Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29 HỒI ỨC GIẾT NGƯỜI

❊ ❊ ❊

Hơn 30 năm trước, Chu Sĩ Khiêm công tác trong đồn công an ở nông thôn, chưa lập gia đình.

Đồn rất thiếu người, ngoài đồn trưởng chỉ có hai cảnh sát. Chu Sĩ Khiêm là cảnh sát hộ khẩu kiêm luôn mảng trị an. Khi đó, cả nước đang triển khai hoạt động trấn áp tội phạm lần thứ hai. Một ngày nọ, quả phụ họ Chu đến đồn công an. Chị ta nói với Chu Sĩ Khiêm: “Tôi phải tố cáo một người, người này có tội.”

“Chị muốn tố cáo ai? Người đó có tội gì?”

“Tôi phải tố cáo Hà Tài Quan ở thôn chúng tôi, hắn giở trò lưu manh phản chế độ.”

Chu Sĩ Khiêm cho rằng chị ta đến gây rối nên nói: “Chị không được tố cáo tùy tiện. Mà làm gì có tội giở trò lưu manh phản chế độ? Thôi, chị về đi.”

“Cha của Hà Tài Quan đã từng bị đi tù vì tội giở trò lưu manh phản chế độ thì tại sao hắn lại không có tội? Hắn và cha hắn Hà Cầu Cầu cùng một giống, cóc nhái không sinh được ếch, bọ hung sao đẻ được ong, đều là đồ lưu manh!”

Chu Sĩ Khiêm đã hiểu. Hà Cầu Cầu là “danh nhân” trong mấy thôn quanh đây bởi vì ông ta từng phạm tội “giở trò lưu manh phản chế độ”. Đây là chuyện trước năm 1979, khi đó chưa có luật Hình sự chính thức nên lúc xét xử các vụ án hình sự, tòa án áp tội danh vô tội vạ. Cha Hà Tài Quan là Hà Cầu Cầu đang làm đồng thì gặp mưa, thấy bên một ruộng dưa có lều nên đã đến trú mưa và không biết đó chính là ruộng dưa của quả phụ họ Thôi cùng thôn. Quả phụ Thôi đang ngủ trong lều, bên ngoài tiếng mưa rất to, lúc Hà Cầu Cầu đi vào mà chị ta vẫn không biết. Hà Cầu Cầu vốn định đi ra nhưng nhìn thấy chị ta trở mình, thế là ông ta nổi ý xấu, lặng lẽ đến gần rồi nằm xuống bên cạnh. Chẳng biết đã bao lâu chị ta không được ngủ mà dù Hà Cầu Cầu làm gì, chị ta vẫn không tỉnh lại.

Mưa cũng tạnh, Hà Cầu Cầu xong việc bèn mặc quần áo đi ra ngoài, bỗng gặp phải bố chồng của quả phụ. Ông già vác một cái cuốc, cho rằng ông ta đến trộm dưa nên giơ cuốc lên quát: “Hà Cầu Cầu, mày làm gì ở đây?”

Hà Cầu Cầu có tật giật mình, vội vã bỏ chạy. Ông già nhìn vào trong lều, thấy con dâu đang mặc quần áo, lập tức hiểu ra mọi chuyện. Quả phụ Thôi kêu lên: “Bắt lấy thằng lưu manh kia, nó dám giở trò với con!”

Tại tòa án, Hà Cầu Cầu khai mình chỉ nằm bên cạnh quả phụ Thôi và ngủ một giấc chứ không làm gì hết. Quả phụ Thôi khai mình ngủ không sâu, đừng nói là người, dù con chó đi tới bên cạnh cũng lập tức giật mình tỉnh lại nên nếu Hà Cầu Cầu làm gì thì chị ta nhất định sẽ biết: “Hắn muốn giở trò với tôi nhưng không thành.”

Kết quả, Hà Cầu Cầu bị tòa án huyện tuyên án về tội giở trò lưu manh phản chế độ, đi tù 3 năm. Chuyện này trở thành trò cười cho cả thị trấn.

Chu Sĩ Khiêm hỏi quả phụ Chu: “Hà Tài Quan giở trò lưu manh với chị thế nào?”

Người phụ nữ đáp: “Y hệt như cha hắn, cũng là đang làm ruộng thì trời mưa, thấy lều trông dưa nên chạy vào, thấy quả phụ thì giở trò. Hôm qua, tôi ở trong lều trông dưa nhà mình suýt thì bị hắn làm nhục!”

“Chị thấy rõ là hắn à?”

“Khi đó tôi đang nằm, sao lại nhìn nhầm được? Tôi có bằng chứng đây.” Người phụ nữ vừa nói vừa lấy ra một chiếc quần đùi hoa: “Cái này chính là của Hà Tài Quan.”

Chu Sĩ Khiêm nghe mà ù ù cạc cạc. Nếu vậy thì là hiếp dâm rồi, đây chính là tội nặng. Ông xác nhận lại một lần nữa: “Rốt cuộc Hà Tài Quan giở trò lưu manh hay hiếp dâm chị?”

Người phụ nữ nói: “Có gì khác nhau à? Chưa hành sự thì có tính là hiếp dâm không?”

Chu Sĩ Khiêm nghĩ hành vi đó là hiếp dâm chưa đạt, tội này cũng nặng lắm rồi. Ông lập hồ sơ ngay, lấy lời khai của người bị hại, sau đó báo cáo cho trưởng đồn công an. Đồn trưởng bảo ông vào thôn tìm Hà Tài Quan tìm hiểu tình hình trước đã, mọi sự chưa chắc đã đúng như người phụ nữ đã khai. Đã từng có tiền lệ hàng xóm láng giềng vì chuyện vặt vãnh mà chạy đến đồn công an, bịa lí do gọi cảnh sát tới để hù dọa đối phương.

Chu Sĩ Khiêm dặn người phụ nữ ngồi chờ ở đồn, còn ông đạp xe vào thôn.

Có lẽ cái số của Hà Tài Quan phải có chuyện. Hôm ấy, sau khi từ ruộng trở về, vợ hắn cùng mấy người hàng xóm đi vào rừng kiếm củi, để lại con nhỏ chưa đầy 1 tuổi cho hắn trông. Hắn đang dỗ con ở cổng thì chợt nhìn thấy cảnh sát đang nói chuyện với người dân, người đó chỉ chỉ rồi cảnh sát đạp xe về phía nhà hắn. Hà Tài Quan lập tức chạy vào nhà, vừa mới đóng cổng đã nghe thấy cảnh sát đập cổng gọi: “Hà Tài Quan, đừng chạy, cùng tôi đến đồn công an!”

Hà Tài Quan đặt con lên giường rồi chạy vòng ra sau nhà, trèo tường chạy mất. Chu Sĩ Khiêm nhìn thấy Hà Tài Quan chạy trốn lập tức đạp xe đuổi theo. Đuổi qua ba thôn, Hà Tài Quan trẹo chân không chạy được nữa bèn ngồi bên đường kêu lên: “Tôi không phạm tội, cậu đừng đuổi theo tôi!”

“Không phạm tội thì sao anh phải chạy? Cùng tôi đến đồn công an tìm hiểu tình hình.”

Hà Tài Quan nói: “Tôi sái chân rồi, không đi được nữa. Cậu chở tôi về nhà, vợ tôi đi kiếm củi rồi, con tôi còn ngồi trên giường, tôi bế con đi theo cậu.”

Chu Sĩ Khiêm vừa nghe đã sốt ruột, thế là chở Hà Tài Quan về nhà. Chu Sĩ Khiêm trèo tường vào mở cổng, Hà Tài Quan khập khiễng chạy vào nhà. Sau đó, Chu Sĩ Khiêm nghe thấy Hà Tài Quan hét lên. Ông xông vào phòng, nhìn thấy đứa bé bị cái chậu nhựa đỏ úp lên nửa người, bên dưới là vũng nước, mùi nước tiểu khai mù. Hà Tài Quan bế con lên, đứa bé đã chết vì sặc. Xem ra nó lăn từ trên giường xuống rồi va vào cái chậu, bị nước tiểu đọng ở chỗ trũng trên nền nhà tràn vào mũi miệng.

Quả phụ Chu ở đồn công an đợi sốt cả ruột nên tự ý về nhà. Vừa về đến nhà đã nghe nói Hà Tài Quan chạy trốn bị công an bắt, con trai bị chết đuối, bà hoảng hốt. Hà Tài Quan ôm thi thể đứa con chất vấn quả phụ Chu: “Mày nói với cảnh sát tao hiếp dâm mày bao giờ hả?”

Hai bên đối chất, chân tướng lập tức rõ ràng. Thì ra, lúc Hà Tài Quan làm ruộng, vì trời quá nóng nên hắn cởi quần đùi ra vứt trên bờ ruộng. Đang giữa trưa lại vắng người, hắn bèn trần truồng thu hoạch bông trong ruộng. Cây bông cao đến ngang ngực, dù có người đi qua nhìn thấy cũng không biết hắn trần trùng trục.

Buổi trưa, quả phụ Chu đến ruộng dưa trông nom. Lúc đi qua ruộng nhà Hà Tài Quan, bà ta nhìn thấy một chiếc quần đùi bèn tiện tay nhặt. Nhìn thấy quả phụ Chu cầm quần đùi hoa vừa đi vừa lắc lư, còn liên tục quay lại nhìn mình từ xa, Hà Tài Quan muốn đòi lại chiếc quần. Quả phụ Chu cố ý bước nhanh, đi thẳng đến ruộng dưa nhà mình rồi chui vào trong lều. Hà Tài Quan đến cửa lều, thấy quả phụ Chu nằm ngửa trên ổ rơm, cởi áo để lộ cả ngực, tay đung đưa chiếc quần đùi cười với hắn: “Anh vào đây, em trả quần đùi cho.”

Hà Tài Quan nói: “Tao không vào. Tao mà vào lều trông dưa nhà quả phụ thì sau không giải thích được.”

Cứ thế, một người bắt vào, một người kiên quyết không. Cuối cùng, Hà Tài Quan mắng một câu “Con đàn bà không biết xấu hổ” rồi bỏ đi. Quả phụ Chu ghi hận trong lòng, vì vậy mới có chuyện đến đồn công an tố cáo hắn.

Chu Sĩ Khiêm hỏi quả phụ Chu: “Không phải chị nói anh ta suýt thì làm nhục chị sao? Sao bây giờ lại nói chưa vào?”

Quả phụ Chu đáp: “Tôi nói hắn chưa vào tức là hắn chưa vào lều.”

Sau đó, chuyện này được coi là một vụ tai nạn, mọi người cũng dần quên đi. Sau đó, quả phụ Chu tái giá sang thôn bên cạnh, có lẽ bà ta cũng sẽ nhanh chóng quên luôn chuyện của con trai Hà Tài Quan. Nhưng hắn không quên.

Sau khi con trai chết, vợ hắn bỏ về nhà mẹ đẻ, chưa được mấy năm đã lấy chồng mới ở rất xa. Hà Tài Quan và cha hắn đều khổ sở vì quả phụ, một người phải ngồi tù vì vui vẻ với quả phụ, một người bị quả phụ vu cáo mà mất con trai. Người trong thôn đều nói một cái quần đùi có thể tan cửa nát nhà, có lẽ ông trời bắt nhà Hà Tài Quan phải chết. Nhà hắn vốn đã mang tiếng xấu nên không có người phụ nữ nào chịu đến với Hà Tài Quan, dù người ta có tàn tật, thiểu năng cũng không chịu làm vợ hắn.

Hà Tài Quan trở nên kiệm lời. Hằng ngày, hắn làm việc quần quật ngoài ruộng và kiêm thêm nghề buôn bán nhỏ. Chỉ vài năm sau, hắn đã xây được nhà cửa đàng hoàng. Người trong thôn nói: “Nhìn thấy chưa? Sự đời biến đổi, nhà họ Hà đổi vận rồi”. Người tới nhà đánh tiếng cũng có nhưng không biết vì sao Hà Tài Quan vẫn không lấy vợ mới.

Sau đó, Chu Sĩ Khiêm kết hôn, được thuyên chuyển công tác lên huyện, trở thành cảnh sát chuyên trách hộ khẩu. Trước khi rời đồn công an thị trấn, ông nghe nói quả phụ Chu sinh được một đứa con trai nhưng mất tích, đi tìm mấy ngày, cuối cùng phát hiện thi thể đứa bé ở dưới ao. Cùng lúc đó, thôn bên cạnh cũng xảy ra mấy vụ trẻ sơ sinh mất tích. Cảnh sát định tính sự việc con trai quả phụ Chu chết đuối là một vụ bắt cóc trẻ con, nhưng vụ án vẫn không phá được. Người dân trong thôn đều nói vì quả phụ Chu hại chết con trai người khác nên mới gặp báo ứng.

Sau khi Chu Sĩ Khiêm chuyển lên huyện, bà xã Lý Lai Phượng sinh cho ông một đứa con gái, đặt tên là Chu Mạnh Kiệt. Năm Chu Mạnh Kiệt 3 tuổi, Lý Lai Phượng đang chơi với con ở cửa thì nghe tiếng nước sôi, bà vào nhà tắt bếp, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, con gái đã biến mất. Chu Sĩ Khiêm và Lý Lai Phượng tìm khắp làng trên xóm dưới, hỏi hết những người xung quanh nhưng chẳng có manh mối. Hôm sau, cảnh sát can thiệp nhưng vẫn không thu hoạch được gì. Lý Lai Phượng nói: “Nếu không đun nước thì đã không mất con”. Bà rất căm hận bản thân, lại thêm nỗi nhớ con gái nên cả ngày ngơ ngơ ngác ngác, tinh thần bất an.

Sau khi sinh Chu Trọng Kiệt, tinh thần Lý Lai Phượng dần chuyển biến tốt. Có một ngày, Chu Sĩ Khiêm về nhà rất muộn, nhìn thấy gần nhà mình có một người rất quen mặt, người đó thấy Chu Sĩ Khiêm bèn quay đầu đi thẳng. Chu Sĩ Khiêm gọi hắn, người đó quay lại, nói với vẻ hết sức cung kính: “Cảnh sát Chu, không ngờ lại gặp được ngài ở đây, thì ra nhà ngài chỗ này.”

Chu Sĩ Khiêm kinh hãi, không ngờ lại là Hà Tài Quan. Chu Sĩ Khiêm vẫn rất áy náy về chuyện con trai hắn. Hà Tài Quan hàn huyên vài câu rồi vội vã rời đi, hắn chỉ nói lên huyện làm ăn, ngày mai về ngay.

Về đến nhà, Lý Lai Phượng kể với chồng rằng bà đã gặp người này mấy lần quanh quẩn ngoài nhà mình. Chu Sĩ Khiêm cảm thấy có gì đó không đúng bèn thay quần áo rồi chạy ra ngoài, nhưng ông không tìm được Hà Tài Quan. Chu Sĩ Khiêm đi xe máy đến nhà Hà Tài Quan ngay trong đêm.

Hắn vẫn chưa về. Nhà Hà Tài Quan rất mới, cổng vẫn khóa ngoài. Chu Sĩ Khiêm lặng lẽ mở cửa, trong nhà tìm được nhiều đồ chơi trẻ con, có cả kẹo. Dát giường dưới chiếu có một tấm bản đồ huyện, các điểm trường học, bệnh viện đều được khoanh tròn bằng bút chì. Trên bản đồ còn có một vòng tròn màu đỏ, đó là nhà Chu Sĩ Khiêm. Các góc bản đồ và nếp gấp đều đã sờn, chứng tỏ nó được dùng rất nhiều. Từ vết chiếu trên bản đồ có thể thấy nó đã rất lâu không được dùng đến. Chu Sĩ Khiêm cất bản đồ vào túi, lập tức trở về huyện.

Chẳng mấy chốc, nghi ngờ của Chu Sĩ Khiêm được kiểm chứng. Hai năm gần đây, trong huyện cũng xảy ra nhiều vụ trẻ sơ sinh và trẻ em mất tích, địa điểm mất tích tập trung tại các khu vực gần bệnh viện, nhà trường, chợ. Bởi vì Chu Sĩ Khiêm biết đối tượng tình nghi, cũng có kinh nghiệm phá án nên cục công an điều ông từ bộ phận hộ khẩu đến đại đội hình sự.

Hiển nhiên Hà Tài Quan nhận ra tình hình có biến. Hắn về đến nhà thì phát hiện đồ chơi có dấu vết bị động vào, bản đồ dưới chiếu cũng không thấy đâu. Hắn cảm thấy nguy hiểm bèn chạy trốn trước khi cảnh sát đến, từ đó không quay về nữa. Sau đó, từng có buổi tối hắn đóng giả làm ăn mày đến cửa nhà Chu Sĩ Khiêm quan sát động tĩnh nhưng nhà Chu Sĩ Khiêm không còn sáng đèn. Hắn biết Chu Sĩ Khiêm đã chuyển nhà. Điều này khiến hắn càng tin chắc cảnh sát đang truy tìm hắn.

Hà Tài Quan chạy lên thành phố, trở thành một kẻ lang thang. Đến tận trước khi bị bắt, hắn vẫn không về thăm nhà, cũng không liên lạc với họ hàng, bạn bè.

Hà Tài Quan đột nhiên biệt tích làm cho cảnh sát càng tin chắc hắn chính là chủ mưu của các vụ trẻ em mất tích. Sau đó, việc truy bắt của cảnh sát rơi vào bế tắc, cho đến khi mấy vụ trẻ em mất tích khác lọt vào mắt Chu Sĩ Khiêm. Từ thủ đoạn gây án, ông kết luận Hà Tài Quan nhất định đang ở trong thành phố. Cục công an thành phố tiếp thu đề nghị của Chu Sĩ Khiêm, tổng hợp các vụ trẻ em mất tích mấy năm gần đây để điều tra, quyền phụ trách vụ án cũng được chuyển giao lên cục. Chu Sĩ Khiêm lại từ huyện chuyển công tác lên cục công an thành phố.

Một buổi chiều cuối tuần, Chu Sĩ Khiêm và Lý Lai Phượng dẫn con trai Chu Trọng Kiệt đến khu vui chơi dành cho trẻ em, Chu Sĩ Khiêm phát hiện bóng dáng Hà Tài Quan thấp thoáng gần đó. Hà Tài Quan nhìn thấy Chu Sĩ Khiêm nên vội vàng bỏ chạy. Khu vui chơi này nằm trong một thung lũng, xây dựa vào núi. Hà Tài Quan hiển nhiên rất thông thuộc địa hình vùng này. Hắn chạy theo một con đường nhỏ lên thẳng đỉnh núi.

Chu Sĩ Khiêm đuổi theo.

Trên đỉnh núi ngổn ngang đá cuội, Hà Tài Quan quen đường nên chạy nhanh, thỉnh thoảng lại ném đá về phía Chu Sĩ Khiêm. Chu Sĩ Khiêm trượt chân mấy lần, tránh được đá cuội ném tới thì không để ý dưới chân, trán và cánh tay ông đều bị trầy xước. Thấy Hà Tài Quan sắp chạy xuống núi, Chu Sĩ Khiêm bắn một phát súng vào tảng đá bên cạnh hắn.

“Nếu còn chạy nữa thì phát súng tiếp theo chính là đầu anh đấy!”

Hà Tài Quan quay người lại, toàn thân bê tha, mặt mũi bẩn thỉu. Hắn nhếch miệng cười, dưới ánh mặt trời, chỉ có răng hắn phát sáng khiến nụ cười rất quỷ dị. Chu Sĩ Khiêm giơ súng, chậm rãi tới gần hắn.

“Hà Tài Quan, có phải anh bắt cóc con gái tôi không? Nó ở đâu?”

Hà Tài Quan cười thành tiếng: “Mày dựa vào cái gì mà nghi ngờ tao? Chỉ vì mày đã hại chết con trai tao hả? Năm đó, vì một cái quần đùi mà mày tin lời con đàn bà đó, hại tao tan cửa nát nhà. Mấy năm rồi, mày không có lấy một câu xin lỗi. Từ trước đến nay, mày không bao giờ cho rằng mình đã phạm sai lầm. Mày muốn làm gì thì làm, muốn muốn bắt ai thì bắt. Có còn công bằng nữa hay không?”

“Con trai anh mất rồi, tôi vẫn rất áy náy. Nhưng anh nói xem tôi có thể làm gì? Nếu con trai anh có thể sống lại thì đừng nói là xin lỗi, tôi sẵn sàng dùng mạng tôi để đổi. Tôi thà rằng người chết là tôi, anh hiểu không?” Nước mắt Chu Sĩ Khiêm làm nhòe cả tầm nhìn, cổ họng ông nghẹn lại, nòng súng cũng run rẩy.

Hà Tài Quan rất bình tĩnh. Thái độ này không còn là Hà Tài Quan khi đó nữa. Chu Sĩ Khiêm có thể cảm nhận được địch ý và thù hận sâu sắc khó tả của hắn. Không cần chứng cứ, không cần ngôn ngữ, con gái ông nhất định đã bị hắn bắt cóc.

“Phải làm thế nào anh mới trả con gái cho tôi?”

“Thưa cảnh sát Chu, tao vốn không bắt cóc con gái mày thì làm sao tao trả lại được? Mày có một cái tật, cái tật này sẽ hại chết mày, đó chính là tự cho mình là đúng, thế mà cũng làm cảnh sát cơ đấy!”

“Nhưng tôi cũng là một người bố!” Đột nhiên, Chu Sĩ Khiêm hét lên. Vách núi đối diện vọng lại tiếng hét của ông, vang vọng như cơn sóng, mãi không dứt.

“Tao cũng đã từng là bố. Tao nghĩ tao có thể hiểu được cảm xúc của mày.” Hà Tài Quan nói, liếc nhìn phía sau lưng mình. Phía sau hắn là đường xuống núi, lệch sang bên phải mười mấy bước chính là vực sâu.

“Thế này đi, mày thả tao, tao giúp mày tìm con gái.” Hà Tài Quan nhướng mày: “Có lẽ tao là hi vọng duy nhất của mày.”

“Anh biết con gái tôi ở đâu à?”

“Làm gì có chuyện đó. Tao không biết, tao chỉ tìm giúp mày thôi, tìm được là may mắn của mày, không tìm được mày cũng không thể trách tao.” Hà Tài Quan nói không to, mắt hắn đỏ rực, cơ mặt giật giật như bị động kinh.

Cuối cùng, Chu Sĩ Khiêm cũng hiểu mấy năm nay Hà Tài Quan vẫn coi mình là kẻ thù không đội trời chung, hận mình đến tận xương tủy, vậy mà mình lại chẳng hề biết.

“Nó có còn sống không?”

“Tao không biết.” Hà Tài Quan vừa nói vừa lùi về phía sau một bước, Chu Sĩ Khiêm nâng súng lên cảnh cáo hắn không được di chuyển.

“Mày có biết cảm giác hận một người như thế nào không? Tao nghĩ bây giờ mày đã biết rồi đấy. Tao rất vui khi nhìn thấy dáng vẻ của mày bây giờ. Mày chỉ hận không thể bắn tao một phát chết tươi nhưng lại không dám bắn.” Nói xong, Hà Tài Quan xoay người định đi, Chu Sĩ Khiêm hét lớn: “Đứng lại!”

“Tao cá là mày không dám nổ súng.” Hà Tài Quan nói xong bèn chạy, Chu Sĩ Khiêm thở một tiếng thật dài, siết cò súng. Sau tiếng nổ, Hà Tài Quan ngã xuống đất rồi lăn mấy vòng, miệng không ngừng kêu la.

Bắp chân phải của hắn trúng đạn nên phải nằm viện một tháng, cảnh sát canh giữ cả ngày lẫn đêm. Hắn nói với Chu Sĩ Khiêm: “Nếu tao không mở miệng thì mày cho rằng sẽ thế nào?”

Chu Sĩ Khiêm biết, chứng cứ hiện có chỉ vỏn vẹn một tấm bản đồ cũ tìm được trong nhà Hà Tài Quan, không thể chứng minh được gì. Nếu hắn không chịu khai thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, đặc biệt là đối với Chu Sĩ Khiêm, trừ khi ông có thể tìm được chứng cứ mới.

“Nếu tao không mở miệng thì chúng mày không thể chứng minh tao có tội, tao sẽ được thả sớm thôi. Sau đó, tao sẽ mời luật sư, kiện mày về tội sử dụng súng đạn phi pháp. Tao sẽ đòi một khoản tiền bồi thường đủ để tao ăn chơi nhảy múa đến hết đời. Còn mày thì sao? Mày sẽ bị khai trừ khỏi đảng, thậm chí phải ngồi tù… Như vậy, mày vĩnh viễn sẽ không tìm được con gái mày, nhỉ?”

Ngày Hà Tài Quan xuất viện, cảnh sát đã quyết định cho hắn về nhà. Hắn chống nạng, đứng ở cổng bệnh viện nhìn mặt trời rồi quay lại nhìn Chu Sĩ Khiêm: “Mày chờ đấy, tao sẽ tìm luật sư.”

Sau đó, hắn khập khiễng bước đi.

Chẳng ai ngờ chỉ một ngày sau, Hà Tài Quan quay lại. Hắn mặc bộ quần áo cũ nhưng rất sạch sẽ. Hắn đến cục công an tìm Chu Sĩ Khiêm: “Nhìn bộ quần áo này của tao quen lắm phải không? Chính là quần áo tao mặc năm đó, khi mày đuổi bắt tao làm con trai tao chết.”

“Anh muốn làm gì?”

“Về nhà, tao suy đi nghĩ lại rất lâu. Nếu tao kiện mày, tống mày vào trong tù thì mày sẽ không nghĩ đến chuyện đi tìm con gái mày nữa. Mày sẽ chấp nhận bỏ cuộc. Nếu mày không còn hi vọng thì trò chơi sẽ không còn vui nữa.”

“Sau đó thì sao?”

Hà Tài Quan nói điềm nhiên như không: “Chuyện nên làm tao đã làm hết rồi, người thân cũng không còn ai. Chi bằng… tao tự thú, mày thấy thế nào?”

Chu Sĩ Khiêm vô cùng kinh ngạc.

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.