Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
41BÍ MẬT CỦA MẠC MẠC

❊ ❊ ❊

Kết quả giám định được đưa tới rất nhanh. Đúng như Chu Sĩ Khiêm dự liệu, Triệu A Trân và Mạc Mạc có quan hệ huyết thống, kết quả này đã loại trừ khả năng con của Mạc Mạc bị nhầm lẫn khi mới sinh ở bệnh viện. Đối với phát hiện này, Vương Hồng Tiến đưa ra phỏng đoán:

“Đây chính là một phiên bản khác của Phan Kim Liên mưu sát Võ Đại Lang. Sau khi kết hôn với Triệu Quan Nhất, Mạc Mạc vẫn ngoại tình. Căn cứ vào các chứng cứ hiện có, rất có thể Triệu Quan Nhất không có tình cảm với vợ nên mới dẫn đến việc Mạc Mạc thay lòng đổi dạ. Để được ở bên tình nhân, cô ta đã mưu sát chồng mình. Đương nhiên, dựa trên kết quả điều tra giai đoạn trước của chúng ta, đêm Triệu Quan Nhất bị hại, người phụ nữ này không hề rời khỏi nhà, cho thấy nhất định có người khác thực hiện việc mưu sát và phi tang xác chết.”

Chu Sĩ Khiêm nói: “Vậy cậu giải thích thế nào về loạt án mưu sát sau khi Triệu Quan Nhất chết? Giải thích thế nào về chuyện mẹ con Mạc Mạc gặp phải? Theo suy luận của cậu, người thực hiện những việc này nhất định cũng là tình nhân của cô ta à?”

Vương Hồng Tiến cười: “Đúng là có một dấu hiệu có thể chứng minh Mạc Mạc biết những việc làm của tình nhân cô ta. Chính là sau khi bị người khác đầu độc, cô ta không báo cảnh sát.”

Lai Tấn Thăng bên cạnh vẫn không nói, lúc này đột nhiên vỗ đầu gối: “Đội trưởng Vương nói có lí. Tôi cũng cho rằng như vậy. Còn nữa…” Ông nhíu chặt lông mày, vừa nghiêng đầu nhìn sàn nhà vừa cố gắng suy luận: “Người phụ nữ này không báo cảnh sát mà hung thủ lại báo, cho thấy cái gì? Là quan hệ của hai người đã tan vỡ, cô ta muốn chia tay nhưng nhân tình không chịu nên mới có hành động như vậy. Đây rõ ràng là muốn cả hai cùng chết, cô đã không chịu theo tôi thì cả tôi và cô cùng chết.”

Chu Sĩ Khiêm cười: “Anh không hiểu phụ nữ rồi! Cho dù là kiểu phụ nữ nào thì họ tuyệt đối sẽ không cho phép bất kì ai làm tổn thương con mình. Nếu Mạc Mạc biết hung thủ là ai thì khi con của cô ta bị kim đâm, cô ta nhất định sẽ báo cảnh sát, đồng thời yêu cầu nghiêm trị hung thủ.” Chu Sĩ Khiêm chỉ chỉ Lưu Liễu: “Cô báo cáo kết quả giám định audio của phòng kĩ thuật cho các lãnh đạo ở đây nghe đi.”

Lưu Liễu vội vàng hắng giọng: “Căn cứ vào file ghi âm cuộc gọi hung thủ báo cảnh sát, kẻ này có thể lớn tuổi hơn Mạc Mạc.”

Mặc dù hắn ép giọng vì sợ bị người nghe nhận ra nhưng chúng ta vẫn phân tích được độ tuổi cơ bản của hắn, trẻ nhất không dưới bốn mươi, già nhất không quá sáu mươi. Còn nữa, hắn dùng tiếng phổ thông nhưng nói không chuẩn, ngọng nghịu, có lẽ trình độ văn hóa của hắn không cao.

Chu Sĩ Khiêm nói: “Những nhận định này không hẳn là chính xác. Nói là trẻ nhất bốn mươi tuổi, vậy ba mươi chín tuổi có được không? Hay ba mươi lăm? Người biết giả giọng thì có giọng nào mà không thể bắt chước? Phân tích này chỉ cho thấy tỉ lệ độ tuổi của hung thủ nằm trong khoảng này hoặc lớn hơn một chút. Hiện tại, chúng ta cứ điều tra theo kết luận này xem có đột phá gì không. Tuy nhiên, theo phân tích, tuổi của hung thủ rất lớn, ít nhất lớn hơn nạn nhân mười mấy tuổi, thậm chí hơn ba mươi… Có thể có khả năng này không?”

“Việc này thì có gì lạ đâu. Bây giờ đang thịnh hành ‘sugar daddy, đàn ông chỉ cần có tiền, lớn hơn phụ nữ mấy chục tuổi quá là bình thường.” Vương Hồng Tiến nói.

Chu Sĩ Khiêm nói: “Mạc Mạc có vẻ không giống người như vậy. Cô ta lớn lên trong gia đình trí thức, nhận được sự giáo dục rất tốt, điều kiện gia đình cũng khá giả, lời nói, cử chỉ rất có phong thái, tuyệt đối không giống những người phụ nữ ‘bán hoa’.”

“Anh Chu, anh hiểu phụ nữ thế! Tôi nói với anh này, rất nhiều lúc phụ nữ cũng không hiểu được bản thân mình, huống chỉ là người ngoài. Đây chính là chân lí mà tôi đúc kết được trong cuộc sống hôn nhân mười mấy năm của tôi. Chẳng hạn như đi mua sắm, vào cửa hàng, phụ nữ muốn mua giày đen nhưng đến bên cạnh đôi đen lại quyết định mua đôi màu trắng. Có lúc rõ ràng rất vui vẻ, rất muốn cười nhưng vừa mở miệng, nước mắt lại rơi như mưa. Tôi đã trải qua hết rồi. Cho nên, nói về hiểu phụ nữ, tôi có kinh nghiệm hơn anh, bởi vì tôi giỏi quan sát, giỏi tổng kết, giỏi đúc kết.”

Lai Tấn Thăng cho rằng mình nói chuyện hài hước như vậy, mọi người sẽ cười ha hả nhưng nào ngờ chẳng ai cười, thế là cảm thấy rất mất mặt, ông lúng túng cầm chén trà lên uống một ngụm, sau đó không nói gì nữa.

“Anh Chu, ý kiến của anh thế nào?”

“Đội trưởng Vương, cậu và chính trị viên nói đều rất có lí, nhưng thứ cho tôi không thể hoàn toàn đồng ý. Vẫn là câu nói đó, nếu biết hung thủ là ai, cô ta tuyệt đối sẽ không giấu cảnh sát. Đương nhiên không thể loại trừ khả năng cô ta và hung thủ quen biết nhau. Có điều, cô ta không thể xác định hung thủ là ai.”

“Nói thế có khác gì không nói? Nếu nạn nhân và hung thủ không biết nhau, trước kia không oán gần đây không thù thì ai hại cô ta làm gì.”

Chu Sĩ Khiêm nói: “Vậy chúng ta cứ thế mà làm, chia quân hai đường, đồng thời điều tra theo hai phương hướng. Đội của tôi lấy người phụ nữ này làm trung tâm, điều tra trọng điểm cô ta có trực tiếp hoặc gián tiếp tham gia vào loạt án mạng 28.3 hay không. Còn đội các cậu.” Ông khẽ hất cằm với Vương Hồng Tiến và Lai Tấn Thăng: “Đội các cậu tập trung vào những người xung quanh cô ta. Tạm xác định tuổi của hung thủ trong khoảng bốn mươi đến sáu mươi tuổi, các cậu điều tra tất cả nam giới trong độ tuổi này có quen biết cô ta. Như vậy được chưa?”

Vương Hồng Tiến nói: “Tôi thấy phương án này tương đối hợp lí. Vậy mỗi ngày vào thời gian này, chúng ta sẽ tập hợp ở đây để trao đổi tình hình điều tra, biết đâu sau khi tổng hợp lại có phát hiện mới.”

Chu Sĩ Khiêm nhắc nhở ông ta: “Con gái của Mạc Mạc năm nay năm tuổi nên trọng điểm điều tra là năm năm trước cô ta có quan hệ thân mật với bạn bè nam giới hay không, có lẽ người chúng ta cần tìm sẽ xuất hiện trong khoảng thời gian này.”

Vương Hồng Tiến đứng lên nói to: “Truy lại lịch sử cuộc gọi và các thông tin trên mạng của Mạc Mạc, đặc biệt là thời điểm năm năm trước. Ngoài ra, giám thị toàn phương vị đối với cuộc gọi, tin nhắn của cô ta.”

Nói xong, ông ta cảm thấy vẫn chưa đủ nên dõng dạc bổ sung: “Tôi không tin cô ta trong sạch! Bây giờ, có khi cô ta đang trò chuyện vui vẻ với một người đàn ông thần bí nào đó ấy chứ. Hung thủ của vụ án cố ý gây thương tích chắc chắn là tình nhân của cô ta, không thể khác được. Vì sao tình nhân khi xưa lại trở mặt thành thù, cái này gọi là vì yêu sinh hận, tục ngữ nói lấy oán báo ân, người hận ta nhất chính là người có quan hệ tốt nhất với ta. Các cụ đã dạy rồi!”

Lai Tấn Thăng lập tức nói: “Đội trưởng Vương nói đúng lắm!” Mọi người trong phòng họp đang chăm chú nghe Vương Hồng Tiến nói, lúc này đều im phăng phắc. Đột nhiên, Lai Tấn Thăng nói một câu như vậy làm Vương Hồng Tiến giật nảy mình. Chu Trọng Kiệt cố nhịn cười, khẽ huých Lưu Liễu, đồng thời liếc nhìn cô. Lưu Liễu đang che miệng, cố gắng giữ im lặng.

Sau khi tan họp, Chu Sĩ Khiêm nói với Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu: “Sau này, nhiệm vụ của hai đứa là soi chặt người phụ nữ đó. Cô ta ở đâu thì hai đứa ở đó.”

Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu không hiểu: “Thế thì chán lắm, ngồi trên xe nóng chết đi được.”

“Thế thì tìm chỗ nào mát mẻ mà ngồi.” Chu Sĩ Khiêm nói xong, không để ý đến họ mà đi thẳng về phòng làm việc.

Phòng làm việc của Chu Sĩ Khiêm đã được sơn lại, rộng hơn nhiều so với trước kia. Ông đang suy nghĩ về bước tiếp theo, lúc thì đột nhiên có cảm giác tất cả đều đã có hình thù, lúc lại thấy chẳng có manh mối nào.

Ông nhìn những bức ảnh dán ở tấm bảng trên tường đối diện. Các bức ảnh được kết nối với nhau bằng những mũi tên giao cắt hỗn loạn. Ông nhìn một hồi, lại điều chỉnh vị trí ảnh, đặt ảnh của Mạc Mạc vào chính giữa, xung quanh cô ta là tất cả những người đã từng xuất hiện trước và sau vụ án. Những người này có khuôn mặt hết sức đa dạng, đóng vai trò mờ nhạt hoặc rõ nét trong chuỗi sự kiện này.

Ông nhìn một hồi rồi lui lại vài bước, đầu lắc lắc. Ông không ngừng tự hỏi tự đáp trong đầu, không ngừng đối thoại với một “Chu Sĩ Khiêm” khác, không ngừng chỉ trích, chế nhạo và phê phán chính mình, không ngừng lật đổ giả thiết của chính mình, lại không ngừng đưa ra những giả thiết khác. Tuy nhiên, ông vẫn không thể chắp vá được một hình ảnh hoàn chỉnh, thống nhất với các sự kiện liên tiếp xảy ra.

Bố đẻ của Triệu A Trân tuyệt đối không phải những người trong ảnh… Nếu hung thủ không phải Vương Hồng Binh, vậy sẽ phải giải thích vì sao hắn lại chết và bị sát hại trong phòng kín như thế nào…

Chu Sĩ Khiêm cầm bút vẽ vòng tròn trên ảnh chân dung của Vương Hồng Binh rồi đánh một dấu hỏi thật to. Vừa nghĩ đến giả thiết hung thủ không phải kẻ này, ông rùng mình trong vô thức. Ông khó chịu, nói đúng hơn là sợ hãi, giống như bị giội thẳng chậu nước đá vào đầu. Ông đã công tác trong ngành bao nhiêu năm mà chưa từng gặp tội phạm xảo trá như vậy. Nếu kẻ đó không phải Vương Hồng Binh… Vậy thì “tác giả” của loạt “tác phẩm” mưu sát và gây thương tích là ai? Tội phạm có trí tuệ có thể nói là người trước kẻ sau không ai bằng.

Chu Sĩ Khiêm không nhịn được nữa nên hút một điếu thuốc. Qua làn khói trắng, những bức ảnh trên bảng càng trở nên quỷ dị. Ông tự hỏi nếu hung thủ của vụ án trước quả thật chưa sa lưới, vậy thì hắn có dừng tay không? Nói cách khác, khả năng kẻ đang tìm cách làm hại Mạc Mạc là hung thủ thật sự của vụ án trước lớn bao nhiêu? Trong tình trạng đã kết án, hắn ngu xuẩn đến mức lại gây án để lạy ông tôi ở bụi này hay sao?

Ông viết hai chữ “tình nhân” vào khoảng trống trên bảng rồi khoanh lại, sau đó vẽ một đường thẳng nối với ảnh Mạc Mạc. Ông nhìn mãi, đánh một dấu gạch chéo to trên đường thẳng này. Ông tự nói: “Không thể… tuyệt đối không thể… Vì lí do gì mà một người phụ nữ lại dung túng cho kẻ khác làm tổn thương con mình chứ… Cô ta tuyệt đối không biết hung thủ là ai… Tuyệt đối không biết…”

Chu Sĩ Khiêm mở ngăn kéo, lấy ra một túi hồ sơ, đó là tài liệu liên quan đến Mạc Mạc đã được sắp xếp, phân loại. Ông rút ra một tờ giấy, bên trên ghi thông tin của người phụ nữ tên Hồ Đoái. Cô ta là bạn đại học của Mạc Mạc, sau khi tốt nghiệp vẫn giữ liên lạc với Mạc Mạc. Có lẽ quan hệ của hai người cực kì thân thiết.

Chu Sĩ Khiêm không gọi điện thoại mà trực tiếp đến nhà người này.

Khi gặp tận mặt, Chu Sĩ Khiêm nhận ra nhìn trong ảnh cô ta đã béo nhưng ngoài đời còn hơn thế. Chắc là vì ảnh chụp từ năm ngoái, trong một năm có rất nhiều chuyện xảy ra, có người gầy đi, có người lại mập hơn.

Hồ Đoái cùng chị gái hùn vốn mở một cửa hàng nội y trong chợ quần áo, chỉ bán buôn. Lúc Chu Sĩ Khiêm đến cửa hàng, người phụ nữ này nhìn ông với vẻ rất kì quái.

“Ông là cảnh sát!” Hồ Đoái chỉ Chu Sĩ Khiêm, nói.

Thấy cô ta nói chuyện vừa dí dỏm vừa nghiêm túc, ông hỏi: “Sao cô biết tôi là cảnh sát?”

“Ôi mẹ ơi, đúng là cảnh sát thật à?” Hồ Đoái lập tức quay đầu lại, gọi với vào bên trong: “Chị ơi, cảnh sát đến rồi!”

Một tiếng trước, hai chị em phát hiện mất một thùng hàng nên báo cảnh sát, vừa rồi tìm lại mới biết thì ra có một thùng hàng nằm trong góc tường nên mới tưởng mất. Hồ Đoái đang định gọi điện thoại nói rõ tình hình cho cảnh sát thì cảnh sát đã đến rồi. Tuy nhiên, cô ta lập tức phát hiện vị cảnh sát này đến không phải để xử lí vụ mất trộm.

“Thế mà không nói sớm! A Mạc chứ gì? Cô ấy là bạn tôi, cực kì thân luôn.” Hồ Đoái lấy cho Chu Sĩ Khiêm một chiếc ghế nhựa rồi tìm một chỗ rộng rãi, hai người ngồi xuống trò chuyện.

Hồ Đoái nói Mạc Mạc là một người rất đặc biệt, thông minh lại có tài.

“Cô ấy có tài viết lách. Ông biết viết cái gì không? Là tiểu thuyết kinh dị, chính là mấy câu chuyện giết người phóng hỏa, yêu ma quỷ quái ấy. Tôi rất sùng bái cô ấy. Trong không khí đáng sợ của truyện còn có những ý tưởng tình thơ ý họa, lồng ghép quan điểm của tác giả vào nội dung. Tôi luôn cảm thấy mình và cô ấy khác nhau một trời một vực, không thể so sánh. Tôi chỉ có thể ngước nhìn cô ấy mà thôi.”

Thấy Chu Sĩ Khiêm nghe rất hứng thú, Hồ Đoái càng hào hứng kể: “Mỗi một câu cô ấy nói, tôi chỉ hận không thể nhớ kĩ, coi như lời răn dạy. Chẳng hạn như cô ấy nói: ‘Văn học đã bị một đám mù chữ giết chết trong một đêm giông bão’. Hay là: ‘Khi đám ẻo lả lượn lờ khắp đầu đường cuối ngõ cũng là lúc thành trì đàn ông sụp đổ, trở thành một đống hoang tàn. Tôi chỉ có thể khóc thầm, nhìn tro tàn vẫn chưa tắt hẳn sau trận địa hỏa. Cô ấy còn nói…’”

“Được rồi được rồi.” Chu Sĩ Khiêm thầm nghĩ nếu không dừng ngay thì không biết khi nào cô ta mới nói xong.

“Tính cách của cô và Mạc Mạc khác nhau rất nhiều, làm sao trở thành bạn thân vậy?”

Hồ Đoái cười khúc khích, trên mặt hiện ra hai lúm đồng tiền tròn xoe: “Ông hỏi đến điểm then chốt rồi đấy!” Cô ta lén liếc chị gái đang bận rộn, sau đó hạ thấp giọng, nói với vẻ thần bí: “Nói cho ông biết, thực ra tôi là… nhà thơ.”

Nghe cô ta nói như vậy, Chu Sĩ Khiêm cảm thấy lời của người phụ nữ này có vẻ không đáng tin. Ông hơi nhíu mày, nghi hoặc hỏi: “Nhà thơ?”

“Đúng rồi, cái này gọi là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Tôi đã đăng được ba bài thơ rồi.”

“Cô có biết gần đây Mạc Mạc gặp chuyện gì không?”

“Ai mà không biết chứ, cả nước đều biết. Có cả một kênh livestream đến tìm Mạc Mạc kí hợp đồng làm biên tập viên, còn hứa hẹn sẽ bồi dưỡng cô ấy.”

“Livestream cái gì?”

Hồ Đoái nhìn ông cảnh sát rồi lấy điện thoại ra bấm bấm mấy cái, cho Chu Sĩ Khiêm xem. Trên màn hình là một cô gái đang nói chuyện.

“Đây chính là livestream, kiếm được rất nhiều tiền hơn cả viết truyện. Người hâm mộ sẽ tặng quà cho ông, quà đó chính là tiền.”

Chu Sĩ Khiêm không muốn nghe cô ta nói về cái này. Ông cảm thấy mình như một người dẫn chương trình thiếu năng lực kiểm soát sân khấu, không thể dẫn dắt đề tài. Có vẻ Hồ Đoái cũng cảm thấy đối phương không muốn nghe nhưng cô ta vẫn muốn nói cho hết lời, như thể cô đã nhịn trong lòng rất lâu, mãi mới tìm được một người thích hợp nghe cô thổ lộ. Thế là đột nhiên cô ta nói một tràng như bắn súng liên thanh, thỏa lòng mong ước trước khi Chu Sĩ Khiêm kịp mất hứng: “Vì sao kênh livestream đó lại tìm Mạc Mạc? Chính là vì những gì cô ấy gặp phải đã giúp cô ấy trở thành người nổi tiếng. Kênh livestream đó nói chỉ cần cô ấy nói về vụ mưu sát, đảm bảo thu nhập không thấp hơn con số này.”

Hồ Đoái nhanh chóng giơ một ngón tay lên rồi thu lại, nói tiếp một hơi: “Đây là bao nhiêu? Một vạn tệ. Trời ạ, một vạn tệ một tháng cô ấy cũng không thèm. Trên người cô ấy, tôi nhìn thấy xương sống của văn học Trung Quốc. Với nhan sắc của Mạc Mạc, chỉ cần cô ấy kể lại câu chuyện của mình trong nước mắt, lập tức sẽ khiến cho bao nhiêu đàn ông từ già đến trẻ phải gục ngã, nhưng mà cô ấy không chịu. Rõ ràng có thể dựa vào mặt mũi kiếm cơm, thế mà cô ấy lại chấp nhận cả ngày tắm cho động vật.”

Hồ Đoái thở phì phò, khuôn mặt đỏ bừng, tròng mắt lóe sáng hưng phấn như thể vừa thắng trận.

Chu Sĩ Khiêm ngoáy tai, búng ráy tai trong kẽ móng tay: “Cô nói xong rồi à?”

“Ôi mẹ ơi, còn nữa chứ, rất nhiều, nhưng ông cảnh sát này, ông cũng phải để tôi thở đã chứ. Còn có.”

Chu Sĩ Khiêm giơ tay lên: “Được rồi! Tôi muốn hỏi cô mấy câu hỏi, được chứ?”

Hồ Đoái lập tức sầm mặt, ánh sáng trong mắt phụt tắt, giọng nói cũng nhỏ lại: “Được rồi, ông hỏi đi. Mạc Mạc là bạn thân của tôi, tôi chắc chắn mình là người hiểu cô ấy nhất. Cô ấy rất đặc biệt, ông hỏi tôi là đúng người rồi đấy. Cô ấy rất ít qua lại với người khác, chỉ chơi với tôi. Cô ấy chẳng bao giờ tham gia những buổi họp lớp. Mạc Mạc chính là một báu vật không ám mùi khói lửa nhân gian.”

“Ngoài chồng, cô ta có quan hệ thân thiết với bạn khác giới nào không?”

“Ông cảnh sát, nếu ông muốn bôi nhọ bạn thân nhất của tôi ngay trước mặt tôi thì tôi không có thời gian nói chuyện với ông đâu. Tôi nói cho ông biết, một người phụ nữ như Mạc Mạc tuyệt đối không ngoại tình. Thời còn đi học, cô ấy đã từng có bốn, năm bạn trai. Ông chú ý là đã từng chứ không phải đồng thời. Mặc dù có bốn, năm bạn trai nhưng chỉ giới hạn ở việc nắm tay, cô ấy tuyệt đối không quan hệ trước khi cưới. Còn sau khi cưới, tôi dám cam đoan đầy kẻ thèm thuồng sắc đẹp của cô ấy nhưng không có con cóc nào ăn được thịt thiên nga. Bởi vì nếu có tôi tuyệt đốisẽ biết.” Lúc nói, cổ Hồ Đoái rướn thẳng để nhấn mạnh từ “tuyệt đối”.

“Mạc Mạc có kể với cô chuyện chồng cô ấy bị hại không?”

“Có chứ… Chắc chắn là có. Tôi là bạn tốt nhất của cô ấy mà. Chúng tôi không có gì giấu nhau, bí mật của cô ấy tôi đều biết hết.”

“Cô nói cho tôi đi.”

Hồ Đoái cười thần bí: “Đã là bí mật thì chắc chắn tôi sẽ không kể với ông.”

Cô ta chú ý quan sát sắc mặt Chu Sĩ Khiêm, chưa nói xong đã chuyển hướng: “Nếu tôi nói cho ông thì tôi có lợi ích gì?”

Chu Sĩ Khiêm thở dài một hơi nặng nề, cảm thấy hơi buồn cười. Lại vô kế khả thi.

“Thế này đi, ông có mang tiền không? Mua một thùng hàng cho tôi… Không mang đủ tiền thì đặt cọc cũng được, khi nào hàng giao đến thì ông trả tiền cũng được.”

Chu Sĩ Khiêm không ý kiến mà hỏi tiếp: “Vậy cô nói đi.”

Không ngờ Hồ Đoái lại chìa tay ra: “Phải đặt đặt cọc trước. Chỉ một thùng hàng bằng chừng này, không tốn nhiều tiền của ông đâu. Có hóa đơn, về thanh toán là được.”

Chu Sĩ Khiêm thở ra một hơi, mất kiên nhẫn lấy ví tiền ra. Bên trong chỉ còn mấy trăm đồng, ông nhét vào tay cô ta: “Được rồi, nói đi.”

“Chú ý nghe, tôi chỉ nói một lần.” Hồ Đoái ghé lại gần Chu Sĩ Khiêm, nói: “Bí mật này là một bi kịch. Đối với Mạc Mạc, chồng cô ấy chết lại là chuyện tốt, bởi vì người đàn ông đó không bình thường. Hồi mới cưới, nghe nói anh ta rất bình thường, nhưng chưa được mấy năm đã ngày càng chuyển giống, vốn là dưa chuột lại biến thành cà chua thối. Ông nói xem có phải bi kịch không? Độ tuổi này của phụ nữ là độ tuổi gì? Là lúc đang như sói như hổ, nếu là tôi, tôi đã cặp với người khác từ lâu rồi. Để giữ mình trong sạch, bạn tôi phải chịu đói chịu khát làm quả phụ khi chồng vẫn còn sống. Cho nên mới nói Triệu Quan Nhất chết là chuyện tốt với Mạc Mạc.”

“Chúng tôi biết chuyện này rồi.”

Vừa nghe Chu Sĩ Khiêm nói như vậy, Hồ Đoái cảm thấy hơi thất vọng. Cô ta nhìn mấy đồng tiền trong tay, nghiêng đầu suy nghĩ một lát, dường như đang cân nhắc có cần nói với ông bí mật tiếp theo hay không. Ngẫm nghĩ hồi lâu, cô ta cho rằng mình là người kinh doanh thì phải giữ chữ tín nên nói tiếp: “Thôi được rồi, tôi sẽ kể cho ông một bí mật nữa, là bi kịch trong bi kịch.”

“Là cái gì?”

“Chồng Mạc Mạc chết là một sự giải thoát cho cô ấy.”

“Sao lại quay về chuyện lúc nãy? Cái này đã nói rồi mà.”

Hồ Đoái ghé lại gần Chu Sĩ Khiêm: “Tôi đã nhấn mạnh đây là bi kịch trong bi kịch. Chồng cô ấy biến thành người đồng tính là bi kịch lớn, nhưng trong bi kịch này còn có bi kịch lớn hơn.”

Hồ Đoái cố ý ngồi thẳng lưng, dừng lại chờ Chu Sĩ Khiêm hỏi tiếp.

Chu Sĩ Khiêm hỏi: “Là cái gì?”

Hồ Đoái ghé lại gần Chu Sĩ Khiêm rồi quay đầu lại, thoáng nhìn chị gái đang bận rộn nói nhỏ một cách thần bí: “Triệu Quan Nhất thường xuyên đánh Mạc Mạc, có khuynh hướng bạo dâm, không ngủ cùng nhau nhưng việc ngược đãi cô ấy có thể mang lại khoái cảm cho hắn. Ông nói xem, đây có phải là bi kịch lớn hơn không? Vì thể diện của chồng, Mạc Mạc phải nhẫn nhục chịu đựng.”

Hồ Đoái vừa nói vừa cố gắng vặn eo, vỗ bành bạch mấy cái vào lưng và đùi mình: “Ở đây… và ở đây… đầy vết thương. Đều là ‘kiệt tác’ của chồng Mạc Mạc. Cô ấy nói với tôi, nếu có ngày cô ấy chết thì nhất định là vì bị chồng hành hạ. Thằng chết giẫm đó còn dùng dây siết cổ cô ấy, dí thuốc lá vào người, dùng thắt lưng quất, dùng cây lau nhà đánh cô ấy.”

Hồ Đoái nói mãi nói mãi, giọng nói bắt đầu run run, nói tới đây lại bất ngờ khóc không thành tiếng: “Ông nói xem… đây có phải bi kịch lớn… trong bi kịch lớn không? Tôi đã từng viết cho cô ấy một bài thơ, trong đó có đoạn: Một đóa hoa lê xinh đẹp, nở trong đêm vắng không người, trước khi bình minh kịp đến, rơi xuống bãi cứt trâu… Chính là nói về cô ấy. Tôi còn nhớ tên bài thơ này là ‘Thương Mạc Mạc’.”

Chị gái của Hồ Đoái nghe thấy cô ta khóc nên lại gần, vỗ một cái vào gáy cô ta: “Nói huyên thuyên với khách hàng đã là quá đáng rồi, có biết ông chú này là cảnh sát không?”

“Chị à, ngài cảnh sát này đã đặt mua một thùng hàng của chúng ta.”

Chị cô ta vừa nghe vậy đã kêu lên: “Ôi mẹ ơi, ông chú, à không, ngài cảnh sát, ngài đúng là cảnh sát tốt của chúng tôi!”

Hai người nói chuyện tiếp đi. Chị gái của Hồ Đoái đi lấy cho Chu Sĩ Khiêm một chai nước ngọt.

Chu Sĩ Khiêm gật đầu cảm ơn rồi hỏi Hồ Đoái: “Những gì cô nói đều là sự thật?”

“Nói dối cảnh sát đang phá án chính là phạm pháp, huống hồ ngài còn đặt một thùng hàng của chúng tôi, sao tôi dám bịa chuyện? Chuyện đau lòng như vậy, tôi chỉ bịa là chuyện của chính mình chứ không đời nào lại bịa là chuyện của bạn thân tôi.”

“Mạc Mạc đã từng kể cho cô chuyện về hung thủ chưa?”

“Có kể, nói là hung thủ đó sợ chịu tội nên tự tử rồi.”

“Cô ấy có bạn bè khác không?”

“Ngài cảnh sát, tôi nói với ngài thế này nhé, quan hệ của chúng tôi chính là Bá Nha với Tử Kỳ. Ở một tầng cao khác, người có tư cách tiếp xúc với tư tưởng với cô ấy chỉ có mình tôi. Chúng tôi là bạn tri âm, Mạc Mạc và những người khác không thể nói chuyện với nhau nên cô ấy chỉ có một người bạn thân là tôi. Nhưng chúng tôi rất ít qua lại, đúng như các cụ thường nói, quân tử giao tình nhạt như nước.”

“Cô ấy còn có bí mật gì nữa không?” Chu Sĩ Khiêm liếc nhìn những thùng hàng, không biết người phụ nữ này có bắt ông mua hàng nữa hay không.

“Quân tử rộng lượng, cô ấy không còn bí mật gì nữa. Mà ông không được nói là tôi kể đâu đấy. Mạc Mạc mà biết nhất định sẽ nói tôi, so với lợi ích, tình bạn thuần khiết đến mấy cũng chỉ là đống quần lót mà thôi.”

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.