Buổi tối, sau khi kết thúc chương trình, Liêu Ngu từ phòng phát thanh đi ra thì nhìn thấy Chu Sĩ Khiêm đang đợi ở bên ngoài. Y cười, không hề cảm thấy bất ngờ, như thể y đã dặn Chu Sĩ Khiêm đợi mình vậy.
“Cảnh sát Chu, gần nửa đêm rồi ngài còn đến tìm tôi cơ à? Ngài phá án vất vả quá!”
Chu Sĩ Khiêm cười, nói hết sức khách khí: “Vừa rồi xong việc, nghe chương trình của anh, nhân tiện đi qua đây nên muốn tâm sự một chút. Vài ngày không gặp, trông anh có tinh thần hơn rồi đấy. Bụng dạ không còn đau nữa chứ?”
“Tôi khỏi rồi, chỉ bị một, hai ngày thôi mà.”
Hai người vừa đi vừa trò chuyện. Liêu Ngu hỏi: “Mời ngài đi uống một chén nhé?”
Chu Sĩ Khiêm xua tay: “Tôi còn phải lái xe, không uống rượu được. Tôi mời anh đi ăn đêm, thế nào?”
Hai người ra khỏi tòa cao ốc, Liêu Ngu giữ tay Chu Sĩ Khiêm lại: “Ngài cứ để xe ở đây đi, không thu phí đâu. Đi xe của tôi, tôi dẫn ngài đi đến một quán ăn đêm, bảo đảm không hối hận.”
Nói xong, Liêu Ngu không chờ Chu Sĩ Khiêm trả lời đã kéo ông lên xe của mình.
“Đi đâu? Anh đừng có bắt cóc tôi nhé.” Chu Sĩ Khiêm chưa cài xong dây an toàn thì chiếc xe đã lao ra đường cái. Lúc ngoặt, lốp xe ma sát với mặt đường phát ra tiếng hết sức chói tai. Chu Sĩ Khiêm hơi chao đảo: “Cậu không nên lái xe kiểu bạo lực như vậy, đây không phải lái máy bay.”
Liêu Ngu cười: “Yên tâm đi, tôi quen đường này lắm, chỗ nào có ổ gà tôi biết hết.”
Liêu Ngu lái xe về phía nam. Sau khi đi vào đường vành đai, xe cộ ngày càng ít, đồi núi bên đường ngày càng nhiều. Chu Sĩ Khiêm hỏi: “Rốt cuộc là đi đâu? Đi tiếp sẽ ra khỏi thành phố, vào núi luôn đấy.”
“Tôi mua một mảnh đất ở vùng núi phía nam thành phố rồi xây một căn nhà. Yên tĩnh lắm, vốn dùng để nghỉ ngơi. Cảnh sắc ở đó không tồi, phía sau nhà còn có một dòng suối, rất thú vị.”
“Xem điệu bộ này của cậu thì cậu định đêm nay không cho tôi về rồi.”
“Tôi bảo đảm ngài ngủ rất ngon giấc.”
Trong lúc hai người nói chuyện, chiếc xe đã rẽ vào một con đường núi ngoằn ngoèo, vừa hẹp vừa dốc. Mặt đường đổ vôi, hiển nhiên là dân trên núi làm, mấp mô lại gồ ghề, hơn nữa còn không có lan can. Lúc ôm cua, đèn xe chiếu vào bờ vực tối đen, sâu hun hút như sắp lao thẳng xuống đó. Thế mà Liêu Ngu không hề giảm tốc độ. Chu Sĩ Khiêm hết sức lo lắng, nếu lúc này có xe xuống núi, trên con đường hẹp này nhất định sẽ xảy ra một vụ tai nạn giao thông thảm thiết.
Khi lên đến đỉnh núi, Liêu Ngu dừng xe trước cổng một ngôi nhà.
“Đến rồi à?” Chu Sĩ Khiêm lau mồ hôi trên trán, có vẻ vẫn chưa hết sợ: “Giữ được một cái mạng, đại nạn không chết sau này ắt có phúc.”
Liêu Ngu cười ha hả: “Yên tâm đi, cảnh sát Chu. Bởi vì lần đầu tiên ngài đến đây nên mới cảm thấy tốc độ xe rất nhanh, còn tôi đã đi rất nhiều lần rồi. Người dân ở đây có thể lái máy cày và xe công nông chơi drift[1] trên đường núi, đó mới gọi là kích thích.”
Ngôi nhà là một biệt thự ba tầng do Liêu Ngu tự xây, bên cạnh biệt thự có hai gian nhà trệt. Chu Sĩ Khiêm đi vào, phát hiện đó là nhà bếp, nấu bằng bếp củi, tất cả đều ngăn nắp chỉnh tề, trong lò không có vết lửa cháy, có lẽ từ khi xây xong vẫn chưa hề được sử dụng.
Tầng một của biệt thự là phòng khách và một gian bếp.
“Bình thường tôi nấu cơm ở đây, dùng bếp gas. Nhà bếp ngoài kia phiền phức quá.” Liêu Ngu đặt một chiếc túi ni lông to xuống đất. Đó là túi rau mà y hái từ vườn lúc sáng, đã để trên xe một ngày rồi. Y lấy trong tủ lạnh ra hai lon bia, đưa cho Chu Sĩ Khiêm một lon: “Ngài cứ đi tham quan nhé, tôi làm mấy món ăn nhẹ. Ăn xong, chúng ta ra sau núi thăm thú. Không khí ở đây trong lành, tốt hơn rất nhiều so với cái ngột ngạt trong thành phố.”
Liêu Ngu bận rộn trong bếp, Chu Sĩ Khiêm không có việc gì bèn vừa uống bia vừa đi tham quan xung quanh. Ngôi nhà có ba tầng, mỗi tầng đều có nguyên một mặt tường kê giá sách, từ sàn lên tận trần nhà, sách xếp đầy trên giá.
Chu Sĩ Khiêm đang ở trên tầng ba xem sách thì nghe thấy Liêu Ngu gọi: “Cảnh sát Chu, cảnh sát Chu, nấu nướng xong hết rồi, ngài xuống nếm thử xem tay nghề của tôi thế nào.”
Chu Sĩ Khiêm thầm nghĩ, nãy giờ mới khoảng 10 phút, vậy mà đã nấu xong rồi?
Ông đến phòng ăn, thấy Liêu Ngu đã làm xong ba đĩa thức ăn, trứng chưng cà chua, giá đỗ xào giấm, mầm tỏi rang thịt. Mặc dù đơn giản nhưng khó có thể làm xong trong từng ấy thời gian.
Dường như Liêu Ngu đọc được ý nghĩ của ông nên giải thích: “Tôi dùng hai bếp cùng lúc, đang nấu món này thì chuẩn bị món khác. Chẳng hạn trong lúc chưng trứng với cà chua, tôi đã thái mầm tỏi, rửa giá đỗ, cà chua trứng chưa ra đĩa thì mầm tỏi đã vào nồi. Tóm lại, ngài xem một lần là biết, chỉ nghe thì khó tưởng tượng lắm.”
Liêu Ngu nói xong lại lập tức quay người đi vào phòng bếp, nói: “Còn cháo, năm phút là xong, ăn cháo tốt cho dạ dày.”
“Món chính đâu?” Chu Sĩ Khiêm cũng không khách khí, mỗi món thử một miếng: “Tay nghề của cậu khá đấy, mặc dù món ăn đơn giản nhưng phải dùng nhiều kĩ thuật, rất tốn công sức.”
Liêu Ngu cười, cầm ra mấy chiếc màn thầu: “Màn thầu dùng lò vi sóng quay, ăn tạm vậy. Loại bánh này không chịu được nhiệt, nóng quá sẽ cứng như đá.”
Y lấy ra một chai rượu vang, đang định mở nắp thì Chu Sĩ Khiêm cản lại: “Tôi không quen uống thứ này. Từ nhỏ, tôi không biết dùng dao nĩa, cũng không uống được rượu vang. Có rượu trắng không?”
Liêu Ngu tìm một chai rượu trắng, rót cho ông và cho mình chén đầy. Chu Sĩ Khiêm nhìn chai rượu rồi nói: “Xem bao bì và nhãn hiệu thì lâu năm lắm rồi đúng không?”
“Mao Đài ba mươi năm. Tôi chỉ có hai chai, mai tôi biếu ngài một chai, gọi là quan hệ cá nhân. Ngài yên tâm, tôi không nhờ ngài việc gì hết. Cái này không coi là hối lộ chứ?”
“Còn phải xem chai rượu này trị giá bao nhiêu đã.”
“Rượu này cha tôi mua mấy chục năm trước, khoảng mười đồng.”
“Vậy thì không tính.”
Hai người ăn xong ba đĩa thức ăn, chai rượu cũng hết sạch. Liêu Ngu nói: “Tôi dẫn ngài lên đỉnh núi đi dạo cho tiêu cơm rồi về ngủ.”
Nói vậy nhưng thực ra chính là sau nhà, bởi vì biệt thự ở ngay trên đỉnh núi. Cách nhà mấy chục mét có một dòng suối ngầm phun lên ào ào. Dưới ánh trăng, nước suối như dải xích bạc lóe sáng. Một cơn gió lạnh từ nơi sâu thẳm thổi tới làm người ta phải run lên. Hai người ngồi dưới một gốc cây bách già bên bờ vực. Đèn đuốc trên nhà cao tầng ở nội thành xa xa trông như những que hương đang cháy. Tiếng còi từ đường cái vọng đến nhưng không lớn bằng tiếng dế kêu xung quanh.
“Phía dưới sâu bao nhiêu?” Chu Sĩ Khiêm nhìn vực thẳm tối om, trông như có thứ gì đó ẩn núp đang nhìn trộm bọn họ.
“Tôi không biết nhưng ban ngày, nếu phía dưới có người thì nhìn chỉ bé bằng con chuột.” Liêu Ngu đưa cho Chu Sĩ Khiêm một bao thuốc lá: “Đây là chuẩn bị cho bệnh nhân. Tôi không hút thuốc.” Chu Sĩ Khiêm cũng không khách khí, nhận lấy một điếu.
Nhìn khuôn mặt Chu Sĩ Khiêm như ẩn như hiện trong ánh lửa đỏ từ điếu thuốc, y biết tối nay ông không đơn giản chỉ là tiện đường đi qua đài phát thanh nên đến tìm mình. Liêu Ngu khẽ nghiêng mặt, lặng lẽ nhìn khuôn mặt lúc sáng lúc tối trong bóng đêm của Chu Sĩ Khiêm.
Chu Sĩ Khiêm không nhìn về phía Liêu Ngu. Ánh mắt của ông vượt qua đáy vực đen như mực đặc dưới chân, rơi vào một tòa nhà xa xôi, trên mái nhà đó có một chiếc đèn laser chiếu lên không trung, lúc này đang xoay qua xoay lại, từng chùm sáng màu xanh lam đâm thẳng vào bóng đêm yên tĩnh.
Chu Sĩ Khiêm rít một hơi thuốc cuối cùng rồi phun mạnh ra ngoài. Khói thuốc giống như hơi nước, tạo thành hình cái loa, chốc lát đã tan hết. “Đội trưởng Vương của đại đội hình sự đã từng nhờ cậu giúp một việc, còn nhớ không?”
“Không nhớ.”
“Chính là nhờ cậu phác họa tâm lí gì đó, sau đó cậu cho ông ta leo cây. Nhớ ra chưa?”
Liêu Ngu đặt tay phải lên trán, suy nghĩ một lát: “À, hình như có chuyện đó. Nhưng tôi không phác họa cho ông ấy. Tôi nhớ hôm đó rất bận nên quên mất.”
“Khi đó quên cũng không sao. Bây giờ, tôi muốn nhờ cậu phác họa cho tôi một bức, cậu có thể giúp tôi không? Nói thật là tôi không tin thứ này, đây là có bệnh thì vái tứ phương thôi.”
“Tôi hiểu rồi.” Liêu Ngu chỉ Chu Sĩ Khiêm, cười nói: “Có phải cảnh sát các ngài muốn tuyển tôi làm cố vấn, mang một vụ án đã phá ra để kiểm tra tôi đúng không? Hung thủ lên báo rồi, ảnh tôi cũng đã thấy, ngài đổi đề khác đi.”
Chu Sĩ Khiêm vỗ vỗ trán, rượu đã bắt đầu ngấm, ông cảm thấy hơi chóng mặt, buồn nôn, lúc nói chuyện lưỡi cũng hơi cứng lại. Không ngờ trên đỉnh núi cũng có muỗi, bay vo ve quanh người, ông đập vài cái, không biết có trúng con nào không.
Chu Sĩ Khiêm vừa đập muỗi vừa nói: “Một câu hai câu không rõ được. Nói đơn giản thì hung thủ của vụ án đó có thể không phải Vương Hồng Binh.”
Liêu Ngu cười ha hả: “Sao cơ? Nói vậy thì cảnh sát các ngài đã phạm phải sai lầm lớn à? Nói đi cũng phải nói lại, một vụ án đã kết thúc, sao có thể muốn lật lại là được chứ.”
Chu Sĩ Khiêm nói: “Hiện nay chỉ là nghi ngờ, chưa chính thức lật lại. Khi nào tìm được chứng cứ mới có thể thực hiện trình tự pháp định.” Chu Sĩ Khiêm đè cơn buồn nôn xuống, cuối cùng không nhịn được nữa bèn nghiêng người sang một bên, bắt đầu nôn: “Phí mất nửa chai rượu ngon”. Ông lấy một tờ khăn giấy ra lau miệng.
Liêu Ngu đã chuyển đến ngồi bên cạnh ông. Y vỗ vỗ lưng Chu Sĩ Khiêm: “Tửu lượng của ngài kém quá.”
Y quỳ một chân để tránh lăn xuống vực.
Chu Sĩ Khiêm ngồi thẳng người, gạt cánh tay Liêu Ngu vỗ lưng cho mình ra: “Không muốn nhận là già cũng không được. Rõ ràng tôi đã về hưu rồi mà còn gọi tôi quay lại.”
Liêu Ngu nói: “Người phụ nữ mà ngài điều tra mấy ngày trước tên là… là gì nhỉ? Vợ của Triệu Quan Nhất ấy. Xem đầu óc tôi này, cái bệnh cầm bút lên là quên chữ lại tái phát rồi.”
“Mạc Mạc.” Chu Sĩ Khiêm nhắc nhở.
“Đúng đúng đúng! Bởi vì tôi đã trị liệu cho cô ấy nên cô ấy rất tin tưởng tôi. Lúc con gái cô ấy bị kim đâm, chính tôi đã đưa cô ấy đến bệnh viện.”
Chu Sĩ Khiêm quay mặt qua. Bởi vì Liêu Ngu ngồi bên cạnh ông nên ông nhìn mặt Liêu Ngu bằng chút ánh sáng ít ỏi. Mắt y chớp chớp xảo quyệt, dường như hơi khác so với Liêu Ngu ban ngày: “Làm gì đến mức ấy. Tôi thấy cậu đang giấu đầu hở đuôi thì có. Một người phụ nữ xinh đẹp như vậy, lẽ nào cậu chưa từng nghĩ đến chuyện nhân lúc không địch mà đánh chiếm đồn? Đừng nói là không nhé, tôi không tin đâu.”
“Được rồi được rồi. Ngài nói thế nào thì là thế ấy, tôi còn ngủ với cô ấy nữa, ngài hài lòng chưa?” Liêu Ngu đứng lên, hơi loạng choạng: “Tôi chưa uống rượu trắng bao giờ. Rượu này nặng hơn rượu vang nhiều, tôi hơi ngấm đòn rồi.”
Chu Sĩ Khiêm không dám đứng lên. Ông biết mình uống hơi nhiều, chỉ sơ ý một chút mà lăn xuống phía dưới thì tan xương nát thịt. Ông xoay người, bò vài mét đến chỗ bằng phẳng. Liêu Ngu nắm cánh tay ông đỡ ông đứng lên.
Chu Sĩ Khiêm thở phào một hơi dài. Ông quay lại, nhìn xuống chân núi, vẫn tối om và sâu hun hút. “Bây giờ nghĩ lại mới thấy sợ, không cẩn thận một cái là chết luôn.”
Chu Sĩ Khiêm nghe thấy tiếng nước chảy, đi theo âm thanh tới bên dòng suối rửa mặt, người tỉnh táo hơn hẳn.
Liêu Ngu thấy ông uống say nên đỡ ông về. Sau khi về đến biệt thự, Chu Sĩ Khiêm tắm nước nóng rồi đi ra. Ông xem đồng hồ, sắp nửa đêm rồi. Liêu Ngu chỉ thay áo ngủ, hai người nằm trên trường kỉ trong phòng khách rồi tán gẫu. Chu Sĩ Khiêm pha một tách trà đặc, nói trà đặc có thể giải rượu. Ông lại nhắc đến chuyện phác họa tâm lí.
Liêu Ngu thoái thác hết mềm lại cứng vẫn không được, cuối cùng nói: “Nói thật với ngài, cái này tôi không biết, vì nhu cầu làm ăn nên mới nói bừa. Đây chỉ là mánh khóe kinh doanh thôi.”
Chu Sĩ Khiêm ngồi bật dậy: “Nói vậy thì tôi đi chuyến này là vô ích à?”
“Rượu để ba mươi năm cũng uống rồi, sao lại nói là đi vô ích?” Liêu Ngu gối đầu lên tay rồi nghiêng đầu nhìn ông, nói nửa nghiêm túc nửa đùa cợt: “Tôi cho ngài một lời khuyên nhé? Từ góc độ tâm lí, tôi sẽ cho ngài một lời khuyên cực kì hữu ích.”
Chu Sĩ Khiêm mở mắt, nhìn về phía y, thấy Liêu Ngu cười một cách kì lạ. Liêu Ngu nói: “Bởi vì kẻ tấn công Mạc Mạc quá xuất quỷ nhập thần nên các ngài mới liên tưởng đến vụ án trước đúng không? Kì thực, tâm lí này rất bình thường. Trên thực tế, vụ án trước hoàn toàn không có vấn đề. Bởi vì chúng đều liên lụy tới cùng một người là Mạc Mạc. Trong vụ án trước, cô ấy là người thân của nạn nhân, trong vụ án sau, cô ấy là người bị hại. Chính vì có điểm giống nhau như vậy mới khiến người ta cho rằng hai vụ án có thể giống nhau trên phương diện khác, chẳng hạn như hung thủ.”
“Thế à? Nghe có vẻ cũng hay đấy.”
“Ngài nói cũng hay đấy là sao? Đây là khoa học, tâm lí học cũng là khoa học, ngài hiểu không? Chẳng hạn như có một ngày, ngài nhìn thấy tôi ném vỡ cửa kính nhà ngài, vài ngày sau nó lại bị ném vỡ, ngài sẽ nghi ngờ ai đầu tiên?”
“Nghi ngờ cậu.” Chu Sĩ Khiêm đáp ngay không cần nghĩ ngợi: “Cái này gọi là có tiền án thì khả năng tái phạm lớn.”
“Câu trả lời của ngài là hành vi học. Vấn đề cần giải quyết là ai có khả năng làm chuyện này nhất. Còn tôi đang nói đến tâm lí học, vấn đề cần giải quyết là suy nghĩ đầu tiên của ngài. Nói một cách nghiêm túc thì đây là hai vấn đề khác nhau.”
“Cậu đã từng tiếp xúc với Mạc Mạc, hẳn là đã tìm hiểu rất kĩ về tâm lí cô ta. Vậy cậu nói cho tôi biết, cô ta có khuynh hướng ngoại tình hay không?”
“Là phụ nữ sẽ có tâm lí ngoại tình. Chỉ là trong những khoảng thời gian khác nhau, mức độ thể hiện cũng khác nhau. Cái này cũng giống như tâm lí của đàn ông ngoại tình.” Liêu Ngu nhếch khóe miệng, tỏ ý giễu cợt. Chu Sĩ Khiêm không để ý. Ông biết thế giới của những người trẻ bây giờ đã thay đổi rất nhiều so với thời trẻ của ông.
“Vậy cô ta có khả năng cùng với một người đàn ông lớn hơn cô ta rất nhiều.” Chu Sĩ Khiêm định nói “lên giường” nhưng cảm thấy khó thành lời, định nói “có hành vi tình dục.” lại thấy nghiêm túc quá nên đành dùng tay ra dấu: “Chính là cùng với cái… cái đó.”
“Làm tình ấy à?” Liêu Ngu cười vui vẻ. Bỗng nhiên, bụng y nhói đau như bị chuột rút khiến tiếng cười của y chợt im bặt. Y ôm bụng rồi lẩm bẩm: “Chắc chắn là do rượu rồi…” Vừa nói y vừa đứng lên: “Tôi đi vệ sinh.”
Chu Sĩ Khiêm quay đầu lại nhìn Liêu Ngu, thấy y bước đi hơi lảo đảo. Ông nói: “Cậu cũng say đấy thôi. Đi cứ loạng choạng.”
“Tôi không say, chỉ hơi chóng mặt thôi.” Lúc Liêu Ngu nói câu này, Chu Sĩ Khiêm đã không nhìn thấy y nữa.
Một lát sau, Liêu Ngu mới đi ra. Sắc mặt y hơi trắng, trông như bệnh nặng mới khỏi, mặt cũng mới rửa, vẫn còn nước. Y liếc nhìn Chu Sĩ Khiêm. Hình như ông đã ngủ, mắt nhắm, miệng hơi hé.
Liêu Ngu cẩn thận nằm xuống tràng kỉ, đột nhiên Chu Sĩ Khiêm nói: “Bây giờ, những người trẻ như các cậu ăn mặc không kín đáo, nói năng cũng không ý tứ. Ngày xưa, chúng tôi bất kể nam nữ đều biết xấu hổ, thế mà các cậu lại cười nhạo chúng tôi.”
Chu Sĩ Khiêm cố mở mắt, con ngươi hơi đỏ, một phần vì cồn, một phần vì buồn ngủ. Ông đưa tay ra dấu: “Cái gọi là không biết xấu hổ là cái này này.”
Nói xong, ông bật cười ha ha.
Liêu Ngu cũng cười theo, sau đó nói tiếp chuyện vừa rồi: “Tôi nói với ngài này, cảnh sát Chu. Theo những gì tôi hiểu về Mạc Mạc, e rằng sẽ không bao giờ có chuyện cô ấy ngoại tình với một ông già đâu. Người phụ nữ này kiêu ngạo lắm, không giống những người khác.”
“Ý cậu là con gái Mạc Mạc không thể là con của cô ta với một ông già đúng không?”
Liêu Ngu kinh ngạc kêu lên: “Cái gì? Con gái cô ấy không phải là của cô ấy và chồng sao? Vừa rồi tôi còn thắc mắc tại sao ngài cứ hỏi chuyện ngoại tình, thì ra chuyện là như vậy!”
“Cậu là nhà tâm lí học nổi tiếng, có thể cho tôi một lời khuyên không?”
Liêu Ngu gãi đầu, đắn đo suy nghĩ. Chu Sĩ Khiêm thấy mãi mà y không nói gì bèn thúc giục: “Nhà tâm lí học?”
Liêu Ngu ngồi dậy, quay mặt về phía Chu Sĩ Khiêm, nói với vẻ hơi nghi hoặc: “Tôi nói với ngài thế này, không thể nói tuyệt đối không có khả năng cô ấy đã từng ngoại tình, nhưng tôi cho rằng khả năng này rất nhỏ. Còn nói về khả năng cô ấy giấu chồng ngoại tình sinh con với người khác, ngài cho rằng chuyện này có thể xảy ra không? Chồng cô ấy không giết chết cô ấy sao? Về tình về lí đều không thông thì còn phải phân tích tâm lí làm gì nữa.”
“Cái tôi cần không phải tình hay lí mà là tâm lí. Cậu cứ phân tích người phụ nữ này trên phương diện tâm lí đi, cô ta có khả năng giấu chồng có con với người khác không?”
“Không thể. Cho dù có thì với trình độ trinh sát kĩ thuật của cảnh sát các ngài, chẳng lẽ lại không tìm được vết tích? Chỉ cần lục lại lịch sử liên lạc của cô ấy thì gần như có thể xác định đối tượng ngay.”
Chu Sĩ Khiêm hơi cúi người, cầm điện thoại di động trượt ra bên cạnh mông mình rồi giơ lên: “Nói vậy cũng đúng. Nếu lục lại lịch sử liên lạc mà tra ra được thì tối nay tôi đến uống rượu với cậu làm gì.”
“Cái này rất dễ giải thích,” Liêu Ngu nhún vai: “Cho dù con gái Mạc Mạc không phải của chồng cô ấy thì sao ngài kết luận cô ấy nhất định biết bố đẻ của đứa bé là ai.”
Chu Sĩ Khiêm lồm cồm bò dậy: “Cậu nói đúng, cũng có khả năng này. Chẳng hạn như cô ấy bị hãm hiếp…”
“Hoặc say rượu rồi nổi hứng, sau đó không nhớ gì hết. Thậm chí, trong một ngày cô đơn, lên mạng hẹn nhau làm một nháy.”
“Nháy cái gì?”
“Làm một nháy, ngài không hiểu à? Chính là hẹn người ta cùng thuê phòng rồi làm tình… Cũng không đúng, thuê phòng không phải điều kiện tất yếu, tìm bừa một chỗ nào đó cũng được. Người trẻ bây giờ thích chơi trò này.”
“Thì ra việc này còn có thuật ngữ à. Chẳng trách bây giờ thanh niên bị suy thận và mắc chứng Uremia[2] ngày càng nhiều, toàn do buông thả dục vọng, đời sống thác loạn.” Chu Sĩ Khiêm lại nằm xuống tràng kỉ: “Cậu không nói còn đỡ, đêm nay nghe cậu nói như vậy, vụ án càng phức tạp hơn. Tuy nhiên, đúng là vẫn có khả năng này. Thảo nào từ đầu đến cuối, Mạc Mạc luôn một mực khẳng định Triệu A Trân chính là con đẻ của cô ta và Triệu Quan Nhất, bởi vì cô ta không biết mình có thể mang thai con của người khác.”
“Cảnh sát Chu, thứ cho tôi hỏi thẳng. Bây giờ, rốt cuộc các ngài đang phá vụ án trước hay là vụ sau?”
“Đương nhiên là vụ sau. Vụ án trước đã đóng hồ sơ rồi. Đúng như cậu nói, chỉ vì vụ sau không phá được nên mới liên hệ với vụ trước. Khi cậu cảm giác một việc kì quặc, cậu càng nghĩ sẽ càng thấy như vậy và tìm ra chỗ kì quặc, chẳng hạn như đứa bé không phải con đẻ của Triệu Quan Nhất.”
“Tôi rất muốn biết bước tiếp theo các ngài định làm thế nào.”
“Giống như làm bài thi thôi, làm bài dễ trước, bài khó để sau. Biết đâu sau khi làm xong bài dễ sẽ thấy bài khó dễ giải quyết hơn.”
“Hung thủ không xuất hiện thì các ngài đợi mãi à? Nếu hung thủ chết rồi, các ngài sẽ không bao giờ kết thúc được vụ án.”
“Cái cậu nói là bài khó. Còn tôi đang làm bài dễ trước. Tìm được bố đẻ của đứa bé, biết đâu hắn chính là hung thủ thì sao?” Giọng điệu của Chu Sĩ Khiêm trở nên cứng rắn, mang theo sự đanh thép. “Tôi phải điều tra tất cả những người Mạc Mạc có thể quen biết, kể cả người làm quen trên mạng, gọi nhầm điện thoại, khách mang thú cưng đến khám bệnh hay làm đẹp, hễ là những người cô ta có nói chuyện hay chào hỏi đều phải điều tra. Đào ba thước đất lên, tôi không tin không tra được.”
Ông liếc mắt nhìn Liêu Ngu, dường như y không nghe vào tai mà có vẻ đang buồn ngủ. Đồng hồ trên tường hiển thị 2 giờ sáng.
Chu Sĩ Khiêm rất ít khi uống nhiều rượu như vậy. Ông không nhớ mình lên giường thế nào mà chỉ rõ đêm hôm đó, Liêu Ngu mời ông uống rượu. Ông cũng không nhớ nổi những chuyện mà hai người đã nói sau khi uống. Liêu Ngu nói lúc ông ngủ đã nói mê cả đêm, thỉnh thoảng còn kêu lên rất to. Y không hề nói với ông rằng chính y đã vào phòng ông, đứng mãi không nhúc nhích, nhìn ông già không ngừng nói mê trong cơn ác mộng rồi lặng lẽ đắp cho ông một cái chăn, không kinh động làm ông tỉnh dậy.
❀ ❀ ❀
[1] Drift: Môn thể thao kiểm soát dành cho xe moto hoặc ô tô. Người lái điều khiển hệ thống phanh, ga và tay lái nhằm giữ cho bánh xe trượt trên đường trong khi vẫn duy trì sự kiểm soát tuyệt đối và chuyển trọng lượng của xe giữa các góc của.
[2] Chứng Uremia: Còn gọi là Ure huyết, là tình trạng nồng độ ure trong máu cao.