Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12 THẨM VẤN ĐỘT XUẤT

❊ ❊ ❊

Đêm đó, Chu Sĩ Khiêm, Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu ở lại đơn vị. Ba người lại phân tích tỉ mỉ cả quá trình điều tra, sau đó người nọ nhìn người kia, chờ đợi xe cảnh sát áp giải nghi phạm về. Chu Trọng Kiệt chờ mãi cũng chán, lại hơi buồn ngủ, thế là sang phòng nghỉ ngơi. Chu Sĩ Khiêm thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ, trong lòng hơi nôn nóng nên ông hút đến mấy điếu thuốc.

Rạng sáng, xe cảnh sát áp giải Trì Tác Xương và Vương Thất Bát mới về đến, Chu Sĩ Khiêm lập tức tiến hành thẩm vấn đột xuất.

Người bị thẩm vấn đầu tiên là Trì Tác Xương. Gã bị còng tay vào ghế, vẻ mặt đờ đẫn, ánh mắt thoạt nhìn vẫn hung ác.

“Biết vì sao chúng tôi bắt anh không?”

“Tôi biết. Nhưng các ông bắt nhầm người rồi, tôi không giết người.”

“Thế sao anh chạy trốn?”

“Tôi biết các ông sẽ bắt tôi, đương nhiên tôi phải chạy. Tôi không có cách nào chứng minh mình trong sạch. Nhưng người không phải do tôi giết.”

“Anh gặp Vương Thất Bát từ bao giờ? Làm thế nào anh tìm được hắn ta?”

“Buổi chiều hôm kia, lúc các ông tìm tôi, tôi đã cảm thấy có chuyện không ổn. Sau khi các ông đi, tôi chuồn ngay lập tức.”

“Đi tìm Vương Thất Bát à?”

“Tôi không có nơi nào để đi, chỉ có thể thử tìm hắn.”

“Anh không đến bến xe à?” Chu Sĩ Khiêm thầm nghĩ, buổi chiều cùng ngày phát hiện gã chạy trốn nên đơn vị đã điều động người chặn đường đón lõng, thế mà thoắt cái gã đã lẩn đi trước khi cảnh sát kịp khép vòng vây.

“Không, tôi bắt xe trên đường cao tốc.”

“Bắt xe gì? Tài xế là nam hay là nữ?” Chu Sĩ Khiêm cho rằng Trì Tác Xương đang bịa đặt. Bắt xe trên đường cao tốc, sợ rằng không ai dám dừng lại.

“Xe khách đường dài. Từ trước đến nay, những khi đi xa, tôi không bao giờ mua vé tại bến. Bây giờ không phải lễ tết nên lúc khởi hành xe vẫn còn chỗ, vẫy bừa một chiếc là được. Mua vé ở bến xe đắt.”

“Trưởng phòng Chu, đúng là có chuyện như vậy. Nhân viên bán vé và tài xế đều thích bắt khách dọc đường để kiếm thêm. Mỗi chuyến xe được mấy khách là tài xế có thêm vài đồng. Tất nhiên, giá vé cũng rẻ hơn so với mua tại bến.” Lưu Liễu nói nhỏ bên tại Chu Sĩ Khiêm: “Cháu có người họ hàng làm nghề này ạ.”

“Anh có nhớ biển số xe không?”

“Tôi chỉ cần lên xe thì nhớ biển số xe làm gì? Nếu ông muốn xác minh thì xe đó chạy từ thành phố này đến Thạch Gia Trang, cứ hai tiếng có một chuyến. Nếu không tin tôi, các ông có thể điều tra.”

“Anh xuống xe ở đâu? Bến xe nào?”

“Huyện Hoài Lai. Chiếc xe đó không vào bến, tôi xuống xe ở nút giao đường cao tốc”.

“Khi đó là mấy giờ?”

“Tôi không có đồng hồ, điện thoại cũng không mang, có lẽ khoảng ba, bốn giờ gì đó. Chỗ tôi xuống xe cách lò gạch bỏ hoang khá xa, tôi đi bộ hơn hai tiếng mới tới.”

“Vậy nghĩa là anh đã biết tung tích của Vương Thất Bát từ trước?”

“Tôi và Vương Thất Bát rất thân nhau. Hắn đã từng nói với tôi, nếu sau này xảy ra chuyện, ở quê Hoài Lai của hắn có một cái lò gạch, cứ tới đó tìm hắn.”

“Sao anh tìm được lò gạch ấy?”

“Vương Thất Bát đã từng nói với tôi rằng nơi đó rất dễ tìm. Sau khi xuống xe ở nút giao đường cao tốc, có một con đường nhỏ chạy về phía đông bắc, đi dọc theo đường đó, khi nào nhìn thấy một cây liễu to mọc nghiêng nghĩa là sắp đến nơi.”

“Như vậy, trong thời gian từ buổi chiều hôm kia đến buổi chiều hôm qua, anh không ở thành phố này?”

“Tôi cần thiết phải nói dối chuyện này sao? Thời gian này, tôi có ở đây hay không thì liên quan gì đến án mạng?” Giọng điệu của Trì Tác Xương hơi thiếu kiên nhẫn. Gã cảm thấy Chu Sĩ Khiêm đang hỏi những câu vô dụng, rất vô vị. “Ông hỏi cái gì tôi trả lời cái đó. Dù sao Triệu Quan Nhất không phải tôi giết. Tôi cũng không biết có phải Vương Thất Bát hay không.”

Chu Sĩ Khiêm nói từng chữ một: “Liên quan rất lớn!”

Ông gọi phòng trực ban nấu một bát mì ăn liền cho Trì Tác Xương, sau đó vẫy tay với Lưu Liễu, ra hiệu cho cô theo mình ra ngoài.

Vừa ra cửa phòng thẩm vấn, Lưu Liễu đã nói, giọng hơi căng thẳng: “Trưởng phòng Chu, cháu cảm thấy gã này không nói dối. Hơn nữa, có vẻ hắn không biết chuyện Lâm Bảo Sâm đã chết. Hắn vẫn nghĩ chúng ta đang nói về vụ của Triệu Quan Nhất.”

“Ờ. Chu Trọng Kiệt đang ngủ trong phòng nghỉ à? Đi gọi thằng nhóc ấy dậy. Bây giờ, hai đứa bến xe đường dài lấy video từ camera giám sát trên xe, xác minh lời khai của gã.”

Lưu Liễu vâng một tiếng rồi đi ngay.

Chu Sĩ Khiêm trở lại phòng thẩm vấn. Ông vừa hút thuốc vừa nhìn Trì Tác Xương ngấu nghiến ăn hết bát mì. Ông đặt bao thuốc và một chiếc bật lửa xuống bên tay hắn.

“Nói đi, nói hết từ đầu đến cuối. Nghĩ cho kĩ, nói cho rõ. Ba đồng bọn của anh cũng ở đây, không dễ nói dối đâu.”

Trì Tác Xương nhìn Chu Sĩ Khiêm. Vị cảnh sát già này hơi rụt cằm, đôi mắt ông “trốn” trong bóng tối của vầng trán, thoạt nhìn có một sự uy nghiêm đặc biệt. Gã cảm thấy lưng mình lạnh buốt, hơi lạnh bốc lên từng hồi.

“Được thôi, dù sao người không phải tôi giết.” Trì Tác Xương bình tĩnh lại, tỏ vẻ bất cần đời: “Đúng là xui bỏ mẹ! Không phải tôi nhưng lại chẳng khác nào tôi làm, tôi còn oan hơn cả Đậu Nga[1].”

Chu Sĩ Khiêm không nói mà im lặng chờ đợi. Trì Tác Xương cảm thấy lúc này, vị cảnh sát già trước mặt mình cực kì kiên nhẫn.

Về cơ bản, lời khai của Trì Tác Xương thống nhất với tình hình mà Chu Sĩ Khiêm đã biết.

“Sáng sớm hôm sau, tôi đi tìm Lâm Bảo Sâm để tìm hiểu tình hình. Khi ấy, tôi không biết Triệu Quan Nhất đã chết. Sau đó, Lâm Bảo Sâm gọi điện thoại cho tôi, nói: ‘Triệu Quan Nhất chết rồi, Vương Thất Bát đã thành công’.”

“Nói vậy thì Triệu Quan Nhất là do Vương Thất Bát giết?”

“Tôi nghĩ hắn không có gan vậy đâu. Nhưng nếu không phải hắn thì có thể là ai? Đêm hôm đó, Triệu Quan Nhất mang theo số tiền rất lớn, Vương Thất Bát lên xe anh ta, sau đó Triệu Quan Nhất chết, hắn và tiền không thấy đâu. Không phải hắn giết thì ai?”

“Trong mấy ngày anh ở cùng Vương Thất Bát, hắn không nói gì với anh à?”

“Tên này rất không nghĩa khí, cảm thấy bây giờ giấy không gói được lửa nên nhất quyết không thừa nhận việc mình làm. Cái loại như hắn nhếch mông một cái tôi cũng biết hắn chuẩn bị đánh rắm hay làm gì. Bây giờ, chắc chắn hắn đang nghĩ dù sao cũng không có ai nhìn thấy, chỉ cần mình nhất quyết không thừa nhận thì cảnh sát chẳng thể làm gì được mình. Mà cho dù mình chết thì số tiền đó cũng không cho bất kì ai.”

Chu Sĩ Khiêm nhìn mặt Trì Tác Xương đỏ rực, nước miếng bắn tung tóe. Một hồi lâu sau, ông mới khoan thai nói: “Nói vậy Lâm Bảo Sâm không phải anh giết à?”

Ông nói không to nhưng lại khiến Trì Tác Xương rùng mình, cả người run lên thấy rõ.

“Cái… cái gì?”

“Lâm Bảo Sâm bị giết ở nhà.”

“Không thể nào! Sao có thể như vậy được? Bây giờ, trong tay ông ta không có nổi một xu, nghèo rớt mùng tơi.” Logic của Trì Tác Xương làm cho Chu Sĩ Khiêm buồn cười. Gã cho rằng giết người nhất định là vì tiền nên người không có tiền sẽ không bị giết.

“Ông ta… chết thế nào? Chết bao giờ?” Trì Tác Xương yên lặng một lát rồi như bừng tỉnh lại từ trong hồi ức, giọng nói cũng run rẩy.

“Sáng hôm qua. Bị người ta dùng dây rút nhựa siết cổ đến chết.” Chu Sĩ Khiêm nhìn chằm chằm vào mắt Trì Tác Xương: “Anh đã từng đe dọa ông ta?”

“Lại nghi ngờ tôi làm?” Lông mày Trì Tác Xương nhíu chặt, vẻ mặt cũng trở nên vặn vẹo: “Tại sao tôi phải đe dọa ? Ông ta nghèo rớt mùng tơi, tôi đe dọa thì được ích lợi gì?”

“Một ngày trước khi Lâm Bảo Sâm bị sát hại, cũng chính là khoảng thời gian sau khi tôi gặp anh, ông ta nói với tôi là anh đang đe dọa ông ta, muốn giết ông ta. Có chuyện đó không?”

Trì Tác Xương nhếch miệng, biểu cảm kì lạ, không biết muốn cười hay khóc. “Đúng. Có việc này. Nhưng như thế mà cũng coi là đe dọa sao? Đó là hù dọa. Tôi hù dọa nhiều người lắm, như mụ già ở nhà tôi ấy. Ngày nào tôi cũng nói sẽ giết mụ, nhưng đến giờ mụ ấy vẫn sống yên lành đấy thôi. Nếu mụ chết chẳng lẽ cũng có liên quan đến tôi? Tôi không phải phù thủy, không biết nguyền rủa.”

“Nếu anh hận một người, muốn giết người đó, nhưng lại sợ mình bị lộ thì thuê sát thủ cũng là một cách đấy.”

“Cảnh sát Chu, tôi phải nói gì ông mới tin không phải tôi? Được rồi, dù sao ông cũng nhất quyết là tôi làm. Nếu tôi không ở hiện trường thì ông cho rằng tôi thuê sát thủ giết người. Tôi nghèo rớt mùng tơi, làm gì có tiền mà thuê? Nếu có thì tôi đã cao chạy xa bay từ lâu rồi, ở lại cái nơi quỷ quái hoang vu đó làm gì!”

“Không phải anh, không phải Vương Thất Bát, bởi lúc xảy ra chuyện, các anh đang ở cái lò gạch cũ đó. Cũng không phải đồng bọn của các anh bởi khi ấy, hai người họ đang uống trà ở đây. Vậy có thể là ai?”

Đột nhiên, Trì Tác Xương trợn mắt: “Biết đâu là Vương Thất Bát! Lúc tôi đến lò gạch, hắn không có ở đó nhưng có đồ ăn. Đêm ấy, hắn không về, đến tận trưa hôm qua mới mò về, không lâu sau thì cảnh sát đến, rồi chúng tôi bị bắt. Tôi còn tưởng hắn đưa cảnh sát tới.”

“Hắn không nói mình đi đâu à?”

“Có nói, nhưng tôi không tin. Hắn nói hắn vào thị trấn chơi gái. Tôi từng nghe hắn kể trong thị trấn quê hắn có một nơi gọi là nhà trắng, trong đó có mấy con mẹ rất lẳng lơ, hắn nói sau này có cơ hội sẽ mời tôi đến. Mẹ nó, tôi biết hắn là cái loại chỉ biết nói mồm mà không bao giờ làm từ lâu rồi, thế mà vẫn còn tin hắn!”

Chu Sĩ Khiêm đứng lên, ông có hỏi tiếp cũng không thu được gì. Có vẻ Trì Tác Xương không giống như đang nói dối.

“Cảnh sát Chu!” Tự nhiên, Trì Tác Xương nói to: “Tôi sẽ không bị xử bắn chứ? Dù sao thì người cũng không phải tôi giết mà!”

“Nếu anh không giết người thì sao chúng tôi phải xử bắn anh?”

“Thế bao giờ tôi được ra ngoài?”

“Anh sẽ không ra ngoài nữa.”

Trì Tác Xương hoảng hốt: “Có phải chờ đến lúc bắt được hung thủ tôi mới được thả đúng không?”

“Dù chúng tôi bắt được hung thủ cũng sẽ không thả anh. Chắc anh không biết vì sao lại như vậy, bởi vì các anh phạm tội cướp tài sản.”

“Ông lừa tôi! Tôi không giết người! Các ông là đồ rác rưởi! Không thể vì tôi có tiền án nên không thả tôi được!” Lúc đi ra ngoài, Chu Sĩ Khiêm nghe thấy Trì Tác Xương phía sau gào thét như phát điên.

Vừa ra khỏi phòng thẩm vấn, Chu Sĩ Khiêm đụng phải Vương Hồng Tiến và Lai Tấn Thăng.

“Không phải gã à?” Vương Hồng Tiến hỏi.

“Theo như gã nói, lúc Lâm Bảo Sâm bị hại, gã không ở hiện trường mà đang đếm sao trong cái lò gạch bỏ hoang ở quê Vương Thất Bát cách đây mấy trăm kilomét.”

“Có chứng minh được không? Chẳng lẽ hai đối tượng tình nghi làm chứng cho nhau, chứng minh khi xảy ra vụ án, hai tên đều không ở hiện trường?”

Chu Sĩ Khiêm không nói gì, chen qua hai người làm Vương Hồng Tiến lảo đảo suýt ngã.

“Hình như ông già này đang không vui.” Lai Tấn Thăng liếc nhìn bóng dáng Chu Sĩ Khiêm và lẩm bẩm.

“Không phải hình như mà là thật sự cực kì không vui. Về hưu đến nơi mà còn gặp phải vụ án nan giải như vậy, vui được mới lạ.”

“Nghe nói nhiều năm nay, ông ấy vẫn đang tìm một người. Ông ấy muốn phá án nhanh để đi tìm người đó à?”

“Tin tức của anh nhạy quá nhỉ! Nghe ai nói thế? Anh đừng bao giờ nhắc tới chuyện này. Trên đời chỉ có một chuyện khiến ông già này nổi điên, chính là chuyện ấy đấy.” Vương Hồng Tiến nói nhỏ như đang tiết lộ bí mật.

“Rốt cuộc người ông ấy tìm ai thế? Người trong đội miệng kín như bưng, tôi hỏi đều nói không biết. Có phải vì tôi mới đến đây làm chính trị viên được hai năm, chưa hòa nhập nên mọi người không tin tưởng tôi không?”

“Không phải không tin tưởng mà là nói với anh cũng vô dụng.”

“Sao có thể nói như vậy được? Tôi là chính trị viên, làm tốt công tác chính trị tư tưởng cho mỗi một đồng chí là chức trách của tôi. Công tác chính trị tư tưởng là một pháp bảo quan trọng để đảng ta giành được thắng lợi cách mạng… ơ ơ.”

Lai Tấn Thăng chưa nói xong thì Vương Hồng Tiến đã quay đi. Lai Tấn Thăng cảm thấy rất mất mặt.

“Đi đâu?”

“Ăn sáng, muộn là hết.”

Hai người đang đi bỗng nghe thấy tiếng xe phanh gấp. Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu bơ phờ mệt mỏi xuống xe, vội vã đi về phía hai ông.

Chu Trọng Kiệt vội chào: “Đội trưởng Vương, chính trị viên, chúng tôi đã đến bến xe rồi.”

Vương Hồng Tiến hỏi: “Ông già Chu bảo cô cậu đi à? Đi làm gì?”

“Thu thập chứng cứ.” Lưu Liễu thở hồng hộc, nói không ra lời.

“Làm sao thế? Đi ô tô hay chạy bộ mà mệt thế này?”

“Đó là vì tôi căng thẳng.”

Theo Vương Hồng Tiến thấy, tâm trạng của Lưu Liễu có vẻ chán nản hơn là căng thẳng, giống như tinh thần bị đả kích khiến cho đờ đẫn, không biết phải làm sao.

Vương Hồng Tiến chỉ Chu Trọng Kiệt: “Cậu nói đi, có phát hiện gì?”

“Bằng chứng Trì Tác Xương không có mặt ở hiện trường. Một ngày trước khi án mạng xảy ra, chính là hai giờ năm phút chiều hôm kia, gã bắt một chiếc xe trên đường cao tốc chạy tuyến Thạch Gia Trang, rời khỏi thành phố này đến huyện Hoài Lai, mục đích là đi tìm Vương Thất Bát.”

“Mẹ kiếp!” Vương Hồng Tiến lẩm bẩm chửi thề. “Nếu không phải Trì Tác Xương giết Lâm Bảo Sâm thì có thể là ai?” Nói xong, ông quay người, đi về phía phòng làm việc.

“Anh đi đâu đấy? Không ăn sáng à?” Lai Tấn Thăng hỏi với theo. Vương Hồng Tiến đi thẳng, không đáp lại.

“Lầm lầm lì lì! Mới sáng ra đã gặp phải hai người lầm lì.” Lai Tấn Thăng nói: “Thảo nào lúc tôi đến, lãnh đạo nói nơi này rất cần tôi, tôi phải chịu được áp lực… Thì ra là vậy.”

Lưu Liễu biết Lai Tấn Thăng muốn nói đùa nhưng không hùa theo mà chỉ cười một tiếng rồi đến căn tin, vừa đi vừa gọi điện thoại cho Chu Sĩ Khiêm: “Trưởng phòng Chu, gã không nói dối.”

Chu Sĩ Khiêm không bất ngờ với kết quả điều tra. Tuy nhiên, điều này không thể loại trừ nghi ngờ của ông đối với Trì Tác Xương. Trong thời gian từ khi Trì Tác Xương tới huyện Hoài Lai cho đến khi bị bắt, gã có khả năng quay về gây án không? Gã không thể đưa ra bằng chứng chứng minh mình không ở hiện trường.

“Tôi ở trong cái lò gạch bỏ hoang đó, hai bữa ăn vã mì gói mà Vương Thất Bát để lại, ngay cả nước cũng không dám đun.”

Tôi chạy trốn còn không kịp, sao dám quay về?” Lúc thẩm vấn Trì Tác Xương lần thứ hai, Chu Sĩ Khiêm nhận được câu trả lời như vậy.

Trì Tác Xương mặt xám như tro, đôi mắt nhỏ của gã toát lên vẻ tuyệt vọng, thê lương. Thoạt nhìn, gã giống như đứa trẻ nóng lòng chứng minh mình ngoan ngoãn, không còn có vẻ hung ác trước kia.

“Anh ở lò gạch hơn hai mươi tiếng đồng hồ, trong thời gian này, có ai nhìn thấy anh không? Hoặc anh đã nhìn thấy người nào?”

“Ai đến cái nơi hoang vu heo hút đó làm gì!” Trì Tác Xương nhìn Chu Sĩ Khiêm rồi liếc camera theo dõi. “Chẳng lẽ các ông chỉ dựa vào việc tôi đã từng hù dọa Lâm Bảo Sâm mà nhận định tôi giết hắn sao? Chẳng lẽ việc này quan trọng hơn cả việc tôi đến Hoài Lai tìm Vương Thất Bát chia chác số tiền lớn đó hay sao?”

“Nói vậy nghĩa là anh đi tìm Vương Thất Bát là để chia tiền? Anh tin chắc là hắn giết Triệu Quan Nhất?”

“Chính là hắn.”

“Hắn nói với anh như vậy à?”

“Không. Nhưng tôi biết chắc chắn hắn giết người. Bởi vì hắn mang dao găm lên xe. Triệu Quan Nhất mang rất nhiều tiền. Sau đó, người thì chết, hắn thì biến mất. Nếu hắn không giết người thì sao phải trốn?”

“Buổi chiều hôm qua, lúc anh gặp Vương Thất Bát, hắn đã nói gì với anh?”

“Có thể nói gì nữa? Chưa kịp nói thì đã bị bắt rồi. Tôi cho rằng hắn đưa cảnh sát tới, hắn lại nghĩ là tôi, thế là chúng tôi đánh nhau.” Trì Tác Xương vừa nói vừa cố gắng vặn cổ, quay nửa mặt bên trái về phía Chu Sĩ Khiêm, chỗ gần tai gã có một vết xước do bị cào. “Là hắn cào đấy.”

Chu Sĩ Khiêm xua xua tay với phòng giám sát: “Được rồi, dẫn ông ta ra đi.”

Hai cảnh sát lập tức áp giải Trì Tác Xương ra ngoài. Sau đó, Vương Hồng Tiến đi vào, đặt một cốc cà phê lên bàn: “Cảnh sát Hoài Lai rất mẫn cán, dù sao cũng hiểu tình hình địa phương hơn. Nếu là chúng ta, có chạy cả chục chuyến cũng chưa chắc đã tìm được manh mối, không khéo lại đánh rắn động cỏ. Cái này gọi là thiên thời không bằng địa lợi.”

“Làm thế nào mà bắt được vậy?”

“Cảnh sát địa phương đến thẳng thôn nhà Vương Thất Bát tìm trưởng thôn. Trưởng thôn thông báo trên loa, hai tiếng sau đã tìm được nơi ẩn nấp của Vương Thất Bát, sau đó ôm cây đợi thỏ, chờ một hồi thì bắt được.”

“Ai cung cấp thông tin?”

“Nghe nói là một ông già chăn cừu.” Vương Hồng Tiến nói: “Tôi vừa nói chuyện điện thoại với cảnh sát Hoài Lai. Đây là tin mới. Tôi còn một tin mới hơn.”

“Tin gì?”

“Lâm Bảo Sâm không phải do Trì Tác Xương giết.”

“Vì sao?”

“Lúc cảnh sát Hoài Lai mai phục gần lò gạch mà Vương Thất Bát ẩn nấp, Vương Thất Bát không có ở đó nhưng họ phát hiện Trì Tác Xương đang trốn bên trong. Họ không hề biết Trì Tác Xương cũng là người chúng ta cần bắt nên không gây động tĩnh, vì vậy mới có chuyện sau đó. Lúc Lâm Bảo Sâm chết, Trì Tác Xương đang ở ngay trước mắt cảnh sát Hoài Lai.”

“Tại sao họ không báo sớm?”

“Người ta không biết chuyện Lâm Bảo Sâm bị sát hại, đưa người tới cho chúng ta là tốt lắm rồi, còn phải báo cáo tất cả các tiểu tiết cho anh chắc?”

“Nói vậy thì Trì Tác Xương không có thời gian để sát hại Lâm Bảo Sâm. Khi xảy ra án mạng, gã không ở hiện trường.” Chu Sĩ Khiêm thở dài rồi lẩm bẩm một mình, ông cảm thấy hơi mệt mỏi.

Vương Hồng Tiến im lặng hồi lâu rồi chậm rãi nói: “Tên đồng bọn biệt danh là Vương Thất Bát thì sao? Anh cho rằng khả năng hắn gây án là bao nhiêu? Tôi cho rằng khả năng hắn sát hại Triệu Quan Nhất lớn hơn nhiều so với giết Lâm Bảo Sâm. Hắn giết Triệu Quan Nhất vì tiền, nhưng chẳng có lí do nào để giết Lâm Bảo Sâm.”

“Chỉ sợ hung thủ thực sự không phải ai trong số mấy người này.” Giọng nói của Chu Sĩ Khiêm nghe có vẻ rất xa xôi, ủ rũ và bất lực: “E rằng hung thủ khó chơi hơn tưởng tượng của chúng ta.”

“Ý anh là sao?”

Chu Sĩ Khiêm không trả lời câu hỏi ấy mà nói: “Dẫn tên còn lại đến đây, trúng xổ số hay không phải cào mới biết. Cậu có thẩm vấn cùng không?”

Ông chuẩn bị thẩm vấn Vương Thất Bát.

“Yên tâm, không phải vội.” Vương Hồng Tiến nhìn đồng hồ trên tường, nói: “Sáng sớm, bên trên đã gọi điện xuống, bảo cục trưởng Tần và đội trưởng Dương sẽ tới.”

“Xem ra mọi người đều giống chúng ta, chuẩn bị tối nay mở hội mừng công.”

“Tóm lại, có thể nghe ra bên trên rất vui mừng, không chờ đợi được nữa. Vương Thất Bát là Vương Thất hay Vương Bát hay Vương Cửu Vương Thập, cứ đè ra thẩm vấn là biết!”

❀ ❀ ❀

[1] Đậu Nga: Nhân vật chính trong vở ca kịch Oan Đậu Nga nổi tiếng của Trung Quốc, được sáng tác dựa trên câu chuyện oan khuất Đông Hải Hiếu Phụ trong Liệt Nữ truyện.

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.