Thulin buông tay khỏi nấc thang phía trên cô. Cô đặt cả hai chân xuống sàn nhà lát gỗ laminate và quay sang nhìn căn phòng dưới mặt đất, hiện đã được thắp sáng ở mỗi đầu bằng những ngọn đèn công suất lớn. Hai giám định viên kỹ thuật hình sự đang thì thào trò chuyện với Hess xung quanh chiếc MacBook và thiết bị WiFi đặt trên bàn cà phê.
“Các anh đã thử khởi động nó trong chế độ khôi phục chưa?” Thulin hỏi.
Hess quay ngoắt sang. Một mắt anh bị sưng, các khớp đốt ngón tay thì quấn gạc, và anh đang áp một cục giấy thấm đầy máu vào sau đầu bằng một tay.
“Rồi, nhưng họ nói hắn sử dụng [1], vì thế họ không thể mở nó ở đây được.”
“Tránh ra. Để tôi làm cho.”
“Họ nói sẽ tốt hơn nếu họ…”
“Nếu làm sai một thao tác nào đó, các anh có thể xóa mất một số dữ liệu trong chương trình đấy.”
Hess nhìn cô, lùi lại khỏi chiếc MacBook và gật đầu với các kỹ thuật viên IT, ra hiệu rằng họ cũng nên làm như anh.
Thulin chẳng mất nhiều thời gian. Cô biết rõ mọi hệ điều hành, và chưa đầy hai phút gõ phím bằng đôi tay đeo găng cao su, cô đã gỡ được mật khẩu truy cập của Hauge. Máy tính mở lên, và trên màn hình desktop, họ nhìn thấy một bức ảnh lớn của nhiều nhân vật khác nhau trong phim hoạt hình Disney. Chó Goofy, Vịt Donald, Chuột Mickey.
Ở phía bên trái màn hình là mười hai hoặc mười ba thư mục, tất cả đều được đặt tên theo tháng.
“Hãy thử mở thư mục gần đây nhất.”
Thulin nhấp đúp chuột vào thư mục gần đây nhất, “Tháng Chín”. Một cửa sổ mới mở ra, và trước mắt họ xuất hiện năm biểu tượng, mỗi biểu tượng đều có dấu “Phát”. Thulin nhấp đúp chuột vào một biểu tượng ngẫu nhiên và xem đoạn video hiện lên trên màn hình. Sau ba mươi giây, cô nhận ra đáng lẽ cô nên làm theo lời khuyên của Genz, vì một cơn buồn nôn đang dâng lên trong họng cô.
❀ ❀ ❀
[1] Một chương trình mã hóa dữ liệu trên hệ điều hành Mac OS.