Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 88

❊ ❊ ❊

Bóng tối đã phủ xuống, thường thì vào thời điểm này, những chiếc xe cuối cùng đang rời khỏi Sydhavnen, khiến đường sá trở nên hoang vắng. Nhưng hôm nay thì không. Bên ngoài những tòa nhà xiêu vẹo từng là một trong những khu lò mổ lớn của Copenhagen, con đường đang oằn mình gánh các sĩ quan cảnh sát và giám định viên kỹ thuật hình sự đi đi lại lại xung quanh với va li đồ nghề của mình. Những chiếc xe của họ xếp thành một hàng dài, và ánh đèn sáng chói hắt ra qua từng ô cửa sổ của tòa nhà quay mặt ra đường. Từ căn phòng trên tầng hai, Hess nghe thấy tiếng bà lão thi thoảng lại khóc nấc lên trong lúc bị thẩm vấn, và âm thanh ấy hòa lẫn với những lời chỉ thị nhanh gọn, tiếng bước chân, tiếng thông báo lạo xạo qua bộ đàm - nhưng chủ yếu là tiếng nói chuyện của Thulin và Jansen bên ô cửa.

“Nhưng ai đã báo thông tin cho anh đến đây?”

“Ai nói là có người báo cho tôi? Tôi chỉ lái xe đi loanh quanh thôi.”

“Tại sao anh không gọi điện?”

“Cho cô và Hess ư? Làm thế thì có ích gì?”

Bức ảnh chắc được chụp từ hai năm trước. Mặt kính phủ đầy bụi nhưng nó được đóng khung rất đẹp với viền màu đen. Nó đang nằm trên gối trong cái nôi màu trắng bên cạnh một hình nộm và một lọn tóc bạc mỏng. Người mẹ trẻ trong bức ảnh đang đứng bên cạnh một cái lồng ấp và bế một đứa bé được quấn trong chăn. Cô ta đang mỉm cười trước máy ảnh. Đó là một nụ cười gượng gạo, dấu hiệu của sự mệt mỏi và gắng sức, và vì cô ta vẫn đang mặc cái váy dài nhàu nhĩ của bệnh viện nên Hess nghĩ bức ảnh hẳn đã được chụp ở đó ngay sau khi cô ta sinh xong. Đôi mắt cô ta không vương ánh cười. Trong biểu cảm của cô ta có nét gì đó mong manh, xa rời thực tại, như thể cô ta vừa được trao cho đứa bé và đang cố đóng một vai trò mà cô ta vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để đảm nhận.

Chắc chắn cái cô Benedikte Skans trong bức ảnh này chính là cô y tá xinh đẹp, có khuôn mặt nghiêm nghị mà anh và Thulin đã gặp ở khoa Nhi, bệnh viện Rigshospital khi họ thẩm vấn Hussein Majid về Magnus Kjær và Sofia Sejer-Lassen. So với bức ảnh này thì bây giờ tóc cô ta dài hơn, nét mặt già đi và nụ cười đã biến mất. Nhưng đó chính là cô ta, và Hess cố gắng hiểu được mối liên kết.

Kể từ lúc anh và Thulin rời khỏi trại giam dành cho tội phạm tâm thần, cuộc trò chuyện với Linus Bekker cứ phình lên trong anh như một khối u ác tính. Mọi sức lực và sự chú ý của anh dồn hết cả vào khả năng lần ra dấu vết hung thủ qua những bức ảnh trong kho dữ liệu mà Bekker đã xâm nhập vào, nhưng rồi sau đó tin tức bắt đầu đến tai anh. Đầu tiên là từ Genz, rồi từ một trong các thanh tra đã ở lại bộ, người này đã vội đến Sydhavnen sau cuộc gọi yêu cầu hỗ trợ của Jansen. Chẳng cần phải tưởng tượng nhiều cũng đoán được rằng Jansen đã được báo tin bởi một trong các thanh tra đang kiểm tra các hồ sơ ở Bộ, nhưng bây giờ chi tiết ấy có vẻ chẳng còn quan trọng khi so với tin tức đột phá về Benedikte Skans và bạn trai của cô ta.

“Các anh điều tra đến đâu rồi?”

Nylander vừa mới đến, và Jansen có vẻ nhẹ nhõm trước sự xen ngang này.

“Hợp đồng thuê nhà đứng tên Benedikte Skans. Hai mươi tám tuổi, y tá ở bệnh viện Rigshospital. Cô ta và bạn trai đã bị Hội đồng thành phố Copenhagen tước quyền nuôi con mười tám tháng trước. Đứa trẻ được gửi đến một gia đình bảo trợ, và Benedikte Skans đã khởi kiện. Cô ta cũng tìm tới giới báo chí và tấn công Bộ trưởng Bộ Công tác Xã hội vì đã khuyến khích các hội đồng địa phương tước quyền nuôi dưỡng con cái của nhiều người khác.”

“Rosa Hartung.”

“Vâng. Các phương tiện truyền thông đại chúng đã rất hào hứng với trường hợp này, cho đến khi họ đột nhiên nhận ra rằng hội đồng thành phố đưa đứa trẻ đi vì có lý do chính đáng, và thế là câu chuyện rơi vào quên lãng. Nhưng Benedikte Skans và bạn trai của cô ta thì không quên, bởi vì chỉ một thời gian ngắn sau đó, con trai của họ đã chết. Skans bị đưa tới một trại tâm thần và mãi đến mùa xuân năm nay mới được thả ra. Cô ta được trở lại với công việc cũ và chuyển đến sống ở đây cùng bạn trai, nhưng như ông có thể nhìn thấy trên bức tường này, họ chưa bao giờ quên chuyện đã xảy ra.”

Hess đang mải nhìn lướt bức tường và không nghe những lời ấy. Anh đã biết phần lớn thông tin từ những bản sao hồ sơ của Hội đồng thành phố Copenhagen mà một thanh tra đã mang đến từ Bộ công tác Xã hội. Tuổi trẻ của Benedikte Skans ở Tingbjerg đã bị lãng phí khi cô ta đắm chìm trong cần sa, cuộc sống về đêm và bỏ dở vị trí nhân viên thử việc ở một cửa hàng quần áo. Đến năm hai mươi mốt tuổi, cô ta được nhận vào trường đào tạo y tá ở Copenhagen. Cô ta đã hoàn thành khóa học với điểm số rất cao và trong khoảng thời gian đó, cô ta đã gặp bạn trai của mình - Asger Neergaard - từng học trên cô ta vài khóa ở trường trung học tại Tingbjerg. Trước đó, Neergaard từng là một quân nhân đóng quân ở Slagelse, sau được điều động đến Afghanistan, và khi gặp nhau, họ đã cùng xây dựng tổ ấm ở lò mổ cũ ọp ẹp này. Benedikte Skans đã được nhận vào làm y tá ở khoa Nhi, bệnh viện Rigshospital, và đó cũng là lúc cô ta cùng bạn trai tính đến chuyện có con. Theo ghi chép trong hồ sơ, khi Benedikte mang thai, cô ta bắt đầu tỏ ra lo lắng và thiếu tự tin. Ở tuổi hai mươi sáu, cô ta hạ sinh một bé trai sớm hai tháng, và mắc chứng rối loạn tâm thần sau sinh. Có vẻ như bố đứa bé đã không giúp đỡ được gì nhiều. Năm đó anh lính hai mươi tám tuổi, và nhân viên xã hội phụ trách trường hợp này khi ấy nhận thấy anh ta là người thiếu chín chắn và khép mình, thi thoảng còn hung hăng, nếu Benedikte Skans lôi kéo anh ta. Hội đồng thành phố đã làm hết sức để hỗ trợ họ thông qua một số chương trình khác nhau, nhưng sáu tháng sau, vấn đề tâm lý của Benedikte Skans càng trở nên tệ hơn, và cô ta được chẩn đoán mắc chứng rối loạn lưỡng cực. Khi không thể liên lạc với gia đình ấy trong vài tuần, hội đồng thành phố đã nhờ đến cảnh sát, và cảnh sát đã thực hiện một cuộc đột kích - và đó là một quyết định hoàn toàn đúng đắn. Cảnh sát phát hiện cậu bé bảy tháng tuổi nằm bất tỉnh trong nôi, người dính đầy phân và chất nôn mửa, và có những dấu hiệu đáng lo ngại của sự suy dinh dưỡng. Sau khi cậu bé được đưa đến bệnh viện, các bác sĩ kết luận rằng cậu bé bị hen suyễn mạn tính và dị ứng thức ăn, khiến cậu gặp nguy hiểm khi ăn những viên sô cô la hạnh nhân mà cha mẹ cậu đã cho.

Mặc dù sự can thiệp ấy đã cứu được tính mạng của cậu bé, nhưng lại khiến Benedikte Skans nổi cơn thịnh nộ. Trong vài lần được phỏng vấn, cô ta đã bày tỏ sự giận dữ trước cái cách gia đình cô ta bị đối xử: “Nếu tôi là một người mẹ tồi, vậy thì có rất nhiều người mẹ tồi”. Đó là tiêu đề của một trong những bài báo được sao chép lại trong hồ sơ của cô ta. Bởi vì hội đồng thành phố không công khai về việc bỏ bê đứa trẻ của Skans và bạn trai, nên có vẻ như Skans có lợi thế - nhưng chỉ đến khi Rosa Hartung đứng ra nhắc nhở cả báo chí và các hội đồng địa phương rằng vì lợi ích tốt nhất của trẻ em mà họ cần thực hiện Đoạn 42 của điều luật có liên quan một cách nghiêm ngặt nhất có thể. Truyền thông lập tức im lặng. Sau đó là đến cái chết thương tâm của cậu bé vì bệnh phổi cấp tính, chỉ hai tháng sau khi được đưa đến gia đình bảo trợ. Benedikte Skans đã phản ứng dữ dội với nhân viên công tác xã hội đến thông báo tin buồn cho cô ta, và thay vì được đi khám bác sĩ tâm thần ngoại trú như trước kia, cô ta phải ở lại trại tâm thần Sankt Hans ở Roskilde trong một thời gian dài. Cô ta được ra trại vào mùa xuân vừa rồi và được trở lại với công việc cũ ở bệnh viện Rigshospital, nhưng vẫn đang trong thời gian bị quản chế.

Quả là đáng sợ, bởi vì bức tường đằng sau cánh cửa cho thấy rõ rằng đầu óc người phụ nữ trẻ ấy chẳng hề lành mạnh chút nào.

Hess rùng mình trước ý nghĩ đó.

“Tôi cho rằng cô ta và bạn trai đã thực hiện tội ác cùng nhau.” Jansen tiếp tục nói với Nylander. “Rõ ràng họ cảm thấy mình bị đối xử bất công, vì thế những cái đầu bệnh hoạn của họ đã lập nên kế hoạch này để nhạo báng Bộ trưởng và khiến bà ấy trở nên lố bịch, để vạch trần chế độ này và trừng phạt những người phụ nữ không chăm sóc con cái. Như ông thấy đấy, không còn nghi ngờ gì về việc đối tượng chính mà họ nhắm đến là ai.”

Jansen không sai về điều đó. Trong khi một phần của căn phòng được dành làm lăng mộ cho đứa trẻ đã chết, phần còn lại tiết lộ một nỗi ám ảnh bệnh hoạn đối với Rosa Hartung. Từ trái qua phải, có những bức ảnh và những dòng tiêu đề cắt ra từ báo về vụ mất tích của con gái cô, bao gồm cả những bức ảnh Bộ trưởng đang đau buồn mà cánh paparazzi chụp được. Những cụm từ như “bị phân thây và chôn” hoặc “bị cưỡng hiếp trước khi bị chặt xác” được dán với vẻ nhạo báng bên cạnh một bức ảnh Rosa Hartung mặc đồ đen, suy sụp ở buổi lễ tưởng niệm. Có vài bức ảnh đi kèm với những dòng tiêu đề như “Rosa Hartung sụp đổ” hay “ngã bệnh vì đau buồn”, thế rồi chúng đột ngột chấm dứt, và về phía bên phải của bức tường là những tấm ảnh mới hơn, có lẽ từ ba hay bốn tháng trước, bên dưới dòng tiêu đề “Hartung trở lại”. Trong một bài báo dán trên tường, có một vết khoanh tròn vẽ bằng tay quanh sự trở lại với quốc hội của Bộ trưởng vào ngày thứ Ba đầu tiên của tháng Mười, và bên cạnh nó treo một trang giấy A4 với những bức ảnh selfie khác nhau của con gái bà cùng với dòng chữ “Chào mừng trở lại. Mày sẽ chết, con điếm bẩn thỉu”.

Tuy nhiên, điều đáng lo ngại hơn là các bức ảnh cắt từ báo đã nhường chỗ cho một loạt những bức ảnh được in ra từ phim, rõ ràng chúng đã được chụp vào một thời điểm nào đó sau tháng Chín, trước khi mùa thu đến hẳn. Đó là những bức ảnh chụp ngôi nhà của Bộ trưởng từ các góc độ khác nhau, chồng cô, con trai cô, một trung tâm thể thao, chiếc xe bộ trưởng, văn phòng bộ trưởng và Christiansborg cũng như vô số mảnh bản đồ Google Maps được in ra, đánh dấu các lộ trình đi vào trung tâm thành phố.

Cảnh tượng này thật choáng ngợp. Nó làm vỡ tan chuỗi suy luận mong manh mà Hess sắp hình thành nên lúc anh rời khỏi trại giam tội phạm tâm thần. Chẳng lẽ chuyến đến gặp Linus Bekker đã hóa thành công cốc hay sao? Dù có cố gắng thế nào, anh cũng không thể suy luận tiếp theo hướng đó được nữa - nhưng đây không phải là điều duy nhất khiến anh bứt rứt không yên. Rõ ràng có một thứ khác đang quấy rầy anh. Thứ gì đó ở kề sát tầm tay, đòi hỏi sự chú ý của họ ngay lập tức, khi họ nghĩ họ đang kiểm soát được vụ án, thế là Hess tiếp tục dõi mắt kiểm tra bức tường trong khi Nylander hỏi Jansen.

“Bây giờ cặp đôi ấy đang ở đâu?”

“Người ta không thấy tăm hơi ả y tá ở bệnh viện Rigshospital từ lúc cô ta gọi điện báo ốm vài ngày trước, và chúng tôi cũng không biết bạn trai cô ta đang ở đâu. Chúng ta biết rất ít thông tin về anh ta. Họ chưa kết hôn, vì thế mọi giấy tờ đều đứng tên Benedikte Skans, nhưng chúng tôi đang liên hệ để xem giấy tờ của anh ta trong quân đội. Cơ quan tình báo đã được thông tin về những gì chúng ta tìm được chưa?”

“Rồi. Bộ trưởng đang an toàn. Bà lão ở dưới nhà là ai vậy?”

“Mẹ của Asger Neergaard. Dường như bà ta cũng sống ở đây. Bà ta nói bà ta không biết họ đang ở đâu, nhưng chúng tôi vẫn chưa thẩm vấn bà ta xong.”

“Nhưng chúng ta tin rằng cặp đôi trẻ này là thủ phạm của những vụ giết người vừa rồi sao?”

Hess nghe thấy Thulin xen ngang trước khi Jansen có thể trả lời, đúng lúc anh đột nhiên nhìn thấy mấy cây đinh ghim trên tường. Một, hai cây đinh ghim vẫn còn mắc lại vài mẩu giấy con con, như thể một bức ảnh đã bị xé xuống vội vã.

“Chúng ta chưa biết điều đó mà. Trước khi đi đến bất cứ kết luận nào, chúng ta cần…”

“Chúng ta còn cần biết gì nữa? Chúa ơi, chúng ta đều có mắt để nhìn mà.” Jansen thốt lên.

“Đúng thế! Chúng ta đều nhìn thấy bức tường chứa đầy những bức ảnh của Rosa Hartung này, nhưng chẳng có gì liên quan đến những người phụ nữ bị sát hại cả. Nếu cặp đôi này là hung thủ, vậy thì phải có dấu vết của những người phụ nữ kia ở đây chứ, nhưng làm gì có!”

“Nhưng ả này làm y tá ở một bệnh viện nơi cô ta có thể đã gặp ít nhất hai trong số các nạn nhân và con của họ. Chẳng lẽ điều đó không quan trọng sao?”

“Có chứ, điều đó có quan trọng chứ. Rõ ràng chúng ta cần truy bắt và thẩm vấn cặp đôi này, nhưng bây giờ việc ấy sẽ chẳng còn quá dễ dàng nữa khi mà anh đã trống dong cờ mở đến đây và nói cho cả thế giới biết rằng chúng ta đang đợi họ!”

Hess vẫn không thể tìm thấy bức ảnh hẳn đã từng được ghim lên tường, và ở đằng sau, anh nghe thấy giọng nói của Nylander vang lên lạnh lùng.

“Theo như tôi thấy, Jansen hoàn toàn có quyền hành động, Thulin ạ. Viên bác sĩ tham vấn ở trại giam của Bekker đã có lòng gọi điện cho tôi vài phút trước. Theo lời ông ta, cô và Hess đã bận rộn với việc quấy rối Linus Bekker… mặc dù tôi đã đặc biệt yêu cầu hai người không được làm thế. Cô có lời giải thích nào cho việc đó không?”

Hess biết đây là lúc anh cần bênh vực Thulin, nhưng thay vì thế anh lại quay sang Jansen.

“Jansen, liệu bà lão kia có thể đã xé thứ gì đó ở trên này trước khi anh vào đây không nhỉ?”

“Hai người muốn cái quái gì ở Linus Bekker hả?”

Cuộc tranh cãi vẫn tiếp tục ở đằng sau khi anh cố suy luận xem mình sẽ giấu thứ gì đó ở đâu nếu cảnh sát đang gõ cửa. Khi anh dịch một cái tủ ngăn kéo ra khỏi bức tường, một bức ảnh nhàu nhĩ rơi xuống sàn, anh vội vàng nhặt nó lên và mở nó ra.

Trong ảnh là một người đàn ông trẻ mà Hess đoán hẳn là Asger Neergaard. Anh ta cao ráo, lưng thẳng tắp, đứng bên cạnh một chiếc xe với chùm chìa khóa trong tay. Anh ta đang mặc một bộ com lê sẫm màu lịch thiệp, và chiếc xe màu đen bóng loáng dưới ánh mặt trời nhàn nhạt như thể nó vừa mới được rửa và đánh bóng. Bộ com lê và chiếc xe hơi đắt tiền của Đức tương phản rõ rệt với lò mổ xiêu vẹo đằng sau. Ban đầu, Hess không hiểu tại sao mẹ của Asger Neergaard lại chọn bức ảnh này để giấu đi, nhưng rồi mắt anh lại bị thu hút bởi chiếc xe, và khi anh chạy trở lại chỗ bức tường và đối chiếu nó với bức ảnh chiếc xe dành cho bộ trưởng của Rosa Hartung, mọi mối nghi ngờ bị xua tan: chiếc xe của cô giống hệt chiếc xe trong bức ảnh của Asger Neergaard. Nhưng trước khi Hess có thể nói một lời, Genz thò đầu vào cửa, mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng quen thuộc.

“Xin lỗi vì đã xen ngang. Chúng tôi vừa mới bắt đầu tìm kiếm khu chế biến cũ của lò mổ và có một thứ các vị cần xem. Có vẻ như một trong những căn phòng ở đó đã được trang bị đầy đủ để cầm tù ai đó trong một thời gian dài.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.