Sát Nhân Liên Hoàn Kế (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 144 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
06 NÓI DỐI, BÍ MẬT CỦA TRÌ TÁC XƯƠNG

❊ ❊ ❊

Chu Sĩ Khiêm luôn cảm thấy có gì đó không đúng nhưng không biết không đúng ở chỗ nào. Giống như cảm nhận được trên người có chỗ ngứa nhưng gãi chỗ nào cũng không phải, có thể nói là ngứa âm ỉ, khó chịu.

Vương Hồng Tiến từng nói với ông: “Đây là triệu chứng bình thường trước khi về hưu. Rất nhiều năm qua, anh luôn là trụ cột của đội, đột nhiên phải nghỉ hưu, anh có cảm thấy trống vắng không? Không mới là lạ. Đây chính là biểu hiện của sự trống vắng trong anh, rất điển hình, phải cẩn thận quan sát động thái tâm lí này, nếu nghiêm trọng hơn sẽ thành bệnh, phải điều trị.”

Có một lần, Vương Hồng Tiến nói với vẻ thành khẩn: “Anh Chu, tôi có một biện pháp có thể làm cho anh không còn cảm thấy trống vắng, không những thế còn có thể giúp lòng anh tràn ngập cảm giác quang minh chính đại. Nếu anh muốn, hôm nay anh về hưu, ngày mai đội sẽ mời anh trở lại làm việc, đãi ngộ có thể giảm nhưng bảo đảm thể xác và tinh thần của anh đều khỏe mạnh, hoàn toàn rời xa những phiền não về tinh thần.”

Chu Sĩ Khiêm đáp: “Thôi đi, tôi muốn về hưu từ lâu rồi. Cả đời tôi nếu không giao thiệp với người chết thì cũng giao thiệp với người đáng chết, tôi thấy đủ lắm rồi. Nếu nói tôi có bệnh cũng là mắc bệnh ở nơi này.”

Trong lòng Chu Sĩ Khiêm biết, đây hoàn toàn không phải cảm giác trống vắng trước khi về hưu mà là trong vụ án đang điều tra này, nhất định họ đã bỏ sót một khâu nào đó cực kì then chốt. Rất có khả năng nó ở ngay trước mắt nhưng rốt cuộc là gì, ông lại không rõ. Ông đã từng nói với Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt rằng: “Trực giác rất quan trọng, nhưng chứng cứ quan trọng hơn.” Ông rất hi vọng chỗ khiến mình ngứa ngáy đó chính là Trì Tác Xương.

Lúc nhìn thấy Chu Sĩ Khiêm, Trì Tác Xương không hề kinh ngạc mà ngược lại, khóe miệng thoáng một nét cười khó phát hiện, như thể chế giễu và khinh thường. Trong mắt Lưu Liễu và Chu Trọng Kiệt, nụ cười này như đang nói “Chính là tôi đấy, có giỏi thì làm gì đi”. Lưu Liễu liếc nhìn ra ngoài cửa, hai cảnh sát có súng đi theo đang đứng ở đó.

“Làm sao? Muốn bắt tôi à? Đông thế!” Ánh mắt hung ác của Trì Tác Xương lần lượt lướt qua ba người như thể từ trên cao nhìn xuống. Ông ta mặc một chiếc áo len, cổ áo và cổ tay áo đều đã sứt chỉ, trước ngực có mấy lỗ thủng, sợi len đã đen sì, không nhìn ra màu xanh lá hay màu vàng, giống như ông ta đã mặc mấy chục năm chưa từng thay ra.

“Đừng có giả ngu với tôi!” Chu Sĩ Khiêm châm điếu thuốc, thổi một hơi về phía Trì Tác Xương, ho mấy tiếng: “Hỏi anh mấy câu, mong anh phối hợp, được chứ?”

Trì Tác Xương cười: “Cảnh sát Chu, hôm đó gặp tôi ngài không hỏi, bây giờ mới nhớ ra…”

“Nói thừa ít thôi, cản trở cảnh sát thu thập chứng cứ, tôi có thể tạm giam anh ngay lập tức đấy.” Chu Sĩ Khiêm vừa nói vừa dùng ngón tay móc một chiếc còng tay lên, lắc qua lắc lại.

“Được rồi được rồi, hỏi đi. Các ông muốn biết cái gì? Tôi không làm gì hết.”

“Chúng tôi chỉ làm theo đúng quy trình, cố gắng thu thập thông tin liên quan đến vụ án, mong ông thông cảm.” Lưu Liễu tranh thủ nói chen vào rồi mở sổ ra, chuẩn bị ghi chép.

Chu Sĩ Khiêm giơ một bức ảnh về phía Trì Tác Xương: “Anh biết người này không?”

Trì Tác Xương nhìn ảnh rồi nhìn Chu Sĩ Khiêm, lắc đầu: “Không biết.”

Chu Sĩ Khiêm cất ảnh đi: “Buổi tối ngày 27, anh làm gì?”

Trì Tác Xương chớp chớp mắt, liếm liếm môi, chậm rãi nhìn xuống, dường như đang nhớ lại: “Đã mấy ngày rồi, buổi tối… ngày 27…” Ông ta đưa tay lau trán rồi tiện quệt vào đùi: “Tôi… chắc là ở nhà.”

“Cung cấp thông tin không đúng sự thật, đánh lạc hướng điều tra của cảnh sát sẽ phải chịu trách nhiệm, trường hợp nghiêm trọng có thể cấu thành tội danh. Anh nghĩ kĩ lại xem.” Chu Sĩ Khiêm nói hời hợt.

Trì Tác Xương liếc nhìn ra cửa, thấy một chiếc xe cảnh sát nháy đèn: “Được rồi được rồi, đừng sốt ruột, để tôi nhớ lại xem nào.” Trì Tác Xương do dự, như thể đang suy nghĩ nên nói thế nào.

“Đêm 27, ông ta đi đánh mạt chược.” Một giọng nói từ phòng nhỏ bên cạnh vọng ra. Ngay sau đó, một người phụ nữ trang điểm lòe loẹt, tóc xoăn nhuộm màu vàng nhạt, vén chiếc rèm vải đi ra, vẻ mặt tức giận. Người này khoảng hơn 40 tuổi, có vẻ không muốn chịu thua tuổi già nên đánh son màu sáng khác thường, trên mặt thoa một lớp phấn dày như để che giấu những nếp nhăn.

“Biến ra chỗ khác!” Trì Tác Xương quát cô ta: “Cô biết cái gì, đừng có nói lung tung!”

“Ngài cảnh sát, để tôi nói cho ông, ông ta chính là kẻ ăn hại. Hàng họ không dùng được, đầu óc cũng hỏng rồi.” Người phụ nữ vừa nói vừa buộc tóc, nói to với Trì Tác Xương: “Đồ vô dụng, từ bấy đến giờ không biết mời cảnh sát ngồi xuống. Đi lấy mấy cốc nước ra đây! Các đồng chí cảnh sát làm việc vất vả, vì nhân dân phục vụ, tại sao ông không biết điều thế hả!”

Người phụ nữ nhìn Trì Tác Xương hậm hực đi vào, sau đó mới cười cầu hòa, nói: “Các đồng chí cảnh sát, mời ngồi, đừng để ý đến lão già ấy. Có gì cứ hỏi tôi là được, chuyện gì của lão tôi cũng biết.”

Nếu là trước kia, Chu Sĩ Khiêm chắc chắn sẽ cực kì không vui và đuổi cô ta ra ngoài. Nhưng hôm nay, ông lại cảm thấy người này có thể sẽ phá vỡ cục diện bế tắc. Trước hết cứ xem cô ta khai thế nào, lát nữa hỏi lại Trì Tác Xương cũng không muộn.

“Chị và anh ta có quan hệ thế nào?”

“Nhân tình.” Người phụ nữ trả lời rất tự nhiên: “Hỏi đi, trên cái đó của ông ta có mấy cọng lông tôi cũng biết.” Cách nói chuyện của cô ta khiến Lưu Liễu cảm thấy hơi khó xử.

“Chị cho biết buổi tối ngày 27 anh ta làm gì?”

Người phụ nữ cười nhạt, đứng dậy đi tới cửa, lấy ra một quyển sổ nhỏ trong chiếc túi xách kiểu nữ màu trắng trên giá treo mũ áo rồi quay lại, ngồi xuống: “Tối 27 đúng không…” Cô ta lật từng trang trong quyển sổ: “Tìm được rồi.”

Người phụ nữ ngẩng lên nhìn Chu Sĩ Khiêm: “Bắt đầu từ mấy giờ? Toàn bộ à?”

“Có bao nhiêu nói bấy nhiêu. Trọng điểm là hôm đó anh ta đã làm gì, đi đâu, tiếp xúc với ai.”

“À, từ lúc ngủ dậy đến giờ ăn tối, ông ta vẫn ở nhà, không ra ngoài, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có. Đến lúc sẩm tối, ông ta nói phải tìm bạn đánh mạt chược rồi ra ngoài một mình.”

“Mấy giờ đi?”

“Khoảng sáu rưỡi, chưa đến bảy giờ.”

“Chị chắc chứ?”

“Làm sao sai được. Sau khi ông ta đi, tôi đun xong một ấm nước mới đến giờ phát chương trình thời sự. Chắc chắn chưa đến bảy giờ.”

“Anh ta đi đánh mạt chược với ai? Mấy giờ về?”

“Còn với ai được nữa. Người như ông ta chỉ có những kẻ ất ơ mới chơi cùng. Cụ thể các ông phải hỏi ông ta.”

Đúng lúc này, Trì Tác Xương bưng ấm trà đi vào, hầm hầm trợn mắt nhìn người phụ nữ đó.

“Buổi tối hôm đó, anh đi đánh mạt chược với ai?”

“Vẫn với mấy người bạn của tôi.”

Chu Sĩ Khiêm dùng ánh mắt ra hiệu cho Chu Trọng Kiệt, anh ta hiểu ý, lập tức lấy những bức ảnh đã chuẩn bị trước ra, đặt lên bàn uống nước, cả bức ảnh mà lúc nãy Chu Sĩ Khiêm lấy ra.

“Có phải mấy người này không?” Chu Sĩ Khiêm đẩy những bức ảnh về phía Trì Tác Xương.

Trì Tác Xương thoáng nhìn rồi nói nhỏ: “Đúng đúng đúng.”

“Có ai ở đó nữa không?”

“Chỉ có mấy người này, không còn người khác.”

“Chơi ở đâu?”

“Ừm.” Trì Tác Xương vừa rót trà vừa ấp úng, tay ông ta hơi run làm nước trà sóng sánh: “Một phòng chơi bài ở Cửa đông cũ”

“Phòng nào?”

“Vạn lí trường thành vĩnh viễn không đổ.”

Gần Cửa đông cũ có mấy phòng chơi bài, Chu Sĩ Khiêm biết nơi gọi là “Vạn lí trường thành vĩnh viễn không đổ” đó.

“Mấy giờ đến nơi? Mấy giờ rời khỏi đó?”

“Khoảng hơn bảy giờ bắt đầu, chơi đến… hơn mười hai giờ mới về.” Trì Tác Xương nói xong còn trịnh trọng bổ sung: “Bà chủ phòng bài có thể làm chứng. Lúc đi tôi còn cho bà ta một bao Trung Hoa mềm.”

“Sau khi rời khỏi phòng bài, các anh đi đâu?”

“Về nhà luôn, không đi đâu hết.”

“Ông ta nói thật. Lúc về đến nhà, cả người ông ta toàn mùi thuốc, lúc đó gần một giờ sáng rồi.” Người phụ nữ lập tức nói thêm.

“Buổi tối hôm đó, các anh không tiếp xúc với Lâm Bảo Sâm chứ?”

“Không. Đúng là tôi thường đến cửa hàng của ông ta nhưng những người khác không quen ông chủ Lâm. Ông ta bận việc làm ăn, từ trước đến nay không chơi mạt chược với chúng tôi.”

Chu Sĩ Khiêm thoáng nhìn Chu Trọng Kiệt và Lưu Liễu rồi đứng dậy, lấy hai tấm danh thiếp ném lên bàn uống nước: “Nhớ ra cái gì thì liên hệ với tôi. Cảm ơn anh chị.”

Trì Tác Xương cười một cách thiếu tự nhiên, để lộ hàm răng vàng xỉn như đinh gỉ: “Vâng vâng, ngài cảnh sát yên tâm, tôi không giấu ngài gì hết. Nếu có chuyện khác, tôi nhất định sẽ gọi điện cho ngài.”

Trì Tác Xương đứng trong nhà, nghiêng người nhìn xe cảnh sát đi xa rồi đóng cửa lại, hầm hầm nói với người phụ nữ: “Cô làm sao thế hả? Ai bảo cô đi ra? Cô thì biết cái gì!”

“Tôi biết cái gì ấy hả? Ông cho rằng ông giấu được mấy chuyện đó chắc? Chỉ khiến cảnh sát nghi ngờ hơn thôi. Có gì nói đó, sao phải giấu giếm? Ông quên rồi à, mấy năm trước cảnh sát nghi ngờ ông tham gia tổ chức đánh bạc, ông chẳng những không phối hợp còn cố tình nói linh tinh, giả vờ mình có tham gia. Kì thực, ông nghĩ mình không làm nhưng cứ giả vờ cho oai, họ không thể làm gì được ông. Kết quả là người ta nghi ngờ rồi tra ra chuyện khác của ông, đúng không? Nếu ông thành thật thì chẳng có chuyện gì hết, ông không tổ chức đánh bạc thì sợ cái quái gì?”

Trì Tác Xương ngồi xuống, cầm chén trà trên bàn lên, một hơi uống cạn. Dường như bốn chén vẫn chưa dập được lửa giận trong lòng ông ta. Tuy nhiên, cô ta nói cũng có lí. Không nghĩ ra ý gì để phản bác nên ông ta chỉ đành ngồi thở hồng hộc.

“Chỉ là đi đánh mạt chược, có làm sao đâu, hả! Tôi đã giải vây cho ông đấy, ông xem, cảnh sát đã đi rồi đấy thôi!”

“Vương Kim Liên, cô biết cái gì!” Trì Tác Xương gạt cả ấm lẫn chén trà xuống đất, nước trà bắn vào chân người phụ nữ.

Cô ta giật nảy mình, đã rất lâu chưa thấy ông ta tức giận đến vậy. Cô ta đặt tay lên trên cái đầu trọc của Trì Tác Xương, môi run run, dè dặt hỏi: “Có… chuyện khác à?”

Trì Tác Xương ngẩng lên, vẻ mặt như tro tàn, đôi mắt nhỏ giống như hai đốm lửa trên que hương sắp tắt. Mỗi ông ta run run, giọng nói như từ dưới đất phát ra: “Lần này… xong đời rồi.”

Người phụ nữ ngồi xuống, nâng mặt ông ta lên: “Ông không đi đánh mạt chược à?”

“Có đi!”

“Đánh ăn tiền à? Chẳng phải ông bỏ bài bạc ăn tiền từ lâu rồi sao?”

“Không đánh ăn tiền. Cho dù có nhưng cảnh sát đến không phải vì chuyện này.”

“Ông làm gì khác trong phòng chơi bài à? Giết người chắc? Làm gì mà phải sợ rúm ró thế? Tôi biết ông không có gan làm vậy.”

“Cô không nên biết thì hơn.”

Người phụ nữ bật dậy, nói to: “Trì Tác Xương, không phải vẫn còn tôi sao? Mấy năm nay, lúc ông khốn đốn ai nuôi ông? Là tôi đã tiếp 3740 lượt khách! Không đúng, thêm hôm nay nữa là 3743 lượt! Ông vẫn chưa biết đủ à? Cho dù có chết, ông cũng nên chết cho đàng hoàng! Đời này có được tôi, ông vẫn cảm thấy chưa đủ sao?”

Trì Tác Xương thở dài, dụi mắt rồi đứng dậy: “Được rồi. Vương Kim Liên, không cần biết chuyện thế nào, cô thu dọn một ít đồ đáng giá rồi mau đi đi. Sau này, chuyện sống chết của tôi cô không cần bận tâm.”

“Nói linh tinh, tôi không đi đâu hết, có chết thì cùng chết!” Vương Kim Liên tóm đũng quần ông ta, trợn mắt nhìn rồi nghiến răng nói: “Tôi không bỏ được cái này! Tôi một mực đi theo ông, thế mà thằng khốn nhà ông chưa bao giờ mở mồm nói muốn cưới tôi. Bao nhiêu năm tôi bán thịt nuôi ông, nếu ông dám đuổi tôi, có tin tôi bóp một phát nát luôn không?”

Vương Kim Liên quét dọn mảnh ấm chén và lá trà dưới đất, đổ ra sau cửa. Sau đó, cô đứng trước gương, trang điểm lại một lượt, bỏ lại một câu “Tôi đi làm đây” rồi ra ngoài.

Chỗ làm việc của cô ta ngay trong ngõ, chỉ cách nhà máy trăm mét. Nhà mặt tiền trong ngõ ngoài bán bánh bao, bánh quẩy, toàn là quán trà, quán massage. Trước cửa những quán này lúc nào cũng có mấy phụ nữ lớn tuổi trang điểm lòe loẹt. Những người đến đây tìm phụ nữ đều vì giá rẻ.

Vương Kim Liên vừa đến cửa quán thì điện thoại đổ chuông. Là Trì Tác Xương.

Ông ta nói: “Nếu cảnh sát lại hỏi thì cô nhất định không được nhắc tới những lời tôi nói với cô, rõ chưa?”

“Tôi có bệnh chắc? Ông không cần dặn dò.”

“Cô cũng không được đi tìm ai, đặc biệt là Lâm Bảo Sâm, biết không?”

“Nói xong chưa, tôi còn phải làm việc, tôi không đi tìm ai hết.” Vương Kim Liên cúp điện thoại, tiện tay kéo một ông già đi qua, khuôn mặt lập tức tươi như hoa, ánh mắt lẳng lơ, õng ẹo nói: “Vào trong ngồi tí, rẻ bèo.”

Cô ta nhấn mạnh hai chữ “ngồi tí”, không biết rốt cuộc là ngồi tí hay “làm tí”[1].

“Bao nhiêu tiền?” Ông già lén lút quan sát xung quanh, xác định không có người quen mới cẩn thận hỏi nhỏ.

Vương Kim Liên giơ năm ngón tay: “Năm mươi đồng, từ A đến Z, không thể rẻ hơn.”

Thấy ông già không từ chối, Vương Kim Liên không nói không rằng kéo ông ta vào quán. Trước cửa còn hai người phụ nữ cũng tầm tuổi cô ta đang đứng, một trong hai người nói bằng giọng chua loét: “Chị Vương, chị mà vào công ty đa quốc gia thì phải làm đến chức giám đốc tiêu thụ toàn cầu đấy nhỉ!”

Người này cũng nhấn mạnh chữ “làm”.

Một phụ nữ khác lập tức phụ họa: “Đúng, giám đốc toàn cầu.” Cô ta nhấn mạnh chữ “giám.”[2].

“Giám cái gì mà giám, làm việc đi!” Vương Kim Liên không dừng bước, kéo ông già đi qua quầy lễ tân vào bên trong.

❀ ❀ ❀

[1] Từ “ngồi”(坐) và “làm” (做) đồng âm, cùng đọc là “zuờ”.(ND)

[2] Chữ giám (监) và gian (奸) là từ đồng âm, cùng đọc là “jiān”. (ND)

Losedow dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.