âm thanh đơn điệu lặp đi lặp lại đó là thấy buồn ngủ, đầu óc bắt đầu mơ mơ màng màng rồi”.

Ông liếc nhìn Chu Trọng Kiệt: “Tình hình sao rồi?”

“Tôi đến đội giao thông để điều tra. Ở đây, thông tin người vi phạm giao thông nhiều, mỗi năm phải tịch thu ít nhất một bằng lái xe.”

“Ái chà, anh thông minh đấy! Không ngờ lại nghĩ ra chiêu này.” Lưu Liễu hỏi: “Kết quả thế nào?”

“Những cái này đều được chụp từ camera.” Chu Trọng Kiệt ném một xấp ảnh lên bàn: “Chiếc xe này không tệ, người lái cũng nhiều. Thu hoạch lớn nhất của anh hôm nay chính là xe của mình không được cho người khác mượn.”

“Anh có xe không?” Lưu Liễu cười mỉa mai.

“Đương nhiên không.” Chu Trọng Kiệt vẫn tỉnh bơ như không, nhìn Lưu Liễu rồi nói: “Có thể em sẽ nghĩ dù ảnh chụp chính diện từ camera nhưng không đủ rõ nét để phân biệt mặt người, nếu là người lạ thì càng khó hơn.”

“Nhóc con, muốn nói gì thì nói mau lên!” Chu Sĩ Khiêm hầm hầm trừng mắt nhìn Chu Trọng Kiệt, ông cảm thấy hai đứa này coi mình như không khí rồi: “Đây là đang làm việc, có hiểu không?”

Chu Trọng Kiệt lập tức rụt cổ, từ trong đống ảnh lấy ra hai bức: “Hai người xem bức ảnh này đi. Thanh niên trong ảnh có phải nhìn rất quen mắt không? Thông tin vi phạm là vượt quá tốc độ ở đường vành đai hai phía nam, từ tháng Tư của hai năm trước.”

“Chỉ có thể nói là đáng cân nhắc một chút.” Chu Sĩ Khiêm nói.

“Nếu bức này chỉ đáng cân nhắc một chút thì bức này thú vị hơn nhiều.” Chu Trọng Kiệt chậm rãi đặt một bức ảnh khác lên bàn như thể cố ý câu giờ: “Đây là ảnh chụp hai người.”

“Triệu Quan Nhất?” Lưu Liễu kinh ngạc đến nỗi há to miệng, hai mắt phát sáng: “Người này chính là nạn nhân! Em vốn có cảm giác những lời Tôn Tiểu Sảnh nói hơi thái quá nhưng bây giờ lại thấy ngày càng đáng tin. Chu Trọng Kiệt, anh khá lắm!”

Trong ảnh, thanh niên lái xe mặc dù có thể khó nhận ra nhưng người ngồi ở ghế phụ lái có thể nhận ngay ra chính là Triệu Quan Nhất.

Chu Sĩ Khiêm cầm ảnh lên nhìn một hồi. Có vẻ hai người trong ảnh đang nói chuyện với nhau, Triệu Quan Nhất quay mặt sang nhìn thanh niên đó. Biểu cảm trên mặt anh ta không giống như của bạn bè bình thường. Chu Sĩ Khiêm chú ý tới tay trái của Triệu Quan Nhất, mặc dù bị táp lô che khuất nhưng từ vị trí vẫn có thể suy đoán nhất định tay anh ta đang đặt trên đùi người kia. Còn chàng trai thì tay trái nắm vô lăng, tay phải buông xuống, rất dễ làm người ta tưởng tượng ra tay của hai người đang đặt cùng một chỗ, không biết chừng còn đan vào nhau.

“Tạo hình rất lạ đúng không?” Chu Trọng Kiệt nói: “Tôi đã xem đi xem lại rất nhiều lần. So với bức ảnh lùm cây kia, rõ ràng bức này dễ đọc hơn nhiều.”

“Kiêu căng, ngạo mạn!” Lưu Liễu nói với vẻ khinh thường: “Đúng là dáng vẻ của kẻ tiểu nhân đắc chí.”

“Đúng, anh chính là tiểu nhân đắc chí đấy! Anh vẫn còn nữa cơ!” Chu Trọng Kiệt lấy sổ ghi chép trong túi quần ra: “Đây là tình hình xử lí vi phạm luật giao thông của chiếc xe này vào cuối năm. Hai lần vi phạm đã bị trừ mười hai điểm nên phải trừ vào hai bằng lái xe khác nhau. Thông qua những phân tích kín đáo mà thận trọng của anh, anh đoán trong hai bằng lái nhất định có một cái là của thanh niên này.”

“Thực tế thì sao?” Chu Sĩ Khiêm sốt ruột, ông hơi bực mình với kiểu nói chuyện vòng vo của đám thanh niên. Nếu không phải đang ở trước mặt Lưu Liễu thì theo cách nói chuyện quen thuộc với Chu Trọng Kiệt, nhất định ông sẽ nói: “Có rắm mau đánh!”

“Đúng là có một bằng lái xe có thông tin phù hợp với danh tính của thanh niên này, chính xác đến tám mươi, chín mươi phần trăm. Năm đó, bằng lái xe của cậu ta bị trừ tổng cộng mười một điểm vì vi phạm luật giao thông. Thế nên, cậu ta mượn bằng lái của người khác cũng không lạ.”

“Anh nói luôn cho tôi biết hắn tên gì, sống ở đâu! Lải nhải mãi bao giờ mới xong?” Chu Sĩ Khiêm giật lấy quyển sổ trong tay Chu Trọng Kiệt, trong đó có ghi chép thông tin mà anh lấy từ đội cảnh sát giao thông.

“Hai đứa đi xác minh cái tên này, tìm được hắn thì thông báo cho tôi, ngay lập tức!” Chu Sĩ Khiêm ném quyển sổ lên bàn rồi đứng dậy. Ông cầm bức ảnh rồi chụp lại, sau đó nói: “Trong đội còn xe khác”. Nói xong, ông đi thẳng ra ngoài, còn quay đầu lại dặn dò: “Không được đánh rắn động cỏ. Xác định mục tiêu xong lập tức gọi điện cho tôi.”

“Vâng, trưởng phòng Chu.” Lưu Liễu cầm quyển sổ ghi chép lên, bên trên viết một cái tên là Vương Hồng Binh, có cả nơi ở và số chứng minh thư.

“Có họ tên, có địa chỉ, rất dễ tìm. Nhiệm vụ này rất tốt, tiết kiệm thời gian, công sức, đỡ mệt.” Lưu Liễu cười.

“Thôi đi cô. Mấy năm rồi, chưa chắc hắn vẫn ở đó. Tốt nhất là đừng vội mạnh miệng, điều tra cẩn thận xong hẵng nói.” Chu Sĩ Khiêm nói xong đã đi được một đoạn.

Lưu Liễu hỏi Chu Trọng Kiệt: “Trưởng phòng Chu đi đâu thế?”

“Em đi mà hỏi. Ông ấy làm gì còn phải báo cáo với chúng ta sao? Cá mè một lứa chắc?”

Hai người vừa nói chuyện vừa đi ra ngoài. Lưu Liễu đến phòng trực ban lấy chìa khóa xe rồi đi thẳng xuống bãi đỗ xe. Từ xa xa, cô đã nhìn thấy Chu Sĩ Khiêm lái chiếc Santana cũ lao ra khỏi đại đội hình sự nhanh như chớp. Vương Hồng Tiến đang từ bên ngoài vào, ngăn Lưu Liễu lại: “Này, có tiến triển à? Buổi sáng hội ý, anh Chu không xin nghỉ cũng không tham gia. Tình hình thế nào?”

Lưu Liễu mỉm cười, nói: “Có thể trưởng phòng Chu chưa nắm chắc tình hình nên mới không báo cáo đấy ạ.”

“Cái gì thế? Coi trời bằng vung à? Là người đứng đầu, lãnh đạo cao nhất của đại đội hình sự, tôi muốn tìm hiểu một chuyện mà lại gây khó dễ cho tôi hả? Cô mau nói cho tôi nghe, chỉ trần thuật, không cần đưa ra phán đoán chủ quan. Nói mau, tình hình thế nào?” Vương Hồng Tiến nhìn chìa khóa xe trong tay Lưu Liễu: “Cô đi lấy xe,” rồi chỉ Chu Trọng Kiệt: “Cậu nói.”

“Vâng.” Chu Trọng Kiệt nói: “Qua điều tra, chúng tôi phát hiện manh mối mới và đã khóa chết một đối tượng tình nghi tên là Vương Hồng Binh.”

“Ở đâu?”

“Chúng tôi đang xác minh.”

“Tốt.” Vương Hồng Tiến phất tay cho Chu Trọng Kiệt đi rồi tự nói một mình: “Tôi đã nói rồi mà. Con nhím khó gặm đến mấy, chỉ cần ra sức nhất định sẽ tìm được chỗ cắn được.” Ông ta đứng yên tại chỗ, nhìn Lưu Liễu lái chiếc Pajero ra cổng, hướng đi khác với Chu Sĩ Khiêm: “Ông già này cứ thần thần bí bí, lẳng lặng làm một mình.”

Vương Hồng Tiến gọi điện cho Chu Sĩ Khiêm, máy bận mãi, thế là nổi giận. Điện thoại vừa kết nối, câu đầu tiên Vương Hồng Tiến đã hỏi ông muốn đi đâu, tại sao lại hành động một mình, gặp nguy hiểm thì làm thế nào. Chu Sĩ Khiêm đáp: “Nguy hiểm gì chứ. Từ trước đến nay tôi luôn hành động một mình, có thấy cậu quan tâm bao giờ đâu. Bây giờ, tự nhiên cậu có lòng như thế, nói thẳng đi, cậu có âm mưu gì?”

“Tôi thì có âm mưu quái gì! Tôi hỏi anh, anh đang đi đâu? Ngộ nhỡ có chuyện gì không hay, tôi còn biết đường nhặt xác cho anh.”

“Được rồi. Tôi đi gặp người nhà của nạn nhân.”

“Đến nhà Lâm Bảo Sâm à?”

“Không phải, đến nhà Triệu Quan Nhất, gặp vợ anh ta. Tôi có chuyện rất quan trọng cần hỏi. Xong việc, tôi sẽ hội quân với Tiểu Lưu, Tiểu Chu.”

“Vậy thì tốt, có gì kịp thời báo cáo. Anh bật bộ đàm đi để tiện liên lạc. Có chuyện gì đừng cố làm anh hùng, phải gọi người ngay lập tức.”

“Sắp về hưu rồi, tôi còn làm anh hùng gì nữa. Có muốn cũng không còn sức mà làm. Cậu yên tâm, không có gì phải lo.” Chu Sĩ Khiêm nói xong cúp máy luôn.

Chu Sĩ Khiêm liên lạc với Mạc Mạc, hỏi cô ở đâu, ông sẽ đến gặp ngay. Mạc Mạc nói hôm nay cô không đi làm nên có thể đến thẳng nhà. Trên đường đến nhà Mạc Mạc, Chu Sĩ Khiêm gửi ảnh Vương Hồng Binh cho Tôn Tiểu Sảnh, biết đâu cô ta có chút ấn tượng. Chốc lát sau, cô ta gọi điện lại, nói đã lâu lắm rồi nên không nhớ nữa.

Trong đầu Chu Sĩ Khiêm hiện ra khuôn mặt người phụ nữ tên Mạc Mạc và đôi mắt ấy. Mắt cô trong suốt như nhìn thấy đáy, cùng với hàng mi dài nhỏ rung động khe khẽ mỗi lần cô nói. Người phụ nữ này thông minh đến mức nào? Ngay cả người khôn khéo như Tôn Tiểu Sảnh cũng không đấu lại. Một phụ nữ thông minh như vậy chẳng lẽ lại không hề biết chuyện chồng mình có quan hệ bất chính bên ngoài?

Chu Sĩ Khiêm vẫn tin rằng cô ta cố ý giấu giếm sự thật với cảnh sát. Nếu cô ta khai ra thì biết đâu vụ án đã sớm được phá giải, biết đâu Lâm Bảo Sâm đã không phải chết, cảnh sát cũng đã không phải tốn nhiều công sức. Bây giờ, ông chỉ muốn tìm người phụ nữ này để xác nhận có phải Triệu Quan Nhất là người đồng tính, có phải anh ta có nhân tình tên là Vương Hồng Binh hay không. Nếu cô ta khai tất cả những gì mình biết, có lẽ vụ án sẽ lập tức được sáng tỏ.

Trong nhà Mạc Mạc trống trơn, không còn gì khác ngoài hai chiếc sofa đơn. Căn phòng rộng rãi càng trở nên trống trải.

Mạc Mạc nói với Chu Sĩ Khiêm rằng mình đang định bán nhà, đã ủy thác cho môi giới, hôm nay có người đến xem nhà nên mới xin nghỉ. Hai người ngồi đối diện nhau. Rèm cửa sổ đung đưa theo làn gió, ánh nắng thê lương lấp loáng trên mặt người. Cô ta không hề trốn tránh ánh mắt ông. Trong căn phòng trống trải này, trong cảnh sáng tối đan xen, đột nhiên, Chu Sĩ Khiêm có một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ với người phụ nữ này.

“Ngài cảnh sát uống nước đi. Xin lỗi, tôi đã chuyển cả bàn uống nước đi rồi.”

Chu Sĩ Khiêm cầm một chai nước khoáng đặt trên tay vịn sofa, mở nắp ra rồi lại đặt xuống.

“Cô không muốn biết vì sao tôi tới đây sao?”

Mạc Mạc lắc đầu: “Không. Bây giờ ngoài con gái tôi, tôi không muốn quan tâm đến bất cứ chuyện gì khác.”

“Cô có biết một người tên là… Vương Hồng Binh không?” Chu Sĩ Khiêm ngừng giữa chừng, vờ như nhất thời không nhớ ra ngay. Biểu cảm không có một chút thay đổi nào của Mạc Mạc đã cho ông đáp án. Cô lắc đầu: “Vương Hồng Binh là ai? Hung thủ à?”

“Bình thường, anh Triệu có biểu hiện khuynh hướng… có hứng thú với đàn ông không?”

“Ý ông là sao?”

“Ý tôi là, anh ta có thể là người đồng tính.”

“Cảnh sát các ông ẩu tả thật đấy, khả năng tưởng tượng cũng phong phú lắm. Định dùng việc bôi nhọ nạn nhân để giảm bớt áp lực dư luận à? Bước tiếp theo, các ông sẽ nói chồng tôi là kẻ xấu, tội ác tày trời, như vậy chẳng những có thể loại bỏ áp lực dư luận mà biết đâu người dân còn vỗ tay vui mừng. Các ông không phá được án lại còn nghĩ ra biện pháp tốt như vậy. Tôi nói có đúng không, cảnh sát Chu?” Ngực Mạc Mạc phập phồng, nói mỗi chữ lại dừng một lát, rõ ràng đã rất tức giận. Chu Sĩ Khiêm không hề bất ngờ với phản ứng của cô ta mà chỉ bất ngờ về cách cô ta nói chuyện. Không ngờ cô ta chỉ nói một câu đã khiến ông cứng họng, hết đường chối cãi. Ông thầm nghĩ mình thực sự không liên tưởng, còn khả năng tưởng tượng của cô ta thật phong phú.

“Cô Mạc, cô đừng kích động. Chúng tôi có nhân chứng, còn có cái này.” Ông đưa cho Mạc Mạc bức ảnh do camera chụp lại.

“Tôi cho rằng ông đang lãng phí thời gian ở đây đấy. Tôi nói lại lần nữa, chồng tôi là người bình thường, chẳng lẽ ông biết rõ xu hướng tính dục của anh ấy hơn tôi sao? Nếu cảnh sát các ông nhất quyết cho rằng như vậy thì tôi sẽ kiện các ông. Đây không chỉ là bôi nhọ nạn nhân mà cũng là bôi nhọ gia quyến của nạn nhân. Nạn nhân là người đồng tính, vậy các ông giải thích thế nào về hôn nhân và con cái của người ấy? Sau đó, nhất định sẽ có người nói đứa con là do vợ anh ấy ngoại tình với người khác. Các ông suy đoán vô trách nhiệm như vậy, cho dù chưa từng nghĩ đến tôi thì cũng phải nghĩ đến con của chúng tôi chứ, nó mới năm tuổi!”. Mạc Mạc kích động: “Sau này, dù vụ án vĩnh viễn không thể phá giải thì gia đình chúng tôi sẽ không trách móc cảnh sát. Chỉ cần các ông đừng nói bậy, như thế đã được chưa?”

“Có lẽ…”

“Không có lẽ gì hết. Anh ấy không phải đồng tính, cũng không phải người song tính.” Mạc Mạc đã sắp khóc đến nơi. “Cảnh sát Chu, nếu ông không có câu hỏi nào khác thì xin mời ông về cho. Tôi đã hẹn người đến xem nhà, người ta sắp đến rồi.”

Điện thoại của Chu Sĩ Khiêm đổ chuông, là Lưu Liễu gọi.

Lưu Liễu nói rất nhỏ nhưng rất hưng phấn: “Trưởng phòng Chu, có phát hiện quan trọng.”

“Nói đi.”

“Bọn cháu tìm được chỗ ở của Vương Hồng Binh. Chú đoán xem ở đâu?”

“Ở đâu?”

“Ở ngay cạnh con sông nước thải đó.”

“Sông nước thải nào…”

“Hôm Lâm Bảo Sâm bị sát hại, chó nghiệp vụ, sông nước thải, nhà hắn ở bờ bên kia.” Lưu Liễu chỉ nói từ khóa.

Chu Sĩ Khiêm bất ngờ. Chẳng trách hôm đó truy vết tới bờ sông thì mất dấu, thì ra đối tượng tình nghi đã vượt qua con sông hôi thối ấy. Cho dù chó nghiệp vụ bám theo đến bờ bên kia thì mùi của nghi phạm bị lẫn với mùi nước thối, manh mối cũng sẽ đứt đoạn.

“Nghe này, hai đứa ở yên đó, chờ tin tức của chú.”

Chu Sĩ Khiêm vội vàng cúp điện thoại rồi đứng dậy: “Cảm ơn cô. Nếu cô nhớ ra cái gì thì cứ gọi điện thoại cho tôi bất cứ lúc nào.”

Mạc Mạc gật đầu nhìn Chu Sĩ Khiêm vội vã rời đi. Nhất định cuộc điện thoại vừa rồi rất khẩn cấp mới khiến ông vội vàng như vậy, thậm chí còn sốt ruột và lo lắng.

Chu Sĩ Khiêm trở lại xe, chưa kịp nổ máy đã vội vã dùng bộ đàm gọi Lưu Liễu.

Lưu Liễu nói với ông: “Bọn cháu đang ở bên cạnh nhà. Là một căn nhà có vườn và tường bao, không thể xác định có người bên trong hay không.”

“Ở đó chờ. Chú đang trên đường.” Chu Sĩ Khiêm nói xong lại hỏi thêm: “Thằng nhóc kia đâu, chú không nghe thấy nó nói gì. Ngủ rồi à?”

“Anh ấy xuống xe đi vệ sinh rồi.” Lưu Liễu vừa nói vừa nhìn quanh, không thấy bóng dáng Chu Trọng Kiệt. Cô thầm nghĩ đã qua mấy phút, lẽ ra phải xong rồi mới phải. Chẳng lẽ là đi đại tiện?

Trong lúc Lưu Liễu và Chu Sĩ Khiêm nói chuyện, Chu Trọng Kiệt đã lặng lẽ đột nhập vào ngôi nhà đó.

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.