Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
01 GIẾT NGƯỜI PHÂN XÁC TRONG PHÒNG KÍN

❊ ❊ ❊

Nếu cái chết của một người bình thường được đưa lên chương trình thời sự, ngoài bị giết và tự tử, liệu còn có nguyên nhân nào khác không?

Chu Sĩ Khiêm đang ngồi dựa vào lưng ghế sofa và xem dòng tin tức chạy ngang phía dưới màn hình tivi thì chợt có suy nghĩ như vậy. Ông khẽ nhếch khóe miệng, tỏ vẻ khinh miệt: “Nếu tin mình chết cũng được lên tivi, mình hi vọng sẽ là vì hi sinh chứ không phải tự tử. Chết như vậy mới là chết chứ”. Nhưng nghĩ đến chuyện mình chỉ còn một tháng nữa là về hưu, rồi nghĩ đến Chu Mạnh Kiệt và Lý Lai Phượng, mắt ông lại nhanh chóng tối đi như hai cái bóng đèn bị sụt điện áp.

Trong nhà, rèm cửa sổ kéo kín mít, đèn cũng không bật.

Chu Sĩ Khiêm mua chiếc tivi này từ năm 1998, đã bị hỏng loa. Ông đã quen dùng nó để chiếu sáng. Đặc biệt khi đang có vụ án cần xử lí, ông có thể ngồi trong bóng tối trước tivi hàng tiếng đồng hồ.

Màn hình chuyển cảnh làm cho căn phòng lúc sáng lúc tối. Xung quanh đó thấp thoáng các loại chai lọ. Bầu không khí dường như cũng trở nên kì lạ. Manh mối phá án và hung thủ nhất định đang ẩn nấp ở ngóc ngách nào đó mà ánh sáng không chiếu tới.

Chu Sĩ Khiêm nhìn chằm chằm dòng tin phát đi phát lại nhiều lần. Hàng chữ nhỏ dài giống như con giun đũa đang bò một cách cứng ngắc, hết sức chói mắt trong bóng tối:

Tại tòa chung cư số 3 tiểu khu Quan Trang, người dân phát hiện các bộ phận cơ thể người không rõ số lượng trong hiện trường đẫm máu. Theo tìm hiểu, đây là một vụ án đột nhập giết người phân xác có tính chất đặc biệt nghiêm trọng. Danh tính nạn nhân đã được xác định, tên là Triệu Quan Nhất, nhân viên công ty khai thác cát Đông Thành ở quận Đông Thành. Cảnh sát treo thưởng năm mươi ngàn tệ cho người cung cấp manh mối, vui lòng liên hệ cảnh sát Chu, số điện thoại 2716124.

Thời gian phát hiện thi thể khoảng 6 giờ sáng ngày 28 tháng 3. Thời điểm ấy, mưa vừa mới tạnh, mây đen vẫn dày đặc.

Lúc Chu Sĩ Khiêm tới hiện trường, cửa chung cư nơi xảy ra vụ án đã được căng dây, mấy chiếc xe cảnh sát nháy đèn đỗ lộn xộn phía trước tòa nhà. Ông xuống xe, tay phải vẫn cầm chiếc bánh mì đang ăn dở. Trên hành lang có mấy cảnh sát đi đi lại lại làm đèn cảm ứng lúc bật lúc tắt. Ông nhìn quanh một lượt để nắm tình hình.

Tòa nhà đối diện có mấy cái đầu ló ra từ cửa sổ, có người miệng vẫn ngậm bàn chải đánh răng, có người thì đang ăn bánh quẩy, mặt mũi phờ phạc vì mới ngủ dậy nhưng lại rất có tinh thần hóng chuyện. Chu Sĩ Khiêm nhét miếng bánh cuối cùng trong túi giấy vào miệng, nâng dây cách li lên rồi đi vào bên trong.

Cửa chung cư cũ quá rồi. Cánh bên trái có vẻ đã rất lâu không được mở, cánh bên phải đang mở, trên tay nắm cửa buộc một sợi dây rất căng, đầu bên kia buộc vào ống thoát nước, kéo cánh cửa này sát vào tường. Từ xa nhìn lại, khung cửa này giống như khuôn mặt bị thiếu mất một chiếc răng cửa. Cầu thang tối om. Mùi hôi thối tạt thẳng vào mặt Chu Sĩ Khiêm như suối phun. Ông hít sâu một hơi, trong mùi hôi nồng nặc xen lẫn mùi máu tanh thường chỉ có ở lò mổ.

“Trưởng phòng Chu, trên tầng ba.” Thực tập sinh Lưu Liễu ngoài 20 tuổi đang vội vàng chạy xuống cầu thang, vẻ mặt hốt hoảng, nhìn thấy Chu Sĩ Khiêm lại dừng bước, quay người theo ông đi lên, trông mặt có vẻ không tình nguyện lắm. Cô nói nhỏ: “Giống như lò mổ, đáng sợ lắm ạ. Tởm đến mức cháu nôn ba, bốn lần rồi.”

Chu Sĩ Khiêm liếc cô một cái, sắc mặt Lưu Liễu vừa vàng vừa tái: “Bây giờ xin ra khỏi ngành vẫn kịp, về nhà bế con cho sướng. Làm cảnh sát hình sự không dễ kiếm chồng đâu.”

“Ai bảo thế ạ! Có nhiều người theo đuổi cháu lắm, cháu kén chọn đến hoa cả mắt.” Lưu Liễu đang hào hứng nói, thấy Chu Sĩ Khiêm liếc mình bằng ánh mắt nghiêm khắc nên vội vàng ngậm miệng. Cô lẩm bẩm: “Cái ông già này, thảo nào đến lúc về hưu mới lên đến chức điều tra viên cấp phòng, chưa bao giờ thấy ông ấy hòa nhã thân thiện với ai.”. Không ngờ câu này bị Chu Sĩ Khiêm nghe thấy, ông quay đầu lại, chỉ chỉ vào mặt cô: “Là cấp trưởng phòng!”

Lưu Liễu vội vàng đánh trống lảng, nói với vẻ thần bí: “Trưởng phòng Chu, cháu thấy vụ án hôm nay đúng là rất kì lạ. Hàng xóm ở tầng hai nói căn phòng này có ma, họ thường nghe thấy tiếng động lạ, toàn âm thanh đáng sợ. Ngoài ra, người ở ngoài không vào được bên trong. Chấn song chống trộm ở cửa sổ không có dấu vết bị cạy phá, khóa cửa vẫn nguyên vẹn.”

Hai người vừa đi vừa nói, chẳng mấy chốc đã lên đến tầng ba. Cửa phòng ở hiện trường vụ án đang mở, dây cách li căng ngang cửa. Gần cửa có một cái chậu rửa mặt để úp, xung quanh nó được vẽ một vòng tròn màu trắng.

“Dấu chân, dấu giày máu có thể là hung thủ để lại.” Lưu Liễu không bỏ lỡ thời cơ trình bày.

Chu Sĩ Khiêm ngồi xuống, cẩn thận nhấc chậu lên rồi lẩm bẩm một câu: “Giày thể thao.”. Ông quay lại, nhìn những bậc thang bên dưới, ngoài vệt nước dầm dề không có gì khác.

Trên cầu thang đi lên tầng bốn, một người trung niên đang ngồi hút thuốc, vẻ mặt chưa hết sợ hãi. Phía sau là một thanh niên khoảng 18, 19 tuổi, tóc mào gà, cánh mũi phải đeo một chiếc khoen nhỏ màu vàng. Cậu ta khoác tạm áo lông vũ, bên dưới mặc quần giữ nhiệt bó sát và một chiếc quần đùi hoa, hai mắt lờ đờ, có vẻ vẫn chưa tỉnh ngủ, có lẽ lúc ra ngoài còn nghĩ xong việc sẽ về ngủ tiếp.

“Mấy người này làm gì ở đây?” Chu Sĩ Khiêm đứng ở cửa, đang định vào nhà thì đột nhiên quay lại hỏi.

Người trung niên vội vàng đứng lên, cười gượng gạo, gật đầu mấy cái một cách máy móc: “Tôi là người báo cảnh sát. Tôi đã nói tất cả những gì tôi biết rồi, cô bé cảnh sát này cũng ghi vào sổ rồi.”

Nói xong, ông ta lại cười lấy lòng, hơi cúi người, hết sức khiêm tốn bổ sung một câu: “Tôi ở tầng dưới.”

Ông ta là Vương Lão Lục ở tầng dưới, bán bánh trứng chiên. Buổi sáng, thấy trần nhà mình bị thấm nước, ông ta gõ cửa phòng tầng trên mãi không được, trong lúc tức giận đã gọi điện báo cảnh sát. Để cảnh sát đến nhanh hơn, ông ta trình bày xong chuyện chính lại nói thêm: “Người ở tầng trên có thể đã chết rồi.”. Bà xã ông ta nghe thấy, tức giận đến run người, gân cổ lên quát chồng: “Hàng xóm với nhau, rò nước thì rò nước, ông báo cảnh sát làm cái gì? Cảnh sát nào quản chuyện này? Rò nước thì chủ nhà xử lí, nhanh lên còn đi bán hàng. Công nhân phải đi làm, học sinh phải đi học, việc thì đang vội ơi là vội, cả ngày chỉ bán được mấy tiếng thôi đấy!”

Bà vợ thúc giục mãi không ăn thua. Thấy chồng nhất định phải đợi cảnh sát đến, bà sốt ruột, vừa lôi vừa đẩy ông ta mang bếp lò, chảo và chậu bột to lên xe ba gác, vừa chửi mắng vừa đẩy xe đi trước. Đang đi, bà ta sợ chuyện này rắc rối nên gọi điện cho chủ nhà.

Chủ nhà đến nơi thì cảnh sát cũng có mặt. Sau khi mở cửa, bật đèn, Vương Lão Lục lập tức nhìn thấy chân và tay người, sợ đến mức ngã ngồi xuống bậc cửa, cảm giác như vỡ cả xương cụt. Ông ta vừa đau vừa sợ, la hét đến lạc cả giọng, hết lăn lại bò trườn ra ngoài cửa, quên sạch chuyện sẽ đấm vào mũi hay vào mặt người ta. Cảnh tượng trước mắt khiến đầu óc ông ta hoàn toàn trống rỗng. Hai cảnh sát vội phong tỏa hiện trường, thông báo về cục, nhân tiện dùng một chiếc chậu rửa mặt bảo vệ dấu chân dưới mông Vương Lão Lục.

Lúc này, Lưu Liễu hỏi Vương Lão Lục: “Trong phòng tắt đèn, lúc báo cảnh sát làm sao ông biết ở đây có người chết?”

Vương Lão Lục lắp bắp: “Tôi… tôi sợ các cô không đến. Tôi đoán vậy… Ai ngờ lại đoán đúng… Các cô đừng nghi tôi, tôi có công mà!”

Theo Vương Lão Lục nói, từ khi ông ta chuyển đến đây, phòng trên chưa từng yên ổn. Bởi vì buổi sáng phải đi bán hàng nên ngày nào ông ta cũng dậy nhào bột từ 2 giờ, bán xong, về nhà ăn cơm rồi đi ngủ, ngủ từ trưa đến tối. Chính trong thời gian ông ta ngủ, tầng trên thường xuyên có những tiếng động cót két cọt kẹt. Âm thanh này kì lạ ở chỗ chỉ ban ngày mới có, hơn nữa vài ngày lại xuất hiện. Buổi tối, phòng trên chẳng bao giờ sáng đèn, hết sức yên tĩnh, không biết người chủ có ngủ ở đây hay không.

Vương Lão Lục đã lên gõ cửa nhiều lần. Mặc kệ ông ta gọi đến rách cả họng, gõ đến nỗi cửa rung bần bật, người trong nhà vẫn nhất quyết không bao giờ lên tiếng. Đến bây giờ, ông ta vẫn chưa biết chủ phòng đó là đàn ông hay đàn bà, một người hay hai người sống trong đó. Lần này, không thể chịu đựng được nữa nên ông ta đã báo cảnh sát. Ông ta nghĩ đợi cảnh sát đến mở cửa nhà hàng xóm, mình nhất định phải đánh cho thằng chủ nhà đó một trận. Chỉ cần trút được cơn giận này, dù có bị tạm giam mười ngày nửa tháng cũng đáng.

Ông ta nói với Lưu Liễu: “Khi đó, tôi không có ý nghĩ gì khác, chỉ muốn đánh thằng khốn nạn ấy cho hả giận. Phải đánh nó một trận ngay trước mặt cảnh sát để xem sau này nó còn dám làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của tôi nữa không. Không cho nó một bài học, nó lại tưởng tôi là tượng đất. Nhất định phải làm cho nó nhớ tôi là ai, tôi là Vương Lão Lục bán bánh trứng chiên ở tầng dưới. Không sai đi đâu được!”. Ông ta thích nói “Không sai đi đâu được”, đây là câu cửa miệng của ông ta, dường như không nói vậy người khác sẽ cho rằng ông ta đang nói phét.

“Còn cậu?” Chu Sĩ Khiêm hất cằm, hỏi gã thanh niên tóc mào gà.

“Tôi tên là Trịnh Phát Minh, là chủ nhà trọ, tôi đến để mở cửa cho cảnh sát.” Cậu ta vừa nói vừa đưa tay lên lắc lắc. Chùm chìa khóa to trong tay cậu ta phát ra tiếng leng keng.

“Cả tòa nhà này đều là của cậu ta, chúng tôi chỉ là người thuê.” Vương Lão Lục kịp thời bổ sung như muốn lấy lòng cảnh sát.

“Vừa nãy cháu hỏi hết rồi.” Lưu Liễu vỗ vỗ cuốn sổ ghi chép trong tay. “Đều ghi lại rồi ạ.”

Một cảnh sát trẻ đeo khẩu trang từ trong phòng đi ra, bưng một đống đồ đựng trong túi ni lông: “Trưởng phòng Chu, có phát hiện trong nhà vệ sinh.”

Chu Sĩ Khiêm phất tay để cậu ta đi qua nhưng chợt gọi cậu ta lại, chỉ vào chủ nhà và Vương Lão Lục, nói: “Mời hai vị này về cục, lát nữa tôi có mấy câu cần hỏi.”

Chung cư này có kết cấu một cầu thang ở giữa, hai căn hộ hai bên, căn hộ 302 - hiện trường vụ án - nằm ở phía tây cầu thang. Bên trái cửa chính là cửa sổ nhỏ của nhà vệ sinh, đang mở, có chấn song chống trộm. Chu Sĩ Khiêm không vội vàng vào nhà mà nắm lấy chấn song, kiễng chân lên nhìn vào trong. Đèn đã bật hết nên trong nhà rất sáng sủa. Khắp các mặt tường có thể thấy vết máu bắn tung toé, ngay cả đèn trần cũng toàn là máu. Mùi máu tanh làm người ta ngạt thở, suýt nữa khiến ông nôn bữa sáng vừa mới ăn.

“Xem ra mình nên về hưu thật rồi. Chu Sĩ Khiêm tự nói một mình.” Ông quay mặt sang bên, há miệng lấy hơi mấy cái. Ông có thể chịu được mùi thối của thi thể nhưng không chịu nổi mùi máu tanh đậm đặc. Mọi người trong cục đều biết tật này của ông.

Chu Sĩ Khiêm lại kiễng chân lên quan sát bên trong. Xuyên qua cửa nhà vệ sinh đang mở có thể nhìn thấy phòng khách. Ngoài một vũng nước to, gần góc tường phía trong thấp thoáng một cái chân người máu me lẫn lộn. Ông cẩn thận đi vào trong phòng. Khắp nhà toàn là nước hòa lẫn với máu, phản chiếu những bóng người đang làm việc. Mấy nhân viên điều tra xỏ ủng đi mưa đang bận thu thập chứng cứ. Ánh sáng từ đèn flash và của những thiết bị chiếu sáng khác đan chéo vào nhau.

Đây là căn hộ một phòng khách một phòng ngủ, cửa mở về hướng đông, diện tích chỉ khoảng 50 mét vuông. Từ cửa chính đi vào, bên phải là tường, bên trái là nhà vệ sinh. Cửa nhà vệ sinh mở về hướng tây. Góc tây bắc của phòng khách là bếp, cửa mở về hướng nam, trước cửa có một bàn ăn. Góc tây nam của căn hộ là phòng ngủ, cửa đối diện với bếp. Phòng ngủ và bếp đều có một cửa sổ lắp chấn song chống trộm, không phát hiện bất thường. Không gian nhỏ ở chính giữa nhà có thể coi như phòng khách, không có sofa, cũng không có đồ nội thất khác.[1]

Nước trong nhà vệ sinh gần như ngập quá bàn chân, bởi vì có máu nên nhìn có vẻ rất bẩn. Trên bệ xí bệt, mặt tường xung quanh, vòi nước, thậm chí cả trần nhà đều có vết máu bắn tung tóe. Nước trong bồn tắm có màu đỏ nhạt, vòi nước tất nhiên đã bị cảnh sát khóa nhưng vẫn nhỏ giọt, phát ra tiếng tí tách. Có vài thứ màu nâu đỏ giống cục máu đông trong bồn tắm, bị những gợn sóng nâng lên đẩy xuống, lềnh bềnh như đang bơi, trông giống quả đười ươi. Có thể nhìn thấy một chiếc cưa sắt dưới đáy bồn.

“Chắc hung thủ phân xác nạn nhân ở đây. Những phòng khác không có vết máu, cũng không phát hiện hung khí.” Lưu Liễu khép cửa nhà vệ sinh vào một chút, chỉ phía sau cửa và nói: “Quần áo dính máu, giày, ví tiền phát hiện ở chỗ này đã được mang đi.”

Chu Sĩ Khiêm quay người về phía phòng khách, nhìn thấy chân tường phía tây, dưới bàn ăn có một bàn tay đầm đìa máu, lớp da tái nhợt do ngâm nước. Cảnh tượng này khiến ông nghĩ đến cảm giác nằm dưới biển lúc nửa đêm, có một sự kìm nén vô cớ khiến ông ngạt thở. Hai nhân viên pháp y chụp ảnh, đang định mang tay chân đi thì bỗng Chu Sĩ Khiêm gọi họ lại. Ông đeo găng tay, dùng đèn pin xem kĩ lưỡng. Đó là bàn chân phải và bàn tay phải, mặt cắt rất bằng phẳng, có lẽ hung thủ đã sử dụng cưa sắt trong bồn tắm. Chỗ mắt cá chân xăm hình một con nhện. Bàn tay nhỏ nhắn, giống tay phụ nữ, toàn bộ da bên trong ngón tay đều không còn. Ông không hiểu vì sao hung thủ để lại hiện trường một cái tay không có vân tay và một cái chân có hình xăm ở mắt cá chân. Bởi vì hắn vội quá nên để quên? Hay hắn cố ý?

“Trưởng phòng Chu.” Nhân viên pháp y cắt ngang dòng suy nghĩ của ông, rõ ràng người này đang sốt ruột, không đợi được nữa.

Chu Sĩ Khiêm bừng tỉnh: “Nạn nhân tử vong khi nào?”

“Trong khoảng từ mười một đến mười hai giờ đêm qua.”

Ông phất tay, nhân viên pháp y sắp xếp lại rồi đi xuống tầng.

Trong bồn rửa có bát đũa chưa rửa. Trong thùng rác có mấy cái vỏ trứng và túi đựng thực phẩm. Trong phòng ngủ, chăn không gấp mà chất thành đống trên giường.

“Vì sao phải mở vòi nước? Chẳng lẽ là để tắm sạch sẽ, sau đó mới giết người? Nếu vậy thì hung thủ nhất định là kẻ biến thái. May mà phòng dưới phát hiện rỉ nước, nếu không sẽ phải rất lâu sau vụ án này mới được phát hiện. Thật là kinh khủng!”

“Van xả nước của bồn tắm đã đóng. Cống thoát nước bên ngoài bị hung thủ bịt kín. Chẳng lẽ điều này không kì lạ sao?” Giọng của Chu Sĩ Khiêm hơi ảo não.

“Cháu không chú ý đến chi tiết này. Nhưng mà… nó cho thấy cái gì ạ?”

“Cho thấy hung thủ cố ý để người khác phát hiện hắn đã giết người. Có lẽ hung thủ không hề có ý định dùng nước ngâm sàn nhà khiến việc điều tra của cảnh sát gặp khó khăn.” Chu Sĩ Khiêm trầm ngâm. Nỗi băn khoăn trong đầu ông ngày càng lớn.

“Trưởng phòng Chu, ít nhất hắn cũng để lại một dấu chân ở cửa. Hung thủ rất cẩn thận nhưng cũng có lúc sơ suất, biết xả nước phá hoại hiện trường nhưng lại quên khu vực ngoài cửa.”

“Chỉ phát hiện một dấu chân thôi à?” Ông nhìn Lưu Liễu với vẻ nghi ngờ.

“Chỉ một thôi ạ. Bậc thang xi măng lâu năm, nếu hung thủ không giẫm phải máu thì rất khó để lại dấu chân.”

Chu Sĩ Khiêm sờ sờ râu trên mặt: “Vân tay thì sao?”

“Vân tay trên tay nắm cửa bên ngoài đã bị phá, trong nhà thu được ở nhiều chỗ.”

Lưu Liễu mở sổ ghi chép ra, nói như đang báo cáo: “Hiện nay có thể xác định nạn nhân tên là Triệu Quan Nhất, nam giới, ba mươi ba tuổi, hộ khẩu ở thành phố này…”

“Làm sao xác định được danh tính nạn nhân?” Chu Sĩ Khiêm quay lại, liếc nhìn cô. Giọng nói ồm ồm của ông không thể gọi là thân thiện.

Lưu Liễu nuốt nước bọt rồi cẩn thận trả lời: “Trong ví phát hiện ở nhà vệ sinh có chứng minh thư, bên cạnh có một chiếc điện thoại di động, đã được cho vào túi… Chủ nhà cũng xác nhận người thuê căn phòng này tên là Triệu Quan Nhất.”

“Dùng chứng minh thư để xác nhận danh tính một người là nhìn mặt chứ không phải nhìn chân. Nạn nhân là nam hay nữ còn chưa biết, thế mà cô có thể xác định thân phận nạn nhân là người thuê nhà này?”

Lưu Liễu “ơ” một tiếng: “Trưởng phòng Chu, chú nói đúng quá, người thuê nhà không nhất định là nạn nhân, cũng có khả năng là hung thủ. Người thuê đương nhiên có chìa khóa nhà, hắn bắt cóc hoặc hẹn nạn nhân đến đây, sau đó thực hiện hành vi giết người, kiểu gây án trong nhà mình… Không đúng… Cũng có khả năng người thuê nhà đã bị người mà hắn hẹn đến gặp sát hại ấy chứ.” Cô vỗ vỗ đầu mình như thể trong ấy có rất nhiều đối tượng tình nghi đang tranh cãi không ngừng.

“Không thể suy nghĩ mạch lạc phải không? Đó là vì chưa có nhiều chứng cứ. Đợi đến khi cô sưu tầm đầy đủ chứng cứ và tạo thành một chuỗi, suy luận của cô mới có thể rõ ràng, rành mạch. Có điều, tôi cần nhắc nhở cô, không bao giờ được có định kiến ngay từ đầu.”

Căn hộ rất nhỏ nên việc khám nghiệm hiện trường không quá phiền phức. Một lát sau, các nhân viên điều tra ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người.

Lưu Liễu vẫn không chịu bỏ cuộc: “Trưởng phòng Chu… Cháu cho rằng nếu nạn nhân là Triệu Quan Nhất, vậy hung thủ và nạn nhân nhất định có quen biết. Hơn nữa, rất có khả năng hung thủ là phụ nữ, chẳng hạn như vợ hoặc tình nhân.”

“Vì sao?”

Lưu Liễu liếc nhìn ra cửa rồi nói nhỏ: “Đây là căn hộ kín điển hình, đúng không ạ?”

“Đúng vậy. Rồi sao?”

“Trong nhà không hề có dấu vết xô xát, đúng không ạ?”

“Đúng. Sao nữa?”

“Vậy hung thủ đã ra tay trong tình huống nạn nhân không phòng bị. Cho nên, kẻ đó nhất định là người được nạn nhân tin tưởng. Nạn nhân là đàn ông hơn 30 tuổi, chính là giai đoạn vàng của sinh lực, cho nên khả năng cao đây là vụ giết người vì tình.”

Chu Sĩ Khiêm hầm hầm trợn mắt nhìn Lưu Liễu. Cô vội vàng hắng giọng nói tiếp: “Căn cứ theo lời Vương Lão Lục, cháu đoán căn phòng này chính là nơi để họ vụng trộm, cho nên khả năng giết người vì tình khá lớn. Nạn nhân là nam giới thì hung thủ nên là phụ nữ, nếu không phải tình nhân thì là vợ anh ta. Hung thủ có động cơ hợp lí, suy luận của cháu cũng logic.”

“Chưa tổng hợp toàn bộ chứng cứ, trong thời gian ngắn, cô chỉ dựa vào những gì quan sát được ở hiện trường mà đã đưa ra được nhiều kết luận như vậy à? Nhưng dù sao cô có tưởng tượng và nghi ngờ còn hơn không.”

“Chú vẫn thường nói để phá được vụ án nhất định phải có trí tưởng tượng và sự nhạy cảm giống như thi nhân đấy thôi.”

“Thôi được rồi, có thời gian tưởng tượng thế này thì kiểm tra lại hiện trường đi, xem có bỏ sót manh mối quan trọng nào không. Chứng cứ đã thu thập hết rồi chứ?”

“Vâng, đầu lọc thuốc lá, túi rác, cả lông tóc trên giường.”

“Cộng sự Chu Trọng Kiệt của cô đâu? Cậu ta chưa lên à?” Chu Sĩ Khiêm nhìn lướt về phía phòng khách, tay lục túi, rút ra một điếu thuốc rồi đưa lên ngậm.

Lưu Liễu vội lấy bật lửa châm thuốc cho ông rồi quay ra ngoài gọi: “Chu Trọng Kiệt!” Không có ai trả lời. “Lúc đến, anh ấy nhìn thấy phân xác nên nôn luôn, suýt thì nôn cả mật xanh mật vàng, đúng là không đỡ được.”

“Hổ phụ sinh khuyển tử. Thái độ công tác như thế mà cũng đòi phá án.” Chu Sĩ Khiêm thở ra một hơi khói rồi dụi tắt điếu thuốc. Ngoài cửa sổ vang lên tiếng sấm ì ùng, mưa bắt đầu rơi.

“Cơn mưa này không đúng lúc chút nào.” Chu Sĩ Khiêm cười: “Nước mưa sẽ rửa trôi hết những dấu vết còn sót lại.”

Nếu vụ án này dễ, có khi chỉ cần lần theo manh mối điều tra giống như suy luận của Lưu Liễu là có thể phá được. Nhưng nếu không thì e rằng suy luận của Lưu Liễu chính là bẫy của hung thủ. Nỗi băn khoăn trong đầu khiến Chu Sĩ Nghiêm nghiêng về khả năng vụ án này nan giải hơn nhiều so với tưởng tượng.

Ông cầm bộ đàm đeo bên hông lên và nói: “Báo cho trinh sát kĩ thuật là tôi cần lịch sử cuộc gọi gần đây của nạn nhân. Ngoài ra, cho tôi địa chỉ nhà anh ta, ngay lập tức.”

❀ ❀ ❀

[1] Từ “ngồi”(坐) và “làm” (做) đồng âm, cùng đọc là “zuờ”.(ND) ↩ Chữ giám (监) và gian (奸) là từ đồng âm, cùng đọc là “jiān”. (ND) ↩ Đậu Nga: Nhân vật chính trong vở ca kịch Oan Đậu Nga nổi tiếng của Trung Quốc, được sáng tác dựa trên câu chuyện oan khuất Đông Hải Hiếu Phụ trong Liệt Nữ truyện. ↩ Thác Tháp thiên vương: Còn gọi là Thác Tháp Lý thiên vương, một nhân vật trong thần thoại Trung Quốc, cha của Na Tra. ↩ Ngũ Tử Tư: Một nhân vật có ảnh hưởng trong lịch sử Trung Quốc. Trong tiểu thuyết Đông Chu liệt quốc của Phùng Mộng Long có một câu chuyện hư cấu về Ngũ Tử Tư, tên là Một đêm đầu bạc. Truyện kể rằng Sở Bình vương đưa quân đi truy lùng khắp nơi để bắt Ngũ Tử Tư. Ngũ Tử Tư định trốn sang nước Ngô mà không được. Sau một đêm nằm suy nghĩ, sáng hôm sau, toàn bộ râu, tóc của ông đều trở nên trắng xóa. ↩ Lưu Thiếu Kỳ (1898-1969): Nhà cách mạng, nhà chính trị và nhà lí luận của Trung Quốc. ↩ Hoàng Đế nội kinh: Tài liệu y học cổ của Trung Quốc, được coi là nguồn gốc giáo lí cơ bản của nên y học cổ truyền Trung Hoa. ↩ Trợ cấp con một: Chính sách dân số của Trung Quốc, khi cha mẹ về hưu nhưng vẫn chỉ có một con sẽ được nhận khoản trợ cấp vì đã chấp hành tốt chính sách sinh một con. (ND) ↩ Drift: Môn thể thao kiểm soát dành cho xe moto hoặc ô tô. Người lái điều khiển hệ thống phanh, ga và tay lái nhằm giữ cho bánh xe trượt trên đường trong khi vẫn duy trì sự kiểm soát tuyệt đối và chuyển trọng lượng của xe giữa các góc của. ↩ Chứng Uremia: Còn gọi là Ure huyết, là tình trạng nồng độ ure trong máu cao. ↩ Lão Xá (1899-1966): Nhà văn nổi tiếng của Trung Quốc. Tường Tử là nhân vật chính trong tác phẩm Tường lạc đà của ông. ↩ Hạ nguyên bát vận: Thuật ngữ phong thủy, chỉ chu kì thứ 28 (1864 - 2043), thuộc vận 8 (2004 - 2023) hạ nguyên, do sao Bát Bạch làm chủ quản. (ND) ↩

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.