Chu Sĩ Khiêm vừa lái xe vừa khẽ hát, về đến đội hình sự thì gặp ngay Dương Chấn - chi đội trưởng chi đội điều tra hình sự thành phố.
“Anh Chu, đợi tôi một chút.” Dương Chấn thấy ông từ trên xe bước xuống bèn gọi: “Có mình anh thôi à? Hai đứa kia đâu? Chúng nó không đi cùng anh à?”
“Tôi giao cho hai đứa nó nhiệm vụ quan trọng hơn.” Chu Sĩ Khiêm phải đóng cửa xe một lần nữa mới chặt được. Chiếc xe này càng ngày càng tệ, giống như con người, đến tuổi là các tật xấu bộc lộ ra hết. Ông vừa đi vừa lấy hai tay xoa mặt, cố gắng làm mình tỉnh táo hơn.
“Anh đi đâu về đấy? Có tiến triển rồi à?”
“Có một chút.”
Dương Chấn khoác vai Chu Sĩ Khiêm đi vào văn phòng của Vương Hồng Tiến: “Vào đi, đúng lúc đội trưởng Vương cũng đang ở đây, tổng hợp tình hình luôn.”
Vương Hồng Tiến rót nước cho Dương Chấn rồi lấy trong ngăn kéo ra một bao thuốc, đặt lên bàn uống nước bên tay Dương Chấn. Dương Chấn lẩm bẩm: “Bao tôi hút lần trước. Thuốc đểu mười đồng một bao vẫn còn giữ lại cho tôi à…”
Vương Hồng Tiến kéo ghế ngồi đối diện với Dương Chấn, nói: “Đội trưởng Dương, chúng tôi chia làm hai đội, áp dụng sách lược điều tra trong ngoài giáp công, trái phải vây bọc.”
“Được rồi. Đừng có đao to búa lớn, vào nội dung chính đi.” Dương Chấn rút hai điếu thuốc ra, đưa cho Vương Hồng Tiến và Chu Sĩ Khiêm rồi tự châm một điếu cho mình.
Vương Hồng Tiến nói: “Vâng vâng, vậy tôi ngắt đầu bỏ đuôi, vào luôn. Bởi vì thời gian gấp gáp, chúng tôi đã điều động lực lượng, chia thành hai đội. Tôi phụ trách điều tra ngoại vi là những người có liên quan đến Mạc Mạc, anh Chu phụ trách điều tra Mạc Mạc.”
“Đây là cái gì với cái gì?” Dương Chấn vừa nghe đã không vui: “Cái này là chiến thuật gì? Điều tra thì điều tra, sao còn phải văn vẻ, nào là trong ngoài giáp công, trái phải vây bọc?”
Vương Hồng Tiến nuốt nước miếng, nghe Dương Chấn nói tiếp: “Đây rõ ràng là vây điểm diệt viện.”
Vương Hồng Tiến cười: “Kiến thức về văn học của tôi không bằng thủ trưởng, nội công về điều tra cũng không bằng anh Chu. Tôi chỉ có một ưu điểm, đó là giỏi tổng kết sơ bộ.”
“Nói vào việc chính đi! Lát nữa tôi còn có cuộc họp, phải về.”
Vương Hồng Tiến nói: “Đội trưởng Dương, người phụ nữ này đúng là có chút đặc biệt. Nói thế này đi, chúng tôi đã thống kê lịch sử liên lạc của cô ta trong tháng Triệu Quan Nhất bị hại, cô ta nghe máy và gọi đi tổng cộng tám mươi sáu cuộc điện thoại, có ba mươi hai cuộc là nói chuyện với Triệu Quan Nhất, bốn mươi cuộc điện thoại nói chuyện với cha mẹ cô ta, còn lại đều liên quan đến khách hàng. Thời gian mỗi cuộc gọi rất ngắn, trung bình chưa đến một phút. Chúng tôi cũng điều tra tình hình hoạt động trên mạng của cô ta. Mỗi ngày, thời gian lên mạng của cô ta không quá hai mươi phút và chỉ truy cập mấy trang tin tức. Gần ba năm nay, cô ta chỉ mở e-mail hai lần, không gửi hay nhận bất cứ thư từ gì. Cô ta rất ít khi mở ứng dụng trò chuyện.”
“Những thông tin này cho thấy cái gì?”
“Chúng tôi cố gắng tìm ra người có quan hệ mật thiết với cô ta thông qua những liên lạc này nhưng không ngờ là không hề có. Điều này chẳng lẽ không kì lạ sao?”
“Nói cách khác, cái gọi là điều tra ngoại vi của anh không có bất cứ thu hoạch nào đúng không?”
“Sao thủ trưởng có thể nói như vậy? Trước khi Edison phát minh ra bóng điện, mỗi lần thí nghiệm thất bại đều có giá trị. Giá trị ở chỗ các loại vật liệu thất bại đều không thể dùng làm dây tóc.”
“Anh Chu, bên anh thế nào?”
Chu Sĩ Khiêm dụi tắt điếu thuốc, uống một ngụm nước rồi mới nói: “Mạc Mạc bị bạo hành, Triệu Quan Nhất có sở thích đó.”
“Sở thích đó là sở thích gì?”
“Bạo dâm. Cô ta từng kể với một người bạn của cô ta, có mấy lần Triệu Quan Nhất suýt giết cô ta.”
“Chính xác không?”
“Hỏi Mạc Mạc là biết ngay. Thế nào trên người cô ta cũng phải có vài vết sẹo. Nghe nói chồng cô ta để lại rất nhiều kiệt tác trên người cô ta.”
Vương Hồng Tiến nói: “Nói cách khác, cô ta có động cơ gây án? Đúng rồi, đứa con không phải của Triệu Quan Nhất, lại bị chồng ngược đãi, thế là cô ta giết chồng!”
Trên mặt Vương Hồng Tiến thoáng hiện vẻ hưng phấn nhưng lại biến mất ngay lập tức: “Cũng không đúng. Vào đêm Triệu Quan Nhất bị hại, cô ta không hề rời khỏi nhà… Cô ta không ra tay. Cho dù cô ta có chìa khóa căn phòng đó thì cũng không phải… A! Cô ta có thể đưa chìa khóa cho người khác.”
Cùng với dòng suy nghĩ, vẻ mặt Vương Hồng Tiến giống như mây trên trời, làm cho mặt đất thay đổi lúc sáng lúc tối.
Chu Sĩ Khiêm cười: “Cho nên xuất hiện vấn đề. Nếu Mạc Mạc là chủ mưu, vậy thì ai mới là kẻ thực hiện việc giết người?”
Vương Hồng Tiến nói: “Đúng vậy đúng vậy. Trong những người có liên hệ với Mạc Mạc, chúng ta không tìm được ai quan hệ thân thiết với cô ta. Theo tôi phân tích, cô ta mắc chứng ngại giao tiếp nghiêm trọng.”
Chu Sĩ Khiêm hừ một tiếng: “Cô ta không mắc chứng ngại giao tiếp. Cô ta là một người phụ nữ có tư duy rất logic. Nếu cô ta là hung thủ thực sự thì tài diễn xuất và ngụy trang của cô ta nhất định có thể khiến cậu phải ngưỡng mộ đấy.”
Dương Chấn cầm bao thuốc ném xuống với vẻ chán ghét rồi lấy một bao khác trong túi quần của mình ra, mỗi người châm một điếu. Dương Chấn nhìn gạt tàn, kéo dài giọng “ờ” một tiếng, tỏ vẻ mình đang suy nghĩ: “Hai ngày trước, trong và sau đêm Triệu Quan Nhất bị hại, cô ta không liên lạc với người nào khả nghi à?”
Vương Hồng Tiến đáp: “Có nhưng chỉ có một người khả nghi là Lâm Bảo Sâm. Ông ta chết rồi. Ông ta bàn mưu với người khác để cướp tiền của Triệu Quan Nhất nhưng không thể là kẻ thực hiện việc giết người. Mạc Mạc và ông ta không biết nhau, cũng chưa từng tiếp xúc. Những cuộc điện thoại còn lại đều là cô ta gọi cho cha mẹ đẻ, cái này thì không cần phải nói nữa. Căn cứ vào kết quả điều tra giai đoạn trước của chúng tôi, không có bằng chứng cho thấy trong thời gian này cô ta có tiếp xúc với người khả nghi.”
“Chạy hết bên này đến bên kia, lại chui vào ngõ cụt rồi…” Dương Chấn uống một ngụm nước: “Đến cuối cùng, nếu tất cả những chuyện này đều là các anh suy đoán vô căn cứ thì đúng là trò cười.”
“Đội trưởng Dương, chỉ cần tìm được tình nhân của Mạc Mạc, tất cả sẽ được giải quyết.”
“Tôi nói cho các anh biết, vụ án này không thể xem thường được đâu. Bây giờ, trên tỉnh chưa biết các anh đang rán bánh, mới được mấy ngày mà nạn nhân lại trở thành đối tượng tình nghi rồi. Qua vài ngày nữa, biết đâu đối tượng tình nghi lại trở thành nạn nhân. Lật đi lật lại, truyền ra ngoài thì mặt mũi của công an thành phố chúng ta sẽ mất sạch! Đến lúc đó, hai anh sẽ biết tay tôi. Tôi nói luôn là sẽ tổ chức hội nghị, sau đó phải kỉ luật thật nặng.” Dương Chấn chỉ Vương Hồng Tiến, có vẻ không giống nói đùa nhưng cũng không nghiêm túc hẳn. Vương Hồng Tiến không đoán ra ý đồ của Dương Chấn nên không dám tiếp lời, chỉ miễn cưỡng tươi cười, không ngừng gật đầu.
Ba người đang nói chuyện thì điện thoại trong phòng làm việc kêu lên. Vương Hồng Tiến nghe máy: “Cái gì?”
Ông ta kinh ngạc nhìn Chu Sĩ Khiêm: “Giao hàng… đại đội đặt… anh Chu bảo giao tới… Được rồi được rồi, cho cô ta vào.”
Vương Hồng Tiến cúp điện thoại rồi hầm hầm nói: “Chu Sĩ Khiêm, anh làm cái trò gì mà đặt một thùng hàng toàn nội y phụ nữ lại còn giao đến đại đội hả?”
“Đại đội đặt hàng, không giao đến đây thì giao đi đâu?” Chu Sĩ Khiêm nói: “Liên quan đến cái này có một chuyện hay lắm, cậu đi trả tiền đi, quay lại tôi kể cho cậu.”
Vương Hồng Tiến đi ra ngoài nhưng quay lại nhìn Chu Sĩ Khiêm mấy lần, mặt đầy nghi ngờ.
Dương Chấn thì thầm hỏi Chu Sĩ Khiêm: “Làm trò gì thế?”
Chu Sĩ Khiêm kể sơ qua chuyện của Hồ Đoái, Dương Chấn dở khóc dở cười: “Được rồi, chuyện tiền nong các anh tự xử lí đi.”
“Không ngờ lại giao hàng nhanh như vậy. Tôi vừa mới ở đó về, cô ta đã xuất phát luôn rồi.”
“Hai đứa kia đâu rồi? Tiểu Chu và Lưu Liễu ấy. Không gặp chúng nó lại thấy nhớ.”
“Cảm ơn lãnh đạo đã quan tâm. Bây giờ, chắc hai đứa nó đang…” Ông thoáng nhìn đồng hồ treo tường: “Chắc đang trên đường đến nhà Mạc Mạc.”
“Đi bảo vệ hay giám thị?”
“Cả hai.” Chu Sĩ Khiêm gãi gãi cằm, trong đầu nghĩ lại phải cạo râu rồi. “Một công đôi việc.”
“Hung thủ vẫn không lộ diện. Anh đang ôm cây đợi thỏ à?”
“Nếu Mạc Mạc không biết hung thủ thì là ôm cây đợi thỏ. Nếu cô ta biết thì đó sẽ là vây điểm diệt viện mà anh nói.” Chu Sĩ Khiêm rót nước cho Dương Chấn: “Cục trưởng Tần thường nói cái gì mà bất biến ứng vạn biến, tôi vẫn chưa hiểu rõ, nhưng bây giờ thì hiểu rồi.”
“Đây không phải anh ấy thường nói mà là tôi nói. Anh lại râu ông nọ cắm cằm bà kia rồi. Cục trưởng Tần ngay cả văn học cổ cũng không hiểu, làm sao so với tôi được.”
Chu Sĩ Khiêm cười, phụ họa theo: “Đúng đúng đúng, anh là ai chứ, anh phải là phó giáo sư rồi mới đúng!”
Vương Hồng Tiến nổi giận đùng đùng đi vào, cầm một tờ biên lai giao hàng và một tờ hóa đơn. “Hóa đơn cũng lấy danh nghĩa đội hình sự, anh nói xem thanh toán thế nào? Tôi phải giải thích thế nào về cái thùng toàn nội y phụ nữ đây? Dùng cho công việc à?”
“Mang về dùng.”
“Bảy trăm bộ, mỗi ngày thay một bộ, một năm cũng không mặc hết!”
Chu Sĩ Khiêm cười, lấy trong túi quần ra một tờ giấy: “Chứng cứ Triệu Quan Nhất ngược đãi vợ cộng thêm danh sách này không giá trị bằng đống nội y sao? Cậu mua tin tốn chút tiền cũng đáng mà.”
“Đó là cái gì?”
Vương Hồng Tiến chỉ tờ giấy trong tay Chu Sĩ Khiêm.
“Do chủ cửa hàng này cung cấp. Danh sách bạn trai của Mạc Mạc. Nhất định cậu sẽ nghĩ biết đâu trong đó có bố đẻ của đứa bé.”
“Không sai. Đúng là tôi nghĩ như vậy.”
Bởi vì phải tranh thủ thời gian về họp nên Dương Chấn đi trước. Lúc đi, Vương Hồng Tiến lấy ra hai bộ nội y phụ nữ màu đỏ, nói: “Đội trưởng Dương, mang về cho chị dâu.”
“Vớ vẩn!”
Dương Chấn đi rồi, Vương Hồng Tiến nhìn thứ trong tay, lẩm bẩm: “Lại còn là đồ khêu gợi nữa chứ…”
Sau khi hết giờ làm, Mạc Mạc không ra xe mà đi thẳng về phía đường cái. Lưu Liễu vội vàng nổ máy đuổi theo. Chu Trọng Kiệt gọi: “Chị đi đâu đấy? Không lái xe à?”
“Hôm nay tôi đi xe buýt.” Mạc Mạc cười duyên dáng, Chu Trọng Kiệt cảm thấy nụ cười này rất quỷ dị.
Hai người chạy lên trước tìm chỗ đỗ rồi xuống xe, đuổi theo Mạc Mạc: “Chị về nhà phải sang bên kia đường bắt xe chứ, bên này ngược chiều rồi.”
“Ai nói tôi muốn về nhà? Tôi đi siêu thị. Cô cậu vẫn phải đi theo à?”
Lưu Liễu cho rằng hôm nay người phụ nữ này cố ý làm khó mình, bèn nói: “Cẩn thận kẻ xấu cũng đi theo chị.”
Mạc Mạc cười với vẻ bất đắc dĩ. Cô ta dừng lại, lặng lẽ nhìn Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu: “Tốt nhất là cô cậu cách tôi xa một chút, nếu không hung thủ sẽ không lộ diện đâu.”
“Chị định tự mình làm mồi nhử à?” Chu Trọng Kiệt không ngờ người phụ nữ này lại liều mạng như vậy.
“Thà làm một trận oanh liệt còn hơn sống trong sợ hãi. Tôi chỉ muốn được yên bình, sống yên bình hoặc chết trong yên bình.”
Nói xong, Mạc Mạc rảo bước đi về phía trạm xe. Mấy chiếc xe buýt nối đuôi nhau vào bến, đám đông như nước lũ ùa về phía xe. Mạc Mạc thoáng nhìn về phía Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu rồi nhanh chóng chen lên một chiếc xe buýt đến siêu thị. Hai người vội vàng chạy tới và leo lên. Trên xe chật kín, ngay cả khoảng trống để xoay người cũng không có.
Bỗng Lưu Liễu nói: “Chu Trọng Kiệt, anh dịch về phía sau một chút đi, chỗ em chật quá.”
Lúc này, Chu Trọng Kiệt mới phát hiện hai người gần như dính vào nhau, mặt đối mặt. Lưu Liễu cố gắng quay mặt đi, miệng Chu Trọng Kiệt vừa khéo ở ngay bên tai cô, hơi nóng hầm hập như con sâu không ngừng bò vào lỗ tai, làm cho Lưu Liễu đỏ mặt tía tai, tim đập thình thịch, ngực cũng phập phồng theo.
Chu Trọng Kiệt hỏi: “Làm sao, sợ bẹp núi đôi à?”
Lưu Liễu tức giận, hùng hổ nhéo eo Chu Trọng Kiệt, Chu Trọng Kiệt không đề phòng, đau đến nhe răng trợn mắt: “Không phải anh thích đứng sát vào em nhưng em xem anh có xê dịch được không?” Vừa nói anh vừa vặn người nhưng lại khiến người Lưu Liễu cũng vặn theo. Cô nói đứt quãng: “Được… được… được rồi… Đừng động nữa… cứ thế này đi… Đồ đáng ghét…”
Hai người dính sát vào nhau, cứ đến điểm dừng lại dịch về phía sau một chút. Chu Trọng Kiệt phát hiện Mạc Mạc đã đến cửa sau, cô ta nắm tay vịn, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Loa trên xe buýt thông báo sắp đến điểm dừng tiếp theo.
“Này, em định ôm anh đến bao giờ hả?”
Nghe thấy Chu Trọng Kiệt hỏi, Lưu Liễu mới nhận ra không gian trên xe đã thoáng mà cô vẫn còn dựa vào người Chu Trọng Kiệt, tay trái ôm eo người ta. Lúc nãy, nhéo Chu Trọng Kiệt xong, tay trái Lưu Liễu cứ dính chặt ở đó không rời.
Lưu Liễu vội vàng tránh ra, không nói câu nào. Cô chỉnh lại tóc tai, làm như không có chuyện gì xảy ra.
Chu Sĩ Khiêm gọi điện hỏi hai người ở đâu, Chu Trọng Kiệt báo mình đang ở trên xe buýt, bây giờ phải đi siêu thị.
“Càn quấy! Cô ta không biết tình cảnh của mình hay sao? Hai đứa không cảnh cáo cô ta à?”
Chu Trọng Kiệt liếc nhìn Mạc Mạc, che miệng lại nói: “Nói rồi nói rồi. Nhưng người ta không quan tâm, còn bảo phải dùng chính mình làm mồi nhử, dẫn rắn ra khỏi hang.”
Anh đang nói thì xe buýt đến điểm dừng, Mạc Mạc xuống xe, không quay đầu lại mà đi thẳng.
Chu Trọng Kiệt theo Lưu Liễu vội vàng đi về phía cửa sau: “Không nói chuyện với bố nữa, con xuống xe đây, người đông dễ mất dấu.”
Ba người lần lượt đi vào siêu thị, Chu Trọng Kiệt nói nhỏ bên tai Lưu Liễu: “Em xem người trung niên phía trước bên trái đó có giống người xấu không?”. Một lát sau, anh nói tiếp: “Gã đi đằng sau chúng ta vẫn đi theo chúng ta.” Một lát sau nữa, anh lại nói: “Tên phía sau Mạc Mạc kia không giống đi mua đồ, cẩn thận một chút” làm cho Lưu Liễu vô cùng căng thẳng, cô rất sợ nhỡ gặp phải kẻ hung ác đó thì nên làm thế nào.
“Chu Trọng Kiệt, anh có mang súng không?”
Chu Trọng Kiệt lắc đầu.
Lúc hai người đi qua quầy dụng cụ thể thao, Chu Trọng Kiệt cầm lấy một cây gậy bóng chày, tư thế sẵn sàng đánh nhau bất cứ lúc nào.
“Anh có biết nhìn anh lúc này ngu ngốc lắm không?” Lưu Liễu nói: “Quá lộ liễu. Cho dù có kẻ xấu cũng bị anh dọa chạy mất rồi, sao còn dám đi ra nữa.”
“Em biết cái gì! Bây giờ, một mình anh bảo vệ hai người phụ nữ, cái này gọi là đánh rắn động cỏ. Em tưởng anh muốn để kẻ xấu xuất hiện chắc? Tốt nhất là hắn đừng có thò mặt ra.”
Lưu Liễu tỏ vẻ khinh thường ra mặt: “Chu Trọng Kiệt, anh có còn là đàn ông không hả? Bây giờ, anh là cảnh sát đấy, biết không?”
“Suỵt! Nói nhỏ thôi! Ai biết hôm nay chị ta lại giở trò này. Ngày mai anh phải mang súng, ít nhất cũng tăng thêm can đảm.”
Mạc Mạc đi dạo một hồi lâu trong trung tâm thương mại, từ tầng một lên tầng ba, lại từ tầng ba xuống tầng một nhưng không mua bất cứ cái gì. Tầng một có mấy nhà hàng, trông cái nào cũng nổi bật.
“Mệt rồi à?” Đột nhiên, Mạc Mạc dừng lại, hỏi hai người.
“Mệt thì không mệt, nhưng tôi hơi đói.” Chu Trọng Kiệt ăn ngay nói thật.
Mạc Mạc xoay người đến cửa hàng bánh ngọt, mua mấy chiếc bánh rồi chia thành ba túi, đưa cho hai người hai túi: “Ăn đi, tôi mời. Cô cậu vất vả rồi, làm nghề này nguy hiểm lắm.”
Ba người ngồi xuống ghế, Lưu Liễu mua ba lon nước ngọt, coi như đáp lễ. Họ vừa ăn vừa nói chuyện. Lưu Liễu ngồi giữa, buông hai chân, vừa ăn vừa đung đưa chân. Mạc Mạc nhìn cô, nói với giọng chiều chuộng: “Trông em vẫn còn trẻ con nhỉ.”
“Gì chứ, chị hơn em được mấy tuổi đâu.”
“Chắc chắn chị hơn em năm, sáu tuổi đấy!” Mạc Mạc cười. Chu Trọng Kiệt chưa bao giờ thấy cô ta cười vui vẻ như vậy. Lúc Mạc Mạc cười, hàng mi dài rung rung, con ngươi phản xạ ánh đèn nên sáng lấp lánh. Cổ cô ta nhỏ nhắn, trắng trẻo, đeo vòng làm từ dây gai màu nâu, lộ ra vẻ đẹp hấp dẫn đến lạ. Chu Trọng Kiệt không thể tin được một người phụ nữ như vậy sao có thể dính dáng đến vụ án mạng.
“Nếu cuộc đời này không có nhiều chuyện không vui như vậy thì tốt biết mấy.” Mạc Mạc cười tủm tỉm nhìn Lưu Liễu. Trong mắt cô ta đã không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là một chút dịu dàng. Chu Trọng Kiệt quan sát cô ta, đột nhiên cảm thấy người phụ nữ này đang cố ra vẻ kiên cường. Nếu không thì cô ta nhất định là một con hồ li tinh, bởi vì giọng nói và ánh mắt, thậm chí vẻ mặt của cô ta đều như một bãi cát lún, bề mặt bằng phẳng che giấu hố sâu chết người. Hơn nữa, cô ta diễn xuất cực giỏi.
Ba người đang ăn vui vẻ thì thấy Chu Sĩ Khiêm đang nhìn trước ngó sau, vội vã đi vào. Chu Trọng Kiệt đứng lên, vẫy vẫy tay gọi ông.
Chu Sĩ Khiêm ngồi xuống một chiếc ghế khác ở bên cạnh, lau mồ hôi trên trán, nói với Mạc Mạc: “Sắp tối rồi, cô định làm mồi thật à?”
“Không dẫn hung thủ ra thì làm sao tôi tự chứng minh bản thân trong sạch được? Các ông mà không theo tôi quá sát thì có khi hung thủ đã tiếp tục gây án lần nữa rồi.”
“Vậy sẽ lại có thêm một vụ án mạng.”
Thấy Chu Sĩ Khiêm nóng nực, Lưu Liễu bèn đi mua mấy que kem rồi đưa cho Chu Sĩ Khiêm một cái, nhìn que kem giống chiếc bánh donut. Chu Sĩ Khiêm ăn kem, cố gắng rướn cổ vì sợ kem chảy sẽ rớt vào quần áo. Một ông già mặt đầy chân râu dài cổ liếm bánh donut, cảnh tượng này rất khôi hài.
Chu Sĩ Khiêm vừa ăn kem vừa nhìn đám đông ra ra vào vào cửa hàng bánh ngọt đối diện, nói một cách lạnh nhạt: “Báo cho cô một tin tốt và một tin xấu. Nói tin tốt trước. Con gái cô là con đẻ của cô. Bây giờ nói tin xấu, con gái cô không phải con đẻ của Triệu Quan Nhất.”
Nói xong, Chu Sĩ Khiêm quay sang nhìn Mạc Mạc: “Không ngạc nhiên à?”
Mạc Mạc ăn kem, cô ta liếm sạch môi và khóe miệng rồi mới nói: “Cảnh sát Chu, tôi nói lại lần nữa, con bé là con đẻ của tôi và chồng tôi. Hơn nữa, báo cáo của ông có thể chứng minh cái gì? Chứng minh tôi đang mưu sát chính mình sao? Tôi thật sự không rõ hai người họ đang bảo vệ hay đang theo dõi tôi nữa.”
“Bây giờ, nếu Triệu A Trân và Triệu Quan Nhất không tồn tại quan hệ huyết thống thì đó sẽ là bằng chứng gây bất lợi cho cô.” Chu Sĩ Khiêm nhìn cô: “Còn có chuyện bất lợi hơn…”
Ông vừa nói vừa đưa cho Mạc Mạc một tờ biên lai giao nhận hàng, bên trên có chữ kí: “Biết người này không?”
Mạc Mạc cầm lấy, nhìn qua một cái: “Biết, cô ấy là bạn tôi.”
“Quan hệ giữa cô và chồng cô như thế nào? Anh ta có tốt với cô không?”
Chu Sĩ Khiêm chờ cô ta trả lời nhưng chỉ nhận được một sự im lặng kéo dài. Mạc Mạc biết Chu Sĩ Khiêm đã hỏi như vậy thì có nghĩa Hồ Đoái đã nói với ông toàn bộ những gì mình biết.
“Nói cách khác, cô đã nói dối cảnh sát, đúng không?”
Vẫn im lặng.
“Con bé không phải con của Triệu Quan Nhất. Anh ta thường xuyên ngược đãi cô bằng những cách thức tàn nhẫn, sau đó anh ta chết…”
“Nếu có một người xấu đã làm tổn thương rất nhiều người, đến một ngày hắn chết, có phải tất cả những người từng bị hắn hành hạ đều là hung thủ không? Đây là logic ngu xuẩn đến mức nào?” Mạc Mạc cười lạnh lùng.
Cô ta nhìn Chu Sĩ Khiêm rồi nói nhỏ: “Logic ngu xuẩn không có bất cứ tác dụng gì ngoài việc làm tổn thương người vô tội. Chúng ta đều sống ở trong một thế giới logic đơn giản mà ngu xuẩn, giống như chúng ta làm mất đồ nên nghi ngờ người nghèo khó xung quanh chúng ta. Chúng ta bị gây thiệt hại nhất định sẽ nghi ngờ người mà mình thường xuyên bắt nạt đầu tiên, bởi vì chúng ta đương nhiên cho rằng chỉ có người nghèo mới trộm cắp, chỉ có người ta từng bắt nạt mới trả thù. Kì thực, trộm cắp và trả thù chỉ là một hành vi thiếu sót về mặt đạo đức, giữa chúng chẳng có mối liên hệ mang tính tất nhiên nào hết. Đầu óc ngu xuẩn mới là nguồn gốc của mọi đau khổ.”
Chu Sĩ Khiêm ném que kem đã ăn xong vào trong thùng rác bên cạnh rồi thở dài một cái, cảm thấy mình không biết nên làm thế nào. Dường như sau một hồi nói chuyện, ông càng hoang mang hơn. Trong lòng ông, có lẽ người phụ nữ này đích xác mong muốn bắt được hung thủ hơn cả cảnh sát. Nếu vậy thì vì sao vụ án đầu độc lại có quá nhiều nghi vấn? Là do ông quá đa nghi hay phía sau nó ẩn giấu cả một âm mưu?