Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
04 GHÉP XÁC BÊN BỜ SÔNG

❊ ❊ ❊

Địa điểm là dưới một cây cầu cũ gần đường vành đai phía nam. Năm 2009, khi đang thi công cải tạo mặt đường, người ta phát hiện dưới nền đường hai bên cầu có đồ gốm đen. Để bảo vệ văn vật, chính quyền quyết định tạm thời xây một cây cầu mới ở bên cạnh và mở đường mới dài 4, 5 kilomét. Thế là cây cầu đá xây dựng từ thời kì đại nhảy vọt và các văn vật bên dưới được bảo vệ. Nói là bảo vệ nhưng thực tế không khác nào bỏ hoang.

Đoạn đường này không được sửa chữa, cũng không có đèn, bình thường rất ít người đi. Những cửa hàng hai bên đường từng náo nhiệt đã đổ sụp, xung quanh mọc đầy cỏ dại. Dưới cầu chính là sông Long Đào, bình thường rất khó thấy lòng sông vì toàn cỏ tranh um tùm, thỉnh thoảng mới nhìn được một vài vũng nước. Bên bờ sông trồng cây dương chi chít, lá rụng lâu năm lẫn với phân chim tạo thành một lớp dày trên mặt đất, chỗ dày nhất có thể lún đến ngang đùi. Bởi vì mấy ngày nay mưa to nên dòng sông này đột nhiên “sống lại”, như thể có linh khí trong nháy mắt, hàng đàn vịt đến kiếm ăn, cá nhỏ bằng ngón tay cũng nhảy lên nhảy xuống.

Chiếc xe BMW được điều khiển đi từ quốc lộ xuống, sau đó rẽ vào đoạn đường bỏ hoang, cuối cùng đâm thẳng xuống lòng sông.

Ba người ra khỏi xe rồi theo triền đê đi xuống. Chiếc BMW đang nằm ở đó, đầu hướng xuống dưới, được một cây dương bị đâm gãy một nửa chặn lại, ba bánh lơ lửng không chạm đất, đuôi xe lấp ló trong đám cỏ dại. Kính chắn gió phía trước vỡ từ trong ra ngoài, thủng một lỗ rất lớn, thoạt nhìn như có thứ gì đó từ bên trong lao ra. Đèn chính bên phải vỡ vụn nhưng tại hiện trường không tìm thấy mảnh vỡ, có thể đã rơi xuống sông. Các nhân viên điều tra và pháp y phân bố rải rác ở hiện trường giống như quân cờ, mỗi người một việc.

“Tình hình thế nào?” Chu Sĩ Khiêm nhận lấy đôi ủng mà cảnh sát đưa cho: “Phát hiện manh mối gì có giá trị không?”

Người cảnh sát lắc đầu: “Vân tay đã được xử lí. Bên trong xe, ngoài vết máu không hề có gì khác thường.”

“Vậy à?” Chu Sĩ Khiêm quay lưng về phía sông để thay ủng, vừa cất bước thì trượt chân ngã bệt xuống đê vì đám lá cây dưới chân quá trơn ướt. Ông kêu lên một tiếng rồi trượt xuống theo sườn dốc, may mà có mấy viên cảnh sát ở phía dưới bắt được áo và giữ lại, nếu không, dù không va vào đuôi chiếc xe đó thì cũng phải trượt xuống tận sông.

Chu Trọng Kiệt sợ tái mặt: “Sợ chết tôi rồi! Ông già này, bao nhiêu sóng to gió lớn vượt qua được thế mà giờ lại lật thuyền trong mương. Nếu có gì bất trắc thì biết làm thế nào!”

“Trưởng phòng Chu, chú không sao chứ?” Lưu Liễu vừa chạy xuống vừa gọi.

Chu Sĩ Khiêm ngã một cái mà cả người dính đầy bùn đất, trên đầu còn dính lá cây. Ông đi vòng ra trước xe, thấy cửa xe mở, trên ghế ngồi sáng màu có vết máu lớn. Cốp xe rất sạch sẽ, ngay cả một chấm máu cũng không có.

Ông nhìn quanh bốn phía, trên một tảng đá bên kia vũng nước có ông già đang ngồi câu cá. Hai mắt ông nhìn chằm chằm vào phao, dường như không hề để ý đến động tĩnh bên này.

Chéo phía trước xe BMW, trên sườn dốc gần đầu cầu vươn ra mấy ống cống nước thải, miệng cống to đến mức con người có thể đứng trong đó. Sườn đê bên cạnh cống không biết do sạt lở hay vì bị nước thải làm xói mòn mà xuất hiện một hố trũng rất lớn, trở thành nơi tập kết rác thải. Túi ni lông, hộp giấy khắp nơi, lẫn lộn với xác chuột chết, chó chết đã thối rữa thành một đống lông, từ rất xa đã có thể nhìn thấy đám ruồi đen kịt vo ve. Trên cầu có hai cảnh sát đang ngăn cản phóng viên quay phim. Cây cầu đó đã quá cũ, trên thành cầu có hình ngôi sao năm cánh rất to, phía dưới là dòng chữ: Xây dựng Trung Quốc mới vĩ đại.

Chu Trọng Kiệt đi tới bên cạnh Chu Sĩ Khiêm, chỉ miệng cống phía trên và nói: “Thi thể ở dưới miệng cống, đựng trong mấy chiếc túi ni lông, ai không biết còn tưởng là lợn chết.”

Chu Sĩ Khiêm thở gấp mấy hơi: “Nhóc con, kéo tôi lên.” Nói xong, ông nắm chặt góc áo Chu Trọng Kiệt, mượn lực để trèo lên.

Xung quanh hiện trường toàn cỏ khô và lá cây, không hề phát hiện bất cứ manh mối nào có giá trị. Mười mấy chiếc túi rác màu đen vứt ở đó, có mấy chiếc đã bị xé nát, một số mảnh xác vương vãi khắp nơi. Sáng sớm hôm nay, hai con chó hoang tranh giành thịt nát rồi cắn nhau lên bờ xuống ruộng. Ông già câu cá đi tới đuổi chó hoang, phát hiện sự việc nên mới báo cảnh sát.

Cảnh sát chuyển toàn bộ túi ni lông lên cầu, tốn rất nhiều thời gian mới ghép được các mảnh xác, cuối cùng thiếu tay phải, chân phải và đầu.

“Đừng nói là hai vụ án mạng nhé?” Lưu Liễu đứng sau lưng Chu Trọng Kiệt, không dám nhìn thẳng: “Mặc dù thoạt nhìn rất giống nhưng ai có thể bảo đảm những mảnh xác ở đây và ở tiểu khu Quan Trang là của cùng một người?”

Chu Trọng Kiệt nói: “Em nghĩ chu đáo đấy. Nhưng em thấy có khả năng đó không?”

“Nếu là thật thì sao?”

“Thôi đi. Cô cho rằng chúng ta đều là những kẻ ăn không ngồi rồi chắc? Chẳng nhẽ xét nghiệm ADN chỉ dùng để giám định huyết thống hay sao?” Chu Trọng Kiệt nhìn những mảnh xác lắp ghép không được hoàn chỉnh trước mặt rồi chuyển mắt đến ngọn cây dương xa xa. Nhìn đống xác vụn hôi thối kinh người lúc nhúc giòi trắng khiến anh không thể nào chịu nổi.

Chu Sĩ Khiêm quan sát thi thể không đầu được ghép lại. Vì sao hung thủ phải cắt tan nát thi thể như vậy? Phải có thù hận lớn đến mức nào? Tay trái thi thể bị cắt từ cổ tay, giòi ăn chó gặm, bây giờ gần như không còn lại một chút da thịt nào. Nội tạng cũng biến mất, chỉ còn lại phần ngực trống rỗng và xương chậu. Lồng ngực trông rất giống cái lồng chim được đan bằng xương sườn đầm đìa máu, tương phản với những khúc xương trắng ởn, tạo thành một cảnh tượng kinh khủng khó tả. Nhìn lại mấy chiếc túi rỗng ở hiện trường, ông đoán có thể nội tạng đã bị chó hoang ăn mất.

Vương Hồng Tiến đã đến. Trên đường đi, ông ta đã nắm được tình hình nên không quá kinh ngạc, cũng không có bất cứ nghi vấn gì. Ông ta chắp tay sau lưng đi qua đi lại trên đầu cầu, dưới nách kẹp chiếc túi cầm tay.

“Anh nhìn thần thái của đội trưởng Vương kìa, như thể tất cả đã nằm trong tính toán vậy?” Lưu Liễu mặt không đổi sắc nói với Chu Trọng Kiệt.

“Đó là vì chú ấy không thể làm gì khác. Em không thấy trưởng phòng Chu cũng cúi đầu hay sao?” Chu Trọng Kiệt nói nhỏ, sợ có người nghe thấy.

“Lập tức cho người tìm kiếm đầu của thi thể trong khu vực xung quanh, kể cả khúc sông phía dưới”. Cuối cùng, Vương Hồng Tiến dừng chân, ra lệnh cho nhân viên ở hiện trường: “Đưa mấy con chó nghiệp vụ trong đội đến… Mang các mảnh xác về, tạm thời ướp lạnh.”

Chu Sĩ Khiêm nghe, cảm thấy giọng nói của Vương Hồng Tiến rất mơ hồ, xa xôi. Ông đứng ở giữa cầu, nhìn đường cái phía xa xa, dòng xe ở đó cộ tấp nập, còn bên này lại đổ nát hoang vu, yên tĩnh đến chết chóc.

Ông già câu cá ngồi một lúc lâu, chiếc phao thỉnh thoảng lại khẽ rung rồi đột nhiên chìm xuống, cần câu cũng cong theo, xem ra con cá lớn đã cắn câu…

Bồ câu trên quảng trường Hạnh Phúc ngày càng nhiều. Vì hay được cho ăn nên chúng không sợ con người, thậm chí còn bay đến cướp thức ăn trên tay người ta.

Mạc Mạc ngồi trên một chiếc ghế dài, nhìn con gái chơi đùa với bồ câu.

Chu Sĩ Khiêm đứng cách đó không xa, nhìn người phụ nữ xinh đẹp, chần chừ một hồi lâu. Cuối cùng, ông vẫn đi tới, lẳng lặng ngồi xuống đầu bên kia của ghế dài. Mạc Mạc không hề đứng dậy, cũng không nói lời nào.

Một lát sau, Chu Sĩ Khiêm mở lời bằng một giọng thong thả, trầm thấp: “Mỗi người đều có khó khăn riêng.”

“Các ông bắt được hung thủ rồi à?” Nhìn con gái cười khanh khách đuổi theo bồ câu, Mạc Mạc khẽ cười gượng gạo.

“Chúng tôi sẽ bắt được.” Giọng nói của Chu Sĩ Khiêm trầm trầm giống như phát ra từ lòng đất: “Chỉ khổ đứa bé này.”

“Nó không biết cái gì hết, cũng không quan tâm. Bình thường, bố nó không có nhiều thời gian ở nhà với nó”

Cô bé lon ton chạy tới, Chu Sĩ Khiêm nhìn, gương mặt tươi cười của nó khiến ông nghĩ đến Chu Mạnh Kiệt. Vừa nghĩ đến người đó, ông lại nhớ đến Lý Lai Phượng, rồi lòng bỗng thắt lại như bị điện giật.

Mạc Mạc bế con gái lên ngồi trên đùi mình, quay mặt nó về phía Chu Sĩ Khiêm, lắc lắc tay nó và nói: “Chào ông đi con.”

Cô bé ngơ ngác nhìn Chu Sĩ Khiêm, không nói gì.

“Cháu tên là gì?”

“Triệu A Trân.”

“Không có ai trông con giúp cô à? Ông bà nội đâu?”

“Con tôi không có ông bà nội. Bố nó là trẻ mồ côi, lớn lên trong cô nhi viện.” Nói đến đây, hai mắt Mạc Mạc đã đỏ ửng, nước mắt sắp sửa rơi xuống.

“Nghe nói cô đang tiếp nhận điều trị tâm lí. Tình hình thế nào?”

“Không tốt lắm. Cảnh sát các ông đúng là mắt nhìn bốn phương tai nghe tám hướng, tin tức nhạy thật.” Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Vậy mà vẫn không phá được vụ án.”

Nghe vậy, Chu Sĩ Khiêm không biết cô ta đang mỉa mai hay chê trách, có lẽ là cả hai.

“Chứng cứ chưa đầy đủ.”

“Có phải Lâm Bảo Sâm không?” Mạc Mạc nói không to nhưng lại khiến Chu Sĩ Khiêm giật mình.

“Chẳng phải cô nói không biết buổi tối hôm đó chồng mình đi gặp ai sao? Vậy làm sao cô biết Lâm Bảo Sâm?”

Mạc Mạc quay mặt qua, nhìn người cảnh sát già với thái độ chế giễu: “Trên thế giới này có người còn mong hung thủ bị trừng trị hơn cả cảnh sát. Các ông phải tập trung mà phá án. Để người nhà của nạn nhân đi trước các ông không phải chuyện vinh dự đâu.”

“Sao cô không trả lời làm cách nào cô biết Lâm Bảo Sâm? Cô không có điện thoại di động của Triệu Quan Nhất, không biết lịch sử cuộc gọi của anh ta…” Sự nhạy cảm nghề nghiệp nói với ông rằng phát hiện một người nói dối nhất định có lợi trong việc phá án. Ít nhất, ông có lí do để nghi ngờ người phụ nữ này nhất định đã che giấu manh mối nào đó liên quan đến vụ án. Tuy nhiên, câu trả lời của Mạc Mạc sau đó lại trở nên vô ích.

“Tôi vốn cho rằng cảnh sát có trình độ, thì ra cũng chỉ biết hỏi thăm thông tin từ người nhà của nạn nhân. Tôi nói cho ông biết, SIM điện thoại của anh ấy dùng chứng minh thư của tôi đăng kí, tôi đến điểm giao dịch của nhà mạng yêu cầu xem lịch sử cuộc gọi của anh ấy là biết.”

“Cô gọi điện thoại cho Lâm Bảo Sâm rồi à?”

“Đây là logic của cảnh sát à? Nếu là ông, ông sẽ gọi điện thoại cho đối tượng tình nghi sao? A lô, chào anh, mau nói với tôi anh tên là gì à?” Thấy Chu Sĩ Khiêm không nói gì, Mạc Mạc nói tiếp: “Thôi được rồi, ông đoán rất chính xác. Đúng là tôi đã gọi điện cho Lâm Bảo Sâm nhưng không phải hỏi ông ta tên gì mà để xác nhận ông ta chính là Lâm Bảo Sâm.”

Nếu là Chu Sĩ Khiêm, ông có cả trăm cách để biết chủ nhân của một số điện thoại. Nhưng ông vẫn rất tò mò về cách người phụ nữ này đã làm.

“Thôi được, tôi không gây trở ngại cho cảnh sát nữa nên sẽ nói với ông.” Biểu cảm và giọng điệu của Mạc Mạc rõ ràng đang bảo ông nhanh biến đi.

Hôm đó, lúc Chu Sĩ Khiêm đội mưa đi tìm Lâm Bảo Sâm, Mạc Mạc đã tới phòng giao dịch của nhà mạng gần đó. Cô in danh sách lịch sử cuộc gọi của Triệu Quan Nhất, sau đó lấy tờ một trăm tệ đặt lên quầy rồi nói với nhân viên: “Tôi nạp tiền cho bạn.”

“Sổ.” Nhân viên không ngẩng đầu lên.

Đến khi nhập số, người đó hỏi mà vẫn không hề ngẩng mặt lên: “Bạn chị tên là Lâm Bảo Sâm đúng không?”

“Cái gì?”

“Lâm Bảo Sâm!” Nhân viên nói rõ từng chữ.

“Tôi nhớ nhầm số rồi. Tôi sẽ quay lại sau.” Cô cất tiền rồi quay đi.

Ra cửa phòng giao dịch, cô gọi điện thoại cho Lâm Bảo Sâm: “Xin hỏi có phải là số của ngài Lâm Bảo Sâm không ạ? Bạn tôi giới thiệu, nghe nói chỗ ngài có nhiều món đồ hay ho.”

Sau khi đối phương xác nhận, cô nói tiếp: “Có món nào thú vị, giá không đắt, kích thước không quá to không? Tôi có ông sếp thích những thứ như vậy, ngài giới thiệu cho tôi mấy món.”

Kiên nhẫn nghe Lâm Bảo Sâm nói tràng giang đại hải, cô bảo: “Sợ rằng mấy thứ ngài vừa giới thiệu đều không được.”

“Được hay không chỉ nghe thì khó lắm, phải nhìn tận mắt mới được. Chị đến cửa hàng tôi xem đi, đảm bảo chị sẽ hài lòng… Thế này đi, nếu chị không ưng món nào, tôi sẽ trả tiền xe cho chị.”

“Ngài nhiệt tình quá, vậy ngài phải chuẩn bị sẵn tiền đi. Cửa hàng của ngài ở đâu?”

Lâm Bảo Sâm rất vui vẻ nói cho cô biết địa chỉ.

Hôm sau, cô đến cửa hàng của Lâm Bảo Sâm, đương nhiên không nói với ông ta biết cô đã gọi điện thoại trước. Lúc gần đi, ông ta cho cô một tấm danh thiếp. Thế là cô không những biết tên ông ta mà còn biết Lâm Bảo Sâm là ba chữ nào, “Lâm” trong rừng cây, “Bảo” trong bảo bối, “Sâm” trong rừng rậm.

Nghe Mạc Mạc kể xong, Chu Sĩ Khiêm cười, thì ra còn có cách đơn giản như vậy. “Nói vậy thì cô cũng đang tự điều tra đúng không? Tra được cái gì chưa?”

“Chưa.” Giọng điệu của Mạc Mạc nghe có vẻ giống như cô đang bịa đặt, không biết là cố ý không nói hay thật sự không có kết quả.

“Cảnh sát Chu, ông đến đây có việc gì?”

“Hôm nay là cuối tuần, tôi không đi làm. Tình cờ gặp cô thôi.” Ông biết cô ta sẽ không tin.

“Thôi nào, tôi hiểu ông hơn ông tưởng đấy.” Mạc Mạc vuốt tóc, ánh nắng chiếu vào mắt cô. Chu Sĩ Khiêm nhìn thấy đôi mắt ấy lấp lánh cùng hàng mi run run, ông nghĩ đến chùm hoa long lanh nhờ những giọt sương trong nắng mai, cánh hoa trong gió nhẹ cũng trong veo như vậy, cũng run run như vậy. Trong mắt cô, ông nhìn thấy khuôn mặt của mình giống như soi gương. Dường như mắt người phụ nữ này có thể nhìn thấu lòng người. Đột nhiên, ông nghĩ đến loài hồ li tinh cũng có đôi mắt hút hồn như vậy. Trong trí nhớ của ông, đích xác đã từng có một con hồ li tinh như vậy.

Đó là hồi ông về nông thôn công tác, tham gia đội sản xuất ở nơi gọi là Bát Đại Loan, cùng mấy thanh niên ăn ở trong nhà một người dân. Ông không nhớ tên của chủ nhà, mọi người đều ông ta là ông Lục. Vườn nhà ông Lục rất rộng, men tường phía đông trồng mấy cây lê. Có một ngày, đến giờ nghỉ trưa, mọi người đang ngồi quanh bếp lò đánh bài đợi cơm, đột nhiên có một thanh niên hát rồi khua chân múa tay. Ban đầu, mọi người không để ý, cứ kệ người đó hát hò nhảy múa. Đến khi ông Lục về, thấy vậy, ông vội vàng ném cuốc xuống đất rồi chạy vội vào nhà, kẹp chặt cổ anh ta, vặn cằm, dùng đèn dầu soi mắt mới biết có chuyện.

Ông Lục không giải thích gì hết mà chỉ vào từng người trong đám Chu Sĩ Khiêm, nói nhỏ: “Cậu, cầm cái gậy chống cửa kia đến phía đông của vườn, đi vòng quanh đống củi gõ ba vòng. Cậu, xách cái chậu rửa mặt kia ra sau nhà, cầm cán chổi gõ, tôi chưa bảo dừng thì không được dừng. Cậu, đến cửa chuồng lợn phía tây tiểu một bãi, tiểu quanh cửa luôn…” Đến lượt Chu Sĩ Khiêm, ông Lục sai ông ngồi đối diện thanh niên phát điên đó, nhìn anh ta hát. Từ thái độ của ông Lục, mọi người nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, đều cảm thấy căng thẳng, vội vàng làm theo. Khoảng 15 phút sau, đột nhiên chàng trai đó không hát nữa mà nằm vật xuống đất ngủ. Ông Lục tát vào mặt anh ta mấy cái, anh ta mới mơ màng mở mắt: “Sao cháu lại nằm đây? Ông Lục, sao ông lại đánh cháu?”

“Đấy là tôi xem cậu đã bị hồ li tinh mê chết hay chưa. Tôi mà về muộn hơn chút nữa là cậu sẽ phải hát cả đời đấy.” Ông Lục đứng lên, kéo lại dây lưng quần: “Làm tôi sợ tụt cả quần đây này.”

Hôm sau, lúc nghỉ trưa, ông Lục bắt được một con cáo trong hốc cây táo cổ thụ đã hơn trăm tuổi ở đầu thôn, cho vào trong túi mang về. Ông đứng dưới gốc cây nở đầy hoa, kéo đầu con cáo ra rồi ôm túi đi quanh sân vài vòng, miệng lẩm bẩm không ngừng. Một cơn gió thổi tới, cành lê đung đưa, những đóa hoa trên cành cũng đung đưa theo. Rất nhiều năm sau, Chu Sĩ Khiêm vẫn còn nhớ như in những cánh hoa rung rung và đôi mắt của con cáo đó.

Mạc Mạc đứng dậy, “kéo” Chu Sĩ Khiêm đang lơ đãng từ thôn Bát Đại Loan về. Cô nắm chặt tay Triệu A Trân, nhìn đám bồ câu phía trước: “Ông đang theo dõi tôi, nói đúng hơn là bảo vệ. Tôi rất an toàn, chỉ mong các ông tập trung phá án, đưa hung thủ ra trừng trị trước pháp luật.”

Nói xong, cô dắt tay con gái băng qua quảng trường. Đám bồ câu dưới đất bay lên giống như tấm lụa bị gió thổi bay, nhưng cũng giống tấm lưới lớn đang lượn vòng trên đỉnh đầu họ, nhanh chóng xoay chuyển góc độ rồi lại hạ xuống như thể muốn bao bọc thứ gì đó.

Chu Sĩ Khiêm cười gượng. Ông nhìn bóng lưng Mạc Mạc rồi lấy điện thoại ra, có tin nhắn của Lưu Liễu gửi tới, chỉ bốn chữ: “Phát hiện quan trọng.”

Chu Sĩ Khiêm lập tức gọi lại: “Nói đi.”

“Trưởng phòng, người của cục đã theo dõi hắn hai ngày nhưng không thấy động tĩnh gì.” Không cần phải nói, người mà Lưu Liễu nhắc tới chính là Lâm Bảo Sâm.

“Đây là phát hiện quan trọng hả?”

“Chú đừng sốt ruột. Chú đang ở đâu, bọn cháu đến.”

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.