Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
08 MẤT KHỐNG CHẾ

❊ ❊ ❊

“Sự tình ngày càng phức tạp. Ra ngoài hai tên, quay về một tên, chẳng lẽ chỉ có một người gây án? Trước khi Trì Tác Xương quay về, trong phòng chỉ còn hai người. Vì sao phải ở lại? Bọn chúng muốn làm gì? Có mục đích đặc biệt gì sao?” Lưu Liễu mở chai nước, uống liền một hơi.

Trên phố lớn, tiếng người huyên náo, mùi đậu phụ chiên lan khắp nơi.

Chu Sĩ Khiêm nói: “Bày trò để qua mắt thiên hạ thôi. Khiến cho người ta nghĩ rằng bốn người vẫn đang đánh mạt chược, làm giả chứng cứ không có mặt ở hiện trường. Thật thú vị, hai người phải đóng giả bốn người, còn phải xoa mạt chược kêu rào rào nữa chứ.”

Chu Trọng Kiệt: “May mà thằng bé đó đã nhìn thấy. Có điều, trưởng phòng Chu, nó có thể làm nhân chứng không? Lời nó nói dùng làm chứng cứ được không?”

“Trẻ con hoàn toàn không có năng lực hành vi dân sự và hình sự, mức độ tin tưởng rất thấp. Phải tìm các bằng chứng khác mới được. Nhưng ít nhất, đứa bé này đã cung cấp cho chúng ta một manh mối.” Lưu Liễu giành trả lời, không quên chế nhạo Chu Trọng Kiệt: “Thế mà cũng đòi làm cảnh sát hình sự. Anh chưa học luật tố tụng hình sự à?”

“Thế thì đã sao? Chẳng lẽ tốt nghiệp chuyên ngành văn học là biết viết tiểu thuyết ngay? Tốt nghiệp chuyên ngành máy tính là biết viết phần mềm? Anh tốt nghiệp chuyên ngành điều tra hình sự là có thể…” Đột nhiên, Chu Trọng Kiệt nhận ra mình nói hớ.

“Anh xem… Chính anh tự nhận là mình không nắm được luật tố tụng hình sự đấy nhé.” Lưu Liễu cười khanh khách.

Ba người đang nói chuyện thì điện thoại của Chu Sĩ Khiêm đổ chuông. Người gọi là Lâm Bảo Sâm.

Trong điện thoại, Lâm Bảo Sâm nói rất gấp gáp, căng thẳng và sợ hãi, như thể lo lắng bị người khác nghe được: “Cảnh sát Chu, tôi có việc cần nói với ngài.”

“Tôi bận lắm. Anh nói qua điện thoại đi.”

“Không thể nói qua điện thoại được. Việc này cực kì quan trọng. Tôi đang ở quảng trường Ngân Tọa, ngài tới đây ngay đi.”

Chu Sĩ Khiêm im lặng vài giây rồi nói chậm rãi: “Mười lăm phút nữa tôi đến. Nhưng tôi cảnh cáo anh đừng có đùa tôi. Anh ở chỗ nào?”

“Đến nơi gọi điện thoại.” Lâm Bảo Sâm vội vàng cúp máy.

Từ đây đến quảng trường Ngân Tọa không xa. Mười phút sau, Chu Sĩ Khiêm và hai cảnh sát trẻ đã đến nơi.

Chu Sĩ Khiêm vừa xuống xe đã gọi điện cho Lâm Bảo Sâm: “Ở đâu?”

“Quán cơm Tây ở lối vào siêu thị dưới hầm.”

Lúc nhìn thấy Lâm Bảo Sâm, Chu Sĩ Khiêm gần như không nhận ra ông ta nữa. Mới qua vài ngày mà người đàn ông trung niên mập mạp này như già đi mười tuổi. Mí mắt ông ta sưng mọng, trong mắt vằn vện đường máu, da mặt cũng không còn bóng dầu, đầu tóc ông ta bẩn thỉu khiến Chu Sĩ Khiêm nghĩ đến vỏ cây hòe. Ông ta ngồi co ro trong góc, so vai rụt cổ, hai bàn tay bắt chéo vào nhau, thỉnh thoảng liếc nhanh xung quanh mấy cái, sợ hãi đến nỗi người run lẩy bẩy.

“Anh bị ốm đấy à?” Chu Sĩ Khiêm ngồi xuống rồi hỏi.

“Tôi không bị ốm. Tôi phải nói với ngài một chuyện.” Đầu và tay Lâm Bảo Sâm vẫn hơi run không kiềm chế được, trạng thái có vẻ hơi điên điên, lúc ông ta nói chuyện, ngay cả lưỡi cũng run theo. Giọng ông ta rất nhỏ, nói rất nhanh như đang phải tranh thủ thời gian để tránh né cái gì đó.

“Nói đi. Chuyện gì?”

“Đã hai ngày tôi không về nhà rồi, cũng chưa ăn cơm, trên người không có tiền. Ngài có thể gọi cho tôi một suất bít tết không, tôi ăn trước đã, tôi rất đói.”

Nhìn cảnh ngộ của Lâm Bảo Sâm, Chu Sĩ Khiêm biết ông ta nhất định đã gặp phải chuyện gì đó khiến ông ta vô cùng sợ hãi, không dám về nhà.

Lưu Liễu gọi cho Lâm Bảo Sâm một suất bít tết. Nhân viên phục vụ vừa bưng lên, ông ta đã ăn ngấu nghiến, chưa được năm phút đã hết sạch. Ông ta uống thêm một cốc sữa mới hết run rẩy.

“Nói đi. Tôi không có nhiều thời gian, còn phải đi điều tra. Chuyện gì?”

Lâm Bảo Sâm căng thẳng nhìn xung quanh một lượt rồi nói nhỏ: “Tôi biết ai đã giết Triệu Quan Nhất.” Lâm Bảo Sâm nói rất nhỏ nhưng Chu Sĩ Khiêm như nghe thấy sấm sét. Có điều, ông không hề lộ ra ngoài mặt, còn Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt không hẹn mà cùng nhìn đôi mắt sưng đỏ của Lâm Bảo Sâm.

Chu Sĩ Khiêm im lặng, thong thả châm một điếu thuốc, thờ ơ như không, dường như không hề tỏ ra hưng phấn như trong tưởng tượng của Lâm Bảo Sâm. Ông ta đưa tay cầm bao thuốc, cũng rút một điếu. Chu Sĩ Khiêm đợi ông ta lập cập châm lửa xong mới hỏi: “Ai?”

“Nếu tôi nói với ngài thì tôi được lợi gì?”

“Vậy thì phải xem thân phận của anh. Nếu anh không phải tội phạm thì anh sẽ được khen thưởng năm mươi ngàn tệ. Còn nếu anh là một thành viên trong nhóm tội phạm thì việc này chỉ có thể xem như thành khẩn khai báo, cùng lắm là lập công. Nếu anh cung cấp tin giả, làm lạc hướng điều tra của cảnh sát, thậm chí khiến người vô tội bị truy cứu hình sự thì anh chẳng những không được lợi gì mà còn trở thành người phạm tội. Tôi nói như thế đã đủ rõ ràng chưa?”

“Đủ rồi, đủ rồi, tôi đã hiểu.”

“Nói đi. Là ai?”

Lâm Bảo Sâm ghé lại, nói chỉ đủ cho Chu Sĩ Khiêm nghe được: “Chính là gã mà ngài nhìn thấy khi đến cửa hàng của tôi.”

Chu Sĩ Khiêm hừ một tiếng, như cười như không: “Chúng tôi biết rồi.”

“Sao lại thế được?” Lâm Bảo Sâm như bị đả kích, vẻ kinh ngạc và thất vọng đan xen trên gương mặt.

“Nếu anh muốn nhận tiền thưởng, hoặc muốn thành khẩn khai báo, hoặc muốn lập công thì phải nói với tôi những thông tin mà cảnh sát chưa nắm được.”

“Thảo nào, thảo nào. Mối nghi hoặc quấy nhiễu ông ta được giải đáp.” Lâm Bảo Sâm hơi cúi đầu, ánh mắt dao động rồi dần trở nên thư thái. Tuy nhiên, Chu Sĩ Khiêm không hiểu ông ta nói “thảo nào” là có ý gì.

“Các ngài điều tra ra Trì Tác Xương bằng cách nào?”

“Việc này anh không cần quan tâm.”

“Tôi sẽ chết. Bọn chúng cho rằng tôi báo tin cho cảnh sát nên muốn giết tôi. Bọn chúng đang tìm tôi suốt mấy ngày nay.” Trên mặt Lâm Bảo Sâm lẫn lộn giận dữ và sợ hãi, thoạt nhìn có vẻ sợ hãi nhiều hơn.

“Anh biết đấy, anh không hề cung cấp cho tôi tin tức nào hết.”

“Vâng vâng vâng, nhưng Trì Tác Xương không cho rằng như vậy. Hôm qua, hắn gọi điện cho tôi, nói nếu tìm được tôi sẽ giết chết tôi. Tôi suy tính trước sau mãi, nghĩ rằng chỉ có giúp các ngài bắt được hắn, tôi mới được an toàn.”

“Hắn giết nạn nhân như thế nào?”

“Tôi không rõ. Nhưng tôi biết người là do bọn chúng giết.”

Chu Sĩ Khiêm nhìn đồng hồ: “Những chuyện anh nói chẳng có tác dụng gì với việc phá án của chúng tôi, không phải manh mối, cũng không phải chứng cứ. Cảnh sát chỉ dựa vào một câu của anh đã bắt người sao? Tôi nói với anh thế này nhé, trong vụ án này, anh có tham dự đúng không? Mặc dù chứng cứ mà tôi đang nắm không thể chứng minh anh là hung thủ nhưng cũng đủ để nói rõ anh là đối tượng tình nghi, bất cứ lúc nào anh cũng có thể bị bắt. Nếu muốn hạ thấp tối đa kết quả bất lợi với mình, anh chỉ có hai con đường, một là thành khẩn và tự thú, hai là lập công. Thành khẩn và tự thú là khai thật, không che giấu, anh và đồng bọn của anh đã làm gì, nói cho chúng tôi tất cả những gì anh biết. Anh có được hưởng khoan hồng hay không phụ thuộc vào thẩm phán. Còn lập công chính là trợ giúp cảnh sát bắt nghi phạm quan trọng, phá được vụ án. Vụ án này có hồ sơ trên tỉnh, nếu anh giúp chúng tôi, đó chính là lập công lớn. Biết phần thưởng của lập công rất lớn là gì không? Là giảm hình phạt, không liên quan đến quyết định của thẩm phán. Nói thật, giả sử anh có tham gia phạm tội thì anh làm được gì? Một người như anh bước đi thôi cũng vất vả, băng nhóm chưa chắc đã nhận. Cùng lắm anh chỉ là tòng phạm, đối với họ, những gì anh làm không quá quan trọng. Cho nên, nếu anh tự thú, thành khẩn khai báo, lập công, có lẽ thêm được chút may mắn, cuối cùng được hưởng án treo, như thế anh vẫn còn được mở cửa hàng, cuộc sống vẫn như xưa. Đương nhiên, nếu anh trong sạch, nhờ sự giúp đỡ của anh mà chúng tôi phá được án, vậy thì anh sẽ nhận được năm mươi ngàn tệ.” Chu Sĩ Khiêm thong thả nói liền một mạch. Lâm Bảo Sâm chăm chú nghe, không ngừng gật đầu.

“Tôi không phạm tội, nhưng tôi muốn lập công. Các ngài gô cổ mấy kẻ rác rưởi đó lại đi. Liệu đám Trì Tác Xương có bị xử bắn không?”

“Trì Tác Xương có tiền án, nếu ông ta là hung thủ của vụ án này thì chính là tái phạm, phải phạt nặng, anh hiểu không? Một vụ án mạng nghiêm trọng như vậy không thể tránh khỏi việc ăn đạn. Thế nên, anh không cần lo lắng sau khi Trì Tác Xương bị bắt, hắn vẫn còn cơ hội gây khó dễ cho anh, cùng lắm là dọa anh trong mơ mà thôi.”

Lâm Bảo Sâm ưỡn lưng, vẻ mặt bớt căng thẳng, ông ta thở dài rồi hạ quyết tâm: “Được rồi, tôi sẽ khai với ngài tất cả mọi chuyện…”

19 giờ 30 phút 27 tháng 3, một chiếc BMW X3 màu trắng chậm rãi chạy vào chợ đồ cổ, từ từ dừng lại bên đường phía tây cửa hàng của Lâm Bảo Sâm. Lúc này, khách khứa thưa thớt, một số cửa hàng đã đóng. Triệu Quan Nhất xuống xe, xách một chiếc túi màu xám đậm không có gì nổi bật, dáng vẻ hơi mệt mỏi.

Trong cửa hàng của Lâm Bảo Sâm không có khách. Ông ta đứng phía sau cửa, đột nhiên trở nên căng thẳng khi nhìn thấy Triệu Quan Nhất qua khe cửa mở hé. Ông ta run rẩy, lấy điện thoại di động ra gửi một tin nhắn chỉ có hai chữ: ‘Đến rồi’. Người nhận là Trì Tác Xương. Lúc này, Trì Tác Xương đã đến phòng bài “Vạn lí trường thành vĩnh viễn không đổ”.

Triệu Quan Nhất đi vào cửa hàng đồ cổ của Lâm Bảo Sâm, ông ta lập tức kéo cửa cuốn xuống.

Triệu Quan Nhất cười: “Làm gì mà sợ thế? Có phải lần đầu tiên đâu.”

“Nhưng có thể là lần cuối cùng.” Lâm Bảo Sâm cười, nói rất nhỏ. Ông ta nhìn thấy cái bóng của Triệu Quan Nhất bị ánh đèn trên đầu ép thành một cục, giống như chiếc bánh màu đen bị giẫm dưới chân.

Triệu Quan Nhất nói tiếp: “Anh không muốn làm nữa à? Định rút lui sao? Nói đùa à, có tiền mà không kiếm.”

“Có tuổi rồi, nhỡ sơ sẩy thì đời này chết trong tù mất.”

“Không tán nhảm với anh nữa, tiền ở đây.” Triệu Quan Nhất giơ chiếc túi trong tay lên: “Bên kia chuẩn bị xong chưa?”

“Chuẩn bị xong từ lâu rồi, nhưng vẫn hơi sớm, phải chờ một chút nữa.” Lâm Bảo Sâm nhìn thoáng qua Triệu Quan Nhất, nói như thể lấy lòng: “Nếu không phải nể tình bạn cũ thì lần này tôi sẽ không xen vào giữa hai bên các anh đâu.”

“Chê phí môi giới ít à?”

“Không phải. Tôi sẽ mua về, sau đó bán cho anh với giá cao, như vậy chẳng phải kiếm được nhiều hơn sao?”

“Tôi biết rồi. Mấy năm nay, anh đã giúp đỡ tôi nhiều. Tôi cũng chỉ có một sở thích này. Hơn nữa, sau này tôi sẽ còn làm phiền anh, nhưng bạc đãi bạn bè không phải phong cách của tôi.”

Lâm Bảo Sâm cười: “Nói đi cũng phải nói lại, tôi thấy người ở độ tuổi của anh mà thích đồ cổ đúng là không nhiều.”

Hai người tán dóc một hồi thì Lâm Bảo Sâm nhận được tin nhắn, ông ta vỗ vai Triệu Quan Nhất một cái: “Đi thôi, bên kia chuẩn bị xong rồi.”

Nói xong, hai người ra khỏi cửa hàng, cùng lên xe.

Lâm Bảo Sâm ngồi ở ghế phụ lái, cảm thấy căng thẳng vô cớ, sợ làm Triệu Quan Nhất nghi ngờ nhưng không biết làm thế nào để tỏ ra tự nhiên hơn. Ông ta bật cười ha hả: “Men sứ thiên thanh Càn Long chỉ còn rất ít. Anh biết đấy, giá này đảm bảo hời.”

“Được. Anh nói thế nào thì là thế đó, được chưa? Sợ tôi không tin anh hả? Mấy năm nay, tôi đã mua được không ít đồ tốt từ chỗ anh. Tôi chơi chán rồi bán lại vài món, cũng kiếm được một ít.”

Triệu Quan Nhất không hề biết điểm đến, anh ta đi theo đường mà Lâm Bảo Sâm chỉ, lúc thì rẽ trái, lúc lại rẽ phải.

“Đi kiểu gì thế? Còn bao xa nữa?” Triệu Quan Nhất không nhịn được nên càu nhàu.

Lâm Bảo Sâm lắc lắc điện thoại di động, nói với vẻ bất đắc dĩ: “Tôi cũng đi theo hướng dẫn. Chắc tên kia lo vấn đề an toàn.”

Triệu Quan Nhất hừ một tiếng, dường như biết Lâm Bảo Sâm đang nói bừa. Ông ta biết rõ Triệu Quan Nhất chỉ quan tâm món hàng đó có phải đúng như mình đã giới thiệu hay không, những chuyện còn lại anh ta không để ý nhiều.

Lâm Bảo Sâm cảm thấy mình nói nhiều hơn bình thường, thậm chí còn tiếp tục nói đến những thứ không hề liên quan đến bình hoa. Quần áo đã ướt đẫm mồ hôi, lại còn mắc tiểu, nhưng ông ta không dám bảo Triệu Quan Nhất dừng xe để mình giải thoát cho cái bàng quang. Ông ta sợ bất cứ một hành động nào của mình đều sẽ khiến Triệu Quan Nhất nghi ngờ, dẫn đến kế hoạch thất bại. Ông ta biết bên kia đã chuẩn bị xong, mình chỉ cần dẫn Triệu Quan Nhất đến nơi coi như đã hoàn thành nhiệm vụ.

Có lẽ thành phố này sửa đường quanh năm, hết năm này qua năm khác, sửa rồi đào, đào rồi sửa. Có khi đây chính là nguyên nhân khiến giao thông của nơi này lọt vào bảng xếp hạng mười thành phố tắc đường nhất cả nước. Cũng may đã qua giờ cao điểm, mặc dù đường không quá đông nhưng cũng không thể coi là thoáng, hơn nữa, đèn đỏ nhiều, cứ đi một đoạn lại dừng. Lâm Bảo Sâm lo lắng không yên, lại thêm “nỗi buồn” không giải quyết được khiến ông ta như ngồi trên bàn chông, cảm thấy thời gian trôi quá chậm.

Cuối cùng, chiếc xe dừng lại ở một nơi rất hẻo lánh, xung quanh tối om, yên tĩnh đến đáng sợ, ngay cả tiếng chó sủa cũng không nghe thấy. Trong không khí có mùi ẩm ướt như sắp mưa lẫn với mùi tanh của bùn đất khó chịu. Triệu Quan Nhất nâng kính xe lên: “Sắp mưa rồi. Mùi tanh này khiến tôi buồn nôn quá.”

Lâm Bảo Sâm phụ họa: “Đúng vậy. Không khí có vẻ hơi oi bức. Dự báo thời tiết không báo mưa, xem ra lại dự báo sai rồi, có khi sẽ mưa to.”

Triệu Quan Nhất nhìn quanh, tính cảnh giác tăng lên: “Sao heo hút thế? Nếu không phải đã làm ăn nhiều năm tôi còn tưởng bị cướp thật đấy.”

Lâm Bảo Sâm bật cười: “Cảnh sát để làm cảnh chắc? Thành phố này chỉ có giao thông không ra gì, còn mức độ an toàn văn minh đứng đầu cả nước đấy. Vì sao? Vì đường tắc quá, tội phạm không chạy được!” Nói xong, hai người cùng cười phá lên.

Triệu Quan Nhất tắt máy, nhìn Lâm Bảo Sâm: “Xuống xe chứ?”

Lâm Bảo Sâm cảm thấy thái độ của Triệu Quan Nhất hơi lạ.

“Đợi lát nữa. Để tôi gọi điện xem bọn hắn đang ở đâu?” Lâm Bảo Sâm vừa nói vừa mở điện thoại xem cuộc gọi gần đây. Trong lòng ông ta rối như mớ bòng bong, cảm thấy Triệu Quan Nhất đã cực kì cảnh giác, nhưng bên ngoài vẫn tỏ vẻ không có chuyện gì. Anh ta càng như vậy lại càng cho thấy đã bắt đầu nghi ngờ mình. Lâm Bảo Sâm không rõ vì sao mình lại dùng số nhiều khi nói đến người giao dịch.

Triệu Quan Nhất bật nhạc nhưng không thể che giấu hoàn toàn tiếng khóa cửa xe rất nhỏ. Tiếng “xoạch” đó khiến trái tim Lâm Bảo Sâm nảy lên đến cổ họng. Ông ta biết khi tắt máy, cửa xe đã tự động khóa, điều này càng dễ thấy Triệu Quan Nhất đã sinh nghi.

“Cửa xe khóa rồi à?” Lâm Bảo Sâm cười: “Nơi này ngay cả ma quỷ cũng không có, sao anh nhát gan thế nhỉ!”

“Hẻo lánh quá. Bên kia có người, anh không thấy à? Lén lén lút lút, nhỡ đến cướp thì phiền phức.” Triệu Quan Nhất hất cằm về phía trước bên phải. Có hai người đứng phía sau một gốc cây, có thể thấy loáng thoáng một chiếc xe máy: “Có phải hắn không?”

“Chắc thế. Nhưng làm gì mà phải lén lén lút lút?” Lâm Bảo Sâm mắng: “Mở cửa, để tôi xuống xe đi xem. Nhất định là hắn.”

Lâm Bảo Sâm xuống xe, cố ý không đóng hẳn cửa. Ông ta thoáng nhìn thấy Triệu Quan Nhất nhìn mình với nụ cười kì lạ. Nụ cười này khiến ông ta càng thêm căng thẳng. Ở phía đối diện, Vương Thất Bát xách một cái túi to đi tới, vừa đi vừa chỉ chỉ chiếc túi và vẫy tay với Lâm Bảo Sâm, ra hiệu cho ông ta đi tới. Lâm Bảo Sâm biết trong chiếc túi căng phồng đó không phải bảo vật. Ông ta quay về phía Triệu Quan Nhất gật đầu một cái, ra hiệu người bán đã đến.

Lâm Bảo Sâm đi lên trước mấy bước rồi quay về mở cửa xe, nói nhỏ: “Hắn mang một người tới canh chừng. Lát nữa hắn lên xe, hai người giao dịch trên xe là được, tôi sẽ theo dõi động tĩnh xung quanh.”

Triệu Quan Nhất khẽ gật đầu.

Vương Thất Bát xách túi chậm rãi đi tới, trên mặt không có cảm xúc gì. Trong nháy mắt khi đi qua sát bên người, Lâm Bảo Sâm nhìn thấy ánh mắt Vương Thất Bát không hề có sức sống khiến ông ta nổi da gà. Ánh mắt hắn ta lạnh giá mà sắc bén, giống như chiếc cào ba răng dùng để đào khoai, chỉ xoẹt một tiếng có thể cào rách toang ngực người ta.

Lâm Bảo Sâm nói nhỏ: “Tôi canh chừng, anh nhanh lên chút.”

Vương Thất Bát hừ một tiếng: “Mang tiền chưa?”

“Đều ở trên xe.” Giọng nói của Lâm Bảo Sâm trầm thấp mà gấp gáp. Ông ta liếc nhìn chiếc túi xách mà Vương Thất Bát ôm trong lòng, hỏi một cách bất an: “Trong túi đựng bình hoa à?”

“Hỏi thừa.” Vương Thất Bát không dừng chân nhưng quay đầu lại, nói: “Để ý một chút, ở đây tối, biết đâu có cảnh sát hay cướp. Xảy ra chuyện gì là bao nhiêu hậu quả ông phải gánh hết.”

Lâm Bảo Sâm liếc vào trong xe, thấy đèn LED đã sáng. Xem ra Triệu Quan Nhất tin chắc Vương Thất Bát đang mang đồ cổ, đã chuẩn bị xong xuôi để kiểm hàng và giao tiền.

Cách đó mười mấy mét, Trì Tác Xương dắt xe máy từ sau gốc cây ra, quay đầu xe rồi ngồi lên yên. Gã châm một điếu thuốc, sau đó bắt chéo chân, khoanh tay trước ngực, miệng nhả khói, mắt nhìn về bên này như thể đã sẵn sàng xuất phát. Lâm Bảo Sâm bồn chồn thấp thỏm, không biết nên đứng yên tại chỗ hay là đi tới bắt chuyện với Trì Tác Xương.

Đột nhiên, Triệu Quan Nhất nổ máy, đèn pha lập tức sáng rực. Lâm Bảo Sâm giật nảy mình, ông ta nhìn thấy Trì Tác Xương nhảy dựng lên rồi chạy tới. Nhưng tất cả đều đã muộn.

Động cơ xe BMW rú lên kịch liệt. Cái xe bất ngờ lùi lại, quay đầu 180 độ, cùng với tiếng phanh gấp chói tai, xe ô tô phun khói đen tăng tốc lao đi theo hướng ngược lại. Dường như trên xe có đụng độ, thậm chí là đánh nhau, bởi vì cái xe không chạy theo đường thẳng mà lắc bên trái vòng bên phải, mấy lần suýt lao vào gốc cây và cột điện bên đường.

Trì Tác Xương chưa chạy được mấy bước đã cúi người dừng lại. Ông ta biết không đuổi kịp nên vội vàng quay về lấy xe máy, nhưng khởi động kiểu gì cũng không nổ được máy.

“Chuyện gì thế?” Lâm Bảo Sâm cảm thấy lo lắng của mình đã ứng nghiệm. Ông ta giữ chặt giá để hàng phía sau xe máy, cố gắng bắt Trì Tác Xương phải cho mình một lời giải thích.

Gã không thèm để ý đến ông ta, mải tìm cách đạp cần khởi động nhưng xe vẫn không chịu nổ máy. Loay hoay một hồi, cuối cùng gã bỏ cuộc, ngồi xuống đất, há mồm thở dốc: “Thôi thôi, không làm nữa. Bây giờ có cho tôi máy bay cũng không đuổi kịp.”

Ông ta ngước mắt lên nhìn Lâm Bảo Sâm đầu đầy mồ hôi, đột nhiên bật cười, lộ ra hàm răng trông như đinh sắt. Lâm Bảo Sâm từng nói đùa: “Anh có hàm răng xấu nhất thế giới, vừa giống răng chuột, vừa nhọn vừa dài nhưng cũng giống răng cá mập, đan xen so le. Tướng của anh là tướng đoản mệnh, cực kì hung ác.” Lúc này, nhìn biểu cảm này của Trì Tác Xương khiến Lâm Bảo Sâm cảm thấy vô cùng đáng sợ.

“Chuyện gì thế? Hai người giấu tôi đổi ý ăn cướp hả? Không phải tôi đã nói là bán bình hoa sao?”

Trì Tác Xương rất thành thật: “Đúng, ăn cướp. Thì sao hả? Anh cũng là đồng mưu đấy.”

“Điên à, tôi không phải đồng mưu! Tôi dẫn anh ta đến mua bình hoa!”

“Chó má! Cái loại chó chê mèo lắm lông. Chúng ta là cùng một loại người. Giết người bằng dao hay dây thừng cũng là giết người, chỉ khác nhau ở cách thức, một thấy máu, một không thấy máu.” Trì Tác Xương hung tợn nhìn ông ta: “Theo kế hoạch đã bàn bạc, chúng ta dùng một bình hoa giả để lừa tiền thì không phải cướp chắc? Anh nghĩ cách ấy có qua được mắt hắn không?”

Lâm Bảo Sâm bị vặn cho không nói được một câu nào, mãi mới bình tĩnh lại, nói: “Tôi chưa từng nghĩ các anh có ý định cướp tiền. Trong túi của Vương Thất Bát đựng cái gì? Hung khí à?”

“Đã định cướp thì đương nhiên phải chuẩn bị đồ nghề rồi. Tôi nói cho anh biết, trong đó có dao găm, dây thừng, có cả cưa sắt đấy.” Trì Tác Xương vừa nói vừa đứng lên, lấy điện thoại ra gọi điện cho Vương Thất Bát nhưng bên kia không nghe máy. Gã chỉ chỉ Lâm Bảo Sâm, ra hiệu cho ông ta gọi điện cho Triệu Quan Nhất: “Anh yên tâm, Triệu Quan Nhất biết đây là giao dịch vi phạm pháp, hắn không dám báo cảnh sát đâu. Hơn nữa, những món hắn từng mua cũng đủ để hắn phải ngồi tù mọt gông rồi.”

“Anh chắc không?” Lâm Bảo Sâm hi vọng những lời Trì Tác Xương nói là thật.

“Biết tôi làm nghề gì không? Không bắt được thóp của hắn, tôi bé bằng con kiến.”

Lâm Bảo Sâm yên lặng một lát, ngẫm lại lời Trì Tác Xương, cảm thấy gã nói cũng hơi có lí nên gục đầu chán nản.

Trời bắt đầu mưa nhỏ, những hạt mưa chậm rãi trút xuống, rơi vào đỉnh đầu ông ta. Đột nhiên, Lâm Bảo Sâm bừng tỉnh: “Tôi phải về nhà ngay.”

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.