Vì hưng phấn nên Lai Tấn Thăng đi qua đi lại trên hành lang bệnh viện. Mạc Mạc đã tỉnh lại, nói ra thân phận của kẻ đột nhập vào nhà cô ta. Ông muốn đưa ra một phương án hành động cho dù là đơn giản trước khi Chu Sĩ Khiêm và Vương Hồng Tiến đến, như vậy là có thể chứng tỏ được bản thân trước mặt Chu Sĩ Khiêm. Vừa rồi, ông báo cho Vương Hồng Tiến qua điện thoại rằng Mạc Mạc đã tỉnh, nhưng Vương Hồng Tiến không hề phấn khích giống ông. Điều này làm cho ông cảm thấy hơi khác thường.
Vương Hồng Tiến có thái độ như vậy bởi vì đối tượng tình nghi đã chết. Trong mắt ông ta, đây chẳng qua chỉ là một vụ đột nhập vào nhà gây thương tích, cũng có thể nói là vụ giết người chưa đạt. Hà Tài Quan nhảy xuống hố khai thác đá đồng nghĩa với việc vụ án này cũng kết thúc. Hơn nữa, vụ này và vụ 28.3 hoàn toàn khác nhau, không có mối liên hệ nào mang tính tất nhiên. Ông ta cho rằng quan điểm của Chu Sĩ Khiêm cũng nhất trí với mình, bởi vì khi ông ta báo tin tức Mạc Mạc đã tỉnh, có vẻ ông ấy đã dự liệu được điều này, chỉ nhẹ nhàng “A” một tiếng, không hề tỏ ra vui mừng.
Trong số những người đi cùng có cả Tần Cương. Ông tới núi Thanh Lương trước khi Hà Tài Quan chết và đã chứng kiến cả quá trình. Nghe nói Mạc Mạc đã tỉnh, Tần Cương rất vui. Ông nói với Chu Sĩ Khiêm và Vương Hồng Tiến rằng: “Tôi phải đi thăm cô gái số khổ lắm tai nhiều nạn này mới được, coi như là đại diện cho cục công an thành phố thăm hỏi một chút.”
Lúc mọi người đến bệnh viện, Mạc Mạc đã được chuyển về phòng bệnh bình thường. Mạc Đại Khuê và Trì Thanh Liên ở lại chăm sóc. Hai người không ngừng thở ngắn than dài, Triệu A Trân thì bò trên giường bệnh, ôm tay mẹ không buông. Buổi sáng sau khi Chu Sĩ Khiêm đi, Mạc Đại Khuê bảo Trì Thanh Liên ở nhà, một mình ông đến nhà con gái. Lúc ông tới nơi thì Mạc Mạc đã được đưa vào bệnh viện, ông thấy trong nhà toàn cảnh sát, biết đã xảy ra chuyện nên đến bệnh viện ngay. Ông vẫn đợi ở đó, đến tận khi bác sĩ nói Mạc Mạc đã qua cơn nguy kịch mới báo cho vợ biết việc con gái đang nằm viện.
Tần Cương đang định vào phòng bệnh thì Lai Tấn Thăng giữ lại, dùng ánh mắt ra hiệu, lại vẫy tay với Vương Hồng Tiến và Chu Sĩ Khiêm, ra hiệu tìm chỗ nói chuyện. Mấy người đi tới góc vắng, Lai Tấn Thăng mới nói nhỏ: “Cục trưởng Tần, tôi có một việc trọng đại cần báo cáo với ngài.”
“Làm gì mà úp úp mở mở thế. Án đã phá rồi, còn có việc trọng đại gì nữa?”
“Cái gì?” Lai Tấn Thăng không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Vụ án phá rồi ư?”
“Một tiếng trước, hung thủ đã nhảy từ trên núi Thanh Lương xuống.” Vương Hồng Tiến nói: “Hung thủ mắc bệnh nan y, xem ra cũng không sống được lâu, nhưng không ngờ lại chết kiểu này. Anh đoán xem hung thủ là ai?”
Lai Tấn Thăng cười: “Tôi cứ tưởng mình theo sát người bị hại có thể thu được tin tức trước các anh. Vừa rồi, tôi còn nghĩ cách truy bắt hung thủ nhưng không ngờ vụ án đã kết thúc, thành ra cầm đèn chạy trước ô tô.”
Chu Sĩ Khiêm nói: “Anh nói vậy nghĩa là người bị hại đã nhìn thấy hung thủ à?”
“Đúng vậy. Không ngờ chúng ta đi một vòng tròn lớn. Bây giờ, tôi mới hiểu vì sao thi thể ở tiểu khu Quan Trang không có đầu, không có vân tay.”
Nghe Lai Tấn Thăng nói như vậy, ba người kinh ngạc, cùng nhìn về phía ông như nghe khẩu lệnh. Ai cũng như lạc vào sương mù. Tần Cương hồ nghi, không hiểu Lai Tấn Thăng đang nói gì, hỏi lại: “Vì sao?”
Lai Tấn Thăng nhìn ba người với vẻ nghi hoặc: “Đừng đùa nữa, các anh hùa nhau trêu tôi đúng không? Vấn đề quá đơn giản, hung thủ… chẳng lẽ không phải Triệu Quan Nhất sao?”
Đột nhiên, Chu Sĩ Khiêm cảm thấy mắt mình nhòe đi, đầu kêu ong ong, trời đất như quay cuồng, chân đứng không vững, nếu không kịp thời vịn vào tường thì nhất định đã ngã xuống đất. Chu Trọng Kiệt chạy đến đỡ ông ngồi xuống ghế.
“Bố không sao.” Chu Sĩ Khiêm hít sâu mấy lần rồi đứng lên: “Vừa có người tự xưng là hung thủ. Chúng ta phát hiện được băng thu hình tại nơi cư trú của hắn. Hắn đã tự tử rồi. Chu Sĩ Khiêm cầm máy quay phim trong tay Chu Trọng Kiệt đưa cho Lai Tấn Thăng: “Người bị hại khẳng định hung thủ chính là Triệu Quan Nhất à?””
Lai Tấn Thăng xem video: “Cô ta khẳng định chắc nịch. Lát nữa, chúng ta có thể hỏi lại.”
Chu Sĩ Khiêm nhìn qua cửa kính, thấy trăng tròn mới lên, thở dài một hơi: “Xem ra tình tiết lại xoay chuyển rồi. Tôi vẫn không hiểu một kẻ cận kề cái chết, cầm chai nước cũng vất vả thì lấy đâu ra sức để giết người.”
Vương Hồng Tiến nói: “Ai cũng có lúc mắc sai lầm, chúng ta đi hỏi là biết.”
Tần Cương chắp tay sau lưng, cúi đầu đi qua đi lại, suy nghĩ một hồi rồi dừng lại nhìn mọi người: “Đi, đi hỏi xem.”
Mạc Đại Khuê và Trì Thanh Liên chào hỏi Tần Cương, thấy ông có việc cần hỏi, phòng bệnh thì nhỏ nên ông bà ra ngoài. Tần Cương hàn huyện vài câu rồi hỏi Mạc Mạc: “Cô đã nhìn thấy hung thủ à?”
Mặt Mạc Mạc tái nhợt, trên mu bàn tay trái còn cắm kim truyền dịch. Cô ta đang nửa nằm nửa ngồi trên giường, mắt không hề nhìn Tần Cương, chỉ khẽ gật đầu, nói lí nhí: “Là chồng tôi.”
“Cô nhìn rõ chứ?”
“Không sai được. Nửa đêm, tôi bừng tỉnh, phát hiện có một bóng đen đứng ở đầu giường, thế là tôi hét to. Anh ta bịt chặt miệng tôi, sau đó ôm eo tôi, kéo tôi ra phòng khách. Đèn phòng khách đã được bật. Tôi nghe thấy anh ta nói đừng kêu, là anh. Tôi cố gắng quay lại nhìn mới phát hiện đúng là anh ta.”
“Nửa đêm, anh ta mò về làm gì?”
“Anh ta đòi bảo bối của anh ta, tôi nói đã đốt thành tro rồi.”
Chu Sĩ Khiêm hỏi: “Bảo bối gì?”
“Ruột thừa.” Mặt Mạc Mạc không có cảm xúc gì, cô ta trả lời như đang nói mê.
“Sau đó thì sao?”
“Tôi hỏi anh ta tất cả những chuyện này rốt cuộc là thế nào, anh ta nói vì một khởi đầu mới. Sau đó, tôi cảm thấy bụng rất đau, cúi xuống nhìn mới phát hiện đã bị anh ta đâm. Thế là tôi chẳng biết cái gì nữa, có thể vì đau quá nên tôi ngất đi, cũng có thể là vì sợ.”
Trong mắt Chu Sĩ Khiêm, vẻ mặt của Mạc Mạc chứa đầy tuyệt vọng không thể gọi tên. Đó là nỗi tuyệt vọng khi trái tim đã trở nên tê liệt, không có đau thương, chẳng khác nào gỗ đá.
Ông cảm thấy rất thương xót. Buổi sáng hôm nay, ông đến tìm Mạc Đại Khuê và Trì Thanh Liên để điều tra vụ án. Nhắc đến con gái, Mạc Đại Khuê nói rất đau lòng: “Con bé số khổ này từ nhỏ đã bị cha mẹ vứt bỏ, nếu tôi đến muộn một bước thì nó đã bị tàu hỏa cán chết rồi. Vợ chồng tôi thường nói lớn lên nó sẽ khác nhưng ai ngờ năm nay liên tiếp xảy ra chuyện bất ngờ. Ôi!”
Sau đó, Trì Thanh Liên cũng nói rất nhiều nhưng Chu Sĩ Khiêm chẳng lọt tai câu nào. Tại nhà Mạc Mạc, ông lấy vết máu trên sàn phòng khách, vội vàng mang đến trung tâm xét nghiệm huyết thống. Kết quả giám định Mạc Mạc có quan hệ huyết thống với ông. Ở núi Thanh Lương, trước khi chết, Hà Tài Quan lại xác nhận Mạc Mạc chính là con gái của ông. Đối với Chu Sĩ Khiêm, cả cuộc đời ông không có ngày nào dài hơn hôm nay. Một ngày ngắn ngủi nhưng ông lại cảm thấy như ba mươi năm.
“Cô biết anh ta đi đâu không?”
Giọng nói của Vương Hồng Tiến kéo Chu Sĩ Khiêm ra khỏi những suy nghĩ lộn xộn. Ông nhìn Mạc Mạc, càng nhìn càng thấy giống vợ, ngay cả lông mày và mắt cũng giống hệt. Ông nhớ lại cảnh Mạc Mạc dẫn con gái đến quảng trường xem bồ câu, nhớ lại hoa lê nở đầy trên cây khi xưa, nhớ đến đôi mắt cáo tội nghiệp. Ông chỉ không nhớ đến mình và bà xã Lý Lai Phượng cũng quen nhau trong một rừng hoa lê nở rộ.
Mạc Mạc phát hiện Chu Sĩ Khiêm đang lặng lẽ nhìn mình, ánh mắt cô chỉ nhẹ nhàng quét qua ông, hời hợt như chuồn chuồn lướt nước, nhưng nó để lại một gợn sóng không ngừng lan rộng trong lòng ông.
Mạc Mạc nói: “Tôi không biết, các ông phải tìm được anh ta.”
Tần Cương đáp: “Được rồi, hôm nay không còn sớm nữa, sức khỏe là quan trọng nhất, những vấn đề khác ngày mai hỏi sau.”
Mọi người đi tới cửa thì đột nhiên Chu Sĩ Khiêm quay đầu lại, nói như muốn an ủi Mạc Mạc: “Cái lọ ruột thừa đó hắn không hề mang đi, vẫn còn trong túi rác gần cửa.”
Mạc Mạc nói: “Tôi định vứt đi rồi nhưng chưa kịp. Đợi tôi xuất viện sẽ mang cho chó ăn.”
Chu Sĩ Khiêm đáp: “Sợ là không cho chó ăn được rồi. Tôi sẽ lấy về.”
Mạc Mạc cười như muốn nói mẩu ruột thừa này đúng là bảo bối hữu danh hữu thực. Cô gật đầu: “Nếu ông cần thì cứ lấy. Dù sao tôi cũng không muốn động vào thứ đó nữa.”
Lúc được đưa tới bệnh viện, Mạc Mạc không mang theo chìa khóa nhà nên khi cảnh sát rút, chìa khóa nhà cô ta tạm thời được giữ ở đội hình sự. Chu Sĩ Khiêm cầm chìa khóa, gọi Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt khẩn cấp đến nhà Mạc Mạc. Ông lo đoạn ruột thừa đó đã biến mất.
Đang trên đường, Lưu Liễu hỏi: “Trưởng phòng Chu, bây giờ tất cả chân tướng đều đã rõ ràng, chú còn cần đoạn ruột thừa đó làm gì ạ? Mà chúng ta đã chú ý tới nó từ lâu, vì sao lúc đó không cần, bây giờ lại vội vã đi lấy?”
Chu Sĩ Khiêm đáp: “Bởi vì đoạn ruột thừa đó là của Triệu Quan Nhất.”
“Ý chú là sao ạ, cháu không hiểu.”
Chu Trọng Kiệt nhìn cô: “Đoạn ruột thừa đó có thể là bằng chứng chứng minh Triệu Quan Nhất còn sống.”
Lưu Liễu trợn mắt nhìn anh: “Anh toàn nói leo. Thế anh nói xem chứng minh thế nào?”
Chu Trọng Kiệt cười cười: “Bây giờ đã biết ruột thừa là của Triệu Quan Nhất, mà nạn nhân trong vụ án phân xác ở tiểu khu Quan Trang không phải bố của Triệu A Trân. Nếu có thể chứng minh ruột thừa là của bố Triệu A Trân, còn Mạc Mạc chỉ nhận hung thủ sáng nay là Triệu Quan Nhất thì đương nhiên có thể chứng minh Triệu Quan Nhất chưa chết.”
“Chu Trọng Kiệt, hai chúng ta làm việc với nhau nhưng đúng là bản lĩnh của anh ngày càng nâng cao, suy luận không một kẽ hở.”
“Nói thừa, anh vốn là dân kĩ thuật mà. Ngày xưa anh thi đạt giải nhất môn toán toàn thành phố đấy.”
“Được rồi được rồi, không khoác lác thì chết à?”
Chu Sĩ Khiêm im lặng nghe hai người lời qua tiếng lại, trong lòng ông ngọt bùi cay đắng lẫn lộn. Bây giờ, ngoài ông ra, không một ai biết chuyện Mạc Mạc chính là đứa con gái ông đã tìm suốt ba mươi năm. Ông đang nghĩ có cần công bố với mọi người tin tức này hay không, ít nhất cũng nên nói với Chu Trọng Kiệt. Ông nghĩ mãi, nghĩ mãi, cuối cùng vẫn quyết định chờ đến khi vụ án này kết thúc hẳn.
Đến nhà Mạc Mạc, lọ ruột thừa vẫn còn trong túi rác gần cửa, lẫn với những đồ linh tinh bỏ đi. Chu Sĩ Khiêm mừng vì mình đã tới kịp.
Ba người trở về đại đội hình sự, xung quanh rất yên lặng, chỉ có phòng làm việc của Vương Hồng Tiến và Lai Tấn Thăng là sáng đèn. Chu Sĩ Khiêm mở cửa phòng Vương Hồng Tiến, thấy ông ta ngồi nghiêm chỉnh, nhìn chằm chằm bức tường trắng đối diện như người mất hồn, không phát hiện có người đang đứng ở cửa. Ông lại mở cửa phòng Lai Tấn Thăng bên cạnh, thấy Lai Tấn Thăng đang bắt chéo chân, nhìn lên trần nhà, thuốc lá kẹp trên tay đã tắt, tàn thuốc dài.
“Hai người không về mà ở đây làm tượng đá à?”
Lai Tấn Thăng giật nảy mình, tàn thuốc rơi khắp đất: “Anh mới là tượng đá. Nửa đêm anh định dọa chết tôi à? Dạo này nằm mơ toàn phân xác với hồn ma.”
Chu Sĩ Khiêm cười ha ha, chỉ chỉ quốc huy trên tường: “Có cái này, ma quỷ cũng phải đi đường vòng, thế mà anh cũng là đảng viên cơ đấy!”
“Sợ ma là văn hóa, liên quan quái gì với việc có phải đảng viên hay không!” Lai Tấn Thăng rút một tờ giấy lau tàn thuốc dưới đất rồi ném vào thùng rác cùng với đầu lọc trên tay.
Vương Hồng Tiến nghe thấy động tĩnh cũng đi vào. Chu Sĩ Khiêm nói: “Sao ở đây vắng vẻ thế, những người khác đâu?”
“Ngoài lực lượng hậu bị, tôi đã phái hết người đi thực hiện nhiệm vụ rồi, đã bày thiên la địa võng, nhất định phải tìm được Triệu Quan Nhất.” Vương Hồng Tiến khẽ há miệng, cau mày nhìn tường chằm chằm, bày ra tư thế quyết chiến quyết thắng rồi nhìn Chu Sĩ Khiêm, hỏi: “Này, hai đứa đồ đệ của anh đâu?”
“Đi xét nghiệm đoạn ruột thừa.”
Lai Tấn Thăng lại nhìn lên trần nhà: “Một điều bí ẩn đã được giải đáp, lại có một vấn đề lớn xuất hiện.”
Ông ta quay qua nhìn Chu Sĩ Khiêm.
Chu Sĩ Khiêm gãi gãi cằm: “Nếu Triệu Quan Nhất là hung thủ, vậy thi thể bị phân xác ở tiểu khu Quan Trang là ai?”
Vương Hồng Tiến cũng nói với vẻ vô cùng chán chường: “Còn nữa…”
“Còn nữa, lời mà Hà Tài Quan nói trước khi tự tử có phải là thật không? Sự kiện mưu sát buổi sáng đến bây giờ xuất hiện hai phiên bản, một là lời khai của người bị hại, mức độ đáng tin hiển nhiên cao, nhưng Hà Tài Quan có video hai lần gây thương tích trước đó, cũng có thể gián tiếp chứng minh hắn là hung thủ… Điều này làm cho tôi nhớ đến tiểu thuyết của Akutagawa Ryunosuke tên là ‘Trong rừng sâu’.”
Vương Hồng Tiến và Lai Tấn Thăng đồng thời quay đầu lại nhìn ông, Vương Hồng Tiến nói với giọng hơi chế giễu: “Ái chà, trưởng phòng Chu của chúng ta cũng đọc sách cơ đấy!”
“Nói thừa, phải học tập suốt đời chứ” Chu Sĩ Khiêm hơi mệt nên ngồi xuống sofa: “Tôi nhìn điệu bộ của hai người là biết không phát hiện được bất cứ dấu vết nào có liên quan đến Hà Tài Quan trong nhà người bị hại.”
Vương Hồng Tiến nói: “Cũng không phát hiện bất cứ dấu vết nào có liên quan đến Triệu Quan Nhất, nhưng…”
“Nhưng cái gì?” Thấy Vương Hồng Tiến cố ý câu giờ, Chu Sĩ Khiêm hơi bực bội, giục ông ta nói nhanh lên.
“Mấy chỗ có khả năng để lại vân tay có dấu vết lau chùi. Tôi đã hỏi Mạc Mạc, lúc gây án, Triệu Quan Nhất không đeo găng tay nên sau khi cho rằng Mạc Mạc đã chết, có lẽ hắn ở lại một lúc, thời gian này hiển nhiên hắn chỉ làm một việc có ý nghĩa với hắn, đó là xóa bỏ chứng cứ hắn từng xuất hiện ở nhà. Tôi không nghĩ Hà Tài Quan cẩn thận như vậy, bởi vì lão ta không còn thời gian quan tâm đến vận mệnh của mình nữa. May mà Triệu Quan Nhất thất bại, tưởng Mạc Mạc đã chết. Nếu không lại là một vụ án trong phòng kín rất khó phá.”
“Bây giờ, chúng ta vẫn chưa xác định người gây án sáng nay, chỉ dựa vào phán đoán thì không thể giải quyết được.”
Chu Sĩ Khiêm không nhịn được bèn hút một điếu thuốc: “Đúng vậy. Sáng sớm mai sẽ có bằng chứng.”
Vương Hồng Tiến hỏi: “Bằng chứng gì? Là đoạn ruột thừa ấy à? Cái đó không thể dùng làm bằng chứng trực tiếp được.”
“Hoặc là tôi sẽ tìm được bằng chứng Hà Tài Quan không có khả năng gây án, chẳng hạn như bằng chứng hắn không ở hiện trường khi vụ án xảy ra.” Chu Sĩ Khiêm nói.