Chu Sĩ Khiêm đã tới hiện trường giao dịch mà Vương Thất Bát và Trì Tác Xương chỉ nhận. Xe đỗ ở nơi nào, mọi người đứng ở vị trí nào, Vương Thất Bát đều khai rất rõ ràng. Sau đó, Vương Thất Bát dẫn cảnh sát đi tìm chỗ xảy ra tai nạn xe đêm hôm ấy.
Con đường đó đúng là rất hẻo lánh, trên bản đồ không hiển thị tên đường, hai bên là ruộng hoa màu. Mặt đường trải bê tông đã lâu không tu sửa, toàn ổ gà, đá vụn và bùn đất văng khắp nơi.
Chu Sĩ Khiêm thấy Vương Thất Bát không tỏ vẻ gì, như thể đang ngơ ngác nên vỗ lên đầu hắn một cái: “Này, đừng suy nghĩ miên man nữa. Đêm hôm đó, tốc độ xe là bao nhiêu?”
“Nhanh hơn bây giờ rất nhiều.” Vương Thất Bát nói: “Có thể lên đến tám mươi, chín mươi. Tóm lại là tôi ngồi không yên.”
Chu Sĩ Khiêm nhìn bản đồ. Con đường này chỉ dài mười mấy kilomét, cuối đường là một thôn. Ông lấy một thứ trong túi quần ra rồi ném về phía sau, Vương Hồng Tiến bắt lấy. Là chìa khóa còng tay: “Gì vậy anh Chu?”
“Mở cho hắn.”
Vương Hồng Tiến liếc nhìn viên cảnh sát đi cùng, cảm thấy hơi lúng túng. Lần trước ông đã nói với Chu Sĩ Khiêm: “Anh Chu, lúc chỉ có tôi với anh, anh nói thế nào cũng được. Nhưng khi có người khác, anh nên tỏ ra tôn trọng tôi một chút, tôi là lãnh đạo cao nhất trong đội, hiểu không? Anh chỉ là một trưởng phòng nhỏ, anh không thể ra lệnh cho tôi, càng không được quát mắng tôi, được không?”
“Mở còng tay cho hắn.” Thấy Vương Hồng Tiến lề mề, giọng điệu của Chu Sĩ Khiêm bắt đầu thiếu kiên nhẫn. “Hắn không chạy được.”
Vương Hồng Tiến đành phải tóm lấy tay phải Vương Thất Bát, mở còng tay cho hắn: “Đừng có giở trò, nếu không chúng tôi nổ súng đấy.”
Chu Sĩ Khiêm đạp mạnh ga, tất cả mọi người trong xe bật ngửa người ra sau. Bánh xe trước lao xuống một cái hố rồi lại nảy lên. Vương Thất Bát kêu la không ngừng, vô thức co quắp trên ghế, tay trái hắn ôm lưng ghế, tay phải cố tóm chặt nắm tay trên trần xe: “Giống lắm! Giống lắm rồi! Nhanh quá rồi đấy!”
Chu Sĩ Khiêm không thèm để ý đến hắn.
“Mấy người đó muốn làm gì thế?” Tần Cương ngồi ở xe sau, nhìn thấy xe phía trước đột nhiên tăng tốc, bụi bặm bốc lên cao vút.
“Thực nghiệm hiện trường.” Dương Chấn nói.
Xe chạy được khoảng 3, 4 kilomét thì gặp một gò đất, phía sau gò đất là vùng trũng dài đến mười mấy mét, nhìn từ mặt bên giống như hình thang cân lộn ngược. Sau khi xe lên dốc lại gặp một gò đất cao hơn mặt đường, nếu đi chậm có thể miễn cưỡng vượt qua nhưng nếu tốc độ cao sẽ xảy ra chuyện.
“Chính là chỗ đó! Chính là chỗ đó.” Vương Thất Bát hét to. Vương Hồng Tiến và viên cảnh sát vội cài dây an toàn: “Anh Chu, dừng xe!”
Chu Sĩ Khiêm mặc kệ, không giảm tốc độ. Mọi người cảm thấy thân xe rung lắc mạnh, xe phi qua gò đất rồi lao lên không trung, bay qua chỗ trũng trên đường và đâm vào mép gò đất đối diện. Rầm một tiếng, túi khí bung ra, cả người Vương Thất Bát lao vào đó. Cùng với tiếng phanh gấp chói tai, đầu xe quay 180 độ, bụi bặm bay lên mù mịt, chiếc xe Pajero như bị bao phủ trong bão cát. Vương Hồng Tiến thoáng nhìn Vương Thất Bát, thầm nghĩ nếu Chu Sĩ Khiêm không cài dây an toàn cho thì vừa rồi chắc hắn đã đụng vỡ kính chắn gió mà bay ra ngoài rồi.
Chu Sĩ Khiêm xuống xe, dùng tay gạt bụi mù xung quanh. Ông cảm thấy cổ họng hơi ngứa, sau đó không kìm được mà ho một trận.
Bên đường có ruộng ngô, thân ngô lột sạch được chất đống giống như một ngọn núi nhỏ mọc lên giữa ruộng. Giờ đã là mùa xuân, nông dân phải làm nốt những việc mà mùa thu năm ngoái chưa làm. Họ thu dọn đất ruộng để mấy ngày nữa, nơi này sẽ lại chào đón một vụ mùa mới.
Hai bên đường đều có kênh nước, rộng nửa mét, sâu khoảng 1 mét, gần như bị cỏ khô che kín. Đám cỏ khô đó giống như mái tóc của Vương Thất Bát, một số mầm xanh mới mọc đang vươn lên, lốm đốm giữa một mảng nâu vàng.
Vương Thất Bát bị Vương Hồng Tiến kéo xuống xe rồi đeo còng tay vào: “Anh còn nhớ mình nằm ở chỗ nào không?”
Vương Thất Bát nhìn gờ đất đó rồi đi về phía trước khoảng 10 bước: “Có vẻ là chỗ này. Khi bò lên, tôi nhìn thấy ngôi mộ đó.”
Vương Hồng Tiến và Chu Sĩ Khiêm nhìn theo hướng tay hắn chỉ, bên cạnh ruộng ngô quả nhiên có một ngôi mộ.
“Đêm hôm đó, thân ngô chưa được nhổ sạch. Tôi nằm ở đúng chỗ này, mặt quay về phía ngôi mộ nên mới để ý.” Vương Thất Bát chỉ trỏ.
Chu Sĩ Khiêm nhảy xuống kênh. Dưới kênh đã cạn nước nhưng vẫn rất lầy lội. Ông mò một hồi lâu mới tìm được một chiếc điện thoại di động dính đầy bùn dưới đáy kênh. Ông trèo lên, gạt bùn bám trên điện thoại, lại kéo áo Vương Thất Bát lên lau, sau đó vỗ một cái lên trán hắn: “Cái này có phải của anh không?”
“Là của tôi là của tôi!” Vương Thất Bát gật đầu, giơ hai tay lên lau bùn trên trán. Hắn nhìn Chu Sĩ Khiêm cất chiếc điện thoại vào túi ni lông với vẻ tiếc nuối.
Mấy chiếc xe chạy sau lần lượt đến nơi. Tần Cương nhìn chiếc Pajero đã bung cả hai túi khí, nói: “Ông già này đúng là điên.”
Dương Chấn cười: “Thần giữ cửa Chu không phải danh hão đâu!” Ông ta phất tay ra lệnh cho mọi người: “Tìm kiếm xung quanh xem có linh kiện ô tô nào không.”
Cảnh sát nhanh chóng tìm được những mảnh vỡ trên mặt đường có thể rơi ra từ chiếc xe đó. Lưu Liễu tìm được một mảnh thủy tinh khá to dưới kênh nước bên trái: “Đây là cái gì ạ?”
“Kính đèn pha ô tô.” Dương Chấn nhìn một cái rồi hỏi Vương Hồng Tiến: “Chiếc BMW đó có hỏng đèn pha không?”
“Đèn pha bên phải vỡ vụn.”
“Mang về.” Dương Chấn phất tay với Lưu Liễu.
Mọi người tìm kiếm một hồi, không còn phát hiện gì khác. Giả sử khi đó có một số linh kiện lớn rơi ra thì cũng bị người ta nhặt từ lâu rồi.
Chu Sĩ Khiêm nhìn gò đất, suy luận các chi tiết có liên quan đến vụ án. Hiện tại là ban ngày, vận tốc xe không quá 70 km/h. Đêm ngày 27 đó, tầm nhìn không tốt nên Triệu Quan Nhất tuyệt đối không thể lái nhanh hơn vận tốc này. Tư thế ngồi của Vương Thất Bát trên xe Triệu Quan Nhất cũng khác hôm nay. Hắn phải nhỏm dậy, với túi tiền ở phía sau, trọng tâm khá cao, không giống hôm nay co quắp tại chỗ. Vậy đêm hôm đó khi xảy ra va chạm mạnh, hắn lao thẳng vào kính chắn gió và bay ra ngoài, túi khí không phát huy được công dụng. Điều này có thể giải thích vì sao kính chắn gió phía trước của xe BMW bị thủng một lỗ lớn, bị vỡ theo hướng tác động từ trong ra ngoài, đồng thời lí giải được vì sao trên túi khí ở vị trí ghế phụ lái không có vết máu. Vương Thất Bát bay từ trong xe ra, điểm tiếp đất không phải mặt đường mà rất có khả năng là ruộng. Đất ở ruộng mềm, lại có thân ngô ngăn lại nên mới không bị thương ở chỗ trí mạng. Cuối cùng, hắn ta lăn xuống kênh nước phía dưới và hôn mê.
Vậy còn Triệu Quan Nhất? Anh ta có bị thương, thậm chí có tử vong hay không? Tại sao lại về nhà trọ? Những chuyện này vẫn chưa thể làm rõ. Chẳng lẽ vẫn còn một người bí ẩn khác đang nhòm ngó số tiền của Triệu Quan Nhất, diễn màn bọ ngựa bắt ve chim sẻ đứng sau? Dù thế nào, người này cũng không có vẻ cùng một giuộc với đám Trì Tác Xương. Đêm hôm đó, ngoài bọn chúng và Lâm Bảo Sâm, còn ai biết chuyện nữa? Hoặc có phải trong số bọn chúng có người nói với người khác? Lâm Bảo Sâm đã chết. Vậy có phải ông ta vô tình tiết lộ cho người khác, người nói vô tình người nghe hữu ý, thế là người này thực hiện việc giết người cướp của, rồi sát hại Lâm Bảo Sâm để diệt khẩu không?
Chu Sĩ Khiêm tách đám người ra, kéo Trì Tác Xương từ trên xe sau xuống, hai tay tóm lấy cổ áo gã, gần như nhấc gã lên khỏi mặt đất: “Nói! Là ai nói với mày Lâm Bảo Sâm bán đứng mày cho cảnh sát? Là ai?”
Tiếng quát của ông khiến mọi người giật mình. Mấy người nông dân đang làm việc ở cánh đồng xa xa cũng nhìn về bên này.
Trì Tác Xương bị siết cổ đến mức không thở nổi, gân xanh trên trán nổi lên, nước mắt cũng rỉ ra, chảy xuống theo khóe mắt.
“Này, này, buông tay ra!” Lai Tấn Thăng đứng gần nhất dùng sức kéo tay Chu Sĩ Khiêm nhưng không thể kéo nổi.
Lai Tấn Thăng hét to: “Anh không buông tay là hắn sẽ bị siết cổ chết đấy!”
Vương Hồng Tiến lập tức chạy tới kêu to: “Anh Chu, anh điên rồi à? Mau buông tay ra!”
Người chưa nói xong đã chạy đến nơi, ông vung tay lên đấm mạnh vào mặt Chu Sĩ Khiêm. Chu Sĩ Khiêm buông tay ra, lảo đảo ngã xuống đất. Trì Tác Xương ngồi bệt xuống, hai tay ôm cổ ho kịch liệt.
Chu Sĩ Khiêm ngồi đó, nhìn những đám mây trên trời, cảm thấy vô cùng chán nản. Bỗng nhiên, trong lòng ông dâng lên một nỗi bi ai vô cớ, thế rồi nước mắt ông cứ thế tràn ra không kìm lại được. Chu Trọng Kiệt đỡ ông ngồi dậy, thấy mũi ông chảy máu nên lấy khăn giấy trong túi quần ra. Chu Sĩ Khiêm đưa tay cản lại rồi tự dùng mu bàn tay lau qua loa làm máu loang thành vệt đỏ trên má.
“Tôi không sao.” Ông nói nhỏ như đứa trẻ tủi thân, vừa nói vừa đứng lên, đi về phía Trì Tác Xương.
Trì Tác Xương ngồi đó, ngước lên nhìn ông. Gã trợn mắt nhìn ông già chảy máu mũi, chảy nước mắt. Đột nhiên, gã bật cười. Trong nụ cười ấy tràn ngập bất đắc dĩ, tiếng cười lại nghe như khóc. Trì Tác Xương kêu to rất thê lương: “Cảnh sát Chu, chúng ta đều trúng kế rồi! Trúng kế rồi… Đây vốn là một cái bẫy! Là bẫy!”
Chu Sĩ Khiêm ngồi bắt chéo chân đối diện với Trì Tác Xương, trợn mắt nhìn gã, vừa thở dốc vừa hung tợn nói bằng giọng khàn khàn: “Tao hỏi mày, ban đầu là ai nói với mày Lâm Bảo Sâm đã khai mày? Sau đó, chúng mày trở mặt, mày còn đe dọa Lâm Bảo Sâm, nói phải giết ông ta?”
“Đó không phải đe dọa mà là hù dọa. Là hù dọa! Vì sao ông nhất định phải cắn chặt chuyện này thế? Người không phải do tôi giết!”
Nếu vào một thời điểm khác hoặc ở một nơi nào khác, có lẽ phản ứng của Trì Tác Xương trong mắt Chu Sĩ Khiêm sẽ rất buồn cười. Nhưng bây giờ, Trì Tác Xương vừa dứt lời, Chu Sĩ Khiêm đã cho ông ta một đấm.
Trì Tác Xương đưa hai tay ôm mũi, máu mũi từ kẽ tay chảy xuống cằm và cánh tay. Vương Hồng Tiến muốn ngăn cản Chu Sĩ Khiêm nhưng do dự một lát lại dừng bước.
Chu Sĩ Khiêm ghé lại gần Trì Tác Xương, vươn tay trái tóm lấy cổ áo gã rồi kéo mạnh về phía mình, hai khuôn mặt chảy máu mũi như dán sát vào nhau nhưng chẳng ai lau, để mặc máu rỏ xuống. Trì Tác Xương cười mà như khóc. Máu mũi của gã chảy vào trong miệng khiến răng bị nhuộm thành màu đỏ.
Chu Sĩ Khiêm trợn trừng mắt, dữ dằn như thể sắp phun ra lửa. Ông nhìn vào đôi mắt của Trì Tác Xương nhỏ như cái khe: “Rốt cuộc ai nói với mày?”
“Tôi không biết.” Trì Tác Xương cười nhưng tiếng cười run rẩy.
Chu Sĩ Khiêm rút súng ngắn đeo bên hông ra, mở chốt rồi chĩa thẳng vào cằm hắn: “Ai?”
Vương Hồng Tiến hoảng hốt nhưng không dám kéo tay Chu Sĩ Khiêm bởi ngón tay ông đang đặt trên cò súng.
“Tôi thật sự không biết…” Trì Tác Xương bị nòng súng gí vào cằm, bị ép phải ngẩng đầu lên, miệng không mở được, miễn cưỡng bật ra âm thanh qua kẽ răng: “Là một bức thư.”
Chu Sĩ Khiêm bỏ súng xuống, gài lại vào thắt lưng: “Thư … Thư đâu?”
“Dùng nhóm bếp lò, đốt rồi.” Trì Tác Xương nói: “Các ông đừng nghĩ đến việc so sánh nét chữ, là chữ in, chẳng có tác dụng gì đâu. Hôm đó, tôi về thì thấy trước cửa có một chiếc phong bì, tôi cảm thấy khó hiểu, thầm nghĩ bây giờ mọi người dùng điện thoại cả rồi, ai còn gửi thư. Trên phong bì không đề gì cả. Tôi mở ra xem, bên trong chỉ có một tờ giấy, người gửi không nói mình là ai, chỉ nói hắn là một người bạn cũ của tôi, bảo tôi mau trốn đi, bởi vì Lâm Bảo Sâm đã khai với cảnh sát một số chuyện không có lợi với tôi, cảnh sát đã biết hết những gì tôi làm rồi. Tôi vừa nghĩ đã biết. Khi đó, chúng tôi không nói với Lâm Bảo Sâm về kế hoạch cướp tiền, chắc chắn hắn ghi hận trong lòng, sợ chúng tôi kéo hắn xuống nước, chắc chắn hắn đã khai hết tất cả chuyện đêm đó với các ông, các ông chắc chắn sẽ đến bắt tôi!” Gã nhấn mạnh từ “chắc chắn”, cố ý kéo dài âm như thể làm như vậy sẽ khiến cảnh sát tin tưởng lời gã hơn.
“Gửi thư à?” Lưu Liễu kéo Chu Trọng Kiệt: “Này, có gì đó sai sai.”
Chu Trọng Kiệt cau mày, đột nhiên choàng tỉnh, nói nhỏ: “Bức thư gửi cho em chính là thư tố cáo đám người Trì Tác Xương… Người gửi là ai?”
Chu Trọng Kiệt nghĩ nếu người này và người gửi thư cho Trì Tác Xương là cùng một người, vậy thì chuyện này không thể tưởng tượng nổi.
Chu Sĩ Khiêm cảm thấy thể lực của mình sắp cạn kiệt, lúc đứng lên hơi loạng choạng, trời đất quay cuồng. Bỗng nhiên, trong đầu ông chạy qua rất nhiều cảnh tượng, rất nhiều âm thanh. Ông nhớ tới một câu mà mình thường nói: Nếu những bằng chứng quan trọng phát hiện ở hiện trường vụ án không phát huy tác dụng thì manh mối mà cảnh sát nắm giữ rất có thể là giả.
Ông thở dài rồi nói với Chu Trọng Kiệt: “Này, cho tôi khăn giấy để lau máu.”
Vừa dứt lời, viên cảnh sát bên cạnh đã đưa ngay cho ông một cuộn giấy vệ sinh. Chu Sĩ Khiêm lấy bừa rồi lau mặt, lại vo hai cục giấy nhét vào lỗ mũi, máu mới tạm thời ngừng chảy.
“Cậu ra tay ác thật.” Ông cầm cục giấy vừa lau máu ném mạnh về phía Vương Hồng Tiến nhưng ông ta tránh được: “Món nợ này tạm thời để đó, sau này sẽ tôi tính toán với cậu.”
Vương Hồng Tiến nháy mắt với ông. Tần Cương và Dương Chấn bên kia một người khoanh tay, một người chống nạnh nhìn mấy người nông dân đang làm ruộng ở phía xa. Không tìm được gì ở hiện trường nữa nên rõ ràng hai người muốn về: “Anh Chu, lên xe đi, thu quân thôi.”
Chu Sĩ Khiêm đang lơ đãng, nghe lời an ủi lại thành đề nghị nên nói: “Anh là đội trưởng, anh định đoạt. Đừng làm phiền tôi.”
Chu Sĩ Khiêm nói rồi đi tới bên cạnh chiếc xe gần đó, cúi xuống soi gương chiếu hậu. Ông đã không còn ra hình người nữa, bùn một vệt, máu một vệt. Chu Trọng Kiệt cầm chai nước đi tới, đổ vào trong tay Chu Sĩ Khiêm cho ông rửa mặt.
Vương Hồng Tiến đi đến bên cạnh Tần Cương: “Cục trưởng Tần, thu quân chứ?”
“Thu quân.” Tần Cương gật đầu, nhìn Chu Sĩ Khiêm rồi nói: “Xem ra vụ án này phức tạp hơn nhiều so với dự tính.”
Trên đường về, Vương Thất Bát ngồi co quắp trên ghế, thỉnh thoảng lại nhìn trộm Chu Sĩ Khiêm vẫn để hai cục giấy trong lỗ mũi.
“Anh muốn nói gì?” Chu Sĩ Khiêm hỏi hắn.
“Cảnh sát Chu, có phải về đến nơi các ông sẽ thả chúng tôi không?”
Chu Sĩ Khiêm vỗ đầu hắn một cái: “Nằm mơ. Trước khi vụ án này kết thúc, các anh cứ ngoan ngoãn ngồi trong đó cho tôi.”
“Thế phải ngồi đến bao giờ? Nhà tôi còn ruộng vườn, tôi muốn về làm ruộng.”
Chu Sĩ Khiêm hừ một tiếng: “Tôi thấy anh không làm ruộng được đâu. Các anh có ngồi tù hay không phải xem viện kiểm sát có khởi tố các anh không, tòa án phán quyết các anh có tội hay không. Công an, kiểm sát, tư pháp là một dây chuyền, cảnh sát phụ trách bắt người, viện kiểm sát khởi tố, tòa án phán quyết, nhà tù thi hành.”
Chu Sĩ Khiêm liếc Vương Thất Bát, thoạt nhìn có vẻ hắn vẫn không hiểu.
“Nói thế này đi, giống như làm thịt nướng, chúng tôi chỉ phụ trách bắt lợn, viện kiểm sát làm lông, tòa án nướng thịt, nhà tù nhập kho.”
Vương Thất Bát nghe mà không ngừng run rẩy.
“Trì Tác Xương chưa từng nói với các anh việc này sao? Gã có khá nhiều kinh nghiệm đấy. Tên khốn này đã sống trong tù mấy năm cơ mà.”
“Gã đã nói. Có một lần, gã không có tiền ăn cơm nên nói với tôi rằng còn không bằng đi tù. Trong đó ăn uống rất tốt, ăn no thì ngủ, ngủ dậy lại ăn, chẳng cần nghĩ gì hết, bởi vì nghĩ cũng vô dụng, cho nên không có áp lực.” Không biết có phải Vương Thất Bát cố ý nói đùa hay không nhưng chưa nói xong chính hắn đã bật cười trước.
Vương Thất Bát chưa cười được mấy tiếng thì đầu đã bị Vương Hồng Tiến ngồi sau vỗ mạnh một cái, mắng: “Anh tưởng đang ở nhà mình hả? Lại còn cười cười nói nói. Tôi cảnh cáo trước, tình hình của anh không hề lạc quan như anh nghĩ đâu. Biết vì sao không? Mang dao cướp của giết người.”
“Nhưng tôi không giết người, ông biết mà, tôi cũng không cướp được tiền, cho dù phạm tội thì cũng coi như chưa đạt. Tôi biết hình phạt đối với người phạm tội chưa đạt rất nhẹ.” Vương Thất Bát nói rất cẩn thận.
“Ai nói với anh là phạm tội chưa đạt? Lần sau, trước khi phạm tội nhớ đọc luật cho kĩ. Khi anh mang dao lên xe của Triệu Quan Nhất, việc phạm tội của anh đã đạt rồi.”
Chu Sĩ Khiêm nói: “Đại đội trưởng Vương, cậu cũng ốm nặng đấy. Lại còn lần sau trước khi phạm tội. Hắn còn lần sau chắc? Có thể đi từ nhà tù ra hay không còn chưa biết.”
Vương Thất Bát bị đả kích lập tức như cây héo rũ, lấy tay trái che mặt, không buồn nói nữa.
“Anh Chu, anh nói sau khi gã này lên xe của Triệu Quan Nhất, Triệu Quan Nhất đã phát hiện tình hình không ổn, vậy vì sao anh ta không bỏ xe mà chạy?”
“Thử tôi à? Nếu là cậu, cậu sẽ làm thế nào?” Chu Sĩ Khiêm nhìn Vương Hồng Tiến qua gương chiếu hậu: “Lúc đó, có lẽ Triệu Quan Nhất đã đoán được gần hết mọi chuyện, rất có thể Lâm Bảo Sâm và đối phương cùng một giuộc. Nếu anh ta xuống xe thì không những mất tiền mà mất cả xe. Bọn chúng sẽ dùng ô tô, xe máy đuổi theo anh ta, anh ta chắc chắn không thể chạy thoát. Một mình đối phó ba người thì chết chắc. Nếu lái xe sẽ có một nửa cơ hội thắng.” Chu Sĩ Khiêm vừa nói vừa đẩy Vương Thất Bát một cái: “Khi ở trong xe, vì sao anh không chém Triệu Quan Nhất?”
“Xe chạy nhanh như vậy, tôi chưa chặt chém gì mà đã suýt đâm vào cột điện bên đường. Nếu chém hắn thì tôi cũng sẽ bị đâm chết nên tôi không dám. Vương Thất Bát cúi đầu, ấp a ấp úng.”
“Đã hiểu vì sao Triệu Quan Nhất lái xe nhanh rồi chứ?”
Vương Hồng Tiến à một tiếng: “Xem ra gã Triệu Quan Nhất đó không phải thằng ngốc.”
“Nói thừa. Anh ta là lãnh đạo cấp trung ở công ty, thằng ngốc làm được sao? Nghe nói anh ta rất giỏi kiếm tiền. Bất động sản đang sốt nên mấy năm nay, công ty của anh ta kiếm được không ít, trả lương cho nhân viên tốt, nghe nói còn chào bán cổ phiếu ra công chúng nữa.”
Vương Hồng Tiến vỗ lưng ghế của Vương Thất Bát: “Vương Thất Bát, đêm hôm đó, Triệu Quan Nhất mang bao nhiêu tiền mà các anh phải liều mạng vậy?”
“Trì Tác Xương nói trong túi của Triệu Quan Nhất có ít nhất năm, sáu trăm ngàn, có thể có nhiều hơn. Tôi thấy cái túi đó căng phồng, ít nhất cũng hơn một triệu.” Vương Thất Bát đang chìm trong mất mát, tay vẫn che mặt, giọng nói vọng ra qua kẽ tay như từ dưới đất phát ra, nặng nề, vô lực.
“Anh đã thấy hơn một triệu lớn thế nào rồi à?”
“Không, là tôi đoán.”
“Đêm hôm khuya khoắt mang hơn một triệu tiền mặt ra ngoài, đến nơi hẻo lánh gặp người xa lạ… Anh Chu, anh cảm thấy việc này có logic không?”
“Không. Đừng nói là đi gặp người lạ, cho dù gặp bạn cũ cũng không logic. Nếu là tôi thì tôi sẽ không đi. Một khoản tiền lớn đủ để khiến người bạn tốt nhất của cậu giết chết cậu.”
“Nếu anh mang nhiều tiền đến một nơi hẻo lánh để giao dịch với tôi thì anh có tin tưởng tôi không?”
“Nếu có một ngày như vậy thật thì tôi sẽ mang súng đi chứ không phải tiền. Sự tín nhiệm bạn bè phải có giới hạn, đề phòng người ta làm chuyện có lỗi với mình. Đừng bao giờ thử thách nhân tính. Không cho người khác cơ hội làm việc xấu là việc tốt. Đúng không?”
“Logic thật kì quặc. Không tin bạn bè lại có lí.”
Chu Sĩ Khiêm cười rồi rút cục giấy trong lỗ mũi kèm theo một cục máu đông ra, tiện tay ném ra ngoài cửa sổ, lại thò đầu ra xì mũi: “Đừng bao giờ nhẹ dạ cả tin. Phải luôn đề phòng những kẻ bất nhân. Ít nhất tôi cũng lớn hơn cậu chục tuổi, cậu còn non lắm, có những điều của cuộc đời nói ra cậu cũng không hiểu.”
Chu Sĩ Khiêm vừa mới thông mũi, tiếng của ông lập tức vang hơn nhiều.
Vương Hồng Tiến cười: “Được rồi. Sao tôi lại không hiểu. Anh Chu, anh là người không biết đùa, người khác đùa, anh lại nghiêm túc. Đã không thể cùng một kênh thì sao nói chuyện thoải mái được! Chỉ tôi có thể chiều theo ý anh, anh nói thế nào chính là thế ấy.”
“Đúng vậy đúng vậy. Cảnh sát Chu ăn nói thận trọng, vừa nhìn đã biết là người cẩn thận nghiêm túc, tác phong nghiêm chỉnh.” Vương Thất Bát bỏ tay che mặt ra, chen ngang một câu. Vừa nói xong, Vương Hồng Tiến đã đập vào đầu hắn mấy cái: “Ai cho anh nói leo? Ai cho anh nói leo? Anh coi trưởng phòng Chu là tài xế của anh hả? Hay anh coi nơi này là nhà anh?”
Vương Thất Bát lập tức co rúm người, lại đưa tay lên che mặt.
Vương Hồng Tiến nói với vẻ hơi thất vọng: “Với chỉ số thông minh này, ngay cả tôi cũng không tin bọn chúng gây án. Có kế hoạch cụ thể trước khi hành động, trong quá trình luôn cẩn thận tỉ mỉ, xong việc tìm cách xóa dấu vết… Phải là người như thế nào mới có thể gây ra vụ án này?”
Chu Sĩ Khiêm nhìn Vương Thất Bát vẫn sợ hãi bên cạnh: “Đêm hôm đó, sau khi bị mưa to làm tỉnh lại cho đến khi về quê, anh còn đi những đâu?”
“Tôi còn dám đi đâu nữa? Tôi về nhà ngay trong đêm.”
“Đi thế nào?”
“Cảnh sát Chu, ngài thật biết đùa! Đương nhiên là đi bằng chân rồi. Chẳng lẽ có thể dùng tay nữa hay sao?” Vương Thất Bát cười gượng như đang cố lấy lòng ông.
“Mấy trăm kilomét mà anh dùng chân? Anh đi bộ về quê à?” Chu Sĩ Khiêm giơ tay lên chuẩn bị đánh hắn thì Vương Thất Bát kêu to: “Tôi nói thật mà. Khi đó mưa vẫn rất to, tôi vừa đội mưa vừa đi. Tôi cứ đi, đi mãi, đói thì xin cơm, mệt thì tìm bãi cỏ ngủ một giấc, ngày đêm không ngừng, năm ngày năm đêm về đến quê.”
Chu Sĩ Khiêm hơi ngạc nhiên, hỏi tiếp: “Đêm hôm đó có người nào gặp anh không?”
“Sao tôi dám gặp ai.”
“Nghĩ lại xem, nghĩ kĩ vào!” Vương Hồng Tiến quát lớn làm Vương Thất Bát sợ đến mức rụt vai.
“A, nhớ ra rồi! Ở một chỗ bán đồ ăn đêm, tôi mua tám cái bánh nướng. Chỗ đó dễ tìm, đối diện là xưởng nhôm. Người bán bánh nướng tưởng tôi là người lang thang nên cầm gậy đuổi tôi, tôi nói tôi không phải ăn xin, tôi có trả tiền.” Vương Thất Bát vừa nói vừa nhìn quanh: “Chính là chỗ đó! Chính là chỗ đó! Bên trái giao lộ phía trước.”
Lúc hắn nói xong thì xe đã đến giao lộ. Chu Sĩ Khiêm rẽ trái. Quả nhiên có một nhà xưởng, ở bãi đất trống đối diện với xưởng có mấy chiếc lều bạt.
“Chính là hàng đó.” Vương Thất Bát chỉ một cái lều và nói.
Chu Sĩ Khiêm dừng xe, còng tay Vương Thất Bát, sau đó lấy một chiếc túi mua đồ trùm lên tay hắn để che chiếc còng rồi dẫn hắn xuống xe.
Một người trung niên ngậm điếu thuốc đang thái khoai tây rồi cho vào chiếc chậu nhôm to bên cạnh để ngâm.
“Chính là ông ta.” Vương Thất Bát nói nhỏ.
Chu Sĩ Khiêm đi tới, ông chủ tưởng khách đến nên nhiệt tình chào hỏi. Chu Sĩ Khiêm nói rõ mục đích, sau đó hỏi ông ta: “Ông biết người này không? Đêm 27 tháng 3 anh ta có tới đây không?”
Ông chủ lắc đầu: “Quán tôi đông khách lắm, sao mà nhớ được.”
Vương Thất Bát cuống lên: “Ông cố nhớ lại xem, đêm đó trời mưa to, ông tưởng tôi đến xin ăn nên cầm gậy đuổi tôi, tôi nói tôi không phải ăn xin, tôi có tiền. Tôi mua tám cái bánh nướng, đưa cho ông một tờ mười tệ. Lẽ ra ông phải trả tôi hai tệ nhưng ông nói tiền của tôi bị rách một góc nên chỉ có thể tính là tám tệ.”
“A… Có chuyện này, có chuyện này! Mày không nói đúng là tao không nhận ra. Tao đang muốn tìm mày đây, từ mười tệ đó là giả!” Người này vừa nói vừa tìm gậy, chợt nhìn thấy mấy chiếc xe cảnh sát chạy tới nên dừng lại.
“Chuyện của ông và hắn sau này ông tự đi tìm hắn mà giải quyết. Tôi hỏi ông, đêm hôm đó, lúc người này đến mua bánh nướng khoảng mấy giờ?”
“Sớm mà sớm mà! Đã qua giờ cơm tối nhưng chưa đến giờ ăn khuya nên tôi không có khách. Để tôi nghĩ xem… Chỗ chúng tôi bình thường sau tám giờ không còn ai ăn tối nữa, sau mười rưỡi sẽ có người đi ăn khuya… Hắn đến mua bánh nướng, lúc đó tôi không có khách. Bởi vì đêm ấy trời mưa, xưởng nhôm đối diện nghỉ sớm, công nhân làm ca đêm nhiều người ăn đêm, từ mười giờ tôi đã bắt đầu bận bán hàng vì có nhiều khách, sớm hơn thường ngày… Cho nên, thời gian hắn đến mua bánh nướng chính là sau tám giờ, trước mười giờ.”
“Cảnh sát Chu, ông thấy chưa, tôi không nói dối mà. Ông nhất định phải tin tôi, tôi không giết người.” Vương Thất Bát cầu khẩn thì bị Chu Sĩ Khiêm tóm cánh tay lôi lên xe. Ông chủ bán bánh nướng nghe thấy từ “giết người” sợ đến nỗi phải rùng mình, vội vàng cầm cây gậy định dùng để đánh người ném vào bếp lò.
Vương Hồng Tiến chạy đến bên Tần Cương và Dương Chấn, nói nhỏ: “Đêm hôm đó, Vương Thất Bát đã đến đây. Người không phải do hắn giết, hắn cũng không có thời gian giết người và phi tang xác chết.”
Tần Cương xua tay rồi lên xe.
“Về nghiên cứu tiếp. Chúng ta vẫn chưa tập trung nghiên cứu những chứng cứ đã xét nghiệm mà cục cảnh sát thành phố đưa tới hôm qua, khi về sẽ bàn bạc kĩ. Trong đó chắc chắn phải có gì đó, có lẽ sẽ tìm được một số dấu vết.” Chu Sĩ Khiêm nói: “Nếu không phải mấy thằng khốn này thu hút hết sự chú ý của chúng ta thì biết đâu chúng ta đã sớm có tiến triển ở hướng điều tra khác rồi. Bọn này không khác nào hỏa mù.”
“Vừa rồi, lúc anh đánh Trì Tác Xương không nghe thấy hắn kêu sao? Tiếng kêu đó là âm thanh tuyệt vọng nhất mà tôi từng nghe đấy”. Vương Hồng Tiến bắt chước giọng của Trì Tác Xương, nói: “Chúng ta trúng kế rồi!”. Ông nhớ tới cảnh tượng ấy lại thấy khôi hài. Hình tượng của Trì Tác Xương cộng thêm biểu cảm và cách nói chuyện khiến ông cảm thấy không phải đang phá án mà đang diễn kịch.
Mấy chiếc xe đến nhanh như chớp, đi cũng nhanh như chớp, để lại bụi mù phía sau. Hai lão nông làm việc trên cánh đồng xa xa đang ngồi bên bờ ruộng, tay cầm tẩu. Một người nói: “Án lớn, chắc chắn là án lớn. Sao không nghe nói gì nhỉ?”
“Còn phải hỏi nữa à? Trong thành phố, chắc chắn là án lớn trong thành phố. Chúng ta chỉ làm vài mẫu đất kiếm mấy đồng, không động đến những kẻ giết người cướp của sẽ không gây ra vụ án lớn.”