Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
45HUNG THỦ BÁO THÙ

❊ ❊ ❊

Sau khi phẫu thuật, Mạc Mạc được đưa vào phòng hồi sức tích cực. Lúc Chu Sĩ Khiêm tới, Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt đang trông chừng bên ngoài phòng bệnh.

Chu Sĩ Khiêm nhìn Mạc Mạc qua cửa kính rồi hỏi Lưu Liễu: “Tình hình thế nào?”

Lưu Liễu nhẹ nhàng lắc đầu: “Chưa qua nguy hiểm, lá lách bị vỡ…”

Chu Sĩ Khiêm ngồi xuống ghế dựa trên hành lang, cúi đầu ủ rũ. Ông day day huyệt thái dương, lại xoa mặt, muốn làm cho mình tỉnh táo hơn.

“Tối qua bố uống nhiều à?” Chu Trọng Kiệt hỏi.

“Sao mày biết bố uống rượu?”

“Bố nói chuyện vẫn còn mùi rượu. Bọn con còn biết bố uống rượu với ai cơ.”

“Cái gì? Với ai?” Chu Sĩ Khiêm khó hiểu. Tối qua, ông đi tìm Liêu Ngu là nhất thời nổi hứng, không kể với ai hết, làm sao Chu Trọng Kiệt biết được.

Lưu Liễu cười cười: “Tối qua, chú đến tòa nhà đài phát thanh đúng không.”

Chu Sĩ Khiêm lại càng khó hiểu, hết nhìn Lưu Liễu lại nhìn Chu Trọng Kiệt: “Cái gì mà đáng sợ thế? Cô cậu theo dõi tôi đấy à?”

“Đâu dám. Là Liêu Ngu kể trên chương trình rằng có một người tự xưng là cảnh sát đến tìm anh ta, còn miêu tả một lượt về tướng mạo của chú. Anh ta còn nói đùa là nhìn chú râu ria xồm xoàm nhưng không dễ chọc, cho nên phải mời chú uống rượu. Bọn cháu đoán ngay chính là chú mà.”

“Không thể có chuyện đó. Kết thúc chương trình, cậu ta mới nhìn thấy chú.”

“Chẳng lẽ lúc chú đi vào tòa nhà không có ai hỏi chú đến à?”

Chu Sĩ Khiêm tỉnh ngộ: “Đúng rồi. Chắc chắn là đạo diễn đã nói với Liêu Ngu qua tai nghe.”

Chu Sĩ Khiêm dặn hai người ở đây trông coi cẩn thận, nhất định không được để xảy ra sơ suất, bệnh nhân tỉnh lập tức báo cáo, sau đó ông rời khỏi khỏi bệnh viện đi làm việc, đến tận chiều mới về. Chu Trọng Kiệt hỏi ông đi làm gì, ông chỉ sầm mặt, từ đầu đến cuối không nói gì. Lưu Liễu thì thầm với Chu Trọng Kiệt: “Đây không phải phong cách của trưởng phòng Chu. Ông ấy biến mất nửa ngày, chúng ta không biết đi đâu. Ông ấy đổi tính từ bao giờ thế?”

Chu Trọng Kiệt nói: “Chắc chắn là có chuyện. Anh biết rồi, nhất định là ông ấy có phát hiện nhưng cố ý không nói, muốn thử xem chúng ta làm thế nào ấy mà.”

“Còn lâu em mới tin.” Lưu Liễu chỉ chỉ vị trí huyệt thái dương của mình: “Trực giác của phụ nữ rất chuẩn. Trực giác của em nói với em rằng bố anh có việc là thật, muốn thử chúng ta là giả.”

“Căn cứ đâu?”

Lưu Liễu thoáng nhìn Chu Sĩ Khiêm ngồi cách đó không xa, thấy ông đang nheo mắt, không chú ý tới hai người nói chuyện. Cô nói nhỏ với Chu Trọng Kiệt: “Nếu bố anh muốn thử chúng ta thì nhất định sẽ hào hứng đưa ra câu hỏi, chẳng hạn như nói.” Cô hắng giọng, bắt chước thần thái của Chu Sĩ Khiêm: “Trong vụ án này, cửa chính và cửa sổ đều khóa chặt, làm thế nào hung thủ đi vào nhà để hành hung? Hả? Anh nói đi!”

Cô chỉ Chu Trọng Kiệt.

Chu Trọng Kiệt liếc Chu Sĩ Khiêm rồi cười: “Đúng là thế thật.”

“Hai đứa đừng có ở đó mà thì thầm nữa. Đợi Vương Hồng Tiến đến, chúng ta đi làm chút việc.” Chu Sĩ Khiêm nói.

“Làm việc gì ạ? Bắt nghi phạm ạ.”

“Bắt hay không bắt phải hỏi rõ ràng mới được.” Chu Sĩ Khiêm nói như vậy thì có nghĩa ông đã có mục tiêu. Điều này làm cho Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu cảm thấy rất hưng phấn. Bao nhiêu ngày nay phải trông chừng bảo vệ, hai người đã chán đến tận cổ rồi.

Chu Sĩ Khiêm chưa đợi được Vương Hồng Tiến đến thì Lai Tấn Thăng đã dẫn hai cảnh sát tới trước.

“Các anh tới rất đúng lúc, chúng tôi phải ra ngoài có việc.”

“Đi đâu thế?” Lai Tấn Thăng giữ ông lại: “Tôi chỉ đến xem, không phải đến canh gác.”

“Anh yên tâm. Sao tôi có thể yên trí để anh canh gác được. Buổi tối, ba chúng tôi ở đây.” Chu Sĩ Khiêm nói xong rồi đi ngay, Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt theo phía sau.

“Anh còn chưa nói phải đi đâu.” Lai Tấn Thăng đi theo vài bước: “Bây giờ là lúc nào? Là thời gian then chốt để phá án, có hành động gì cũng phải nói với tôi chứ!”

Một bác sĩ xuất hiện ở hành lang, ra hiệu cho họ không được ồn ào. Lai Tấn Thăng đưa tay lên, vẻ mặt tươi cười tỏ ý xin lỗi.

Chu Sĩ Khiêm dừng bước, quay đầu lại, nói: “Đương nhiên là đi bắt người.”

Lai Tấn Thăng vừa nghe đã có hứng thú, rảo bước đi đến giữ tay Chu Sĩ Khiêm, hỏi: “Ai thế? Sao tôi không hề biết gì cả.”

“Đương nhiên anh không biết. Một tiếng trước tôi cũng không biết. Bây giờ chỉ có thể nói người này có mức độ tình nghi rất cao. Tôi đi xem thế nào đã, anh đừng đi.” Chu Sĩ Khiêm chỉ chỉ Lai Tấn Thăng, giọng cứng rắn, không biết ông đang nói đùa hay nghiêm túc.

Lai Tấn Thăng nhìn bóng lưng Chu Sĩ Khiêm, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ đây là chó ngáp phải ruồi, tự dưng phát hiện ra nghi phạm?” Ông ta nói với hai cảnh sát phía sau: “Trông chừng phòng bệnh, người bị hại tỉnh thì hỏi ngay lập tức.”

Chu Sĩ Khiêm ra khỏi bệnh viện, ông không bảo Lưu Liễu mà tự ngồi vào ghế lái. Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt nhìn nhau, không dám nhiều lời. Ông ấy thích lái xe thì cứ để cho ông lái. Ông già này mà nổi cáu thì không phải chuyện đùa đâu.

Chu Sĩ Khiêm lái xe rất nhanh, luồn lách vèo vèo trên đường, Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt lắc lư chao đảo.

“Trưởng phòng Chu, từ khi bọn cháu đến đội hình sự đến giờ rất hiếm khi thấy chú lái xe, thì ra chú lái siêu thế.” Lưu Liễu khen ngợi xong lại thêm một câu: “Có thể làm người ngồi trên xe có cảm giác như đang đi thuyền.”

Nếu là lúc khác, thế nào Chu Sĩ Khiêm cũng “đáp lễ” cô vài câu, nhưng hôm nay không giống thường ngày, ông làm như không nghe thấy.

Phía trước tắc đường, Chu Sĩ Khiêm liên tục bấm còi, xe trước vẫn không nhúc nhích như thể không nghe thấy. Ông hạ kính xuống, đặt đèn cảnh sát lên nóc xe rồi bật còi ầm ĩ. Cuối cùng, đám xe cộ mới dịch sang hai bên, tạo thành một lối đi vừa đủ cho xe cảnh sát đi qua. Xe của ông vừa đi về phía trước, lối đi phía sau đã lập tức khép lại, giống như nước ở hai bên tràn vào giữa.

Lưu Liễu cảm thấy rất nóng, thật sự không nhịn được mới hỏi: “Trưởng phòng Chu, chú có nóng không ạ?”

Chu Sĩ Khiêm lau mồ hôi: “Nóng. Mùa hè không nóng thì lúc nào nóng? Nên nóng không nóng, tất có yêu ma. Nên lạnh không lạnh, tất có yêu tinh.”

Lưu Liễu cẩn thận hỏi: “Trưởng phòng Chu, chú có thể mở điều hòa một chút không ạ?”

Chu Sĩ Khiêm “A” một tiếng, dường như bây giờ mới nhớ ra ô tô còn có chức năng này. Ông mở điều hòa rồi nói: “Quên mất trên xe còn có điều hòa.”

Chu Sĩ Khiêm dừng xe ở đầu một con ngõ trông rất nhếch nhác. Nhà cửa trong đây đều là loại nhà nông thôn cải tạo thường thấy ở thành phố. Ông đã từng đến nơi này mấy lần, Hà Tài Quan sống trong một tầng hầm gần đó. Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt chưa bao giờ đi cùng ông đến nên không hiểu sao ông lại thông thuộc nơi này đến vậy.

Đến cửa tầng hầm nơi Hà Tài Quan ở, Chu Sĩ Khiêm không khách khí mà đạp tung cánh cửa sắt, phát ra tiếng động rất lớn. Tiếng động này báo cho Hà Tài Quan biết một người đang nổi giận đùng đùng đến tìm ông ta. Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu cảnh giác rút súng ngắn ra, sẵn sàng ứng phó với tình huống bất ngờ.

Trong phòng tối om, không nhìn thấy bất cứ cái gì. Chu Sĩ Khiêm bật đèn pin. Một chiếc nạng dựng ở đầu giường, một chậu nhựa đỏ dùng để tắm úp dưới đất, chỉ có Hà Tài Quan là không thấy bóng dáng.

Chu Sĩ Khiêm đi vào. Không khí ẩm thấp mốc meo lẫn với mùi khai của nước tiểu tạt thẳng vào mặt, Lưu Liễu phía sau vội vàng bịt mũi. Ông kéo công tắc bật đèn, nhìn quanh một vòng. Gian phòng này giống như bị mưa to hắt vào, trên nền nhà có cả vũng nước. Ông sờ sờ chăn trên giường, chăn cũng ướt sũng. Lưu Liễu định sờ thì Chu Sĩ Khiêm nói: “Toàn là nước tiểu”, cô lập tức rụt về như đụng phải than hồng.

“Trưởng phòng Chu, người đi đâu rồi ạ? Vì sao không mang nạng theo?”

Chu Sĩ Khiêm lật chậu lên, lộ ra một hộp giấy bọc kín mít. Ông cầm hộp lên, cảm thấy nặng tay nhưng không biết là cái gì. Ông nhìn một lát rồi đưa cho Lưu Liễu, sau đó mới trả lời: “Bởi vì ông ta không hề bị què.”

Trong phòng không hề có gì ngoài hai thứ đáng giá nhất là nạng và chậu nhựa. Chiếc tủ tường cũ kĩ chất đầy vật dụng linh tinh. Trong gầm giường có một thùng giấy đựng đầy sách mà Hà Tài Quan đã đọc. Chu Sĩ Khiêm gạt tất cả đồ đạc trong tủ ra ngoài, đai ốc, bút chì, thậm chí còn có thuốc chuột đựng trong túi giấy, tất cả đều rơi xuống giường. Ông lại kéo thùng các tông dưới gầm giường ra, vung mạnh như hắt nước, đổ hết sách trong đó ra nền nhà.

Chu Sĩ Khiêm dùng nạng hất cái chăn lên chiếc ghế nằm bên cạnh. Trên giường trải chiếu, bởi vì thấm nước tiểu nên lộ ra một khoảng chiếu mục rất rộng, thậm chí còn mọc rêu màu trắng xám. Chu Sĩ Khiêm xem xét phía dưới chiếu, chẳng có gì hết.

Lưu Liễu bịt mũi, không ngừng nói: “Buồn nôn quá! Mốc xanh mốc đỏ rồi.”

Cô liếc nhìn Chu Trọng Kiệt, không biết anh đã ra cửa đứng từ bao giờ, tay cầm súng, cảnh giác nhìn bên ngoài.

Lưu Liễu tức giận vặn hỏi Chu Trọng Kiệt: “Anh đứng đấy làm cái gì?”

Chu Trọng Kiệt đáp: “Sợ trúng mai phục của kẻ địch.”

“Hà Tài Quan sắp chết rồi, lúc này sợ rằng bát cơm cũng không bưng nổi.” Chu Sĩ Khiêm ném chiếc nạng lên giường, nhìn căn phòng bừa bộn, đưa tay ra hiệu: “Chúng ta đi, lên xe xem đây là cái gì.”

“Trưởng phòng Chu, có phải là bom không ạ?” Lưu Liễu nhỏ giọng hỏi.

“Không chưa biết được, cho nên mày phải ôm cho cẩn thận, chẳng may nổ là mày xong đời đấy.”

Nghe Chu Sĩ Khiêm nói vậy, Lưu Liễu lo sợ, lập tức bưng bằng hai tay, hết sức thận trọng đi theo phía sau.

Lên xe, Chu Sĩ Khiêm cầm chiếc hộp, nhìn bên nọ ngắm bên kia, vốn định mở ra xem nhưng lại do dự.

“Trưởng phòng Chu, chẳng lẽ là bom thật?” Lưu Liễu trợn mắt, vừa lo vừa sợ nhìn chằm chằm hộp giấy. “Trưởng phòng Chu, cháu chưa kết hôn, Chu Trọng Kiệt là con trai chú đấy, chú phải nghĩ cho kĩ…”

Giọng nói của Lưu Liễu cũng run run.

Chu Sĩ Khiêm nhìn cô một cái, sắc mặt Lưu Liễu đã hơi tái. Trong trường hợp này, không phải cô đang nói đùa mà là sợ hãi thật sự.

Chu Sĩ Khiêm nuốt nước bọt, mồ hôi trên trán ông chảy xuống ào ào. Ông cẩn thận đặt chiếc hộp lên ghế phụ lái: “Xuống xe.”

Nếu lúc nãy không trêu Lưu Liễu là bom thì ông sẽ mở ngay mà không nghĩ ngợi. Thấy Lưu Liễu sợ hãi như vậy, ông lo lắng nếu đúng là bom thì làm thế nào, mặc dù ông luôn cho rằng khả năng này gần như là không.

Ba người xuống xe, Chu Sĩ Khiêm gọi điện thoại cho Vương Hồng Tiến, nói rằng phát hiện vật nghi là bom, yêu cầu phái chuyên gia gỡ bom tới.

Từ khi thành lập đến giờ, thành phố này chỉ xảy ra một vụ dùng bom điều khiển từ xa giết người, khi đó dư luận hết sức xôn xao, chấn động cả nước. Vương Hồng Tiến vừa nghe nói có thể có bom, biết là không thể xem thường nên lập tức đích thân dẫn người tới. Trên đường vang vọng tiếng còi báo hiệu, bốn, năm chiếc xe cảnh sát lao tới chỗ Chu Sĩ Khiêm.

Trong thời gian chờ đợi, Chu Sĩ Khiêm gọi điện thoại cho Lai Tấn Thăng, nhắc nhở ông phải chú ý canh chừng, kẻ xấu không ở nhà Mạc Mạc thì có thể sẽ xuất hiện ở bệnh viện. Lai Tấn Thăng nói hết sức thoải mái: “Kẻ xấu muốn dùng kế điệu hổ li sơn hả? Tuổi gì chứ! Từ nhỏ tôi đã đọc binh thư, muốn chơi trò này với tôi có khác nào múa rìu qua mắt thợ… Này này…” Ông chưa nói xong thì điện thoại đã mất kết nối. Lúc này, Chu Sĩ Khiêm không có tâm tư nghe ông ta nói đùa.

Không lâu sau, Vương Hồng Tiến đến, vừa xuống xe đã hỏi: “Ở đâu?” Ông ta không nói rõ, sợ bị người qua đường nghe thấy.

Chu Sĩ Khiêm chỉ chiếc xe đỗ bên đường: “Trên xe, ghế phụ lái.”

Vương Hồng Tiến đi tới, mở cửa xe nhìn qua rồi gọi chuyên gia gỡ bom tới. Người đó mặc đồ bảo hộ, chui vào xe rồi ra hiệu cho mọi người bên ngoài lui lại. Anh ta cầm lấy hộp giấy, hết nhìn lại ngửi. Mùi nước tiểu khai mù khiến anh ta buồn nôn.

Vương Hồng Tiến đang định bảo chuyên gia gỡ bom lái xe đến vùng ngoại ô thì thấy anh ta chui ra ngoài, cởi đồ bảo hộ.

Vương Hồng Tiến và Chu Sĩ Khiêm chạy tới, nghe chuyên gia gỡ bom nói: “Không phải bom, là máy quay phim.”

Vương Hồng Tiến cảm thấy mình bị trêu đùa, bực bội mắng: “Thằng khốn!”. Bỗng ông ta nhớ tới gì đó bèn hỏi Chu Sĩ Khiêm: “Đối tượng tình nghi là ai?”

“Hà Tài Quan! Chính là lão già đến đội hình sự kêu oan hôm tôi về hưu.”

“Phạm nhân tạm tha? Các vụ gây thương tích mấy ngày nay là lão ta làm à?”

Chu Sĩ Khiêm đến bên cạnh xe, cầm máy quay phim lên: “Có lẽ đáp án ở trong này.”

Vương Hồng Tiến ra lệnh cho những người khác lên xe đợi, còn mình và Chu Sĩ Khiêm vào xe, xem xét trong máy quay có gì.

Ban đầu, hình ảnh hơi chao đảo, rồi mặt Hà Tài Quan xuất hiện. Hắn ra hiệu im lặng, sau đó hình ảnh cửa bệnh viện thú cưng xuất hiện.

“Lão già này đúng là biến thái! Lão phải ghi lại quá trình gây án cơ à!” Vương Hồng Tiến nói.

Máy quay chuyển cảnh, mấy chậu hoa xuất hiện và có một bàn tay cầm chậu. Hình ảnh dừng lại mấy giây, sau đó là góc quay từ trên cao xuống mặt đất. Một người phụ nữ đi ra, chậu hoa bị thả xuống, tiếp theo vang lên tiếng động nặng nề cùng với tiếng hét của nữ giới. Máy quay cảnh chậu hoa rơi xuống bên cạnh người phụ nữ. Sau đó, hình ảnh rung lắc dữ dội, tiếng thở nặng nề lẫn với tiếng bước chân vội vàng. Cuối cùng, màn hình dừng lại ở một góc nào đó.

“Gã này chán sống rồi à? Còn dám đưa chứng cứ cho chúng ta.” Vương Hồng Tiến vừa nói, Chu Sĩ Khiêm đã mở đoạn video thứ hai. Cũng là góc nhìn của người quay, hình ảnh quá tối, chỉ có mấy giây đầu có một chút ánh sáng. Cửa nhà Mạc Mạc xuất hiện, rồi đến một bàn tay cầm chai thuốc trừ sâu và một cuộn răng cưa đung đưa trước ống kính, trên lọ có nhãn “1605” rất rõ. Sau đó, hình ảnh tối đi, có vẻ máy quay bị đặt vào góc tường. Sau một hồi có tiếng sột soạt, màn hình lại sáng lên, trên tay nắm cửa đã quấn đầy răng cưa giống con nhím. Đoạn phim kết thúc.

Chỉ có hai đoạn này, không hề có video quay lại quá trình bé gái bị đâm kim.

Chu Sĩ Khiêm lấy điện thoại ra gọi cho Hà Tài Quan, không ngờ nối máy được ngay. Vương Hồng Tiến biết ông đang gọi cho nghi phạm nên giành lấy điện thoại, ấn loa ngoài.

Hà Tài Quan không ngừng ho, nghe có vẻ đang hấp hối, họ mãi mới nói: “Cảnh sát Chu, tao biết nhất định mày sẽ gọi điện cho tao. Buổi sáng, tao nhìn thấy mày, mày đứng bên cửa sổ… Đáng tiếc là mày không nhìn thấy tao. Mày đã nhận được món quà của tao rồi chứ? Ha ha ha.”

Chu Sĩ Khiêm đáp: “Đã lâu không gặp. Có vẻ sức khỏe của ông không được tốt lắm nhỉ.”

“Sắp chết rồi, sắp chết rồi. Cho nên, tao chẳng sợ gì nữa. Một tràng cười thê lương vọng qua loa. Trong tiếng cười đó chứa đựng sự sung sướng nhưng cũng có vài phần bất đắc dĩ.”

“Ông chuẩn bị đi đầu thú hay đợi tôi đến bắt?”

“Mày tới bắt tao đi, cảnh sát Chu. Nhân tiện, tao có mấy lời phải nói trước mặt mày.”

“Ông đang ở đâu?”

“Mày đồng ý một yêu cầu của tao trước rồi tao mới nói.”

“Nói đi, đồ ăn hay thức uống?”

Hà Tài Quan lại cười: “Tao đã không ăn nổi cái gì nữa rồi, cho nên, không phải đồ ăn, cũng không phải thức uống. Bây giờ, mày nạp tiền điện thoại cho tao, di động của tao hết tiền rồi. Trước khi chết, tao muốn gọi điện. Ngoài ra, lúc đến nhớ mang cho tao một cục pin dự phòng, điện thoại của tao cũng sắp hết pin. Tao chỉ yêu cầu vậy thôi, mày có làm được không?”

“Được. Ông ở đâu?”

“Tao ở trong đình nhỏ trên đỉnh núi Thanh Lương. Núi Thanh Lương có mấy đỉnh nhưng đình nghỉ mát chỉ có một, mày không nhầm được đâu. Mày tới đây, trong vòng nửa tiếng nếu không tới thì đừng mong bắt được tao.” Nói xong, Hà Tài Quan cúp máy ngay.

Vương Hồng Tiến và Chu Sĩ Khiêm không dám để mất thời gian, Hà Tài Quan không có vẻ như đang nói đùa. Cho dù như vậy, họ cũng không thể coi là thật. Vương Hồng Tiến không chịu về xe, ngồi trên ghế phụ lái cài dây an toàn vào, liếc nhìn Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt trên ghế sau rồi lẩm bẩm: “Hai lãnh đạo trẻ ngồi cho vững, ngài trưởng phòng Chu làm tài xế cho chúng ta, tôi tin vào tay lái của ngài ấy.”

Trong lúc Vương Hồng Tiến nói chuyện, Chu Sĩ Khiêm đã quay đầu xe xong. Vương Hồng Tiến thông báo qua bộ đàm: “Các tổ đến núi Thanh Lương. Xuất phát.”

Trên xe có hai cục pin dự phòng, Vương Hồng Tiến nhìn qua, cả hai đều đầy điện. Ông ta lại bảo Lưu Liễu nạp tiền điện thoại cho Hà Tài Quan rồi dùng điện thoại di động của Chu Sĩ Khiêm gọi vào số của Hà Tài Quan. Ông ta vỗ Chu Sĩ Khiêm một cái, Chu Sĩ Khiêm hiểu ý. Điện thoại kết nối, Hà Tài Quan chỉ nói mấy câu, câu đầu tiên là: “Tao nhận được tiền điện thoại rồi, mang pin dự phòng không đấy?”

Chu Sĩ Khiêm đáp: “Mang rồi. Sợ ông không đủ dùng nên mang hẳn hai cái, đều đầy điện. Thế nào, hài lòng chưa?”

“Mày còn mười lăm phút, đừng đến muộn. Đây là câu thứ hai của hắn.”

“Không muộn. Đừng sốt ruột. Sẽ đến ngay.”

Trên mặt Chu Sĩ Khiêm không có cảm xúc gì, nhưng ánh mắt lại trở nên sắc bén. Vương Hồng Tiến liếc nhìn ông, cho dù nhìn nghiêng cũng có thể thấy trong mắt ông lấp lóe ý hung tợn khó tả. Lúc này, trông ông chẳng khác nào một con sư tử báo thù.

Vị trí mà Hà Tài Quan nói là đỉnh chính của núi Thanh Lương - ngọn núi cao nhất thành phố với độ cao 800 mét. Gần đó có một xưởng khai thác đá đang hoạt động, để lại mấy cái hố cực kì sâu. Cây cối trên núi đã bị chặt sạch từ lâu, chỉ còn lại mấy bụi cây và cỏ dại. Núi tên là Thanh Lương nhưng mùa hè không mát, gọi là Hỏa Diệm sơn mới phải, cho nên thời gian này chẳng có ai lên núi du ngoạn.

Ánh nắng chiều hoàng hôn bị đèn đường đô thị át mất. Màn đêm kéo đến rất nhanh. Chu Sĩ Khiêm lái xe trên đường núi dành cho xe khai thác đá, bánh xe lăn qua đá dăm trên đường, phát ra âm thanh lạo xạo, phía sau cuốn lên đám bụi mù trời. Ông nhớ lại hôm ông chở Vương Thất Bát chạy như bay trên đường đất. Cảnh tượng sao mà giống hôm nay quá.

“Đến rồi.” Chu Sĩ Khiêm xuống xe, lại gọi điện cho Hà Tài Quan. Vương Hồng Tiến xem đồng hồ, đến sớm 10 phút.

Đình nghỉ mát ở phía trước 20 mét, đường rất hẹp, họ chỉ có thể đi bộ.

“Các vị vào trong đình đi.” Hà Tài Quan thở dốc trong điện thoại như thể vừa chạy xong một đoạn đường núi.

“Thằng khốn, mày ở đâu?” Chu Sĩ Khiêm đứng trong đình, nhìn quanh khắp nơi nhưng không thấy bóng dáng Hà Tài Quan đâu.

“Nhìn về phía đông ấy.”

Cách nơi này hơn 20 mét có một đỉnh núi thấp hơn một chút, Chu Sĩ Khiêm mượn ánh đèn pha của xưởng đá nhìn thấy một người đang đứng quay mặt về phía mình nghe điện thoại.

“Một mình mày qua đây, những người khác ở lại. Dù sao tao cũng không sống được nữa, nếu chúng mày giở trò, tao sẽ nhảy xuống.”

Chu Sĩ Khiêm nhìn Vương Hồng Tiến: “Lão ta yêu cầu một mình tôi đến, các cậu ở lại đây, nếu không lão sẽ tự tử.”

Ông vừa nói vừa mang pin dự phòng cho Hà Tài Quan, dùng cả tay lẫn chân trượt sang đỉnh núi đối diện theo dốc núi phía bên trái. Đỉnh núi đó vốn liền một thể với đỉnh chính nhưng vì hoạt động khai thác đá nên bị chia thành hai nửa. Muốn sang đỉnh đối diện chỉ có cách trượt xuống từ đỉnh núi chính.

Hà Tài Quan dựa vào một tảng đá, quay mặt về phía đình, phía sau là một hố khai thác đá sâu hun hút.

Vương Hồng Tiến nhìn Chu Sĩ Khiêm vất vả bò lên sườn núi đối diện. Ông ta thoáng nhìn hai xạ thủ bắn tỉa đã vào vị trí: “Sẵn sàng nổ súng. Tự phán đoán.” rồi lại nhìn Hà Tài Quan, lẩm bẩm: “Loại khốn nạn này bắn chết thằng nào hay thằng ấy.”

“Đừng đến đây nữa.” Chu Sĩ Khiêm vừa bò lên thì Hà Tài Quan ngăn lại: “Cởi quần áo ra, nếu không tao nhảy xuống, mày sẽ không bao giờ tìm được con gái mày nữa.”

Chu Sĩ Khiêm cởi áo phông và quần ra, trên người chỉ mặc một cái quần đùi.

“Lấy quần áo bọc pin dự phòng rồi ném lại đây, đừng làm rơi.”

Chu Sĩ Khiêm làm theo.

Hà Tài Quan nhìn điện thoại di động, pin đã gần hết sạch. Hắn lảo đảo bước tới chỗ bọc quần áo trên mặt đất, nhặt pin dự phòng rồi lập cập cắm sạc cho điện thoại. Có lẽ mắt mũi kèm nhèm nên hắn cắm mấy lần mới vào điện.

“Mày nên đến bệnh viện.” Chu Sĩ Khiêm nói.

“Tao không muốn chết ở bệnh viện, cũng không muốn chết trong cái ổ tởm lợm đó.” Cái ổ tởm lợm mà hắn nói chính là căn phòng dưới tầng hầm.

“Mày đừng có động, tao gọi điện…” Hà Tài Quan dụi mắt, gọi điện cho ai đó: “Nói với mẹ mày tao là Hà Tài Quan, tao đã báo thù cho con trai bà ta rồi. Nhân tiện, bảo bà ta lập tức gọi điện lại cho tao. Hôm nay, tao đã gọi cho bà ta bảy trăm hai mươi cuộc điện thoại, đều không kết nối được… Tao là Hà Tài Quan, tao sắp chết rồi… Này này…”

Hà Tài Quan chán nản. Hắn chưa nói xong thì đối phương đã cúp máy. Hắn nhìn Chu Sĩ Khiêm: “Hai ngày trước, tao về quê của Lan Hoa, hỏi được số điện thoại của bà ta và đứa con gái. Tao gọi cho Lan Hoa mấy ngày mà vẫn không liên lạc được. Điện thoại của đứa con gái thì gọi được nhưng nó tưởng. tao là kẻ lừa đảo… Tao là kẻ lừa đảo đấy.”

Hắn bật khóc. Ánh đèn pha chiếu vào mặt hắn, hai hàng nước mắt phát sáng chảy dọc theo má. Một kẻ trước khi chết muốn gặp người mà không được, muốn nói lại chẳng có ai nghe, phải tuyệt vọng đến mức nào đây?

Chu Sĩ Khiêm thầm nghĩ số điện thoại mà người ta cho Hà Tài Quan có thể là bịa, ai dám cho hắn số điện thoại thật của người khác chứ? Cho dù là số thật nhưng khu nhà Lan Hoa không có sóng, lúc nào bà ta muốn gọi điện thoại mới đến chỗ có tín hiệu. Còn con gái Lan Hoa, cho dù Hà Tài Quan liên hệ được nhưng chưa chắc cô ấy đã biết mẹ mình từng có một đời chồng. Lại thêm giọng nói lạ, vừa mở miệng đã nói mình sắp chết với cả báo thù, người ta không nghĩ hắn lừa đảo thì cũng tưởng là kẻ điên, làm sao tin được.

“Con gái Mạc Mạc bị kim đâm cũng là do mày đúng không?”

Hà Tài Quan đang chìm trong đau khổ thì đột nhiên bị Chu Sĩ Khiêm kéo lại. Mặt hắn trở nên dữ tợn: “Là tao đâm đấy! Vốn tao cũng định quay phim lại nhưng ban ngày ban mặt, mang máy quay không tiện.”

Hắn bắt đầu ho, vừa ho vừa khạc. Nhưng ngay cả sức để khạc cũng không còn. Có vẻ cục đờm không thể nhổ ra nên cứ chảy xuống giống như sợi bạc, đung đưa qua lại trên cằm hắn. Hà Tài Quan hơi nghiêng người về phía trước, mượn lực hút của Trái đất kéo cục đờm xuống đất.

“Được rồi, nói chuyện chính đi. Có một tin tốt, một tin xấu, mày muốn nghe cái nào trước?”

Chu Sĩ Khiêm hết đập lại gãi khắp người mình, nhiều muỗi quá. “Mày có cần uống nước không?”

Hà Tài Quan lấy từ phía sau mông ra một chai nước: “Tao chuẩn bị sẵn rồi.” Vừa nói hắn vừa uống một ngụm rồi cất về chỗ cũ: “Mày chưa nói mày muốn nghe cái nào.”

Chu Sĩ Khiêm liếc nhìn về phía đình nghỉ mát bên kia, thấy Vương Hồng Tiến đang nói gì đó nhưng ông không nghe được. Có tiếng xe từ phía sau Vương Hồng Tiến truyền tới, không biết là ai.

“Đối với tao, ngoài tin tức tìm được con gái thì không có gì là tin tốt hết.”

Hà Tài Quan cười: “Tao biết, nên tao sẽ không làm mày thất vọng nữa. Con gái mày chính là… người phụ nữ sắp chết đang nằm trong bệnh viện… Năm đó, Mạc Đại Khuê đã cứu nó…”

Mặc dù Chu Sĩ Khiêm đã chuẩn bị tinh thần nhưng trái tim của ông vẫn đập dồn dập không kìm được. Ông cảm thấy chưa bao giờ tim mình đập nhanh, đập mạnh như vậy. Chỉ có tin Mạc Mạc là con gái của mình mới có thể lí giải vì sao Hà Tài Quan muốn mình đến Giang Tây. Đó không phải vì lương tâm hắn trỗi dậy trước lúc lâm chung nên muốn làm việc thiện, cũng không phải kế mượn dao giết người như ông đã nghĩ. Mục đích thật sự của hắn là điệu hổ li sơn. Như vậy thì có thể giải thích những cuộc tập kích nhằm vào Mạc Mạc đều xảy ra trong thời gian ông ở Giang Tây. Chỉ khi ông rời khỏi thành phố này, Hà Tài Quan mới yên tâm ra tay với Mạc Mạc.

Ông nhìn Hà Tài Quan chằm chằm: “Tao đã đoán được tin xấu rồi.”

“Mày đừng nói!” Như thể sợ người khác cướp mất bảo bối của mình nên Hà Tài Quan vội vã ngăn cản Chu Sĩ Khiêm: “Để tao nói! Tao nói! Chỉ khi tao đích thân nói cho mày mới có ý nghĩa.”

Hắn lại ho. Những cục đờm lại treo ở cằm, lắc lư như xích đu. Hắn phì phì mấy tiếng, lại lắc lắc mặt, thành công làm cục đờm rơi xuống đất như nhện nhả tơ.

“Tin xấu là người do tao giết.”

“Có chó nó tin!” Chu Sĩ Khiêm giận dữ vô cớ: “Làm sao mày vào nhà được?”

“Tao có chìa khóa! Tao nghĩ cách đánh trộm chìa khóa.”

“Đánh thế nào?”

“Mày tin thì tin, không tin thì thôi. Tao là người sắp chết, nói dối làm gì. Tao chỉ hỏi mày một câu thôi. Cháu ngoại mày suýt bị tao đâm chết, đứa con gái mà mày tìm ba mươi năm bây giờ không dễ gì mới tìm được lại bị tao đâm cho sắp chết, cảm giác của mày không dễ chịu chút nào, đúng không? Mày có hận tao không?”

“Mày làm như vậy để báo thù sao?” Chu Sĩ Khiêm nói rất nhỏ, giống như tự nói một mình.

“Tao phải trả lại cho mày tất cả những gì mày đã gây ra cho tao. Mày hại chết con trai tao, tao đâm chết con gái mày. Mày hại tao mất vợ, nhưng vợ mày cũng chết rồi. Mày hại tao hận mày ba mươi năm, quãng đời còn lại của mày cũng sẽ trôi qua trong thù hận. Mày hại tao phải ngồi tù, tao không thể khiến cho mày ngồi tù nhưng tao đâm cháu ngoại của mày, cũng khiến mày phải tìm con gái ba mươi năm. Tóm lại, tao đã trả lại hết cho mày tất cả những gì mà mày gây ra cho tao!”

“Ha ha ha…”

Hà Tài Quan cố gắng cười to hết sức nhưng tiếng cười vẫn chẳng lớn được bao nhiêu. Hắn cực kì vui vẻ, nhưng không ngờ lại vui quá hóa khóc. Còn Chu Sĩ Khiêm chỉ nhìn kẻ sắp chết này, vẻ mặt không biểu cảm.

“Chu Sĩ Khiêm, nói chung mày vẫn có lãi. Bởi vì tao, mày đã trở thành cảnh sát hình sự, còn được khen thưởng, thăng chức trưởng phòng. Còn tao? Tao không có cái gì hết. Nhưng tao không tính toán mấy chuyện này nữa. Cuộc đời vĩnh viễn không có công bằng tuyệt đối, mày nói xem có đúng không?” Hà Tài Quan ném điện thoại xuống núi, vài giây sau mới vang lên một tiếng giòn tan. Chiếc điện thoại vỡ tan dưới hố khai thác đá.

“Tao chỉ hỏi mày một câu thôi. Mày có hận tao không?”

Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, cuối cùng, Chu Sĩ Khiêm gật đầu: “Có, tao rất căm thù mày.”

Hà Tài Quan đưa hai tay lên miệng làm loa, dùng hết sức lực hét về phía ngôi đình: “Các người nghe đây, vụ án buổi sáng là tao làm! Người phụ nữ đó là do tao, Hà Tài Quan giết!”

Hà Tài Quan hét xong thì dang rộng hai cánh tay, cười lớn rồi đổ người về phía sau, giống như chiếc lá ngô đồng khô rơi xuống hố khai thác đá tối om, biến mất trong bóng tối vô tận, từ đầu đến cuối không hề phát ra một âm thanh nào.

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.