Evan Bell cảm thấy đầu óc mình như sắp nổ tung, bên trong dường như có một ban nhạc quân đội đang gõ trống, nhạc nền còn là hiệu ứng âm thanh núi lở đất nứt trong "2012", khiến Evan Bell cảm thấy màng nhĩ đang phải chịu đựng một thử thách chưa từng có. Đôi mắt anh vừa mới mở ra một khe nhỏ liền cảm thấy ánh mặt trời bên ngoài quá đỗi chói chang, khiến anh tưởng rằng mình sắp mù đến nơi rồi, điều này khiến Evan Bell không tự chủ được mà nhắm chặt mắt lại, ma cà rồng khi thấy ánh mặt trời đại khái cũng chỉ có cảm giác này mà thôi.
Mày kiếm nhíu chặt lại, Evan Bell cảm nhận được từng khối cơ, từng khúc xương trên cơ thể đang gào thét. Ánh nắng lười biếng chiếu lên người, ngay cả khi nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được hơi ấm đó, tựa như có làn khói xanh bốc lên, khiến người ta liên tưởng đến miếng bít tết vừa mới bắt đầu nướng. Anh đột ngột ngồi bật dậy, khung xương bắt đầu kêu lên răng rắc, khiến Evan Bell không kìm được mà rên rỉ từ khóe miệng.
Vươn một cái thật dài, lúc này mới cảm thấy cơn ê ẩm toàn thân dần tan biến trong ánh nắng. Mở mắt ra lần nữa, lần này vì quay lưng lại với ánh mặt trời nên tầm nhìn dễ chịu hơn nhiều. Evan Bell dụi dụi mắt, nhìn trái nhìn phải, cảnh tượng này có chút quen thuộc, cái bàn làm việc đó có ký ức rất rõ ràng trong tâm trí anh. "Ồ!" Evan Bell khẽ thốt lên, anh nhận ra mình đang ở trên tầng ba của số 12 đường Prince, cũng chính là phòng của mình. Anh nằm ngay trên ban công phòng mình, một nửa người ở trong phòng, nửa còn lại ở ngoài ban công, cứ thế ngủ suốt một đêm. Mà đây lại là New York cuối tháng Một, không bị cảm lạnh đúng là quá may mắn.
Sau khi nhận ra môi trường xung quanh, toàn thân Evan Bell rùng mình một cái. Anh ôm chặt đôi vai trở lại phòng, quấn một tấm chăn lông rồi mới quay lại.
Trên ban công, Ryan Gosling giống như một gã ăn mày ở ga tàu điện ngầm, cuộn tròn nằm trong góc. Trên người anh ta còn phủ một chiếc thùng giấy nhặt được ở đâu đó, thân hình run rẩy dưới tấm thùng giấy. Còn Joseph Gordon-Levitt thì đôi chân gác lên ghế tựa, cả người nằm trên sàn nhà. Trong lòng ôm một chiếc gối ôm thật lớn, trông giống như chiếc gối ôm cao nửa người trên ghế sofa ở sảnh tầng một của nhà họ.
Evan Bell chỉ cảm thấy đôi chân đau nhức vô cùng, đứng cũng thấy mệt. Anh ngồi phịch xuống cửa ban công, cố gắng nhớ lại rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì. Anh chỉ nhớ mình và Joseph Gordon-Levitt đã uống rượu cùng Ryan Gosling, về sau hình như hoàn toàn say bí tỉ. Sau đó trong tâm trí còn có hình ảnh ba người ôm chai rượu Whiskey hát vang trên sân thượng. Nhưng rốt cuộc làm sao lên đó, rồi sau đó xuống bằng cách nào, thì chẳng nhớ nổi gì cả.
"Ôi, Chúa ơi." Evan Bell chỉ mới nhớ lại chuyện tối qua thôi mà đã thấy đau đầu như búa bổ, quan trọng là anh còn không biết đã xảy ra chuyện gì. Nhưng đáng mừng là ít nhất họ đã trở về, nếu không thì phải phơi thây ngoài đường, chưa nói đến chuyện khác, trong cái lạnh thấu xương của tháng Một mà không có biện pháp giữ ấm đầy đủ, đoán chừng ba người họ sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa.
Evan Bell lại nhắm mắt lần nữa. Gân xanh trên thái dương đang đập dữ dội, khiến anh cảm thấy như thể có người đang cầm dao phẫu thuật cắt gọt não bộ mình, không phải kiểu chặt chém gọn gàng như rìu, mà là dùng lưỡi dao nhỏ nhưng sắc bén của dao phẫu thuật cứa từng chút từng chút một, khiến Evan Bell cảm thấy đầu óc như sắp vỡ làm bốn năm mảnh, mà cảm giác đau đớn ấy lại rõ ràng đến thế. Chết tiệt cái cơn say rượu này!
Nhắm mắt lại, bóng tối trước mắt lan tràn vô tận, nhưng trong màn đêm thuần túy này, dường như lại có một tia sáng mơ hồ không ngừng biến đổi, thu hút nhãn cầu không ngừng khám phá vào trong bóng tối. Chấn động trên màng nhĩ đã biến thành cơn đau nhói, tựa như có người bên cạnh cầm kim khâu thử độ dày của màng nhĩ vậy, lại kết hợp với âm thanh vỡ vụn trong đầu, "Thật tuyệt!" Evan Bell nghiến răng nghiến lợi.
"Tỉnh dậy trong tro tàn và bụi bặm, lau đi mồ hôi và rỉ sét trên lông mày, thở dốc trong không khí tràn ngập khí hóa học..." Đại dương bóng tối vô biên trong tâm trí Evan Bell mơ hồ dẫn dắt anh lao về phía ánh sáng mờ ảo đó. Anh chỉ cảm thấy hơi thở trở nên nóng rực, khiến anh có ảo giác hoang đường rằng mình giống như bộ xương hóa thạch khủng long bò ra từ bụi đất đang sống lại lần nữa, "Tôi tỉnh dậy, cảm giác này thấm sâu vào tủy xương, đủ để đánh sụp trụ cột tinh thần của tôi!"
Đây là hai câu ca từ đứt quãng, không có bất kỳ sự kết nối nào, cái cảm giác ma mị mang theo nhịp trống nặng nề ấy có một sự kích thích quái dị không thể xóa nhòa, tựa như vô số tia sáng hư ảo nhiều màu sắc xuyên qua trong bóng đêm, dệt thành những nốt nhạc này. Cái vẻ thê lương và sợ hãi như cảnh tượng quần ma loạn vũ thời tận thế, ập đến như vũ bão, khiến người ta chỉ có thể ngốc nghếch đứng tại chỗ, nhìn những tia sáng không ngừng biến đổi trong bóng tối. Thế nhưng nhìn kỹ lại, thì phát hiện tất cả tia sáng đều biến mất không dấu vết.
Evan Bell mở mắt ra, những nốt nhạc hỗn loạn trong đầu trong chốc lát biến mất không dấu vết, bởi vì ánh mặt trời trước mắt quá chói chang. Đã rất lâu rồi New York không nhìn thấy ánh nắng tươi sáng như thế này, điều này hoàn toàn không phù hợp với bầu không khí của âm nhạc. Evan Bell bực bội cảm thán một tiếng, "Thật là tuyệt vời!" Tháng Chín năm ngoái khi đi Dubai, bài hát "Chỉnh đốn lại" sáng tác vẫn chưa hoàn thành, giờ lại có thêm một bài nữa.
Những nốt nhạc vừa nảy ra trong đầu do say rượu mà hỗn loạn không mục đích kia, mang theo chất liệu điện tử mạnh mẽ, nhưng lại có sự cứng rắn và mạnh mẽ của Hard Rock. Có thể tưởng tượng, nếu có thể hoàn thành, đây cũng là một ca khúc xuất sắc. Đáng tiếc, hiện tại não bộ gần như muốn phân liệt nhân cách của Evan Bell chỉ mới biên soạn ra được phần điệp khúc đầu tiên.
Evan Bell tạm thời đặt tên tùy ý cho nó là "Chất hóa học", chỉ bởi vì giai điệu bài hát này mang theo cảm giác xâm thực của hóa chất, tựa như ngày tận thế, sau khi bị xác sống càn quét, vùng đất không có dấu hiệu sự sống nào đang dần bị virus xác sống ăn mòn, có lẽ kết cục cuối cùng chính là tiêu biến sạch sẽ.
Từ "Chỉnh đốn lại" trước đó, giờ lại đến "Chất hóa học", Evan Bell không kìm được xoa xoa thái dương vẫn đang co rút. Thật là tốt quá, hai ca khúc độ khó siêu cao, thách thức chưa từng có, chẳng phải đây chính là cục diện mà Evan Bell thích nhất sao? Nhưng không phải bây giờ, bởi vì lúc này Evan Bell căn bản không thể tĩnh tâm suy nghĩ, tất cả đều tệ hại quá! Tệ hại quá!
Evan Bell hít sâu một hơi, hơi thở nóng rực xen lẫn mùi vị lạnh lẽo trong không khí ập đến, khiến Evan Bell không kìm được rùng mình liên tục. Anh đứng dậy, đi ra ban công, gọi Joseph Gordon-Levitt và Ryan Gosling dậy. Vừa rồi tuy trong đầu có chút hỗn loạn, nhưng khoảng cách từ lúc Evan Bell tỉnh dậy thực ra cũng chỉ chưa đầy hai phút, hai người đàn ông cũng đang trong trạng thái say khướt mơ màng kia cũng mang vẻ mặt ngơ ngác.
Đứng trên ban công, Evan Bell cuối cùng cũng hiểu vì sao hôm nay ánh mặt trời lại chói chang đến thế: bởi vì hiện tại New York là một thế giới trắng xóa. Lúc này anh mới mơ hồ nhớ lại tối qua dường như New York vẫn luôn đổ tuyết. Vậy thì, họ đã chạy lên sân thượng tầng thượng để hát vang trong bão tuyết ư? Chúa ơi, tối qua họ thực sự đã mất kiểm soát rồi.
Joseph Gordon-Levitt tỉnh lại trước, anh vừa ngồi dậy đã lại nằm xuống, vì chân gác lên ghế sofa, trọng tâm quá cao, anh căn bản không ngồi dậy nổi. Nhưng anh vẫn ngẩn ngơ nằm trên sàn, phản ứng hồi lâu mới nhận ra nguyên nhân mình không ngồi dậy được, lúc này mới bỏ chân xuống, sau đó ngồi tại chỗ mãi mới hồi thần, đáng tiếc đôi mắt trống rỗng kia lại không có chút thần thái nào.
Nhìn Ryan Gosling cuộn tròn trong góc tường bất động, Evan Bell dùng chân phải đá vào lưng anh ta hai cái, nếu không phải anh ta cử động một chút, Evan Bell còn tưởng anh ta bị chết cóng rồi. Evan Bell lại dùng sức giẫm lên người Ryan Gosling một cái, đáng tiếc là giờ anh đứng còn không vững, giẫm xuống cũng chẳng có bao nhiêu sức lực, chỉ có thể cất tiếng nói, "Muốn ngủ thì vào trong mà ngủ." Cái giọng như cái chiêng đồng vỡ kia, thật là đáng sợ.
Ryan Gosling dường như cuối cùng cũng có ý thức, giống như con ốc sên, bò một mạch vào trong phòng, rồi tiếp tục nằm xác chết ở cửa ban công. Evan Bell đi tới, giống như đá bóng, đá Ryan Gosling lộn hai vòng, lúc này mới trống ra lối đi. Joseph Gordon-Levitt cũng dùng lực của mông mình, vừa ngồi vừa "bò" vào phòng, lúc này Evan Bell mới kéo cửa kính sát đất của ban công lại. Sự ấm áp trong phòng khiến mặt kính lập tức bốc hơi mù mịt.
Evan Bell ném tấm chăn lên người Ryan Gosling, rồi tự mình trèo lên giường, quấn chăn ngẩn người. Joseph Gordon-Levitt ôm gối ôm dường như cũng cảm thấy nhiệt độ không đủ, cũng trèo lên giường, chui vào chăn của Evan Bell.
Trong phòng, ba người vẫn không nói chuyện, đều ngẩn người xuất thần. Suy nghĩ về đêm hôm qua đứt quãng, Evan Bell chỉ có thể nhớ lại mơ hồ vài mảnh vỡ rời rạc, đại khái là họ uống say cùng Ryan Gosling, sau khi rời quán bar Hollander, quay về lại tiếp tục uống. Cũng may, họ đang ở trên đường Prince, không chạy đi đâu xa, nếu không hôm nay tỉnh dậy ở bãi rác hay ga tàu điện ngầm nào đó thì càng tệ hại hơn, bị người xung quanh vây xem là chuyện nhỏ, làm đông cứng mũi mới là chuyện lớn.
"Tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối không được say rượu nữa." Joseph Gordon-Levitt cuối cùng cũng lên tiếng, câu đầu tiên nói chính là điều này, chất giọng khàn đặc ấy rất trống rỗng, không có quá nhiều cảm xúc, đoán chừng não bộ vẫn chưa hồi phục lại.
Ryan Gosling đang nằm trên sàn lúc này cũng bắt đầu rên rỉ, "Chúa ơi, chết tiệt, tôi ghét say rượu." Anh ta quấn chặt tấm chăn Evan Bell vừa vứt cho mình, rồi giống như con nhộng trên sàn mà bò trườn.
Evan Bell lấy chiếc gối ôm trong tay Joseph Gordon-Levitt, trực tiếp ném về phía Ryan Gosling, "Bữa sáng giao cho cậu lo đấy," nhưng sau khi nói xong, anh lại sững người, quay đầu nhìn Joseph Gordon-Levitt, "Hay là bữa trưa?" Anh cũng không biết bây giờ rốt cuộc là mấy giờ rồi.