Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16 BÍ MẬT TRONG ẢNH

❊ ❊ ❊

Trong bệnh viện thú cưng, Mạc Mạc đang khám cho một con chó. Con chó này cỡ vừa, lông ngắn, mặc quần áo, không ngừng xoay quanh tại chỗ. Chủ nhân của nó là một người phụ nữ cũng tầm tuổi như Mạc Mạc, ăn mặc thời thượng. Cô ta ngồi xuống, vuốt ve đầu con chó: “Ngoan nào bảo bối. Đây là bác sĩ, bác sĩ khám bệnh cho em, sau này em sẽ không bị ngứa nữa.”

Theo yêu cầu của Mạc Mạc, chủ nhân con chó cởi quần áo nó ra, con chó càng nôn nóng hơn, cứ muốn đứng thẳng lên áp sát vào cô chủ: “Ngoan nào ngoan nào! Đây là bệnh viện, lát nữa chúng ta về nhà nhé!” Giọng nói của người phụ nữ điệu đà õng ẹo: “Không nghe lời thì buổi tối mẹ không cho em lên giường đâu!”

Con chó như hiểu lời cô chủ, cuối cùng cũng im rồi thè lưỡi liếm chân cô ta. Người phụ nữ mặc kệ con chó để lại những vệt nước miếng ướt át trên tất của mình.

Mạc Mạc đeo găng tay rồi ngồi xuống, vạch lông con chó ra kiểm tra. “Nó bị phát ban.”

“Sao lại thế được! Ngày nào nó cũng được tắm, tối được ngủ trên giường, sạch sẽ hơn cả người!”

Mạc Mạc không nói gì mà đứng dậy, tháo găng tay rồi ném sang bên cạnh.

“Có chữa được không hả bác sĩ?”

“Bây giờ đang là mùa chó mèo bị phát ban đỏ, dùng ít thuốc là được.”

Mạc Mạc đang viết đơn thuốc thì điện thoại trên bàn rung.

“Có ba viên cảnh sát nói cần tìm chị… Một ông già… Hai người trẻ. Ông ấy nói chị biết họ.” Vừa nghe cô đã biết là cô bé ở quầy tiếp tân. Cô bé nói rất nhỏ, giọng hơi căng thẳng.

“Chị biết rồi. Cứ để họ lên.”

Mạc Mạc cúp điện thoại, đơn thuốc chưa viết xong thì Chu Sĩ Khiêm đã đi vào.

“Bên kia có ghế.” Mạc Mạc tiện tay chỉ mà không ngẩng lên.

Chu Sĩ Khiêm khẽ gật: “Cô cứ làm việc đi.” Ông vừa nói vừa rút một quyển tạp chí thú cưng trên sạp báo bên cạnh, đi tới, ngồi xuống ghế phía trong. Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt đứng đó, nhìn chủ nhân con chó đang cúi xuống mặc quần áo cho chó.

Chu Trọng Kiệt hơi nghiêng người về phía Lưu Liễu, giả vờ xem ảnh thú cưng trên tường, mặt không đổi sắc thì thầm bên tai cô: “Nhìn thấy không, chắc chắn là giả.”

“Cái gì giả?”

“Ngực.”

Lúc này, Lưu Liễu mới phát hiện chủ nhân con chó đang cúi người về phía họ. Cô ta mặc một chiếc áo len cổ rộng, lộ rõ hơn nửa bầu ngực.

“Đồ lưu manh! Anh nhìn cái gì thế hả?” Sợ bị người ta nghe thấy nên Lưu Liễu cũng hơi nghiêng người, nhìn mấy bức ảnh trên tường.

Chu Trọng Kiệt giễu cợt: “Đã không to thì đừng cố ép cho nó phòi lên làm gì.”

Lưu Liễu khinh miệt hừ một tiếng.

Chu Trọng Kiệt nói tiếp: “Anh cá với em con chó đó là đực.”

“Sao anh biết?”

“Đồ ngốc. Em tự xem đi.”

Lưu Liễu quay lại nhìn con chó. Mặt cô bỗng chốc đỏ bừng, cô có một cảm giác như vừa sập bẫy, thế là tức giận: “Bảo sao bố anh suốt ngày mắng anh!”

“Này này, anh vẫn muốn cá cược nữa! Anh cá người phụ nữ này hoặc là độc thân hoặc chồng cô ta đi xa quanh năm, không ở nhà.”

“Anh chỉ được cái nói bừa.”

“Muốn làm một thám tử xuất sắc thì phải tập thói quen suy luận mọi lúc mọi nơi.” Chu Trọng Kiệt xoay người, đi về phía người phụ nữ và con chó rồi ngồi xuống giúp đỡ cô ta. Cô ta vội nói: “Không cần đâu, cảm ơn anh.”

“Con chó này hiếu động quá. Để tôi giữ, chị mặc cho nó đi.” Chu Trọng Kiệt dùng hai tay đỡ đầu con chó. Quả nhiên, nó ngoan ngoãn hơn nhiều.

“Đáng lẽ khám bệnh cho chó việc của đàn ông. Bệnh viện thú y rất nguy hiểm, nhỡ gặp phải chó dại lên cơn thì nguy.”

Người phụ nữ cười và không nói gì, chỉ tiếp tục mặc quần áo cho chó.

“Con chó nhà chị tính tình hay ghê. Người ta thường nói thú cưng giống tính chủ, cho thấy vợ chồng anh chị đều rất tốt tính.” Chu Trọng Kiệt dùng một kế không thành lại bày kế khác. Lưu Liễu ở bên cạnh nghe, thầm nghĩ Chu Trọng Kiệt còn biết moi thông tin. Quả nhiên, người phụ nữ này đã đáp chuyện.

“Vợ chồng gì chứ. Nhìn tôi giống người đã có chồng sao?” Người phụ nữ mặc quần áo cho chó xong thì đứng lên, cầm lấy đơn thuốc trên bàn nhìn lướt qua: “Thuốc này dùng thế nào?”

“Trên hướng dẫn sử dụng có viết. Lấy thuốc xong chị có thể đi. Tuần sau, chị đưa chó đến khám lại.” Mạc Mạc tháo khẩu trang, giọng nói trở nên to hơn: “Còn nữa, không cần mặc quần áo cho chó. Làm vậy không những vi khuẩn dễ sinh sôi mà mặc chật không tốt cho dạ dày của chó. Chị cũng không cần thường xuyên tắm cho nó, một tuần một lần là được rồi, tắm nhiều không tốt.”

Người phụ nữ cảm ơn rồi dắt chó đi ra.

Mạc Mạc quay về phía Chu Sĩ Khiêm, phát hiện ông đã cất tạp chí và đang nhìn mình, ánh mắt kì quái.

“Thật khó tưởng tượng một người phụ nữ gặp chuyện không may mà vẫn có tinh thần làm việc như vậy. Cô có thể cho tôi biết điều gì đã giúp cô kiên cường không?” Cách nói chuyện của Chu Sĩ Khiêm hơi lạ, như thể học thuộc kịch bản, bởi vì ông nói không quen nên có vẻ cứng nhắc.

“Cảnh sát Chu, ngài nên tập trung vào công việc của mình đi. Hôm nay, ngài đến đây để nói với tôi rằng ngài đã bắt được hung thủ à?” Nghe thấy Chu Sĩ Khiêm nói chuyện không quá thân thiện, Mạc Mạc ngồi xuống, tựa lưng vào ghế xoay rồi nói một câu với hàm ý chế giễu.

Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt hơi bất ngờ. Chẳng ai nghĩ buổi thăm hỏi hôm nay lại mở màn như vậy. Hai người một già một trẻ, một nam một nữ ngồi cách nhau 3 mét, một người duyên dáng yêu kiều, một người râu ria xồm xoàm, cứ nhìn thẳng vào mắt đối phương không hề nhúc nhích. Thời gian như ngừng trôi.

Ánh mắt của Chu Sĩ Khiêm và Mạc Mạc giao nhau, như thể đang đánh giá lẫn nhau và nghiên cứu bản chất của đối phương. Với Mạc Mạc, mắt Chu Sĩ Khiêm sâu thẳm, như giếng sâu không thấy đáy, trong ánh mắt tràn ngập nghi ngờ và soi mói. Với Chu Sĩ Khiêm, mắt Mạc Mạc xảo quyệt như mặt hồ nước lấp lánh ánh sáng, ánh mắt tràn ngập giễu cợt và khinh thường. Khóe miệng hai người có nụ cười tương tự nhau, đều chứa đầy ẩn ý sâu xa.

Lưu Liễu khẽ kéo Chu Trọng Kiệt, nói: “Lúc nãy ở nhà Vương Lão Lục, em đã thấy lạ lắm rồi. Bầu không khí bây giờ còn lạ hơn. Anh có thấy vậy không? Có phải bố anh… yêu rồi không? Hay là ông ấy… bị nhập?”

“Vớ vẩn! Có mà bố em mới yêu. Đây là đang giao chiến.”

Chu Sĩ Khiêm phá vỡ sự im lặng:“Hung thủ chưa bắt được. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi đang đến gần chân tướng.”

“Thứ chúng ta nhìn thấy và nghĩ đến đều không phải chân tướng. Chân tướng ở nơi khác, cảnh sát Chu ạ. Lúc Mạc Mạc nói chuyện, chỉ có lông mày của cô hơi nhếch, còn tròng mắt không hề di động. Chu Sĩ Khiêm nhớ lại lần đầu gặp Mạc Mạc hôm trời mưa. Khi được biết tin dữ, người phụ nữ này đã khóc nức nở. Cảnh tượng đó đúng là trái ngược hoàn toàn so với hôm nay. Phụ nữ đúng là quá phức tạp. Trên thế giới này, nếu có một sự vật ngay cả các nhà khoa học cũng phải bó tay thì đó nhất định là trái tim phụ nữ.”

Chu Sĩ Khiêm nhìn thấy có một thứ ánh sáng lấp lánh trong đáy mắt cô. Nó làm ông nhớ lại hoa lê và con cáo mấy mươi năm trước. Người phụ nữ mới mất chồng hơn mười ngày trước, ngay cả tang lễ cũng không thể tổ chức này đang cố gắng che giấu nỗi bi thương, yếu ớt để chứng minh sự kiên cường của bản thân sao? Ông nhìn không thấu, cũng không đoán được.

Chu Sĩ Khiêm nói: “Lâm Bảo Sâm chết rồi.”

“Sợ tội nên tự tử à?” Mạc Mạc không bất ngờ. Giọng nói của cô lạnh nhạt.

“Được thế đã tốt. Chỉ e hung thủ là người khác.”

“Nói vậy thì bao nhiêu ngày nay, việc điều tra của các ngài không hề có tiến triển đúng không? Hôm nay, các ngài đến để nói với tôi điều đó sao?” Mạc Mạc nhìn thoáng qua hai người trẻ vẫn đứng ở đó rồi quay về phía Chu Sĩ Khiêm: “Tôi có thể làm gì để giúp các ngài?” Cô nhấn mạnh chữ “giúp” như đang giễu cợt.

“Chúng tôi muốn tìm hiểu một chút về tình cảm của vợ chồng cô.”

“Ngài đã hỏi vấn đề này từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau rồi. Tình cảm của chúng tôi rất tốt.”

“Chúng tôi cho rằng cái chết của chồng cô có thể liên quan đến vấn đề tình cảm.”

“Sao có thể như vậy! Tình cảm của chúng tôi rất vững chắc. Anh ấy rất chăm lo cho gia đình. Tôi quá hiểu anh ấy mà.”

+

“Thứ chúng ta nhìn thấy không phải chân tướng, chân tướng ở nơi khác. Đây là lời chị vừa nói mà.”

Mạc Mạc đứng dậy, tỏ rõ ý tiễn khách: “Xin lỗi cảnh sát Chu, tôi không có bất cứ thông tin nào có thể cung cấp cho các ngài về vấn đề này. Các ngài nên đến nơi khác điều tra, biết đâu sẽ có thu hoạch.”

Chu Sĩ Khiêm đưa tay ra hiệu cho cô ngồi xuống: “Chúng tôi muốn xem xét một chút đồ dùng cá nhân của anh Triệu, được không? Chủ yếu là máy tính, e-mail, tài khoản mạng xã hội, nếu có nhật kí thì càng tốt.”

“Được thôi. Tất cả tài khoản mạng xã hội, e-mail của anh ấy đều được ghi trong một cuốn sổ. Hi vọng nó có thể giúp ích cho các ngài.”

“Cuốn sổ ở đâu?”

“Để tôi đi lấy.” Mạc Mạc nói xong rồi gọi một cuộc điện thoại: “Chưa xong à? Tôi có việc phải ra ngoài, cậu về trực nhé. Xin phép giúp tôi, tôi đi một tiếng đồng hồ sẽ về.”

Lúc đi xuống cầu thang, Chu Sĩ Khiêm nói: “Vừa rồi cô gọi điện cho ai thế? Nghe có vẻ như cô đang trực thay người khác.”

“Tôi không phải bác sĩ thú y. Người trực hôm nay đi phẫu thuật nối xương cho một con chó nên nhờ tôi đến thay một lát. Bệnh viện này chỉ có ba, bốn bác sĩ thú y, không làm hết việc thì nhờ nhau.”

“Thế bình thường cô làm gì ở đây? Chuyên trực thay cho người khác à?”

“Tôi làm đẹp cho thú cưng.”

“Chỉ nghe nói làm đẹp cho người, chó cũng làm đẹp cơ à?”

“Ngài lạc hậu quá rồi.”

“Đúng là tôi lạc hậu. Bây giờ, súc sinh còn được mặc quần áo đi dạo ngoài phố. Thì ra khỉ mặc áo tế, ngợm bắt chước người là có thật. Con người thì ngược lại. Mặc càng ngày càng ít, coi hở mông lộ ngực là đẹp. Thế giới này thay đổi nhanh thật, tôi không theo kịp”. Chu Sĩ Khiêm tự giễu. Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt nghe thấy lại có cảm giác thê lương khác lạ.

“Khi nào cảnh sát trả chiếc xe BMW cho tôi? Tôi cần dùng xe.”

“Chúng tôi đã niêm phong làm vật chứng rồi. Bao giờ kết thúc vụ án sẽ trả cho cô. Nhưng cô còn dám lái cái xe đó à?” Hai người đứng ở cửa đại sảnh tầng một, đợi Lưu Liễu đi lấy xe: “Hôm nay đi xe của chúng tôi đi, lát nữa chúng tôi đưa cô về.”

“Sao tôi không dám lái? Ngài nghĩ tôi là người nhát gan à?”

“Con gái cô đâu rồi?”

“Đang ở trường mầm non.”

“Không ảnh hưởng đến thời gian cô đi đón con chứ?”

“Không. Dạo này đều là ông ngoại đưa đón nó. Sau khi xảy ra chuyện, tôi đã chuyển về ở với ông bà ngoại rồi.”

“Sợ à?”

Khóe miệng Mạc Mạc khẽ nhếch: “Ma chẳng có gì đáng sợ. Tôi sợ người thôi. Ngày nào cũng có người đến chặn cửa đòi nợ.”

Cuối cùng, Chu Sĩ Khiêm cũng hiểu. Trước khi xảy ra chuyện, Triệu Quan Nhất đã vay tiền nhiều đồng nghiệp, còn “rút ruột” công ty. Những chủ nợ đó chắc chắn sẽ không chịu để yên. Người phụ nữ này sẽ không ứng phó nổi.

“Cô định trả những món nợ đó thế nào?”

Mạc Mạc cười gượng: “Dù có bán căn hộ cũng không đủ trả nợ. Mà những người đòi tiền đó không có giấy vay nợ, nói miệng không có bằng chứng, chưa biết có phải chồng tôi nợ tiền họ hay không. Bây giờ, xã hội đã khác rồi, ngày càng có nhiều kẻ thừa cơ kiếm lợi, giậu đổ bìm leo. Nói đi nói lại đều là vì tiền.”

“Nói vậy thì chuyện vay mượn tiền là do những người đó bịa ra sao? Làm sao có thể như thế được. Làm người ai lại thế.”

“Cảnh sát Chu, ngài lạc hậu quá. Bây giờ, người ta vì tiền nên ngay cả giết người cũng dám, lừa đảo trộm cắp còn lương thiện chán. Ngài là cảnh sát, phải hiểu những chuyện này hơn dân thường chúng tôi chứ! Sao lại như thần tiên trên trời không ám mùi khói lửa nhân gian thế?”

Xe đến nơi, Chu Trọng Kiệt đã ngồi trên xe. Chu Sĩ Khiêm đang định mở cửa cho Mạc Mạc thì cô đã giành trước: “Để cảnh sát mở cửa xe cho mình là không tốt.”

Trên đường, mọi người im lặng rất lâu. Đột nhiên, Chu Sĩ Khiêm nói: “Cô Mạc, tại sao cảnh sát không thể mở cửa xe cho người khác? Có vấn đề gì à?”

Mạc Mạc ngẩng lên, thấy Chu Sĩ Khiêm đang nhìn mình qua gương chiếu hậu, nhưng cô không nói gì mà nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể một câu hỏi đơn giản đến mức đã trở thành thường thức này vốn không cần trả lời. Điều này làm cho Chu Sĩ Khiêm cảm thấy cô ta đã giành được điểm cao về tâm lí.

Lưu Liễu nói: “Trưởng phòng Chu, chỉ có tù nhân mới cần cảnh sát mở cửa xe.”

Chu Sĩ Khiêm tỉnh ngộ, à một tiếng rồi quay sang nhìn Mạc Mạc: “Tưởng gan cô rất lớn cơ mà!”

Mạc Mạc cười nhẹ một tiếng gần như cười lạnh: “Tôi có nói như vậy à? Mà gan lớn với mê tín không liên quan gì đến nhau. Tôi ra khỏi nhà đều xem lịch hoàng đạo. Tôi là người mê tín.”

Xe chạy không lâu đã đến nhà Mạc Mạc. Mở cửa ra, trong nhà cực kì bừa bộn, mấy chiếc thùng các tông to chất đống ở giữa phòng khách.

Chu Sĩ Khiêm nói: “Sau này cô không ở đây nữa à?”

“Đổi môi trường khác sẽ tốt hơn. Ở đây, tôi vẫn không thể quên được chồng tôi. Con tôi cũng suốt ngày nhắc đến bố.” Mạc Mạc đứng ở phòng khách nhìn quanh một vòng, trong giọng nói lộ ra một chút thương cảm khó diễn tả.

Trên bàn ăn đã không còn bát đũa mà chỉ để mấy quyển album ảnh và một số sách báo cũ. Chu Sĩ Khiêm đi tới rồi lật xem. Những album ảnh này mỗi năm có một quyển. Ông lật xem từng quyển, ảnh bên trong được sắp xếp theo thứ tự thời gian. Có ảnh chụp cả gia đình, cũng có ảnh du lịch.

“Tôi định đốt hết mấy quyển album này nhưng cuối cùng không làm được. Từ khi chúng tôi quen nhau.” Mạc Mạc không nói tiếp được, cổ họng nghẹn ứ.

Chu Sĩ Khiêm hiển nhiên không nghe thấy cô nói gì. Có một bức ảnh khiến ông chú ý: “Cô Mạc, người đàn ông trong ảnh này là ai?”

Mạc Mạc đến gần nhìn một cái: “Là anh ấy chứ ai.”

Trong ảnh, Triệu Quan Nhất xắn quần đi chân đất đứng ở giữa một con đường nhỏ ở nông thôn, trên bãi cỏ bên cạnh có thể nhìn thấy giá nướng thịt đang bốc khói. Anh ta giơ tay trái lên ra dấu thắng lợi, há to miệng chuẩn bị ăn xiên thịt nướng, biểu cảm rất lạ.

“Tôi muốn hỏi người ở phía sau anh Triệu.”

Sau lưng Triệu Quan Nhất có một lùm cây, một người dáng cao gầy đang quay lưng về phía ống kính, nửa người bên phải và chân phải bị bụi cây che khuất.

“Tôi không biết. Chắc là đồng nghiệp của anh ấy. Tháng Sáu năm ngoái, anh ấy nói đi liên hoan dã ngoại gì đó. Bức ảnh này được chụp trong lần ấy.”

“Cô cậu đến xem đi.” Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt đang di loanh quanh trong nhà, nghe thấy Chu Sĩ Khiêm gọi thì biết nhất định ông đã phát hiện được gì đó.

Lưu Liễu nhìn kĩ hồi lâu, lắc đầu: “Không có gì đặc biệt… Người trẻ đều thích chụp ảnh như vậy, cái này là cố ý làm trò.”

“Còn cậu nhìn thấy gì?”

“Có người vô tình xuất hiện trong ảnh.” Chu Trọng Kiệt cười: “Có điều, nếu không nhìn kĩ thì không nhìn ra được.”

“Chúng tôi mang bức ảnh này đi được không?”

“Các ngài lấy cái gì cũng được, miễn sao nó giúp ích cho việc điều tra của các ngài.”

“Cô cất quyển sổ ghi chép đó ở đâu?” Chu Sĩ Khiêm muốn nói đến cuốn sổ ghi lại thông tin tài khoản mạng xã hội của Triệu Quan Nhất mà Mạc Mạc đã nhắc tới.

“Trong cái thùng bên cạnh tay ngài, ngài tự mở đi. Đều là đồ của anh ấy hết. Nếu có thứ gì hữu dụng với các ngài thì các ngài mang đi luôn cũng được.”

Chu Sĩ Khiêm mở thùng các tông. Đồ đạc bên trong được xếp rất gọn gàng, ngay ngắn. Đập vào mắt ông là một quyển sổ màu đen khá cũ. Ông cầm nó lên, bên dưới lộ ra một lọ thủy tinh thoạt nhìn hơi kì lạ. Thứ bên trong cái lọ trông như tiêu bản dùng để dạy học trong trường y.

“Trong này ngâm cái gì đây? Cũng là di vật của chồng cô à?”

“Đó là formalin, bên trong là ruột thừa của anh ấy. Cái ấy có từ trước khi chúng tôi kết hôn.” Mạc Mạc không thèm nhìn lấy một lần: “Người đã mất thì mọi chuyện cũng hết. Người ta nói chỉ có thân thể là của mình nhưng toàn lừa nhau. Ngay cả một đoạn ruột thừa mà anh ấy cũng không mang đi được.”

Chu Sĩ Khiêm cầm chiếc lọ thủy tinh giơ lên trước ánh sáng để nhìn cho kĩ: “Cô giữ cái này lại làm gì?”

“Làm gì à? Anh ấy nói phải giữ đến khi anh ấy chết sẽ hỏa táng cùng, như vậy sẽ có một thân thể hoàn chỉnh đi gặp cha mẹ. Bây giờ, đoạn ruột thừa này chẳng để làm gì nữa rồi. Coi ruột thừa như bảo bối, cuối cùng lại mất cả đầu.”

“Cô đừng quá bi thương. Người đã khuất không thể sống lại. Việc trước mắt chính là truy bắt hung thủ về quy án mới có thể giúp họ được yên nghỉ.” Chu Sĩ Khiêm đặt lọ ruột thừa về chỗ cũ.

Sau khi xem xét xong xuôi, Mạc Mạc từ chối để Chu Sĩ Khiêm đưa đến bệnh viện, cô tự ra cổng bắt taxi.

“Cô vẫn đang trị liệu tâm lí chứ?” Lúc Mạc Mạc lên xe, Chu Sĩ Khiêm hỏi.

“Ngài đoán xem?” Mạc Mạc không trả lời, có lẽ vì cho rằng câu hỏi này của ông chẳng liên quan gì với vụ án.

Chu Sĩ Khiêm nhìn chiếc xe taxi chạy đi, có cảm giác thất vọng.

“Trưởng phòng Chu, hôm nay chú có vẻ không bình thường.” Lưu Liễu ghé lại nói.

“Ý mày là sao? Chú không bình thường chỗ nào?”

“Lúc ở bệnh viện thú y, bọn cháu thấy chú và chị ta như đang cạnh tranh với nhau. Ánh mắt người này lạnh như lưỡi dao trượt băng, giọng nói như ăn thịt người không nhả xương, ánh mắt người kia thì nóng như tia sét, giết người không thấy máu. Hai lần điều tra hôm nay đều kì lạ hết sức.”

“Hai đứa thì biết cái gì. Khi chưa rõ chân tướng, không có ai tuyệt đối vô tội. Chúng ta nghi ngờ là giết người vì tình thì chẳng lẽ cô ta có thể được loại khỏi diện tình nghi chắc?”

“Trưởng phòng Chu, ý chú là…” Lưu Liễu trợn mắt, cảm thấy hơi sợ: “Không thể như thế được! Cháu cho rằng không thể có chuyện đó!”

“Không có gì là tuyệt đối không thể. Phá án sợ nhất là có định kiến, cho rằng ai đó nhất định là hung thủ hoặc nhất định không. Đặc biệt trong tình huống không có bằng chứng, nhận thức chủ quan này sẽ đẩy ta rơi vào đường cùng.” Chu Sĩ Khiêm nói tiếp: “Từng có một câu chuyện thế này. Có người bị mất bò, anh ta nghi ngờ là người hàng xóm phía đông lấy trộm. Anh ta quan sát người hàng xóm này, càng xem càng cảm thấy đúng là người đó lấy trộm bò của mình. Sau đó, con bò tự tìm về nhà. Anh ta lại nhìn người hàng xóm nhưng nhìn thế nào cũng thấy người này không giống tên trộm.”

“Bọn cháu nghe chuyện này rồi.” Lưu Liễu nói: “Đạo lí mà chú muốn nói bọn cháu đã hiểu. Bọn cháu sẽ luôn ghi nhớ lời dạy của chú.”

Cô nói như vậy bởi vì Chu Sĩ Khiêm đã kể câu chuyện này vô số lần.

Lưu Liễu nói: “Trưởng phòng Chu, rốt cuộc bức ảnh đó kì lạ ở chỗ nào? Có nhiều ảnh như vậy, vì sao chú lại cảm thấy nó có giá trị? Nó hữu ích trong việc điều tra ạ?”

“Hữu ích, rất hữu ích!” Chu Sĩ Khiêm mở cửa xe rồi ngồi vào. “Chú chưa nói với hai đứa vội. Hai đứa tự nhìn kĩ xem, nhìn một ngày chưa ra thì nhìn hai ngày.”

Chu Trọng Kiệt cầm bức ảnh đó nhìn đến xuất thần, lúc thì nhìn xuôi, lúc lại xem ngược. Vẫn chỉ là bức ảnh trêu đùa nhau giống như rất nhiều bức ảnh khác thôi mà. Triệu Quan Nhất trợn mắt, miệng há lớn, tay cầm một xiên thịt nướng.

“Trưởng phòng Chu, tôi biết rồi.” Chu Trọng Kiệt vừa nói vừa rướn người lên phía trước để chỉ cho Chu Sĩ Khiêm: “Ngài xem xiên thịt dê này chỉ về phía nào? Chỗ đặt giá nướng rõ ràng ở bên trái anh ta, chính là chỗ này, bên này lộ ra tóc của một người, xiên thịt rõ ràng đang chỉ về phía người không lộ mặt trong ống kính. Có phải anh ta đang ám chỉ gì đó không?”

“Ám chỉ cái đầu anh!” Chu Sĩ Khiêm quay lại, tay vỗ mạnh lên trán Chu Trọng Kiệt. Chu Trọng Kiệt bị đánh, vội vàng ngồi xuống.

“Hơn một tiếng trước, người nào đó còn khoe khoang, nói là phải suy luận mọi lúc mọi nơi.” Lưu Liễu cười, trêu Chu Trọng Kiệt: “Nạn nhân là thần tiên, một năm trước đã biết ai sẽ giết anh ta nên đã dùng một xiên thịt dê chỉ điểm hung thủ. Đúng là suy luận có trình độ.”

“Tập trung lái xe đi.” Chu Trọng Kiệt lẩm bẩm rồi lại nhìn bức ảnh. Có lẽ do tác động tâm lí nên nhìn một hồi, đột nhiên anh cảm thấy một luồng hơi lạnh từ lòng bàn chân dâng lên, một lát đã dâng đến ngực. Hơi lạnh này khiến anh rùng mình.

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.