Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
07 ÂM MƯU TRONG PHÒNG BÀI

❊ ❊ ❊

Sau khi rời khỏi nhà của Trì Tác Xương, Chu Sĩ Khiêm cho hai cảnh sát hình sự về trước.

Lưu Liễu nói: “Trưởng phòng Chu, cháu tưởng phải bắt người chứ, không cần à?”

“Chưa đến lúc. Hơn nữa, Trì Tác Xương có tiền án, không biết chừng sẽ làm chuyện gì đó khác người. Hai đứa vẫn còn trẻ, ngay cả đánh nhau cũng không biết, nhỡ đụng phải chó điên thì làm thế nào.”

Chu Sĩ Khiêm bảo Lưu Liễu đỗ xe trước cửa một quán cà phê.

“Trưởng phòng Chu, chú muốn uống cà phê ạ?”

“Ờ, buồn ngủ rồi. Thế nào? Tôi mời. Chúng ta nghỉ một lát, sau đó đến Cửa đông cũ.”

“Tưởng chú bảo phải tranh thủ thời gian? Không sợ Trì Tác Xương thông đồng với bà chủ phòng bài ạ?”

“Thế thì càng tốt. Điều đó cho thấy bà chủ phòng bài cũng có phần.”

Ba người vào quán, Lưu Liễu gọi ba cốc cà phê giá rẻ.

Chu Sĩ Khiêm bưng cà phê lên, hít một hơi thật sâu rồi nhấp ngụm nhỏ: “Thơm thật! Thực ra, tôi vẫn thích uống trà hơn, đây là đồ phương Tây, cảm thấy không quen lắm.”

Lưu Liễu đang nghĩ đến vụ án, nói: “Trưởng phòng Chu, có phải bây giờ vụ án này đã coi như có manh mối không?”

“Còn lâu.”

Chu Trọng Kiệt nói: “Trưởng phòng Chu, đúng như ngài nói mấy hôm trước. E rằng vụ án này đúng là phạm tội có tổ chức, không thể là việc làm của một người. Có lẽ Lâm Bảo Sâm và đám người Trì Tác Xương đều tham gia.”

Anh chớp mắt, nhớ lại hình ảnh vừa rồi: “Ngài nhìn vẻ mặt hoang mang, sợ hãi của Trì Tác Xương lúc nãy, nhất là khi bà cô già đó vừa đi ra, ông ta hoảng hốt, làm hỏng hết cả kế hoạch.”

“Tố chất tâm lí của người phụ nữ đó mạnh hơn Trì Tác Xương, nếu cô ta biết chuyện sẽ khó cạy miệng hơn rất nhiều.”

Lưu Liễu nói: “Trưởng phòng Chu, chú cho rằng khả năng những người này gây án như thế nào?”

“Bây giờ khó nói, đang ở giai đoạn điều tra các nghi vấn. Trì Tác Xương nói bọn hắn chỉ chơi mạt chược, không hề rời khỏi đó. Nếu đúng là vậy thì bọn hắn có bằng chứng ngoại phạm và không có thời gian gây án. Lâm Bảo Sâm cũng có bằng chứng ngoại phạm.”

“Nhưng vì sao những người này lại căng thẳng như vậy? Đã có bằng chứng ngoại phạm thì sao Lâm Bảo Sâm còn phải bịa đặt? Chẳng lẽ việc đó không thể nói lên điều gì sao?” Lưu Liễu khuấy cà phê, nghĩ mãi không thông.

“Cái này đơn giản.” Mắt Chu Trọng Kiệt lấp lánh ánh sáng, anh nhìn Lưu Liễu, nói: “Chúng ta uống cà phê ở đây, anh ra ngoài đi vệ sinh, tiện đường mua một can xăng, đặt ở địa điểm nào đó rồi quay về uống cà phê tiếp. Sau đó, em lại ra ngoài đi vệ sinh, tiện đường cầm can xăng tưới một vòng quanh nhà vệ sinh rồi quay về tiếp tục uống cà phê. Cuối cùng, trưởng phòng Chu cũng đi vệ sinh, xong châm lửa. Chẳng hạn việc mua xăng, tưới xăng, châm lửa cần hai mươi phút, nhưng mỗi người chỉ ra ngoài khoảng mười phút, không đủ thời gian gây án. Như thế nghĩa là ai cũng có bằng chứng ngoại phạm, đúng không?”

“Dừng lại! Anh lấy ví dụ này buồn nôn quá, mở mồm là đũng quần, hệt như bà cô vừa nãy!” Lưu Liễu đánh vào vai Chu Trọng Kiệt rồi nói tiếp: “Có điều, em cảm thấy anh nói rất có lí. Có thể bọn chúng đã gây án như vậy, nếu không vì sao phải sợ.”

Chu Sĩ Khiêm uống hết cốc cà phê rồi vẫy tay với phục vụ, Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt cho rằng đến lúc phải đi nên cũng vội vã uống hết. Nhưng Chu Sĩ Khiêm lại ngạc nhiên: “Hai đứa làm gì thế?”

Nhân viên phục vụ đi tới, hỏi: “Ngài tính tiền ạ?”

Chu Sĩ Khiêm đẩy chiếc cốc: “Cho tôi thêm một cốc nữa.”

“Vâng.” Lúc nhân viên phục vụ quay đi, Chu Sĩ Khiêm gọi cậu ta lại: “Chờ đã.” Ông dừng lại 2 giây, giống như hạ quyết tâm: “Ba cốc đi, cho mỗi đứa một cốc giống lúc nãy.”

Người phục vụ đáp rồi rời đi.

Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt ngơ ngác nhìn nhau, thầm nghĩ chắc chắn ông già này xót tiền lắm.

“Trưởng phòng Chu, lát nữa chúng ta đến Cửa đông cũ chỉ để xác minh Trì Tác Xương có nói dối hay không ạ?”

“Ừ. Tôi mong ông ta đã nói dối. Nếu không có khả năng như cậu nói, giả sử bọn chúng là hung thủ thì nhất định phải có sự phân công chu đáo, là một vụ giết người chạy tiếp sức. Tất cả đối tượng trong danh sách tình nghi của chúng ta không có ai vô tội.”

“Có dễ phá không ạ?” Lưu Liễu hỏi.

“Đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp phải vụ án phức tạp như vậy. Sức ảnh hưởng xã hội, áp lực từ cấp trên rất lớn, tôi cũng có bao nhiêu việc phải làm, lại sắp về hưu, đúng là đau hết cả đầu.”

“Chú có gì phải lo nghĩ chứ. Không có áp lực kinh tế, lúc nghỉ biết đâu lương hưu còn cao hơn bây giờ. Về hưu rồi, chú tính làm gì? Nói cho bọn cháu một chút đi.”

Nhân viên phục vụ bưng tới ba cốc cà phê, Lưu Liễu hơi nghiêng người, đợi người ta dọn ba chiếc cốc không đi mới nói tiếp: “Chú không có sở thích đặc biệt. Chú Vương Hồng Tiến nói muốn mời chú quay lại làm cố vấn.”

“Đừng nghe hắn nói linh tinh, tôi làm đủ rồi.”

“Thế chú định làm gì?”

“Tôi phải đi tìm một người. Rất nhiều năm rồi vẫn chưa tìm được.”

“Ai thế ạ? Mối tình đầu của chú à?”

“Đừng nói bậy?” Chu Trọng Kiệt ngắt lời Lưu Liễu.

“Liên quan gì đến anh?”

“Uống cà phê đi.” Vẻ mặt Chu Sĩ Khiêm tối đi, vừa nhắc đến chuyện của mình là nặng nề tâm sự. Lưu Liễu thấy sắc mặt ông không tốt, nhìn Chu Trọng Kiệt, thầm nghĩ có vẻ gã này rất hiểu trưởng phòng Chu.

Chu Trọng Kiệt trợn mắt nhìn cô rồi khẽ nhếch miệng, dùng khẩu hình nói: “Nói lắm thế!”

Lưu Liễu không chịu yếu thế, cũng dùng khẩu hình đáp trả: “Kệ tôi.”

“Trưởng phòng Chu, thực ra chỉ cần có kế hoạch, cuộc sống hưu nhàn sẽ thú vị hơn đi làm nhiều. Chẳng hạn, chú có thể luyện võ, câu cá, học đại học dành cho người cao tuổi, có thể đi du lịch khắp cả nước, đưa gia đình đi ngắm danh lam thắng cảnh…”

Chu Trọng Kiệt ho một tiếng rồi liên tục nháy mắt với Lưu Liễu. Nhưng cô đang hào hứng nói nên không nhìn thấy.

“Uống cà phê đi, nguội hết rồi.” Chu Trọng Kiệt đá cô một cái, Lưu Liễu mới phát hiện bầu không khí có gì đó không bình thường.

Chu Sĩ Khiêm hừ một tiếng, nói: “Đưa gia đình cái gì. Bà nhà tôi vừa qua đời, còn nửa tháng nữa là đến trăm ngày. Hồi trước, bà ấy đã nói muốn đi ngắm Thái Sơn, vậy mà đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn chưa đi được.”

Lưu Liễu không biết phải làm thế nào.

“Không có gì, uống đi. Tôi có thể mang ảnh bà ấy đi cùng mà.” Chu Sĩ Khiêm cười nhưng trong mắt không hề vương ý cười.

“Thế chú có con chứ? Tuổi này của chú chắc con cái cũng sắp cưới rồi, về hưu trông cháu cũng là một thú vui.”

“Tôi có một thằng con trai không nên thân, hồi nhỏ dạy bảo không tốt nên bây giờ không có tiền đồ gì cả, còn độc thân, cũng chưa có người yêu.”

“Đi làm rồi ạ?”

“Đúng vậy.” Chu Sĩ Khiêm ngẩng lên nhìn Lưu Liễu, mây đen trên mặt không biết đã bay đi từ bao giờ. Lưu Liễu cảm thấy ánh mắt ông rất lạ.

“Trưởng phòng Chu, chú nhìn cháu như thế làm gì ạ? Sao mà đáng sợ thế!”

“Này, anh hỏi em một chuyện, từ trước đến giờ không thấy em hẹn hò với ai. Em chưa có người yêu à?” Chu Trọng Kiệt nhướng mày nhìn Lưu Liễu.

“Đúng vậy, thì sao? Đừng bày trò, có phải muốn giới thiệu em cho con trai của trưởng phòng Chu không? Bây giờ là thời nào rồi mà còn mai mối.”

“Thôi đi. Người ta chưa chắc đã thích em, em chỉ được mỗi dáng người tàm tạm, gương mặt thì bình thường, không có ngực cũng không có mông, trông như cây gậy gỗ lại còn kén cá chọn canh.”

Chu Sĩ Khiêm vỗ đầu Chu Trọng Kiệt một cái: “Nhóc con, nói cái gì thế hả!”

Chu Trọng Kiệt nói trịnh trọng: “Vâng, trưởng phòng Chu!” Anh ta nhấn mạnh hai chữ “trưởng phòng” như để trào phúng.

Đột nhiên, Lưu Liễu hiểu ra gì đó, hết nhìn Chu Sĩ Khiêm lại nhìn Chu Trọng Kiệt: “Hai người… có quan hệ gì? Đúng là nhìn cũng hơi giống thật!”

Chu Trọng Kiệt nói: “Sao lại là hơi giống? Giống nhau như đúc ấy chứ! Anh chính là phiên bản hồi trẻ của ông ấy. Còn ông ấy chính là anh lúc về già. Mọi người đều nói như vậy.”

Lưu Liễu ngỡ ngàng, muốn nói nhưng lại thấy có thể sẽ khiến hai người phật ý.

“Trưởng phòng Chu là bố ruột của anh, anh là con trai ông ấy.” Chu Trọng Kiệt nói rồi vỗ vai bố một cái: “Đúng không ạ? Trưởng phòng Chu, bố ruột?”

“Nhóc con, dám vỗ vai bố hả? Không quy củ gì hết.”

Lưu Liễu há to miệng. Cô đã nói chuyện với bố con nhà này hơn hai tháng mà không hề phát hiện ra.

“Nhưng tại sao anh không gọi bố mà lại gọi là trưởng phòng Chu? Chuyện này không logic. Làm gì có ai như vậy.”

“Bố anh thích làm quan nên anh chiều theo ý bố thôi.”

“Nói bậy nói bạ.” Chu Sĩ Khiêm nói: “Nếu những người không rõ sự tình biết Chu Trọng Kiệt là con trai tôi chắc chắn sẽ nói bố nó nhờ vả quan hệ nên nó mới được nhận. Tránh nghi ngờ thôi.”

“Thế chú phải nhờ vả quan hệ để anh ấy vào đây thật ạ?”

“Cô nhìn tôi có giống người có quan hệ không?”

“Không. Mà dù có thì một đảng viên tốt, cán bộ tốt, thanh liêm, chính khí, tràn ngập tinh thần trọng nghĩa như chú sẽ không dùng đến quan hệ.”

“Chỉ giỏi nịnh, nhưng nịnh khéo đấy. Tránh nghi ngờ, có hiểu không? Sau khi có chủ trương tăng cường trị đảng nghiêm khắc toàn diện, đảng viên chính là quần thể rủi ro cao, chỉ cần có chút cấp bậc chức vụ là có thể vi phạm kỉ luật. Chỉ cần tạo thành ảnh hưởng, không cần biết có chuyện đó thật hay không, sẽ không được yên thân. Đám người ở ủy ban kỉ luật toàn ăn không ngồi rồi chắc?”

“Chú mà cũng sợ ủy ban kỉ luật sao?”

“Tôi không phạm tội thì sợ gì. Ấy là tôi lo cho nó.” Chu Sĩ Khiêm chỉ chỉ Chu Trọng Kiệt: “Từ nhỏ không học hành đàng hoàng, cái gì cũng không biết. Bây giờ tìm được công việc cũng không dễ dàng. Một khi mất việc, tôi lấy đâu ra tiền nuôi nó. Tôi còn phải dựa vào nó để dưỡng già đấy.”

“Trưởng phòng Chu, ngài nói gì thế? Phải có tiền mới phụng dưỡng cha mẹ được sao? Mặc dù tôi không có công việc, không có tiền, dù có phải đi ăn xin tôi cũng sẽ cho ngài ăn cơm, còn tôi húp canh.”

“Câu này của anh coi như có hiếu rồi. Nuôi con là để dưỡng già, trước kia hay bây giờ đều thế cả. Có điều, anh cũng đừng vội nói phét. Nếu không có công việc, không có tiền thật thì sợ rằng anh cũng không còn là anh nữa. Trong xã hội bây giờ, hai đứa cũng coi như đàng hoàng, ngoan ngoãn hơn so với đám cùng tuổi.”

“Tôi nói phét cái gì? Ngay cả khi tôi thất nghiệp, không có tiền nhưng ngài còn lương hưu mà. Không cho tôi tiêu thì cho ai? Vậy nên, tôi không lo sau này chết đói, cũng chẳng lo không báo hiếu được ngài.”

Nghe hai bố con nhà này nói chuyện với nhau mà Lưu Liễu phải bật cười.

Ngồi một lát nữa rồi ba người đứng dậy, rời khỏi quán cà phê, lái xe thẳng đến Cửa đông cũ.

Thành phố này có lịch sử lâu đời, trước kia có thành cổ, còn Cửa đông cũ chính là cửa đông của thành, dần dần trở thành một địa danh không chính thức, không tìm được trên bản đồ. Bên cạnh Cửa đông cũ có nhiều hàng quán, bán đủ thứ trên đời, có mấy phòng bài ở phía tây phố chính. Toàn bộ nhà cửa mặt đường ở đây, tầng một tầng hai đều dùng để kinh doanh. Biển hiệu “Vạn lí trường thành vĩnh viễn không đổ” rất to, có thể nhìn thấy từ rất xa.

Ba người vừa đi vào phòng bài, một người phụ nữ mập mạp đã ra đón: “Các vị đánh bài ạ? Đấu địa chủ à? Đánh mạt chược thì thiếu một chân, tôi có thể chơi cùng, miễn phí, trình độ của tôi rất cao, chỉ sợ các vị không chơi với tôi!”

“Chị là chủ ở đây à?” Chu Sĩ Khiêm quan sát bà ta.

“Các vị lần đầu tiên đến đây à? Tôi là người quản lí nơi này, chồng tôi bỏ đi theo người khác rồi, một mình tôi dựa vào cái này để kiếm tiền nuôi con. Mong các vị chiếu cố” Bà ta rất nhiệt tình, giọng nói sang sảng, phát âm rõ ràng, thoạt nhìn hết sức năng động.

“Xin lỗi, chúng tôi không đánh bài, cũng không chơi mạt chược. Chúng tôi là cảnh sát, muốn hỏi chị chút chuyện. Mong chị phối hợp.” Chu Sĩ Khiêm nói rõ thân phận, sắc mặt bà chủ lập tức tái mét: “Gì thế ngài cảnh sát? Từ trước đến nay, nơi này của tôi không đánh bạc ăn tiền, ngài thấy không?” Bà ta chỉ một tờ “nội quy” rất bắt mắt trên tường: “Giải trí tiêu khiển hoan nghênh, đánh bạc ăn tiền cút xéo”. Bà ta chỉ hai tấm biển khác: “Đánh bạc ăn tiền, lập tức báo cảnh sát” và “Phát hiện đánh bạc, báo cho bà chủ, thưởng nóng một trăm tệ”.

Những dòng cảnh cáo này rất hài hước, làm Lưu Liễu bật cười. Bầu không khí lập tức dịu đi rất nhiều.

Chu Sĩ Khiêm nói: “Chị đừng lo, không phải chúng tôi đến điều tra đánh bạc, cũng không có ai tố cáo chị vi phạm pháp luật. Chúng tôi đến để điều tra mấy người khách.”

Vừa nghe Chu Sĩ Khiêm nói như vậy, bà chủ tươi tỉnh ngay: “Sợ quá đi mất! Tôi chỉ dựa vào cái này để kiếm mấy đồng sống cho qua ngày đoạn tháng, nếu bị niêm phong, bảo đảm tôi không sống nổi qua đêm nay.” Bà chủ vừa nói vừa dẫn ba người lên phòng nghỉ ở tầng trên. Vừa lên đến nơi đã nghe thấy tiếng xoa mạt chược rào rào từ các phòng chơi vọng ra.

“Tiểu Quang, rót nước!” Bà chủ quát to.

Ba người vừa ngồi xuống thì có một cậu bé 11, 12 tuổi đi vào, bưng khay trà: “Mời ông uống trà, mời chú uống trà, mời cô uống trà.” Cậu bé rất lễ phép, chỉ là hơi thẹn thùng. Nó lần lượt rót trà cho ba người rồi ra ngoài.

Chu Sĩ Khiêm hỏi bà chủ: “Chúng tôi xưng hô với chị thế nào?”

“Tôi họ Hoàng, Hoàng Tam Muội.”

“Con trai chị à?” Chu Sĩ Khiêm chỉ ra ngoài cửa, cậu bé đã đi mất từ lâu.

“Vâng! Hoàng Tiểu Quang, theo họ tôi.”

“Không đi học à?”

“Hôm nay thứ Bảy, đi học gì chứ!” Bà chủ cười nịnh. Lúc này, Chu Sĩ Khiêm mới nhớ ra, lại đến thứ Bảy rồi.

“Ngài hỏi đi, cái gì tôi biết tôi sẽ nói.” Bà chủ lấy bao thuốc ra, Chu Sĩ Khiêm rút một điếu. Ông cũng không vòng vo nữa: “Chị biết Trì Tác Xương không? Khách quen của chị.”

Bà chủ khẽ lắc đầu.

“Thử nghĩ kĩ lại xem.”

“Chưa từng nghe tên.”

Chu Trọng Kiệt đưa ảnh cho Hoàng Tam Muội: “Chị nhìn thử đi.”

Hoàng Tam Muội nhìn lướt qua, kinh ngạc nói: “Ai da, tôi còn tưởng là ai. Tôi biết ông ta. Chúng tôi toàn gọi ông ta là Trì Đầu Gáo. Vì gáy ông ta tròn xoe, nhìn từ phía sau giống như cái gáo nên mọi người mới gọi như vậy.”

“Dạo này ông ta có đến đây đánh mạt chược không?”

“Đến suốt. Lâu nhất không quá ba ngày. Có điều, mấy ngày gần đây không đến. Tôi còn định gọi điện hỏi thăm. Có việc thật à?” Hoàng Tam Muội rất quan tâm đến vị khách này.

“Lần cuối cùng ông ta đến đây là khi nào?”

Hoàng Tam Muội hơi trầm tư: “Buổi tối ngày 27 tháng 3.”

“Chị chắc chứ?”

“Có gì mà chắc với không chắc? Tôi làm nghề gì chứ! Khách quen của tôi đừng nói lúc nào đến, ngay cả lúc đến mặc quần áo gì tôi cũng nhớ rất rõ. Lâu hơn không dám nói nhưng tôi có thể kể lại chi tiết mọi chuyện trong vòng một tháng cho ngài. Xem mạt chược một lượt, bất kể ngài xáo bài thế nào tôi cũng có thể nhớ được từng quân, huống chi là nhớ một người.” Hoàng Tam Muội cười sang sảng.

“Chị có nhớ ông ta đến lúc mấy giờ không?”

Hoàng Tam Muội nghĩ ngợi rồi tỏ ra nghi hoặc: “Nhóm người này… hôm đó rất khác thường, tới sớm hơn bình thường. Tôi nhớ rất rõ, bảy giờ hai mươi lăm phút đến đây. Lúc trước toàn chín, mười giờ mới đến.”

“Mấy giờ họ về?”

“Mười hai rưỡi về. Buổi tối hôm ấy, họ rất im lặng, chỉ mải chơi mạt chược, không gọi thuốc, cũng không gọi nước.” Hoàng Tam Muội vừa nói vừa hơi nghiêng người về phía Chu Sĩ Khiêm, nói nhỏ: “Tôi nghĩ nhất định có chuyện gì đó. Không phải chuyện xấu thì nhất định là bàn kế hoạch làm chuyện xấu. Thật sự vô cùng bất thường.”

Thấy Chu Sĩ Khiêm không tiếp lời, Hoàng Tam Muội hỏi: “Thế nào, tôi đoán đúng rồi à?”

“Cái này mà còn phải đoán? Người được cảnh sát hình sự hỏi thăm chẳng lẽ còn ngoài hai khả năng này hay sao? Không phải đã gặp chuyện xấu thì đã làm chuyện xấu.” Giọng của Chu Sĩ Khiêm không quá nghiêm túc, nghe có vẻ như nói đùa: “Ngoài những chuyện này, chị còn phát hiện ra điều gì khác thường nữa không?”

“Lúc mấy người đó về, Trì Đầu Gáo cho tôi một bao Trung Hoa mềm. Ông ta chưa bao giờ hào phóng như vậy. Tự nhiên hôm ấy lại phóng tay lạ thường. Sao tôi dám hút bao thuốc đó chứ! Tôi vẫn còn giữ, chờ khi nào ông ta đến sẽ trả lại.”

“Còn gì nữa không?”

Bà chủ trầm tư một lát rồi đột nhiên nhớ tới gì đó, vội vàng ngẩng lên: “A, còn có một việc. Lúc họ đến, Vương Thất Bát xách theo một cái túi, tôi hỏi ông ta làm gì, ông ta nói đi câu cá. Nhưng đó chắc chắn không phải túi đựng đồ câu cá.”

“Vương Thất Bát?” Chu Sĩ Khiêm chưa từng nghe cái tên này nên lấy mấy bức ảnh ra đưa cho Hoàng Tam Muội.

“Chị xem trong đây có người đó không?”

“Chính là ông ta.” Hoàng Tam Muội rút ra một bức ảnh.

“Không phải tên là Vương Tự Sinh sao? Sao lại thành Vương Thất Bát rồi?”

“Cảnh sát Chu, đến đây đánh bài, trắng đen lẫn lộn, loại người nào trong giới cũng cũng có, ra ngoài làm việc thường không dùng tên thật mà gọi nhau bằng biệt danh. Tôi cũng không biết tên thật. Ngài nói là Vương Tự Sinh thì chắc là thế thật, nhưng gọi Vương Thất Bát chắc chắn ông ta sẽ thưa.”

“Hai người này có biệt danh là gì?”

“Người này là Đầu To. Còn người này, bọn họ gọi ông ta là Than Đen.”

“Thì ra đến chỗ này của chị còn phải chú ý nhiều như vậy. Đúng là học được nhiều, mở mang đầu óc.”

“Không phải tất cả đều có biệt danh. Nói chung, có biệt danh đều không phải người đứng đắn. Chúng tôi làm ăn, đón khách bốn phương, chỉ cần họ không làm chuyện phạm pháp ở chỗ của tôi thì ai lại chê tiền chứ.” Hoàng Tam Muội nói, lại rút ra một điếu thuốc và đưa tới. Chu Sĩ Khiêm ngăn lại: “Hút của tôi đi. Thuốc của chị đắt tiền, tôi không quen.”

Nói xong, ông lấy thuốc của mình ra, đưa cho bà ta một điếu. Hoàng Tam Muội vội vàng châm lửa cho Chu Sĩ Khiêm.

“Không có gì đặc biệt nữa à?”

“Chỉ cần lọt vào mắt tôi là tôi nhớ rõ. Tôi nghĩ chắc không có gì nữa đâu.”

“Chị không nghe thấy bọn họ bàn chuyện gì à?”

“Tôi không đứng hầu trong phòng họ. Khách khứa nhiều, lúc thì gọi nước, lúc thì gọi thuốc, đưa ra đón vào, đâu rảnh nghe người ta nói chuyện.”

Chu Sĩ Khiêm hơi cụt hứng, đứng dậy chuẩn bị đi. Đúng lúc này, con trai của Hoàng Tam Muội đi vào, e thẹn dựa sát vào tường bên cạnh cửa, hơi cúi đầu, nhìn sàn nhà dưới chân mình. Hiển nhiên cậu bé đã nghe thấy người lớn nói chuyện.

“Tiểu Quang, con vào đây làm gì! Người lớn nói chuyện, trẻ con ra chỗ khác chơi.”

“Không phải, con đã nhìn thấy…”

Hoàng Tam Muội vội bước tới gần, tay phải nắm vai thằng bé làm bộ đẩy ra ngoài cửa, nói nhỏ: “Nói linh tinh cái gì, mau ra ngoài!”

Tiểu Quang dạng hai chân, giãy giụa một hồi, vùng thoát khỏi Hoàng Tam Muội: “Con có nhìn thấy, cũng nghe thấy.”

Chu Sĩ Khiêm lập tức đóng cửa lại, bảo Hoàng Tam Muội: “Chị để cháu nó nói, không sao.”

Nói xong, ông quay lại nhìn cậu bé, đợi nó nói tiếp.

Cậu bé vẫn cúi đầu, ấp a ấp úng: “Tối hôm đó, cháu làm bài tập xong, mẹ cháu bảo mang thuốc vào phòng 207. Khách trong đó đang cãi nhau, cháu rất sợ nên ngồi ở ngoài cửa.”

“Cái thằng này, khách phòng 207 không phải đám người Trì Đầu Gáo. Bọn họ ở phòng 206 đối diện.” Hoàng Tam Muội thở phào nhẹ nhõm.

“Con biết, trong phòng 206 rất yên tĩnh, nhưng con nghe thấy bọn họ nói mấy câu.”

“Nói cái gì?” Hoàng Tam Muội sầm mặt, rõ ràng đang ám chỉ con trai không được nói linh tinh, phải giả vờ không biết. Ngay cả Lưu Liễu cũng nghe ra được.

“Con nghe thấy có người nói phi vụ này rất lớn, làm xong sẽ giải tán. Sau đó, có một giọng nói khác nói kiểm tra lại đồ nghề. Rồi con nghe thấy rầm một tiếng, có thứ gì đó ném lên bàn, còn làm rơi mấy quân bài mạt chược xuống đất.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó, con ngồi xuống, nhìn qua khe cửa. Có một chú đầu trọc mở túi, lấy mấy thứ trong túi ra đặt lên bàn.”

“Cháu nhìn thấy những gì?”

“Hai con dao, dài khoảng chừng này.” Cậu bé duỗi thẳng cánh tay trái ra, dùng tay phải đặt lên khuỷu tay trái mô tả, lại cảm thấy quá ngắn nên dịch tay phải lên trên một chút: “Dài thế này.”

“Đừng có nói bậy!” Hoàng Tam Muội quát to, giọng nói cũng run lên.

Cậu bé vẫn tiếp tục nói: “Còn có một cuộn dây, giống loại dây chúng ta dùng để căng bạt che nắng ấy. Hình như còn có búa, con chỉ nhìn thấy cán. Con nhìn thấy cả một cuộn băng dính, nó rơi ra lúc họ lấy cuộn dây, nó lăn xuống đất nên con mới nhìn thấy.”

“Con còn nhìn thấy cái gì nữa?” Hoàng Tam Muội hơi nôn nóng.

“Không còn gì nữa.” Cậu bé vẫn cúi đầu: “Con đã xem trên tivi, biết những người đó không phải người tốt, có dao, có dây và băng dính, nhất định là đi làm chuyện xấu. Con rất sợ nên bò về.”

Hoàng Tam Muội nhớ ra, buổi tối hôm đó, một người khách phòng 207 xuống phòng trực ở tầng một tìm bà ta kêu ca, nói đã gọi thuốc mà sao mãi chưa thấy mang lên. Thì ra là Tiểu Quang sợ quá nên quay về.

“Khách phòng 207 không phải cãi nhau, chỉ là nói to mà thôi. Lúc chơi mạt chược kích động khó tránh khỏi lớn tiếng la hét, ngày nào cũng có, thấy nhiều thành quen.” Hoàng Tam Muội cảm thấy cổ họng ngứa ngáy, giọng nói run rẩy, nói xong mới ý thức được người mà cảnh sát quan tâm là Trì Tác Xương trong phòng 206.

Chu Sĩ Khiêm liếc nhìn Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt, ý tứ rất rõ ràng. Trì Tác Xương có mức độ tình nghi rất cao.

“Từ lúc tới đây đến lúc ra về, trong số họ không có ai rời khỏi đây à?”

“Tôi không chú ý.” Hoàng Tam Muội nói: “Nhưng chắc là không. Bốn người đánh mạt chược, thiếu một người là không chơi được. Bọn họ cùng đến cùng về.”

“Có đấy ạ.” Giọng nói của Hoàng Tiểu Quang nhỏ đến nỗi gần như không thể nghe thấy, nhưng lọt vào tai Chu Sĩ Khiêm không khác gì tiếng sét.

Thằng bé cúi đầu, nói tiếp: “Sau khi rời khỏi cửa phòng 206, cháu rất sợ nên xuống tầng một làm bài tập mà không nói với mẹ. Sau đó, cháu nhìn thấy một chú với một bác xách túi ra ngoài, lên xe máy đi, lúc cháu chép xong bài, họ mới quay về.”

“Một chú, một bác.” Chu Sĩ Khiêm lẩm bẩm rồi nhìn trong bốn bức ảnh.

“Chắc chắn là hai người này.” Hoàng Tam Muội chỉ Trì Tác Xương và Vương Thất Bát.

“Có phải hai người này không?” Chu Sĩ Khiêm dựng thẳng bức ảnh lên cho thằng bé nhìn thấy.

Hoàng Tiểu Quang ngẩng đầu lên, nhìn bức ảnh rồi lập tức lại cúi đầu, gật mấy cái rất mạnh.

“Lúc Trì Tác Xương và Vương Thất Bát rời khỏi đây là mấy giờ? Nếu chị không nhớ rõ thì có thể nhớ được khách phòng 207 gọi thuốc khi nào không?” Chu Sĩ Khiêm hỏi.

“Họ gọi thuốc mấy lần nhưng Tiểu Quang chỉ mang lên một lần. Hằng ngày, nó làm bài tập xong sẽ chơi một lát, muộn nhất cũng không quá mười rưỡi là đi ngủ.” Hoàng Tam Muội cảm thấy hơi bất an. Xem ra cảnh sát đang điều tra việc lớn, không thể nói linh tinh được.

“Bảy giờ năm mươi phút. Họ đi lúc bảy giờ năm mươi phút.” Hoàng Tiểu Quang nói: “Cháu có xem đồng hồ trên tường. Khi đó, đúng lúc có mấy cô chú đến chơi bài, mẹ đưa họ lên tầng trên nên mẹ không nhìn thấy.”

“Lúc họ về là mấy giờ?”

“Mười giờ mười lăm phút.” Hoàng Tiểu Quang sợ Chu Sĩ Khiêm không tin nên vừa cúi đầu vừa chỉ vào bức tường phía trước bên trái, nói: “Ở vị trí này trong phòng mà cháu làm bài tập dưới tầng một có đồng hồ, cháu nhìn thấy được. Chỉ có bác xấu xí đó về, chú kia không về. Khi đó, mẹ cháu đang dọn vệ sinh trên tầng hai, còn cháu đang lén chơi game.”

Chu Sĩ Khiêm thầm nghĩ, nếu những gì thằng bé nói là thật thì Trì Tác Xương và Vương Thất Bát cùng nhau ra ngoài, sau đó Trì Tác Xương quay về một mình. Hơn nữa, ông ta đã cố ý tránh mặt Hoàng Tam Muội.

“Sau đó thì sao? Chú ấy về lúc nào? Cháu có nhìn thấy không?”

Cậu bé lắc đầu: “Sau đó nữa thì cháu đi ngủ rồi.”

“Không thể như thế được. Buổi tối hôm đó, phòng 206 rất khác thường, không gọi nước cũng không gọi thuốc. Lúc tôi đi qua, bên trong vẫn có tiếng mạt chược lách cách.”

“Lúc về, họ có mấy người?”

“Lúc đó khuya rồi, tôi không đi ra mà chỉ nhìn qua cửa sổ phòng lễ tân thấy họ ra về. Bởi vì tầng trên vẫn còn khách nên tôi không khóa cửa. Trì Đầu Gáo đi xuống cuối cùng, lúc ông ta gọi tôi tính tiền, những người còn lại đã ra ngoài rồi, rất khó nói có thiếu ai không. Đêm hôm đó, Trì Đầu Gáo rất hào phóng, lần đầu tiên ném cho tôi một bao thuốc lá, không biết có ý gì. Tôi còn nói ‘A, dạo này phát tài rồi hay sao mà xõa thế’. Ông ta không nói gì mà đi luôn. Bây giờ nghĩ lại đúng là rất kì lạ.”

Chu Sĩ Khiêm ừ một tiếng rồi đứng dậy xoa xoa đầu thằng bé bé: “Cháu rất ngoan, chịu khó học hành chăm chỉ nhé.”

Ông dặn dò Hoàng Tam Muội: “Không được nói với bất kì ai rằng chúng tôi đã tới. Thằng bé không nói gì cả, cũng không biết cái gì hết, chị hiểu chứ?”

Hoàng Tam Muội lập tức gật đầu: “Tôi biết rồi, tôi biết rồi.”

“Nếu chị có chuyện gì thì báo cảnh sát. Đây là số điện thoại của tôi, gọi cho tôi cũng được. Cảm ơn chị.” Chu Sĩ Khiêm đưa danh thiếp cho Hoàng Tam Muội, sau đó ba người nhanh chóng ra về. Khi xuống tầng một, Chu Sĩ Khiêm chú ý thấy đúng là còn một gian phòng nhỏ, trên tường có một cửa sổ nhỏ như cửa bán vé. Ông đi vào phòng, bên trong có hai cái giường một lớn một nhỏ, trên tường ở vị trí Tiểu Quang đã nói có một chiếc đồng hồ treo tường.

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.