Bắt Vương Hồng Binh khó khăn hơn nhiều so với dự tính của Chu Sĩ Khiêm. Cảnh sát gần như đã điều động tất cả mọi nguồn lực, thậm chí cả cảnh sát giao thông. Ba ngày đã trôi qua, Vương Hồng Binh như đã bốc hơi giữa nhân gian. Thẻ tín dụng, tài khoản ngân hàng của hắn đều không có biến động khác thường. Hắn không sử dụng chứng minh thư mua vé tàu xe hay thuê phòng, cũng không đăng nhập tài khoản mạng. Hắn không mở điện thoại di động, càng không liên hệ với bất kì ai.
Vương Hồng Tiến nói: “Không dùng thẻ tín dụng, không rút tiền ở ngân hàng, vừa khéo có thể chứng minh hắn mang theo nhiều tiền mặt. Vấn đề là hắn đi đâu?”
Chu Sĩ Khiêm và Lưu Liễu đã điều tra tất cả các mối quan hệ xã hội của Vương Hồng Binh nhưng không phát hiện manh mối nào. Chu Sĩ Khiêm đến nhà cha mẹ của Vương Hồng Binh, cha mẹ hắn nói hắn rất ít khi về thăm họ, cũng rất ít gọi điện thoại, họ không biết hắn ở đâu. Lúc ông ra về, mẹ của Vương Hồng Binh chống gậy, run rẩy giữ Chu Sĩ Khiêm lại, cầu khẩn: “Cho dù nó đã từng làm gì, tôi đều sẵn sàng chịu tội thay nó.”
Chu Sĩ Khiêm nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn và đôi mắt rưng rưng của bà già, do dự một lát mới nói: “Cậu ta giết người.”
Bà ấy dùng mu bàn tay dụi mắt, nhìn lướt qua người chồng rồi nói một cách kiên định: “Không thể nào. Tôi hiểu con tôi nhất. Nó không thể giết người. Nếu ông nói nó làm vỡ kính nhà người khác thì tôi còn tin. Từ nhỏ, nó đã nghịch ngợm. Nó bằng này tuổi rồi, ngay cả một con gà cũng chưa từng giết. Cả nhà chúng tôi đều không sát sinh.”
Cha của Vương Hồng Binh nói: “Binh Binh thông minh từ nhỏ, lòng dạ không xấu, đảm bảo không thể hại người khác. Đồng chí cảnh sát, có phải anh nhầm với ai không?” Không đợi Chu Sĩ Khiêm trả lời, ông đỡ bà vợ rồi nói: “Đúng sai thế nào, đợi nhìn thấy con mình sẽ rõ. Chúng ta vào nhà đi.”
Chu Sĩ Khiêm nhìn hai ông bà già đi vào nhà, nhìn cánh cửa chậm rãi đóng lại, cảm giác trong lòng rất khó chịu. Vừa rồi, ông muốn nói: “Nếu cậu ta không giết người thì làm sao phải trốn?” nhưng bỗng nhiên, ông cảm thấy câu này rất có vấn đề. Nếu đối phương hỏi lại “Bỗng có con chó điên lao ra cắn anh, anh chạy hay không chạy?” thì ông nên trả lời thế nào?
Ngày thứ tư, công an ban hành lệnh truy nã Vương Hồng Binh.
“Mới vài ngày mà đã ban hành hai lệnh truy nã, phải nhanh lên, đừng để đến bước cuối cùng lại sảy chân!” Cục trưởng cục cảnh sát thành phố Tần Cương chỉ vào trán Vương Hồng Tiến. “Mặt mũi công an chúng ta sắp bị anh làm mất hết rồi!”
Sau khi Tần Cương đi, Vương Hồng Tiến ngẩn người nhìn đồng hồ treo tường. Ông hỏi Chu Sĩ Khiêm: “Anh nói xem… Hắn có thể đi đâu được? Sống không thấy người, chết không thấy xác, chẳng lẽ đã mất tích rồi hay sao? Cả thành phố chỉ to bằng chừng ấy, chúng ta đã huy động gần như toàn bộ lực lượng để truy lùng khắp một lượt rồi. Anh bảo hắn có thể trốn đi đâu?”
Chu Sĩ Khiêm đáp: “Tôi không biết.”
Ông nghĩ không ra. Cảnh sát đã tìm tất cả những nơi mà Vương Hồng Binh có thể trốn, sao lại không tìm ra chút manh mối nào. Mấy ngày nay, ngoài việc truy nã hắn, ông còn cho Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt theo dõi Mạc Mạc vì ông lo lại có thêm người bị hại. Tay Chu Trọng Kiệt vẫn đang phải bó bột, khả năng hoạt động bị hạn chế rất nhiều.
Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu đậu xe trong bãi đỗ xe nhỏ trước tòa nhà có phòng khám bệnh của bệnh viện thú cưng, đối diện phòng khám. Hai người rất hài lòng với vị trí này, không làm người khác chú ý lại tiện quan sát.
“Sao chúng ta phải theo dõi chị ta? Đi theo từ lúc người ta đi làm đến khi về nhà. Đúng là vô lí! Người cần tìm là Vương Hồng Binh mới phải!” Mấy ngày nay, Chu Trọng Kiệt không đi làm nên không nắm bắt tình hình.
“Nếu Triệu Quan Nhất và Vương Hồng Binh có quan hệ đồng tính thật thì theo anh, quan hệ giữa Vương Hồng Binh và Mạc Mạc là gì?”
“Tình địch?”
“Nếu trước khi bị bắt, Vương Hồng Binh phải giết một người, anh đoán xem người đó là ai?”
Chu Trọng Kiệt kinh hãi: “Bây giờ đã bao vây toàn thành phố. Chỉ cần Vương Hồng Binh thò mặt ra, chưa kịp ra tay đã bị bắt ngay. Chẳng lẽ hắn còn dám giết người chắc?”
“Hắn đã giết hai người rồi, giết thêm một hay hai người nữa cũng vậy cả. Chỉ sợ chó cùng rứt giậu. Vẫn phải đề phòng cảnh giác.”
Chu Trọng Kiệt nhìn Lưu Liễu, ngoài cười nhưng trong không cười: “Đồng chí Lưu Liễu, không ngờ đồng chí ngày càng có bản lĩnh đấy. Đúng là một ngày không gặp như cách ba thu. Chủ tịch Mao đã nói một ngày không học tập sẽ không thể đuổi kịp Lưu Thiếu Kỳ[1]. Bây giờ anh cũng có cảm giác ấy đấy!”
“Đây đều là bố anh nói, không phải em. Làm sao? Chú ấy không phụ đạo cho anh à? Anh là con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh. Chẳng lẽ bình thường trưởng phòng Chu không dạy anh cái gì à?”
“Thôi bỏ đi! Như em nói thì con của giáo viên nhất định phải học giỏi à? Con của nhà văn nhất định phải giỏi viết văn chắc? Vô lí. Ở nhà, câu mà ông ấy nói nhiều nhất với anh là: ‘Không có gì phải nghi ngờ. Việc mà ai cũng ghét làm nhất chắc chắn là công việc của mình. Nếu có người nói thích công việc của mình thì nhất định là đang nói dối vì mục đích nào đó.’ Thứ ông ấy không muốn nhắc tới nhất khi ở nhà chính là mấy chuyện giết người phá án này.”
Chu Trọng Kiệt đang nói thì chợt thấy Lưu Liễu ra hiệu im lặng: “Chị ta tan làm rồi, đi ra rồi… Ơ, người bên cạnh… không phải là Liêu Ngu sao? Anh ta lại đến à?” Lưu Liễu vô thức co rụt người lại, sợ bị họ nhìn thấy.
“Bên ngoài không nhìn vào được đâu.”
“Anh không thấy lạ sao? Hôm qua Liêu Ngu đến, hôm nay lại đến. Xem ra quan hệ của hai người ấy đúng là không bình thường.”
“Thế cũng tốt, giống như có người bảo vệ ở bên chị ta, càng an toàn hơn.” Chu Trọng Kiệt vừa nói vừa nhìn cánh tay bó bột của mình: “Nhưng nhìn vóc dáng anh chàng Liêu Ngu ấy đi. Anh không thể tin anh ta có thể bảo vệ được người khác. Vương Hồng Binh khỏe lắm, nhìn cánh tay anh này…”
Lưu Liễu thấy Mạc Mạc lên xe của Liêu Ngu, nhìn chiếc xe đó chậm rãi ra khỏi bãi đỗ xe rồi nổ máy, bám theo từ xa. Xe cộ ra vào rất nhiều, cô tin chắc mình sẽ không khiến hai người đó chú ý. Sau khi ra khỏi bệnh viện, đi vào đường lớn, Lưu Liễu mới nói tiếp chuyện đang dở vừa rồi: “Sao anh bảo anh có võ cơ mà, từng luyện nào là Thái Cực quyền, Hình Ý quyền, Bát Quái chưởng gì đó. Xem ra vẫn không ăn thua.”
“Đó là anh bị đánh lén, em hiểu không? Giờ mà mặt đối mặt, anh chỉ cần một chiêu hắc hổ đào tâm là có thể đánh hắn lộn nhào!”
“Được rồi được rồi, đừng nói phét nữa. Đài truyền hình đang tổ chức thi đấu võ thuật, tháng sau sơ tuyển, bây giờ đang nhận báo danh đấy. Sao anh không tham gia cho em được mở mang tầm mắt.”
“Thật không? Tốt quá, để anh xem sao. Anh nói cho em biết, anh học Thái Cực quyền ở Vĩnh Niên tỉnh Hà Bắc đấy, chính tông luôn.”
“Em chỉ nói bừa thế thôi, anh đừng nghĩ là thật. Em không dám khích tướng anh đâu. Nhỡ anh bị người ta đánh cho bầm dập, trưởng phòng Chu sẽ giận chết em mất!”
Hai người bám theo ở phía xa. Có vẻ tuyến đường vẫn như hôm qua, đến nhà cha mẹ của Mạc Mạc. Cô ta chuẩn bị bán nhà riêng, đồ đạc trong ấy đã dọn dẹp gọn gàng. Bây giờ, cô ta và con ở nhà mẹ đẻ.
Xe của Liêu Ngu đi rất ổn định, Lưu Liễu vẫn bám theo nhưng không dám đi quá gần. Hai chiếc xe luôn giữ khoảng cách cố định, lẫn giữa những chiếc xe khác. Đến một giao lộ, Lưu Liễu bị mắc đèn đỏ, đến khi cô rẽ trái thì đã không thấy xe của Liêu Ngu nữa.
“Bị cắt đuôi rồi.” Lưu Liễu nói rồi đạp ga, chạy đến tận nhà cha mẹ Mạc Mạc vẫn chưa thấy xe của Liêu Ngu.
“Đã lên rồi à? Khả năng này không lớn. Đáng lí với tốc độ như vậy, chúng ta phải đuổi kịp từ nãy rồi mới phải.” Lưu Liễu quan sát xung quanh vẫn không thấy bóng dáng chiếc xe đó.
“Anh có một cách.” Chu Trọng Kiệt vừa nói vừa lấy điện thoại ra.
“Gọi cho trưởng phòng Chu à? Thôi đi, em không muốn ăn mắng đâu.”
“Em thì biết cái gì… Đổ chuông rồi, đừng lên tiếng… A lô, chào chú. Xin hỏi có phải chú Mạc không ạ? Cháu chào chú, cháu là đồng nghiệp của Mạc Mạc. Chú cho cháu hỏi cô ấy có nhà không ạ?”
“Mạc Mạc không có nhà, cậu tên là gì, lát nữa nó về tôi sẽ bảo nó.” Giọng nói của đối phương trầm thấp, chậm rãi, nghe có vẻ rất có tu dưỡng.
“Dạ thôi ạ, cảm ơn chú. Để cháu gửi tin nhắn cho cô ấy. Cháu sợ cô ấy đang lái xe nên không dám gọi điện.”
Sau khi cúp máy, Chu Trọng Kiệt rất đắc ý: “Sự cơ trí của anh xứng đáng được điểm 10!”
“Anh nên nghĩ cách đi thì hơn. Nếu trưởng phòng Chu hỏi thì anh nói thế nào?”
“Ai nói là mất dấu nhất định là chuyện xấu chứ! Chúng ta ở đây chờ xem bao giờ họ về. Một quả phụ cùng một gã trai tân có khác gì một người như rơm gần lửa, một người như sói như hổ… Chắc chắn là tìm một nơi không có người để giải quyết vấn đề cá nhân rồi. Em không thấy chuyện đó không thể bình thường hơn được nữa à?” Chu Trọng Kiệt nói.
“Không biết.” Lưu Liễu hừ một tiếng, lườm Chu Trọng Kiệt với vẻ khinh thường: “Tôi nói cho anh biết, nếu anh còn nói những chuyện không đứng đắn, tôi có thể kiện anh tội quấy rối đấy! Đến lúc đó sợ là anh chịu không nổi đâu.”
“Làm gì mà căng thế! Anh nói chuyện đứng đắn mà. Hai người họ, một nam một nữ, một quả phụ một trai tân, đều trẻ tuổi, đến với nhau thì lạ lắm sao? Điều này cho thấy hai người rất khỏe mạnh, có nhu cầu bình thường, không xảy ra chuyện gì mới là lạ!”
“Vậy hai chúng ta đều độc thân, vẫn còn trẻ, có phải cũng nên xảy ra chuyện gì với nhau mới được coi là khỏe mạnh không? Cô nam quả nữ cùng ngồi trên một chiếc xe…”
“Chúng ta đang làm việc, lại có danh phận.”
“Thôi đi! Lại còn danh phận. Chúng ta không có quan hệ gì hết!”
“Cãi nhau đúng không? Chúng ta là đồng nghiệp, là cộng sự đấy thôi! Đây chính là danh phận, danh chính ngôn thuận, có người nhìn thấy chúng ta đi cùng nhau cũng không sợ, sẽ không có ai nói lung tung. Còn họ thì sao? Có quan hệ gì? Tình hình là sao? Trước cửa nhà quả phụ lắm thị phi, người ta mới mất chồng, hai người không có danh phận nên chắc chắn sẽ sợ người khác nhìn thấy, phải lén lén lút lút, ít nhất cũng tránh lời ra tiếng vào, đúng không?”
“Nói vậy cũng không đúng. Liêu Ngu là chuyên gia tư vấn tâm lí của Mạc Mạc mà. Triệu Quan Nhất bị sát hại, cuộc sống của chị ta gặp phải biến cố lớn, tâm lí bị tổn thương nghiêm trọng, cần chuyên gia tư vấn tâm lí giúp đỡ. Đối với chị ta, bây giờ chị ta đang chữa bệnh. Còn với Liêu Ngu, bây giờ anh ta đang làm việc. Thế này gọi là không có danh phận sao?” Lưu Liễu trách mắng một hồi, suýt thì phun cả nước bọt, cuối cùng nạt thêm một câu: “Trong đầu anh toàn suy nghĩ cái gì thế hả, Chu Trọng Kiệt!”
Chu Trọng Kiệt ngây ra như phỗng, mãi mới bình tĩnh lại: “Ôi, chúng ta có còn là cộng sự nữa không? Miệng em đúng là sắc sảo, trách mắng anh thật tàn nhẫn!”
“Coi như anh biết điều. Hồi học đại học, em là quán quân diễn thuyết ba năm liền, quán quân hùng biện hai năm liên tiếp đấy.” Lưu Liễu quay đầu xe, tìm một vị trí kín đáo để đỗ: “Ở ghế sau có đồ ăn. Không biết phải đợi đến bao giờ nhỉ?”
“Càng lâu càng có giá trị” Chu Trọng Kiệt vất vả vươn người với lấy túi đồ ăn trên ghế sau. Có bánh mì, dăm bông, bánh quy, toàn những thứ anh không thích: “Có còn hơn không, ăn tạm vậy.”
Chu Trọng Kiệt ăn bánh mì, nói lầu bầu không rõ: “Bởi vì càng muộn, anh càng có tinh thần. Em nói em là quán quân gì đó ở trường, đúng là anh không đáng nhắc tới. Hồi đại học, anh là phóng viên hợp đồng của một tạp chí giải trí, chỉ thích ngồi trước cửa nhà người ta săn tin, nhất là buổi tối. Nhà càng không có người lại càng có cái để viết.”
“Người ta không về nhà thì chẳng phải anh ngồi vô ích sao?”
“Như vậy lại càng tốt. Đêm qua, hot girl gì gì đó hẹn hò với người đàn ông thần bí suốt đêm không về. Giật tít thế này vừa nghe đã thấy hấp dẫn!”
“Chuyên nghiệp đấy.”
“Đương nhiên!”
Hai người ngồi trên xe nói câu được câu chăng, một lát sau thì thấy cha mẹ của Mạc Mạc đi ra, đến trường mầm non đón cháu.
“Hai ông bà này đều là người nhiều chữ. Bố chị ta tên là Mạc Đại Khuê, trước khi về hưu là giáo sư đại học. Mẹ chị ta tên là Trì Thanh Liên, cũng là phần tử trí thức.” Chu Trọng Kiệt nói: “Xem ra cái chết của Triệu Quan Nhất chẳng ảnh hưởng gì đến họ.”
Mạc Đại Khuê và Trì Thanh Liên cùng chậm rãi đi ra ngoài, khoảng 30 phút sau dắt Triệu A Trân về. Hai người cùng cháu ngoại vừa cười vừa nói đi lên tầng.
Trời đã tối mà Mạc Mạc vẫn chưa về. Chu Sĩ Khiêm gọi điện hỏi thăm. Lưu Liễu nói vắn tắt tình hình, sau đó nhấn mạnh: “Bọn cháu cho rằng Mạc Mạc và chuyên gia tư vấn tâm lí của chị ta có vấn đề. Hôm qua, bọn cháu đã nhìn thấy Liêu Ngu đón chị ta từ chỗ làm về nhà, hôm nay lại đi đón nhưng không về nhà, không biết đi đâu rồi, bọn cháu bị mất dấu.”
“Tùy cơ ứng biến. Sau khi xác định cô ta về đến nhà an toàn mới được rút.”
Tiết trời hôm nay đã chuyển sang ấm nóng, có gió thổi hiu hiu, mang theo mùi hoa thoang thoảng. Côn trùng từ dưới đất bò lên, kêu vài tiếng thăm dò, còn có cả tiếng nước chảy loáng thoáng.
“Trời nóng rồi. Đã vào đêm mà sao vẫn không cảm thấy chút hơi lạnh nào.” Chu Trọng Kiệt nói.
“Đó là do anh bị nóng trong người.” Lưu Liễu nói như chế nhạo.
Chu Trọng Kiệt “a” một tiếng như bừng tỉnh: “Trong Hoàng Đế nội kinh[2] có nói. Xem ra đây chính là quy luật của tự nhiên, muốn người ta nảy sinh tình cảm thì phải dùng không khí, âm thanh, hương thơm để kích thích.”
“Lại nữa! Trong Hoàng Đế nội kinh nói thế thật à?”
“Anh đọc rồi, lừa em làm gì. Người tưởng là có văn hóa nhưng thực ra không có như em đáng sợ nhất. Biết đáng sợ chỗ nào không? Tự cho mình là đúng. Chỉ tin vào điều mắt thấy tai nghe, luôn nghi ngờ những thứ mình chưa từng thấy, chưa từng đọc, chưa từng cảm nhận. Ngoài ra còn tự tin thái quá.”
Bảo vệ đi tuần tới gần, Lưu Liễu giơ thẻ ngành ra để “mời” họ đi. Lúc này cô mới để ý hệ thống an ninh của khu chung cư này tốt hơn khu nhà Mạc Mạc rất nhiều.
Hai người ngồi trên xe đến 22 giờ mới nhìn thấy xe của Liêu Ngu chậm rãi chạy đến. Lưu Liễu vỗ Chu Trọng Kiệt đang ngủ: “Đây rồi đây rồi!”
Chu Trọng Kiệt vội vã giơ ống nhòm có chức năng nhìn đêm lên: “Đúng thật.”
Hai người nhìn thấy Liêu Ngu xuống xe, hết sức ga lăng mở cửa xe cho Mạc Mạc. Họ nói với nhau mấy câu, Liêu Ngu đưa tay vuốt vai cô rồi Mạc Mạc xoay người rời đi.
“Hai người này chắc chắn có vấn đề.” Chu Trọng Kiệt vừa quan sát vừa tự nói một mình: “Nhìn xem, có vẻ lưu luyến không rời… Vẫn còn đứng ngẩn ra đấy, người ta đã đi lên nhà rồi.”
Sau khi đưa Mạc Mạc về, Liêu Ngu nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại một chút khi nhìn về phía Chu Trọng Kiệt.
“Có phải bị phát hiện rồi không?” Chu Trọng Kiệt hỏi.
“Không thể nào. Mờ mờ ảo ảo thế này, cùng lắm anh ta chỉ nhìn thấy chiếc xe mà thôi, ngay cả màu xe và biển số cũng không nhìn ra.” Lưu Liễu nói: “Đợi anh ta đi rồi chúng ta về.”
Liêu Ngu nổ máy, chậm rãi lái xe đi. Lưu Liễu đặt tay trên chìa khóa xe, đang định khởi động thì Chu Trọng Kiệt đè tay cô lại: “Chờ một lát.”
Chu Trọng Kiệt nhìn Lưu Liễu: “Tại sao anh cứ có cảm giác hình như anh ta đã phát hiện ra chúng ta.”
“Phát hiện thì làm sao?” Lưu Liễu nổ máy: “Xong việc thì về thôi. Chết đói rồi, ngồi trong xe cả ngày đau cả lưng. Em phải về tắm mới được.”
Hai người ra khỏi tiểu khu, lúc rẽ vào đường chính, Chu Trọng Kiệt phát hiện xe của Liêu Ngu đang dừng ở bên đường. Liêu Ngu từ trong cửa hàng đi ra, tay cầm một chai nước rồi lên xe luôn.
Lưu Liễu nói: “Anh ta đang mua nước. Không chú ý đến chúng ta.”
Chu Trọng Kiệt quay đầu lại liếc nhìn: “Chỉ mong là thế. Nhưng anh cứ cảm thấy anh ta đang xác nhận có phải có người bám theo mình hay không. Bởi vì cả thời gian và địa điểm đều không thích hợp để mua nước.”
“Anh không phải lo hão. Anh ta thích mua gì thì mua. Anh ta biết cũng không có vấn đề gì. Em thấy anh ta còn phải cảm ơn chúng ta ấy chứ. Cảnh sát phái người bảo vệ khách hàng của mình sẽ có lợi cho công việc của anh ta mà.”
“Anh thấy không đơn giản chỉ là khách hàng đâu. Lái xe đưa đón, đi ăn cơm cùng nhau, đây là hoạt động của tư vấn tâm lí à?”
“Anh muốn nói họ là tình nhân? Mới vài ngày mà đã phát triển thành tình nhân chắc? Thế mà anh cũng tưởng tượng ra được. Nếu đúng là như vậy thì thằng cha này vô sỉ quá, có thể nhân lúc người ta đang đau khổ mà nhảy vào nhưng không thể là lúc này được. Em thấy chị ta cũng không phải người tốt đẹp gì. Tang lễ chồng chưa làm mà đã đi theo người đàn ông khác… Nhưng em lại cảm thấy hai người này rất xứng đôi. Một người xinh gái, một người đẹp trai, còn có một điểm giống nhau, đó là đều rất thông minh, có khí chất như thỏ thành tinh.”
“Nghe em nói chuyện mệt quá!” Chu Trọng Kiệt chỉnh lại cánh tay phải đang bó bột của mình rồi nói sang chuyện khác: “Mọi người đều đang truy tìm hung thủ, thế mà lại bố trí cho chúng ta làm việc này. Đừng nói cái cô Mạc Mạc đó không có nguy hiểm, nếu có thật thì theo em, chúng ta có bảo vệ được không?”
“Chắc chắn bố anh lo anh lại bị thương lần nữa nên mới quyết định như vậy. Đây không phải để bảo vệ người phụ nữ đó mà rõ ràng để bảo vệ anh. Cái này gọi là lo cho con quá mức, hiểu không? Em là cộng sự của anh nên cũng được ăn sái mà thôi. Cứ nhớ tới cảnh anh bị tấn công hôm đó là em lại thấy sợ. Xem ra, làm anh hùng không dễ chút nào.”
“Bắt được Vương Hồng Binh, anh nhất định phải đánh hắn một trận đàng hoàng. Nếu không phải hắn đánh lén thì chắc chắn anh có thể thắng hắn.” Chu Trọng Kiệt nhìn cánh tay bị thương của mình: “Ít nhất cũng ngang cơ.”
Vừa nhắc tới Vương Hồng Binh, Chu Trọng Kiệt cảm thấy sau lưng lành lạnh. Bây giờ, cả thành phố đều đang lùng bắt hắn, thế mà hắn như đã bốc hơi, không có bất kì ai biết tung tích của hắn. Mấy ngày nay, thỉnh thoảng người phụ nữ tên Mạc Mạc lại gọi điện đến đội hình sự, hỏi đã bắt được hung thủ hay chưa. Những mảnh xác của Triệu Quan Nhất vẫn đang được bảo quản trong tủ đông, bị thiếu mất cái đầu, sợ rằng chỉ có Vương Hồng Binh mới biết ở đâu. Vụ án mạng trong phòng kín làm khó cảnh sát cũng chỉ có hắn biết đáp án.
“Nghĩ cái gì thế? Đến nhà rồi, anh không xuống xe à?” Lưu Liễu kéo Chu Trọng Kiệt ra khỏi những suy nghĩ miên man, Chu Trọng Kiệt mới phát hiện mình nên xuống xe rồi. Lưu Liễu lẩm bẩm: “Em sắp thành bảo mẫu của anh rồi, đón anh đi làm, hết giờ lại đưa anh về.”
Chu Trọng Kiệt xuống xe, mỏi chân đến mức bước đi cũng khó khăn. Anh bám cửa xe, nói: “Kêu ca nhiều làm gì, em cũng tiện đường mà. Lên nhà ngồi một lát không? Trưởng phòng Chu ở nhà” Anh ta nhấn rất mạnh hai chữ “ở nhà”.
“Thôi thôi, em còn phải về đi tắm.” Lưu Liễu nói xong thì đạp ga, lao đi như một cơn gió, thoáng cái đã không còn thấy bóng dáng.
❀ ❀ ❀
[1] Lưu Thiếu Kỳ (1898-1969): Nhà cách mạng, nhà chính trị và nhà lí luận của Trung Quốc.
[2] Hoàng Đế nội kinh: Tài liệu y học cổ của Trung Quốc, được coi là nguồn gốc giáo lí cơ bản của nên y học cổ truyền Trung Hoa.