Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
48BA TẦNG QUỶ KẾ BA TẦNG PHÒNG TUYẾN

❊ ❊ ❊

Triệu Quan Nhất đã bị cảnh sát truy nã trên toàn quốc, rất nhiều ngày trôi qua vẫn không có tiến triển, danh tính của thi thể cũng trở thành bí ẩn.

Hôm nay lập thu. Có lẽ do tâm lí nên khi ngẩng lên nhìn trời, Chu Sĩ Khiêm phát hiện bầu trời cao hơn, mây nhạt hơn, chỉ có nhiệt độ chẳng những không giảm mà có cảm giác tăng lên. Ve kêu như cơn sóng không ngừng nghỉ. Loài động vật nhỏ này sống dưới mặt đất tối tăm mù mịt bao nhiêu năm chỉ để được la hét khản cổ vài ngày dưới ánh mặt trời. Mà bây giờ, dường như chúng cũng biết mình sắp tận số nên càng ra sức hưởng thụ khoảng thời gian tươi đẹp cuối cùng.

Thành phố này nổi tiếng với cái nắng gắt đầu thu, trước khi mùa hè kết thúc sẽ có vài ngày nắng nóng đỉnh điểm, giống như ngọn nến sắp tắt bùng lên lần cuối, sau đó lụi tàn trong bóng tối vĩnh hằng.

Chu Sĩ Khiêm đã giữ bí mật trong lòng nhiều ngày, ông chưa hề nói với bất kì ai, kể cả con trai của ông, Chu Trọng Kiệt. Nếu ông nói: “Bây giờ bố có một bí mật, con đoán xem là gì?”, chắc chắn Chu Trọng Kiệt sẽ nói: “Nhất định là bố đã biết tung tích của chị”. Bởi vì trong lòng Chu Trọng Kiệt, chưa từng có chuyện gì có thể khiến ông gọi là bí mật, cho nên ngoài tung tích của Chu Mạnh Kiệt thì không thể còn bí mật nào khác. Ông biết nó nhất định sẽ đoán sai. Ngay cả nó cũng đoán không ra thì trên đời này sẽ chẳng còn ai biết bí mật này nữa. Đây là kết quả mà Chu Sĩ Khiêm hi vọng.

Ông cho rằng mình không phải người có thể giữ được bí mật, đặc biệt khi cái mà ông coi là bí mật này mới chỉ căn cứ vào suy đoán của riêng ông. Ông sợ rằng nếu nó không phải sự thật thì phí công ông lo lắng. Bí mật này đã chôn giấu hơn hai tháng trong lòng ông, nó giống như con quỷ nhỏ cầm đinh ba quấy rầy ông, khiến ông ăn không ngon, ngủ không yên.

Chu Sĩ Khiêm rất hi vọng sự thật không phải như vậy. Nhưng ông cứ tiến một bước lại nhận được nhiều chứng cứ “sự thật chính là như vậy” hơn. Ông tự nhủ chưa đến phút cuối cùng, sự tình vẫn có khả năng xoay chuyển, giống như vụ mưu sát đã liên lụy đến rất nhiều người, thật sự giống như lật bánh, hết mặt nọ đến mặt kia, lúc thì thế này, lúc lại thế kia, hôm nay người này là hung thủ không thể nghi ngờ, ngày mai người khác lại có mức độ tình nghi lớn hơn.

Hôm ông vớ phải “phần thưởng”, Chu Trọng Kiệt hỏi ông chuyện mảnh giấy, ông giơ tay chỉ lên trời và không nói gì. Sau đó, nó lại hỏi ông làm vậy là có ý gì, ông đáp: “Có ý gì? Ý là bố phát hiện ra mảnh giấy phía trên cửa sổ chứ gì nữa.” Ông biết mình đã lừa con trai. Nhưng nếu không nói dối, cho dù ông dùng từ ngữ đơn giản nhất cũng thể hiện ý tứ quá rõ ràng: Hung thủ ở bên trên. Bao nhiêu ngày nay, ông ngày càng tin chắc vào phán đoán này. Chu Sĩ Khiêm cho rằng mình đã hiểu rõ vụ án, càng rõ thì trong lòng càng sợ, càng có một giọng nói nói với ông rằng: Nhỡ không phải như vậy thì sao? Giọng nói ấy không ngừng giật dây ông đi xác nhận. Chỉ khi xác nhận sự thật “không phải như vậy”, ông mới yên tâm được.

Cho dù thế nào, buổi chiều hôm lập thu đó, ông vẫn đến gõ cửa nhà Liêu Ngu. Có vẻ y đang đợi ông đến nên không hề có vẻ gì là hoảng loạn.

Từ sau khi xây dựng, nơi này vẫn luôn là tòa nhà cao nhất thành phố, đến ba năm trước mới bị một tòa nhà ở ngoại ô phía tây chiếm vị trí số 1.

Liêu Ngu có hai nhà, ngoài căn hộ này còn có một biệt thự ở vùng núi phía nam nhưng không ở thường xuyên.

“Hôm nay cảnh sát Chu rảnh rỗi thế, cũng không gọi điện trước mà đã đến rồi.” Liêu Ngu mời Chu Sĩ Khiêm vào nhà, không hỏi vì sao ông biết mình ở đây. Y cho rằng câu hỏi này chẳng có bất cứ ý nghĩa nào ngoài lãng phí thời gian.

Chu Sĩ Khiêm nói: “Có chuyện tôi không rõ nên muốn nhờ cậu giúp”. Ông không ngồi xuống mà vừa nói vừa đi thẳng qua phòng khách. Ban công của phòng ngủ chính rất rộng, ở đó có một chiếc giá ba chân, bên trên phủ lên một tấm vải.

“Cậu cũng thích chụp ảnh à?” Chu Sĩ Khiêm không quay lại nhìn Liêu Ngu đi theo sát phía sau, ông vừa nói vừa kéo tấm vải xuống. Thì ra là ống nhòm công suất lớn, có tính năng chụp ảnh có thể điều khiển từ xa.

“Cái này phải tốn nhiều tiền lắm nhỉ?”

Liêu Ngu đứng sau lưng ông, dùng giọng nói lạnh giá trả lời: “Không rẻ, còn có thể quay phim.”

Lúc nói chuyện, trên tay y đã có thêm một sợi dây rút nhựa. Y điềm nhiên cắm đầu dây vào lỗ nhỏ ở đầu bên kia, dây rút nhựa đã lột xác từ một đoạn thẳng thành vòng tròn, chỉ có thể thắt chặt chứ vĩnh viễn không thể tháo ra.

Chu Sĩ Khiêm cầm điều khiển từ xa bên cạnh, ấn nút phóng đại vài lần, hình ảnh từ cả tòa nhà dần tập trung vào một ô cửa sổ. Trên cửa sổ có thể nhìn thấy một thứ giống như mảnh giấy, có một phụ nữ vẻ mặt vui mừng đứng bên cạnh cửa sổ. Ống kính tiếp tục phóng đại, mặt người phụ nữ từ từ trôi ra khỏi màn hình, cuối cùng hiển thị toàn bộ mảnh giấy. Trên mảnh giấy vẽ mặt trời, phía dưới mặt trời là một dãy núi kéo dài. Điều này cho thấy trước khi Chu Sĩ Khiêm đến, ống nhòm này vẫn ngắm chuẩn vào mảnh giấy.

“Đây là mặt trời mọc hay mặt trời lặn?” Chu Sĩ Khiêm hỏi, từ đầu đến cuối không hề quay lại.

“Ai biết được. Có lẽ là mặt trời mọc, cũng có thể là mặt trời lặn, trông chẳng có gì khác nhau.”

Không biết từ bao giờ, Chu Sĩ Khiêm đã không cầm được nước mắt. Liêu Ngu phía sau cũng vậy. Hai người không nhìn thấy mặt đối phương.

Chu Sĩ Khiêm điều chỉnh ống kính một chút là nhìn thấy khuôn mặt Mạc Mạc. Cô ta đang nhìn thẳng về phía này, dường như biết rõ hết thảy những gì đang xảy ra ở đây.

“Đêm hôm 27 tháng 3, hai người bàn mưu sát hại Triệu Quan Nhất, sau đó cậu chịu trách nhiệm xử lí thi thể. Đúng không?” Chu Sĩ Khiêm xoay người lại, nhìn Liêu Ngu đang chảy nước mắt.

“Tôi không biết ông đang nói gì. Bây giờ, câu này ngoài sự phủ nhận mang tính tượng trưng đã không còn ý nghĩa gì nữa.” Liêu Ngu biết Chu Sĩ Khiêm không cần suy luận cả quá trình và chi tiết của vụ án, chỉ cần nắm kết quả đại khái là đủ. Y hơi mở to đôi mắt đỏ ửng, biểu cảm và giọng nói không chút hơi ấm, như thể lúc này đã thành người chết. Y đang đấu tranh xem có cần làm một chuyện cực chẳng đã hay không. Chuyện này là gì, trong lòng y và Chu Sĩ Khiêm hiển nhiên đều quá rõ. Vòng dây rút nhựa đang đợi lệnh đã nói lên tất cả.

Chu Sĩ Khiêm đẩy Liêu Ngu ra, bước lảo đảo như đi qua một góc địa ngục. Ông ngồi xuống sofa, vô lực nhắm mắt lại.

Sợi dây rút nhựa trong tay Liêu Ngu thoạt nhìn cũng tương tự với sợi dây đã giết chết Lâm Bảo Sâm. Y đứng bên cạnh Chu Sĩ Khiêm. Một hồi lâu sau, Chu Sĩ Khiêm nói một cách sâu xa: “Trước khi gõ cửa, tôi đã biết sẽ thế này. Cậu biết không, tôi chưa bao giờ muốn mình chết đi ngay lập tức như lúc này.”

Ông mở mắt ra, nước mắt không còn gì ngăn cản cứ thế trào ra.

Liêu Ngu nói: “Hôm đó, ở biệt thự, tôi vốn có thể giết chết ông, nhưng tôi không ra tay…”

“Bởi vì cậu cho rằng vẫn còn cách cứu vãn… bằng cách dùng ruột thừa của cậu!”

Liêu Ngu cởi áo, để lộ một vết thương đỏ tươi chói mắt.

“Cậu không có bệnh án phẫu thuật ruột thừa ở bất cứ bệnh viện nào. Cậu làm ở đâu?”

Một hồi lâu sau, Liêu Ngu mới nói: “Tôi tự làm.”

Chu Sĩ Khiêm cười gượng: “Tự làm… Tự làm…”

“Rốt cuộc tại sao ông nghi ngờ tôi?”

Chu Sĩ Khiêm đáp: “Hôm Mạc Mạc bị đâm, tôi phát hiện cái này trên cửa sổ nhà nó.”

Ông lấy mảnh giấy đó ra, đặt lên bàn uống nước: “Khi đó, tôi chưa nghi ngờ hai người có liên quan đến chuyện này. Sau khi tỉnh lại, nó chỉ nhận Triệu Quan Nhất là hung thủ. Trong tình huống chỉ dùng chìa khóa mới có thể vào nhà, chúng tôi không hề nghi ngờ lời khai của nó. Hơn nữa, nó đã khăng khăng Triệu A Trân là con đẻ của Triệu Quan Nhất. Nếu nó không nói dối thì bất cứ ai cũng sẽ nghĩ ngay đến việc người chết có thể không phải Triệu Quan Nhất. Cách xác nhận duy nhất là dùng đoạn ruột thừa đã bị cậu đánh tráo để làm xét nghiệm huyết thống. Mặc dù không thể chứng minh Triệu Quan Nhất là hung thủ nhưng có thể suy luận Triệu Quan Nhất chưa chết, củng cố cho lời khai của Mạc Mạc. Thực tế, những việc này đều nằm trong kế hoạch của cậu.”

Chu Sĩ Khiêm thở dài rồi nói tiếp: “Kết quả giám định đúng như ý của cậu. Chủ nhân của đoạn ruột thừa có quan hệ huyết thống với Triệu A Trân, đó là bởi cậu chính là bố đẻ của con bé. Lúc này, chúng tôi tin chắc Triệu Quan Nhất là hung thủ và còn sống, vậy là thi thể không đầu trở thành vụ án không có manh mối. Hung thủ là Triệu Quan Nhất, mà Triệu Quan Nhất đã chết ngay từ đầu. Khiến Triệu Quan Nhất thật trở thành một thi thể vô danh không thể xác định thân phận, còn hung thủ trở thành một người không hề tồn tại, vụ án này coi như vĩnh viễn không có lời giải, đây chính là kế hoạch hoàn hảo của cậu, cũng là quỷ kế cuối cùng.”

Liêu Ngu gật đầu: “Nhưng vẫn bị ông nhìn thấu.”

“Ban đầu, tôi không hề nghi ngờ cậu mà là Mạc Mạc. Sau khi xâu chuỗi lại các sự kiện, tôi nhận ra chúng hình thành một hệ thống kín kẽ, kín đến mức khiến người ta kinh ngạc. Sự kiện Lâm Bảo Sâm bị giết dẫn cảnh sát đến tìm băng nhóm Trì Tác Xương. Lúc đầu, tôi thật sự cho rằng bọn chúng chính là hung thủ bởi chúng có động cơ gây án, có hành động cụ thể, hơn nữa có nhân chứng chứng minh chúng đã chuẩn bị công cụ gây án, chỉ tiếc.”

·

“Chỉ tiếc tôi không tìm được Vương Thất Bát…”

“Đúng. Bây giờ, tôi nghĩ nếu Vương Thất Bát mất tích hoặc chết, hắn sẽ vĩnh viễn phải chịu tiếng oan giết người phân xác, vụ án cũng kết thúc. Nhưng cậu không nghĩ rằng cảnh sát lại nhanh chóng tìm được hắn trong một cái lò gạch cũ.”

Chu Sĩ Khiêm liếc nhìn Liêu Ngu. Y đứng trước mặt ông không hề nhúc nhích, không chớp mắt, dường như cũng không hít thở, chẳng khác nào bức tượng. “Lúc đó, cậu cũng không hề lo lắng đúng không? Cậu là một người có tư duy chặt chẽ. Để giúp người mình yêu thoát khỏi sự trừng trị của pháp luật, cậu đã lập kế hoạch dự phòng từ lâu, thậm chí còn làm sẵn những việc ở hiện trường. Chỉ có như vậy, kế hoạch của cậu mới hợp thành một chỉnh thể hoàn toàn kín kẽ, sẽ không khiến cảnh sát nghi ngờ.”

Môi Liêu Ngu mấp máy: “Dấu chân!”

“Cho nên, lúc bà xã của Vương Lão Lục nói với chúng tôi về sự tồn tại của một người khác, chúng tôi cũng tin tưởng Vương Hồng Binh chính là hung thủ. Bởi vì cậu chọn đối tượng này rất tốt. Vương Hồng Binh và Triệu Quan Nhất có tình cảm, đồng nghĩa với việc có động cơ phạm tội tiềm ẩn. Trong sự kiện này, cậu ở trong nhà hoang, giả mạo Vương Hồng Binh đánh lén Chu Trọng Kiệt. Tôi rất cảm ơn cậu đã không lấy mạng nó.”

“Những kẻ bị trừng trị và sát hại đều đáng chết. Con trai ông là người tốt, tôi đánh gãy tay cậu ta chỉ là chuyện bất đắc dĩ. Làm vậy mới khiến các ông tin chắc Vương Hồng Binh là hung thủ.”

“Cậu nói rất đúng. Cậu giết Vương Hồng Binh, làm giả hiện trường trong phòng kín, cũng thành công vu oan cho cậu ta chính là người đã cung cấp manh mối đám Trì Tác Xương gây án cho cảnh sát. Phòng kín, treo cổ, di thư, không để lại dấu vết, bất kì ai cũng tin rằng Vương Hồng Binh sợ bị bắt nên tự tử. Vụ này vốn đã kết án nhưng ông trời không phù hộ cậu. Cậu không ngờ giữa đường lại nhảy ra một gã Hà Tài Quan. Nhờ lão ta nên chúng tôi mới nghi ngờ vụ án trước chưa hề kết thúc.”

Chu Sĩ Khiêm nhìn ra ngoài cửa sổ, dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Cho nên, sau khi xảy ra vụ án đầu độc, cậu và Mạc Mạc đã do dự. Để không làm cho cảnh sát chú ý, hai người lựa chọn im lặng. Nhưng ông trời lại chơi trò trí mạng với hai người, chẳng ai ngờ kẻ đầu độc lại đi báo cảnh sát. Hai người phát hiện mình bị theo dõi, còn chúng tôi lại càng tin chắc hung thủ thật sự của vụ án trước là người khác. Nếu cậu không có biện pháp ứng phó, rất có khả năng chúng tôi chó ngáp phải ruồi, rồi sẽ điều tra đến cậu, đúng không? Cho nên cậu nhất định phải chạy nhanh hơn cảnh sát trong thời gian có hạn đó.”

Liêu Ngu cười gượng nhưng chỉ thoáng cái đã biến mất. Vẻ mặt y lập tức trở lại nguyên trạng, như thể nụ cười đó chưa từng xuất hiện.

“Cậu cũng đang âm thầm điều tra người này đúng không? Nhưng ai có thể nghĩ rằng hung thủ là tù nhân được tạm tha. Hắn ngồi tù ba mươi năm, trong xã hội từ lâu đã không còn bất cứ dấu vết nào của hắn nữa đâu.”

“Tôi nghĩ không ra vì sao người này lại muốn giết Mạc Mạc.”

Chu Sĩ Khiêm lấy ra một chiếc máy ghi âm, bật hai đoạn ghi âm đã được biên tập, một đoạn là Mạc Đại Khuê nói Mạc Mạc nhặt được trên đường sắt, một đoạn khác là Hà Tài Quan thừa nhận Mạc Mạc chính là con gái của Chu Sĩ Khiêm.

Liêu Ngu bước lùi lại, trông y như một quả bóng bay bị xì hơi. Đột nhiên, y hiểu ý nghĩa của câu mà Chu Sĩ Khiêm nói lúc nãy: “Cậu biết không, tôi chưa bao giờ muốn mình chết đi ngay lập tức như lúc này”. Y bắt đầu căm thù chính mình vì sao phải để ông kể lại quá trình gây án, vì sao đột nhiên lại chui ra một ông bố đẻ của Mạc Mạc. Sợi vòng lấy mạng người trong tay y run lên khe khẽ.

Liêu Ngu hỏi: “Hà Tài Quan có thù với ông à?”

“Ba mươi năm trước, vì tôi mà con trai của Hà Tài Quan chết do bị sặc nước tiểu.” Chu Sĩ Khiêm úp mặt vào hai bàn tay, nước mắt từ kẽ tay tràn ra: “Ba mươi năm rồi, vì chuyện này mà hắn biến thành một tên tội phạm, dìm chết con của bà quả phụ vu cáo hắn, sau đó lừa bán trẻ con, đương nhiên cũng bắt cóc con gái tôi. Cuối cùng, hắn vào tù. Hắn đã khai rõ tung tích của tất cả những đứa trẻ khác, chỉ không thừa nhận đã bắt cóc con tôi. Nhưng tôi biết nhất định là hắn. Hắn ở trong tù ba mươi năm, để được ra sớm, hắn giả vờ què ba mươi năm. Năm nay, hắn bị bệnh nặng sắp chết nên được tạm tha. Hắn ra ngoài chỉ có một mục đích, đó là báo thù.”

“Thảo nào, lúc sắp chết, ông ta hỏi ông có hận ông ta không.” Liêu Ngu liếc nhìn chiếc máy ghi âm: “Nghe vậy còn tưởng là ông ta sám hối.”

“Ngày nào, hắn cũng quanh quẩn gần nhà Mạc Mạc, nhưng hắn cảm thấy mình không còn thời gian nữa, bởi vì sắp chết rồi. Lúc này, tất cả chúng ta đều cảm thấy vô kế khả thi. Cậu và Mạc Mạc, Hà Tài Quan, đương nhiên cũng bao gồm cả cảnh sát. Nhưng hiển nhiên, cậu và Mạc Mạc sốt ruột hơn. Đến tận buổi tối hôm đó, khi tôi đến tòa nhà đài phát thanh tìm cậu, cậu cho rằng cuối cùng cơ hội cũng đến, quân cờ mà cậu bố trí từ lâu có thể mang ra dùng rồi.”

“Ruột thừa.” Liêu Ngu nói nhỏ.

“Đây đích xác là một kế hoạch hoàn hảo. Đêm hôm đó, cậu thông qua sóng truyền thanh nói cho Mạc Mạc biết tôi đến tìm cậu. Nhất định nó ở nhà chờ đợi ám hiệu tiếp theo của cậu. Ám hiệu này chính là… không có. Nếu không có ám hiệu tiếp theo, nó sẽ tiến hành kế hoạch cuối cùng của hai người. Đến rạng sáng, đèn ở đây vẫn không sáng, cậu không đưa ra bất cứ ám hiệu nào nữa. Đây chính cách cậu truyền tin cho Mạc Mạc. Quỷ kế cuối cùng của hai người bắt đầu. Bởi vì lúc ấy tôi đang ở biệt thự của cậu nên cậu có bằng chứng ngoại phạm. Mạc Mạc xảy ra chuyện sẽ không ai nghi ngờ có liên quan đến cậu. Nó dán mảnh giấy trên cửa sổ, sau đó diễn một màn khổ nhục kế. Cho nên buổi sáng hôm đó, việc đầu tiên mà cậu làm chính quay về kiểm tra mảnh giấy, đúng không? Mạc Mạc thông qua đó để báo cho cậu biết ‘quân cờ’ đã được dùng đến…”

Liêu Ngu buồn bực, y nghiến răng: “Lúc tôi nhìn thấy mảnh giấy của cô ấy, tình hình bên đó hết sức im ắng như không hề có chuyện. Chỉ có tôi biết cô ấy đang gặp nguy hiểm nhưng không thể đi cứu. Tôi vô cùng hi vọng các ông có thể nhanh chóng phát hiện cô ấy. Tôi rất lo một khâu nào đó xảy ra sơ suất, lo hai cảnh sát trẻ bỏ đi, lo ông không đến nhà Mạc Đại Khuê, lo người nghe điện thoại ở bệnh viện thú cưng không biết hôm đó cô ấy sẽ đi làm.”

“Sau khi Mạc Mạc nhận được ám hiệu của cậu qua chương trình phát thanh, nó gọi điện thoại đến chỗ làm, bởi vì hôm sau là thứ Bảy, nó vốn được nghỉ. Chỉ khi xếp lịch cho Mạc Mạc, bệnh viện mới phát hiện nó không đi làm. Nhưng nó lại nói với Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu rằng ngày mai đi làm bình thường. Vậy nên, buổi sáng cái ngày mà nó không xuống nhà đúng giờ đã khiến cho hai đứa cảnh giác và nghi ngờ. Chúng nó gọi điện đến bệnh viện nơi Mạc Mạc làm việc và được biết nó không đi làm. Khi nhận thấy tình huống khác thường, Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu nhất định sẽ hỏi tôi làm thế nào, may mà khi đó tôi nghe theo lời khuyên của cậu là đến nhà cha mẹ Mạc Mạc. Đối với cậu, cuộc điện thoại này chỉ có một mục đích là xác nhận ông bà ấy không biết hành tung của con gái, đồng thời cũng rút gọn bước liên hệ với người nhà để xác nhận, rút ngắn thời gian cứu hộ. Chuyện phát triển đến đây, cảnh sát tất nhiên sẽ vào nhà Mạc Mạc để kiểm tra tình hình. Cậu thiết lập những việc này rất tốt, tất cả đều phát triển theo đúng sắp xếp của cậu, không mất một phút nào. Lúc được đưa tới bệnh viện, Mạc Mạc đã hôn mê sâu, nếu chậm mười lăm phút nữa thì có thể nó sẽ không bao giờ tỉnh lại. Còn cậu vẫn ở đây. Nhưng cậu không ngờ mảnh giấy không có gì đáng chú ý đó sẽ trở thành sơ suất lớn nhất trong toàn bộ kế hoạch của mình.”

Liêu Ngu xoay người lại, ánh mắt xuyên qua ban công nhìn về phía một tòa nhà ở xa xa. Y biết bên kia có một người phụ nữ đang tràn đầy vui mừng, mong mỏi về tương lai. Cuộc sống tốt đẹp của cô đã gần trong gang tấc. “Đúng, nhưng tôi càng không ngờ tên điên đó lại xuất hiện vào lúc này.”

“Đây chỉ là một nốt nhạc đệm, không hề ảnh hưởng đến tổng thể kế hoạch của cậu.”

“Nhưng tôi không rõ, vì sao ông ta phải chủ động thừa nhận đã làm chuyện đó? Có ích lợi gì với ông ta sao?”

“Vừa rồi tôi đã nói hắn là người có tư tưởng báo thù rất mạnh. Hà Tài Quan muốn giết Mạc Mạc để báo thù chuyện mất con, nhưng hắn đã lực bất tòng tâm. Đúng lúc ấy, hắn nhìn thấy Mạc Mạc được đưa tới bệnh viện, trên người cắm con dao gọt trái cây, cũng nhìn thấy rất nhiều cảnh sát. Hắn biết kế hoạch tự tay giết chết con gái của kẻ thù không thể thực hiện được nữa nên mới mạo nhận mình là hung thủ. Hắn ở trong tù gặm nhấm nỗi hận tôi ba mươi năm. Đây là một tâm lí đáng sợ, nó khiến hắn sống không bằng chết, cho nên hắn muốn trả lại cảm giác ấy cho tôi. Chuyện là vậy đấy. Hắn chỉ cần khiến tôi hận hắn là được, còn chuyện hắn có phải hung thủ thật sự hay không chẳng liên quan gì hết.”

Chu Sĩ Khiêm rút một điếu thuốc, ra hiệu cho Liêu Ngu, được sự đồng ý của chủ nhà mới châm lửa: “Hai người không ngờ lúc này sẽ có kẻ thừa nhận mình chính là hung thủ. Nếu hai người biết thì có phải Mạc Mạc sẽ không khai ra Triệu Quan Nhất nữa, đúng không? Khi tôi nói với nó chuyện Hà Tài Quan thừa nhận mình là hung thủ, tâm trạng của nó vô cùng phức tạp, không ngạc nhiên, cũng không vui mừng mà lại cực kì thất vọng. Bởi vì trước đó, nó đã khai là Triệu Quan Nhất.”

“Chúng tôi vẫn sẽ làm, nhưng có thể muộn hơn. Và chúng tôi sẽ dùng cách khác để chỉ ra hắn là hung thủ. Bởi vì Hà Tài Quan không thể đột nhập vào nhà giết người. Có quá nhiều sơ hở, các ông sẽ dễ phát hiện.”

Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, đột nhiên Liêu Ngu hỏi: “Khi Hà Tài Quan hỏi ông có căm thù ông ta hay không, vì sao ông lại nói là có? Đó có phải sự thật không?”

“Tôi nói dối, bởi vì tôi đã tha thứ cho hắn. Hắn đã muốn làm tôi căm thù hắn thì tôi cũng không ngại nói cho hắn biết quả thực như hắn nghĩ. Hắn đã sống ba mươi năm trong tuyệt vọng và cô độc, tôi không muốn để hắn mang theo tuyệt vọng chết đi trong cô độc nữa.”

Bây giờ, Liêu Ngu mới biết vì sao Hà Tài Quan lại kết thù với một người, thì ra là bởi Chu Sĩ Khiêm: “Nói vậy thì ông nghi ngờ tôi chỉ vì một mảnh giấy? Ông nói dối! Kế hoạch của tôi không có bất cứ sơ hở nào hết!”

“Chính vì hết thảy quá hoàn hảo đấy!” Chu Sĩ Khiêm nói: “Để trốn tránh trách nhiệm hình sự, cậu tỉ mỉ thiết kế ba quỷ kế, tạo thành ba tầng phòng tuyến. Quỷ kế đầu tiên là hướng sự chú ý của cảnh sát vào đám Trì Tác Xương. Chỉ cần Vương Thất Bát không bị bắt thì phòng tuyến thứ nhất vĩnh viễn không sụp đổ. Quỷ kế thứ hai là hãm hại Vương Hồng Binh. Phải nói là phòng tuyến thứ hai của cậu rất vững chắc, chúng tôi không phá được nên đã mắc lừa. Nhưng cậu không ngờ sự xuất hiện của Hà Tài Quan đã làm cho phòng tuyến này trở nên nguy cơ trùng trùng. Cậu lo lắng sớm muộn gì cũng có ngày chúng tôi sẽ tra ra hai người nên đã từ bỏ phòng tuyến thứ hai, lập tức thực hiện quỷ kế thứ ba, lui về giữ phòng tuyến cuối cùng.”

Liêu Ngu nói: “Ông nói không sai. Nếu cứ để các ông điều tra thì sớm muộn gì chúng tôi cũng bại lộ.”

Chu Sĩ Khiêm nói: “Sau khi xảy ra vụ án đầu độc, cậu đã bắt tay vào chuẩn bị. Nhớ hôm đó tôi đến phòng khám của cậu, thấy mặt cậu trắng bệch, ngay cả đứng lên cũng không nổi. Cậu nói dối là đau bụng. Cậu kiên quyết đi làm như bình thường để tránh bị mọi người nghi ngờ. Nếu tôi đoán không lầm, buổi tối hôm trước, cậu đã tự cắt ruột thừa của mình đúng không? Để không lưu lại hồ sơ bệnh án, cậu quyết định tự phẫu thuật tại nhà. Không có chứng chỉ bác sĩ mà dám tự cắt ruột thừa, cậu không chết đúng là vô cùng may mắn… Đêm hôm đó sấm sét ầm ầm, mưa như trút nước, rất giống đêm Triệu Quan Nhất bị giết.”

Liêu Ngu cười thê lương rồi nói với vẻ hờ hững: “Cắt một đoạn ruột thừa có đáng gì. Vì cô ấy, việc gì tôi cũng làm được. Cô ấy là người con gái tốt, tôi sẵn sàng dùng tính mạng của tôi đổi lấy sự yên bình cho cô ấy.”

Câu này của Liêu Ngu làm cho Chu Sĩ Khiêm cảm động. Không ngờ trên thế giới này lại có một người yêu con gái mình như vậy.

Liêu Ngu nói tiếp: “Cô ấy quan trọng hơn tính mạng tôi. Vì cô ấy, tôi sẵn sàng chà đạp lên hết thảy pháp luật. Tôi không ngại trở thành một kẻ giết người, cho nên chút đau đớn này có là cái gì. Giọng nói của Liêu Ngu nghe có vẻ như đang nói những việc mình làm cho Mạc Mạc chẳng đáng để nhắc tới.” Y đổi giọng: “Lớp phòng tuyến thứ ba của tôi không có bất cứ sơ hở nào. Mảnh giấy đó không có vấn đề, không thể gọi là sơ hở.”

“Như tôi đã nói rồi đó, là bởi vì kế hoạch của cậu quá hoàn hảo. Sau khi xâu chuỗi tất cả các sự kiện, tôi rút ra một kết luận, đó là phía sau chúng như có một bàn tay vô hình đang khống chế. Bàn tay này đã bịt kín mọi khả năng khác, chỉ để lại một con đường duy nhất xem như chính xác nhưng thực ra lại là sai lầm. Sau khi cậu thực hiện quỷ kế thứ ba, có xét nghiệm ruột thừa, có lời khai của Mạc Mạc, chúng tôi đã kiên định cho rằng Triệu Quan Nhất còn sống, và anh ta chính là hung thủ thật sự. Chỉ cần chúng tôi tập trung chú ý vào Triệu Quan Nhất thì phòng tuyến này của cậu sẽ không gì phá nổi, bởi vì không ai có thể tìm được một người đã biến mất trên thế gian này.”

Chu Sĩ Khiêm cười, không biết có ý tán thưởng hay chế nhạo. “Bao nhiêu ngày trôi qua mà chúng tôi vẫn không tìm được bất cứ tung tích nào của Triệu Quan Nhất. Lúc này, tôi không thể không nghi ngờ mảnh giấy kì lạ này. Nó vốn không có gì đáng chú ý, đương nhiên càng không được tính là sơ hở, chỉ là có vẻ yếu hơn các khâu khác mà cậu thiết kế thôi. Giống như quả bóng bay được bơm hơi, dưới áp lực không ngừng, nhất định nó sẽ phát nổ ở chỗ mỏng nhất. Mặc dù không biết mảnh giấy ẩn giấu bí mật gì nhưng tôi có thể khẳng định chỉ cần tiếp tục điều tra, nhất định sẽ có phát hiện mới, cho dù có liên quan đến vụ án hay không. Tôi đã điều tra tất cả cao ốc có thể nhìn thấy cửa sổ nhà Mạc Mạc, cuối cùng đến tòa nhà này.” Chu Sĩ Khiêm chỉ chỉ xuống phía dưới: “Sau đó, rất trùng hợp khi tôi phát hiện cậu sống ở đây. Thế là rất nhiều sự kiện vụn vặt tưởng như không có gì đặc biệt trước kia được xâu chuỗi và sáng tỏ. Những chuyện đó khi tách rời thì chẳng có công dụng gì hết nhưng khi kết hợp với nhau lại có điểm chung. Chính điểm chung này đã khiến tôi tin chắc cậu chính là bàn tay sau màn khống chế hết thảy.”

“Tôi rất muốn biết những chuyện mà ông nói là chuyện gì?”

“Sau khi Triệu Quan Nhất xảy ra chuyện, Mạc Mạc gọi điện thoại đường dây nóng đến chương trình phát thanh, ý đồ của nó chính là thể hiện cho chúng tôi biết sau cái chết của Triệu Quan Nhất, hai người mới bắt đầu qua lại. Sau khi Lâm Bảo Sâm bị giết, cậu để lại một dấu chân giống như ở hiện trường tại tiểu khu Quan Trang. Cậu còn nhớ khi đó, đại đội trưởng đại đội hình sự Vương Hồng Tiến đã gọi điện cho cậu để mời cậu hỗ trợ công tác điều tra không? Mới đầu, cậu đồng ý nhưng sau đó lại không đến, cậu nói là mình quên mất. Không phải cậu quên mà vì khi đó, cậu vừa rời khỏi hiện trường và đang trên đường về. Nếu cậu quay lại thì rất có khả năng sẽ bại lộ, bởi vì cậu đang đi đôi giày đó. Lúc đầu, cậu nhận lời ngay là để tránh bị nghi ngờ.

Sau khi Hà Tài Quan xuất hiện, nói chính xác là khi chúng tôi cố gắng mở lại cuộc điều tra vụ mưu sát, cậu và Mạc Mạc lại cắt đứt liên hệ. Lí do rất hợp lí, vì thời gian trị liệu tâm lí của Mạc Mạc đã kết thúc, nhưng thực tế là vì lo lắng chúng tôi sẽ nghi ngờ quan hệ của hai người. Trước khi cắt đứt liên lạc, hai người thường xuyên gặp nhau. Cậu cho Mạc Mạc lái xe mới của mình, còn đưa Triệu A Trân đến bệnh viện. Việc cắt đứt quan hệ này không phù hợp với lẽ thường. Nhưng khi đó, cậu không hề sợ vì cậu cho rằng quỷ kế thứ hai của cậu đã phát huy tác dụng, vụ án đã vĩnh viễn bị ngăn cản bên ngoài phòng tuyến thứ hai mà cậu bày ra. Có phải cậu đã từng tự đắc vì quỷ kế của mình không? Buổi sáng hôm trở về từ biệt thự nhà cậu, Mạc Đại Khuê nói với tôi rằng nói thanh niên bây giờ đều bội tình bạc nghĩa, ông ấy muốn nói đến cậu. Điều này cho thấy tình cảm giữa cậu và Mạc Mạc tuyệt đối không bình thường.

Vì cảnh sát từng bước áp sát, cậu quyết tâm đánh canh bạc cuối cùng, bắt đầu thực hiện quỷ kế thứ ba là đánh tráo ruột thừa. Khi phân xác Triệu Quan Nhất, cậu đã tính toán rồi đúng không? Cậu bảo Mạc Mạc để ruột thừa của Triệu Quan Nhất cùng một chỗ với di vật của anh ta, để cho chúng tôi phát hiện. Thế nên, sau khi cậu đánh tráo, tôi tin chắc nó chính là đoạn mà tôi đã nhìn thấy và không hề nghi ngờ.

Sau đó, việc mà cậu cần làm là chọn thời điểm thích hợp để thực hiện quỷ kế cuối cùng. Cậu vẫn đợi đến tận hôm tôi đến tòa nhà phát thanh để tìm cậu. Thế là cậu đoán được ngay đây là cơ hội tốt, thông qua chương trình báo cho Mạc Mạc. Đêm hôm ấy, khi cậu đứng bên cạnh tôi, tôi đã có dự cảm là cậu muốn giết tôi. Sở dĩ cậu không ra tay là vì vết thương của cậu chưa lành, đúng không?”

Trong mắt Chu Sĩ Khiêm, mỗi một việc làm của Liêu Ngu từng xem như bình thường và tình cờ, bây giờ lại tràn ngập sự sắp xếp có chủ ý. Lúc ở biệt thự, Liêu Ngu đau bụng và vào nhà vệ sinh rất lâu, bây giờ xem ra rất có khả năng y đi xử lí vết thương.

Một sự im lặng ngắn ngủi. Trong hoàn cảnh này, im lặng chính là ngầm thừa nhận. Cuối cùng, Liêu Ngu nói: “Tôi không ra tay được.” Y nhìn Chu Sĩ Khiêm, ánh mắt và giọng nói vẫn thật lạnh lẽo: “Trong đêm tối như vậy, cùng ngồi bên bờ vực cần phải có sự tin tưởng nhau lớn đến mức nào chứ. Được người khác tin là một điều rất vinh dự. Tôi không muốn hại một người tin tưởng tôi, ông đã yên tâm giao tính mạng của mình cho tôi thì tôi sẽ để ông an toàn trở về.”

Liêu Ngu lại nói: “Đêm đó, sau khi ông ngủ, tôi đã mở cửa phòng ông, bởi vì say rượu nên ông nói mê, cứ gọi tên một người, Chu Mạnh Kiệt.”

“Chu Mạnh Kiệt chính là Mạc Mạc.” Trong mắt Chu Sĩ Khiêm lóe lên tia sáng, hàng mày nhíu chặt hơi giãn ra một chút. Ông thở dài rồi trở về chuyện đang nói dở: “Sau khi tôi qua đêm ở biệt thự của cậu, hôm sau, cậu gọi tôi dậy rất sớm quay về thành phố và khuyên tôi đến nhà bố mẹ Mạc Mạc, qua để nhằm mục đích nếu Mạc Mạc xảy ra chuyện sẽ rút ngắn thời gian cấp cứu. Giờ thì tôi đã hiểu buổi sáng hôm đó vì sao cậu vội vàng như vậy, bởi vì cậu phải tranh thủ về xác nhận an nguy của Mạc Mạc.”

Chu Sĩ Khiêm nhìn đôi mắt không hề di động của Liêu Ngu. “Tại nhà Mạc Mạc, tôi phát hiện mảnh giấy không rõ ý nghĩa trên cửa sổ. Tôi đã lấy cửa sổ nhà nó làm trung tâm, vẽ bản đồ những vị trí có thể nhìn thấy mảnh giấy, mà cậu lại trùng hợp ở trong tòa nhà này. Xâu chuỗi lại tất cả mọi chuyện, ai còn cho rằng cậu không liên quan đến vụ án này nữa?”

Bỗng nhiên, Liêu Ngu cười to, tiếng cười vô cùng thê lương. Dường như lúc này, y bỗng mất đi cả thế giới.

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.