Ở ngôi nhà này có thứ gì đó mà Thulin không thích. Cảm giác ấy bắt đầu nhen nhóm khi cô bước vào trong tiền sảnh tối om, tay đeo găng và chân đi đôi giày bao ngoài bằng nylon màu xanh dương. Giày dép của gia đình được xếp đặt gọn gàng bên dưới giá treo áo khoác. Trên các bức tường trong hành lang treo những bức tranh hoa cỏ đóng khung tinh xảo, và khi cô bước vào phòng ngủ, căn phòng lập tức tạo cho cô ấn tượng nó thật nữ tính và tinh khôi, mọi thứ trong phòng đều có màu trắng ngoại trừ tấm mành chớp xếp nếp màu hồng vẫn đang đóng kín.
“Nạn nhân tên là Laura Kjær, ba mươi bảy tuổi, y tá của một phòng khám nha khoa ở trung tâm Copenhagen. Có vẻ như cô ta đã bị tấn công bất ngờ sau khi lên giường đi ngủ. Cậu con trai chín tuổi của cô ta lúc ấy đang ngủ ở căn phòng phía cuối hành lang, nhưng dường như cậu bé không nhìn thấy hay nghe thấy gì.”
Thulin chăm chú nhìn vào chiếc giường đôi. Viên cảnh sát mặc đồng phục đứng tuổi đã báo cáo với cô rằng chỉ có nửa giường là từng có người nằm. Một chiếc đèn ngủ đã bị đổ khỏi chiếc bàn kế cạnh giường và nằm chỏng chơ trên lớp thảm dày màu trắng.
“Cậu bé thức giấc thì thấy ngôi nhà vắng tanh vắng ngắt, không có ai nữa cả. Cậu tự làm bữa sáng cho mình, thay quần áo và đợi mẹ cậu, nhưng khi mẹ cậu không xuất hiện, cậu đã đi sang nhà hàng xóm. Người hàng xóm bèn đi sang ngôi nhà này, thấy vẫn chẳng có ai, rồi bà ấy nghe tiếng chó sủa ngoài sân chơi. Bà ấy đã tìm thấy xác nạn nhân ở đó và gọi điện cho chúng ta.”
“Đã liên lạc với bố cậu bé chưa?”
Thulin đi qua viên cảnh sát, nhìn nhanh vào căn phòng của cậu bé trước khi quay trở lại, đi xuôi theo hành lang, viên cảnh sát đi theo sau cô.
“Bà hàng xóm kể, bố cậu bé đã qua đời vì ung thư vài năm trước. Sáu tháng sau, nạn nhân hẹn hò với người mới và họ chuyển đến đây sống cùng nhau. Anh ta đang ở một hội chợ thương mại nào đó tại Zealand. Chúng tôi đã gọi điện cho anh ta khi chúng tôi tới đây, vì thế chắc anh ta sẽ trở về ngay thôi.”
Qua cánh cửa phòng tắm đang mở, Thulin có thể nhìn thấy ba chiếc bàn chải đánh răng điện được xếp thành một hàng, một đôi dép để sẵn trên sàn đá và hai chiếc áo choàng tắm treo trên móc. Cô rời khỏi hành lang, bước vào phòng bếp không có vách ngăn, nơi các giám định viên kỹ thuật hình sự mặc đồ màu trắng đang bận rộn tìm kiếm các vết tích và dấu vân tay. Đồ đạc trong phòng cũng bình thường như những khu vực khác. Mẫu mã Scandinavi, có lẽ chủ yếu từ hãng Ikea và Ilva. Trên bàn có ba miếng lót đĩa trống trơn, một cái bình cắm mấy cành con trang trí, trên sofa có mấy chiếc gối tựa lưng và trên bàn đảo bếp có một cái bát sâu lòng đựng những gì còn sót lại của sữa và ngũ cốc vị ngô, chắc là của cậu bé. Trong phòng khách, bên cạnh cái ghế bành trống là một khung ảnh kỹ thuật số hiển thị liên tục một chuỗi ảnh của gia đình nhỏ. Trong chuỗi ảnh ấy có người mẹ, cậu con trai và có lẽ cả người bạn trai chung sống với cô ta. Họ đang cười và trông có vẻ hạnh phúc. Laura Kjær là một phụ nữ xinh đẹp, mảnh mai với mái tóc dài màu đỏ, nhưng trong đôi mắt ấm áp, đầy vẻ thấu cảm của cô ta có nét gì đó yếu đuối. Đây là một ngôi nhà xinh xắn, nhưng rõ ràng nó có thứ gì đó mà Thulin không thích.
“Có dấu hiệu phá cửa đột nhập không?”
“Không. Chúng tôi đã kiểm tra các cửa sổ và cửa ra vào. Có vẻ như cô ta đã xem ti vi và uống một tách trà trước khi đi ngủ.”
Thulin nhìn lướt qua tấm bảng ghi nhớ trong phòng bếp, nhưng ở đó chỉ có thời khóa biểu của trường học, những tấm lịch, giờ giấc đi bơi bể bơi địa phương, một tờ rơi quảng cáo của thợ tỉa cây, một tấm thiếp mời tham dự bữa tiệc Halloween của hội cư dân và một lá thư nhắc nhở về việc kiểm tra sức khỏe ở khoa Nhi của bệnh viện Rigshospital. Thường thì Thulin rất giỏi việc này: cô hay để ý đến những thứ tuy nhỏ nhặt nhưng hóa ra lại có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Đã từng có thời cô quá quen với việc đó. Mỗi khi về nhà, cô thường mở khóa cửa và soi xét các dấu hiệu báo trước đó sẽ là một ngày tốt đẹp hay tồi tệ. Nhưng trong trường hợp này, chẳng có gì đáng chú ý cả. Chỉ là một gia đình bình thường và cuộc sống thường ngày bình dị của họ. Kiểu mà cô sẽ chẳng bao giờ có thể chấp nhận, và trong một thoáng, cô cố gắng tự nhủ rằng có lẽ đó chính là điều mà cô không thích ở ngôi nhà này.
“Còn máy vi tính, máy tính bảng và điện thoại di động thì sao?”
“Theo như chúng tôi nhận thấy, chẳng có thứ gì bị lấy cắp cả, người của Genz đã thu thập các thiết bị ấy và gửi chúng đi kiểm tra rồi.”
Thulin gật đầu. Hầu hết những kẻ hành hung và giết người đều có thể được tìm ra bằng cách đó. Theo thông lệ, luôn có những tin nhắn, cú điện, email hoặc tin nhắn trên Facebook chỉ ra tại sao mọi sự lại có kết cục như vậy, và cô đang nóng lòng muốn được chạm tay vào những thứ ấy.
“Trong này có mùi gì vậy? Mùi nôn mửa à?”
Thulin đột nhiên để ý có một mùi hôi rình khó chịu cứ bám theo cô khi cô đi quanh ngôi nhà. Viên cảnh sát lớn tuổi tỏ vẻ xấu hổ, và Thulin nhận thấy mặt ông ta tái xanh.
“Tôi xin lỗi. Tôi vừa từ hiện trường về đây. Tôi cứ tưởng tôi đã quen với… nhưng tôi sẽ dẫn đường cho cô.”
“Tôi tự đi được. Lúc nào bạn trai của nạn nhân về thì hãy báo cho tôi biết nhé.”
Cô mở cửa hậu dẫn ra khu vườn phía sau khi viên cảnh sát gật đầu tỏ vẻ biết ơn.