Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 344 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 81

❊ ❊ ❊

Các công chức của Bộ Công tác Xã hội đang bê những cái thùng giấy vào và đặt chúng lên chiếc bàn họp hình bầu dục màu trắng nằm ở giữa căn phòng có trần cao.

“Có lẽ đây là những gì anh chị cần. Hãy cho tôi biết nếu anh chị cần thêm bất cứ thứ gì khác.” Chánh văn phòng thân thiện nói thêm trước khi đi ra cửa. “Chúc may mắn.”

Trong một thoáng những cái hộp tắm mình trong ánh nắng, các hạt bụi nhảy múa bên trên chúng, trước khi những đám mây lại kéo đến bên ngoài các ô cửa sổ và nhường việc chiếu sáng cho những ngọn đèn [1]. Các thanh tra bắt đầu kiểm tra các bìa kẹp hồ sơ trong các thùng giấy, nhưng hình ảnh quen thuộc này khiến Hess thấy như bị tê liệt. Mới vài ngày trước, anh đã ở trong một căn phòng họp khác, với một chồng hồ sơ khác, và bây giờ có cảm giác như hung thủ đã đẩy anh vào một cơn ác mộng kiểu [2] khác với những hồ sơ mới cần phải đọc. Càng đếm các bìa kẹp hồ sơ trong các thùng giấy, anh càng nhận ra rõ ràng rằng anh cần làm gì đó hoàn toàn khác. Phá vỡ khuôn khổ, làm những điều không thể đoán định. Nhưng anh không biết là bằng cách nào.

Anh đã đặt hy vọng vào cuộc thẩm vấn Rosa Hartung. Sau một hồi tán gẫu vô thưởng vô phạt với cố vấn của cô - Vogel, người đã nhấn mạnh với Thulin và Hess rằng đây không phải một cuộc thẩm vấn mà là một cuộc trò chuyện - ba người họ đi vào trong văn phòng của Bộ trưởng nơi cô đang chờ đợi. Cô đã tuyên bố rằng mình không biết gì về những người phụ nữ bị sát hại, mặc dù họ đã xem xét tỉ mỉ từng nạn nhân một. Hess thấy rõ rằng Bộ trưởng đã thực sự cố nhớ lại xem liệu trước đây cô có từng gặp các nạn nhân hoặc các thành viên trong gia đình họ không, nhưng dường như là không. Anh thậm chí đã phải kìm nén cảm giác thông cảm. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi tiếp xúc với cô, anh thấy rằng Rosa Hartung - một người phụ nữ xinh đẹp, tài năng mới mất đi con gái chừng một năm - đã trở nên phờ phạc và u buồn. Đôi mắt cô bối rối, yếu đuối, giống như đôi mắt của một con thú bị săn đuổi, và khi cô chăm chú nhìn vào các bức ảnh và giấy tờ, Hess thấy đôi bàn tay mảnh mai của cô run run, ngay cả khi cô cố gắng kiềm chế.

Tuy nhiên, anh đã giữ giọng điệu hoạt bát; anh chắc chắn Rosa Hartung chính là nhân tố then chốt. Những người phụ nữ bị sát hại có một điểm chung. Trong cả ba trường hợp, những đứa con của họ đều bị lạm dụng hoặc ngược đãi một cách kinh hoàng ở nhà. Trong cả ba trường hợp, hung thủ đều gửi email tố cáo nặc danh yêu cầu tước quyền nuôi con của họ, và trong cả ba trường hợp, hội đồng thành phố đều đã xóa bỏ sự nghi ngờ đối với các gia đình ấy và không buồn can thiệp. Vì hung thủ đều để lại một con búp bê hạt dẻ có dấu vân tay của con gái Rosa Hartung ở chỗ các nạn nhân, nên có thể hắn muốn lôi kéo sự chú ý của cô. Vì thế các vụ án phải có một ý nghĩa gì đó với Bộ trưởng.

“Nhưng chúng không có ý nghĩa gì với tôi cả. Tôi xin lỗi, nhưng tôi không biết gì hết.”

“Còn về những lời đe dọa mà bà nhận được gần đây thì sao? Theo tôi biết, bà đã nhận được một bức email sặc mùi căm ghét, và ai đó đã viết chữ ‘kẻ giết người’ lên nắp ca pô chiếc xe bộ trưởng. Bà có đoán được ai có thể làm điều đó hay tại sao không?”

“Người của cơ quan tình báo cũng đã hỏi tôi điều tương tự, nhưng tôi không thể nghĩ ra ai cả…”

Hess đã cố tình tránh liên kết những lời đe dọa ấy với những vụ án mạng, bởi vì nếu chiếc xe bị phá hoại cùng thời điểm Anne Sejer-Lassen bị tấn công, vậy thì hai việc đó phải độc lập với nhau. Trừ phi họ đang đối mặt với hai người, nhưng cho đến nay chẳng có chi tiết gì gợi ý điều đó. Thulin đã mất kiên nhẫn.

“Nhưng chắc chắn bà phải hiểu được chuyện này chứ? Đương nhiên là không phải ai cũng yêu mến bà, và bà phải biết liệu bà có từng làm gì khiến ai đó muốn trả đũa không chứ?”

Vogel, cố vấn của Bộ trưởng, đã phản đối trước giọng điệu gay gắt của Thulin, nhưng Rosa Hartung vẫn nhất quyết cố gắng giúp đỡ họ. Chỉ là cô không biết làm thế nào. Ai cũng biết rằng cô luôn cố gắng làm những gì tốt nhất cho trẻ em, và đã luôn khuyến nghị tách chúng khỏi cha mẹ nếu chúng bị lạm dụng hay ngược đãi; đó là một phần lý do cô đề nghị các hội đồng địa phương lập nên chương trình tố giác giống như Tòa thị chính. Nhu cầu của trẻ em là vấn đề cô quan tâm nhất, và điều đầu tiên cô làm khi được lựa chọn làm bộ trưởng là khuyến khích các hội đồng địa phương chủ động hơn với vấn đề đó. Sau một vài trường hợp thờ ơ, sao lãng cực kỳ đáng lên án tại một số hội đồng ở Jutland, nhu cầu ấy càng trở nên hiển nhiên - nhưng rõ ràng cô có thể có những người chống đối, đặc biệt là trong số các hội đồng địa phương và gia đình bị ảnh hưởng bởi chiến dịch kiểm soát chặt chẽ của cô.

“Nhưng cũng có thể có ai đó nghĩ rằng bà đã làm bọn trẻ thất vọng?” Thulin tiếp tục hỏi.

“Không, tôi không thể tưởng tượng nổi điều đó.”

“Tại sao lại không chứ? Là một bộ trưởng, bà hẳn sẽ dễ dàng bị sao lãng bởi…”

“Bởi vì tôi không như thế. Mặc dù chuyện này không liên quan gì đến cô, nhưng bản thân tôi cũng từng là một đứa trẻ được nhận nuôi, vì thế tôi biết điều gì là quan trọng và tôi không bao giờ làm cho bọn trẻ thất vọng.”

Cơn thịnh nộ đã lóe lên trong mắt Rosa Hartung khi cô giải thích điều đó với Thulin, và mặc dù Hess thấy mừng vì Thulin đã lên tiếng hỏi, anh cũng đột nhiên hiểu ra tại sao Hartung lại được nhiều người yêu mến đến vậy. Sau vài năm làm bộ trưởng đầy sóng gió, cô vẫn giữ được sự chân thành mà tất cả các chính trị gia khác đều cố gắng khơi lên khi những chiếc máy quay chĩa vào họ và thu hình, nhưng trong trường hợp của Hartung sự chân thành đó thuộc về bản chất.

“Còn về những con búp bê người hạt dẻ thì sao? Bà có thể nghĩ ra lý do tại sao lại có kẻ muốn đe dọa bà bằng những con búp bê người hạt dẻ hoặc hạt dẻ nói chung không?”

Dấu ấn của hung thủ thật lạ thường, và nếu Hess suy luận đúng về chuyện Hartung là nhân tố then chốt, anh hy vọng cô có thể nghĩ ra điều gì đó.

“Không, tôi xin lỗi. Tôi chỉ biết Kristine có một quầy hàng vào mùa thu thôi. Khi chúng ngồi ở cái bàn đó, con bé và Mathilde, và… Nhưng tôi đã nói với anh chuyện đó rồi mà.”

Bộ trưởng đã cố kìm nước mắt, và Vogel cố rút ngắn cuộc thẩm vấn, nhưng Thulin phản đối rằng họ vẫn cần sự giúp đỡ của Bộ trưởng: Vì Bộ trưởng đã khuyến khích các hội đồng địa phương tước quyền chăm sóc con cái của nhiều bậc cha mẹ nên Thulin và Hess muốn xem tất cả các trường hợp đã được xử lý trong nhiệm kỳ của cô. Hung thủ có thể là một kẻ có liên quan đến vấn đề đó, có lẽ hắn nóng lòng muốn trả thù Bộ trưởng và hệ thống mà cô là người đại diện, và Rosa Hartung đã gật đầu, cử Vogel đi truyền đạt lại với Chánh văn phòng, Chánh văn phòng sẽ thực hiện yêu cầu của họ. Hess và Thulin đứng dậy, cảm ơn Rosa Hartung vì đã dành thời gian cho mình. Đột nhiên, cô hỏi một câu làm họ ngạc nhiên.

“Trước khi rời đi, tôi muốn biết liệu con gái tôi có cơ may nào còn sống không?”

Cả Hess và Thulin đều không biết phải nói gì. Đó là một câu hỏi hiển nhiên, nhưng họ chưa hề chuẩn bị cho nó. Cuối cùng, Hess nghe thấy mình trả lời.

“Vụ án của con gái bà đã được giải quyết. Một người đàn ông đã thú tội và bị kết án.”

“Nhưng còn những dấu vân tay… Tận ba lần?”

“Nếu hung thủ không ưa bà vì những lý do riêng của hắn thì có thể hắn đã cố ý làm việc đó, vì đó chính là điều độc ác nhất mà hắn có thể khiến bà và gia đình tin vào.”

“Nhưng anh đâu có biết chắc. Anh không thể biết chắc được.”

“Như tôi đã nói…”

”Tôi sẽ làm bất cứ điều gì anh bảo. Nhưng anh cần tìm con bé.”

“Chúng tôi không thể làm điều đó. Như tôi đã nói…”

Rosa Hartung không nói thêm một lời nào nữa, chỉ nhìn họ với đôi mắt long lanh cho đến khi cô bình tĩnh lại và Vogel tới đưa cô đi. Sau đó, Hess và Thulin được nhường cho phòng họp để làm việc, và Nylander đã vội vàng điều mười thanh tra đến để giúp họ kiểm tra các hồ sơ.

Thulin bê một thùng giấy nữa vào, đặt nó xuống bàn.

“Còn một thùng nữa thôi. Tôi sẽ đọc trên cái laptop bên cạnh. Bắt đầu thôi!”

Sự lạc quan của Hess khi họ được phép nói chuyện với Bộ trưởng đã tiêu tan. Một lần nữa, họ lại ngồi một chỗ và đọc. Hàng chồng hồ sơ về những tuổi thơ đầy nỗi kinh hoàng, những cảm xúc bị tổn thương, những sự can thiệp và thất bại của các hội đồng địa phương; có lẽ hung thủ muốn đối đầu với cảnh sát và chính quyền. Hess nhận ra anh đã ngủ quá ít. Tâm trí anh quay mòng mòng, cứ nghĩ ngợi lan man, và anh đang cố hết sức để tập trung. Liệu có thể tìm thấy hung thủ giữa những người bị tổn thương trong những hồ sơ trên bàn này không? Điều đó có vẻ logic, nhưng hung thủ có hiểu được sự logic đó không? Ắt hẳn hắn đã đoán trước được rằng họ sẽ kiểm tra kĩ lưỡng những hồ sơ này, thế thì tại sao hắn lại mạo hiểm thu hút sự chú ý của họ về phía hắn chứ? Và tại sao hắn lại làm búp bê người hạt dẻ? Tại sao hắn lại cắt bàn tay và bàn chân của các nạn nhân, tại sao hắn lại ghét những bà mẹ thay vì những ông bố? Và Kristine Hartung đang ở đâu?

Hess kiểm tra lại lần nữa để chắc chắn rằng cái ví nhựa vẫn đang ở túi trong của anh, rồi đi về phía cửa.

“Thulin, chúng ta đi thôi. Hãy bảo người của cô gọi điện cho chúng ta nếu họ tìm thấy bất cứ điều gì.”

“Tại sao? Chúng ta sẽ đi đâu?”

“Trở lại vạch xuất phát.”

Hess khuất dạng qua ô cửa mà không đợi xem Thulin có đi theo anh không. Trên đường ra ngoài, anh thoáng nhìn thấy Frederik Vogel gật đầu chào tạm biệt và đóng cửa văn phòng của Bộ trưởng lại.

❀ ❀ ❀

[1] Poul Henningsen (1894-1967): nhà văn, nhà phê bình, kiến trúc sư và nhà thiết kế người Đan Mạch. Tên của ông được dùng để đặt cho những thiết kế đèn bóng mờ, không chói được sử dụng trên thế giới.

[2] Franz Kafka là người rất thành công trong việc miêu tả hình ảnh của cõi mộng, của những cơn ác mộng có nguồn gốc từ nỗi hoang mang, lo sợ của con người trước thế giới mà nền tảng của nó là sự tha hóa giữa người với người. Thuật ngữ “cơn ác mộng kiểu Kafka - Kafkaesque” được sử dụng để mô tả các tình huống mất phương hướng và phức tạp về mặt logic theo cách siêu thực hoặc mơ hồ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.