Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10 DIỆT KHẨU

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, Lâm Bảo Sâm đã tử vong. Bà xã ông ta là Ngô Chính Lan báo cảnh sát.

Hiện trường được bảo vệ rất tốt. Lúc cảnh sát tới, Ngô Chính Lan đang ngồi trong sân, điện thoại di động rơi bên cạnh, mắt mở to, miệng há hốc, kêu ê a như bị điên.

“Lại là một vụ giết người.” Nhìn thấy Chu Sĩ Khiêm, Lưu Liễu ghé sát vào ông và nói: “Hôm qua, ông ta nói Trì Tác Xương muốn giết mình, cháu tưởng ông ta nói huyên thuyên. Xem ra gã Trì Tác Xương này đã nổi máu giết người rồi.”

Chu Sĩ Khiêm không để ý đến Lưu Liễu, vẫy tay bảo Chu Trọng Kiệt: “Ngăn cản phóng viên, đừng để họ đi vào.”

“Phóng viên chưa đến ạ.”

“Ở phía sau ấy, lát nữa sẽ đến.” Chu Sĩ Khiêm vừa đi vừa nói. Ông bước thẳng qua dây cách li, đi vào sân.

Lâm Bảo Sâm nằm sấp, mặt úp xuống, hai tay tóm chặt cổ họng, miệng và mắt mở rất to, khóe mắt có vết máu. Hai chân ông ta khép lại, duỗi thẳng.

“Chết vì ngạt thở à?” Chu Sĩ Khiêm lẩm bẩm.

Bác sĩ pháp y bên cạnh nói: “Do tim ngừng đập đột ngột.”

Chu Sĩ Khiêm ngồi xuống để quan sát cho kĩ, phát hiện trên cổ Lâm Bảo Sâm có một sợi dây rất nhỏ bằng nhựa trắng siết chặt vào da thịt. Ông hỏi pháp y: “Tình hình là thế nào?”

“Trưởng phòng Chu, là bị siết cổ chết. Động mạch cổ đồng thời bị ngoại lực ép mạnh, dẫn tới thay đổi sức giãn thần kinh phế vị, trong vài giây đồng hồ có thể khiến tim đột ngột ngừng đập.”

Chu Sĩ Khiêm gật đầu, nhìn cổ Lâm Bảo Sâm: “Đây là cái gì? Không phải dây rút nhựa sao?”

“Dây rút nhựa, dùng nhiều trong công nghiệp, một đầu có lỗ nhỏ, lúc sử dụng chỉ cần xỏ đầu dây còn lại qua lỗ đó rồi kéo là được. Có chức năng tự khóa, chỉ có thể kéo chặt vào chứ không thể nới lỏng. Muốn cởi chỉ có thể cắt.”

Không biết Chu Trọng Kiệt đã đi tới từ khi nào, nói nhỏ với Lưu Liễu: “Cảnh sát thường dùng cái này thay cho còng tay, nhất là khi bắt tội phạm tệ nạn xã hội, vì người nhiều, còng tay không đủ dùng. Nhưng loại mà cảnh sát dùng to hơn cái này một chút, không dễ làm bị thương cổ tay.”

“Anh còn phải giới thiệu nữa à?” Chu Sĩ Khiêm hừ một tiếng, quay qua hỏi pháp y: “Hiện trường không giống có xô xát… Có phát hiện gì khác không?”

“Anh Vương bên trinh sát kĩ thuật mới phát hiện mấy đầu lọc thuốc lá ở cổng, nhưng rất khó xác định có phải chứng cứ hay không. Bên này chính là giao lộ, người qua lại cũng nhiều.”

Chu Sĩ Khiêm đứng dậy, đi tới bên cạnh Ngô Chính Lan - bà xã của Lâm Bảo Sâm. Bà ta vẫn chưa hết kinh hoàng, không ngừng há miệng nghẹn ngào, cả người run bần bật.

“Mong chị kể hết mọi chuyện cho chúng tôi biết.”

“Buổi sáng có người gõ cửa, gõ rất to. Ông Lâm nhà tôi dậy ra xem, tôi nghe thấy tiếng mở cổng, sau đó không có động tĩnh gì nữa.” Ngô Chính Lan nhìn chằm chằm Lâm Bảo Sâm nằm dưới đất, ánh mắt ngơ ngẩn: “Tôi đợi hồi lâu không thấy ông ấy vào nên đi xem. Vừa ra, tôi đã thấy ông ấy nằm dưới đất không nhúc nhích. Tôi chạy tới thì phát hiện… ông ấy đã chết rồi.” Ngô Chính Lan nói xong thì gào khóc, hai tay không ngừng vỗ xuống mặt đất.

Ngoài cổng ồn ào, Vương Hồng Tiến quát lớn: “Tránh ra tránh ra, chụp cái gì mà chụp!” Vừa nghe đã biết ông ta đang đuổi phóng viên.

Loáng thoáng có người nói: “Phóng viên có quyền phỏng vấn, đây là quyền của chúng tôi, cảnh sát không thể can thiệp vào tự do báo chí!”

“Cái gì? Tự do báo chí ấy hả? Giới hạn của tự do là không thể can thiệp vào công việc điều tra, có hiểu không? Hiện trường chưa khám nghiệm xong, ai dám quấy rối tôi còng tay ngay lập tức!”

Chu Sĩ Khiêm vừa ngẩng đầu đã thấy Vương Hồng Tiến nổi giận đùng đùng đi vào.

Chu Trọng Kiệt lẩm bẩm: “Nóng tính thế!”

Lưu Liễu mặt không đổi sắc đáp lại: “Không nóng mới lạ. Cấp trên đã nói rồi, không phá được án đúng thời hạn sẽ cách chức chú ấy. Giờ thì hay rồi, án cũ chưa xong đã thêm án mới.”

Vương Hồng Tiến chào Chu Sĩ Khiêm một tiếng “anh Chu”, thoáng nhìn thấy người nhà của nạn nhân đang ngồi bệt dưới đất thì dừng lại, vẫy Chu Sĩ Khiêm tới.

“Mẹ nó, tình hình là thế nào? Nội bộ cắn xé lẫn nhau à?”

“Đừng để phong thanh. Hôm qua, nạn nhân nói với tôi là Trì Tác Xương đe dọa, tuyên bố phải giết chết ông ta.”

“Vì sao?”

Chu Sĩ Khiêm hạ giọng, nói: “Trả thù. Trì Tác Xương nghi ngờ nạn nhân bán đứng gã. Hôm qua, khi Lâm Bảo Sâm nói việc này, tôi không thèm quan tâm. Nhất định không được để truyền thông biết, nếu không sẽ long trời lở đất.”

“Được rồi. Bây giờ đừng để ý đến mấy chuyện lẻ tẻ đó. Xem ra, Trì Tác Xương vẫn chưa rời khỏi thành phố.” Vương Hồng Tiến sờ sờ cằm, nhìn quanh sân một lượt rồi hất cằm về phía thi thể của Lâm Bảo Sâm: “Chết lúc nào?”

“Chưa quá bốn mươi phút.”

Vương Hồng Tiến trầm tư một lát rồi chỉ mấy người cảnh sát chờ lệnh bên cạnh, nói: “Lập tức điều phối lực lượng, lấy nơi này làm trung tâm, đón lõng các trục đường chính trong phạm vi năm kilomét, đề phòng nghi phạm đi bộ chạy trốn. Đề nghị chi đội hình sự và cục cảnh sát thành phố hỗ trợ, dốc toàn lực lùng bắt đối tượng tình nghi Trì Tác Xương.”

Mọi người nhận lệnh rồi đi ngay.

“Anh Chu, anh nghĩ thế nào?”

“Tôi nghĩ thế nào à? Tôi nghĩ là chẳng có tác dụng gì.” Chu Sĩ Khiêm không đồng tình lắm.

Mấy nhân viên pháp y mang cáng tới, khiêng thi thể Lâm Bảo Sâm ra ngoài, đặt lên một chiếc xe, chuẩn bị mang đi khám nghiệm tử thi. Một nữ cảnh sát tới an ủi bà xã của Lâm Bảo Sâm. Từ đầu đến cuối, Ngô Chính Lan vẫn kinh hoàng, hoảng hốt.

“Đội trưởng Vương, trưởng phòng Chu!” Lưu Liễu gọi. Cô đứng ở ngoài, cách cổng mười mấy bước chân, chỉ chỉ một vũng nước đọng bên đường.

“Tục ngữ nói gặp chó là may, thế mà đúng thật. Đó là nước tiểu chó, đừng nhìn nữa.” Chu Trọng Kiệt đứng bên cạnh nói, ngoài cười nhưng trong không cười: “Anh vừa nhìn thấy một con chó đen tiểu một bãi ở đó. Sao thế, em phát hiện chất lỏng trên đối tượng tình nghi à?”

“Anh im đi. Bên này có dấu chân hơi lạ.” Lưu Liễu nói.

Chu Sĩ Khiêm buồn cười nhưng cũng hơi tò mò, cùng Vương Hồng Tiến đi tới.

Bên đường vốn có một bãi cỏ dài, rộng hơn 1 mét, bởi vì đã lâu không có người chăm sóc nên lộ ra đất vàng loang lổ. Dưới đất bừa bộn mấy chậu hoa trọc lốc, thoạt nhìn rất hoang tàn. Bên cạnh bãi nước tiểu chó đúng là có hai dấu chân rõ ràng, ngay ngắn trên mặt đất không cỏ. Phía trong không có đường nên dấu chân quay dọc, song song với đường cái. Không có dấu chân đến, cũng không có dấu chân đi, chỉ có đúng hai dấu này, mũi chân hướng về phía trước.

Lưu Liễu nghi hoặc: “Thoạt nhìn giống như có người cố ý để lại.”

Đột nhiên, Chu Trọng Kiệt nhớ ra gì đó nên quay về xe lấy máy tính bảng ra, nói với Chu Sĩ Khiêm: “Trưởng phòng Chu, quả nhiên có vấn đề ạ.”

“Cái gì?”

“Tôi cứ nghĩ dấu chân này nhìn quen quen, ngài xem…”

Chu Trọng Kiệt giơ máy tính bảng cho Chu Sĩ Khiêm nhìn. Đó là dấu chân máu chụp tại hiện trường ở tiểu khu Quan Trang ngày 28 tháng 3.

“Anh muốn nói dấu chân ở hai nơi là của một người?”

“Ít nhất dưới đế giày đều có một họa tiết giống hình trăng khuyết. Chẳng lẽ là trùng hợp?” Lưu Liễu cướp lời. Chu Trọng Kiệt bất mãn lườm cô một cái.

Lưu Liễu lấy thước ra đo đạc dấu chân: “Cỡ 42. Chiều dài chiều rộng đều giống dấu chân máu ở tiểu khu Quan Trang.”

“Manh mối này nói lên cái gì? Chẳng lẽ là thách thức cảnh sát?” Vương Hồng Tiến tức tối nói: “Mẹ nó chứ! Từ trước đến nay chỉ có mèo vờn chuột, làm gì có chuột vờn mèo. Đây là hạ chiến thư với cảnh sát hả? Muốn đập bát cơm của bố mày không dễ đâu!”

“Đi tra xem đây là loại giày gì.” Chu Sĩ Khiêm không để ý đến những lời cáu giận của Vương Hồng Tiến: “Hai đứa đi nhanh lên.”

Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt quay đi.

“Anh bảo hai đứa nó đi làm gì? Đây là học viên thực tập, biết điều tra độc lập sao?” Lúc không vui, Vương Hồng Tiến nhìn cái gì cũng không vừa mắt.

Chu Sĩ Khiêm mặc kệ, hỏi lại ông: “Cậu thấy dấu chân này thế nào?”

“Tương tự như dấu chân ở tiểu khu Quan Trang, nhìn hơi quen. Hai dấu chân xuất hiện ở nơi này có vẻ không phù hợp lắm.” Vương Hồng Tiến đang nói đột nhiên hừm hừm mấy tiếng như cười hiểm. Ông lấy điện thoại di động ra: “Tôi chợt nhớ tới một người. Có ngon thì mày cứ chờ đấy, tao sẽ cho mày biết tay.”

“Xin chào, tôi là Vương Hồng Tiến ở đại đội hình sự… Cậu quên rồi à, tháng trước chúng ta đã dùng bữa với nhau… Tôi còn đọc luận văn của cậu đấy…” Thái độ của Vương Hồng Tiến rất khiêm tốn nhưng đối phương có vẻ vẫn chưa nhớ ra ông là ai nên đi thẳng vào vấn đề hỏi ông ta có chuyện gì. Vương Hồng Tiến nói: “Có một dấu chân muốn mời cậu đến xem… Cần phác họa tâm lí… Cậu là chuyên gia mà…”

Sau khi cúp điện thoại, Chu Sĩ Khiêm và Vương Hồng Tiến cẩn thận khám xét hiện trường một lượt, không có phát hiện gì khác nên tìm một tảng đá bên đường ngồi xuống nghỉ ngơi.

Chu Sĩ Khiêm châm một điếu thuốc, hỏi Vương Hồng Tiến: “Phác họa tâm lí? Tìm ngoại viện à?”

“Người này có thể không phải chuyên gia tâm lí giỏi nhất nhưng chắc chắn là nổi tiếng nhất thành phố chúng ta. Nghe nói cậu ta có thể căn cứ vào hành vi đặc thù của một người để phân tích giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp, thậm chí là tướng mạo của người đó.”

“Tư vấn Sáu Chín, gã nửa công nửa nông làm chương trình radio tên là Liêu Ngu gì đó hả?”

“Tôi đã nói rồi mà. Cậu ta là nổi tiếng nhất, ngay cả anh cũng biết, vậy thì không sai rồi.”

“Trong hệ thống điều tra hình sự của chúng ta có rất nhiều chuyên gia như vậy. Để cục cảnh sát thành phố biết cậu nhờ người ngoài là cậu sẽ bị sờ gáy đấy. Đây có khác nào đánh mặt người nhà.”

“Anh thì biết cái gì, đúng là già nên lẩm cẩm. Bụt chùa nhà không thiêng, bụt chùa khác mới thiêng.”

“Được rồi. Cậu đi mà thỉnh bụt chùa khác của cậu đi. Tôi không đi cùng nữa.”

“Anh đi đâu đấy?” Thấy Chu Sĩ Khiêm đứng lên định đi, Vương Hồng Tiến có cảm giác hơi khó chịu.

“Đợi một chuyên gia tư vấn tâm lí không cần phải có hai người. Tôi cho rằng tôi có việc quan trọng hơn, cấp bách hơn cần hoàn thành. Chúng ta chia nhau hành động, cái này gọi là hai bút cùng vẽ, còn gọi là trứng gà phải chia hai giỏ. Chỉ cần hai chúng ta có một người không vồ hụt thì đại sự ắt thành.”

“Mời thần Shiva nhập hay sao mà thần bí thế!” Vương Hồng Tiến cắm ngón trỏ vào giày gãi gãi. Lòng bàn chân ông ngứa ngáy bứt rứt.

“Gọi Nhị Hắc tới. Tôi không có thời gian xem cậu ở đây gãi chân.”

Nhị Hắc là chó nghiệp vụ của đội hình sự. Nghe Chu Sĩ Khiêm nói vậy, Vương Hồng Tiến vỗ đùi nói: “Anh Chu, anh không bị lẩm cẩm đâu, anh nghĩ đúng ý tôi! Cứ làm như vậy đi, hai bút cùng vẽ, trứng gà phải chia hai giỏ.”

Chó nghiệp vụ vẫn ở trên xe đợi lệnh trong ngõ nhỏ, chỉ chốc lát đã đến ngay. Có hai con, một to một nhỏ, con nhỏ toàn thân đen tuyền, con to lông xù màu vàng sọc đen. Hai con chó ngoan ngoãn cọ ống quần hai cảnh sát hình sự, bước đi hết sức vui mừng.

Chu Sĩ Khiêm nhìn thấy con chó lông xù, cảm thấy vừa mừng vừa ngạc nhiên: “Báo Tử cũng đến à! Tưởng về hưu rồi!”

“Anh còn chưa về hưu thì sao Báo Tử về được. Anh về có tiền dưỡng lão, nó về rồi biết làm gì? Có khi hôm nay về hưu, ngày mai thịt chó anh ăn chính là nó ấy chứ!” Vương Hồng Tiến nói đùa.

Hai cảnh sát hình sự đi tới, Chu Sĩ Khiêm chỉ chỉ dấu chân dưới đất: “Xem có thể bám theo tới đâu.”

Hai con chó ngửi ngửi dấu chân một hồi rồi chạy dọc theo đường cái. Hai viên cảnh sát giữ chặt dây xích, người ngửa ra sau, lảo đảo chạy theo.

Chu Sĩ Khiêm nhìn con chó lông xù đang ra sức chạy, cảm thấy hơi đồng cảm nhưng cũng thấy vui thay cho nó: “Về hưu rồi còn liều mạng như vậy, sao mà ngốc thế hả? Nếu mày bắt được hung thủ thì sau này tao nuôi mày. Tao đã nói là làm!”

“Anh đừng than thở nữa.” Vương Hồng Tiến nói: “Tôi cảm thấy không có hi vọng cho lắm. Anh nghĩ xem, để lại một dấu vết hết sức nổi bật ở một vị trí dễ thấy, nếu không phải thách thức cảnh sát thì chắc chắn muốn nói gì đó. Bất kể là gì nhưng nghi phạm tuyệt đối không phải muốn tự chui đầu vào rọ.”

Chu Sĩ Khiêm cũng nghĩ như vậy. Chẳng lẽ nghi phạm muốn dùng cách này để cảnh sát bắt được mình sao? Việc này không hợp với lẽ thường. Nhưng trên thế giới này có quá nhiều thứ li kì cổ quái, ai mà hiểu được thế giới của những kẻ giết người biến thái đó. Biết đâu dấu chân này chẳng hề liên quan vụ án mà chỉ là một sự trùng hợp.

Chu Sĩ Khiêm muốn xem có phát hiện gì mới hay không nên đi theo. Hai cảnh sát hình sự dắt chó nghiệp vụ đã khuất bóng, ông chỉ có thể thông qua bộ đàm để xác định phương hướng. Chốc lát sau, đầu ông đã đầy mồ hôi. “Xem ra, thời gian đúng là không buông tha cho ai. Đến tuổi phải nghỉ hưu là có nguyên nhân.” Ông nghĩ.

Lưu Liễu lái xe đi mấy kilomét, cô nhìn Chu Trọng Kiệt lơ đãng như người mất hồn: “Này, chúng ta cần đi đâu bây giờ?”

“Đi tra đế giày chứ đi đâu?”

“Có điểm đến chưa? Tra ở đâu? Trước hết về đội lên kế hoạch hay thế nào?” Lưu Liễu nhếch miệng, lộ ra vẻ chế nhạo, không đợi Chu Trọng Kiệt trả lời đã nói tiếp: “Nhìn anh là biết chẳng có tướng làm lãnh đạo. Khi cần chốt hạ thì phải quyết đoán chứ.”

“Em nói đúng rồi đấy. Đúng là anh không muốn làm lãnh đạo gì cả. Chỉ muốn nghe cấp trên bảo làm gì làm nấy cho đỡ mệt.”

“Ít nhất trước khi về hưu, bố anh còn kiếm được chức trưởng phòng. Em thấy anh có khi chức phó phòng cũng không kiếm được ấy chứ.”

“Anh không phải người mê làm quan. Anh chỉ muốn làm thám tử giống ông ấy thôi.” Chu Trọng Kiệt ậm ờ, nhìn thấy ngã tư phía trước vội vã ngồi thẳng lại: “Dừng dừng dừng… Chúng ta định đi đâu?”

Lưu Liễu bực mình đạp phanh gấp. Chu Trọng Kiệt không đề phòng, may mà có dây an toàn giữ lại: “Em đang hỏi anh mà. Nếu anh không biết thì hỏi bố anh đi, xem ông ấy có ý kiến gì không.” Lưu Liễu hơi giận, vừa nói vừa vỗ vô lăng theo nhịp. Chu Trọng Kiệt mỉm cười.

“Cười cái gì?”

“Bây giờ anh có hai phương án muốn báo cáo, xin ý kiến chỉ đạo của em.” Nụ cười của Chu Trọng Kiệt khiến Lưu Liễu không đoán được: “Phương án A, chúng ta đến phố buôn bán giày dép. Em biết đấy, đó là chợ đầu mối giày dép lớn nhất tỉnh, cứ tìm một chủ cửa hàng để hỏi, biết đâu có thể giải quyết vấn đề.”

“Phương án B thì sao?”

“Anh có một người bạn học thiết kế mĩ thuật, nhưng nó có sở thích đặc biệt, đó là thích sưu tầm một số thứ… đặc thù.”

“Sưu tầm giày?”

“Thế thì tốn không gian lắm. Người ta sưu tầm đa dạng, bản thiết kế, hoa văn quần lót nữ, hoa văn đế giày, hoa văn lốp xe đạp, ô tô…”

“Anh muốn nói anh ta là chuyên gia trong lĩnh vực này?”

“Ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có trạng nguyên. Chuyên gia thì anh không dám nói nhưng anh nghĩ là nó biết. Trong hai phương án, em chọn cái nào?”

“Nơi nào gần hơn?”

“Không so sánh được. Nếu đến phố buôn bán giày dép thì phải đi mười hai kilomét. Nếu tìm bạn anh thì anh có thể gọi điện thoại ngay lập tức, sau đó gửi ảnh cho nó là được.”

“Anh dài dòng quá đấy! Đương nhiên là tìm bạn của anh rồi!”

“Được. Chờ một lát.” Chu Trọng Kiệt như muốn câu giờ, ngữ điệu là lạ, vừa nói vừa chậm chạp lấy điện thoại ra, cố ý giơ ngón tay điệu đà bấm một dãy số.

“Quả nhiên đàn ông không có ai tốt. Nhìn thấy phụ nữ là phải diễn, một câu có thể nói rõ nhưng nhất định phải tách thành mười câu.”

“Hai mươi năm sau em sẽ phải hoài niệm những việc bây giờ…” Chu Trọng Kiệt chưa nói dứt câu thì điện thoại đã kết nối, anh ra hiệu cho Lưu Liễu im lặng rồi thay đổi sắc mặt. Sau khi hàn huyên với người bên kia một hồi, anh nói: “Tôi có một hoa văn muốn thỉnh giáo chuyên gia như ông… Rất quan trọng, mấy vị lãnh đạo tỉnh đang chờ kết quả… Được, tôi sẽ gửi mail cho ông ngay.”

Chu Trọng Kiệt gửi ảnh xong, nhún vai một cái: “Xong rồi.”

Lưu Liễu hừ một tiếng: “Anh tài giỏi, được chưa?”

Nói xong, cô lái xe đi.

“Đi đâu?”

“Chỗ bán giày.”

“Có cần thiết không?” Chu Trọng Kiệt đang nói thì điện thoại đổ chuông. Anh nhìn một cái rồi nói bằng giọng khoe khoang: “Em xem em xem, chắc chắn bạn anh biết đây là giày gì, nếu không thì sao mà nhanh như vậy được!”

Bạn của Chu Trọng Kiệt nói qua điện thoại: “Đây là phiên bản giới hạn của Nike ra năm ngoái. Tôi đã gửi ảnh vào mail của ông rồi.”

Chu Trọng Kiệt lập tức dùng máy tính bảng mở ảnh mà đối phương gửi đến rồi cho Lưu Liễu xem. Anh hỏi tiếp: “Có thể mua mẫu này ở đại lí độc quyền không?”

“Hết từ lâu rồi.” Đối phương sợ anh thất vọng lập tức nói tiếp: “Nhưng cò vẫn còn. Nếu không phải hét giá đắt quá thì tôi đã mua từ lâu rồi. Mẹ nó chứ, không có tiền khổ thật!”

“Đây không phải mua vé tàu, cũng không phải đến bệnh viện xếp hàng khám bệnh. Cò cũng mua đi bán lại cả giày cơ à?”

“Ông cứ như người ở trên mây ấy nhỉ! Bây giờ, tất cả những gì hạn chế, phải xếp hàng gần như đều có cò. Đôi giày này là bản giới hạn nên chắc chắn có, nhất định có! Nếu ông cần, tôi sẽ mua giúp ông. Tôi biết cò ở đâu.”

“Có mua được ở chợ buôn bán giày dép không? Tôi đang trên đường đến đó.”

“Chính nó. Nơi đó chính là chợ đầu mối của cò giày dép. Tôi cho ông một số điện thoại, người thì tôi không rõ nhưng tôi biết hắn là cò giày dép lâu năm, đảm bảo hắn có thể kiếm được cho ông.”

“Cái quái gì thế? Bây giờ có cả đầu cơ giày cơ đấy!” Sau khi gác điện thoại, Chu Trọng Kiệt cười gượng.

Lưu Liễu nói: “Bây giờ cò vạc len lỏi khắp nơi, thật là quá quắt!”

Đến nơi, Chu Trọng Kiệt gọi số điện thoại mà người bạn kia đã gửi cho, nói rõ ý đồ của mình. Đối phương rất sảng khoái hỏi ở đâu, bảo anh yên đó, người ta sẽ tự tìm đến. Chẳng mấy chốc đã có một người trung niên khoảng 40 tuổi đội mũ lưỡi trai, mặc áo khoác màu vàng đi tới.

“A, đúng là chuyên nghiệp thật. Cò bây giờ đều mặc đồng phục vàng à?” Chu Trọng Kiệt lẩm bẩm rồi đưa tay vẫy, người đó đi nhanh tới.

“Cô cậu tìm đúng người rồi đấy. Ở chỗ tôi chỉ còn hai đôi.” Hắn cố ý nhấn mạnh: “Còn là mẫu tình nhân.”

“Cò” vừa nói chuyện vừa lấy một tấm danh thiếp nhăn nhúm ra: “Sau này, có nhu cầu gì cứ gọi điện thoại cho tôi. Nhận đăng kí khám tất cả các bệnh viện trong thành phố, mua vé xe khách, tàu hỏa, máy bay, vé vào cửa show ca nhạc, vườn thú, khu vui chơi trong và ngoài nước. Chỉ cần khách nghĩ ra, tôi đều giúp được.” Hắn nói một lèo như nhân viên phục vụ quán báo menu.

“Mỗi ngày, anh phải nói lời này bao nhiêu lần? Chắc thuộc làu rồi nhỉ.” Chu Trọng Kiệt quan sát hắn, không nghe ra là khen ngợi hay chế giễu.

“Nói chuyện giày đi. Tôi rất bận.” Người đó vừa nói vừa đưa tay lên ra dấu, tay trái số một, tay phải số tám: “Ít hơn số này không bán.”

“Bao nhiêu? Một trăm tám?” Lưu Liễu hỏi.

“Nằm mơ giữa ban ngày à? Phiên bản giới hạn số lượng trên toàn thế giới của Nike đấy! Tôi nói cô nghe, cả thành phố chỉ có hai mươi đôi, trong đó có đến mười lăm đôi do tôi bán.” Vẻ mặt người đó lập tức sa sầm: “Hiện nay, trên thị trường chỉ còn lại hai đôi trong tay tôi. Hai đôi Nike phiên bản giới hạn còn lại trong cả nước, thậm chí là cả thế giới.”

“Vậy bao nhiêu tiền? Anh đến đây để làm ăn hay để đánh đố?” Lưu Liễu hỏi.

“Ba ngàn tám một đôi, thấp hơn không bán.”

Lưu Liễu không vui: “Tay trái anh ra dấu một, tay phải anh ra dấu tám, nhiều nhất là một ngàn tám chứ? Có chữ tín nữa hay không?”

“Cò” cười hì hì: “Ngón trỏ tay trái tôi đại diện cho số ba. Đây là quy định của tôi. Có khi lát nữa còn đại diện cho bốn ấy chứ!”

Chu Trọng Kiệt biết tên này nhìn ra mình thực sự muốn mua nên tha hồ nâng giá: “Tôi mua cả hai đôi, có thể bớt một chút không?”

“Xin lỗi cô cậu, tôi chỉ bán một đôi. Đôi kia giữ lại, sang năm tôi có thể bán được với giá mười ngàn. Nếu không phải bây giờ cần tiền gấp thì tôi không bán đôi nào đâu.”

Tay này mặc cả rất lão luyện. Hắn thấy Chu Trọng Kiệt có vẻ không vui nên giả vờ khó xử: “Thôi thế này, nếu cậu muốn mua hai đôi thì tôi đành đưa Phật đưa đến Tây Thiên, hai đôi mười ngàn tệ, không thiếu một xu.”

“Giày ở đâu? Có phải chính hãng không? Có vừa chân không? Tôi chưa xem thì mặc cả để làm gì? Biết đâu giày nhái thì sao? Cũng có thể ngắm giày xong anh ấy thích, bo cho anh thêm mấy đồng đấy.” Lưu Liễu vừa nói vừa huých Chu Trọng Kiệt một cái: “Đúng không?”

Chu Trọng Kiệt hiểu ý: “Đúng đúng, em nói thế nào chính là thế ấy.”

“Cò” cười ha hả, vẫy tay một cái: “Cô cậu qua đây với tôi, đồ tôi để trong xe bên kia.”

Chu Trọng Kiệt lấy danh thiếp của “cò” trong túi quần ra, bên trên viết các loại dịch vụ, tên lại viết là “Lão Vương”.

“Tại sao trên danh thiếp của anh không ghi đầy đủ họ tên?” Chu Trọng Kiệt nhìn bóng dáng tay “cò” hơi nghiêng người về phía trước, mỗi bước đi lại gật gù gật gù.

Hắn ta nghiêm túc đáp: “Mặc dù nghề này của chúng tôi là dịch vụ nhưng không được nhiều người thấu hiểu. Thậm chí, chúng tôi không được thừa nhận địa vị hợp pháp mà còn bị chèn ép.” Hắn dừng lại, quay đầu nhìn Chu Trọng Kiệt một cái rồi đi tiếp: “Chúng tôi còn bị đối thủ cạnh tranh tố cáo. Những yếu tố này khiến công việc và cuộc sống của chúng tôi vô cùng áp lực, suốt ngày thấp thỏm lo sợ nên chẳng ai dám dùng tên thật. Làm vậy có khác nào tìm đường chết.”

Tay “cò” lại quay đầu, liếc một cái như để xem có phải Chu Trọng Kiệt đang nghiêm túc nghe mình kể không rồi mới nói tiếp: “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, có áp lực mới có động lực. Mặc dù công việc đầy rẫy nguy cơ nhưng tôi thích. Bởi vì tôi biết nhìn nhận vấn đề có biện chứng, trong nguy có cơ, cơ chính là cơ hội. Mà thôi, những người trẻ chỉ biết sống cuộc sống yên ổn như các bạn sẽ không hiểu được những triết lí nhân sinh thâm ảo như vậy đâu.”

Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu vừa nghe tay “cò” đi phía trước tự lải nhải vừa theo hắn đến chỗ một chiếc xe máy ba bánh. Hắn nhìn quanh một lượt, xác định không có ai đang nhìn mới lấy chìa khóa bên hông ra, mở hộp dụng cụ phía sau chỗ ngồi, lấy một đôi giày bọc trong túi ra.

“Hoàn toàn mới, chưa hề động vào, hai người ngửi xem, mùi cao su của giày mới vẫn còn đây?” Hắn mở túi ra rồi đưa về phía Chu Trọng Kiệt. Chu Trọng Kiệt hơi ngả người về phía sau, nói: “Không cần, cứ mở ra là được, để tôi xem trước đã.”

Tay “cò” cười, có vẻ rất đắc ý. Hắn mở hộp giày ra. Đúng là một đôi Nike mới tinh và một tờ hóa đơn.

“Nhìn thấy rồi chứ? Đây là hàng mua từ cửa hàng độc quyền, có chứng từ mua hàng. Cô cậu có thể tìm họ để kiểm tra, bảo đảm hàng chính hãng.”

Chu Trọng Kiệt cầm giày lên, nhìn kĩ phần đế: “Có vẻ chính là nó. Không sai, chính là kiểu giày này.”

Tay “cò” lập tức cảnh giác: “Cô cậu làm nghề gì thế? Ai giới thiệu đến đây? Không phải là cảnh sát chứ?”

“Danh thiếp của anh ở đâu chẳng có, còn phải có người giới thiệu sao?” Chu Trọng Kiệt vừa nói vừa lấy thẻ công tác đeo trong cổ ra.

Tay “cò” sợ đến mức run bần bật, không kiềm chế được lùi lại hai bước, cố gắng bình tĩnh nói: “Cảnh sát? Dọa tôi à? Đừng đùa thế chứ!” Vừa nói, hắn vừa liếc mắt sang chiếc xe ba bánh của mình, rõ ràng muốn chạy trốn nhưng không nỡ bỏ lại.

Chu Trọng Kiệt nhìn tờ hóa đơn nhét trong giày: “Tôi trả anh giá gốc, nếu không tôi không thể thanh toán với cơ quan được. Gặp được tôi coi như anh may mắn đấy.”

“Dù gì cũng phải cho tôi kiếm một chút chứ.”

“Đừng có được voi đòi tiên. Nếu anh không phối hợp, tôi có thể trưng dụng đồ của anh theo quy định. Tôi còn có thể giao anh cho công an khu vực. Họ sẽ tạm giam anh nửa tháng, phạt hai ngàn, tịch thu tang vật. Anh chọn cái nào?”

Chu Trọng Kiệt vừa nói vừa lấy ví tiền trong túi quần ra, rút mấy tờ, đếm xong đưa cho hắn. Tay “cò” không cam lòng nhưng vẫn phải nhận, cũng không buồn đếm lại mà nhảy lên xe ba bánh, chốc lát đã biến mất trong đám đông.

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.