Trong mười ngày tiếp theo không xảy ra chuyện gì. Mạc Mạc cũng không gặp phải bất cứ nguy hiểm nào. Để đề phòng, Triệu A Trân vẫn được trông chừng cẩn thận ở nhà ông bà ngoại, cả ngày không đi ngoài, cho dù là đến trường mầm non. Mạc Đại Khuê hủy bỏ tất cả hoạt động xã hội, cùng vợ ở nhà. Mạc Đại Khuê nói: “Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”. Mỗi khi nhớ lại chuyện Triệu A Trân bị kim đâm, ông bà lại thấy sợ. Hằng ngày, ông bà chỉ trông chờ một việc, đó là con gái gọi điện thoại, hi vọng nó có thể thông báo cho ông bà biết cảnh sát đã bắt được hung thủ.
Mạc Mạc biết cảnh sát đã mở rộng phạm vi điều tra, liên hệ hung thủ trong vụ này với vụ án của chồng cô. Mấy ngày nay, cô bình an vô sự là nhờ cảnh sát đã tăng cường bảo vệ, khiến hung thủ không tìm được cơ hội ra tay.
Trong mười ngày này, họ đã tìm Mạc Mạc mấy lần và hỏi cô cùng một câu hỏi, đó chính là vào đêm Triệu Quan Nhất bị hại, cô ở đâu. Trong mấy ngày trước khi bị sát hại, anh ta có hành vi khác thường, có từng nói gì kì lạ hay không.
Khi Chu Sĩ Khiêm đến nhà Mạc Mạc, cô đã hỏi ông: “Các ông đã xác định được hung thủ hại chết chồng tôi vẫn chưa chết phải không? Đó chính là kẻ đầu độc tôi à?”
Chu Sĩ Khiêm đáp: “Chúng tôi đã điều tra tất cả những người mà cô quen biết, họ đều không có hiềm nghi. Cô không có xích mích với ai, cha mẹ cô cũng không đắc tội người nào, vậy thì người muốn hại mẹ con cô là ai? Ngoài yếu tố liên quan đến chồng cô còn tìm được cách giải thích nào tốt hơn không?”
“Nói vậy thì Vương Hồng Binh không phải hung thủ?”
Chu Sĩ Khiêm trầm ngâm một hồi mới nói: “Bây giờ tôi chưa thể trả lời cô.”
Trong lòng Chu Sĩ Khiêm biết hiện tại đúng là chưa thể trả lời, bởi vì ông không có đáp án. Hung thủ của vụ đầu độc đột nhiên mai danh ẩn tích, lại có vẻ có liên hệ không thể nói rõ với vụ án trước. Mặc dù mối liên hệ này vẫn đang là suy đoán chứ không có bằng chứng nhưng vẫn khiến cho loạt sự kiện này trở nên khó bề phân biệt. Chu Sĩ Khiêm cũng không có tâm tư đi tìm Hà Tài Quan nữa.
Mười ngày điều tra không có tiến triển, Vương Hồng Tiến nổi trận lôi đình. Chu Sĩ Khiêm lén nói sau lưng Vương Hồng Tiến rằng sở dĩ ông ta nổi điên là bởi bới bèo mãi vẫn không tìm ra bọ.
Tại đại đội hình sự, Vương Hồng Tiến nói chuyện với Chu Sĩ Khiêm, giọng điệu vẫn chưa hết giận: “Cục cảnh sát thành phố gây áp lực cho tôi, chi đội điều tra hình sự thành phố cũng gây áp lực cho tôi. Cái thân tôi không phải làm bằng sắt. Bây giờ, tôi tiến không được, lùi không xong, anh nói xem, sao tôi không sốt ruột cho được!”
Chu Sĩ Khiêm im lặng nhìn Vương Hồng Tiến, miệng cười thản nhiên như không. Trong mắt Vương Hồng Tiến, nụ cười của ông không khác nào cười nhạo.
“Anh cười cái gì! Hơn mười ngày rồi vẫn không có tiến triển, thế mà anh còn cười được à!”
Chu Sĩ Khiêm nói: “Ít nhất trong mười mấy ngày nay, hung thủ không hành động nữa. Điều này nói rõ hung thủ cách chúng ta rất gần, biết kế hoạch của chúng ta nên mới không dám tiếp tục gây án. Cậu nói xem có đúng không?”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó… sau đó chính là tôi cảm thấy lời cậu nói có lí.”
“Cười tôi đấy phỏng!” Hiển nhiên, Vương Hồng Tiến cho rằng Chu Sĩ Khiêm đang nói về chuyện ông ta vừa kêu ca oán thán.
“Tôi không nói phản ứng của cậu mà nói nghi ngờ của cậu đối với vụ án. Bây giờ, tôi càng ngày càng cho rằng hung thủ sát hại Triệu Quan Nhất có thể không phải Vương Hồng Binh.”
“Anh thôi đi. Người nghi ngờ chuyện này đầu tiên là anh chứ ai! Khi Chu Trọng Kiệt nói với tôi về hung thủ của vụ án trước, tôi còn giật mình. Tôi biết nó không nghĩ được đến như vậy, chắc chắn là anh nói với nó.” Vương Hồng Tiến chán nản, bởi vì ông ta rất không muốn vụ án đã kết thúc bị phát hiện là có sai lầm. May mà không phải xử bắn nhầm người, đây là điều duy nhất khiến ông ta cảm thấy hơi vui mừng.
Chu Sĩ Khiêm nói: “Mấy ngày trước, chính là thời gian tôi đến Giang Tây đó, hung thủ dùng kim đâm con gái Mạc Mạc, rồi thả chậu hoa vào cô ta. Khi đó, trong đội cho rằng đây chỉ là một vụ án đơn giản nên giao cho Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu phụ trách để rèn luyện người mới. Không ngờ vụ án ngày càng phức tạp, thế là Chu Trọng Kiệt gọi điện thoại cho tôi. Tôi chỉ cho nó một gợi ý mà thôi, kì thực tôi cũng không tin sẽ là như vậy.”
“Anh đã có nghi ngờ từ sớm, vì sao sau đó lại kiên quyết khẳng định chuỗi chứng cứ của vụ án trước không có vấn đề?”
“Chẳng lẽ chuỗi chứng cứ của vụ án trước có vấn đề thật sao? Không có! Vậy vì sao tôi phải nghi ngờ? Là vì chuyện xảy ra sau đó quá kì lạ. Một là không tìm được người có khả năng gây án trong số những người quen và thân nhân của Mạc Mạc, cho dù khả năng gây án nhỏ đến mức nào, chúng ta cũng không tìm được. Những người đó không có động cơ cũng như thời gian gây án. Rất có thể nạn nhân hoàn toàn không quen biết hung thủ, đương nhiên cũng có thể vì hung thủ ẩn nấp quá kín. Hai là hung thủ gây án xem như đơn giản nhưng thực tế đã tính toán cặn kẽ, hung tàn đến mức không có nhân tính và không để lại một dấu vết nào.”
“Vậy thì sao? Điều đó không có nghĩa vụ án trước có vấn đề.”
“Đương nhiên, nhưng nó cho thấy giả thiết của vụ án trước có vấn đề. Bởi vì chúng ta đã loại trừ tất cả mọi khả năng khác rồi. Việc cần làm bây giờ là xem xét khả năng còn lại.”
Thấy Vương Hồng Tiến tỏ vẻ khinh thường, Chu Sĩ Khiêm nói tiếp: “Nếu giả thiết của vụ án trước có vấn đề thì chúng ta sẽ phát hiện bằng chứng của nó không vững chắc.”
“Cái gì? Có vấn đề thật à?”
“Nói đúng hơn là nghi vấn. Thứ nhất, vì sao đầu của Triệu Quan Nhất lại biến mất? Thứ hai, vì sao vân tay của nạn nhân bị hủy hoại? Thứ ba, số tiền lớn mà Triệu Quan Nhất mang theo đâu mất rồi? Nếu Vương Hồng Binh giết người là do mâu thuẫn tình cảm, vậy hắn có cần phải lột hết vân tay của nạn nhân và giấu cái đầu hay không?”
“Anh định làm thế nào?”
Chu Sĩ Khiêm nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một cây dương, cành lá của nó rủ xuống. Một hồi lâu sau, ông mới chậm rãi nói: “Điều tra những người vẫn ở trước mắt nhưng chưa từng bị nghi ngờ.”
Vương Hồng Tiến trợn mắt: “Đừng nói là anh nghi ngờ…”
“Cậu nói đúng.” Chu Sĩ Khiêm không đợi Vương Hồng Tiến nói xong đã bỏ lại một câu rồi đi luôn. Vương Hồng Tiến kêu lên: “Anh biết người tôi nói là ai không?”
“Tôi biết.” Giọng của Chu Sĩ Khiêm từ ngoài hành lang cùng với tiếng bước chân vội vã ngày càng xa vọng vào. Sau đó, Vương Hồng Tiến nhìn thấy Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt chạy vụt qua cửa. Hiển nhiên hai người vẫn ở bên ngoài chờ Chu Sĩ Khiêm.
“Trưởng phòng Chu!” Lưu Liễu đuổi kịp Chu Sĩ Khiêm, vội vàng gọi nhỏ. Không biết cô đang hưng phấn hay căng thẳng mà mặt đỏ bừng.
Lúc đang chuẩn bị xuống cầu thang, Chu Sĩ Khiêm dừng bước, quay lại hỏi Lưu Liễu: “Làm gì mà hào hứng thế? Có phải chuyện chú bảo mày làm đã có kết quả không?”
Lưu Liễu vội vàng gật đầu, rút một tờ giấy từ trong túi hồ sơ ra: “Có kết quả giám định rồi ạ.”
Chu Sĩ Khiêm “Ừ” một tiếng, cầm xem một lát: “Nói vậy thì…”
Chu Trọng Kiệt tiến lên, nói nhỏ: “Đúng là không phải con đẻ.” Anh vừa nói xong đã bị Chu Sĩ Khiêm đánh một cái: “Học được cách nói leo rồi à?”
Chu Sĩ Khiêm xem đồng hồ: “Còn hơn một tiếng nữa là cô ta đi làm về. Bây giờ hai đứa đi đi. Hai tiếng sau, chúng ta gặp nhau dưới nhà cô ta.”
“Giờ vẫn hơi sớm.” Chu Trọng Kiệt có vẻ không hài lòng lắm.
Từ sau khi xảy ra vụ án đầu độc, Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu gần như đã trở thành vệ sĩ chuyên trách của Mạc Mạc, hộ tống đi làm, buổi tối phải đợi đến khi nhà cô tắt đèn mới về. Đúng là vô cùng mệt mỏi.
“Làm sao? Biết ‘bật’ tôi rồi à? Không sớm. Đây là trường hợp đặc biệt, đằng nào bây giờ hai đứa cũng không có việc gì làm.” Chu Sĩ Khiêm nói xong rồi đi luôn.
Lưu Liễu vội vàng chạy theo rồi lại dừng chân: “Trưởng phòng Chu, thế chú đi đâu ạ?”
“Chú đi ngủ một lát. Phải bồi dưỡng tinh thần, chuẩn bị đấu trí đấu dũng.” Chu Sĩ Khiêm nói xong rồi đi trước, bỏ hai người ở lại.
Lưu Liễu lẩm bẩm: “Giờ đã thành đối tượng tình nghi rồi cơ à? Chỉ dựa vào một tờ giám định?”
Chu Trọng Kiệt nói: “Chắc chắn rồi! Khi một người đàn ông biết con mình không phải con đẻ, anh ta sẽ làm thế nào? Chắc chắn sẽ rất hận vợ mình, dù có ý định giết người cũng không lạ. Đã bị cắm sừng lại còn phải đổ vỏ. Nếu nhịn được thì ai không muốn chứ!”
“Sau đó tự lăn ra chết hả?”
“Em động não một chút được không? Nếu một người đàn ông muốn giết vợ mình thì người vợ phải cam chịu bị giết à? Nhất định cô ta sẽ ra sức phản kháng đúng không? Cuối cùng, kẻ giết người lại bị giết. Điều này tuyệt đối có khả năng.”
“Thế sau đó? Người vợ bắt đầu truy sát chính mình? Đúng là nói tầm bậy.”
“Đoạn này anh không biết. Trước mắt cứ làm rõ bước đầu tiên đã, sau đó tự nhiên sẽ hiểu được bước tiếp theo. Phá án giống như cuộc đời, em biết ngày mai ra sao hả? Cái này gọi là đi một bước nhìn một bước.” Chu Trọng Kiệt gãi đầu lại hất tóc làm cả đống gàu rơi ra.
Lưu Liễu lùi lại một bước, vẻ mặt chán ghét: “Đi một bước nhìn một bước là vì đạo hạnh của anh chưa cao. Anh không thấy trưởng phòng Chu vừa xem báo cáo giám định đã hừng hực khí thế như gà chọi say đòn đấy à! Điều này cho thấy cái gì?”
“Cho thấy trưởng phòng Chu có thể đi một bước nhìn hai bước. Nếu không thì sao ông ấy là bố anh được?” Chu Trọng Kiệt cười ha hả rồi bước nhanh xuống cầu thang, Lưu Liễu đứng yên tại chỗ, không rõ bước tiếp theo là gì, thấy Chu Trọng Kiệt đã đi khuất mới vội vàng đuổi theo.
Hai tiếng sau, trong nhà Mạc Mạc.
Nắng chiều xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng. Chu Sĩ Khiêm quan sát người phụ nữ trước mặt. Lần đầu tiên ông cảm thấy trên người cô ta toát ra hơi thở lạnh như băng, không có một chút hơi ấm.
Hôm nay, Mạc Mạc mặc chiếc váy hai dây bằng lụa màu đen rất hiếm thấy, chân đi tất dài màu đen và một đôi xăng đan đế bằng. Mái tóc như thác nước đổ xuống dọc theo cổ, vừa khéo buông xuống hai bên ngực, che giấu bộ ngực như ẩn như hiện.
Cô nhìn ráng chiều ngoài cửa sổ. Có đám mây phát ra ánh vàng bay qua khoảng trống giữa hai tòa nhà nên tốc độ di động của tia sáng trong phòng rất nhanh. Vừa mới chiếu vào mặt cô, chói đến nỗi không mở mắt ra được, thế mà thoáng cái đã chuyển qua vai trái, sau đó chạy sang tai phải của người đàn ông đối diện. Tại Chu Sĩ Khiêm đỏ rực khiến khuôn mặt tái nhợt của ông càng khó coi.
Trong lúc vô tình, Mạc Mạc liếc nhìn Chu Sĩ Khiêm rồi bật cười thành tiếng, nhưng cô ta lập tức ngậm miệng. Bởi vì ba người đến nhà cô ta thoạt nhìn tràn ngập địch ý, hiển nhiên không có vẻ thân thiện. Cô ta vội vàng đứng dậy bật đèn để che giấu sự thất thố của mình. Nhưng tiếng cười ngắn ngủi bất ngờ của cô ta lại khiến Lưu Liễu nổi da gà. Cô dựa lưng vào ghế sofa, như thể làm vậy sẽ cách xa Mạc Mạc hơn. Chu Sĩ Khiêm chú ý phản ứng của Lưu Liễu, ông cũng không khỏi rùng mình. Ông biết Lưu Liễu có thái độ như vậy không phải vì trong buổi hoàng hôn hôm nay, người phụ nữ này trở nên khác thường.
“Cô… đang sợ à?” Mạc Mạc ngồi xuống sofa, nhìn Lưu Liễu một cách khó hiểu. Không biết có phải do ánh đèn hay không mà sắc mặt Lưu Liễu trông tái mét.
Chu Sĩ Khiêm nói: “Tôi có thể nói một chút về tình cảm của cô và Triệu Quan Nhất không?”
Mạc Mạc thở dài: “Các ông đã hỏi tôi câu này từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, chính là một ngày sau khi chồng tôi bị hại. Chẳng lẽ các ông cho rằng tôi nói dối sao?”
Chu Sĩ Khiêm đáp: “Chỉ là chúng tôi làm theo quy trình. Chúng tôi cũng không muốn hỏi, rất cứng nhắc. Chẳng hạn như lúc thẩm vấn đối tượng tình nghi, lần nào chúng tôi cũng phải hỏi tên, giới tính và tuổi của đối phương. Những câu này đều là quy định, mỗi lần hỏi, chúng tôi còn phải ghi chép lại. Kì thực, chúng tôi cũng không muốn lặp đi lặp lại câu hỏi như vậy.”
“Tôi biết rồi. Chồng tôi bị người ta sát hại, con tôi bị đâm, tôi thì bị người ta ném chậu hoa, làm phiền cảnh sát các ông phải điều tra. Thế mà bây giờ, không ngờ các ông lại nghi ngờ tôi là hung thủ? Tự tôi ném chậu hoa, đầu độc mưu sát mình, lại còn phải dùng kim đâm con tôi ngay trước mặt mẹ tôi?” Mạc Mạc nói một cách chậm rãi, tiếng nói rất nhỏ, như đang hết sức bình tĩnh kể lại một câu chuyện giật gân.
Chu Sĩ Khiêm biết logic của Mạc Mạc hoàn toàn kín kẽ. Có dù cô ta có thể tự thực hiện vụ đầu độc trên tay nắm cửa nhưng tuyệt đối không thể tự tay ném chậu hoa từ trên cao xuống đầu mình, càng không thể dùng kim đâm con mình, bởi vì cô hoàn toàn không có mặt ở hiện trường.
“Tôi muốn biết Triệu A Trân có phải là con của cô và Triệu Quan Nhất không?”
Chu Sĩ Khiêm vừa dứt lời, Mạc Mạc ngẩng phắt lên, nhìn về phía ông, vẻ mặt phức tạp: “Cái gì? Cảnh sát Chu, ông vừa nói gì?”
“Triệu A Trân có phải con đẻ không? Nói chính xác, Triệu Quan Nhất có phải bố đẻ của cô bé không?”
Mạc Mạc im lặng, dường như bị kinh ngạc đến ngây người. Cô ta nhíu mày, ánh mắt hồ nghi không ngừng di chuyển trên mặt ba người, hồi lâu sau mới nói: “Sao lại như thế được? Có phải các ông say rượu không? Câu hỏi hôm nay không khác gì nằm mơ giữa ban ngày.”
Lưu Liễu rút tờ báo cáo giám định ADN ra, đúng hơn là kết quả xét nghiệm huyết thống: “Chúng tôi dùng mẫu máu của con gái chị và ADN của chồng chị để xét nghiệm, kết luận hai người không có quan hệ huyết thống.”
Mạc Mạc nhận lấy tờ báo cáo, vẻ mặt ngỡ ngàng, không ngờ còn kinh ngạc hơn cả họ.
“Tuyệt đối không thể có chuyện đó! Con của ai chẳng lẽ còn cần các ông phải giám định sao? Tôi biết rõ hơn ai hết. Các ông có quyền gì mà làm như vậy?”
Chu Sĩ Khiêm nói: “Điều tra hình sự, thu thập chứng cứ, tất cả mọi việc mà chúng tôi làm không bắt buộc phải nhận được sự đồng ý.”
Mạc Mạc ném báo cáo lên bàn uống nước: “Tôi mang thai chín tháng mười ngày rồi sinh ra con gái tôi, chẳng lẽ tôi không biết bố nó là ai? Tôi chỉ có một người đàn ông là chồng tôi. Các ông tin tưởng tờ báo cáo này đến vậy sao? Các ông khẳng định là không nhầm mẫu hoặc lấy nhầm báo cáo chứ?”
“Không loại trừ khả năng này. Đương nhiên cũng không loại trừ khả năng con cô đã bị nhầm lẫn ở bệnh viện.” Chu Sĩ Khiêm lấy một bao thuốc trong túi quần, đổ ra một viên kẹo cao su rồi cho vào miệng.
Mạc Mạc dở khóc dở cười: “Hôm nay, ba vị cảnh sát đến để thể hiện trí tưởng tượng phong phú của các ngài à?”
“Để bảo vệ sự uy nghiêm của pháp luật, có một chút trí tưởng tượng là điều cần thiết.” Chu Sĩ Khiêm nhai kẹo cao su nên nói không rõ lắm.
“Rồi sao nữa?” Mạc Mạc hất tóc ra sau lưng, chỉnh lại dáng ngồi. Cô ta bắt chéo chân phải lên chân trái, mười ngón tay đan vào nhau, đặt lên đùi. Đây là ngôn ngữ cơ thể tỏ rõ thái độ cảnh giác, thậm chí là địch ý.
“Để chứng minh con gái cô không bị nhầm ở bệnh viện và chúng tôi có thể nhanh chóng xóa bỏ nghi ngờ, sớm phá được án, nếu cô không ngại, chúng tôi có thể làm xét nghiệm huyết thống cho cô và con cô.”
Chu Sĩ Khiêm không ngờ Mạc Mạc lại đồng ý ngay. Lưu Liễu dùng dụng cụ chuyên dụng lấy mẫu máu trên đầu ngón tay trỏ của Mạc Mạc xong, Chu Sĩ Khiêm đứng dậy cáo từ. Mạc Mạc đứng ở cửa, nhìn chấm máu trên đầu ngón tay, nói một cách yếu ớt: “Những gì tôi biết tôi đã nói hết với các ông. Tôi không hiểu vì sao các ông phải điều tra tôi và con tôi.”
Chu Sĩ Khiêm dừng bước, quay đầu lại, nói: “Chính vì cô đã nói với chúng tôi tất cả những gì cô biết nên chúng tôi mới điều tra.”
Mạc Mạc khẽ lắc đầu, nở nụ cười gượng gạo.
Chu Sĩ Khiêm nói: “Chúng tôi đang điều tra thứ cô không biết. Nói vậy chắc cô đã hiểu.”
Lúc này, màn đêm tối tăm vừa kéo đến, mà đèn đường còn chưa lên. Đám mây trên trời cao cố gắng phản xạ lại tia nắng cuối cùng nhưng đã không còn tác dụng. Chu Sĩ Khiêm ra khỏi tòa nhà, chợt nhìn thấy có một bóng người đang lén lút nhìn trộm vào trong chiếc xe cảnh sát đỗ ở phía xa xa. Chu Trọng Kiệt quát: “Làm gì đấy?” Bóng người giật mình rồi nhanh chóng biến mất trong bóng tối. Chu Trọng Kiệt chạy tới, xác nhận cửa kính xe không bị phá hoại, lại nhìn quanh một vòng, không có phát hiện khác thường mới quay về phía Chu Sĩ Khiêm, nhún vai: “Lạ thật, xe cảnh sát có cái gì mà dòm ngó.”
“Vác bao tải to, là người nhặt rác.” Lưu Liễu nói: “Không đi lục thùng rác mà lại lén lút như kẻ trộm.”