Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38THÂN PHẬN

❊ ❊ ❊

Liên tiếp mấy ngày sau hôm Mạc Mạc suýt bị chậu hoa rơi trúng không có gì khác thường. Đúng lúc mọi người cho rằng có thể tên kia sẽ không xuất hiện nữa thì một cuộc điện thoại báo cảnh sát kì lạ đã phá vỡ sự yên bình này.

Chuyện xảy ra vào buổi chiều cùng ngày Chu Sĩ Khiêm từ Giang Tây về. Các lãnh đạo và nhân viên cốt cán của đội hình sự đang chúc mừng ông quay về tại một nhà hàng nhỏ.

“Thế nào? Tôi đã nói bây giờ vừa khéo có một nhiệm vụ, quả nhiên có ngay nhé.” Vương Hồng Tiến nghe điện thoại xong thì cất vào túi: “Ăn xong rồi, về đội thôi.”

“Đội trưởng Vương, hôm nay là cuối tuần mà.” Không biết ai lẩm bẩm.

“Ai vừa nói đấy?” Vương Hồng Tiến vừa đi vừa nhìn quanh: “Không bắt buộc, ai muốn nghỉ ngơi thì cứ về.”

Chu Sĩ Khiêm, Vương Hồng Tiến, Lai Tấn Thăng và Chu Trọng Kiệt lên chiếc Pajero, Lưu Liễu lái xe. Những người còn lại lên xe khác.

“Có chuyện gì?” Lai Tấn Thăng hỏi.

“Có người báo cảnh sát.” Vương Hồng Tiến ngồi ở hàng ghế trước nói mà không quay đầu lại.

“Báo cảnh sát thì phải đến hiện trường chứ về đội làm gì?” Lai Tấn Thăng thắc mắc.

“Báo hôm qua.” Lời nói của Vương Hồng Tiến làm mọi người ngẩn ra.

“Nghĩa là sao?”

“Người đó báo chuyện xảy ra từ hôm qua thì là báo cảnh sát hôm qua chứ sao? Không chỉ báo chuyện hôm qua mà còn là chuyện của người khác. Người đó không phải người bị hại. Người bị hại thật sự không báo cảnh sát.”

“Lạ lùng.” Lai Tấn Thăng vừa nói vừa vỗ Chu Sĩ Khiêm bên cạnh: “Anh Chu, anh thấy thế nào?”

“Tôi không hề biết chuyện nên chẳng thấy sao hết. Anh cũng chưa biết người ta báo việc chi mà vẫn có thể nhìn ra được cái gì à?”

Lưu Liễu nói: “Đội trưởng Vương, có phải ai bày trò không? Chúng ta không được để người khác trêu đùa.”

“Thà rằng bị trêu còn hơn.” Vương Hồng Tiến quay lại nhìn Chu Sĩ Khiêm và Lai Tấn Thăng, nói chắc như đinh đóng cột: “Nhưng tôi bảo đảm không có khả năng này.”

Về đến đơn vị, Vương Hồng Tiến bày trận như thể kẻ địch đã kéo đến trước mặt, triệu tập mọi người, trình bày tình hình một cách chi tiết.

“Hai mươi phút trước, trung tâm chỉ huy nhận được một cuộc điện thoại báo cảnh sát rằng hôm qua có người bị đầu độc, đề nghị cảnh sát đến xác nhận có phải nạn nhân đã trúng độc và tử vong hay không. Trung tâm đã liên hệ với nạn nhân và xác nhận thông tin. Bởi vì nạn nhân phát hiện kịp thời nên không hề trúng độc.”

“Người báo cảnh sát không nói rõ danh tính của mình…” Vương Hồng Tiến vừa nói vừa bật đoạn ghi âm cuộc gọi.

[A lô, đây là trung tâm chỉ huy 110]

Ngay sau đó có một giọng nam khàn khàn, rõ ràng là sợ bị nhận ra nên cố ý bóp họng, phát âm không rõ bằng tiếng phổ thông, nghe như tiếng vịt kêu.

[Nghe cho rõ đây, tôi chỉ nói một lần. Sáu rưỡi chiều hôm qua, một người phụ nữ được các ông bảo vệ tên là Mạc Mạc bị hạ độc, hiện tại có thể đã chết… Các ông đến xem đi…] Tiếp theo là tiếng tút tút khi cuộc gọi kết thúc.

“Chu Trọng Kiệt, Lưu Liễu, lúc sáu rưỡi chiều hôm qua, hai đồng chí đang ở dưới nhà Mạc Mạc đúng không?” Ánh mắt của Vương Hồng Tiến quét qua quét lại mặt hai người.

Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu lập tức đứng lên. Chu Trọng Kiệt nói: “Báo cáo đội trưởng Vương, đúng ạ.”

Lưu Liễu nói: “Chúng tôi đi theo Mạc Mạc từ chỗ làm về nhà, ở dưới nhà chị ta đến bảy rưỡi mới về. Trong thời gian này không phát hiện bất cứ vấn đề gì khác thường.”

Vương Hồng Tiến ra hiệu cho hai người ngồi xuống: “Không phải tôi phê bình các đồng chí.” Sau đó, ông hỏi Chu Sĩ Khiêm: “Anh Chu, anh thấy thế nào?”

Chu Sĩ Khiêm đáp: “Vì sao nạn nhân không báo cảnh sát? Việc này khó nói. Vậy người báo cảnh sát là ai, có quan hệ gì với nạn nhân? Từ cuộc gọi báo cảnh sát, người gọi nhất định không phải người thân hay bạn bè. Vậy thì là ai?”

Lai Tấn Thăng nói: “Chính là người hạ độc.”

“Thủ đoạn gây án cũng tương tự như ném chậu hoa. Số điện thoại báo cảnh sát đã tắt máy.” Vương Hồng Tiến vừa nói vừa viết một số điện thoại ra giấy, đưa cho Lưu Liễu: “Lập tức tra người sở hữu số điện thoại này. Tìm cách liên hệ với chủ thuê bao, xác nhận xem họ có bị mất điện thoại không.”

Lưu Liễu nhận lấy mảnh giấy rồi đi ngay.

“Mọi người cho rằng vụ án này cùng loạt án 28.3 có bao nhiêu điểm giống nhau?” Ý của Vương Hồng Tiến là nhận định hung thủ của vụ 28.3 có sai lầm gì không.

Mọi người đều im lặng.

“Chính trị viên, anh nghĩ thế nào?”

Lai Tấn Thăng nhẹ nhàng lắc đầu, không nói gì.

Lưu Liễu trở lại phòng hội nghị, báo cáo với Vương Hồng Tiến: “Đội trưởng Vương, giống hệt thủ đoạn gây án lần trước, điện thoại ở trạng thái tắt máy. Tôi đã liên lạc với chủ thuê bao, xác nhận điện thoại bị mất.”

“Vụ án này vẫn do hai đồng chí phụ trách. Các đồng chí còn lại nên làm gì làm đi. Anh Chu ở lại.”

Sau khi tan họp, Vương Hồng Tiến ném cho Chu Sĩ Khiêm một điếu thuốc và một tấm thẻ ngành mới, hỏi Lai Tấn Thăng: “Lúc nãy chính trị viên lắc đầu là có ý gì?”

“Có ý gì là có ý gì, chính là không biết chứ sao. Vẫn nên nghe ý kiến của anh Chu đã.”

“Người báo cảnh sát không phải nạn nhân, cũng không phải nhân chứng mà là hung thủ. Vì sao nạn nhân không báo cảnh sát? Hung thủ muốn báo thì sao phải chờ đến hôm sau? Những vấn đề này đều rất kì lạ. Nạn nhân có quen biết hung thủ không? Có lẽ có bí mật quan trọng ở đây.” Chu Sĩ Khiêm nói xong thì đứng lên.

Vương Hồng Tiến hỏi: “Anh đi tìm Mạc Mạc à?”

Chu Sĩ Khiêm không đáp mà gọi Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu đi cùng mình.

Lai Tấn Thăng gọi với theo: “Anh Chu, anh phải đi tắm đã chứ… Ít nhất cũng phải gọi cái đầu như tổ quạ của anh đi… Này… Còn thẻ ngành của anh…”

Chu Sĩ Khiêm không quay đầu lại, lấy thẻ cảnh sát trong túi quần ra lắc lắc, không đợi Lai Tấn Thăng nói xong đã đi ra ngoài.

Lúc ba người đang trên đường, Chu Trọng Kiệt nhận được điện thoại của Mạc Mạc. Giọng của cô ta nghe có vẻ rất bất an.

“Cảnh sát Chu, có chuyện rất kì lạ, tôi nghĩ cần phải nói với cậu.”

Chu Trọng Kiệt hỏi cô có đang ở nhà không, sau khi nhận được câu trả lời, anh nói: “Chúng tôi đã nắm được tình hình của chị. Chị cứ ở trong nhà, đừng ra ngoài. Lát nữa chúng tôi đến.”

“Nếu người của trung tâm chỉ huy không liên lạc thì chắc chị ta cũng không biết mình bị hạ độc. Bây giờ thì biết rồi.” Lưu Liễu nói.

Chu Trọng Kiệt nói: “Anh đang thắc mắc về cách hạ độc. Chẳng lẽ hung thủ đi vào nhà chị ta và đầu độc đồ ăn? Dù sao thì chị ta cũng tránh được một kiếp nạn.”

“Này, mấy ngày nay không thấy gã Liêu Ngu đến nhà chị ta nhỉ?”

“Ai biết được. Nếu không phải việc trị liệu đã kết thúc thì là từ bỏ. Hai người chưa gì đã thân thiết, gã Liêu Ngu đưa đi đón về, đưa cả xe của mình cho chị ta. Cái xe ấy là xe mới đấy.”

“Không phải. Bây giờ Mạc Mạc lái chiếc xe BMW của chồng. Xem ra hết sợ rồi. Chắc là việc trị liệu tâm lí đã kết thúc, đạt được hiệu quả mong muốn. Gã Liêu Ngu đúng là khá thật. Nếu là em, cho dù có đánh chết em, em cũng không dám lái xe đã chở người chết.” Lưu Liễu nở nụ cười kì lạ: “Nhưng biết đâu hai người đó đã cãi nhau rồi thì sao. Gã Liêu Ngu thấy Mạc Mạc xinh đẹp, lúc đầu muốn thừa dịp hoa không có chủ mà vào, mượn cớ trị liệu tâm lí để thực hiện mưu đồ đen tối, Bây giờ chán ngấy rồi, thế là đường ai nấy đi. Hừ, lòng người khó đoán.”

Lưu Liễu liếc nhìn Chu Sĩ Khiêm ở ghế sau. Ông nhắm mắt, nửa nằm nửa ngồi, không biết có phải đang ngủ hay không. Cô nói nhỏ: “Bố anh đi chuyến này có thu hoạch gì không? Sao anh không quan tâm, không hỏi han gì thế?”

“Có thu hoạch thì ông ấy đã nói với anh từ lâu rồi. Anh biết trước là mò kim đáy bể mà. Lão già Hà Tài Quan đó chỉ lừa ông ấy thôi. Ai lại tin lời của một tên tội phạm buôn bán trẻ em chứ. Chỉ có bố anh, ông ấy luôn hi vọng người xấu có thể thức tỉnh lương tâm. Trong mắt kẻ xấu, bọn chúng mới là người tốt, còn chúng ta đều xấu xa, cả thế giới đều nợ bọn chúng. Cho nên những kẻ xấu không bao giờ trở thành người tốt. Đây chính là nguồn gốc của câu chó không bỏ được thói ăn phân.”

Đến nhà Mạc Mạc, Chu Sĩ Khiêm gõ cửa, nhân tiện kiểm tra tay nắm và khóa cửa. Tay nắm cửa làm bằng đồng, thoạt nhìn rất to, nặng kiểu giả cổ. Khóa cửa có khả năng chống trộm tốt, bên ngoài rất khó mở.

Mạc Mạc mở cửa, vừa nhìn thấy Chu Sĩ Khiêm đã giật mình.

“Cảnh sát Chu, ngài về hưu rồi cơ mà?”

“Tôi quay lại rồi.” Chu Sĩ Khiêm gãi gãi đầu. Mấy ngày không tắm, đầu ông vừa ngứa vừa nhiều gàu, trông ông như vừa mới chui qua đống rơm.

Mạc Mạc mời ba người vào nhà, nói: “Cảnh sát Chu, nhìn ngài bơ phờ mệt mỏi như biến thành người khác vậy, mới nhìn không nhận ra.”

“Cô tưởng tôi là ăn mày à?” Chu Sĩ Khiêm biết mình không sạch sẽ nên không ngồi sofa mà ngồi ghế gấp, giải thích: “Tôi mới có một chuyến đi xa, chưa về nhà đã bị đội hình sự triệu đến. Mấy ngày chưa tắm, xin lỗi.”

Mạc Mạc cười: “Nếu ngài không chê có thể tắm ở nhà tôi luôn… Không cần phải ngại.”

Chu Sĩ Khiêm hơi ngại. Ông do dự một lát, cảm thấy mình đúng là quá bẩn, bèn nói: “Tôi đi gội đầu một cái, tắm thì thôi.”

Nói xong, ông đi vào nhà tắm.

Chu Trọng Kiệt nói: “Làm phiền chị quá.”

“Không sao. Mọi người vất vả quá, thứ Bảy cũng không được nghỉ. Đến nhà tôi gội đầu có vấn đề gì đâu.”

Chu Sĩ Khiêm đi ra, trông gọn gàng sạch sẽ hơn hẳn. Ông lại ngồi ghế gấp, cảm ơn Mạc Mạc, sau đó hỏi: “Chuyện đầu độc là thế nào?”

Mạc Mạc xách thùng rác để ở gần cửa chính: “Ban đầu, tôi tưởng là trẻ con nhà ai nghịch ngợm nhưng hôm nay, nhận được điện thoại của cảnh sát mới biết chuyện nghiêm trọng như vậy.”

Chu Sĩ Khiêm kéo thùng rác qua xem, bên trong có một thứ cuộn tròn giống lưỡi cưa. Ông vừa định cầm lên thì Mạc Mạc ngăn lại: “Trên răng cưa có độc.”

Chu Sĩ Khiêm ngửi ngửi. Mùi hơi gắt mũi.

“Bây giờ mùi nhạt hơn nhiều rồi. Hôm qua tôi đi làm về, thấy cái này quấn trên tay nắm cửa, may mà tôi ngửi thấy mùi nên mới phát hiện, nếu không vừa mở cửa đã bị đứt tay rồi.”

Chu Sĩ Khiêm nói nhỏ: “Thuốc trừ sâu?”

Ông đeo găng tay, cầm tang vật lên. Thứ này bề ngang không đến 1 xentimét, răng cưa rất dài, toàn bộ răng cưa đều bị bẻ gập 90 độ, mũi nhọn quay ra ngoài thành dạng gai ngược. Khi quấn trên tay nắm cửa, toàn bộ răng cưa sẽ quay ra ngoài, chạm tay vào kiểu gì cũng bị cào.

“Đây là cái gì? Không phải cưa sắt.” Lưu Liễu ghé tới, tay bịt mũi.

“Mang về rồi nói tiếp.” Chu Sĩ Khiêm cẩn thận bỏ vào trong túi rồi đưa cho Chu Trọng Kiệt.

“Trước và sau khi phát hiện cuộn lưỡi cưa này, có người nào khả nghi hoặc chuyện gì làm cho cô chú ý không?” Chu Sĩ Khiêm hỏi Mạc Mạc.

Mạc Mạc cố gắng nhớ lại, chậm rãi lắc đầu: “Không có.”

“Khi đó, chúng tôi đang ở dưới nhà chị, chị nên thông báo cho chúng tôi. Chu Trọng Kiệt nói: “Như vậy sẽ dễ xử lí hơn.”

Mạc Mạc cười gượng: “Ai biết lại nghiêm trọng như vậy. Vừa rồi tôi đã nói, lúc phát hiện thứ này quấn trên tay nắm cửa, tôi tưởng là trẻ con nhà ai nghịch ngợm.”

Chu Sĩ Khiêm nói: “Nhưng cô ngửi thấy mùi thuốc sâu mà không có một chút cảnh giác nào à? Huống hồ răng cưa nguy hiểm như vậy, sao trẻ con có thể quấn vào tay nắm cửa được? Rất ít người biết thứ kì lạ này là cái gì, cô không cảm thấy lạ chút nào sao? Tại sao lại tưởng là trẻ con nghịch ngợm?”

Mạc Mạc cắn môi không nói.

Chu Sĩ Khiêm nói tiếp: “Mấy ngày nay, con cô bị người ta làm hại, cô thì suýt bị chậu hoa rơi trúng. Điều đó cho thấy hung thủ theo dõi cô, cô nên duy trì cảnh giác với bất cứ chuyện gì khác thường mới đúng.”

Mạc Mạc chỉnh lại tóc: “Dù sao tình hình là như vậy, khi đó tôi chỉ nghĩ thế thôi. Sau này, nếu lại xảy ra chuyện tương tự, tôi sẽ gọi điện thông báo cho các ngài ngay.”

Thấy Chu Sĩ Khiêm không nói gì, cô ta nói thêm: “Tôi rất xin lỗi vì đã mang đến phiền phức cho các ngài.”

Chu Sĩ Khiêm gãi gãi lưng. Mấy ngày không tắm nên cả người ông ngứa ngáy. “Không sao, chỉ cần cô bình an là tốt rồi. Bất kể thế nào, trước khi chúng tôi tìm được hung thủ, cô phải hết sức cẩn thận. Chúng tôi sẽ tăng cường lực lượng bảo vệ cô.”

Trước khi về, Chu Sĩ Khiêm hỏi Mạc Mạc: “Bây giờ, cô có còn tiếp xúc với cái anh Liêu Ngu đó nữa không?”

“Hầu như không. Việc trị liệu đã kết thúc, tôi nghĩ mình không cần đến sự can thiệp của bác sĩ nữa. Huống hồ anh ta thu phí rất đắt.”

Mạc Mạc tiễn ba người xuống tầng. Lúc họ đang định lên xe thì bỗng Mạc Mạc gọi Chu Sĩ Khiêm: “Cảnh sát Chu.”

Cô hơi do dự, dường như đang suy nghĩ có nên hỏi hay không.

“Chuyện gì thế?” Chu Sĩ Khiêm đứng yên, tay vừa mở cửa xe lại đóng, xoay người nhìn Mạc Mạc.

“À… Về chuyện của chồng tôi… Có phải hung thủ vẫn chưa bị bắt đúng không? Bây giờ, người muốn hại tôi có phải là kẻ đó không?”

“Nói tầm bậy. Vụ án đó đã kết án. Đây là hai chuyện khác nhau. Ai nói với cô hung thủ của vụ án đó chưa bị bắt?”

Mạc Mạc cười một cách thiếu tự nhiên: “Không có gì. Chỉ là tôi thuận miệng hỏi một chút thôi. Cảnh sát Chu, ngài đi cẩn thận.”

Mạc Mạc nói xong lập tức xoay người đi lên nhà.

Chu Sĩ Khiêm nhìn bóng dáng vội vàng của cô ta. Ông cảm thấy lúc hỏi câu này, vẻ mặt của cô ta rất căng thẳng. Có lẽ loạt án mạng mang đến cho cô nỗi ám ảnh quá nặng nề.

Chu Sĩ Khiêm lên xe, tức giận nói: “Nhóc con, có phải mày nói với cô ta không?”

Lúc Mạc Mạc hỏi Chu Sĩ Khiêm, Chu Trọng Kiệt nghe rất rõ. Anh vội vàng giải thích: “Đó là vì chúng tôi lo cho an nguy của chị ấy. Để chị ấy nhận thức rõ ràng về tình cảnh của mình, vậy mới có tinh thần cảnh giác những chuyện khác thường xung quanh.”

Lưu Liễu lái xe, tranh thủ chế nhạo: “Thế có tác dụng không? Nếu có thì khi thấy tay nắm cửa bị hạ độc, chị ta đã lập tức báo cảnh sát. Em đã nói là đừng lắm miệng mà anh không nghe.”

Chu Trọng Kiệt bất mãn hừ một tiếng, thầm nghĩ rõ ràng là em lắm miệng, sao lại thành anh? Anh giải vây giúp em hóa ra tự dẫn lửa thiêu thân. Trốn tránh trách nhiệm, phụ nữ đúng là vô lí.

Lưu Liễu biết rõ trong lòng nhưng vẫn nói: “Anh không phục hả? Anh hừ như vậy là có ý gì?”

Chu Trọng Kiệt vội tránh nặng tìm nhẹ: “Thì chị ta đã giải thích rồi còn gì, tưởng là trẻ con nghịch ngợm.v

“Anh tin à?” Lưu Liễu cười lạnh lùng: “Anh này, em hiểu rõ nhất kiểu phụ nữ như chị ta. Trẻ con biết làm lưỡi răng cưa hình thù kì quái, quấn mấy vòng làm cho tay nắm cửa không khác gì con nhím sao? Cháu phân tích đúng không, trưởng phòng Chu?”

“Ờ, được đấy?” Chu Sĩ Khiêm thấy phía trước có một giao lộ, bảo Lưu Liễu rẽ phải đi tìm Liêu Ngu, sau đó nói tiếp chuyện đang dở: “Đặt giả thiết ngay từ đầu, cô ta đã biết có người hạ độc mình. Hai đứa đoán xem vì sao cô ta có thể bình tĩnh, tiếp tục giữ im lặng như vậy? Vì sao hung thủ lại chủ động báo cảnh sát? Lại còn để một ngày sau mới báo? Tại sao người này lại biết Mạc Mạc không báo cảnh sát?”

“Trưởng phòng Chu, đúng là rất khó hiểu. Nếu suy luận theo giả thiết này thì chiều hôm qua, hung thủ vẫn ẩn nấp gần nhà Mạc Mạc, chỉ như vậy mới biết chị ta không báo cảnh sát. Vì nếu chị ta muốn để chúng ta biết thì nhất định sẽ chạy đi tìm bọn cháu. Chị ta biết cháu và Chu Trọng Kiệt đang ở ngay dưới nhà.”

Chu Sĩ Khiêm nói: “Nhưng cô ta không xuống báo với hai đứa mà lại tự mình mạo hiểm gỡ cái lưỡi cưa bôi đầy thuốc độc ra. Hừ, đúng là rất bất thường.”

Chu Trọng Kiệt vỗ đùi: “Nạn nhân không muốn để cảnh sát biết nhưng hung thủ lại muốn… Thêm một giả thiết, có phải nạn nhân và hung thủ quen biết nhau không? Cho nên nạn nhân mới không muốn hung thủ sa lưới. Chẳng lẽ hung thủ báo cảnh sát vì muốn cảnh sát bắt được mình? Thật là khó tin.”

Chu Sĩ Khiêm nói: “Có một chi tiết khả nghi nữa mà hai đứa không chú ý đến.”

Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu đồng thanh hỏi: “Còn nữa ạ?”

“Ờ. Phản ứng của Mạc Mạc đối với việc bị người khác đầu độc. Hai đứa không phát hiện cô ta rất thờ ơ à? Có vẻ cô ta quan tâm đến việc hung thủ sát hại chồng mình đã chết hay chưa hơn là việc mình bị hại.”

“Trưởng phòng Chu, cháu cho rằng việc này bình thường. Có ai hận hung thủ hơn chị ta? Đó chính là kẻ thù không đội trời chung nên chị ta quan tâm là điều đương nhiên.”

Chu Trọng Kiệt nói: “Còn một nguyên nhân nữa. Bởi vì hung thủ của vụ án trước quá đáng sợ, nếu người đầu độc chính là kẻ đó thì chị ta sẽ cực kì lo lắng.”

“Hai đứa đều có lí. Lát nữa gặp Liêu Ngu xem cậu ta có thể cung cấp thêm thông tin gì không. Hiện nay, chỉ có cậu ta tiếp xúc với Mạc Mạc nhiều nhất, có lẽ sẽ chú ý một số tình tiết hữu ích với chúng ta.” Chu Sĩ Khiêm nhìn qua cửa kính xe, quan sát đường phố rồi nói một câu: “Tôi mới nghỉ vài ngày mà chuyện li kì cổ quái liên tiếp xảy ra.”

Lưu Liễu cười: “Biết đâu đây lại là chuyện tốt. Nếu không có những chuyện lạ lùng thì chú sẽ không quay lại. Trưởng phòng Chu, chú thấy có đúng không?”

Chu Sĩ Khiêm nói: “Con bé này mồm miệng lợi hại thật. Trong đội đề cử chú làm chuyên gia không phải vì chú tài giỏi. Nếu chúng mày chịu khó phấn đấu thì làm gì đến lượt chú? Chú già rồi, chẳng biết có sống được đến hết kì sát hạch năm năm hay không. Hơn nữa, chú cũng đang phải tranh thủ thời gian giải quyết chút việc, hai đứa đều biết mà.”

Chu Trọng Kiệt cười hì hì, nói: “Trưởng phòng Chu, ngài nhất định phải kiếm được căn hộ đó. Sau này, cháu trai của ngài cũng được nhờ!”

“Ranh con! Con dâu còn chưa thấy đâu mà đã muốn cho tôi bế cháu rồi hả? Khi nào anh cưới vợ, tôi cho anh căn hộ đó làm quà cưới.”

“Con đã nói rồi mà. Một mình bố sống sao cho hết căn hộ bốn phòng ngủ hai phòng khách. Nói thật, để bố sống một mình con cũng sợ nên con sẽ đến ở cùng bố.”

“Thôi đi! Anh cưới vợ, tôi sẽ không ở cùng vợ chồng anh đâu. Nếu anh là con gái thì bố vợ có thể sống cùng, nhưng bố đẻ lại không thể ở chung với con trai. Con dâu tốt tính còn đỡ, gặp phải đứa tính tình không tốt thì ngày nào cũng ầm ĩ. Mà tôi là ông già đầu hai thứ tóc, không thể cả ngày quanh quẩn trước mặt con dâu để nó ngứa mắt được. Đúng không Lưu Liễu?”

Chẳng biết Chu Sĩ Khiêm có ý gì hay không nhưng câu hỏi của ông khiến Lưu Liễu đỏ bừng mặt, mãi sau mới đáp: “Cháu… làm sao cháu biết được.”

Chu Trọng Kiệt cố nhịn cười, chỉ giao lộ phía trước, đánh trống lảng: “Phía trước rẽ trái là đến.”

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.