Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 87

❊ ❊ ❊

Ở ghế trước của chiếc xe cảnh sát, Tim Jansen kiểm tra số đạn trong băng đạn của mình rồi lắp nó trở vào khẩu Heckler & Koch với một tiếng cạch. Ít nhất mười phút nữa quân tiếp viện mới đến, nhưng đó không phải là vấn đề. Dù gì anh ta cũng không định đợi họ. Kẻ giết Ricks có thể đang ở bên trong tòa nhà này, và Jansen muốn tiến hành cuộc đụng độ hoặc thẩm vấn đầu tiên một mình. Ít nhất bây giờ mọi người cũng biết anh ta đang ở đâu, nếu anh ta gặp rắc rối, và khi họ đề nghị anh ta giải thích tại sao anh ta lại xông vào trước, anh ta có thể trả lời rằng mình không có sự lựa chọn, rằng tình huống này đòi hỏi anh ta phải làm thế trước khi quân tiếp viện đến.

Cơn gió ẩm ướt phả vào mặt Jansen khi anh ta bước ra khỏi xe. Khu vực sản xuất cũ này ở Sydhavnen là một nơi hỗn độn bao gồm những kho hàng cao vút, những nhà kho tự quản mới xây, những bãi phế liệu và một vài ngôi nhà nằm chen chúc giữa các khu công nghiệp. Cát với rác bay tứ tung, và trên đường chẳng có phương tiện giao thông nào lúc anh ta sải bước về phía tòa nhà.

Tòa nhà này quay mặt ra đường, có ba tầng, dễ dàng bị nhầm lẫn với một tòa nhà ở bình thường, nhưng khi lại gần, anh ta nhìn thấy những gì còn sót lại của một tấm biển trên bức tường ọp ẹp, cho thấy nó từng là một lò mổ. Ô cửa sổ bày hàng bên cạnh cửa chính được che ở phía trong bằng một loại vật liệu màu đen, chắn mất tầm nhìn ra đường, vì thế Jansen đi bộ dọc theo đường dẫn vào nhà và tiến vào cái sân giữa. Ở đây có một tòa nhà lớn thuôn dài hơi lùi vào một chút so với tòa nhà quay mặt ra đường, hẳn đã từng là khu vực chế biến của lò mổ. Xa hơn, lò mổ tiếp giáp với một khu vườn có hàng rào gãy đổ và ba, bốn cây ăn quả trông như đang bị cơn gió xé nát. Jansen quay về phía tòa nhà đằng trước và nhận thấy có một cửa hậu; ở đây không có biển hiệu, nhưng có một tấm thảm chùi chân và một chậu cây vân sam quăn queo. Anh ta giơ tay gõ cửa, bàn tay còn lại tháo chốt an toàn của khẩu Heckler & Koch trong túi áo khoác.

Đối với Jansen, những ngày sau khi Martin Ricks qua đời có cảm giác thật hư ảo. Sự hư ảo ấy đã phủ xuống từ lúc Jansen trông thấy thân hình không còn sự sống của cộng sự giữa những ánh đèn chớp nháy của xe cứu thương và tiếng sủa của chó nghiệp vụ khi chúng sục sạo mọi ngóc ngách trong những mảnh vườn. Trên đường từ Urbanplan đến đó, anh ta đã không hay biết gì về số phận của bạn mình, thế rồi đột nhiên anh ta thấy mình nhìn chằm chằm vào thứ gì đó mà anh ta không tài nào hiểu nổi. Ban đầu, anh ta không nghĩ sinh vật nhợt nhạt đã chết ấy có thể là đồng nghiệp của mình. Anh ta không nghĩ cái chết có thể biến Ricks thành thứ bất động đang nằm ở dưới chân anh ta. Nhưng đó là sự thật. Trong vài tiếng đồng hồ sau đó, Jansen gần như mong đợi Ricks sẽ xuất hiện, mắng nhiếc ai đó thậm tệ vì đã để mặc anh ta nằm trên mặt đường trải sỏi quá lâu, nhưng chuyện đó đã không xảy ra.

Họ được xếp cặp với nhau một cách gần như tình cờ, nhưng khi Jansen nhớ lại, họ đã hợp nhau ngay từ ngày đầu tiên. Ricks có những phẩm chất của một cộng sự dễ chịu. Không quá thông minh, cũng không ứng đối nhanh nhẹn - trên thực tế, anh ta rất ít nói - tuy nhiên anh ta cực kỳ ngoan cường và trung thành một khi bạn ở cùng phe với anh ta. Hơn nữa, Ricks hầu như luôn ngờ vực tất cả mọi thứ và tất cả mọi người, chắc là vì hồi nhỏ anh ta luôn bị chế giễu, và Jansen lập tức hiểu ngay làm thế nào để phát huy tiềm năng của người đàn ông ấy. Nếu Jansen là cái đầu thì Ricks chính là cơ thể, và chẳng bao lâu họ đã cùng có chung mối ác cảm tự nhiên với các ông sếp và cánh luật sư, chẳng ai trong số đó biết gì về công việc của cảnh sát cả. Họ đã cùng nhau tống giam biết bao thành viên của những băng đảng chạy xe mô tô phân khối lớn, những người Pakistan, những kẻ bạo hành vợ, những gã hiếp dâm và những tên sát nhân, đến mức họ xứng đáng nhận được những cơn mưa lời khen và huân chương cho đến tận lúc nghỉ hưu. Nhưng xã hội này không như thế. Phúc phần của thế giới được phân bổ không công bằng. Họ thường nói chuyện về điều đó, tự chúc tụng mình trong những quán bar và câu lạc bộ giải trí cho đến khi say bí tỉ hoặc ghé qua nhà thổ nhỏ ở Outer Østerbro.

Giờ thì tất cả đã kết thúc. Sự tri ân mà Ricks nhận được chỉ là tên anh ta được khắc lên bức tường tưởng niệm ở Sở Cảnh sát, bên cạnh tất cả những cái tên khác. Jansen không có thói đa cảm, nhưng khi tới làm việc vào sáng hôm qua, lúc đi qua khoảnh sân giữa với những hàng cột bao quanh, anh ta đã xúc động khi nghĩ đến điều đó. Anh ta đã ở nhà hai ngày. Vào cái đêm vụ án mạng xảy ra, anh ta quá sốc nên không thể làm được gì ngoài việc thông báo cho bạn gái của Ricks về những gì đã xảy ra, và khuya hôm đó, vợ anh ta đã thức dậy và thấy anh ta ngồi thẫn thờ trong nhà kính không thắp đèn ở khuôn viên ngôi nhà của họ tại Vanløse. Ngày hôm sau, trong lúc vợ con anh ta đi dự một bữa tiệc sinh nhật, anh ta bắt đầu lắp ghép cái kệ sách Ikea vốn đang nằm chờ đợi trong một cái hộp trong phòng các con trai của anh ta. Nhưng tờ hướng dẫn thật khó hiểu, và vào khoảng mười rưỡi, anh ta bắt đầu uống rượu vang trắng. Lúc vợ con anh ta về nhà vào chiều hôm đó, anh ta đã loạng choạng đi vào nhà kho ở vườn sau, tiếp tục uống vodka và Red Bull. Sau đó, khi thức dậy trên sàn nhà kho, anh ta biết mình cần trở lại với công việc thật nhanh.

Thứ Hai là ngày đầu tiên anh ta trở lại làm việc. Sở Cảnh sát giống như một tổ ong nhộn nhịp, và mọi người đều gật đầu tỏ vẻ thông cảm với anh ta. Đương nhiên, Nylander đã từ chối cho anh ta tiếp tục tham gia vụ án, vì thế anh ta đã kéo vài đồng nghiệp lại trong phòng thay đồ và bảo họ rằng nếu có bất cứ thông tin nào quan trọng trong cuộc săn lùng hung thủ, anh ta muốn họ báo cho anh ta biết ngay lập tức. Một vài người dường như không đồng ý, nhưng những người khác có chung quan điểm với anh ta: Ricks đã chết vì Hess và Thulin không làm tốt nhiệm vụ của mình. Hơn nữa, hẳn là một trong hai người họ, có lẽ là Hess, đã tiết lộ tin tức cho báo chí, và những mối nghi ngờ không dứt của Hess về vụ Kristine Hartung càng trở thành một sự sỉ nhục lớn hơn khi Ricks đã bị sát hại.

Rủi thay, cuộc điều tra vẫn trì trệ khi các đồng nghiệp của anh ta được phái tới văn phòng của Bộ trưởng Bộ Công tác Xã hội vào sáng hôm đó. Jansen chỉ được giao những nhiệm vụ không quan trọng, vì thế anh ta đã lái xe đến vùng ngoại ô của Greve, mua một lốc sáu lon bia ở một ki ốt trên đường, và uống vài lon trước khi tới gõ cửa căn hộ tầng trệt nhỏ xíu bên cạnh ga tàu điện ngầm, nơi Ricks từng sống. Bạn gái của Ricks đầm đìa nước mắt. Jansen vừa được mời vào nhà và nhận một tách trà thì một thanh tra gọi điện đến từ bộ. Họ đã tìm thấy một vài trường hợp có khả năng - những người có lý do để căm ghét nhà nước, chế độ, Bộ trưởng Bộ Công tác Xã hội và thế giới nói chung. Jansen lắng nghe các trường hợp được chọn, và một trong số đó có vẻ có động cơ lớn hơn hẳn những trường hợp khác. Sau khi chắc chắn Hess và Thulin chưa được thông báo về điều này, anh ta đã ngắt máy, cáo từ bạn gái của Ricks và lái xe đến thẳng địa chỉ ở Sydhavnen.

“Ai đấy?” Một giọng nói vọng ra từ đằng sau cánh cửa.

“Cảnh sát đây! Mở cửa ra!”

Jansen sốt ruột gõ cửa, bàn tay anh ta nắm chặt khẩu súng trong túi. Cánh cửa mở ra và một khuôn mặt nhăn nheo nhòm ra lo lắng. Jansen kìm nén sự kinh ngạc. Đó là một bà già, và đằng sau bà ta, Jansen ngửi thấy mùi thuốc lá và mùi thức ăn ôi thiu.

“Tôi cần nói chuyện với Benedikte Skans và Asger Neergaard.”

Người đồng nghiệp đang kiểm tra hồ sơ ở Bộ đã cung cấp cho Jansen những cái tên ấy, nhưng bà lão lắc đầu.

“Họ không sống ở đây nữa. Họ đã chuyển đi từ sáu tháng trước rồi.”

“Chuyển đi ư? Đi đâu?”

“Tôi không biết. Họ không nói. Có chuyện gì vậy?”

“Bà sống ở đây một mình?”

“Vâng. Nhưng tôi nhớ mình đâu có bảo anh nói chuyện với tôi bằng giọng điệu suồng sã như vậy.”

Jansen ngập ngừng một lát. Anh ta đã không lường trước điều này. Bà lão ho và kéo chặt hơn chiếc áo khoác len quanh người trước hơi lạnh.

“Tôi có thể giúp gì không?”

“Thôi bỏ đi. Xin lỗi vì đã làm phiền bà. Tạm biệt.”

“Tạm biệt, tạm biệt.”

Jansen rời khỏi cánh cửa, và bà lão đóng nó lại. Trong vài giây, anh ta không biết phải làm gì. Câu trả lời của bà lão khiến anh ta bất ngờ. Đang định quay trở lại chiếc xe ấm áp và gọi điện cho người đồng nghiệp đang làm nhiệm vụ ở Bộ thì mắt anh ta chợt nhìn lên một ô cửa sổ trên tầng hai. Anh ta nhận ra mình đang nhìn vào một món đồ chơi di động treo trên trần. Một món đồ chơi di động với những chú chim nhỏ, loại thường treo phía trên một cái nôi, và Jansen lập tức biết rằng nó không thể ở đó nếu bà lão kia nói thật về chuyện Benedikte Skans và Asger Neergaard đã chuyển đi.

Anh ta lại gõ cửa, lần này mạnh hơn. Khi bà lão cuối cùng cũng mở cửa, anh ta len qua người bà ta, rút súng ra. Bà lão la hét phản đối. Anh ta quả quyết đi xuôi theo hành lang hẹp, vào trong bếp và đi sang phòng khách, trước đây vốn là khu vực bán hàng của lò mổ. Sau khi chắc chắn rằng căn phòng không có ai, anh ta đi lên cầu thang, nơi “mụ phù thủy già” đang chắn đường.

“Dịch ra!”

“Trên đó không có gì cả! Anh không thể…”

“Im miệng và tránh ra!”

Anh ta gạt bà lão sang một bên, nhảy hai ba bước một trên cầu thang trong khi bà lão vẫn la lối đằng sau. Súng sẵn sàng trong tay, ngón tay đặt hờ trên cò súng, anh ta đẩy mở hết cánh cửa này đến cánh cửa khác. Hai phòng đầu tiên là phòng ngủ, nhưng phòng cuối cùng là phòng của trẻ con.

Chiếc đồ chơi di động kia treo yên bình bên trên một chiếc nôi, ngoài ra trong phòng trống trơn, và trong một giây, Jansen nghĩ rằng anh ta đã nhầm. Thế rồi anh ta nhìn thấy bức tường đằng sau cánh cửa, và lập tức biết rằng anh ta đã phá được vụ án sát hại Martin Ricks.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.