Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13 NẠN NHÂN PHẢN KÍCH

❊ ❊ ❊

Hai người đang nói chuyện thì loa truyền đến giọng nói của Tần Cương - cục trưởng cục cảnh sát thành phố: “Làm cái gì mà nói chuyện dài dòng thế!”

Vương Hồng Tiến giật mình, lúc này mới nhận ra mình chưa tắt micro của hệ thống giám sát. Ông thầm chửi thề rồi xoay người, đứng nghiêm chào trước tấm kính lớn trên tường: “Báo cáo cục trưởng Tần, chúng tôi đang nghiên cứu sách lược thẩm vấn.”

Đây là kính một chiều, bên kia tấm kính có thể nhìn rõ nhất cử nhất động của ông ta và Chu Sĩ Khiêm.

“Vừa phải thôi! Tôi và Dương Chấn ở đây nhìn hai anh lâu lắm rồi, còn bao nhiêu đồng chí khác cũng đang xem hai anh ca thán đấy. Còn anh nữa, Chu Sĩ Khiêm! Vừa rồi trên đường đến đây, tôi còn khen ngợi anh trước mặt Dương Chấn, là một đảng viên sắp về hưu, chiến đấu ở tuyến đầu mấy chục năm không ngơi nghỉ, vậy mà bây giờ sĩ khí sa sút, đầy bụng oán than, không có tinh thần! Hai người các anh, một người là lãnh đạo, một người là điển hình tiên tiến. Chúng ta thường nói cán bộ lãnh đạo phải phát huy vai trò tấm gương đi trước, đảng viên phải phát huy vai trò thị phạm mẫu mực, đây chính là tấm gương và thị phạm của các anh à?” Tần Cương vỗ bàn chan chát, cốc trà trên bàn cũng rung theo. Xung quanh không ai dám lên tiếng.

“Anh đứng lên cho tôi!” Thấy Chu Sĩ Khiêm vẫn ngồi yên ở đó, vẻ mặt lạnh lùng, Tần Cương không kìm được cơn giận.

Chu Sĩ Khiêm chậm rãi đứng lên, nhìn tấm kính trên tường, đến gần rồi áp hai bàn tay lên kính. Tần Cương đứng ở bên kia. Nhìn qua Chu Sĩ Khiêm đầu tóc rối bù, râu ria xồm xoàm, lại thêm chiếc áo da cũ đã sờn khiến mọi người cảm thấy khôi hài.

“Anh định biểu tình đấy à? Hay đang coi thường cấp trên? Chu Sĩ Khiêm!” Tần Cương không thể hiểu được hành động của ông già này.

Chu Sĩ Khiêm hà hơi lên kính rồi dùng khuỷu tay trái lau lau, dường như có thể nhìn xuyên qua đó. Ánh đèn phía sau làm cho khuôn mặt ông chìm trong bóng tối. Tần Cương nhìn khuôn mặt hằn rõ sương gió và hàm râu muối tiêu của ông, đột nhiên cảm thấy ánh mắt ông già này không bình thường. Đôi mắt sắc bén mà hung ác, dường như tất cả mọi bất mãn và chịu đựng trong cuộc sống đều chất chứa ở hai tròng mắt như hai viên bi ve đó.

Chu Sĩ Khiêm không nói một lời nào. Hành động khác thường đó của ông làm mọi người giật mình, ngay cả Dương Chấn cũng cảm thấy không ổn, sợ Chu Sĩ Khiêm nói lời gì đó không dễ nghe.

Tần Cương quay lại nhìn: “Có phải ông già này điên rồi không?”

Dương Chấn nói: “Anh không hiểu thôi. Tính tình ông ấy vẫn vậy, từ khi vào ngành đến bây giờ chưa từng thay đổi. Đối với công việc thì không có gì để nói, nhưng tính khí không bình thường cho lắm.” Dương Chấn cười, có vẻ không ngạc nhiên: “Có thể liên quan đến một sự cố khi ông ấy còn trẻ.”

“Sao? Sự cố gì?”

Dương Chấn quay lại nhìn, bảy, tám người trong đội đều có mặt, Tần Cương lập tức hiểu ra, gằn giọng nói: “Hừ, ông già này ưu điểm khuyết điểm rõ ràng như nhau! Nghe nói ông ta có biệt danh, gọi là… gọi là gì ấy nhỉ?”

“Thần giữ cửa!” Dương Chấn bổ sung: “Ông ấy là tấm gương điển hình tiên tiến duy nhất trong số các cảnh sát hình sự cơ sở tuyến đầu của thành phố từng đến Bắc Kinh nhận khen thưởng. Ngay cả tôi cũng chưa từng được đi.”

“Này, cục trưởng Tần, đội trưởng Dương, hai anh ở đó thầm thì cái gì đấy?” Chu Sĩ Khiêm áp hai bàn tay lên mặt kính, dường như ông có thể nhìn thấy phía bên kia. Câu này của ông khiến cho cả Tần Cương và Dương Chấn giật mình.

Tần Cương bật cười: “Chúng ta đều là người điên! Chúng ta đến đây để làm gì nhỉ?”

“Thẩm vấn chứ còn gì nữa!”

“Tại sao tôi cảm thấy… tôi mới là người bị thẩm vấn thế?” Nghe Chu Sĩ Khiêm nói như vậy, tất cả mọi người đang có mặt đều rùng mình, không một ai cảm thấy buồn cười. Trong bộ máy công an, sỉ nhục cấp trên sẽ có hậu quả cực kì nghiêm trọng, đây là kỉ luật của tổ chức, không ai dám lấy cấp trên ra làm trò đùa.

“Cục trưởng Tần, tính ông ấy vốn thế nhưng không hề có ý không tôn trọng lãnh đạo đâu.” Dương Chấn lập tức giảng hòa.

Tần Cương nhận ra bầu không khí bỗng là lạ, sau đó mới để ý cách nói chuyện của mình, lập tức cười: “Làm sao vậy? Chẳng lẽ tôi là loại người đó sao?” Ông ta lại nhìn quanh một lượt: “Hả?”

Tần Cương vỗ vai Dương Chấn, nói: “Nhìn cảnh tượng này, tôi bỗng có cảm ngộ. Từ góc nhìn của chúng ta bây giờ, chúng ta cho rằng mình đang thẩm vấn phạm nhân, nhưng đối với người trong phòng thẩm vấn, có phải họ sẽ cảm thấy họ đang thẩm vấn chúng ta không?”

“Cục trưởng Tần, anh đúng là nhà triết học! Vấn đề này phức tạp quá, mà tôi chỉ biết phá án, không có tế bào triết học. Những người như chúng tôi cả đời cũng khó mà với tới trình độ của anh.”

“Chán chết! Nói chuyện với anh chán chết đi được!” Tần Cương ngồi xuống, nói với những người khác: “Ngồi cả đi, đứng lâu rồi.” rồi nói với Dương Chấn: “Nghi phạm đâu? Bắt đầu thôi! Hôm nay tôi đến không phải để xem mấy ông già oai phong thế nào mà xem nghi phạm rốt cuộc là thần tiên gì mà ghê gớm như vậy.”

Lúc Vương Thất Bát bị hai cảnh sát dẫn vào phòng thẩm vấn, tinh thần có vẻ không tốt lắm, tóc như cỏ khô, dính rất nhiều lá cây vụn. Trên mặt hắn có vết thương, tay cũng có, nhiều vết máu nhưng chỉ là vết thương ngoài, như bị cành cây hay cái gì đó cào. Hắn cao khoảng một mét bảy mươi lăm, người rất gầy, quần áo đã rất lâu không thay, toàn thân tỏa ra mùi hôi của cừu khiến Vương Hồng Tiến vừa ngửi thấy đã suýt ngã.

“Lúc cảnh sát đến, hắn đang đánh nhau với một tên đồng bọn trong lò gạch. Vết thương trên người hắn từ ấy mà ra. May mà không có phóng viên đi theo, nếu hắn nổi điên, quay mặt vào ống kính kêu công an đánh người thì chúng ta lại có đầy việc để làm.” Dương Chấn nói.

Sau khi Vương Thất Bát ngồi xuống ghế đặc chế, Chu Sĩ Khiêm uống hết cà phê trong cốc, kéo ghế dịch về phía trước, tay chống lên bàn, cách Vương Thất Bát rất gần: “Anh là Vương Tự Sinh, còn gọi là Vương Thất Bát, đúng không?”

Vương Thất Bát gật đầu.

“Chuyện của anh, bao gồm chuyện đồng bọn của anh, chúng tôi đã biết. Nửa tiếng trước, chúng tôi đã thẩm vấn đồng bọn cùng bị đưa về đây với anh, hắn đã khai hết tất cả. Hai đồng bọn khác của anh, một người gọi là… Đầu To, một người gọi là… Than Đen, đúng không? Vài ngày trước, họ cũng khai hết toàn bộ những gì mình biết rồi. Nhân tiện giới thiệu một chút, tôi họ Chu, là người phụ trách vụ án Triệu Quan Nhất. Vị bên cạnh này là đại đội trưởng đại đội hình sự - Vương Hồng Tiến. Quy cách tiếp đãi dành cho anh cao lắm đấy.”

Trong mắt Vương Thất Bát lộ ra địch ý. Theo Chu Sĩ Khiêm, ánh mắt này khác với ánh mắt hung ác của Trì Tác Xương. Ánh mắt của Trì Tác Xương là kiểu phô trương thanh thế, còn ánh mắt của Vương Thất Bát lại mang một sự lạnh lùng khiến người ta rét lạnh trong lòng.

“Chúng tôi đã nắm được tất cả. Vấn đề phải hỏi anh không nhiều nên không cần phải vòng vo. Tôi hỏi, anh trả lời, được không?”

Vương Thất Bát gật đầu, hai mắt như con thoi chạy qua chạy lại giữa Vương Hồng Tiến và Chu Sĩ Khiêm như đang đánh giá khuôn mặt nào đáng tin hơn.

“Buổi sáng hôm qua, anh ở đâu?”

“Ở nhà dì hai tôi. Tôi đi lúc sẩm tối hôm kia, đêm đó ngủ lại trong bếp nhà dì, chiều hôm qua về… Về đến nơi, tôi thấy Trì Đầu Gáo, sau đó thì bị bắt.”

“Nhà dì hai anh ở đâu? Dì anh tên là gì?”

“Đội sản xuất thứ năm, thôn Vong Mã, xã An Tại, huyện Hoài Lai. Nhà dì ấy ở sau miếu thổ địa của thôn, trong sân có cây dương lớn, rất dễ tìm. Dì ấy tên là Hà Hoa. Nếu các ông không tin có thể đi tìm để hỏi.”

“Nói vậy thì Lâm Bảo Sâm không phải là anh giết?”

“Ai là Lâm Bảo Sâm?”

“Giả vờ giống đấy. Là người mập mạp đi cùng Triệu Quan Nhất buổi tối 27 tháng 3.”

“Là hắn ta à? Tôi không quen. Hắn là bạn của Trì Đầu Gáo, tôi không biết. Hắn cũng chết rồi à?”

“Đừng giả vờ nữa. Buổi sáng hôm qua, anh đến nhà Lâm Bảo Sâm. Sau khi giết ông ta, anh quay về huyện Hoài Lai, đúng không?”

“Sao có thể là tôi được. Tôi vẫn ở trong lò gạch bỏ hoang ở quê tôi, nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát là sợ gần chết, sao còn dám về?” Vương Thất Bát hơi kích động: “Tôi nói thật! Sau khi trốn về quê, tôi không dám để bất kì ai biết ngoài dì tôi. Dì ấy có thể làm chứng cho tôi.”

“Chúng tôi sẽ hỏi.” Chu Sĩ Khiêm nói: “Nói chuyện buổi tối 27 tháng 3 đi.”

“Tối 27 tháng 3, đêm hôm mưa to đó hả?” Đột nhiên, Vương Thất Bát mở to mắt, môi run run, hai tay nắm chặt vào nhau.

“Hắn bắt đầu căng thẳng rồi.” Tần Cương vẫn theo dõi sát cuộc thẩm vấn, nói.

“Tôi thấy hắn sợ hãi nhiều hơn. Việc này khiến hắn nhớ lại quá trình giết người.” Dương Chấn nói.

“Anh giết Triệu Quan Nhất ở đâu? Trên xe đúng không?” Vương Hồng Tiến vẫn im lặng nãy giờ bất ngờ vỗ bàn một cái khiến Vương Thất Bát sợ đến mức run lên.

“Không phải… không phải ở trên xe.”

“Vậy thì ở đâu? Bắt cóc Triệu Quan Nhất đến căn nhà anh ta thuê rồi giết đúng không?”

“Không bắt cóc… Hắn đi mất.”

“Anh lấy đâu ra chìa khóa nhà? Anh vào nhà của nạn nhân bằng cách nào?”

“Tôi không có chìa khóa.”

“Nói láo! Chẳng lẽ anh chui qua chấn song chống trộm trên cửa sổ nhà vệ sinh để vào nhà à?”

Vương Hồng Tiến hỏi nhanh, tốc độ nói cũng nhanh, Vương Thất Bát chưa trả lời xong câu trước thì ông đã hỏi tiếp. Trong lúc căng thẳng, Vương Thất Bát không kịp suy nghĩ mà đáp luôn. Đến khi Vương Hồng Tiến hỏi hắn đi vào nhà thế nào, Vương Thất Bát mới khựng lại. Hắn hơi ngẩng lên, ánh mắt đờ đẫn chạy qua chạy lại trên trần nhà, dường như hắn đang nhớ lại, nhưng cũng giống như đang suy nghĩ câu hỏi này có cần trả lời hay không.

“Vương Tự Sinh! Anh giết Triệu Quan Nhất thế nào?” Vẻ mặt Vương Hồng Tiến càng nghiêm túc, gân xanh trên trán cũng nổi lên. Ông nghe thấy nhịp tim mình bắt đầu tăng tốc, không biết có phải vì kích động hay không. Chân tướng vụ án có rõ ràng, cảnh sát có thể kết án hay không phụ thuộc vào việc Vương Thất Bát trả lời câu hỏi này thế nào.

“Đội trưởng Vương thẩm vấn đối tượng tình nghi như vậy có đúng luật không?” Chu Trọng Kiệt hỏi nhỏ Lưu Liễu.

“Không tra tấn bức cung, không mớm cung, chỉ cần khiến đối tượng tình nghi tự khai chính là có năng lực.” Anh không phải lo thừa. Lưu Liễu lườm Chu Trọng Kiệt.

Bầu không khí trong phòng thẩm vấn lập tức đông cứng. Hai mắt Vương Thất Bát di chuyển giữa hai bóng đèn trên trần nhà như không tìm được điểm dừng.

“Em biết vừa rồi Vương Thất Bát trả lời lưu loát nhưng sao bây giờ lại như mất trí nhớ không?” Chu Trọng Kiệt nhìn cảnh tượng trong phòng thẩm vấn, hơi quay mặt sang, nói nhỏ bên tai Lưu Liễu: “Bởi vì hắn đã rơi vào bẫy. Hắn đang nghĩ mình vào nhà nạn nhân như thế nào, mình giết người như thế nào.”

“Anh muốn nói gì thì nói nhanh lên, đừng úp mở!”

“Có thể dẫn đến phản ứng như bây giờ của Vương Thất Bát chỉ có hai khả năng. Một là người do hắn giết, sau khi trả lời những câu hỏi vừa rồi, theo quán tính, hắn cảm thấy mình đã đâm lao thì phải theo lao, rất khó chống chế. Hắn mắc kẹt vì áp lực tâm lí.”

“Thế còn khả năng thứ hai?”

“Khả năng thứ hai là hắn vốn không phải hung thủ. Cũng do quán tính, sau khi trả lời những câu hỏi kia, hắn cảm thấy nếu khai mình không giết người thì chưa nói đến cảnh sát, ngay cả chính hắn cũng cảm thấy mình đang nói dối, nên hắn rất khó xử.”

“Anh nghĩ là khả năng nào?”

“Anh không biết!”

“Nói thế cũng như không. Làm như mình có kinh nghiệm lắm. Ai dạy anh thế?”

“Bố anh. Khi anh học cấp hai, bố anh đã dạy rồi. Trước tòa, nếu công tố viên vừa bắt đầu đã hỏi bị cáo anh giết người thế nào, nhất định luật sư bào chữa sẽ kháng nghị. Bởi vì tiền đề để trả lời câu hỏi này là thừa nhận mình chính là hung thủ. Giống như người bán hàng hỏi em mua táo hay quýt, phạm vi trả lời của em chỉ trong câu hỏi của họ, bất cứ đáp án nào của em cũng là câu trả lời mà họ muốn. Với người bán, em mua quýt hay táo đều tốt, đúng không?”

“Thôi đi! Điều tra hình sự sao lại so sánh với người bán táo chứ.”

“Nguyên lí tương tự mà.”

Hai người đang thì thầm bỗng thấy Vương Hồng Tiến vỗ bàn chan chát: “Tôi đang hỏi anh đấy, anh ngủ rồi à?”

“Ngài cảnh sát… Tôi… tôi không giết Triệu Quan Nhất.”

Vương Thất Bát lắp bắp, biểu cảm của hắn rất kì quái, như không hiểu vì sao vừa rồi mình có thể trả lời trôi chảy mà bây giờ lại ấp úng. Chính hắn cũng cảm thấy như mình đang chống chế.

“Anh mang hung khí lên xe của nạn nhân, Trì Tác Xương và Lâm Bảo Sâm làm chứng anh và nạn nhân xô xát trên xe, anh giải thích thế nào đây?”

“Tôi biết các ông không tin tôi. Thực sự là đêm hôm đó, tôi không những không giết người mà còn suýt bị hắn giết!”

“Hay đấy! Được rồi, đã không giết người, vậy sao anh phải trốn?”

“Tôi không thành công, sợ hắn báo cảnh sát nên mới chạy. Sau này, tôi xem thời sự mới biết Triệu Quan Nhất đã chết. Khi đó, tôi càng không dám lộ diện, cũng không dám liên lạc với ai. Thế là tôi về quê, trốn ở lò gạch. Tôi biết sớm muộn gì các ông cũng tìm được tôi.”

“Nói đi, đêm hôm đó anh đã làm gì? Anh suýt bị Triệu Quan Nhất giết như thế nào?”

“Được rồi… Tôi nói… Tôi nói.” Vương Thất Bát nhớ lại, cả người run rẩy không kiềm chế được.

Theo kế hoạch của Trì Tác Xương, đêm hôm đó, Lâm Bảo Sâm dẫn Triệu Quan Nhất đến địa điểm chỉ định, hai tên đồng bọn Đầu To Vương Tự Dục và Than Đen Lưu Thiên Phúc ở phòng bài giả vờ như vẫn có đủ bốn người đang đánh mạt chược. Trì Tác Xương đến hiện trường canh chừng và tiếp ứng, Vương Thất Bát ngụy trang thành người bán đồ cổ, giấu dao rồi lên xe của Triệu Quan Nhất thực hiện việc cướp tiền. Bọn chúng cho rằng kế hoạch tuyệt đối không thể có vấn đề. Bởi vì Triệu Quan Nhất cần mua đồ cổ, hơn nữa từng giao dịch với Lâm Bảo Sâm nhiều lần, nếu báo cảnh sát sẽ liên lụy đến chính mình. Mà Triệu Quan Nhất lại có tiền, sẽ không để ý đến chút tổn thất này, cuối cùng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt. Triệu Quan Nhất không hề biết Lâm Bảo Sâm quen bọn chúng, sẽ cho rằng ông ta cũng bị Trì Tác Xương lừa. Nếu may mắn, Triệu Quan Nhất vẫn tin tưởng Lâm Bảo Sâm. Sau đó, ông ta vẫn có thể tiếp cận Triệu Quan Nhất, ra vẻ an ủi nhưng thực tế là theo dõi, như vậy là có thể khống chế nhất cử nhất động của Triệu Quan Nhất.

Thậm chí, bọn chúng còn có một chiêu khổ nhục kế. Chính là sau khi thành công, Lâm Bảo Sâm phải liều mạng đuổi theo bọn chúng, để Vương Thất Bát đánh Lâm Bảo Sâm ngã xuống đất, giả vờ bị thương nặng, như vậy Triệu Quan Nhất nhất định sẽ không đuổi theo bọn chúng nữa mà giúp Lâm Bảo Sâm. Tuy nhiên, mọi sự trái với dự tính ban đầu. Sau khi Vương Thất Bát lên xe của Triệu Quan Nhất, anh ta rất cảnh giác…

“Đã mang tiền đến chưa?” Vương Thất Bát nhìn quanh xe, thấy trên ghế sau có một cái túi căng phồng, chắc hẳn là túi đựng tiền.

Triệu Quan Nhất thoáng nhìn chiếc túi trên đùi Vương Thất Bát, lại nhìn ra bên ngoài xe, cơ mặt giật giật. Vương Thất Bát phát hiện Trì Tác Xương đã châm một điếu thuốc, vừa hút thuốc vừa nhìn mình, chiếc xe máy sau gốc cây to xa xa đã được dắt ra và quay đầu sẵn. Vương Thất Bát vô thức cho tay vào túi xách, nắm lấy con dao đã chuẩn bị trước. Có thể lúc này, Triệu Quan Nhất đã liếc cái túi của hắn và nhìn thấy thứ đựng bên trong. Đúng lúc Vương Thất Bát vươn tay trái sang định tóm lấy Triệu Quan Nhất thì chiếc xe đột ngột lao đi. Sau đó, hắn cảm thấy thân thể mình chao đảo kịch liệt, mặt đập vào cửa kính xe. Tay phải hắn muốn bám lấy cái gì đó nhưng lại trở thành động tác vung dao.

“Mẹ kiếp, mày định ăn cướp hả!” Triệu Quan Nhất mắng. Vương Thất Bát chưa lấy lại được thăng bằng bỗng cảm thấy cả người mình bị đè lên ghế, sau lưng như có người dùng sức kéo mạnh, cảnh vật bên ngoài lướt qua vùn vụt.

“Có giỏi thì chém tao đi, chém đi!” Triệu Quan Nhất ngoắc ngón tay với Vương Thất Bát, tiếng hét giận dữ của anh ta át cả tiếng động cơ.

Vương Thất Bát không biết phải làm gì, không ngờ tình hình bỗng nghịch chuyển trong nháy mắt.

“Dừng xe!” Vương Thất Bát hét lên. Để khống chế Triệu Quan Nhất, chẳng biết hắn đã quỳ trên ghế từ khi nào, quay mặt về phía Triệu Quan Nhất, tay trái hắn tóm vai phải anh ta rồi kề sát con dao găm ở tay phải vào cổ Triệu Quan Nhất.

“Cút đi! Có giỏi thì đâm tao đi!” Triệu Quan Nhất không nhìn Vương Thất Bát, tay trái anh ta nắm vô lăng, tay phải đánh lung tung. Vương Thất Bát không biết mình sợ Triệu Quan Nhất cướp được dao găm hay sợ trong lúc hỗn loạn lỡ tay đâm trúng anh ta dẫn đến cả hai cùng chết, vì vậy hắn cố gắng rụt cánh tay phải về. Chiếc BMW lao đi rất nhanh, lạng bên trái lách bên phải, cứ thế biến mất trong tầm mắt Lâm Bảo Sâm và Trì Tác Xương.

Triệu Quan Nhất không lái xe về nội thành mà chạy về phía bắc, theo một con đường nhỏ hoang vắng, mặt đường gồ ghề, mấp mô, có cả vũng nước đọng. Mặc dù chiếc xe xóc tung người nhưng Triệu Quan Nhất không có ý định chạy chậm lại. Chiếc BMW như một con chó hoang phát điên, gần như nhảy chồm chồm trên đường trong tiếng sấm và ánh chớp. Tia chớp xa xa xé rách mây đen nặng nề, cuối con đường là một vùng tối tăm chưa biết, giống như vực sâu không thấy đáy. Con dao găm gây tội ác một khi đã đâm tới sẽ không có đường quay lại.

Mưa ào ào trút xuống, đường đất càng khó đi hơn nhưng Triệu Quan Nhất vẫn điên cuồng lái xe. Vương Thất Bát như thóc trên sàng, không thể giữ nổi vai Triệu Quan Nhất nữa. Hắn vừa quát dừng xe vừa xoay người lại ôm lưng ghế. Bỗng nhiên, hắn thoáng nhìn thấy chiếc túi xách đựng tiền ở ghế sau đã lăn xuống sàn xe phía sau Triệu Quan Nhất. Vương Thất Bát cố gắng vươn tay ra nhưng chiếc xe chao đảo quá mạnh, sau mấy lần cố gắng, cuối cùng hắn cũng dùng mũi dao móc được vào dây đeo. Tiền đã tới tay. Vương Thất Bát thầm nghĩ.

Hiển nhiên, Triệu Quan Nhất đã phát hiện ra hành động của Vương Thất Bát, bởi vì lúc hắn vươn người về phía cái túi, chiếc xe lại tăng tốc, thân xe lắc điên cuồng. Lúc Vương Thất Bát vừa tóm được chiếc túi, định xoay người ngồi xuống thì nghe thấy Triệu Quan Nhất hét lên: “Chết đi!”. Ngay sau đó, hắn nghe thấy ầm một tiếng rất lớn, trước mắt tối sầm, chẳng biết gì nữa.

“Hết rồi à?” Chu Sĩ Khiêm nhìn thẳng vào mắt Vương Thất Bát, cảm thấy gã này đang bịa chuyện rất nghiêm túc.

“Lúc tôi tỉnh thì trời đang mưa to. Có thể là tiếng mưa to đã làm tôi tỉnh lại. Tôi nằm dưới một cái kênh, nước đã ngập đến cổ tôi. May mà tôi dựa lưng vào bờ kênh, nếu đầu chúc xuống dưới thì có khi đã chết ngạt rồi.” Trong lúc nói chuyện, hai mắt Vương Thất Bát vẫn di chuyển qua lại trên mặt hai cảnh sát đối diện như đang quan sát phản ứng của đối phương.

“Bên trên kênh nước là một cánh đồng ngô, tôi không biết là ở đâu. Toàn thân tôi đau nhức, đầu cũng đau. Tôi không đứng nổi mà phải bò lên đường. Xung quanh tối om, chẳng có gì cả. Nhưng tôi có thể nhìn thấy một số thứ như mảnh vỡ từ xe hơi rơi xuống đường.”

“Anh không bị thương à?”

“Cơn mưa to làm tôi tỉnh lại. Lúc tỉnh, tôi cảm thấy cả người đau nhức, đầu óc quay cuồng, may mà không gãy xương. Tôi nghỉ một hồi lâu, sau đó cố đứng lên, đi dọc theo đường cái để về, không biết đi bao lâu mới về đến nơi. Tôi muốn gọi điện cho đám Trì Tác Xương để hỏi thăm tình hình nhưng chắc điện thoại đã rơi xuống kênh nước, có tìm thấy cũng không dùng được nữa. Tôi rất sợ, không dám đi tìm Trì Tác Xương nữa, cũng không dám quay về chỗ ở vì không biết chừng cảnh sát đã đợi sẵn ở đó rồi. Cho nên tôi nghĩ không chạy thì thôi, đã chạy thì chạy cho xa, dứt khoát trốn về quê luôn.”

“Có thế thôi à?”

“Chỉ thế thôi. Tôi không biết đêm hôm đó Triệu Quan Nhất đã bị giết, thật đấy. Nếu hắn còn sống, hắn có thể làm chứng cho tôi, chứng minh hắn không phải do tôi giết. Nhưng hắn chết rồi, không có ai tin lời tôi nói nữa.”

Chu Sĩ Khiêm gập quyển sổ ghi chép lại: “Nếu Triệu Quan Nhất còn sống, có khi chúng tôi đã không bắt anh. Anh còn nhớ đụng xe ở đâu không?”

“Tôi không biết đó là nơi nào nhưng hẳn là tìm được. Con đường nhỏ đó chắc là đường liên xã, rất hẻo lánh, đã ra khỏi thành phố rồi.”

Vương Hồng Tiến thoáng nhìn tấm kính một chiều trên tường, Tần Cương hiểu ý, lập tức nói vào micro: “Dẫn nghi phạm đi thực nghiệm hiện trường.”

Mấy chiếc xe rời khỏi đội hình sự. Chu Sĩ Khiêm lái chiếc xe Pajero ra, để Vương Thất Bát ngồi ở ghế phụ lái, tay phải hắn bị còng vào tay nắm cửa. Vương Hồng Tiến ngồi ghế sau cùng một viên cảnh sát để đề phòng bất trắc.

Xe của Chu Sĩ Khiêm đi trước dẫn đường. Trì Tác Xương bị áp giải trên chiếc xe thứ hai. Những người còn lại chia nhau lên xe, toàn bộ cảnh sát đã sẵn sàng.

Lòng Chu Sĩ Khiêm nặng nề tâm sự. Ông cảm thấy vụ án này càng điều tra lại càng mơ hồ, cứ tiến lên một bước lại phát hiện bí ẩn lớn hơn, đúng là kì lạ. Nếu Vương Thất Bát nói thật thì hung thủ không phải một trong bốn đối tượng tình nghi. Nếu hắn nói thật thì có khả năng Triệu Quan Nhất bị một người khác giết hại, vậy việc điều tra sẽ rất khó khăn.

Giả thiết sau khi xảy ra tai nạn, Triệu Quan Nhất không thể cử động, đúng lúc này tình cờ được một người “có lòng tốt” phát hiện. Triệu Quan Nhất nhờ đưa về nên người đó đưa anh ta đến nhà trọ ở tiểu khu Quan Trang theo địa chỉ mà Triệu Quan Nhất cung cấp. Lúc này, vì phát hiện số tiền lớn nên người đó nhất thời nảy lòng tham, giết người cướp của. Suy luận như vậy sẽ giải thích được vì sao hung thủ có thể vào nhà của nạn nhân. Sau khi hành hung, người đó phân thây và vứt xác, cố ý hủy hoại vân tay của nạn nhân, lại cố ý để lại một dấu chân, xóa hết dấu vết trên xe, ngụy trang mình là sát thủ chuyên nghiệp. Tất cả những việc này đều nhằm mục đích gây khó khăn cho cảnh sát phá án. Nếu như sự thật là như vậy thì Lâm Bảo Sâm do ai giết? Nếu cùng một hung thủ thì động cơ giết người của hắn là gì?

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.