Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27 KẾT THÚC ĐIỀU TRA

❊ ❊ ❊

Mạc Mạc nhận được điện thoại của Chu Sĩ Khiêm, ông gọi cô đến đại đội cảnh sát hình sự. Cô hỏi có phải bắt được hung thủ rồi không, Chu Sĩ Khiêm chỉ đáp vội: “Đến rồi nói tiếp. Bây giờ đi ngay.”

Lúc Mạc Mạc nhìn thấy Chu Sĩ Khiêm, trông ông hết sức mệt mỏi, chân râu đã hơi hoa râm, mắt cũng hơi đỏ. Hai người không chào hỏi, Chu Sĩ Khiêm chỉ đưa tay ra hiệu cho cô: “Đi theo tôi. Có thứ cần nhận diện.”

Mạc Mạc gật đầu, theo ông vào phòng chứng cứ. Vương Hồng Tiến, Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu đều đang ở trong đó.

“Cô có nhận ra những đồ này không?” Chu Sĩ Khiêm chỉ mấy chiếc túi có vẻ ngoài khác nhau trên một chiếc bàn dài, có túi da, có túi vải.

“Cái này.” Mạc Mạc chỉ chiếc túi vải màu nâu: “Cái này tôi biết… là tôi mua ở trung tâm thương mại Nhân Dân năm ngoái. Chiếc túi này luôn để trong xe của chồng tôi, bình thường rất ít dùng.”

“Được rồi, đi thôi.” Sợ tinh thần Mạc Mạc bị kích thích, Chu Sĩ Khiêm lập tức dẫn cô ra ngoài rồi cho về nhà.

Mạc Mạc hỏi ông: “Các ông đã bắt được hung thủ chưa?”

Chu Sĩ Khiêm không nói gì mà cùng Mạc Mạc đi ra cổng, bắt một chiếc xe taxi, lúc cô lên xe mới nói: “Hung thủ tự sát rồi.”

“Là ai?” Chân trái Mạc Mạc đã bước lên xe lại rút về. Cô bám cửa xe, khuôn mặt đỏ ửng hơi vặn vẹo, khóe miệng run lên. Chu Sĩ Khiêm cảm thấy trong mắt người phụ nữ này dường như có ngọn lửa phun ra. Cô ta nhìn ông gắt gao, không hề cử động, ánh mắt như nhìn xuyên qua người ông.

Chu Sĩ Khiêm nói lạnh nhạt: “Vương Hồng Binh. Tình hình cụ thể chúng tôi đang điều tra. Cô về trước đi, tôi sẽ liên lạc với cô.”

“Nói vậy nghĩa là vụ án đã phá.” Cô như đang nói một mình, ánh mắt lướt qua mặt Chu Sĩ Khiêm rồi dừng lại ở bàn tay phải đang bám vào cửa xe của mình. Cô dừng lại một lát, lẩm bẩm nhắc lại: “Nói như vậy nghĩa là vụ án đã phá…” rồi lên xe. Sau khi đóng cửa xe giúp cô, Chu Sĩ Khiêm nhìn chiếc taxi chạy đi, đến tận khi nó biến mất sau ngã rẽ xa xa.

Chu Sĩ Khiêm xoa mặt để xua bớt cơn buồn ngủ. Sau lưng ông có tiếng ô tô, nó chậm rãi dừng lại bên cạnh ông. Theo sắp xếp của ông, sau khi tiễn Mạc Mạc về, ông phải đến trại tạm giam để cho đám Trì Tác Xương nhận diện vật chứng. Chu Trọng Kiệt ngồi trên xe gọi ông: “Trưởng phòng Chu”.

Bây giờ, nghe Chu Trọng Kiệt gọi “Trưởng phòng Chu”, Lưu Liễu lại cảm thấy kì cục. Anh từng nói với cô thế này: “Mỗi nhà mỗi cảnh. Cố tìm điểm giống, gác lại điểm khác”. Anh còn nói thêm: “Ai cũng cảm thấy nước mình là tốt nhất, như người nước ngoài cảm thấy đất nước của mình là tốt nhất nên mới thấy nước khác lạ cái này, kì cái kia. Thực ra có cái quái gì đâu.”

Chu Sĩ Khiêm vừa lên xe đã nói: “Tám, chín phần mười rồi.”

Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt đều hiểu ý ông nói vụ án này về đã cơ bản xong xuôi.

Nhóm Trì Tác Xương bị giam trong trại tạm giam Đông Thành. Hầu hết người trong này đều là các đối tượng tình nghi của những vụ án lớn chờ đợi phán quyết nên biện pháp an ninh không kém gì nhà tù, thậm chí còn nghiêm ngặt hơn.

Đám người Trì Tác Xương bị nhốt trong các phòng giam khác nhau, bình thường không thấy mặt. Lúc nhìn thấy Trì Tác Xương, suýt nữa Chu Sĩ Khiêm không nhận ra gã, không phải bởi vì vẻ ngoài của gã thay đổi mà là gã đã không còn khí thế khi xưa. Lúc đi vào phòng, Trì Tác Xương đeo còng tay, hơi khom lưng, cổ rụt, đầu cũng hơi cúi, hai tay tóm gấu áo gi lê màu đỏ cam, trông sợ sệt như con chuột lạc giữa bầy mèo. Trên ngực trái gã có dòng chữ “Trại tạm giam Đông Thành”. Hai quản giáo đi hai bên, mỗi người giữ một cánh tay gã, đến vị trí cách bàn 1 mét thì dừng lại. Có vẻ Trì Tác Xương không dám ngẩng đầu lên, gã chỉ nói nhỏ: “Báo cáo. Trì Tác Xương có mặt.”

“Trì Đầu Gáo, ngẩng đầu lên, nhìn thứ trên bàn đi.”

Trì Tác Xương ngước mắt lên, liếc nhìn chiếc túi trên bàn. Đêm hôm đó, Vương Thất Bát mang chiếc túi này lên xe của Triệu Quan Nhất.

“Anh có thấy quen không?”

“Báo cáo, nhìn quen.”

“Anh có biết không?”

“Báo cáo, có biết.”

“Không cần phải nói ‘báo cáo. Tôi hỏi anh cái gì thì anh trả lời cái đó.”

Chu Sĩ Khiêm lấy dao, rìu, cưa sắt, băng dính và dây thừng bên trong ra: “Những thứ này đều là đồ mà nhóm các anh chuẩn bị để đi cướp Triệu Quan Nhất đúng không?”

Trì Tác Xương rùng mình thấy rõ, như thể bị giội một gáo nước lạnh, vai gã run run. Gã bước tới một bước, chăm chú quan sát một hồi rồi khẽ nói: “Đúng ạ.”

Chu Sĩ Khiêm cho gã xem chiếc túi vải bạt dùng để đựng tiền, Trì Tác Xương lắc đầu. Gã lắc không mạnh nhưng rất kiên quyết, tỏ ý chưa từng thấy chiếc túi này.

“Xong rồi. Chu Sĩ Khiêm phất tay cho gã về.” Trì Tác Xương vừa quay người đi một bước thì đột ngột đứng lại, quay đầu, nói: “Cảnh sát Chu, tôi muốn cầu xin ngài một việc.”

“Tôi có thể giúp anh chuyện gì?”

“Ngài có thể làm cho quan tòa xét xử sớm một chút được không? Tôi muốn bị xét xử sớm.”

Lưu Liễu đứng bên cạnh không ngờ Trì Tác Xương lại xin việc này, cô kinh ngạc kêu lên. Cô cho rằng Trì Tác Xương phải xin được tại ngoại mới đúng. Chu Sĩ Khiêm lại không hề thấy lạ, chỉ cười: “Sẽ nhanh thôi.”

Mọi chuyện thuận lợi hơn nhiều so với dự tính. Lúc Vương Thất Bát đi vào, hắn gần như không hề chớp mắt. Hắn lần lượt chỉ hai chiếc túi xách một lớn một nhỏ trên bàn: “Đây là của chúng tôi, cái kia là của người đó…” Có vẻ hắn ta rất kị nhắc tới cái tên Triệu Quan Nhất nên cố ý gọi bằng “người đó”. Hai đối tượng còn lại trong nhóm bọn chúng cũng thừa nhận những công cụ dùng để gây án đó là của chúng.

Trên đường về, Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt thảo luận vì sao Trì Tác Xương muốn bị xét xử sớm.

“Sau này hai đứa sẽ biết.” Chu Sĩ Khiêm nói: “Tưởng tượng và sự thực luôn luôn có sự chênh lệch. Kì lạ là những gì chúng ta nhìn thấy vĩnh viễn là tưởng tượng. Loài người ấu trĩ luôn cho rằng thứ mình nhìn thấy là cả thế giới.”

Lưu Liễu cười: “Trưởng phòng Chu, sao đột nhiên chú văn vẻ thế. Chú trở thành nhà triết học rồi à?”

“Chú làm gì có bản lĩnh ấy. Đó là chú bắt chước lời người khác.”

Vụ án này quanh co khúc chiết, từ khi phát hiện đến bây giờ mới hơn 20 ngày mà Chu Sĩ Khiêm lại cảm thấy dài như đã qua cả thế kỉ. Bây giờ, ông mới cảm thấy mình đã nhìn thấy ánh rạng đông.

Buổi chiều, bầu không khí tại đại đội hình sự trở nên thoải mái hơn.

“Các loại chứng cứ đều đầy đủ, Vương Hồng Binh là hung thủ, cũng là người đã cố gắng đánh lạc hướng chúng ta.” Vương Hồng Tiến hưng phấn vỗ tay một cái: “Thế nào, anh Chu? Lúc đầu, tôi đã nghi ngờ người thế nào mà có thể không thèm muốn số tiền thưởng của cảnh sát? Giờ thì đã có đáp án, chỉ có hung thủ mới như vậy, đúng không?”

Chu Sĩ Khiêm gật gật đầu: “Suy luận đúng lắm. Nhưng Vương Hồng Binh đã chết, còn một số nghi vấn e rằng không bao giờ lí giải được.”

“Còn nghi vấn gì?”

“Thứ nhất, nếu Vương Hồng Binh là hung thủ giết Triệu Quan Nhất thì hắn có mưu tính từ trước hay là do nhất thời kích động? Đương nhiên nghi vấn này không hề ảnh hưởng đến vụ án.”

“Còn nghi vấn thứ hai?”

“Sao Vương Hồng Binh không giết Triệu Quan Nhất vào lúc khác mà lại đúng thời điểm sau khi đám Trì Tác Xương hành động? Tối hôm đó chỉ có một mình Vương Thất Bát thực hiện việc cướp của, chỉ cần hắn giết Vương Thất Bát thì kế hoạch mượn dao giết người có thể nói là hoàn hảo. Vì sao hắn không làm như vậy mà lại giết Lâm Bảo Sâm? Rốt cuộc cái chết của Lâm Bảo Sâm có giá trị gì? Khi đó, chúng ta suy luận hắn giết Lâm Bảo Sâm để khiến cảnh sát củng cố nghi ngờ đối với Trì Tác Xương, bởi vì Lâm Bảo Sâm biết và có chân trong kế hoạch của Trì Tác Xương, lại còn tố giác Trì Tác Xương với chúng ta, cho nên gã phải giết Lâm Bảo Sâm để bịt miệng và trả thù. Bây giờ xem lại, lí do này hơi kì quặc, gượng ép, bởi vì Vương Thất Bát còn sống.”

Vương Hồng Tiến sờ sờ cằm, quay sang nói với Lai Tấn Thăng: “Còn anh, anh nêu ý kiến của anh đi. Anh có cao kiến gì? Nếu cục cảnh sát thành phố cũng hỏi như vậy thì đúng là không dễ trả lời.”

“Đây có phải vấn đề khó khăn đâu. Sở dĩ Vương Hồng Binh không giết Vương Thất Bát, lí do rất đơn giản, đó là vì hắn không biết chỉ có Vương Thất Bát lên xe thực hiện việc cướp tiền. Thậm chí, hắn còn không biết đến sự tồn tại của Vương Thất Bát. Nhưng hắn biết chắc chắn tối hôm đó Triệu Quan Nhất đã gặp phải chuyện gì. Lí do cũng đơn giản. Với mối quan hệ mật thiết của hắn và Triệu Quan Nhất, sau khi chạy thoát khỏi Vương Thất Bát và trở lại căn hộ ở tiểu khu Quan Trang, người duy nhất mà Triệu Quan Nhất có thể nhờ giúp đỡ chính là hắn. Sau khi hai người gặp mặt, tất nhiên Triệu Quan Nhất phải kể cho Vương Hồng Binh biết mình đã gặp phải chuyện gì. Do quá sợ hãi nên có thể anh ta không kể chi tiết. Mà cũng không thể kể chi tiết được vì anh ta vốn không biết đám người Trì Tác Xương. Thực ra, khả năng lớn hơn là Triệu Quan Nhất chưa kịp nói rõ thì đã bị sát hại.”

“Ý anh là Vương Hồng Binh giết Triệu Quan Nhất do nhất thời nổi lòng tham?”

“Có thể nói cần có ba điều kiện để hắn nổi lòng tham giết Triệu Quan Nhất. Thứ nhất, Triệu Quan Nhất vừa thoát khỏi một cuộc mưu sát, đây là yếu tố thời gian. Thứ hai, hai người phải đang ở một địa điểm bí mật, không bị người khác nhìn thấy. Thứ ba, cái này quan trọng nhất, chính là Triệu Quan Nhất mang theo một số tiền lớn, đây là yếu tố vật chất. Mà đêm hôm đó trùng hợp có đủ cả ba điều kiện này.”

Lai Tấn Thăng vừa dứt lời, ngoài cửa có giọng nói vang lên: “Nói rất hay”. Lời đến trước người đến sau, không cần nhìn cũng biết là chi đội trưởng chi đội điều tra hình sự thành phố Dương Chấn.

“Làm sao? Vừa phá được án đã kiêu căng ngạo mạn, thấy cấp trên không chào hỏi, cũng không cho nổi cốc nước hả? Tôi sắp chết khát rồi, còn chưa lập hạ mà đã nóng thế này.”

Dương Chấn kéo một chiếc ghế ngồi xuống, nới cúc áo cổ, nhận lấy cốc nước mà Lưu Liễu đưa tới rồi nhìn cô: “Cô chính là Lưu Liễu phải không? Đội trưởng Vương của cô gặp ai cũng khen cô.”

Lưu Liễu hơi ngượng ngùng, chỉ cười.

Dương Chấn nhìn quanh: “Các lãnh đạo nòng cốt đều đang ở đây, hiếm khi thấy đông đủ như hôm nay. Tôi đã tìm hiểu tình hình cơ bản của vụ án này, các anh viết báo cáo tỉ mỉ một chút nộp cho tôi.” Nói xong, ông mới uống nước.

“Đội trưởng Dương, chỉ có mỗi chuyện đó thôi à?” Vương Hồng Tiến hỏi dò: “Một cuộc điện thoại là xong mà.”

Dương Chấn trợn mắt nhìn ông ta rồi đặt cốc nước lên bàn: “Sao lại thế! Nghe nói chuẩn bị kết thúc vụ án, đúng lúc tôi có mấy vấn đề cần thỉnh giáo. Đương nhiên lúc ở cửa, tôi đã nghe thấy các anh thảo luận, đa số nghi vấn đã được giải quyết nhưng vẫn còn hai vấn đề nhỏ.”

Dương Chấn đếm ngón tay: “Thứ nhất, số tiền kia đang ở đâu? Thứ hai, dấu giày xuất hiện trong hai hiện trường ở đâu? Anh Chu, anh nói đi.”

Chu Sĩ Khiêm gãi gãi đầu: “Số tiền đó không chảy vào ngân hàng. Vương Hồng Binh cũng không mua sắm đốt tiền. Nhất định nó đang ở một nơi nào đó, có khi chúng ta không bao giờ tìm được, bởi vì người duy nhất biết tung tích của số tiền này đã chết rồi.”

“Chứng cứ hiện có hoàn toàn có thể nhận định Vương Hồng Binh chính là hung thủ. Chẳng lẽ không tìm được số tiền đó thì không thể kết án sao? Nếu hắn đốt rồi thì sao?” Lai Tấn Thăng hỏi.

“Anh nói rất đúng. Nhưng suy luận của anh có vấn đề. Logic của anh là vì Vương Hồng Binh là hung thủ nên có tìm được tiền hay không cũng chẳng quan trọng.” Chu Sĩ Khiêm nói: “Nếu bây giờ đột nhiên xuất hiện một người nói tiền đang nằm trong tay mình thì anh có phải xem xét lại vụ án này không? Đương nhiên đây chỉ là giả thiết.”

“Theo anh nói thì vụ án này coi như không phá được. Chúng ta cần chú trọng sự thật, chú trọng chứng cứ. Sự thật, chứng cứ chính là những gì chúng ta đã nắm giữ, đã xác nhận. Những giả thiết vô căn cứ đó không gọi là sự thật, cũng không gọi là chứng cứ.”

Nghe hai người nói đều có lí, Vương Hồng Tiến gõ gõ ngón tay lên mặt bàn: “Trước hết đừng suy luận. Hai anh nói đều đúng nhưng đều không phải đáp án mà đội trưởng Dương cần.”

Dương Chấn khẽ gật đầu. Vương Hồng Tiến nói tiếp: “Ý của đội trưởng Dương rất rõ, đi tìm số tiền và đôi giày càng nhanh càng tốt.”

Dương Chấn cười ha hả rồi đứng lên: “Mọi người làm việc đi, tôi đi trước.”

Thấy Dương Chấn không tỏ thái độ đồng ý hay phản đối, Vương Hồng Tiến vội vã đứng dậy đi theo: “Đội trưởng Dương. Dương Chấn đã đi đến cửa.”

“Không cần tiễn, các anh còn việc phải làm, tôi không quấy rầy nữa. Nhớ làm báo cáo tỉ mỉ một chút.”

“Đội trưởng Dương.” Vương Hồng Tiến đuổi theo, giữ tay áo Dương Chấn, cười nói: “Lãnh đạo đến chỉ đạo công tác cũng phải nói cho rõ để chúng tôi biết đường làm việc chứ.”

“Làm sao? Tôi nói chưa đủ rõ sao? Còn chỗ nào không rõ?”

“Vụ án này… bây giờ chân tướng đã rõ ràng, cũng không có công đoạn chuyển giao công tố, liệu đã kết thúc điều tra được chưa?”

“Vấn đề này mà còn phải hỏi tôi? Cứ theo trình tự mà làm!” Dương Chấn nói xong thì đi thẳng không quay đầu lại. Ông ta đến vội vã, đi cũng vội vã, ở lại còn chưa được 20 phút.

“Ý của chi đội trưởng là sao?” Lai Tấn Thăng tới gần, nhìn theo bóng dáng Dương Chấn, vẻ mặt hoang mang.

“Còn có ý gì khác nữa? Chính là ý đó.”

Đang nói chuyện thì nghe thấy dưới lầu có tiếng ồn, hai người thò đầu nhìn xuống. Thì ra là hai phóng viên đang nói chuyện với Tiểu Triệu trực ban ở cổng.

“Chúng tôi là phóng viên, có quyền phỏng vấn. Đây là thẻ phóng viên, anh có nhận ra không hả?”

Tiểu Triệu nói: “Không hẹn trước thì không được vào.”

“Ngay cả trung đoàn hình sự tôi còn vào được nữa là đại đội các anh.” Khẩu khí của phóng viên nữ kia nghe có vẻ rất ghê gớm.

“Cô phóng viên này rất yêu nghề, sẵn sàng liều mạng để có bài.” Vương Hồng Tiến nói. Nếu là trước kia, chắc chắn ông ta đã không kìm được tức giận, nhưng hôm nay tâm trạng đang tốt.

“Bảo mọi người đi làm việc đi, đặc biệt là Chu Sĩ Khiêm. Chắc chắn anh ấy còn có việc phải làm, nhìn cái vẻ nặng nề tâm sự đó là tôi biết.” Vương Hồng Tiến đi xuống cầu thang.

Lai Tấn Thăng hỏi: “Anh đi đâu đấy?”

“Đi đuổi phóng viên.”

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.