Chu Sĩ Khiêm đặt điện thoại xuống bàn uống nước: “Cậu đã suy nghĩ xong chưa?”
Liêu Ngu hiểu ý ông. Y nhìn về phía cửa sổ.
Ngón tay Chu Sĩ Khiêm run run đặt trên phím gọi, chần chừ chưa quyết.
Liêu Ngu nói một cách lạnh nhạt: “Tôi rất không hiểu vì sao ông lại đến một mình, không mang súng, cũng không có còng tay. Bây giờ thì tôi hiểu rồi.” Liêu Ngu nhìn tay Chu Sĩ Khiêm phía trên điện thoại: “Tôi có thể cảm nhận được cảm giác của ông bây giờ. Đối với ông, giờ khắc này sống hay chết đều là vấn đề rất lớn.”
Trước khi đến đây, Chu Sĩ Khiêm không nói với bất kì ai. Mà thực ra cũng không cần, bởi vì hôm nay là cuối tuần. Ông do dự, cuối cùng rút tay, sửa lại câu của Liêu Ngu: “Đối với tôi, sống hay chết đều không phải là vấn đề.”
Liêu Ngu lắc đầu rồi lại nhanh chóng gật đầu tán thành: “Ông nói cũng đúng. Nếu ông chết, Mạc Mạc sẽ tự do, hạnh phúc. Nếu ông sống thì Mạc Mạc sẽ không thể kết hôn với một kẻ giết người. Cho nên, bất kể sống hay chết, ông đều có thứ mình muốn. Cho dù tôi yêu cô ấy đến mấy, ông sẽ không yên tâm để tôi và cô ấy đến với nhau. Đúng không?”
Chu Sĩ Khiêm không tỏ rõ ý kiến mà chỉ nhìn y, im lặng nghe y nói tiếp.
“Tôi chỉ muốn biết nếu ông sống, Mạc Mạc có tội hay không?”
“Bàn mưu giết người, có tội.”
Liêu Ngu khẽ cười. Đó là nụ cười nhạo không kiêng nể. Y dùng thái độ ấy để phủ định Chu Sĩ Khiêm: “Đây chỉ là suy luận của ông. Nếu tôi bàn mưu giết người thật thì tôi đã không hỏi như vậy.”
Chu Sĩ Khiêm nhìn ý cười như có như không bên khóe miệng Liêu Ngu. “Thế tại sao cậu không kể cho tôi biết đầu đuôi mọi sự? Chắc sau này sẽ không còn ai có cơ hội nghe cậu kể chuyện một cách hòa hảo như vậy nữa đâu.”
Liêu Ngu nhìn về phía ban công. Ánh mắt y như xuyên qua không gian và thời gian. Tất cả mọi chuyện không phức tạp nhưng vấn đề là y không biết phải bắt đầu từ đâu.
Mười năm trước, Liêu Ngu và Mạc Mạc học cùng một trường đại học. Khi ấy, hai người đang học năm thứ ba.
Đó là một buổi sáng sớm, mưa bụi bay đầy trời, mưa nhỏ đến mức hầu như chẳng ai nhận ra. Trong không gian còn loáng thoáng tiếng nhạc báo thức, các sinh viên vội vàng như dòng suối chảy ra từ phòng kí túc xá, tràn về nhà ăn, thư viện và giảng đường.
Liêu Ngu ăn sáng tại nhà ăn xong, lúc đi qua thư viện đột nhiên thay đổi ý định bởi vì sáng nay, phòng tự học mà y thường đến bị chiếm dụng để tổ chức tọa đàm. Thế nên, y quyết định đến thư viện.
Thư viện mới mở cửa, chắc bây giờ vẫn còn chỗ. Nhưng y chạy khắp các phòng đọc sách cả ba tầng mà không tìm được một ghế trống nào. Kì thực, lúc này sinh viên đến tự học không nhiều, nhưng vì mọi người đều chiếm chỗ nên hết sạch ghế trống. Trên bàn học nào cũng bày đầy sách vở. Thậm chí, y phát hiện cả một tờ giấy bị chèn gạch, trên giấy có hàng chữ to bắt mắt: Chỗ này đã bị chiếm.
Liêu Ngu hết nhìn trái lại nhìn phải. Phòng đọc rộng rãi chỉ lác đác mấy người đang cúi đầu đọc sách, chẳng có ai chú ý tới y. Thế là y thu hết đống sách vở trên bàn đặt sang một góc, lại đặt viên gạch lên, sau đó điềm nhiên ngồi xuống.
Người trong phòng đọc sách ngày càng nhiều, đương nhiên cũng có người thử vận may đến tìm chỗ ngồi nên bàn của Liêu Ngu nhanh chóng đầy sinh viên của các khoa khác.
Không lâu sau, lại có bốn, năm sinh viên nữ đến, nhìn trước nhìn sau, đi qua đi lại bên cạnh y. Cuối cùng, một cô gái thanh tú phát hiện viên gạch. Mấy người đi cùng cô ấy hết sức tức giận, đứng quanh chiếc bàn. Nữ sinh có khuôn mặt thanh tú kéo đống sách vở và viên gạch về phía mình rồi gõ gõ bàn, tay phải cầm gạch, tay trái giơ tờ giấy lên. Ngoài Liêu Ngu, vẻ mặt những người khác đương nhiên rất vô tội. Một giọng nói vang lên: “Lúc tôi đến rõ ràng là bàn trống!” Chỉ có người đến thứ hai không ngừng nhìn Liêu Ngu, khuyến khích y đứng lên giải thích mới có thể giải quyết một cuộc tranh cãi vô vị.
“Được rồi.” Liêu Ngu chỉ người đến thứ hai, nói với mấy cô gái đang tức giận: “Cậu ta đến đầu tiên, bởi vì lúc tôi đến cậu ta đã ở chỗ này rồi.” Y chỉ người đến thứ ba: “Cậu này có thể làm chứng.”
Người đến thứ hai hiển nhiên không chịu nhận, tức đến đỏ bừng mặt: “Sao cậu có thể nói như vậy? Rõ ràng là cậu…”
Nụ cười xấu xa trên mặt Liêu Ngu đã bán đứng y. Mấy cô gái đoán ra ngay là Liêu Ngu đã dẹp hết gạch và sách vở của mình.
Một cô gái nói: “Cậu làm chuyện xấu đã đành, tại sao còn vu oan cho người khác?”
Liêu Ngu cười, nói với vẻ nửa đùa nửa thật: “Vậy chiếm chỗ là việc tốt à? Tôi là có can đảm đấu tranh với thói hư tật xấu. Còn các cậu.” Y chỉ một vòng: “Toàn bộ các cậu mới là người xấu. Các cô chiếm chỗ, cướp cơ hội của người khác là ích kỉ. Cậu này vì bảo vệ mình mà bán đứng bạn bè là bất nghĩa. Các cậu này cúi đầu không nói đóng vai người vô tội, hưởng thụ thành quả của người khác nhưng không quan tâm đến sống chết của họ là bất nhân. Chính vì có những người ích kỉ, bất nghĩa, bất nhân như các cậu mà thư viện của trường mới biến thành như bây giờ. Chẳng lẽ trường đại học của chúng ta bồi dưỡng nên toàn những người như vậy à? Lên xe buýt chiếm chỗ cũng từ nơi này mà ra! Nếp sống đại học tốt thì ra xã hội mới tốt, nếp sống đại học tồi thì ra xã hội cũng tồi! Cậu nghĩ mình có một viên gạch là tài giỏi lắm hả? Tôi không nghĩ ra một viên gạch đặt sai chỗ có tác dụng gì ngoài việc là chướng ngại vật đối với sự tiến bộ của xã hội!”
Không ngờ các sinh viên xung quanh lại vỗ tay vì câu này của y, thậm chí còn có người khen hay. Liêu Ngu tranh thủ thời cơ giơ tay hô to: “Đả đảo chiếm chỗ!”
Các sinh viên hò reo, cũng hô theo: “Đả đảo chiếm chỗ!”
Cô gái cầm viên gạch chỉ những người xung quanh, nói: “Các bạn học của tôi, thì ra nhà trường đã bồi dưỡng ra một đám tiểu nhân a dua ba phải. Có ai trong các cậu chưa từng chiếm chỗ không? Chó chê mèo lắm lông, đúng là không biết xấu hổ!”
Cô gái thanh tú này chính là Mạc Mạc. Sau đó, hai người lại gặp nhau mấy lần ở thư viện, đã biết họ tên và chuyên ngành của nhau. Không lâu sau, Mạc Mạc nhìn thấy tên Liêu Ngu trên thông báo của nhà trường. Vì thi hộ môn toán cao cấp nên Liêu Ngu bị phê bình công khai kèm theo quyết định xử phạt “bảo lưu kết quả một năm”. Đây là hình phạt tương đối nghiêm khắc, tương tự như hoãn thi hành án, năm tiếp theo không những phải nộp học phí gấp đôi mà trong thời gian đó nếu thi trượt một môn hoặc có hành vi vi phạm kỉ luật của trường sẽ lập tức bị đuổi học.
Gia cảnh Liêu Ngu không giàu có nên y rất sầu não. Cậu bạn từng thiếu điều quỳ xuống xin y thi hộ nay lại trở mặt, không trả một xu tiền với lí do: “Tôi thuê cậu thi hộ chứ không bảo cậu bị bắt”. Đối với hành vi này, nhà trường chỉ xử phạt người thi hộ, còn người được thi hộ lại chẳng bị sao.
Liêu Ngu không dám nói chuyện này với gia đình. Cho nên, vào năm học mới, y rất rầu rĩ vì chuyện học phí. Không ai dám cho y vay số tiền nhiều như thế, kể cả người được thi hộ không trả tiền cũng không cho vay, lại còn trở mặt.
Lúc nhìn thấy Liêu Ngu ở cửa nhà ăn, Mạc Mạc vỗ vai y làm y giật mình: “Anh hùng, hành động vĩ đại của cậu đã làm cả trường xôn xao. Một người trọng nghĩa như cậu hẳn là phải có thêm nhiều bạn mới lắm nhỉ?”
Liêu Ngu chán nản đáp: “Có cái con khỉ! Ngay cả bạn cũ của tôi cũng chạy hết, sợ tôi vay tiền. Trước cửa buộc thiên lí mã, không phải họ hàng cũng đến nhận thân. Trước cửa dựng đả cẩu bổng, cô dì chú bác cũng trở mặt! Cậu có tiền không cho tôi vay một ít, nhưng không đảm bảo trả được.”
“Vay bao nhiêu?”
“Bảy ngàn.”
Một ngày sau, Mạc Mạc mang tiền cho y vay. Liêu Ngu rất vui vẻ: “Xem ra trường không khai trừ được tôi rồi, sau này tôi sẽ báo đáp cậu!”
“Thôi khỏi. Tôi nói trước cho cậu biết, tiền này là học phí của tôi, tôi nộp học phí chậm cùng lắm là bị phạt thêm mấy đồng. Còn cậu không thể nộp muộn, dù chỉ muộn một ngày cũng bị đuổi học ngay lập tức. Tôi đang cứu cậu đấy. Có tiền thì trả cho tôi sớm. Cậu không quỵt nợ là đã báo ơn tôi rồi.”
“Đừng xem thường Liêu Ngu này. Cậu cứu tôi một mạng, sau này tôi sẽ trả lại cậu một mạng.”
Khi tốt nghiệp, Liêu Ngu thi đỗ cao học tại một trường nước ngoài, có học bổng nên không mất học phí. Lúc đi, Liêu Ngu đến tìm Mạc Mạc, nói: “Tôi không trả được tiền cho cậu rồi. Dù sao nhà cậu cũng giàu có, không để ý chút tiền ấy đâu nhỉ?”
Bạn cùng phòng của Mạc Mạc nói: “Nhất định thằng cha này giở trò vô lại chạy mất rồi. Cho vay một đấu gạo là ân nhân, cho vay một thạch gạo thành kẻ thù. Cậu cho hắn vay một trăm thạch gạo, may mà cậu không đòi nợ siết đấy. Nếu ép hắn quá làm hắn điên lên giết cậu luôn thì toi, bởi vì giết chết cậu đồng nghĩa với việc hắn cướp được bảy ngàn đồng đấy.”
Trong thời gian học thạc sĩ ở nước ngoài, Liêu Ngu đã xuất bản được mấy cuốn sách, bài báo thường thức về tâm lí học, vừa về nước đã trở thành người có tiền. Lúc y đến tìm Mạc Mạc thì cô vừa kết hôn. Y vỗ đầu: “Chậm chân mất rồi. Thằng kia mà không tốt với cậu thì cậu cứ nói với tôi nhé!”
Lúc này, Liêu Ngu đã có chút danh tiếng trong ngành, mở “Phòng khám tâm lí Sáu Chín”, lại phụ trách chương trình của đài phát thanh. Một hôm, y tình cờ gặp Triệu Quan Nhất và Mạc Mạc. Y phát hiện tay phải của Triệu Quan Nhất đeo một sợi dây đỏ, bên trên có chiếc lục lạc bằng đồng to bằng hạt đậu nành. Y đi qua ngay bên cạnh Mạc Mạc, hai bên không chào hỏi nhau nhưng ánh mắt ai oán của Mạc Mạc dường như đã nói cho y biết cuộc hôn nhân của cô bất hạnh đến mức nào.
Từ hôm đó, y theo dõi Triệu Quan Nhất. Y phải nắm được tình hình của người đàn ông này và nhanh chóng tìm ra nguyên nhân thực sự dẫn đến cuộc hôn nhân bi thảm của Mạc Mạc. Y biết đến sự tồn tại của Vương Hồng Binh, biết đến Lâm Bảo Sâm, thông qua điều tra Lâm Bảo Sâm, y cũng biết băng nhóm Trì Tác Xương. Nhưng y không hề biết Triệu Quan Nhất thường xuyên đánh đập Mạc Mạc như một thú vui hàng ngày.
Sau khi tốt nghiệp, Mạc Mạc biết Triệu Quan Nhất qua giới thiệu của người khác. Hẹn hò một thời gian ngắn thì hai người kết hôn. Cha mẹ cô rất hài lòng. Tuy nhiên, khi về chung nhà, Mạc Mạc mới phát hiện người đàn ông này không bình thường. Sở dĩ Triệu Quan Nhất kết hôn với cô nhằm che giấu bản thân hắn, ngụy trang làm người bình thường. Vì vậy, khi đề nghị li hôn, cô chẳng nhận được gì ngoài một trận đòn tơi bời. Mạc Mạc không muốn để cha mẹ lo lắng nên vẫn âm thầm chịu đựng. Nhưng điều đó không qua được mắt Liêu Ngu.
Liêu Ngu mua căn hộ trong một tòa cao ốc. Thời điểm ấy, nó là tòa nhà cao nhất thành phố. Y đưa cho Mạc Mạc một chiếc ống nhòm và một quyển sổ ghi chép, bên trong là bộ mật mã do y tự soạn trong lúc rảnh rỗi, có thể dùng tranh vẽ để truyền tin. Hai người hẹn nhau chỉ dùng phương thức này để liên hệ, không gọi điện thoại, không gửi tin nhắn, không dùng thư điện tử.
Liêu Ngu nói: “Anh chưa trả lại bảy ngàn cho em, bởi vì anh đã đổi số tiền này thành một mạng sống. Anh sẵn sàng ở nơi cao nhất trong thành phố này, dùng phương thức lặng thầm nhất để ở bên em, bảo vệ em, an ủi em, đến khi em được sống một cuộc sống yên bình.”
Liêu Ngu chưa từng nói với Mạc Mạc rằng từ khoảnh khắc cô cầm viên gạch lên, y đã yêu cô rồi. Khi cô cho y vay tiền, tình cảm của y lại càng được bồi đắp. Một câu nói vô tình của cô “Tôi đang cứu cậu.” đã khiến y sẵn sàng dùng tính mạng của mình để trả nợ.
Triệu Quan Nhất ép Mạc Mạc đi khắp nơi với hắn, còn phải giả vờ vợ chồng ân ái nhưng khi về đến nhà, không chiến tranh lạnh thì cũng đánh đập. Triệu Quan Nhất có một sở thích là dùng thuốc lá đốt da thịt Mạc Mạc. Hắn châm điếu thuốc, hút được một nửa thì dụi vào người cô. Hắn dùng khăn mặt bịt miệng cô để cô không thể la hét. Hắn rất thích quan sát thân thể bị thuốc lá đốt, tạo thành những vết bỏng đỏ rực của vợ một cách tỉ mỉ. Hắn rất hưởng thụ quá trình hành hạ. Nước mắt phụ nữ khiến cảm xúc của hắn dâng trào. Tiếng kêu nức nở nghẹn ngào của phụ nữ có thể làm cho hắn sinh ra hưng phấn tình dục và khoái cảm trả thù không rõ lí do. Giá trị của Mạc Mạc là cung cấp những tiếng rên rỉ, nước mắt. Sự bất lực không thể phản kháng của cô chính là kích thích lớn nhất đối với hắn.
Triệu Quan Nhất đi công tác một thời gian, Mạc Mạc truyền tin cho Liêu Ngu: Anh có dám đến nhà em không?
·
Đêm hôm đó, Liêu Ngu nhìn thấy những vết sẹo trải khắp người cô giống như vảy cá. Y nói: “Anh phải giết hắn”. Mạc Mạc co người trong lòng y, khóc không thành tiếng.
Liêu Ngu mua cho cô một chậu cây cảnh bằng nhựa và một chiếc đèn laser. Y nói: “Nếu có tình huống khẩn cấp, em đặt chậu này lên bệ cửa sổ và bật đèn laser chiếu về phía anh.”
Từ đó, hai người thường xuyên hẹn hò. Mạc Mạc vẫn cất kĩ chậu cây và chiếc đèn, đến tận đêm tối bão táp đó chúng mới phát huy công dụng.
Mạc Mạc có thai, có lẽ là cô cố ý. Cô cho rằng như vậy Triệu Quan Nhất sẽ quan tâm nhưng hóa ra hoàn toàn ngược lại. Hắn chẳng những không hề để ý mà còn vui vẻ nói: “Tốt quá rồi”. Mạc Mạc nghe vậy mới hiểu, gia đình này có con càng thỏa mãn nhu cầu ngụy trang của Triệu Quan Nhất. Hắn rất không muốn để người khác biết sự thật mình là người đồng tính. Thậm chí, hắn còn an ủi Mạc Mạc: “Cô làm gì cũng được, chỉ duy nhất một việc là không li hôn, bởi vì cô rất quan trọng với tôi.”
Vì câu này mà Mạc Mạc từng có suy nghĩ chỉ khi giết hắn cô mới được giải thoát. Nhưng vừa nghĩ đến cha mẹ, con gái, ý nghĩ này lại bị thay thế bởi một ý nghĩ khác, “Vì cha mẹ, vì con, dù mình phải chịu đau khổ đến mấy cũng đáng giá.”
Con gái dần dần lớn lên, tất cả đều không thay đổi. Triệu Quan Nhất nhận ra lợi ích của việc có con chính là không cần bịt miệng vợ thì cô cũng sẽ không la hét, bởi vì cô sợ Triệu A Trân giật mình tỉnh giấc. Trong một lần hứng thú dâng trào, Triệu Quan Nhất quên hết tất cả, lúc đang hành hạ vợ thì phát hiện con gái đã đứng ở cửa từ bao giờ và bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ đến nỗi òa khóc nức nở. Bởi vì Mạc Mạc đang nằm trên giường nên không nhìn thấy. Thấy con gái quấy rầy mình, Triệu Quan Nhất giận tím mặt, cho nó một cái bạt tai. Mạc Mạc quay lại, nhìn thấy Triệu Quan Nhất cười ác độc và khóe miệng chảy nước của hắn. Đột nhiên, từ một người phụ nữ nhẫn nhục chịu đựng, Mạc Mạc biến thành một con hổ. Không biết cô lấy sức lực từ đâu mà nhảy xuống giường, hai tay vòng quanh cổ Triệu Quan Nhất, xoay người quật hắn ngã xuống. Triệu Quan Nhất kêu lên đau đớn, không ngờ lại ngất đi.
Mạc Mạc chỉ kịp mặc vội chiếc váy rồi đưa con gái đến bệnh viện. Cú bạt tai của Triệu Quan Nhất khiến tai trái Triệu A Trân hoàn toàn không nghe được nữa. Tuy nhiên, Triệu Quan Nhất không hề kiềm chế. Hắn nói: “Nếu mày dám li hôn, tao sẽ đánh chết nó”. Mạc Mạc đã bị khuất phục.
Tuy nhiên, Triệu Quan Nhất đã tính sai một nước. Đó là hắn chưa bao giờ thắc mắc Triệu A Trân là con của ai. Có lẽ theo hắn, mình không tìm gã dám động vào vợ mình đã là sự nhân từ lớn nhất. Thậm chí, hắn còn lo người đàn ông đang trốn chui trốn lủi đó không đến tìm vợ mình nữa thì làm thế nào.
Hiển nhiên, Liêu Ngu không hề biết ơn “lòng nhân từ” của Triệu Quan Nhất. Y ẩn nhẫn trong bóng tối 5 năm, như nhộng ve sầu chờ đợi dưới đất tối tăm mịt mù, đến tận đêm mưa to sấm chớp ấy, con nhộng mới chui lên. Y phát hiện ra một tia sáng màu đỏ từ ban công chiếu vào, giống như sợi thép nóng đỏ trong căn phòng tối đen như mực. Y vội vàng xuống giường, thông qua ống nhòm nhìn thấy Mạc Mạc đặt chậu cây cảnh trên bệ cửa sổ. Mạc Mạc đã xảy ra chuyện.
Liêu Ngu mặc áo mưa, lấy chiếc ba lô đã chuẩn bị trong tú tường ở gần cửa, bên trong có ghế gấp, túi ni lông, găng tay, bao chân, bao trùm đầu, khẩu trang, rìu, cưa sắt, búa, dây thừng, túi đựng rác, đèn pin cường quang, còn có một chiếc cần câu đã được chế lại. Y rất ít khi dùng đến mấy thứ này nhưng sau đó, y bất ngờ phát hiện đã có người chuẩn bị sẵn cho y.
Y ra ngoài từ cửa sau theo lối cầu thang bộ. Sau tòa nhà là một gara bỏ hoang, trong gara có một chiếc xe máy trông như bị hỏng. Y đã lắp ráp nó từ ba chiếc xe máy khác rồi để ở đây, suốt mấy năm chưa từng sử dụng, nhưng nhờ được bảo dưỡng thường xuyên nên chiếc xe vẫn hoạt động tốt. Đêm nay, chiếc xe này phải hoàn thành sứ mệnh của nó.
Khi Liêu Ngu chạy đến nhà Mạc Mạc, Triệu Quan Nhất nằm ở đó không nhúc nhích, trên đầu hắn cắm một đoạn sừng trâu. Bức tượng Lão Tử xuất quan bằng đá cẩm thạch đặt ở góc tường đã đổ xuống đất, một chiếc sừng trên đầu con trâu bị gãy, giờ đang cắm ở đầu Triệu Quan Nhất. Liêu Ngu kiểm tra hơi thở của Triệu Quan Nhất. Lúc này, hắn vẫn còn sống.
Mạc Mạc nói ngắn gọn cho Liêu Ngu biết mọi chuyện đã xảy ra một cách nhanh nhất có thể, trong đó có một số việc hiển nhiên vừa moi được từ miệng Triệu Quan Nhất. Lúc Triệu Quan Nhất về, trên trán có một cục u. Hắn như một kẻ bị ức hiếp nóng lòng tìm nơi trút giận, vừa vào cửa đã co chân đạp Mạc Mạc. Tiếng sấm, tiếng gió và tiếng mưa rơi che giấu tội ác đang xảy ra trong căn nhà này. Từ khi tai trái bị hỏng, mỗi khi Triệu A Trân ngủ, Mạc Mạc bèn dùng bông bịt tai phải của con, như vậy con sẽ không còn giật mình tỉnh giấc mỗi khi chồng đánh mình.
Triệu Quan Nhất vừa đánh vợ vừa kể lại chuyện đêm nay mình suýt bị giết. Trong lúc hỗn loạn, Mạc Mạc ôm lấy eo Triệu Quan Nhất, dùng sức đẩy về phía trước. Triệu Quan Nhất không kịp lùi lại nên ngã ngửa về phía sau. Rắc một tiếng, hắn nằm im dưới đất.
Liêu Ngu dặn dò Mạc Mạc lau sạch sàn nhà, xử lí bức tượng, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, những thứ trên giường không cần quét dọn, đồ dùng trong nhà vệ sinh giữ nguyên trạng. Y lấy ra một chiếc túi nhựa to đã chuẩn bị sẵn rồi nhét Triệu Quan Nhất vào. Y để lại một lỗ thông khí, như vậy vừa có thể đề phòng hắn ngạt thở mà chết, đồng thời không để dây máu. Sắp xếp tất cả xong xuôi, y cất điện thoại di động của Triệu Quan Nhất vào túi quần mình rồi cầm đôi giày Nike của hắn. Liêu Ngu đã dặn Mạc Mạc sau khi giặt đôi giày thì giấu đi để trong một thời gian dài, Triệu Quan Nhất không nhớ đến nó, không nhìn thấy sẽ không nghĩ ngợi.
Liêu Ngu nghe động tĩnh hành lang bên ngoài, xác định không có người mới nhanh chóng vác Triệu Quan Nhất xuống lầu, đặt hắn vào chiếc xe BMW đã biến dạng sau va chạm của hắn. Y phải đến tiểu khu Quan Trang.
Đến nơi, y đỗ xe ở một góc kín đáo, sau đó lấy trong ba lô ra chiếc ghế gấp nhỏ và đèn pin, đi xem xét căn hộ mà Triệu Quan Nhất đã từng thuê. Trong nhà không có ai, trên người Triệu Quan Nhất cũng không có chìa khóa để mở cửa. Những việc này đều nằm trong dự liệu của y. Cửa chính không vào được nhưng cửa sổ nhà vệ sinh bên cạnh có thể mở ra. Y đứng lên ghế, xác nhận cánh cửa nhỏ đang mở, mà vốn nó cũng chưa đóng bao giờ. Y đã từng tới nơi này mấy lần nên không xa lạ gì. Liêu Ngu lấy điện thoại di động ra, gọi cho Lâm Bảo Sâm. Khi bên kia nghe máy, y không nói gì hết, mặc cho đối phương a lô a lô liên tục, sau đó cúp máy.
Khi Liêu Ngu trở lại xe, Triệu Quan Nhất vẫn còn thở. Y hạ ghế sau xe xuống, để hắn nằm lên đó rồi dùng hai sợi dây rút nhựa trói chặt chân phải và tay phải của hắn, dùng kéo lột da mười đầu ngón tay hắn, đem cất đi. Sau đó, y dùng cưa sắt của tay phải và chân phải Triệu Quan Nhất. Y đặt chân trái của hắn lên ghế trên để Triệu Quan Nhất nằm thẳng người ra, lại trùm một chiếc túi ni lông to lên đầu hắn. Y dùng dây buộc tay xách của túi vào thắt lưng của y để túi không bị tuột rồi cưa cổ Triệu Quan Nhất.
Liêu Ngu lấy cần câu đặc chế ra, dây câu đã thắt nút rồi mang một bàn tay và một bàn chân của Triệu Quan Nhất lên tầng. Y buộc tay và chân đó vào dây câu rồi đứng lên ghế, luồn cần câu từ ngoài vào nhà vệ sinh qua khe hở của chấn song chống trộm. Cần câu dài đến 6 mét, đủ để đưa hai bộ phận đến chân tường phía tây phòng khách. Mượn ánh sáng của sấm chớp, y có thể thấy rõ hết thảy bên trong căn hộ. Khi đưa bộ phận cơ thể người đến vị trí mình muốn, chỉ cần y kéo đầu bên này của dây câu, nút thòng lọng ở đầu dây bên kia tuột ra ngay.
Sau khi đưa tay và chân của Triệu Quan Nhất vào phòng, Liêu Ngu bật đèn pin nhưng dùng tay che đầu đèn, chỉ để lọt tia sáng nhỏ, như vậy sẽ không bị các hộ gia đình khác trong tòa nhà chú ý. Y dùng cần câu bịt cống thoát nước trong nhà vệ sinh, đóng van xả nước trong bồn tắm. Xong xuôi, y mở vòi nước rồi quay lại xe, lồng một chiếc túi ni lông nữa bên ngoài chiếc túi có máu tươi, như vậy máu sẽ không chảy xuống đất. Sau đó, Liêu Ngu cởi quần áo Triệu Quan Nhất, cẩn thận gấp lại, nhét ví tiền và điện thoại di động của hắn vào trong quần áo, kẹp tất cả dưới nách mình rồi xách túi máu lên tầng.
Trước hết, y dùng cần câu đưa quần áo đã gấp gọn vào nhà vệ sinh và điều chỉnh vị trí theo đúng ý định, đặt ví tiền và điện thoại di động trên quần áo. Tiếp đến, y cắt rách đáy túi đựng máu rồi dùng cần câu đưa vào nhà vệ sinh, sau đó vung vẩy cần để máu tươi trong túi bắn tung tóe khắp nơi. Xong việc, y lấy ra một chiếc giày thể thao của Triệu Quan Nhất, ấn đế giày vào chỗ máu còn lại trong túi, quay mũi giày hướng ra ngoài rồi đặt xuống mặt đất ngoài cửa. Y lại dùng cần câu đưa cưa sắt vào trong bồn tắm bằng cách tương tự. Sau khi thu cần câu và túi ni lông, y giẫm mạnh lên chiếc giày thể thao dính máu rồi cẩn thận cất đi, tạo nên một dấu giày đỏ tươi dưới đất, thoạt nhìn giống như lúc đi ra cửa vô tình để lại. Hết thảy đã bố trí xong xuôi, y lái xe đến sông Long Đào.
Trên đê sông Long Đào, Liêu Ngu bỏ thi thể của Triệu Quan Nhất xuống. Trên cây cầu bỏ hoang, y trải một tấm ni lông rồi đặt thi thể hắn lên, dùng rìu phân xác rồi cho từng mảnh xác vào túi rác màu đen, ném xuống miệng cống xả thải trên đê. Chỗ đó là nơi vứt rác, hàng đống túi rác hoặc đen hoặc trắng bị mưa to đẩy đi khắp nơi.
Lúc này, mưa đã nhỏ dần, sắp tạnh. Liêu Ngu cởi áo mưa và găng tay ra, gói lại rồi cất vào ba lô. Y thay một bộ áo mưa dự phòng khác, xử lí vân tay và dấu vết trên xe, sau đó thả cho xe trôi xuống theo triển đê. Sau khi hoàn thành tất cả mọi việc, y xách đầu của Triệu Quan Nhất đi vứt ở một nơi khó tìm.
Liêu Ngu đi bộ đến nơi để xe máy rồi lái xe máy về nhà. Đến một chỗ cách nhà không xa, y đỗ xe máy ở một vị trí không vướng đường ai nhưng lại rất dễ thấy, thoạt nhìn giống như chủ xe đang có việc bận ở gần đó nên chưa kịp khóa xe. Y biết nhất định sẽ có người lấy trộm nó.
Sau khi về đến nhà, y cất chiếc túi đựng công cụ của nhóm Trì Tác Xương, tiêu hủy quần áo đã mặc, kéo và cần câu rồi đi tắm. Lòng y tràn ngập sợ hãi nhưng cũng có cả niềm mong chờ vào tương lai, không phải tương lai của y mà là của họ. Dọn dẹp xong xuôi, y ngồi ở ban công phòng ngủ, dùng ống nhòm nhìn ra xa. Ô cửa sổ đó không có một ánh sáng nào, tối om đến đáng sợ. Sau khi để lại một mảnh giấy ở ban công, Mạc Mạc đã xử lí thỏa đáng mọi việc. Y ngẩng lên nhìn bầu trời đêm. Những đám mây trên trời có một chút ánh sáng, dường như chúng đã hoàn thành nhiệm vụ, vội vàng bay tới một địa điểm khác sắp nghênh đón bão táp…