Olivia vẫn chưa tỉnh hẳn, mặc dù con bé đang ngồi thẳng người trên giường, tựa vào bức vách gỗ.
“Có chuyện gì thế mẹ?”
“Không có gì đâu, con yêu. Cứ nằm xuống đi.”
Jessie Kvium vội chạy tới và ngồi xuống giường, vuốt tóc con gái.
“Nhưng ồn quá, con không ngủ được.” Con gái cô thì thầm, tựa vào vai Jessie khi tiếng còi báo động im bặt.
“Đó, nó hết kêu rồi. Con có thể ngủ lại rồi, con yêu.”
Một lát sau, Olivia lại ngủ thiếp đi. Trong lúc ngắm nhìn con gái, Jessie nghĩ thật nhẹ nhõm khi đã nói được đôi điều với viên cảnh sát ngoài kia. Đương nhiên, như thế vẫn là chưa đủ, và cô ước gì mình đã có thể nói với anh ta nhiều hơn, được trút bỏ hết mọi nỗi niềm trong lòng. Nhưng tiếng còi báo động ở xe đã đột ngột làm thay đổi tâm trạng của cô. Cô cảm nhận được một nỗi sợ mà trước đây cô chưa từng có, nhưng bây giờ tiếng còi đã ngừng và khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại quen thuộc của viên cảnh sát kia vang lên đâu đó trong vườn, cô cảm thấy mình thật ngớ ngẩn. Cho đến khi cô chợt nhận ra rằng anh ta không bắt máy. Cô lắng nghe và chờ đợi, nhưng nhạc chuông đã tắt. Rồi nó lại vang lên, lần này cũng không có ai bắt máy.
Bên ngoài, gió vờn tóc Jessie. Cô đang đi giày, nhưng trời lạnh cắt da cắt thịt, và cô hối hận vì đã không quấn cái chăn quanh chân trước khi bước ra khỏi cửa. Cô nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên ở đâu đó bên cạnh chiếc xe, nhưng cô vẫn không nhìn thấy viên cảnh sát kia đâu.
“Này? Anh đang ở đâu đấy?”
Không có tiếng trả lời. Jessie ngập ngừng tiến lại gần hàng rào và chiếc xe đang đỗ trên mặt đường trải sỏi ngoài cổng. Nếu cô bước thêm một bước nữa, tới tận con đường trải sỏi, cô sẽ nhìn thấy toàn bộ chiếc xe và có thể cả chiếc điện thoại nữa, vì nó đang đổ chuông ở đâu đó rất gần. Nhưng rồi cô nhớ lại những gì các thanh tra đã nói trong cuộc thẩm vấn, và mối nguy hiểm mà họ nói chợt bám lấy cô, khiến cô sởn gai ốc. Nó rình rập trong những thân cây đang cong mình và những bụi rậm trơ trụi trong vườn, rồi tóm lấy đôi chân trần của cô. Jessie quay người, chạy trở về phía căn nhà, nhảy lên những bậc thềm gỗ, lao vào trong qua ô cửa mở rồi đóng sầm cánh cửa lại sau lưng.
Qua cuộc trò chuyện điện thoại của viên cảnh sát lúc nãy, cô biết những người khác đang trên đường đến giúp, và cô tự nhủ mình không được hoảng loạn. Cô khóa cửa lại và đẩy một cái tủ ngăn kéo tới chặn cửa. Rồi cô chạy vào trong bếp và phòng tắm nhỏ để kiểm tra cửa nẻo xem chúng có còn khóa không. Trong một ngăn kéo ở phòng bếp, cô tìm thấy một con dao dài và cầm nó lên. Cô không thấy gì khi nhìn ra ngoài qua các ô cửa sổ hướng ra vườn sau, rồi đột nhiên nhận ra rằng mình đang đứng ở chỗ sáng. Nếu có ai đó ở ngoài kia - và cô không còn nghi ngờ gì về việc có ai đó đang ở ngoài kia - họ sẽ nhìn thấy từng động tác của cô. Cô chạy vài bước trở lại phòng khách, và sau vài lần luống cuống thử để tìm đúng công tắc, cô đã tắt được hết đèn.
Jessie đứng im, nhìn chằm chằm vào mảnh vườn đằng trước. Chẳng có gì cả. Chỉ có tiếng gió đang cố lật đổ căn nhà gỗ. Cô đang đứng gần lò sưởi điện, và nhận ra mình đã vô tình tắt nó đi khi tìm công tắc đèn. Jessie cúi xuống và bật nó lên. Lò sưởi bắt đầu kêu ro ro, và trong ánh đèn đỏ yếu ớt phát ra từ màn hình hiển thị của nó, cô bỗng nhìn thấy một vật nhỏ xíu nằm trên cái ghế nơi viên cảnh sát đã ngồi lúc nãy.
Trong vài giây, cô không biết nó là gì. Nhưng rồi cô chợt nghĩ ra. Và mặc dù con búp bê người hạt dẻ nhỏ xíu đó khá vô hại, với hai cánh tay bằng que diêm đang giơ lên trời với vẻ tuyệt vọng, nó vẫn khiến nỗi sợ hãi dâng ngập lòng cô: cô nhận ra ngay nó không có ở đó khi cô ra ngoài tìm viên cảnh sát vào lúc nãy. Khi cô nhìn lên, dường như có thứ gì đó trong bóng tối đã hiện ra trước mặt cô, thế là cô dồn hết sức bình sinh, chém con dao vào không khí.