Bà xã của Vương Lão Lục là một người có quan niệm phong kiến rất nặng. Chu Sĩ Khiêm hỏi bà ta tên là gì, bà ta nhất quyết không chịu đáp, bị hỏi dồn thì dứt khoát nói: “Họ Trương. Không có tên.”
Chu Sĩ Khiêm cười: “Vậy khi giao tiếp với người khác, người ta gọi chị thế nào?”
“Vương môn Trương thị” Bà ta đáp.
Trong nhà vẫn bài trí như vậy, tất cả không có gì khác so với lần trước Chu Sĩ Khiêm đến đây. Dưới đất vẫn bừa bộn, ánh sáng vẫn tù mù, và Vương Lão Lục vẫn không ở nhà. Vương môn Trương thị nói: “Ông ấy hay nằm ngủ dưới bóng cây dương ngoài kia. Bởi vì ở nhà sợ nên nếu không cần về nhà thì ông ấy nhất định không về. Bây giờ, trời ấm rồi lại càng ngủ ở nhà nữa.”
“Thế sao chị không sợ?”
“Sợ thì làm được gì? Ông có làm giúp tôi việc trong nhà ngoài ngõ không? Tôi còn phải ăn cơm, còn hai đứa con phải đi học, làm gì cũng phải tiêu tiền. Mấy năm nữa con cái phải lập gia đình. Thời nay, dù lấy vợ ở nông thôn cũng sắp không gánh nổi rồi, phải có nhà, có xe, có tiền.”
“Xây nhà ở nông thôn? Vậy chẳng phải là biệt thự sao?”
“Vâng. Một tòa nhà ít nhất hai trăm ngàn tệ, một chiếc xe bảy, tám mươi ngàn tệ, còn phải chuẩn bị lễ hỏi nữa.”
“Lễ hỏi bao nhiêu? Khoảng mười ngàn thôi chứ mấy? Con trai của đồng nghiệp tôi vừa mới cưới, làm lễ hỏi mười ngàn lẻ một đồng, gọi là một vạn có một gì đó để lấy may.” Chu Sĩ Khiêm thấy người phụ nữ này hiếm khi hào hứng tán gẫu như bây giờ nên nói với bà ta mấy câu vô thưởng vô phạt để tăng mức độ thân thiết, thuận tiện cho việc điều tra sau đó. Lần trước, thái độ lạnh như băng của Vương môn Trương thị để lại cho ông ấn tượng sâu sắc.
Nghe Chu Sĩ Khiêm nói vậy, Vương môn Trương thị bĩu môi một cái rất khoa trương, hai mắt trợn ngược lộ ra trong trắng. Sau đó, bà ta nhếch miệng, nói dài giọng dường ra vẻ khinh thường: “Lễ hỏi chỉ có mười ngàn ấy hả? Một nhà bình thường nhất ở thôn chúng tôi gả con gái cũng không đòi ít như vậy. Bây giờ, ở quê tôi đang thịnh hành vạn tím ngàn hồng một khay xanh lục.”
“Là bao nhiêu?”
Vương môn Trương thị cởi tạp dề, đập mấy cái lên tường: “Vạn tím là một vạn tờ năm đồng, ngàn hồng là một ngàn tờ một trăm đồng, một khay xanh lục là một khay đầy tờ năm mươi đồng. Đây chính là vạn tím ngàn hồng một khay xanh lục, ông thử tính xem khoảng bao nhiêu? Người thành phố có học thức, có địa vị như ông chẳng mấy ai để mắt đến dân quê chúng tôi. Chúng tôi rất hâm mộ các ông, kiếm được nhiều tiền, cuộc sống ổn định.”
“Đâu có. Nhà ở thành phố đắt thế nào chị biết không? Nơi quỷ quái này mà giá bình quân cũng lên đến hơn mười ngàn một mét vuông rồi. Con cái lấy vợ lấy chồng, một căn nhà cưới có thể khiến ba thế hệ rớt xuống mười tám tầng địa ngục. Người ở quê như anh chị vẫn hạnh phúc hơn.”
“Nhà chung cư trong thành phố đắt, kéo theo giá thành xây nhà ở nông thôn chúng tôi cũng đắt theo. Tôi nói với Vương Lão Lục rồi, chờ mấy năm nữa, nếu chúng tôi có tiền sẽ đi đầu cơ lương thực, kéo giá lương thực lên đến một vạn một cân. Các ông khiến chúng tôi không có nhà để ở thì chúng tôi làm cho các ông không có cơm mà ăn, như thế mới công bằng.” Vương môn Trương thị nghiến răng nghiến lợi nói. Bỗng nhiên, hai mắt bà ta đỏ ửng, nước mắt rơi xuống: “Nguyện vọng này vĩnh viễn thực hiện không được rồi.”
Vương môn Trương thị thình lình thay đổi tâm trạng khiến Lưu Liễu ngồi bên cạnh giật nảy mình.
“Có thể, có thể thực hiện được mà!” Chu Sĩ Khiêm vội an ủi bà ta, phải làm cho tâm trạng của bà ta ổn định càng sớm càng tốt, sau đó hỏi chuyện cần hỏi rồi “té”.
“Ông biết không, năm ngoái, nhà tôi trồng ba mẫu kê. Đến mùa thu hoạch, toàn bộ nát hết ở ngoài ruộng.” Vương môn Trương thị vừa nói đến kê, nước mắt lại chảy thành dòng.
“Vì sao? Có người không cho anh chị về à?”
“Tôi tính toán cho ông nghe này. Một mẫu kê thu hoạch được năm, sáu trăm cân. Ông có biết bao nhiêu tiền một cân kê không? Ba hào. Năm, sáu trăm cân kê còn chưa được hai trăm đồng. Ba mẫu ruộng, tính toán hết các chi phí được năm trăm đồng. Nếu chúng tôi về quê thu hoạch kê, phải xay xát, cán hạt, cuối cùng phải phơi mấy ngày. Vợ chồng tôi ở đây bán bánh trứng chiên, một ngày kiếm được ba trăm đồng. Về quê thu hoạch vài ngày, tiền bán kê không bù được thiệt hại, tiền đi lại, tiền sơ chế, tất cả đều là tiền. Nếu là ông, ông có về không?”
“Vậy chị khóc cái gì?”
“Tôi thương đám lương thực nát hết ở ngoài ruộng. Nhưng mà tôi không có cách nào!”
“Làm ruộng có nhà nước trợ cấp, chị không cần lo lắng.”
Vương môn Trương thị phản bác: “Ở quê tốt như vậy, tại sao ai cũng chui hết vào thành phố? Tại sao ông không về quê?”
“Biết đâu sau này nông thôn sẽ tốt hơn thành phố. Chị xem, trước kia chúng ta suốt ngày ăn bánh ngô. Hồi ấy, mọi người thường nói phải ăn ngon mặc đẹp mới là cuộc sống tốt, sau này chúng ta ăn ngon mặc đẹp rồi, nhưng người có tiền lại bắt đầu ăn bánh ngô. Trước kia, mọi người nói ở nhà cao tầng tốt, bây giờ đang ở chung cư lại chỉ mong được xuống mặt đất ở nhà biệt lập. Trước kia, kinh tế khá lắm cũng chỉ có chiếc xe đạp, cho rằng đi xe hơi mới là cuộc sống tốt, bây giờ người có tiền lại đạp xe đạp, thậm chí ngày ngày cuốc bộ, vừa đi vừa chạy.” Chu Sĩ Khiêm chỉnh lại chiếc ghế gấp rồi nói tiếp: “Cho nên chị cứ ở quê đi. Vốn dĩ bất biến ứng vạn biến, qua vài năm nữa, chị nhìn lại xem, anh chị mới là thổ hào thật sự, là hạnh phúc nhất.”
Vương môn Trương thị xoa xoa mặt rồi đứng lên: “Chỉ mải nói chuyện, ông xem, tôi quên chưa lấy nước cho các ông.”
Chu Sĩ Khiêm lập tức cũng đứng lên: “Không cần. Trà của anh chị rất ngon, tôi đã uống rồi.”
Ông không nói còn đỡ, nghe ông nói vậy, Vương môn Trương thị đáp ngay: “May mà lần trước tôi đã để lại một ít trà, tôi biết các ông thích uống mà. Vương Lão Lục nói đó là loại trà ngon nhất mà ông ấy từng uống, nếu không sẽ không cất kĩ suốt mấy năm.”
Trong lúc nói chuyện, Vương môn Trương thị đã đi vào buồng trong. Bà ta lấy đôi ủng dưới gầm giường chất đầy một đống chăn đen sì ra, nói: “Dễ tìm thôi. Tôi cất mà.”
Nhân lúc bà ta pha trà, Chu Sĩ Khiêm nói to: “Vương môn Trương thị, chị còn nhớ lần trước chúng tôi đến, chị nói với chúng tôi rằng hàng xóm ở tầng trên có một người bạn, từng giúp chị bác một bao bột mì lên.”
“Người tốt. Nhớ chứ nhớ chứ!”
“Chị xem có phải người này không?”
Vương môn Trương thị lập tức đi tới, lau tay vào hai đùi rồi cầm lấy bức ảnh, nói rất chắc chắn: “Chính là cậu ta! Ông xem đôi mắt này, cái cằm này, khuôn mặt này, nhìn rất năng nổ. Chính là cậu ta, không sai được. Người đã giúp tôi vác bột mì, qua bao nhiêu năm tôi vẫn nhớ, nhất định không quên được.”
“Nếu tôi nói cậu ta là người xấu, chị có tin không?”
“Đừng lộn xộn. Cậu ta là người tốt, tôi nhìn người chưa sai bao giờ.” Bà ta nói phương ngữ, “đừng lộn xộn” nghĩa là đừng nói đùa, đừng nói bậy. Chu Sĩ Khiêm hiểu ý bà ta.
“Mấy ngày nay, chị có thấy cậu ta đến không?”
“Ngoài ma quỷ, cả chung cư chưa từng thấy một bóng người. Bây giờ, tòa nhà này chỉ có vợ chồng chúng tôi, còn nhà ai có điều kiện đều chuyển đi hết rồi.” Vương môn Trương thị lại nghiến răng kèn kẹt: “Ma quỷ cũng chỉ bắt nạt được người nghèo, người có tiền đều trốn thật xa.”
Mục đích đã đạt được. Chỉ vì hỏi một câu mà Chu Sĩ Khiêm mất đến hơn 30 phút. Tuy nhiên, ông cảm thấy rất đáng.
Lưu Liễu bắt đầu thông cảm với người phụ nữ đầu bù tóc rối, lôi thôi lếch thếch này. Không phải cô thương bà ta mà quả thực, cô nhìn thấy trên người bà ta sự vất vả của cuộc sống. Cô nghĩ đến những vụ án muôn hình muôn vẻ. Thực ra, những kẻ giết người và bị người giết mới đáng thương. Bởi vì dù cuộc sống rất gian nan nhưng tiền đề là nhất định phải sống.
Chu Sĩ Khiêm uống một ngụm nước, hơi bỏng miệng. Trà nhiều vụn hơn lần trước, cứ nổi trên miệng bát, thổi bên này thì bên kia tràn tới, thổi bên kia thì bên này tràn sang, không có cách nào để uống. Xem ra, lần sau ông đến không còn trà để chiêu đãi nữa.
Lúc ra về, Chu Sĩ Khiêm nghe thấy Vương môn Trương thị sau lưng nói với vẻ rất tiếc nuối: “Pha nhiều nước như vậy, dù sao cũng phải uống mấy ngụm chứ, lãng phí quá. Không được, tôi phải đổ vào ấm mang cho Vương Lão Lục. Ông ấy ngủ ở dưới bóng cây dương, có trà uống nhất định sẽ rất vui…”
Ra khỏi tiểu khu Quan Trang, Chu Sĩ Khiêm nói với Lưu Liễu: “Vương môn Trương thị. Bây giờ, cách xưng hô này chỉ được nghe trong phim cổ trang thôi.”
Lưu Liễu đáp: “Trong phim cũng không nói như vậy. Bà ấy chỉ được gọi là Trương thị chứ không phải Vương môn Trương thị.”
“Những truyền thống và tập tục sẽ dần dần tuyệt tích, cho dù là tốt hay xấu đều sẽ biến mất.”
“Trưởng phòng Chu, nghe giọng điệu của chú có vẻ rất bi quan. Chủ nghĩa phong kiến có gì tốt chứ. Nam tôn nữ ti, tam cương ngũ thường, cháu không thích tí nào.”
“Mày thì biết cái gì. Bây giờ không còn cha nói con nghe, chồng nói vợ nghe nữa. Thời này, con trai có thể giáo huấn cha, đánh cha mắng mẹ, có chuyện gì mà không xảy ra được.”
Lưu Liễu kinh ngạc kêu lên một tiếng, không dám tiếp lời. Chu Sĩ Khiêm lập tức hiểu ra: “Làm gì mà há hốc miệng thế hả? Không phải chú đang nói chuyện nhà chú. Thằng nhóc kia không dám giáo huấn bố nó đâu.”
“Đúng thế đúng thế. Bình thường, anh ấy luôn tôn trọng chú, chỉ thiếu nước đặt chú lên bàn mà lạy thôi.”
“Bàn thờ hả? Nó lập bài vị cúng chú từ sớm à?”
Lưu Liễu lập tức nhận ra mình nói sai, bối rối đến mức nói năng lộn xộn: “Đâu có đâu có! Cháu không có ý đó, trưởng phòng Chu. Đây là ví dụ để nói rõ mức độ tôn trọng của anh ấy với chú thôi!”
Chu Sĩ Khiêm cười. Ông không giận mà ngược lại còn bị Lưu Liễu chọc cười.
“Chỉ thiếu nước đưa cậu lên bàn thờ mà cúng!” Chu Sĩ Khiêm tự nói một mình, vừa nói vừa ra dấu, luyện tập mấy lần, đến khi lời nói và hình thể phối hợp nhịp nhàng mới dừng lại, nói: “Ví dụ này tốt. Vương Hồng Tiến mà còn thổi râu trừng mắt nói chú không coi hắn ta ra gì, chú sẽ dùng câu này để đáp lễ!”
“Trưởng phòng Chu, chú đừng dọa cháu nữa. Hôm nay có quá nhiều chuyện dọa người rồi, chưa hết chuyện này đã đến chuyện khác.”
“Không coi cấp trên ra gì. Cái con bé này, đang trách chú đấy à? Chính mình không biết ăn nói lại còn trách cấp trên?” Chu Sĩ Khiêm tức giận nói.
Lưu Liễu không phân biệt được ông giận thật hay giả vờ nên cảm thấy hơi căng thẳng. Càng nói càng sai, thế là cô dứt khoát ngậm miệng. Cô cảm thấy hôm nay tâm trạng Chu Sĩ Khiêm rất kém nên ông vẫn muốn tìm nơi xả giận. Nếu một người giận bạn thì dù bạn gọi người ta là bố, người ta cũng có cớ để gào thét với bạn. Cách tốt nhất để đối phó người như vậy chính là không nói, trốn đi thật xa. Vừa nghĩ như vậy, tâm trạng Lưu Liễu thư thái trở lại.
Chu Sĩ Khiêm cùng Lưu Liễu đến công ty cung ứng lao động, nơi Vương Hồng Binh làm việc. Trưởng phòng nhân sự không ngờ họ quay lại nhanh như vậy, thoạt nhìn rất căng thẳng, có vẻ không biết phải làm sao. Không đợi Chu Sĩ Khiêm lên tiếng, ông ta đã nói ngay: “Cảnh sát Chu, sau khi ngài đi, chúng tôi lập tức sàng lọc thông tin ngay. Trong mấy ngàn người, chúng tôi lọc ra được hơn hai mươi đối tượng. Những người này đều đã từng làm ở công ty khai thác cát Đông Thành.”
Chu Sĩ Khiêm vừa nghe đã biết là chuyện gì. Lần trước đến đây, thời gian gấp gáp, ông chưa đưa ra được ý tưởng gì nên khi người ta đưa ra mấy ngàn tờ bảng biểu, ông đã lấy hết. Thực ra, chỉ cần tìm những người làm nhân viên tạm thời cho công ty khai thác cát Đông Thành là được, như vậy có thể giảm được rất nhiều phiền phức. Tuy nhiên, vấn đề này đã không còn quan trọng nữa.
Chu Sĩ Khiêm nói: “Chúng tôi muốn tìm hiểu về người này. Anh ta tên là Vương Hồng Binh, là nhân viên của công ty các anh đúng không?”
Có tên sẽ dễ điều tra. Trưởng phòng nhân sự xác nhận, Vương Hồng Binh đích xác là nhân viên của công ty này, hiện tại vẫn đang làm việc ở công ty khai thác cát Đông Thành. Là thợ điện công trường. Địa điểm làm việc của thợ điện công trường thường xuyên thay đổi, ở đâu thi công khai thác cát thì đến đó làm việc.
“Thợ điện của chúng tôi đều có chứng chỉ nghề nghiệp. Mỗi người phải trải qua ít nhất ba tháng huấn luyện chính quy, có giấy phép hoạt động, có chứng chỉ nghề nghiệp. Cậu Vương Hồng Binh này còn là công nhân kĩ thuật cao cấp đấy.” Trưởng phòng nhân sự nói.
“Cậu ta làm việc ở đâu? Làm thế nào mới tìm được?” Chu Sĩ Khiêm không có tâm tư nói chuyện phiếm với ông trưởng phòng già.
Sau khi liên hệ với công ty khai thác cát Đông Thành, trưởng phòng nhân sự xác nhận Vương Hồng Binh đang làm việc ở công trường Thanh Hà.
Mặc dù Chu Sĩ Khiêm biết khả năng tìm được Vương Hồng Binh ở công trường cực nhỏ nhưng ông vẫn đi. Lúc ra khỏi công ty cung ứng lao động, ông cho rằng mình đã nắm được thông tin sâu hơn về Vương Hồng Binh. Ông gọi điện cho Vương Hồng Tiến, nói với ông ấy tình hình hiện nay. Vương Hồng Tiến không quá hứng thú: “Anh đến công trường à? Tôi bảo này, bây giờ hễ chúng ta nghĩ đến nơi nào thì hắn không thể xuất hiện ở nơi đó.”
“Còn hơn ôm cây đợi thỏ.” Chu Sĩ Khiêm biết Vương Hồng Tiến đã bố trí người giám sát những nơi Vương Hồng Binh có thể đến nên chế giễu ông ấy.
Vương Hồng Tiến nói: “Tôi cảnh cáo anh, đối tượng tình nghi cực kì nguy hiểm. Anh và Tiểu Lưu, một người thì già, một người thì yếu, làm được cái gì? Phát hiện vấn đề phải lập tức báo cáo. Nghe rõ chưa?”
Chu Sĩ Khiêm không nói gì mà cúp điện thoại, hơi bực mình nói với Lưu Liễu: “Đại đội trưởng Vương có một cái tật xấu là tự phụ. Làm như cả đại đội chỉ có mình hắn làm được việc, còn người khác đều là đồ bỏ ấy.”
“Trưởng phòng Chu, chỉ là chú ấy có ý tốt, lo cho an nguy của chúng ta thôi mà.” Lưu Liễu đáp.
“Hắn chỉ cần lo cho thân mình là được. Còn nữa, sau này mày nói đỡ cho hắn ít thôi. Mới đến được vài ngày mà đã bênh đại đội trưởng chằm chặp rồi!”
Lưu Liễu thầm nghĩ có phải ông già này đến thời kì mãn kinh rồi không? Cô cảm thấy tính khí của ông hôm nay là lạ, thay đổi thất thường, khó mà đoán được.
“Trưởng phòng Chu, hình như hôm nay tâm trạng của chú không được tốt lắm.” Lưu Liễu liếc ông qua khóe mắt.
“Thế à? Chưa đủ tốt sao? Như thế nào mới tốt? Đóng một cái bàn thờ, đưa tất cả cô cậu lên thờ cúng à?”
“Chú biết chú làm cháu nhớ tới cái gì không?”
“Thuốc nổ chứ gì? Chú đi guốc trong bụng mày rồi.”
“Không phải, nhưng cũng không khác lắm.”
“Thế thì là cái gì? Bom nguyên tử hả?”
“Cũng không phải. Là mìn. Vô tình giẫm phải là nổ. Hơn nữa, bãi mìn của chú mật độ quá cao, đâu đâu cũng có mìn.” Lưu Liễu nói xong liền cười, cô cảm thấy ví dụ này của mình quá trừu tượng.
“Mày rất biết liên tưởng đấy cháu ạ.” Không ngờ Chu Sĩ Khiêm lại không nổi giận. Lưu Liễu cho rằng chắc chắn ông phải giữ phong độ nên mới cố gắng nhẫn nhịn, không biết chừng lát nữa lại tìm cớ trút giận lên mình. Nghĩ tới đây, cô dứt khoát liều mình một lần, nói tiếp: “Người khác nổ nhưng mình cũng không dễ chịu đâu?”
“Đúng rồi, mình dễ chịu thì phát cáu làm gì?” Chu Sĩ Khiêm nói: “Nhà văn Quý Tiễn Lâm đã nói không được cố gắng làm cho người xấu nhận thức được mình là người xấu, bởi vì trong mắt hắn, bạn mới là người xấu. Cho nên, không cần quanh co lòng vòng phân tích đạo lí hòng giúp một người nhận thức được sai lầm của họ, bởi vì trong mắt người ta, bạn mới là người sai.”
“Chú nói là cái gì Lâm ạ?”
“Quý Tiễn Lâm. Chú mới đọc sách của hai người là Lão Tử và ông ấy. Mày là sinh viên đại học, học hành nhiều mà chưa nghe nói về ông ấy bao giờ à? Bọn trẻ chúng mày cả ngày làm những gì ngoài chọc ngoáy, bới móc thói hư tật xấu của thiên hạ để xả bất mãn, chỉ điểm khắp nơi, cho rằng mình rất tài giỏi? Thực ra, mấy đứa chỉ biết ba hoa, tự cho là đúng.”
Lưu Liễu không dám nói gì nữa, chỉ vàng rồi ngậm miệng. Cô thầm mắng mình trong lòng: “Thấy mình ngu chưa? Đúng là quả báo nhãn tiền. Lời này có lực sát thương mạnh hơn gấp vạn lần so với việc vô cớ nổi trận lôi đình. Thảo nào ngay cả chú Vương, chú Lai cũng phải nhịn ông già.”
Nơi hai người cần tìm không quá xa, chỉ là rất hẻo lánh. Dự án khai thác cát nằm bên bờ một con sông tên là Thanh Hà. Mấy năm nay, dòng sông này ô nhiễm kinh khủng, trước kia còn có cá, bây giờ ngay cả cỏ nước cũng không mọc được. Chắc là vì nước thải công nghiệp và nước thải sinh hoạt đổ vào nhiều, sông tên Thanh Hà nhưng nước lại rất đục, vậy nên con sông này là hữu danh vô thực. Tuy nhiên, dọc theo bờ sông có hàng liễu rủ, cành lá dập dờn theo gió rất đẹp mắt.
Đúng như Chu Sĩ Khiêm dự đoán, Vương Hồng Binh không ở công trường. Đội trưởng đội thợ điện nói: “Cậu ta xin nghỉ phép rồi.”
“Cậu ta đi đâu? Không báo lí do nghỉ à?”
“Khi đó, trông cậu ta có vẻ rất sốt ruột, nói là phải về nhà, sẽ quay lại ngay. Tôi không hỏi thêm mà cho cậu ta nghỉ luôn. Nhà ai mà không có việc chứ. Những người làm quản lí như chúng tôi quản chặt quá cũng không được, phải hài hòa…”
“Được rồi được rồi!” Chu Sĩ Khiêm xua tay ngắt lời anh ta: “Tôi cần tìm hiểu tình hình của cậu ta, anh kể cho tôi chi tiết một chút.”
Đội trưởng thợ điện cười: “Được thôi. Chúng ta ngồi xuống rồi nói. Mấy anh em trong đội thợ điện chúng tôi đều biết rõ về cậu ta.”
Anh ta đưa tay ra dấu rồi đi trước. Chu Sĩ Khiêm nhìn thấy xa xa có một ngôi nhà hai tầng xinh xắn, từ cửa chính đến cửa sổ đều nhỏ hơn bình thường.
“Sao trông như container ấy nhỉ!” Lưu Liễu nói. Lần đầu tiên đến công ty khai thác cát Đông Thành, cô và Chu Trọng Kiệt đã thấy kiểu nhà này, khi đó Chu Trọng Kiệt còn cười nhạo cô.
“Cô nói đúng. Nhà này dùng tôn và thép chữ V hàn lại, không khác container là mấy, cũng có thể cải tạo trực tiếp từ container. Loại nhà này rất tiện, làm việc ở đâu thì chuyển đến đó.” Anh đội trưởng nói.
Có thể vì không gian bên trong nhà tôn này nhỏ quá nên cầu thang được lắp đặt ở bên ngoài. Lúc vào nhà, anh đội trưởng suýt thì đâm vào một người công nhân đang vội vàng đi ra. Người đó đeo dụng cụ quanh hông, đang vừa đi vừa đội mũ bảo hộ nên không chú ý tới anh ta.
“Đi đâu đấy?”
“Đội trưởng, chủ nhiệm Vương nói đèn trong văn phòng ông ấy hỏng rồi, bảo tôi đến sửa. Sửa xong, tôi còn phải đến công trường bên kia lấy một bộ phân phối điện.”
Đội trưởng bắt tay ra sau, nhìn lưng người công nhân này rồi hỏi: “Chỉ có mỗi cậu thôi à? Quy chế làm việc, chương ba, điều tám, đọc cho tôi.”
“Cấm uống rượu trước và trong khi làm việc. Trước khi làm việc phải mặc đầy đủ đồ bảo hộ lao động, kiểm tra mức độ an toàn của dụng cụ. Cấm tác nghiệp một mình, phải có ít nhất hai người phối hợp, giám sát lẫn nhau…”
Đội trưởng sầm mặt: “Đây là lần thứ hai cậu vi phạm quy chế làm việc. Lần trước cắt điện không treo biển báo, nếu tôi không phát hiện sớm thì người thợ nguội không biết đã đóng điện giật chết cậu rồi.”
Người công nhân giải thích: “Tại vì Vương Hồng Binh xin nghỉ rồi mà!”
“Anh Trần, anh giúp cậu ta đi.” Đội trưởng vào nhà, nói với một người công nhân già có vẻ sắp về hưu. Người đó nhận lệnh, xách dụng cụ và mũ bảo hộ đi ra ngoài.
Trong nhà còn ba thợ điện, thấy đội trưởng dẫn hai người lạ đi vào, lại nghe thấy những lời mà anh ta vừa nói ngoài cửa, tưởng cấp trên đến kiểm tra nên tất cả đứng nghiêm chào đón.
Đội trưởng xua tay cho mọi người ngồi xuống: “Hai vị này là sếp lớn của cục công an thành phố. Chúng ta cho một tràng pháo tay nhiệt liệt hoan nghênh lãnh đạo đến chỉ đạo công tác!”
Ba người công nhân vỗ tay bồm bộp làm Lưu Liễu giật cả mình. Chu Sĩ Khiêm nói: “Chúng tôi là người của đội cảnh sát hình sự, tôi họ Chu. Chúng tôi cần các vị giúp đỡ để điều tra một người.”
Lưu Liễu nhìn quanh. Trong nhà cũng gọi là gọn gàng sạch sẽ, bên trái cửa có rất nhiều đồ nghề được treo ngay ngắn, bên phải là một chiếc giá để đồ, tầng trên đặt sáu, bảy cốc nước giống nhau như đúc, tầng dưới là mũ bảo hộ màu vàng. Có một chiếc bàn kê gần cửa sổ, trên bàn có một chiếc điện thoại bàn màu vàng, một ống đựng bút, một quyển sổ đang mở, hiển nhiên là chỗ của riêng đội trưởng. Trên tường dán một tấm bảng lớn tên là “Chỉ số tâm trạng”. Lưu Liễu tò mò nên đến gần xem. Trên bảng ghi lại tâm trạng trong ngày của mỗi người, ở vị trí tương ứng dán hình mặt cười hoặc mặt khóc.
“Đây chính là sáng tạo độc đáo của chúng tôi, biện pháp an toàn. Nếu tâm trạng của công nhân không tốt, tôi sẽ cố gắng tránh sắp xếp họ đến công trường làm việc. Nghề điện này sờ không được, nhìn không thấy, tinh thần không tốt sẽ không tập trung, không tập trung dễ xảy ra tai nạn lao động. Đội chúng tôi đã bảy năm liền không xảy ra tai nạn lao động, là đội công nhân kiểu mẫu về an toàn được công đoàn tỉnh bình chọn. Năm ngoái, công đoàn tỉnh còn trao huân chương cho chúng tôi.”
“Được rồi. Tôi biết rồi!” Lưu Liễu không chịu được nữa. Sao gã đội trưởng này nói nhiều thế không biết!
Cô nhìn thấy tên của Vương Hồng Binh trên bảng. Mấy ngày nay, tâm trạng của hắn tất nhiên là rất không tốt, một hàng dài mặt khóc.
“Gần đây, cậu ta có biểu hiện khác thường không?” Chu Sĩ Khiêm cũng chú ý tới tấm bảng này, ông đi tới, chỉ tên Vương Hồng Binh và hỏi.
“Tiểu Vương ấy à? Cũng có thể có, mà cũng có thể không.”
“Rốt cuộc là có hay không?” Chu Sĩ Khiêm nâng giọng, có vẻ hơi bực mình. Ông phát hiện người xếp hạng đầu tiên trên bảng tên là Chu Đại Lang.
“Đội trưởng Chu Đại Lang, anh nói ngắn gọn thôi, được chứ?” Chu Sĩ Khiêm nói.
“Được được! Ngắn gọn súc tích, ngắn gọn súc tích. Điều tôi muốn nói chắc ngài cũng nhận ra rồi. Dạo này, tâm trạng của cậu ta có vẻ không được tốt, lúc nào cũng nặng nề tâm sự. Là đội trưởng, tôi rất lo cậu ta sẽ xảy ra tai nạn lao động khi đang làm việc…”
“Cái này không cần phải nói.”
Thừa dịp Chu Đại Lang không chú ý, mấy người công nhân ngồi trong phòng lén cười, chỉ cần anh ta quay đầu lại, họ lập tức tỏ ra nghiêm túc.
Chu Sĩ Khiêm kéo một chiếc ghế lại rồi ngồi xuống. Một người thợ cầm hai chiếc cốc giấy lấy nước. Lưu Liễu nhận lấy, đang định uống thì Chu Sĩ Khiêm nói: “Cô ra xe lấy cốc thủy tinh của tôi vào đây. Tôi không quen dùng cốc giấy.”
Lưu Liễu đáp rồi rời đi.
Lưu Liễu lên xe. Làm gì có cốc thủy tinh nào? Cô định gọi điện thoại cho Chu Sĩ Khiêm hỏi ông để ở cốc đâu nhưng lại cảm thấy hơi ngại. Đang do dự thì cô nhận được tin nhắn của Chu Sĩ Khiêm: “Không sợ nước có độc à?”
Lưu Liễu bàng hoàng tỉnh ngộ. Biết đâu gã sát thủ nguy hiểm đó vẫn đang ở bên cạnh nhìn mình chằm chằm thì sao? Nghĩ tới đây, cô chợt rùng mình. Cô ngồi trên xe khoảng 10 phút, cảm thấy đã đến lúc mới khóa xe chạy về. Chưa vào nhà, cô đã thấy Chu Sĩ Khiêm từ trong đó đi ra, Chu Đại Lang tươi cười, đi theo phía sau để tiễn ông.
Lưu Liễu nghe thấy Chu Đại Lang nói: “Kiểu nhà này rất tốt. Bây giờ, giá nhà trong thành phố đắt lắm. Nơi nào có phong cảnh đẹp thì chuyển nhà đến đó, rất tiện.”
“Loại nhà này cái gì cũng tốt, chỉ tiếc là không có sàn nhà, vừa vào đã thấy dưới chân toàn cát.” Chu Sĩ Khiêm nói: “Các anh không thể hàn một tấm tôn bên dưới được à? Tạm coi như sàn nhà, không tốt hơn sao?”
“Hồi trước, công ty có làm loại nhà có sàn nhưng bây giờ đổi thành nhà không sàn hết rồi. Ngài không biết chứ, bớt được một tấm tôn sẽ giảm được ít tiền. Nhà làm việc tạm thời cũng không cần sàn lắm, có thể che gió che mưa là được.” Chu Đại Lang vừa nói vừa ghé lại gần Chu Sĩ Khiêm, nói nhỏ: “Huống hồ, nếu có sàn nhà thật thì không khí sẽ khó lưu thông, người bên trong sẽ chết ngạt mất.”