Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25 BÍ MẬT CỦA MẠC ĐẠI KHUÊ

❊ ❊ ❊

Về đến nhà, Mạc Mạc chơi với con gái một lát rồi đưa con đi ngủ, sau đó khoác một chiếc chăn mỏng ra phòng khách. Mạc Đại Khuê đang ngồi đọc báo, ngẩng lên nhìn cô, nói nhỏ: “Ngủ rồi à?”

Cô gật gật đầu rồi ngồi xuống. Mẹ cô - Trì Thanh Liên - từ trong bếp đi ra, bưng hai bát cháo đặt lên bàn uống nước.

“Mẹ, muộn thế này rồi, sau này mẹ đừng nấu nữa, đi ngủ sớm đi ạ.”

“Từ sau khi con lấy chồng, bố con lại có thêm một cái tật là tối nào cũng phải ăn cháo.” Trì Thanh Liên liếc chồng một cái: “Người càng già càng làm khổ người khác.”

“Bà cũng ăn đấy thôi, lại còn ăn còn nhiều hơn cả tôi. Nếu không có tôi, bệnh đau dạ dày của bà có đỡ được không? Đều là nhờ ăn cháo đấy.” Mạc Đại Khuê ngước nhìn qua kính lão: “Con gái vừa về bà đã mách nó rồi. Từ hồi nó đi học bà đã thế, mấy chục năm qua vẫn vậy. Nhân phẩm của tôi đã trải qua trăm rèn ngàn luyện, nhất là địa vị của tôi trong lòng con gái. Bất cứ lời ong tiếng ve nào đều không thể lay chuyển được! Đúng không con gái?”

“Đúng đúng đúng, bố nói đúng!” Mạc Mạc cười, đứng dậy bưng bát cho bố: “Bố ăn đi cho nóng, để nguội không ngon đâu.”

“Bà thấy chưa? Nhìn ra địa vị của tôi với bà trong lòng con gái chưa? Cao thấp rõ ràng nhé!”

“Được rồi. Đây là con chăm sóc người yếu thế, mẹ lúc nào cũng là nóc nhà, duy trì tác phong tốt đẹp khiêm tốn cẩn thận không kiêu không vội của đảng ta. Bố phải tự hào về mẹ mới đúng chứ!”

Trì Thanh Liên lập tức nói: “Nghe thấy chưa, ông già? Mắt con gái tôi sáng lắm, ai nên khen ngợi, ai nên phê bình, vừa nhìn là thấy ngay!”

Tối nào cũng như tối nào, hai ông bà đều phải cãi nhau như tấu hài. Mạc Mạc biết vì mình nên bố mẹ có nỗi khổ trong lòng nhưng không thể nói, đành phải miễn cưỡng cười vui mà thôi. Trì Thanh Liên ngồi một lát rồi về phòng ngủ. Bà bị huyết áp cao, mấy ngày nay huyết áp không ổn định. Không biết vì sao mà lần nào bà uống thuốc hạ huyết áp cũng ho, nhưng không uống không được.

Mạc Đại Khuê đọc xong trang báo cuối cùng rồi gập lại, bỗng nhiên ông hỏi: “Vụ án vẫn chưa phá được à?”

Ông biết câu hỏi của mình rất thừa thãi, nếu vụ án đã được phá giải thì dù Mạc Mạc không nói, thời sự cũng đưa tin từ lâu rồi.

“Sắp ạ. Đã xác định được hung thủ nhưng chưa bắt được.”

“Bố thấy lệnh truy nã trên mạng rồi. Các con đã từng đắc tội người ta à?”

“Không ạ. Con còn chưa từng nghe anh ấy nhắc đến người này.” Mạc Mạc nhìn bát cháo trên bàn, thấy có hơi nóng bốc lên.

Mạc Đại Khuê thở dài rồi chậm rãi nói: “Con à, con cũng đừng quá bị thương. Mấy ngày nay, mẹ con lại tăng huyết áp rồi, lúc nào mẹ con cũng lo lắng cho con. Cái thằng Tiểu Triệu này, sao lại dám lấy tiền quỹ của cơ quan, lại còn vay tiền bao nhiêu người nữa! Con là người thân nhất của nó, chẳng lẽ lại không biết nó dùng số tiền ấy làm gì à?”

Mạc Mạc hơi nóng nảy: “Bố đã hỏi con bao nhiêu lần rồi mà sao cứ như thẩm vấn phạm nhân thế? Con cũng đã nói với bố nhiều lần là con không biết. Con nói thật với bố, con hoàn toàn không tin anh ấy tham ô nhiều tiền như vậy. Đó đều là thông tin từ một phía công ty và đồng nghiệp của anh ấy, chẳng lẽ bố không cảm thấy đây là đục nước béo cò, cháy nhà hôi của sao? Bởi vì người chết không thể cãi nên họ nói gì chẳng được. Con sẽ không để họ đạt được ý đồ đâu, con sẽ không trả dù chỉ một xu!”

“Thế bây giờ con bán nhà không phải để trả nợ sao?”

“Con bán nhà vì không muốn ở đó nữa, vừa vào trong đã thấy khó chịu, vô cùng ngột ngạt. A Trân suốt ngày ở trong nhà chơi trốn tìm với bố nó, con sợ chết khiếp.”

Mạc Đại Khuê không nói gì nữa. Ông là giảng viên đại học về hưu, có chút danh tiếng trong giới nghiên cứu. Lúc giới thiệu ông, mọi người thường gọi ông là “nhà kinh tế học”, là khách quý của rất nhiều công ty. Ông thầm nghĩ cuộc đời mình cũng coi như thành đạt, đi đâu cũng nở mày nở mặt, vậy mà không ngờ con gái lại gặp phải biến cố như vậy. Kinh tế học không giải quyết được chuyện mạng người, cũng không có cách nào hỗ trợ đuổi bắt hung thủ.

Từ khi con gái lấy chồng, con rể rất ít khi đến thăm ông, lúc nào cũng là Mạc Mạc dẫn con đến. Chỉ có ngày lễ, tết, Triệu Quan Nhất mới đến ăn cơm, nghỉ ngơi khoảng một tiếng rồi đi. Nhưng con rể ông vẫn có một điểm tốt, Mạc Mạc về nhà ngoại, cho dù ở bao lâu, nó cũng không bao giờ thúc giục. Mạc Mạc nói Triệu Quan Nhất ở công ty là người rất cầu tiến, còn trẻ nhưng đã thành lãnh đạo. Mạc Đại Khuê và Trì Thanh Liên rất vui mừng.

Mạc Đại Khuê biết tin Triệu Quan Nhất bị giết là do Mạc Mạc gọi điện thoại đến. Khi đó, Mạc Mạc đang ở ban công, có tiếng mưa rất to. Con bé nói rất bình tĩnh: “Bố a, đêm qua Triệu Quan Nhất không về nhà. Vừa rồi cảnh sát tới, nói anh ấy bị sát hại!”

Đầu óc Mạc Đại Khuê lùng bùng, cho rằng mình nghe nhầm. Đến tận khi Mạc Mạc nhắc lại lần nữa, ông mới xác nhận con rể Triệu Quan Nhất của mình đã bị giết chết. Ông và vợ vội vàng ra ngoài, bắt taxi đi đến nhà con gái. Gõ cửa mãi không có người trả lời, hai ông bà sốt ruột, đang định gọi điện thì thấy Mạc Mạc cõng con gái về đến nơi, hỏi ra mới biết Mạc Mạc vừa đến phòng giao dịch của nhà mạng di động.

Trạng thái của con gái hiển nhiên không tệ như Mạc Đại Khuê dự đoán. Sau khi Mạc Mạc nói ra mục đích mình đến phòng giao dịch của nhà mạng, Mạc Đại Khuê rất kinh ngạc. Ông rất lo lắng con gái sẽ suy sụp sau biến cố ấy nhưng xem ra ông lo hão rồi. “Cái gì? Con đi điều tra hung thủ?” Nghe Mạc Mạc nói căn cứ vào số điện thoại đã tra được một người tên là Lâm Bảo Sâm, ông vô cùng kinh hãi.

Sau khi từ nhà con gái về, mặc dù bi thương nhưng ông bà đã bớt lo lắng cho con. Ông bà sợ Mạc Mạc không chịu nổi đau thương mà nghĩ quẩn. Về đến nhà mình, Trì Thanh Liên khóc một hồi rồi nói: “Tôi chỉ biết hầu hết những người gặp bi kịch như vậy sẽ vô cùng chán nản, thậm chí còn mất lòng tin vào cuộc sống. Nhưng không ngờ con gái chúng ta lại kiên cường như vậy. Ông già, ông nói đi, có phải tôi nên vui mừng hay không?”

“Nên, nên, nên!” Mạc Đại Khuê an ủi vợ: “Tôi vẫn nói đứa con gái này của tôi nhất định là tốt nhất. Mắt tôi sao mà sai được. Cho nên bà không cần phải lo lắng. Con rể không còn thì tìm thằng khác là được, cuộc sống vẫn phải tiếp tục mà, đúng không?”

Trì Thanh Liên khóc thút thít, nói: “Đều là tội nghiệt của ông lại báo ứng trên người nó!”

“Bà đừng nói nữa! Tôi gây tội nghiệt cái gì! Nếu nói vậy thì bà cũng có phần. Bây giờ nói chuyện này làm gì, sau này không được nhắc đến nữa!” Mạc Đại Khuê hơi nôn nóng đi tới bên cửa sổ, ngẩn người nhìn chậu cây cảnh. Dường như, ông nhớ lại chuyện gì đó từ rất xa xưa, bỗng chốc liên hệ với hiện tại, như thể trong khoảng thời gian ấy chưa từng xảy ra chuyện gì.

“Giết người phải đền mạng, thiếu nợ thì phải trả. Lưới trời lồng lộng, thưa nhưng khó lọt. Không ai có thể che giấu khỏi mắt ông trời. Giấy không gói được lửa, không gói được lửa!” Trì Thanh Liên vừa khóc thút thít vừa tự nói một mình. Vừa nghĩ đến chuyện Triệu Quan Nhất, bà lại rơi nước mắt. “Đứa con gái đáng thương của tôi! Số nó đã khổ, đến lúc lấy chồng cũng gặp phải một thằng số khổ!”

Vài ngày sau, ông bà nghe nói hàng ngày có rất nhiều người đến nhà con gái mình đòi nợ. Ông bà không yên tâm nên bảo con đến ở cùng mình. Mạc Mạc nói: “Cũng được ạ. Con đang định bán nhà, con không muốn ở đây nữa.”

Sau khi Mạc Mạc chuyển về, suốt ngày hai ông bà phải quan sát sắc mặt con gái, sợ có chuyện bất trắc. Thấy con gái kể gần đây quen biết một chuyên gia tư vấn tâm lí, điều trị rất hiệu quả, ông bà cũng cảm thấy tâm trạng của con ngày càng tốt hơn, không còn quá đau lòng và bi quan, còn có thể đi làm bình thường. Lúc ở nhà, ông bà cố gắng không nhắc tới chuyện của con rể nhưng có vẻ điều đó là không thể.

Mạc Đại Khuê chậm rãi ăn từng thìa cháo. Cháo sắp nguội lạnh, ông không thấy có bất cứ vị gì, bởi tâm tư của ông không ở đây. Hôm nay, ông đã nhờ người hỏi thăm về tình hình của Vương Hồng Binh. Người ta kể thanh niên đó bình thường rất nhã nhặn, làm thợ điện ở công trường, không có sở thích xấu, càng không giao du với lưu manh vô lại, nhưng ai ngờ cậu ta lại làm chuyện này.

Mạc Đại Khuê muốn nói với Mạc Mạc chuyện này nhưng lại thôi, nó chỉ khiến con gái ông thêm ngột ngạt chứ chẳng có tác dụng gì. Ông là nhà kinh tế học chứ không phải thám tử. Trong vụ án này, các nhân vật và sự kiện “nổi lên mặt nước” cũng đủ làm ông đau đầu, nghĩ thế nào cũng không lần ra được manh mối, huống hồ không ai biết còn bao nhiêu nhân vật và sự vụ vẫn “ẩn nấp dưới mặt nước”. Lúc thì Lâm Bảo Sâm, lúc lại Trì Tác Xương, lúc thì nói là một người gây án, lúc lại là một nhóm tội phạm. Lâm Bảo Sâm đã chết, đám người Trì Tác Xương đã bị bắt, bây giờ lại bất chợt chui ra một gã Vương Hồng Binh. Lần này còn ảo diệu hơn, Vương Hồng Binh căn bản không thể tìm được.

Mạc Đại Khuê nói: “Bất kể thế nào, chắc chắn hung thủ và Tiểu Triệu quen biết nhau, nếu không, sao hung thủ đi vào căn nhà trọ khóa cửa đó được?” Ông nhìn Mạc Mạc, mong chờ con gái có thể nhớ ra gì đó.

“Tất cả những người anh ấy thường giao thiệp đều có liên quan đến công việc. Từ trước đến nay, anh ấy không nói chuyện công việc với con, con cũng không hỏi. Cho nên, con chưa từng nghe nói đến người tên là Vương Hồng Binh đó.” Mạc Mạc nói: “Con cũng rất khó hiểu.”

“Chuyện Tiểu Triệu thuê nhà ở Quan Trang giải thích thế nào?”

“Cái này con còn thắc mắc hơn cả bố. Con cũng muốn biết cơ sự. Theo con, căn nhà đó không phải do anh ấy thuê mà dùng để đánh lạc hướng cảnh sát, đó gọi là làm giả hiện trường.”

“Nhà có chủ, xung quanh có hàng xóm, sao có thể dễ dàng làm giả hiện trường như vậy?”

“Có tiền thì cái gì cũng làm được. Chẳng lẽ bố chưa từng nghe chuyện làm giả chứng cứ à?” Mạc Mạc lắc đầu: “Cho dù anh ấy thuê nhà thật nhưng con sẽ không thừa nhận.”

Mạc Đại Khuê biết chuyện Triệu Quan Nhất thuê nhà nhất định không thể là giả. Ông không biết vì sao Mạc Mạc nhất quyết không thừa nhận. Nó còn không thừa nhận Triệu Quan Nhất biết Vương Hồng Binh. Sợ rằng Vương Hồng Binh đúng là hung thủ. Bởi vì chỉ khi hai người quen biết nhau, Vương Hồng Binh mới có thể thuận lợi đi vào một căn nhà chỉ có cửa chính, mới có thể lí giải chuyện án mạng trong phòng kín.

Dường như Mạc Mạc nhìn thấu tâm tư của bố nên nói: “Để vào một căn phòng kín nhất định phải biết chủ nhà sao? Có rất nhiều cách để vào được, đơn giản nhất chính là đánh một chiếc chìa khóa, thậm chí có chìa khóa vạn năng. Cũng có khả năng cửa vốn không khóa nên hung thủ thừa cơ đột nhập. Đương nhiên cũng có khả năng hung thủ lén đột nhập vào nhà khi người trong nhà không chú ý, ẩn nấp ở chỗ nào đó, thừa dịp người ta không phòng bị để giết hại.”

Mạc Đại Khuê hơi kinh ngạc. Mạc Mạc nói rất có lí, ông thầm nghĩ chưa chắc hung thủ giết con rể mình là Vương Hồng Binh. Giả sử chuyện này là thật thì hắn có biết Triệu Quan Nhất hay không cũng còn phải xem xét.

Mạc Đại Khuê lắc lắc tay: “Con làm bố loạn hết cả lên rồi. Nếu đúng như con nói thì có thể cảnh sát sẽ không bao giờ phá được vụ án này. Mấy hôm nay, bố và mẹ con xem mỗi thời sự mà cũng hoa cả mắt. Lúc thì họ nói là người này, lúc thì nói là người kia, bây giờ lại thành người nọ rồi. Bây giờ nói người này là hung thủ nhưng vài ngày sau lại không phải.” Mạc Mạc mang áo ra khoác cho bố: “Trời lạnh rồi, bố đi nghỉ sớm đi, đừng để nhiễm lạnh.”

Mạc Đại Khuê vỗ vỗ tay con gái: “Sức khỏe của bố rất tốt, bây giờ chỉ mệt ở trong lòng thôi. Bố đã từng này tuổi, biến cố như vậy chỉ có trong tiểu thuyết, không ngờ lại xảy đến với con gái mình. Xem ra, bố già thật rồi, không thể bảo vệ con được nữa, đúng là lực bất tòng tâm. Sau này, con phải tự chăm sóc cho mình thật tốt, như thế là báo hiếu bố mẹ rồi.”

“Bố nói gì thế! Con có thể tự chăm sóc mình mà, chưa có ai bắt nạt được con đâu.” Mạc Mạc nhẹ nhàng đấm lưng cho bố, nói với vẻ nũng nịu.

“Đã lớn rồi mà nói chuyện với bố còn như trẻ con.” Mạc Đại Khuê cười, không biết là thương cảm hay vui vẻ.

“Đúng rồi, bác sĩ tâm lí mà con kể trình độ thế nào? Bố thấy tinh thần con tốt hơn rồi đấy. Người bình thường gặp phải biến cố như vậy chắc suy sụp từ lâu rồi. Đương nhiên cho dù không có bác sĩ tâm lí, con gái bố cũng sẽ không có việc gì. Trong lòng bố, con chính là một người kiên cường, không gì có thể đè sập con được.”

“Cũng được ạ. Thực ra cũng không có gì ghê gớm. Trình độ của anh ta cũng bình thường, còn không bằng con. Con cũng từng học tâm lí học, cũng là chuyên gia tư vấn tâm lí có giấy phép hành nghề đấy nhé.”

Mạc Mạc kể cho bố nghe tình hình tiếp xúc với Liêu Ngu mấy ngày nay. Mạc Đại Khuê nói: “Mẹ con thích nghe chương trình của anh ta trên đài. Đa phần những người gọi điện xin tư vấn chẳng có vấn đề gì liên quan đến tâm lí cả, toàn là chuyện riêng. Nhưng mẹ con lại thích nghe những chuyện này. Cả đời này, bà ấy chưa từng xen vào chuyện của người khác, thế mà có tuổi rồi lại thích nghe chuyện riêng của người ta.”

Mạc Đại Khuê biết rõ về Liêu Ngu. Thực ra, chỉ cần tìm kiếm tên của Liêu Ngu trên mạng là nắm được ngay tình hình cơ bản của anh ta.

Tháng này, Mạc Đại Khuê có một buổi tọa đàm cộng đồng, nhưng vì gia đình gặp chuyện nên ông hủy bỏ. Trong danh sách khách mời của ban tổ chức sự kiện ấy có tên Liêu Ngu.

Mạc Đại Khuê nói: “Khi nào có thời gian, con dẫn Liêu Ngu đến nhà mình cho bố gặp anh ta. Bố nghe nói thanh niên này lập dị nhưng rất tài hoa, tốt nghiệp học viện công nghệ Massachusetts gì đó. Nếu nhà mình không xảy ra chuyện thì biết đâu anh ta sẽ tới nghe tọa đàm của bố.”

“Bố lại không nghiêm túc rồi. Mời anh ta đến nhà làm gì? Kì lắm. Lấy cớ gì để mời đây? Bây giờ, con là khách hàng của anh ta, nói nghiêm trọng thì con là bệnh nhân của anh ta. Cho dù anh ta có đòi con cũng không để anh ta đến. Bố có thể không sợ người khác nói ra nói vào nhưng con sợ. Bố bỏ ý định này đi ạ.”

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.