Liêu Ngu ngồi trên ghế, mặt không có một chút màu máu nào, mặc dù điều hòa đang mở nhưng những giọt mồ hôi to như hạt đậu vẫn không ngừng từ lăn xuống trên trán y, theo má và cổ chui vào trong áo. Áo sơ mi trước ngực y thấm đẫm mồ hôi, lấp loáng ánh nước. Mặc dù y đã cố hết sức khống chế thân thể, gắng làm cho giọng nói của mình ổn định nhưng những cơn đau thỉnh thoảng ập đến lại cắt ngang lời y đang nói. Cơ mặt y run run, lông mày cũng nhíu chặt lại.
Chu Sĩ Khiêm không ngờ mình lại bắt gặp tình cảnh này.
“Cậu bị sao thế?” Chu Sĩ Khiêm nhìn khuôn mặt giống như tờ giấy trắng của Liêu Ngu, hỏi thăm: “Có chỗ nào không thoải mái à?”
“Không có gì. Tôi uống thuốc rồi, chắc là vì tối qua ăn phải cái gì đó. Từ sáng đến giờ nôn suốt… Bây giờ không nôn nữa thì… Bụng lại đau.” Liêu Ngu cười gượng: “Đây cũng là bệnh cũ của tôi, hè năm nào cũng phải đau vài trận. Bác sĩ nói dạ dày tôi yếu… rất kén đồ ăn.”
“Chúng tôi không có việc gì, chỉ tiện đường đến tìm hiểu tình hình. Sức khỏe của cậu không được tốt nên chúng tôi cũng không quấy rầy nữa.” Chu Sĩ Khiêm nói xong đứng lên ngay.
Liêu Ngu áy náy, muốn đứng dậy nhưng bụng quá đau, mông vừa rời khỏi ghế đã phải ngồi ngay xuống. May mà Chu Sĩ Khiêm ở gần đó, vội vàng bước tới đỡ y. Cả người Liêu Ngu đang run khe khẽ.
“Cậu phải đi khám thôi, đang sốt cao. Đi, chúng tôi đưa cậu đến bệnh viện.”
Liêu Ngu vội vàng từ chối: “Chuyện nhỏ thôi mà. Tôi nghỉ ngơi một lát sẽ đỡ. Bệnh của tôi tôi biết, không sao đâu. Xin lỗi không thể tiễn các vị.”
Thấy y kiên quyết như vậy, Chu Sĩ Khiêm cũng không nói gì nữa, ra tới cửa thì quay lại, nói: “Nếu có chuyện gì mong cậu kịp thời báo cho chúng tôi biết.”
Liêu Ngu cười gượng gạo, gật gật đầu.
Sau khi nhìn theo đám Chu Sĩ Khiêm về, Liêu Ngu nhanh chóng lấy trong ngăn kéo ra hai viên thuốc cho vào miệng, lập cập uống hết một cốc nước. Một lát sau, cơn đau mới dịu bớt. Y nhìn đồng hồ. Khách hàng có hẹn trước sắp đến rồi. Vừa rồi, y nói với Chu Sĩ Khiêm rằng nếu không có hẹn với khách hàng thì mình đã ở nhà nghỉ ngơi hoặc đến bệnh viện, nhưng y không muốn lỡ hẹn. Từ khi hành nghề đến nay, y chưa bao giờ lỡ hẹn với khách.
Chu Sĩ Khiêm vừa lên xe đã thấy có ô tô dừng lại bên cạnh mình. Một người phụ nữ ăn mặc lịch sự bước xuống, tay cầm túi xách. Người phụ nữ nhìn họ rồi đi vào phòng khám của Liêu Ngu.
“Có khách hàng thật kìa!” Lưu Liễu nói: “Gã Liêu Ngu này trông có giống người thiếu tiền đâu mà sao liều mạng thế.”
“Người ta giữ chữ tín.” Chu Trọng Kiệt nói.
Chu Sĩ Khiêm giục Lưu Liễu lái xe. Ông phải về đội hình sự tìm Vương Hồng Tiến xác minh một số việc, nhưng ông chẳng mong đợi. Chắc chắn ông ta không nắm được tin tức hữu dụng gì, nếu không thì đã gọi điện từ lâu, thế nào cũng hưng phấn hò hét. Chu Sĩ Khiêm quá hiểu Vương Hồng Tiến, ông ta là loại người không giữ được cái gì trong lòng.
Vương Hồng Tiến đã điều người đi tìm chủ nhân của chiếc điện thoại mà kẻ bí ẩn dùng để gọi điện báo cảnh sát nhưng không có kết quả. Lúc Chu Sĩ Khiêm về đến đội hình sự, Vương Hồng Tiến đang không biết nên làm gì tiếp theo.
“Chẳng thu hoạch được gì cả” Vương Hồng Tiến nói: “Nếu có thì cũng chỉ là xác nhận đúng là người ta bị lấy trộm điện thoại. Còn các anh thì sao? Chắc cũng không có phát hiện đúng không?”
Chu Sĩ Khiêm lấy thứ giống như lưỡi cưa trong túi ra, ném lên bàn: “Thấy cái này bao giờ chưa? Bên trên có độc.”
Vương Hồng Tiến nhìn một lúc: “Tưởng đầu độc trong đồ ăn chứ, hóa ra là cái này à. Đầu độc kiểu gì? Thủ đoạn gây án không được cao siêu cho lắm.”
Chu Sĩ Khiêm đưa túi cho Lưu Liễu để cô mang đi hóa nghiệm rồi nói tiếp: “Thủ đoạn đúng là không cao siêu nhưng rất độc đáo. Cuốn răng cưa quanh tay nắm cửa để nạn nhân bị đứt tay khi mở cửa. Cậu không thấy loại công cụ gây án này rất kì quái sao?”
“Cũng hơi kì quái. Nhưng nó cho thấy cái gì?”
“E rằng thứ này chỉ có xưởng thu mua phế liệu mới có.”
“Trước hết xem trên răng cưa có độc hay không rồi tính tiếp. Biết đâu là trò đùa dai.”
Rất lâu sau Lưu Liễu mới về: “Có độc! Là kịch độc!” Vừa nói, cô vừa đưa báo cáo hóa nghiệm cho Vương Hồng Tiến. Vương Hồng Tiến nhìn một cái rồi đưa cho Chu Sĩ Khiêm.
Ông xem báo cáo hóa nghiệm rồi nói: “Diethyl parathion là cái gì?”
“Một loại thuốc trừ sâu đã bị cấm sử dụng, có tên khác là 1605. Ai làm nông đều biết.” Lưu Liễu vừa nói vừa lấy điện thoại ra tra cứu, rất dễ dàng tìm được thông tin về thuốc trừ sâu này.
“Chính là cái này ạ.” Cô đưa điện thoại di động cho Chu Sĩ Khiêm.
“Thuốc trừ sâu đã ngừng sản xuất…” Chu Sĩ Khiêm đọc thông tin, tay gãi gãi chân râu trên cằm: “Lưỡi cưa là loại lắp trên trục máy nghiền khoai lang. Tôi từng nhìn thấy cái này rồi… Thuốc trừ sâu đã ngừng sản xuất… Hai thứ này đều là hàng hiếm… Cho dù ở nông thôn cũng rất ít khi bắt gặp.”
Lưu Liễu nói: “Chị Mạc Mạc không có họ hàng, cũng không có bạn bè ở nông thôn thì kết thù kết oán với ai được? Quá kì lạ.”
Vương Hồng Tiến hừ một tiếng: “Đồ là chết, người là sống. Mấy năm trước, ở thành phố cũng thường xuyên có vụ uống thuốc trừ sâu. Hơn nữa, mấy thứ này đều được sản xuất trong thành phố, còn nông thôn chỉ làm ra lương thực, không chế tạo được máy móc và thuốc bảo vệ thực vật.”
Mọi người thảo luận một hồi, cuối cùng vẫn không làm rõ được bản chất của vấn đề. Chu Sĩ Khiêm thấy Vương Hồng Tiến có vẻ chán nản nên trêu chọc: “Cậu đang lo hung thủ trong vụ án Triệu Quan Nhất đó còn sống phải không? Người phụ trách vụ án đó là tôi cơ mà, yên tâm đi.”
“Thì tôi vẫn phải chịu trách nhiệm lãnh đạo. Các loại chứng cứ và kết luận giám định hiện trường vụ án trước phải nói là hoàn hảo… Nếu hung thủ không phải Vương Hồng Binh mà vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật thì khả năng kẻ này lại gây án lớn bao nhiêu? Trừ khi là người điên, điên từ đầu đến chân.”
“Cậu cứ tự an ủi mình đi, tôi không ở đây với cậu nữa, tôi phải về nhà tắm rửa.”
Chu Sĩ Khiêm mở cửa hầm ngầm của Hà Tài Quan làm hắn giật nảy mình. Dưới ánh đèn tù mù, Hà Tài Quan đang ngồi tắm trong một chiếc chậu nhựa không biết lấy ở đâu ra. Chắc hắn không ngờ Chu Sĩ Khiêm lại đến vào lúc này.
Khi cửa sắt chậm rãi đóng lại, tiếng la hét của Hà Tài Quan lọt ra ngoài qua khe cửa. Hắn chưa kêu được mấy câu đã có tiếng nước chảy ào ào vang lên, tiếng hét cũng im bặt. Chốc lát sau, Hà Tài Quan kêu ú ớ, hiển nhiên đã rất yếu.
Chu Sĩ Khiêm ngồi trên chiếc giường đơn có thể sập bất cứ lúc nào, châm một điếu thuốc. Lúc này, Hà Tài Quan bám vào thành chậu, rướn dài cổ ho sặc sụa, nôn nước tắm ra. Hắn vừa ho vừa thở hổn hển.
Một lúc lâu sau, Hà Tài Quan thở đều trở lại, hắn mới nhìn chằm chằm Chu Sĩ Khiêm, nở nụ cười quỷ dị: “Sao mày không làm tao chết sặc luôn đi.”
“Ông không ngờ tôi sẽ trở về đúng không? Muốn mượn dao giết người à?” Khói từ miệng Chu Sĩ Khiêm bay lượn lờ trên không trung rồi tụ lại quanh bóng điện dây tóc, mãi không tan.
“Tao không muốn giết mày.” Hà Tài Quan giơ tay phải lên trời, thề thốt: “Tao thật sự không muốn giết mày, bởi vì tao quá hiểu vợ tao. Lan Hoa mê tín lắm, là một tín đồ, cứ đến mùng Một và Mười lăm lại phải thắp hương. Bà ta thà tự đánh mình chứ tuyệt đối không động vào một ngón tay người khác.”
“Thế ông lừa tôi đi là có mục đích gì?”
“Bởi vì tao đã nhận lời, nhất định phải cho bà ta gặp người đã giết chết con trai một lần, để bà ta xem người đó trông như thế nào.”
“Ông nói thẳng với tôi là được.”
“Nếu tao nói mày đi một chuyến xa lắc như vậy chỉ để cho bà ta gặp mày một lần, liệu mày có đi không?”
Chu Sĩ Khiêm “Ờ”, thầm nghĩ nếu Hà Tài Quan nói vậy thì đúng là mình sẽ không đi. Ông gật gật đầu, cầm quần áo trên ghế đặt cạnh chậu nhựa ném cho Hà Tài Quan, xem như bỏ qua cho hắn.
Hà Tài Quan không lau người, nhanh nhẹn mặc quần áo vào rồi khập khiễng kéo ghế nằm, cố gắng cách xa Chu Sĩ Khiêm một chút mới yên tâm ngồi xuống.
“Ra tay nặng thế. Nếu sơ ý hại chết tao, mày sẽ trở thành kẻ giết người.” Hà Tài Quan nhìn chậu nhựa dưới chân, nước tắm đục ngầu, sóng sánh khiến bóng của bóng đèn bị kéo ra như kẹo mạch nha lấp lánh ánh sáng, ánh sáng này lại phản chiếu lên mặt Hà Tài Quan.
Chu Sĩ Khiêm nhìn chằm chằm hắn: “Trong thời gian tạm tha, nếu cảnh sát phát hiện ông vẫn còn tội chưa xử lí thì ông biết hậu quả là gì chứ? Trước khi ông bước qua cánh cổng nhà tù, có ai nói cho ông biết không?”
“Lập tức bắt giam thôi, tao biết. Phát hiện tội cũ hoặc tái phạm đều phải quay lại nhà tù, người ta còn nói sẽ xét xử lại nhiều tội cùng lúc. Mày yên tâm, tòa đã xét xử hết các tội của tao rồi. Bây giờ, chỉ cần tao thành thật, ngoan ngoãn thì đến lúc chết cũng không phải về tù.”
“Ông dìm chết con trai của quả phụ Chu phải không?”
Chu Sĩ Khiêm cho rằng Hà Tài Quan sẽ ngạc nhiên nhưng không ngờ hắn lại chẳng hoang mang chút nào, thậm chí mắt cũng không thèm chớp.
Hà Tài Quan hừ một tiếng: “Tao chỉ nói dối với một người, chính là Lan Hoa. Nhất định bà ta nói với mày đúng không? Sở dĩ tao nói dối để làm bà ta vui vẻ. Làm sao? Như vậy cũng là phạm pháp à?”
“Trước khi có bằng chứng, người có tội đều nói mình vô tội. Chỉ dựa vào lời khai của một nhân chứng là Lan Hoa chưa thể khẳng định ông có tội nhưng đủ để áp dụng biện pháp cưỡng chế với ông, bởi vì ông là đối tượng tình nghi. Trong tình cảnh này, ông nghĩ ông có phải quay về nhà tù không?”
Hà Tài Quan nghiêng người, nhìn Chu Sĩ Khiêm gắt gao, hạ thấp giọng, nói với vẻ hung ác: “Chu Sĩ Khiêm, tao đánh cược mày sẽ không làm như vậy.”
“Bởi vì ông cho rằng tôi vẫn phải dựa vào ông để tìm con gái đúng không?”
“Không sai. Tao không còn sống được mấy nữa đâu.”
“Cho nên mới phải tranh thủ thời gian. Tôi phải cạy được miệng ông trước khi ông tắt thở.”
“Tao sẽ nói với mày. Tao ra khỏi nhà tù chỉ có hai mục đích.”
“Nói.”
“Một là không thể chết trong tù. Hai là làm một việc thiện. Chỉ cần như vậy, đến điện Diêm vương cũng giảm được chút đau khổ.”
Chu Sĩ Khiêm cười gượng, khó chịu như ăn hạnh nhân đắng. Ông chưa từng nghĩ mình sẽ bị người khác đùa giỡn như vậy.
“Tao biết mày không còn tin tưởng tao. Nhưng lần này, mày nhất định phải tin. Nếu tao giúp mày tìm được con gái, điều đó có nghĩa tao có tội cũ chưa bị xử lí, cảnh sát sẽ hủy bỏ lệnh tạm tha của tao, tao sẽ chết trong tù.”
“Cho nên?”
“Cho nên, chỉ khi tao sắp chết, tao mới nói cho mày biết con gái mày ở đâu. Lí do của tao rất đầy đủ phải không? Tiến thoái lưỡng nan, giống như mày bây giờ, muốn giết tao nhưng lại muốn tìm con. Mày giết tao đồng nghĩa với việc mày vĩnh viễn không tìm được con gái. Rất khó chịu đúng không?”
Một cơn ho kịch liệt cắt ngang lời của Hà Tài Quan. Khi đã qua cơn ho, Hà Tài Quan thở mấy hơi rồi nói tiếp: “Người sắp chết thường nói lời lành, chim sắp chết tiếng kêu ai oán. Đây là sách nói thế. Tao ở trong tù đã đọc rất nhiều sách. Cho nên, mày phải tin tao, lần cuối cùng tao nhất định không lừa mày. Tao giúp mày tìm con gái, cho cha con mày đoàn tụ, nhưng mày phải đồng ý với tao một điều kiện.” Hắn nhìn Chu Sĩ Khiêm, Chu Sĩ Khiêm không bộc lộ cảm xúc, cũng không đáp lời, hắn đành phải nói tiếp: “Đó chính là sau khi tao chết, hãy mang tao về chôn ở quê nhà tao. Khi còn sống, tao không làm được chuyện tốt gì, sau khi chết, tao phải về nhận lỗi với tổ tông.”
Chu Sĩ Khiêm nói một cách lạnh lùng: “Con trai tôi nói với tôi rằng chó không bỏ được thói ăn phân.”
“Mày sẽ phải tin tao, bởi vì mày không còn lựa chọn nào khác.” Hà Tài Quan cười ẩn ý: “Bởi vì mày đang trong hoàn cảnh lưỡng nan. Không phải sao?”
Chu Sĩ Khiêm về đến nhà, trạng thái cực kì mệt mỏi. Ông về, Chu Trọng Kiệt sẽ ở kí túc xá của đơn vị nên một mình cũng tiện. Ông gắng gượng tắm rửa rồi nấu một bát mì. Đến lúc xong xuôi thì trời đã khuya. Ông mở chiếc tivi cũ, tắt điện đi, ngồi xuống ghế sofa quen thuộc.
Chu Sĩ Khiêm nhớ lại những lời Hà Tài Quan đã nói tối nay. Hai người đều ở trong hoàn cảnh lưỡng nan. Liệu trước khi chết, Hà Tài Quan có thật sự nói cho ông biết Chu Mạnh Kiệt ở đâu không? Chẳng lẽ lương tâm của hắn trỗi dậy, hắn muốn làm việc thiện trước khi chết? Chu Sĩ Khiêm không tin, nhưng lí do mà hắn đưa ra lại khiến ông nảy sinh một tia hi vọng. Ông cảm thấy lời hắn nói không phải không có lí. Nếu hắn giúp ông tìm được con gái thì đó chính là bằng chứng hắn đã từng bắt cóc trẻ em, sau đó tất nhiên lệnh tạm tha sẽ phải hủy bỏ. Hà Tài Quan nói mình không muốn chết trong tù, cho nên chỉ còn cách chờ đến lúc sắp chết mới nói với ông. Nghe có vẻ rất hợp lí.
Chu Sĩ Khiêm đang buồn ngủ thì bị cuộc điện thoại của Tần Cương làm cho tỉnh hẳn.
“Nghe nói anh không chịu nhàn rỗi nên quay lại rồi phải không?”
“Cục trưởng Tần đừng nghe Vương Hồng Tiến nói bậy. Không phải tôi không chịu nhàn rỗi mà là tôi trúng gian kế.”
“Vậy mà anh vẫn không vui? Đừng có được lợi còn ra vẻ.” Tần Cương đổi giọng: “Nửa đêm tôi gọi điện thoại không phải để chúc mừng anh đâu. Tôi gọi để báo anh gặp rắc rối rồi.”
Chu Sĩ Khiêm cảm thấy bầu không khí không bình thường. Đêm khuya, Tần Cương không giống như đang nói đùa.
Tần Cương hỏi: “Vụ án Triệu Quan Nhất có điểm đáng ngờ, anh biết không?”
“Ai nói thế? Đã kết án rồi, làm gì có điểm nào đáng ngờ?”
“Ngày mai nói tiếp. Đêm nay, nếu anh không ngủ được thì suy nghĩ về vụ án đó đi, mai tôi đến đại đội. Dương Chấn cũng đến.”
Chu Sĩ Khiêm cúp máy, gọi ngay cho Vương Hồng Tiến. Ông chưa kịp lên tiếng thì Vương Hồng Tiến đã nói trước: “Tôi biết ngay anh sẽ gọi mà. Bởi vì tôi đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng vẫn báo cáo lên cấp trên. Nhỡ hung thủ sát hại Triệu Quan Nhất không phải Vương Hồng Binh thì đừng nói đại đội chúng ta, cả cục cảnh sát thành phố và chi đội cảnh sát hình sự đều không chấp nhận được. Thà chủ động nói sớm còn có thể mượn lực lượng của cấp trên. Anh thấy có đúng không?”
“Toàn suy đoán vô căn cứ. Đũng quần cậu không giấu nổi một quả rắm! Chuỗi chứng cứ trong vụ án Triệu Quan Nhất có vấn đề à?” Chu Sĩ Khiêm nổi giận, nói chuyện cũng không còn khách khí.
“Đũng quần ai giấu được rắm chứ? Chuỗi chứng cứ vụ án Triệu Quan Nhất không có vấn đề, nhưng anh giải thích thế nào về chuyện của Mạc Mạc? Vụ đâm kim, ném chậu hoa, hạ độc trên tay nắm cửa giải thích thế nào? Những sự cố liên tiếp xảy ra này đều là cố ý giết người. Cục trưởng Tần cũng cho rằng có thể hung thủ của vụ án trước không phải Vương Hồng Binh. Lúc ông ấy hỏi tôi, tôi mới nói với ông ấy là không loại trừ khả năng này. Sau đó, ông ấy nổi đóa. Sự tình là như vậy đấy.”
“Thôi cũng được. Vụ án hình sự không thể còn nghi vấn. Trong đội bố trí việc này thế nào?”
“Trước kia thế nào bây giờ vẫn như thế. Muốn cởi dây phải tìm người buộc dây, đương nhiên vẫn là anh phụ trách.”
Sau khi cúp điện thoại, Chu Sĩ Khiêm cảm giác đầu óc mình trở nên căng thẳng. Một đống việc ùn ùn kéo đến làm ông không xử lí kịp. Bên này là Hà Tài Quan, bên kia là Mạc Mạc. Ngay cả Triệu Quan Nhất, Vương Hồng Binh đã chết cũng đồng loạt chui lên.
Chu Sĩ Khiêm ngồi lại sofa, nhìn chiếc tivi không có âm thanh, chưa khi nào cảm thấy mệt như bây giờ. Đột nhiên, ông có suy nghĩ “mệt chết luôn cho xong”. Ông rùng mình, cảm thấy cực kì sợ hãi khi trong đầu lại có ý nghĩ ấy.
Chu Sĩ Khiêm rửa mặt, nhìn mình trong gương. Ông nghĩ đến Lý Lai Phượng, Chu Mạnh Kiệt, tự nhiên nghĩ đến Hà Tài Quan, nhưng vẫn không nghĩ ra biện pháp khiến Hà Tài Quan mở miệng. Đối mặt với một người chờ chết, không quan tâm đến mọi chuyện xung quanh, thứ duy nhất bây giờ có thể làm cho hắn mở miệng chính là thời gian. Thời gian có thể giải quyết tất thảy, cũng có thể chứng minh tất thảy.